Lạc thế chi nhân - Chương 625: Báo Động Đỏ: Quy Mô Thực Sự Của Kẻ Thù
Tiếng bánh xe lộc cộc của đoàn tùy tùng Thẩm Đại Nhân đã khuất hẳn vào màn đêm cuối cùng của rạng sáng, mang theo sự ích kỷ và những toan tính hèn mọn. Nhưng tại Đồn Gác Biên Giới, nơi chỉ cách đó vài dặm đường chim bay, một cuộc chiến khác vừa kết thúc, để lại sau lưng nó là một khung cảnh tang thương, ảm đạm dưới ánh bình minh hé rạng.
Lâm Dịch đứng trên đài quan sát cao nhất của đồn, đôi mắt sâu thẳm hằn những vệt đỏ vì thiếu ngủ, dõi theo những chấm đen nhỏ bé đang dần tan biến ở phía chân trời, nơi đoàn xe của Thẩm Đại Nhân đã đi qua. Hắn không hề biết về cuộc đào tẩu đầy nhục nhã ấy, nhưng trong lòng vẫn dâng lên một dự cảm nặng nề, một sự trống rỗng khó tả. Gió lạnh buổi sớm rít qua tai, mang theo mùi khói thuốc súng còn vương vất, mùi máu tanh đã khô, và cả mùi tử khí nhàn nhạt từ chiến trường bên ngoài bức tường thành. Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức, cảm nhận cái lạnh buốt xương tủy len lỏi qua lớp áo giáp mỏng. Ánh sáng ban ngày vừa chớm nhuộm đỏ đỉnh núi, hắt lên những tàn tích công sự bị phá hủy, những xác địch nằm ngổn ngang, im lìm như những khúc gỗ.
Bên cạnh hắn, Vương Đại Tr��, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây phủ đầy bụi đất và vết máu khô, thở dốc. Khuôn mặt chất phác của anh ta giờ đây hằn lên sự mệt mỏi cùng cực, đôi mắt trũng sâu vì thức trắng đêm. Anh ta siết chặt cán búa trong tay, một thói quen khó bỏ sau mỗi trận chiến. "Đại ca," Vương Đại Trụ khẽ gọi, giọng khàn đặc, "Thương vong thế nào? Công sự giữ được bao lâu nữa?" Anh ta không cần Lâm Dịch phải trả lời ngay, chỉ là một lời hỏi thăm vu vơ, một cách để phá vỡ sự im lặng nặng nề đang bao trùm.
Lâm Dịch không quay lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào cảnh tượng bên ngoài. "Thương vong... sẽ có báo cáo cụ thể sau," hắn đáp, giọng trầm và khan. "Nhưng nhìn tình hình này thì không ít. Công sự thì đã bị phá hủy không ít chỗ. Chúng ta đã đẩy lùi được chúng, nhưng tổn thất không nhỏ. Đạn dược cũng đã cạn hơn một nửa so với dự tính ban đầu." Hắn nghiêng đầu, lắng nghe tiếng lính tuần tra bước chân nặng nề trên tường thành, tiếng kim loại va chạm nhẹ từ những vũ khí đang được thu dọn. Mọi âm thanh đều mang một vẻ uể oải, rệu rã.
Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường thấy nhưng giờ đây cũng lộ rõ nét căng thẳng, tiến lại gần, hai tay chống nạnh. "Chúng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng vậy đâu, ta cảm thấy có điều gì đó không ổn," hắn lẩm bẩm, đôi mắt sắc lẹm lướt qua chiến trường như thể đang tìm kiếm một dấu hiệu nào đó. "Thủ đoạn của Trần Thị Gia Tộc chưa bao giờ tàn bạo đến thế. Cứ như thể... chúng bị thúc ép bởi một thế lực nào đó mạnh hơn."
Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với nhận định của Lý Hổ. Hắn đã suy nghĩ về điều này suốt đêm. Lối đánh của Trần Thị Gia Tộc lần này quá liều lĩnh, quá hung hãn, không giống với phong cách cẩn trọng, thực dụng thường thấy của chúng. "Ta cũng cảm thấy vậy," Lâm Dịch nói, đưa tay vuốt nhẹ lên vết nứt trên tường đá. "Có lẽ chúng ta đã đánh giá thấp đối thủ, hoặc có một biến số mới xuất hiện."
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận cơn đau nhức nhối từ thái dương lan xuống gáy. 'Một biến số mới? Hay chỉ là Trần Thị Gia Tộc đã quyết định dốc toàn lực sau những thất bại liên tiếp?' Hắn tự hỏi. 'Dù là gì đi nữa, cái giá phải trả cho trận chiến này không hề nhỏ.' Hắn tưởng tượng ra cảnh Hồ Gia Gia và Bạch Vân Nhi đang vật lộn với những thương binh, mùi máu tanh và thuốc thang trộn lẫn vào nhau. Cảnh tượng đó luôn ám ảnh hắn sau mỗi cuộc giao tranh. 'Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu... nhưng cái giá của sự sinh tồn đôi khi lại quá đắt đỏ.'
"Đại Trụ, Lý Hổ," Lâm Dịch mở mắt, giọng nói trở nên kiên quyết hơn. "Hãy cho người thu dọn chiến trường ngay lập tức, nhưng phải thật cẩn trọng. Kiểm tra kỹ lưỡng xác địch, xem có dấu vết gì lạ không. Và quan trọng nhất, gia cố lại các công sự bị hư hại. Dù là tạm thời cũng phải làm." Hắn quay người, đối mặt với hai người cận vệ trung thành. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây không còn vẻ thiếu niên bồng bột, mà là sự trầm tư, sắc bén của một người đã trải qua quá nhiều biến cố. "Chúng ta không có nhiều thời gian. Mặt trời lên cao hơn, chúng ta sẽ phải chuẩn bị cho một đợt tấn công khác, có thể còn khốc liệt hơn."
Vương Đại Trụ và Lý Hổ gật đầu, hiểu rõ sự cấp bách trong lời nói của Lâm Dịch. Dù mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt họ vẫn ánh lên sự kiên trung và niềm tin tuyệt đối vào người lãnh đạo của mình. Họ biết rằng, chỉ cần Lâm Dịch còn đứng vững, họ sẽ còn chiến đấu.
"Trần Nhị Cẩu đâu?" Lâm Dịch hỏi, nhìn quanh tìm kiếm.
Ngay lập tức, Trần Nhị Cẩu xuất hiện từ phía sau một đống đá, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn. Gương mặt cậu ta có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, lanh lợi. "Đại ca gọi con!" cậu ta nói, giọng hơi hụt hơi vì vừa chạy tới. "Con vừa đi kiểm tra kho lương thực và nước uống ạ."
"Tốt lắm," Lâm Dịch gật đầu. "Ngươi hãy tập hợp tất cả những người không bị thương nặng, chia thành các nhóm nhỏ. Một nhóm thu dọn chiến trường, một nhóm gia cố công sự, một nhóm khác chuẩn bị thức ăn và nước uống cho toàn bộ binh sĩ và dân quân. Đảm bảo không ai bị bỏ đói, bỏ khát. Đặc biệt là những người bị thương."
"Vâng, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu đáp, lập tức quay người đi thực hiện mệnh lệnh. Cậu ta luôn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch, và chưa bao giờ đặt câu hỏi về những chỉ thị của hắn, dù chúng có khó khăn đến đâu. 'Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!' là phương châm sống của cậu ta.
Lâm Dịch quay lại nhìn chiến trường một lần nữa, ánh mắt quét qua từng chi tiết nhỏ. Khói bụi còn vương vấn trong không khí, những mảnh vỡ của vũ khí, những vệt máu loang lổ trên đất đá. Đó là minh chứng cho một đêm kinh hoàng, một đêm mà sinh mạng con người trở nên rẻ rúng hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy một sự nặng nề đến nghẹt thở đè nén lên lồng ngực. 'Tri thức là vũ khí mạnh nhất,' hắn tự nhủ, 'nhưng đôi khi, nó chỉ giúp ta nhìn rõ hơn sự tàn khốc của thực tại mà thôi.' Hắn biết, đằng sau mỗi cái xác nằm kia là một gia đình, một cuộc đời đã bị tước đoạt một cách vô nghĩa. Và trách nhiệm bảo vệ những người còn lại, giờ đây, hoàn toàn nằm trên vai hắn. Hắn không có một 'bàn tay vàng' nào, không có thiên phú tu luyện, chỉ có khối óc và ý chí kiên cường để chống lại một thế giới đầy rẫy bất công và bạo lực này.
Dù mệt mỏi, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt của Lâm Dịch vẫn ánh lên một tia kiên nghị. Hắn sẽ không gục ngã. Hắn sẽ bảo vệ những người đã đặt niềm tin vào hắn, bảo vệ mảnh đất mà hắn đã đổ bao công sức để xây dựng. Hắn sẽ không để những kẻ như Trần Thị Gia Tộc hay bất kỳ thế lực nào khác phá hủy đi cuộc sống bình yên mà hắn đã cố gắng tạo dựng. Đó là lời thề thầm kín của hắn, một lời thề được củng cố bằng mồ hôi, máu và nước mắt của chính hắn và những người xung quanh. Hắn không phải là anh hùng, nhưng hắn sẽ làm mọi thứ để giữ vững căn cứ này, vì những người mà hắn trân trọng.
***
Mặt trời đã lên cao, rọi những tia nắng chói chang xuống Thôn Làng Sơn Cước. Không khí buổi sớm lạnh lẽo đã tan đi, thay vào đó là cái nắng gay gắt của buổi trưa, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, đau thương đang bao trùm trạm xá dã chiến. Một khu vực trong làng, thường ngày dùng để phơi nông sản, nay đã được chuyển đổi thành nơi cứu chữa những người bị thương. Tiếng rên rỉ yếu ớt, những tiếng thở hổn hển vì đau đớn, tiếng Hồ Gia Gia hướng dẫn dứt khoát, tiếng Bạch Vân Nhi điều phối khéo léo, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng buồn thảm của chiến tranh.
Mùi thuốc thảo dược nồng gắt, trộn lẫn với mùi máu tươi, mồ hôi và cả mùi sát trùng đặc trưng, phả vào không khí, khiến bất kỳ ai bước vào cũng cảm thấy lồng ngực mình bị nghẹn lại. Lâm Dịch bước vào trạm xá, đôi chân nặng trĩu. Hắn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác chua xót. Hắn nhìn thấy Hồ Gia Gia, râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đang thoăn thoắt băng bó vết thương cho một dân quân. Đôi mắt già nua của lão y sĩ đầy vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn toát lên sự từ bi và tận tâm. Lão không ngừng lẩm bẩm những lời an ủi, xoa dịu nỗi đau cho những người lính trẻ.
Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả nhưng giờ đây cũng lấm lem bụi bẩn và vết máu, đang đứng cạnh một đống băng gạc và thảo dược, hướng dẫn vài cô gái trong làng phụ giúp. Khuôn mặt trái xoan xinh đẹp của nàng giờ đây cũng hằn lên sự mệt mỏi, nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo vẫn ánh lên vẻ tập trung cao độ. Nàng cúi xuống, kiểm tra một vết thương sâu trên cánh tay của một binh sĩ, đôi tay thoăn thoắt lau rửa và đắp thuốc. Mặc dù là một thương nhân, nhưng Bạch Vân Nhi đã chứng tỏ bản thân không chỉ là một người quản lý hậu cần xuất sắc, mà còn là một người có lòng trắc ẩn sâu sắc.
Những người lính và dân quân bị thương nằm la liệt trên những tấm chiếu rơm, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn, có người đã bất tỉnh. Có người chỉ bị thương nhẹ, có thể tự mình băng bó, nhưng cũng có những người bị thương nặng, vết thương hở sâu, máu vẫn không ngừng rỉ ra. Cảnh tượng này càng khiến Lâm Dịch cảm thấy gánh nặng trên vai mình trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Mỗi sinh mạng nằm ở đây đều là một người dân của hắn, một người lính đã chiến đấu vì niềm tin vào hắn.
Lâm Dịch bước chậm rãi giữa những hàng thương binh, ánh mắt dừng lại ở từng khuôn mặt. Hắn thấy một thiếu niên còn rất trẻ, có lẽ chỉ bằng Lâm Tiểu Nguyệt, đang nắm chặt tay một binh sĩ khác, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi và đau đớn. Hắn thấy một người đàn ông trung niên, đôi mắt nhắm nghiền, môi mấp máy gọi tên vợ con. Hắn thấy một binh sĩ dũng cảm đêm qua đã dốc sức chiến đấu, giờ đây đang nằm đó, hơi thở yếu ớt. 'Những sinh mạng này... tất cả đều phụ thuộc vào ta,' Lâm Dịch nội tâm thầm nhủ, một cảm giác tội lỗi vô hình cứ thế dâng lên, dù hắn biết mình đã làm tất cả những gì có thể. 'Thế giới này không nợ ai một sự công bằng... nhưng ta nợ họ một cuộc sống bình yên.'
Hắn đến gần Hồ Gia Gia. "Hồ Gia Gia, tình hình thế nào rồi?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể.
Lão y sĩ ngẩng đầu lên, thở dài một hơi. "Lâm công tử," lão nói, giọng khàn khàn vì đã nói quá nhiều. "Chúng ta đã làm hết sức mình. Nhưng nhiều người bị thương rất nặng. Chúng ta cần thêm thảo dược quý hiếm, đặc biệt là những loại cầm máu và giảm đau. Băng gạc cũng đang cạn kiệt nhanh chóng. Mấy đêm nay, ta và Vân Nhi hầu như không chợp mắt. Nếu cứ tiếp tục thế này..." Lão không nói hết câu, nhưng ánh mắt chất chứa sự lo lắng đã nói lên tất cả.
Bạch Vân Nhi quay sang Lâm Dịch, đôi mắt thông minh nhìn thẳng vào hắn. "Ta đã phái người đi thu thập thêm từ các thôn làng lân cận, nhưng nguồn cung đang cạn kiệt. Các thương lái cũng không dám mạo hiểm vận chuyển hàng hóa đến đây trong tình hình chiến sự này. Chúng ta cần tìm một nguồn cung cấp lớn hơn, hoặc chúng ta sẽ không cầm cự được lâu." Nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng đầy sự quyết đoán, phản ánh sự nghiệp thương nhân đã tôi luyện nàng.
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết rõ những khó khăn này. Vùng biên thùy vốn đã nghèo nàn, nay lại bị chiến tranh tàn phá, mọi nguồn lực đều trở nên khan hiếm. 'Một chiến trường không chỉ là nơi đổ máu, mà còn là nơi kiểm tra giới hạn của mọi nguồn lực,' hắn nghĩ thầm. 'Liệu có cách nào để tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài? Nhưng ai sẽ quan tâm đến một vùng đất xa xôi, đang bị lãng quên bởi triều đình mục nát này?'
Hắn lặng lẽ quan sát Bạch Vân Nhi và Hồ Gia Gia làm việc, ánh mắt đầy sự cảm kích. Họ là những trụ cột thầm lặng, là những người đang gánh vác một phần gánh nặng khổng lồ này cùng hắn. Hắn không thể để họ gục ngã, và hắn cũng không thể để những sinh mạng này ra đi vô ích.
Lâm Dịch quay người, bước ra khỏi trạm xá dã chiến. Ánh nắng chói chang bên ngoài cũng không làm dịu đi được sự nặng nề trong lòng hắn. Hắn đứng bên ngoài một lúc, hít thở không khí trong lành hơn, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. 'Thẩm Đại Nhân đã bỏ trốn, chắc chắn rồi,' hắn chợt nghĩ. 'Một kẻ hèn nhát như vậy sẽ không bao giờ ở lại để đối mặt với chiến tranh. Điều đó có nghĩa là không còn ai ở Thành Thiên Phong để trông cậy nữa. Toàn bộ gánh nặng... giờ đặt lên vai mình.' Hắn cảm thấy một sự cô độc lạ thường, nhưng cũng là một động lực mạnh mẽ để tiếp tục chiến đấu.
Hắn phải tìm ra một giải pháp. Hắn phải bảo vệ những người ở đây. Hắn không thể để họ chịu chung số phận với những người đã ngã xuống trong trận chiến vừa qua. Hắn đã hứa với Lâm phụ, Lâm mẫu, với Lâm Tiểu Nguyệt, rằng hắn sẽ bảo vệ gia đình và những người thân yêu. Lời hứa đó, giờ đây, đã trở thành lời thề với tất cả dân làng và binh sĩ. 'Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu... và để sinh tồn, đôi khi ta phải chấp nhận những lựa chọn khắc nghiệt nhất.' Hắn nhắm mắt lại, hít sâu, rồi mở ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự mệt mỏi, mà thay vào đó là sự kiên quyết, sắc lạnh của một người đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hắn sẽ không từ bỏ.
***
Đến giữa trưa, cái nắng gắt đã lên tới đỉnh điểm, nhưng không thể xua tan bầu không khí căng thẳng và ngột ngạt trong căn phòng họp tạm bợ tại Đồn Gác Biên Giới. Đó là một căn phòng nhỏ, đơn sơ, với bức tường đá thô ráp và một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt ở giữa. Trên chiếc bàn, một tấm bản đồ thô sơ của vùng biên thùy được trải ra, với những ký hiệu và đường nét được vẽ nguệch ngoạc bằng than. Mùi giấy cũ, mực, và mồ hôi của những người đàn ông căng thẳng trộn lẫn vào nhau, tạo thành một không khí nặng nề, khó thở.
Lâm Dịch ngồi ở đầu bàn, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, và Trần Nhị Cẩu đều có mặt, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy cảnh giác. Sự chú ý của tất cả đều đổ dồn vào Binh trưởng Triệu, người vừa từ tiền tuyến do thám trở về, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má giờ đây trông càng nghiêm trọng hơn. Anh ta vừa bước vào phòng, mang theo một vẻ mặt u ám, khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
"Tình hình thế nào, Binh trưởng Triệu?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm thấp, không che giấu vẻ sốt ruột. Hắn đã chuẩn bị tinh thần cho những tin tức xấu, nhưng không thể biết được mức độ nghiêm trọng của chúng.
Binh trưởng Triệu không nói gì, chỉ trải tấm bản đồ thô sơ lên bàn, dùng ngón tay thô ráp chỉ vào một điểm mới được đánh dấu ở phía Tây Bắc. "Tình hình tệ hơn chúng ta nghĩ rất nhiều, Lâm công tử," anh ta nói, giọng trầm và nặng nề, khiến mọi người trong phòng đều phải nín thở lắng nghe. "Quân địch... đã dốc toàn lực. Không chỉ là Trần Thị Gia Tộc."
Lời nói của Binh trưởng Triệu như một tiếng sét đánh ngang tai. Vương Đại Trụ nắm chặt tay, Lý Hổ nhíu mày, còn Trần Nhị Cẩu thì há hốc miệng kinh ngạc. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt hắn lóe lên một tia sắc lạnh. "Nói rõ hơn," hắn ra lệnh, giọng nói dứt khoát không cho phép sự chậm trễ.
Binh trưởng Triệu hít một hơi sâu, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Chúng ta phát hiện một đội quân mới, Lâm công tử. Một đội quân... hoàn toàn khác. Trang bị tốt hơn, kỷ luật hơn, và quy mô... gấp ba lần lực lượng chúng ta vừa đẩy lùi đêm qua." Anh ta nhấn mạnh từng chữ, như thể muốn mọi người hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của tình hình. "Chúng đang tiến đến từ phía Tây Bắc, một con đường ít ai ngờ tới, nơi mà Trần Thị Gia Tộc không thể nào có được lực lượng như vậy. Đây không phải là quân của Trần Thị Gia Tộc nữa. Đây là quân chính quy của triều đình, hoặc của một thế lực lớn nào đó, đã quyết tâm san bằng chúng ta."
Cả căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Tiếng gió bên ngoài dường như cũng ngừng thổi, chỉ còn lại tiếng thở dốc của những người đang ngồi trong phòng. Gấp ba lần? Đó là một con số khổng lồ, một lực lượng mà họ, với số lượng dân quân và binh sĩ ít ỏi, vừa trải qua một trận chiến khốc liệt, gần như không thể chống đỡ nổi.
"Gấp ba lần?!" Vương Đại Trụ thốt lên, khuôn mặt chất phác giờ đây trắng bệch. "Vậy... vậy chúng ta làm sao chống đỡ nổi?!" Giọng anh ta đầy vẻ tuyệt vọng, sự mệt mỏi tích tụ từ đêm qua giờ đây bùng phát thành nỗi lo sợ tột độ.
Lý Hổ cũng không giấu được vẻ căng thẳng. "Chẳng lẽ triều đình đã quyết định ra tay? Hay là một thế lực khác đã can thiệp vào đây?" Hắn lẩm bẩm, ánh mắt quét qua bản đồ, tìm kiếm những dấu hiệu mà mình đã bỏ qua.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho mình sự bình tĩnh cuối cùng. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa trong căn phòng, và hắn biết, giờ không phải lúc để lung lay. 'Đây rồi, biến số mà mình đã dự cảm,' hắn nghĩ thầm. 'Không phải Trần Thị Gia Tộc, mà là một thế lực lớn hơn. Một ván cờ lớn hơn, và chúng ta chỉ là những quân cờ nhỏ bé.' Hắn tự vấn. 'Thẩm Đại Nhân bỏ chạy không phải không có lý do. Hắn ta có lẽ đã ngửi thấy mùi nguy hiểm từ rất sớm. Điều này cho thấy sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều, khi mà một vùng biên thùy lại bị bỏ mặc hoàn toàn, và những thế lực bên ngoài có thể tự do can thiệp.'
Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh như dao, quét qua từng người trong phòng. "Chúng ta sẽ chống đỡ," Lâm Dịch nói, giọng nói tuy trầm nhưng đầy sức nặng, như một lời tuyên bố không thể lay chuyển. "Chúng ta sẽ chống đỡ. Nhưng cần một kế hoạch khác."
Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi hãy lập tức triệu tập tất cả các chỉ huy còn lại. Kể cả những người đang nghỉ ngơi, tất cả đều phải có mặt ở đây trong vòng một khắc."
"Vâng, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu đáp ngay lập tức, vội vã chạy ra ngoài, không hề do dự.
Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, hãy cung cấp tất cả những thông tin ngươi có. Về trang bị của chúng, về kỷ luật, về tốc độ hành quân, và bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy bản chất của đội quân này. Chúng ta cần phân tích tình hình một cách tỉ mỉ nhất."
Binh trưởng Triệu gật đầu, bắt đầu kể lại chi tiết những gì mình đã do thám được, giọng nói đầy nghiêm trọng. Lâm Dịch lắng nghe, đôi mắt không ngừng di chuyển trên tấm bản đồ, đầu óc hoạt động hết công suất. Hắn bắt đầu suy nghĩ về những chiến thuật mới, những phương án phòng thủ khác, những cách để đối phó với một lực lượng hùng mạnh gấp ba lần của mình. 'Lâm Dịch, đây là lúc mày phải dùng hết những gì mày có,' hắn tự nhủ. 'Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng bây giờ, nó còn phải đi kèm với sự mưu lược, khả năng tổ chức, và một chút liều lĩnh nữa.' Hắn biết, trận chiến sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu quân sự, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt nhất mà hắn từng phải đối mặt. Không còn chỗ cho sự do dự, không còn chỗ cho sự yếu mềm. Chỉ có sự kiên cường và ý chí chiến đấu mới có thể giúp họ vượt qua được cơn bão này.
Lâm Dịch đặt tay lên tấm bản đồ, chạm vào điểm mà Binh trưởng Triệu vừa chỉ. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn. Hắn biết, từ giờ trở đi, mọi quyết định của hắn đều sẽ là sinh tử, không chỉ cho bản thân mà cho hàng ngàn sinh mạng phía sau những bức tường thành này. Cuộc chiến thực sự, khốc liệt nhất, có lẽ giờ mới bắt đầu. Và hắn, Lạc Thế Chi Nhân, sẽ phải đứng vững, không chỉ vì bản thân, mà còn vì niềm tin của tất cả những người đã đặt cược số phận của mình vào hắn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.