Lạc thế chi nhân - Chương 626: Ánh Mắt Đối Đầu: Biển Quân Tràn Đến Biên Cương
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ của phòng họp tạm bợ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đêm tàn. Nhưng sự lạnh lẽo đó không thấm vào đâu so với không khí đang bao trùm căn phòng. Lâm Dịch đặt tay lên tấm bản đồ, chạm vào điểm mà Binh trưởng Triệu vừa chỉ, một chấm đỏ tượng trưng cho mũi tiến công chính của quân địch. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn. Hắn biết, từ giờ trở đi, mọi quyết định của hắn đều sẽ là sinh tử, không chỉ cho bản thân mà cho hàng ngàn sinh mạng phía sau những bức tường thành này. Cuộc chiến thực sự, khốc liệt nhất, có lẽ giờ mới bắt đầu. Và hắn, Lạc Thế Chi Nhân, sẽ phải đứng vững, không chỉ vì bản thân, mà còn vì niềm tin của tất cả những người đã đặt cược số phận của mình vào hắn.
Hắn ngước lên, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt lo lắng trong phòng. "Nhị Cẩu đã đi triệu tập các chỉ huy khác. Trong lúc chờ đợi, Binh trưởng Triệu, hãy tiếp tục. Càng chi tiết càng tốt."
Binh trưởng Triệu gật đầu, giọng khàn đặc vì căng thẳng. "Báo cáo Lâm thiếu gia. Chúng tiến quân rất nhanh, không có dấu hiệu chần chừ hay thăm dò. Mũi tiên phong là kỵ binh hạng nặng, ước chừng hơn một nghìn người, áo giáp sáng loáng dưới ánh mặt trời, cờ xí mang phù hiệu của..." Anh ta dừng lại một chút, như thể cân nhắc từ ngữ. "Của triều đình, bẩm thiếu gia. Phù hiệu Hổ Phách của Hổ Kỵ Doanh."
Vương Đại Trụ há hốc mồm, suýt chút nữa ngã ngửa. "Hổ Kỵ Doanh? Đó là đội quân tinh nhuệ nhất của triều đình! Sao chúng lại xuất hiện ở đây?"
Lý Hổ nắm chặt chuôi đao bên hông, gương mặt đanh lại. "Nếu là Hổ Kỵ Doanh, vậy thì không chỉ có Trần Thị Gia Tộc. Chắc chắn có kẻ nào đó đã đứng sau lưng chúng, hoặc triều đình đã chính thức ra tay."
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng hắn, một cơn sóng dữ đang cuộn trào. Hổ Kỵ Doanh. Cái tên này không chỉ là một đội quân, nó là biểu tượng cho quyền lực tối cao của Đại Hạ. Việc chúng xuất hiện ở một vùng biên thùy hẻo lánh như thế này, chống lại một thế lực "dân quân" như của hắn, là một dấu hiệu cực kỳ đáng ngại. Điều đó có nghĩa là, cuộc chiến này đã không còn đơn thuần là tranh chấp địa phương nữa. Nó đã leo thang thành một cuộc đối đầu trực tiếp với chính quyền trung ương, hoặc ít nhất là một phe phái quyền lực cực lớn trong triều đình. 'Thẩm Đại Nhân đào tẩu không phải không có lý do,' Lâm Dịch lại nghĩ. 'Hắn ta có lẽ đã ngửi thấy mùi nguy hiểm từ rất sớm. Điều này cho thấy sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều, khi mà một vùng biên thùy lại bị bỏ mặc hoàn toàn, và những thế lực bên ngoài có thể tự do can thiệp.' Hắn hít sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu.
"Tiếp tục, Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch ra hiệu.
"Vâng, Lâm thiếu gia. Sau kỵ binh là bộ binh, ước chừng năm nghìn người, trang bị đầy đủ giáp trụ, trường thương, cung tiễn. Đội hình chỉnh tề, hành quân không một tiếng động thừa thãi. Đó là dấu hiệu của quân đội được huấn luyện bài bản, không phải đám ô hợp của Trần Thị Gia Tộc trước đây." Binh trưởng Triệu nuốt nước bọt. "Và phía sau nữa, bẩm Lâm thiếu gia, còn có cả... những cỗ máy công thành. Chắc chắn là để đánh phá Đồn Gác của chúng ta."
Lâm Dịch nhíu mày. Máy công thành. Điều đó có nghĩa là địch đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc vây hãm lâu dài, hoặc một cuộc tấn công tổng lực để kết thúc mọi chuyện nhanh chóng. 'Chúng ta không chỉ đối mặt với số lượng áp đảo, mà còn là chất lượng vượt trội,' hắn tự nhủ. 'Đây là một trận chiến không cân sức, một cuộc chiến mà theo lý thuyết, chúng ta không có bất kỳ cơ hội nào.'
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên, Trần Nhị Cẩu dẫn theo hơn mười người nữa bước vào, đều là những chỉ huy các đội dân quân và binh lính còn lại. Họ vừa mới được kéo ra khỏi giấc ngủ ngắn ngủi, gương mặt còn hằn rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy sự kiên định khi nhìn thấy Lâm Dịch.
"Đại ca, các chỉ huy đã có mặt đầy đủ!" Trần Nhị Cẩu thở hổn hển báo cáo, rồi lập tức lùi về phía sau Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng quét qua những gương mặt khác.
Lâm Dịch gật đầu. "Tốt. Mọi người đều đã nghe tin tình báo sơ bộ từ Binh trưởng Triệu. Tình hình đã thay đổi nghiêm trọng hơn nhiều so với dự đoán ban đầu." Hắn chỉ vào bản đồ. "Kẻ địch không còn là Trần Thị Gia Tộc. Đây là một lực lượng được hậu thuẫn bởi triều đình, hoặc một thế lực lớn khác, với quy mô và trang bị vượt xa chúng ta. Mục tiêu của chúng không chỉ là chiếm đóng, mà là san bằng chúng ta, xóa sổ hoàn toàn mọi sự phản kháng."
Một tiếng xì xào vang lên trong phòng. Sự thật trần trụi này khiến không ít người hoảng sợ. Họ đã quen với việc chiến đấu chống lại đám cường hào ác bá địa phương, chống lại quân lính tạp nham của Trần Thị Gia Tộc. Nhưng đối đầu với Hổ Kỵ Doanh, với quân đội chính quy của triều đình, đó là một khái niệm hoàn toàn khác. Đó là sự chống đối lại cả một vương triều, một hành động có thể bị định nghĩa là "phản loạn."
"Lâm thiếu gia," một chỉ huy dân quân già cất tiếng, giọng run rẩy. "Nếu là quân triều đình... liệu chúng ta có nên... đầu hàng không? Dù sao chúng ta cũng chỉ là dân quân, làm sao có thể chống lại binh lính chính quy?"
Lời nói đó như một ngọn lửa châm vào đống rơm khô, khiến sự tuyệt vọng trong căn phòng bùng lên. Một vài người khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt dao động.
"Đầu hàng?" Vương Đại Trụ gầm lên, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, át đi mọi tiếng xì xào. "Đầu hàng thì số phận của chúng ta sẽ ra sao? Của vợ con chúng ta thì sao? Các ngươi đã quên cảnh Thẩm Đại Nhân đối xử với dân lành như thế nào sao? Đã quên những gì Trần Thị Gia Tộc làm với thôn làng chúng ta sao? Triều đình mà các ngươi nói, đã bỏ rơi chúng ta từ lâu rồi! Giờ chúng ta chỉ có thể tự cứu lấy mình!"
"Vương Đại Trụ nói đúng!" Lý Hổ phụ họa. "Chúng ta đã chiến đấu vì ai? Vì chính chúng ta! Vì gia đình chúng ta! Đầu hàng chẳng khác nào dâng nộp mạng sống của mình cho kẻ thù."
Lâm Dịch không nói gì, chỉ để các chỉ huy tự tranh luận, quan sát phản ứng của từng người. Hắn biết, trong lúc tuyệt vọng, con người dễ dàng bị lung lay. Nhưng hắn cũng tin vào sự kiên cường và ý chí sinh tồn của những người đã cùng hắn trải qua bao khó khăn.
Khi tiếng tranh cãi lắng xuống, Lâm Dịch mới lại lên tiếng. Giọng hắn vẫn trầm ổn, nhưng lần này lại mang theo một sức nặng khó tả. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Nhưng không phải sinh tồn bằng mọi giá. Không phải sinh tồn với cái giá phải đánh đổi bằng sự tự do, bằng tính mạng của những người vô tội. Các ngươi nghĩ, nếu chúng ta đầu hàng, Hổ Kỵ Doanh sẽ đối xử với chúng ta như thế nào? Chúng ta đã chống cự lại chúng. Chúng ta đã gây thương vong cho quân của chúng. Triều đình sẽ không dung thứ cho những kẻ dám cả gan chống lại uy quyền của họ. Chúng ta sẽ bị xử tội chết, toàn bộ gia đình sẽ bị liên lụy. Đó không phải là một lựa chọn. Đó là một cái bẫy."
Hắn dừng lại, quét ánh mắt sắc như dao qua từng người. "Cho nên, chúng ta không có đường lui. Không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu." Hắn đặt tay lên bản đồ, chạm vào vị trí Đồn Gác Biên Giới. "Chúng ta sẽ chống đỡ. Nhưng cần một kế hoạch khác."
Hắn quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, cho ta biết thêm về Hổ Kỵ Doanh. Điểm mạnh, điểm yếu, chiến thuật thường dùng. Và quan trọng nhất, chúng ta có bao nhiêu thời gian?"
Binh trưởng Triệu hít một hơi sâu, lấy lại bình tĩnh sau lời nói của Lâm Dịch. "Hổ Kỵ Doanh nổi tiếng với tốc độ hành quân và khả năng đột kích. Chúng thường sử dụng chiến thuật bao vây, cắt đứt đường tiếp viện, sau đó dùng kỵ binh tấn công mạnh vào một điểm, tạo lỗ hổng để bộ binh tràn vào. Về điểm yếu... chúng quá dựa vào kỵ binh. Nếu địa hình không thuận lợi, sức mạnh của chúng sẽ giảm đáng kể. Về thời gian... dựa vào tốc độ hành quân của chúng, tối đa là một ngày. Có thể là ngay đêm nay, hoặc sáng sớm ngày mai, chúng sẽ bắt đầu tấn công."
Một ngày. Hoặc ít hơn. Lâm Dịch nhắm mắt lại, suy nghĩ của hắn xoay vần nhanh như chớp. Hắn phải nghĩ ra một kế hoạch, một kế hoạch đủ táo bạo, đủ thông minh để chống lại một lực lượng hùng mạnh gấp ba lần, với trang bị và kinh nghiệm chiến đấu vượt trội. 'Tri thức là vũ khí mạnh nhất,' hắn tự nhủ. 'Nhưng bây giờ, nó còn phải đi kèm với sự mưu lược, khả năng tổ chức, và một chút liều lĩnh nữa.'
Hắn mở mắt ra. "Trần Nhị Cẩu, ngươi lập tức đi kiểm tra lại toàn bộ kho lương, kho vũ khí, và kho thuốc men. Lập danh sách chi tiết và báo cáo lại cho ta. Đồng thời, cử người đi kiểm tra tất cả các công sự phòng thủ, đặc biệt là những điểm đã bị hư hại sau trận chiến đêm qua. Ưu tiên hàng đầu là củng cố lại tường thành và các ụ súng."
"Vâng, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu đáp, lập tức chạy đi.
"Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hai người phụ trách việc phân bổ lại lực lượng. Đặt những binh sĩ có kinh nghiệm nhất ở những vị trí xung yếu. Dân quân sẽ hỗ trợ vận chuyển, tiếp đạn và chữa trị. Tuyệt đối không được để một khe hở nào. Đặc biệt chú ý đến phía Tây Bắc, nơi địch đang tiến đến." Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Hãy truyền lệnh xuống, không ai được phép ngủ. Ai ngủ gật sẽ bị phạt nặng. Đêm nay, tất cả đều phải sẵn sàng chiến đấu."
"Rõ!" Vương Đại Trụ và Lý Hổ đồng thanh đáp, vẻ lo lắng đã được thay thế bằng sự quyết tâm.
"Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch quay sang người lính già. "Ngươi là người hiểu rõ địa hình nhất. Hãy cùng ta đi thị sát toàn bộ tuyến phòng thủ. Chúng ta cần tìm ra những điểm mạnh để phát huy, và những điểm yếu để khắc phục, hoặc biến chúng thành bẫy."
Binh trưởng Triệu gật đầu, khuôn mặt rắn rỏi. "Tuân lệnh Lâm thiếu gia."
Khi mọi người đã tản đi, căn phòng họp lại chìm vào sự im lặng. Chỉ còn lại Lâm Dịch đứng trước bản đồ, ngón tay hắn di chuyển chậm rãi trên từng đường nét của Đồn Gác Biên Giới. Hắn cảm nhận được sự cô đơn tột độ của một người lãnh đạo phải đưa ra quyết định sinh tử cho hàng ngàn người. Trận chiến này, không phải là một cuộc chiến giành vinh quang. Nó là một cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt nhất mà hắn từng phải đối mặt, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả cộng đồng mà hắn đã dày công xây dựng. 'Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,' hắn thầm nhủ. 'Và để có được sự công bằng cho những người mình yêu quý, đôi khi phải tự tay giành lấy nó, bằng bất cứ giá nào.'
***
Buổi chiều dần buông, ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm màu cả một vùng trời phía Tây. Trên vọng gác cao nhất của Đồn Gác Biên Giới, Lâm Dịch cùng Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đứng sừng sững, ánh mắt dõi về phía chân trời. Không khí im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít và tiếng cờ xé gió. Mùi bụi, mồ hôi, và kim loại thoang thoảng trong không khí lạnh. Sự mệt mỏi sau trận chiến đêm qua vẫn còn hiện rõ trên gương mặt mọi người, nhưng giờ đây tất cả đều tập trung vào mối đe dọa đang hiện hữu.
Binh trưởng Triệu là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng trầm và nghiêm trọng. "Bẩm Lâm thiếu gia, chúng đã tới. Không giống như những gì chúng ta từng đối mặt."
Ở phía xa, trên đường chân trời, một dải đen khổng lồ đang dần hiện rõ. Ban đầu, nó chỉ là một vệt mờ ảo, nhưng càng lúc càng trở nên rõ nét, như một con thủy quái khổng lồ đang trườn mình trên mặt đất. Tiếng trống trận xa xăm bắt đầu vọng tới, nặng nề và dồn dập, như nhịp đập của tử thần. Kèm theo đó là những tiếng hô hào mơ hồ, hòa lẫn vào tiếng gió, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Vương Đại Trụ nắm chặt nắm đấm, khớp xương trắng bệch. "Nhiều... nhiều đến vậy sao?" Giọng anh ta run rẩy, không giấu nổi sự choáng váng. Anh đã từng trải qua nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng hùng vĩ và đáng sợ đến thế. Biển người, đúng nghĩa đen của từ đó.
Lý Hổ cũng không nói được lời nào, chỉ có thể nuốt nước bọt. Ánh mắt hắn căng thẳng, quét qua lại dải đen vô tận kia, cố gắng tìm kiếm một điểm yếu, một khe hở.
Lâm Dịch vẫn đứng yên, đôi mắt hẹp lại. Hắn đã nhìn thấy những hình ảnh tương tự trong lịch sử, những trận đánh quy mô lớn với hàng chục ngàn binh lính. Nhưng việc chứng kiến tận mắt, cảm nhận được áp lực vô hình từ một đội quân đang tiến đến, lại là một trải nghiệm hoàn toàn khác. Hắn cảm nhận được gió lạnh thổi mạnh qua mặt, mang theo mùi bụi và sắt, như báo hiệu một cuộc đổ máu sắp diễn ra.
"Không ngoài dự đoán," Lâm Dịch nói, giọng bình tĩnh đến kinh ngạc, gần như thì thầm. "Nhưng quy mô này, chúng ta cần đánh giá lại." Hắn không nói "thay đổi kế hoạch," mà là "đánh giá lại," một sự khác biệt tinh tế nhưng đầy trọng lượng. Điều đó có nghĩa là, hắn vẫn kiên định với mục tiêu của mình, chỉ là cách tiếp cận cần được điều chỉnh.
Hắn dùng tay che mắt, nhìn kỹ hơn về phía quân địch. Hàng vạn lá cờ xí phấp phới trong gió, phù hiệu Hổ Phách màu vàng cam nổi bật trên nền đen của quân phục. Những mũi thương, lưỡi đao lóe lên những tia sáng lạnh lẽo dưới ánh hoàng hôn. Những cỗ xe công thành khổng lồ, những tháp canh di động, chậm rãi được kéo đến, như những con quái vật bằng gỗ đang bò về phía họ.
'Biển người...' Lâm Dịch thầm nghĩ. 'Một khi chúng tràn vào, mọi thứ sẽ bị nuốt chửng.' Áp lực đè nặng lên vai hắn, nặng hơn bất cứ gánh nặng thể xác nào. Hàng ngàn sinh mạng, niềm tin của họ, tất cả đều đặt vào hắn. 'Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,' hắn nhắc nhở bản thân. 'Nhưng để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận rủi ro lớn nhất.'
Hắn quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, liệu chúng có khả năng chia quân tấn công từ nhiều hướng không? Đặc biệt là từ phía Đông hoặc phía Nam, nơi chúng ta phòng thủ yếu hơn?"
Binh trưởng Triệu lắc đầu. "Bẩm Lâm thiếu gia, với quy mô này, chúng có thể. Nhưng dựa vào thông tin do thám, chúng dường như muốn tập trung toàn bộ lực lượng vào Đồn Gác Biên Giới. Có lẽ chúng nghĩ rằng chỉ cần hạ được đồn này, toàn bộ vùng biên thùy sẽ không còn sức kháng cự."
Lâm Dịch gật gù. "Một chiến thuật hợp lý. Tập trung lực lượng, dồn dập tấn công vào điểm yếu nhất của đối phương. Nhưng chúng đã đánh giá thấp sự kiên cường của chúng ta." Hắn nói, giọng tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá.
Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi đã kiểm tra kho lương, kho thuốc men chưa? Đủ dùng được bao lâu?"
Trần Nhị Cẩu, gương mặt tái nhợt vì cảnh tượng phía xa, vội vàng đáp. "Bẩm Đại ca, kho lương đủ dùng cho toàn bộ binh sĩ và dân quân trong mười ngày. Kho thuốc men thì... chỉ đủ dùng cho năm ngày, nếu có thương vong lớn thì sẽ nhanh hết hơn. Kho vũ khí thì tạm ổn, nhưng đạn dược cho các loại súng tự chế thì không còn nhiều."
Mười ngày lương thực, năm ngày thuốc men. Và đạn dược hạn chế. Lâm Dịch ghi nhớ những con số đó. 'Một cuộc chiến kéo dài sẽ là một thảm họa,' hắn tự nhủ. 'Chúng ta phải kết thúc nó nhanh chóng, hoặc ít nhất là gây đủ thiệt hại để chúng phải chùn bước.'
Hắn lại nhìn về phía quân địch. Dải đen khổng lồ giờ đã gần hơn, đến mức có thể nhìn thấy rõ từng cỗ xe, từng lá cờ. Tiếng trống trận và tiếng hô hào đã trở nên rõ ràng hơn, như tiếng sấm dội vào vách núi. Ánh hoàng hôn đổ xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời và vùng đất, tạo nên một khung cảnh hùng tráng nhưng cũng đầy bi thương.
"Lâm thiếu gia," Binh trưởng Triệu lên tiếng, giọng nói có chút do dự. "Với quy mô này, e rằng ngay cả Đồn Gác Biên Giới kiên cố nhất cũng khó lòng chống đỡ được lâu. Đặc biệt là những cỗ máy công thành của chúng..."
Lâm Dịch không đáp lời ngay. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió lạnh thổi qua mặt, mang theo mùi bụi và sắt. Hắn nắm chặt tay vịn gỗ của vọng gác, cảm nhận sự rung chuyển nhẹ của mặt đất dưới chân, do bước chân của hàng vạn binh lính đang tiến đến.
'Triều đình mục nát, cường hào ác bá lộng hành, dân chúng lầm than. Và bây giờ, chính triều đình lại trở thành kẻ thù,' hắn nghĩ thầm. 'Thế giới này quả thật không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chúng ta, chúng ta sẽ tự tạo ra sự công bằng của riêng mình.'
Trần Nhị Cẩu, vẫn đứng nép phía sau Lâm Dịch, cuối cùng không kìm được nỗi lo lắng. Hắn run rẩy tiến lại gần, giọng thì thầm. "Lâm thiếu gia... chúng ta có đủ sức không?"
Lâm Dịch quay lại, ánh mắt kiên định, không một chút dao động. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đầy lo sợ của Trần Nhị Cẩu, và qua đó, hắn nhìn thấy nỗi sợ hãi của tất cả những người đang đứng phía sau hắn, những người đã đặt cược sinh mạng và tương lai vào một người đàn ông đến từ thế giới khác.
"Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc đủ sức," Lâm Dịch nói, giọng trầm ổn nhưng vang vọng như một lời tuyên thệ. "Biển người... Nhưng biển người cũng có thể bị chặn đứng."
Hắn đưa tay vỗ nhẹ lên vai Trần Nhị Cẩu, rồi lại quay mặt về phía chân trời, nơi dải đen của quân địch đang ngày càng lớn dần, nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng. Tiếng trống trận vang lên mỗi lúc một gần, mỗi lúc một mạnh mẽ hơn, báo hiệu một đêm không ngủ, một cuộc chiến sinh tử sắp bắt đầu. Lâm Dịch biết, sự kiên cường và ý chí chiến đấu mới có thể giúp họ vượt qua được cơn bão này. Trận chiến thực sự, khốc liệt nhất, có lẽ giờ mới bắt đầu. Và hắn, Lạc Thế Chi Nhân, sẽ phải đứng vững, không chỉ vì bản thân, mà còn vì niềm tin của tất cả những người đã đặt cược số phận của mình vào hắn. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng sắc lạnh, một sự quyết tâm không gì lay chuyển được.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.