Lạc thế chi nhân - Chương 627: Mệnh Lệnh Tử Thủ: Khơi Dậy Hồn Biên Cương
Tiếng trống trận của quân địch giờ đã gần hơn, vang dội như tiếng sấm dội vào vách núi, át đi mọi âm thanh khác của vùng biên viễn. Cả Đồn Gác Biên Giới như rung lên theo từng nhịp đập ghê rợn ấy, không chỉ trên mặt đất, mà cả trong lồng ngực của mỗi người lính. Dưới ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần tắt lịm, nhuộm đỏ cả bầu trời và vùng đất, đội quân khổng lồ của địch hiện ra càng rõ nét hơn, không còn là một dải đen mờ ảo trên đường chân trời, mà là một dòng sông máu cuộn chảy, vô tận và khát khao nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.
Lâm Dịch đứng sững trên vọng gác cao nhất, tay nắm chặt thanh vịn gỗ đã sờn cũ, cảm nhận từng thớ gỗ thô ráp hằn sâu vào lòng bàn tay. Gió lạnh biên cương rít qua tai, mang theo mùi bụi đất, mùi mồ hôi của những người lính đang căng thẳng chờ đợi, và cả mùi sắt tanh của máu dường như đã lơ lửng trong không khí. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho lồng ngực mình không bị co thắt lại bởi sự căng thẳng tột độ. Mỗi bước chân của quân địch dường như đều giẫm lên trái tim hắn, khiến nó đập nặng nề, dồn dập. Không chỉ là nỗi sợ hãi cho bản thân, mà còn là gánh nặng của hàng ngàn sinh mạng đang đặt niềm tin vào hắn, vào một người đàn ông xa lạ đến từ một thế giới khác.
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và hằn sâu vết sẹo ngang má, lên tiếng, giọng trầm đục, đầy lo toan nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh của một người từng trải chiến trận. "Bẩm Lâm thiếu gia, quân địch đã bắt đầu tăng tốc, chúng ta không còn nhiều thời gian. Làn sóng đầu tiên sẽ đến trong chốc lát. Có lẽ chúng muốn đánh úp ngay trong đêm, không cho chúng ta kịp chuẩn bị."
Lâm Dịch không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, mọi lời nói sáo rỗng đều vô nghĩa. Chỉ có hành động và sự kiên định mới có thể trấn an lòng người. Hắn vẫn giữ ánh mắt sắc lạnh, quét qua đội hình địch, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất: những cỗ xe công thành khổng lồ, những lá cờ bay phấp phới, và cả những khuôn mặt hung tợn của lính tráng dưới ánh đuốc. Hắn nhận ra, đây không phải là một toán cướp hay một nhóm phản loạn thông thường. Đây là một đội quân được huấn luyện bài bản, có tổ chức, và quan trọng nhất, chúng mang theo một ý chí chiến đấu cuồng nhiệt, sẵn sàng hy sinh để đạt được mục tiêu.
Vương Đại Trụ, đứng cạnh Lâm Dịch, vóc dáng vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác nay hằn rõ vẻ kiên cường. Hắn nắm chặt chuôi đao bên hông, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. "Thật sự đông quá, Đại ca. Cứ như là cả một biển người vậy. Nhưng... không sao," hắn nói, giọng tuy có chút run rẩy ban đầu nhưng nhanh chóng trở nên dứt khoát, "chúng ta sẽ không lùi một bước! Một tấc đất, một tấc máu!"
Bên cạnh, Lý Hổ, với vẻ ngang tàng thường thấy nay được thay thế bằng sự tập trung cao độ, nở một nụ cười khẩy, để lộ vết sẹo trên lông mày. "Để xem chúng có bao nhiêu cái đầu để chúng ta chặt! Chúng ta đã chờ đợi cái ngày này quá lâu rồi!" Hắn nói, giọng khàn khàn nhưng đầy quyết tâm, như một con mãnh hổ đã sẵn sàng lao vào cuộc săn. Lâm Dịch thoáng nhìn qua họ, cảm nhận được ngọn lửa ý chí đang bùng cháy trong những người đàn ông này. Họ có thể sợ hãi, nhưng họ sẽ không lùi bước.
Lâm Dịch quay lại, ánh mắt sắc lạnh như dao, quét qua từng chỉ huy. Hắn nhìn thấy sự lo lắng, sự sợ hãi, nhưng quan trọng hơn, hắn thấy được sự kiên cường và lòng trung thành không thể lay chuyển. Hắn không nói nhiều, bởi vì mọi lời đã được truyền đạt, mọi kế hoạch đã được vạch ra. Hắn chỉ nói những lời ngắn gọn, trầm ổn nhưng vang vọng như một lời tuyên thệ, một mệnh lệnh cuối cùng không thể bàn cãi.
"Không có đường lùi," Lâm Dịch nói, giọng hắn không lớn, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi, "Đây là nhà của chúng ta. Là gia đình của chúng ta. Là tất cả những gì chúng ta đã gây dựng. Mệnh lệnh cuối cùng đã ban ra." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt dừng lại ở Trần Nhị Cẩu. "Trần Nhị Cẩu, truyền lệnh!"
Trần Nhị Cẩu, gương mặt tái nhợt vì cảnh tượng phía xa, lập tức hiểu ý. Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết tâm, sự sợ hãi ban đầu như bị đẩy lùi bởi trách nhiệm nặng nề. Hắn gật đầu lia lịa, dường như không thể chờ đợi thêm một giây phút nào nữa để hoàn thành nhiệm vụ của mình. Hắn quay người, nhanh chóng bước xuống vọng gác, tiếng bước chân dồn dập vang vọng trong đêm. Một khoảnh khắc im lặng nặng nề bao trùm lấy vọng gác, chỉ còn tiếng trống trận đinh tai nhức óc của quân địch, và tiếng gió rít qua kẽ tường, như một lời thì thầm của số phận. Lâm Dịch lại quay mặt về phía quân địch, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại, giờ đây lại mang thêm một tầng bi tráng của một vị tướng đang đối mặt với trận chiến sinh tử. 'Triều đình mục nát, cường hào ác bá lộng hành, dân chúng lầm than. Và bây giờ, chính triều đình lại trở thành kẻ thù,' hắn nghĩ thầm. 'Thế giới này quả thật không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chúng ta, chúng ta sẽ tự tạo ra sự công bằng của riêng mình.' Nỗi sợ hãi thất bại vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí hắn, nhưng ý chí bảo vệ những người thân yêu, bảo vệ ngôi nhà này, còn mạnh mẽ hơn tất cả. Hắn biết, một cuộc chiến kéo dài sẽ là một thảm họa, nguồn lực của họ có hạn, nhưng họ không thể lùi bước. 'Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,' hắn nhắc nhở bản thân, 'nhưng để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận rủi ro lớn nhất, phải chiến đấu bằng cả sinh mạng.'
***
Trong Thôn Làng Sơn Cước, nơi từng là một ngôi làng nhỏ bé dưới chân núi, nay đã được củng cố thành một căn cứ phòng thủ kiên cố, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Khi Trần Nhị Cẩu truyền đạt mệnh lệnh của Lâm Dịch, một làn sóng chấn động lan truyền khắp các khu vực tập trung dân quân. Tiếng leng keng của vũ khí được chuẩn bị, tiếng bước chân dồn dập, tiếng hô lệnh ngắn gọn từ các đội trưởng vang lên khắp nơi. Dưới ánh lửa đuốc yếu ớt, những khuôn mặt của dân quân và binh lính lộ rõ vẻ lo lắng, sợ hãi, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt họ, một ngọn lửa quyết tâm đang dần bùng cháy. Tiếng thì thầm lo lắng của dân quân xen lẫn tiếng trẻ con khóc thút thít từ những nơi trú ẩn sâu bên trong, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng của sự sống và cái chết.
"Tất cả vào vị trí! Tử thủ! Không lùi một bước! Vì Thôn Làng Sơn Cước! Vì gia đình!"
Tiếng hô của Trần Nhị Cẩu, khàn đặc nhưng dõng dạc, vang vọng khắp căn cứ, át đi những âm thanh hỗn tạp khác. Hắn không còn là Trần Nhị Cẩu ngây ngô hay hay cười nữa, giờ đây hắn là một người chỉ huy, một tiếng nói đại diện cho ý chí của Lâm Dịch. Lời hô của hắn như một cú đánh mạnh vào lồng ngực của mỗi người, đánh thức bản năng sinh tồn và lòng dũng cảm tiềm ẩn.
Ban đầu, có chút do dự. Một dân quân trẻ, gương mặt còn non nớt, ánh mắt hoang mang nhìn xung quanh, tay nắm chặt cây giáo tự chế. "Chúng ta... chúng ta có thể làm được không?" Hắn thì thầm, giọng run rẩy. Bên cạnh hắn, một dân quân lão luyện hơn, với mái tóc muối tiêu và những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt, vỗ vai hắn. "Không thể không làm được! Đây là nhà chúng ta!" Ông nói, giọng trầm đục nhưng đầy kiên nghị. "Con cháu chúng ta đang ở phía sau bức tường này. Chúng ta lùi một bước, chúng sẽ phải chết!" Lời nói của ông như một ngọn lửa nhỏ, nhóm lên sự quyết tâm trong lòng người lính trẻ.
Dần dần, sự hỗn loạn ban đầu lắng xuống, thay vào đó là một sự im lặng đầy căng thẳng. Dân quân và binh lính bắt đầu di chuyển có trật tự đến các vị trí phòng thủ đã được phân công. Những người lính gác trên tường thành siết chặt vũ khí, ánh mắt quét qua màn đêm dày đặc, nơi quân địch đang ẩn mình. Họ biết, mỗi người lính, mỗi dân quân, mỗi người dân trong căn cứ này đều là một phần của bức tường phòng thủ. Sự sống c��n của họ phụ thuộc vào sự đoàn kết và ý chí chiến đấu của tất cả.
Lâm Dịch, sau khi rời vọng gác, đứng trên một bệ đá tạm bợ ở trung tâm căn cứ, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào từng người lính đang di chuyển. Hắn cảm nhận từng hơi thở nặng nề, từng nhịp đập trái tim đang run rẩy nhưng vẫn kiên cường. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát. Sự hiện diện của hắn, sự bình tĩnh của hắn, chính là nguồn sức mạnh vô hình, trấn an lòng người hơn bất cứ lời hiệu triệu nào. Hắn biết, trong thế giới này, tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong giờ phút sinh tử này, niềm tin và ý chí mới là thứ quyết định tất cả. Hắn đã dùng kiến thức của mình để xây dựng căn cứ, huấn luyện dân quân, nhưng giờ đây, hắn phải dùng cả trái tim để lãnh đạo họ vượt qua cơn bão.
Xa xa trong khu vực hậu phương, nơi những mái nhà được chuyển đổi thành trạm xá dã chiến, Bạch Vân Nhi cùng Hồ Gia Gia và các y sĩ đang làm việc không ngừng nghỉ. Nàng, với vóc dáng thon thả và cử chỉ thanh thoát, vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng ánh mắt thông minh, sắc sảo của nàng lại ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Nàng biết, trận chiến này sẽ vô cùng khốc liệt, và số người bị thương sẽ không ít. Mùi thuốc men, mùi máu đã khô, và mùi mồ hôi của những người đang làm việc cật lực hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt. Nàng liếc nhìn về phía Lâm Dịch, thấy hắn đứng đó, vững chãi như một ngọn núi. Nàng biết, hắn đang gánh vác một trọng trách nặng nề đến nhường nào. Ánh mắt nàng ánh lên sự quan tâm, nhưng cũng đầy quyết tâm. Nàng sẽ làm mọi thứ có thể để hỗ trợ hắn, để bảo vệ những người đang tin tưởng vào hắn. Nàng ra lệnh cho các y sĩ chuẩn bị thêm băng gạc, thuốc giảm đau, và cả những loại thuốc cầm máu quý giá nhất. "Chúng ta phải sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất," nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy uy quyền, "nhưng chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng."
Quay trở lại với Lâm Dịch, hắn cảm nhận được gió lạnh biên cương ngày càng buốt giá, mang theo hơi ẩm của đêm. Bầu trời đã hoàn toàn tối đen, chỉ có những ánh sao lấp lánh yếu ớt, và một vầng trăng lưỡi liềm mờ ảo ẩn hiện sau những đám mây đen. Hắn biết, trận chiến này sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu giữa hai đội quân, mà còn là một cuộc đối đầu giữa ý chí sinh tồn và sự hủy diệt. Hắn đã chấp nhận hoàn toàn vai trò lãnh đạo quân sự và chính trị, không phải vì khát vọng quyền lực, mà vì trách nhiệm bảo vệ những người đã đặt niềm tin vào hắn. Đây là nhà của hắn, là tất cả những gì hắn đã gây dựng từ con số không, và hắn sẽ không để bất kỳ ai phá hủy nó.
***
Đêm đã xuống hẳn. Trên tuyến phòng thủ chính của Đồn Gác Biên Giới, bóng đêm dày đặc bao trùm lấy mọi thứ, chỉ còn hàng ngàn ngọn đuốc của quân địch rực sáng trong đêm, chiếu rọi những khuôn mặt đáng sợ của kẻ thù đang lao tới. Biển người giờ đây đã không còn là một dòng sông máu ở chân trời, mà là một bức tường thịt và sắt đang cuồn cuộn tiến đến, mỗi lúc một gần hơn, mỗi lúc một rõ ràng hơn. Tiếng trống trận của quân địch giờ đã không còn xa nữa, mà đã gần đến mức vang dội như tiếng sấm nổ ngay bên tai, át đi mọi âm thanh khác, khiến mặt đất dưới chân rung chuyển bần bật. Cùng với đó, tiếng kèn lệnh xung trận của địch gào thét, chói tai, vang vọng khắp thung lũng, báo hiệu cuộc tấn công chính thức đã bắt đầu. Tiếng hò reo "Xung phong! Giết!" của hàng vạn binh lính địch vang vọng, như tiếng gầm của một con mãnh thú khổng lồ đang lao vào con mồi.
Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ, Lý Hổ, và Binh trưởng Triệu đứng trên tuyến phòng thủ chính, mắt không rời đội hình địch. Gió lạnh buốt tạt vào mặt, mang theo mùi bụi đất, mùi mồ hôi, và cả mùi thuốc súng thoang thoảng từ phía quân địch. Không khí đặc quánh sự chết chóc và quả cảm, căng như dây đàn, chỉ chờ một tiếng nổ để bùng phát.
"Sẵn sàng..." Lâm Dịch thầm thì, giọng hắn khẽ nhưng đầy uy lực và kiên định, "Tất cả, giữ vững!" Hắn không cần phải nói nhiều. Ánh mắt hắn, khí thế của hắn, đã truyền đi sự tin tưởng và quyết tâm cho những người xung quanh. Hắn biết, lời nói trong giờ khắc này không quan trọng bằng hành động và sự hiện diện của người lãnh đạo.
Binh trưởng Triệu gật đầu, khuôn mặt rắn rỏi không hề biểu lộ một chút sợ hãi nào, chỉ có sự tập trung và quyết đoán. Ông lập tức ra hiệu cho các binh sĩ chuẩn bị bắn trả. Tiếng nạp đạn lách cách vang lên liên tục, tiếng thở dốc nặng nề của những người lính đang cố gắng giữ bình tĩnh, tất cả hòa vào bản giao hưởng của chiến tranh.
Vương Đại Trụ siết chặt cây đao, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay. "Cố lên anh em!" Hắn hô to, giọng khàn đặc nhưng đầy khí thế, cố gắng vực dậy tinh thần của những người lính đang đứng cạnh. Lý Hổ không nói gì, chỉ nheo mắt nhìn về phía quân địch, tay nắm chặt cây thương, ánh mắt đầy hung tợn như muốn nuốt chửng kẻ thù.
Bỗng, một mũi tên đầu tiên xé gió bay vút qua, ghim 'phập' một tiếng vào bức tường gỗ kiên cố ngay phía trên đầu Lâm Dịch. Ngay sau đó, những mũi tên khác bay tới tấp, như một cơn mưa thép, báo hiệu sự mở màn của cuộc chiến. Lâm Dịch không hề chớp mắt. Hắn rút thanh kiếm (hoặc một vật tương tự) khỏi vỏ, lưỡi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh lửa hỗn loạn của quân địch, nhảy múa như một linh hồn quỷ dữ. Hắn giơ cao thanh kiếm, một tín hiệu im lặng nhưng rõ ràng cho toàn bộ lực lượng phòng thủ.
Cùng lúc đó, tiếng kèn lệnh của quân địch lại một lần nữa vang lên chói tai, và làn sóng đầu tiên của chúng, những binh lính tiên phong mang theo khiên và rìu, bắt đầu lao vút về phía căn cứ, như một con sóng thần hung hãn không thể ngăn cản. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng hô hào "Giết!" vang vọng, và rồi, tiếng va chạm đầu tiên của binh khí đã vang lên, như tiếng sấm sét nổ tung, mở màn cho trận chiến khốc liệt nhất mà Đồn Gác Biên Giới từng chứng kiến. Khói bụi mịt mù bốc lên, che khuất tầm nhìn, chỉ còn lại những ánh lửa lập lòe và những bóng người lao vào nhau trong màn đêm.
Lâm Dịch đứng đó, thanh kiếm giơ cao, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào làn sóng địch đang ập tới. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển dữ dội của mặt đất, sự căng cứng của cơ bắp, sự hồi hộp đến nghẹt thở. 'Thế giới này quả thật không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chúng ta, chúng ta sẽ tự tạo ra sự công bằng của riêng mình,' hắn tự nhủ lần cuối cùng. Trận chiến đã bắt đầu. Và hắn, Lạc Thế Chi Nhân, sẽ phải đứng vững, không chỉ vì bản thân, mà còn vì niềm tin của tất cả những người đã đặt cược số phận của mình vào hắn. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng sắc lạnh, một sự quyết tâm không gì lay chuyển được. Trong sâu thẳm tâm hồn, hắn biết rằng, tinh thần quyết tử của dân quân và liên minh, dù đối mặt với đối thủ áp đảo, chính là nguồn sức mạnh duy nhất có thể tạo nên kỳ tích, dù phải trả giá đắt. Hắn đã chấp nhận hoàn toàn vai trò lãnh đạo, và giờ đây, không còn đường lùi.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.