Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 624: Kế Hoạch Đào Tẩu: Sự Thật Của Kẻ Hèn

Tiếng trống trận của Trần Thị Gia Tộc, ban đầu chỉ là những âm vang mơ hồ từ Cánh Đồng Bất Tận, giờ đây đã trở thành một bản giao hưởng dữ dội, dồn dập, như tiếng tim đập loạn nhịp của một con quái vật khổng lồ đang lao tới. Nó xé toạc màn đêm đặc quánh, nuốt chửng mọi âm thanh khác, chỉ để lại sự hồi hộp đến nghẹt thở trong lồng ngực những người lính và dân quân đang cố thủ trên các tuyến công sự. Gió lạnh buốt từ phía cánh đồng thổi tới, mang theo không khí ẩm ướt của đêm tàn và một mùi tanh nồng lạ lẫm, như báo hiệu một cuộc đổ máu sắp diễn ra.

Lâm Dịch đứng trên đài quan sát cao nhất, mái tóc đen bù xù của hắn bị gió thổi bay lòa xòa. Khuôn mặt gầy gò, hơi xanh xao của hắn dưới ánh lửa bập bùng từ xa hiện lên những đường nét khắc khổ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại sáng quắc, quét ngang dọc chiến trường như một con diều hâu săn mồi. Hắn không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát, từng thớ thịt trên cơ thể hắn căng lên, sẵn sàng phản ứng với bất kỳ biến động nhỏ nào. Hắn biết rõ, đây không còn là những đợt tấn công dò xét như lần trước. Đây là một đợt tổng tấn công, một canh bạc tất tay của Trần Thị Gia Tộc, và họ đã thay đổi chiến thuật.

"Địch bắt đầu tiến công!" Tiếng Trần Nhị Cẩu vang lên qua chiếc loa phóng thanh thô sơ mà Lâm Dịch đã cải tiến, âm thanh khàn khàn nhưng rõ ràng, xuyên qua tiếng trống trận. "Cung thủ sẵn sàng! Hỏa tiễn thủ chờ lệnh!"

Dưới ánh trăng mờ nhạt và những đốm lửa lập lòe từ các ngọn đuốc, quân Trần Thị Gia Tộc hiện ra như một làn sóng đen ngòm, đông đảo hơn, hung hãn hơn, với đội hình được tổ chức chặt chẽ đến đáng sợ. Chúng không còn là những kẻ cướp bóc hỗn loạn, mà là một đội quân thực thụ, được huấn luyện bài bản. Hàng loạt mũi tên lửa bay vút lên không trung, vẽ thành những vệt sáng đỏ rực rồi lao vào các công sự, tạo nên những đám cháy nhỏ, thắp sáng khoảnh khắc kinh hoàng cho những người đang chờ đợi. Mùi khói và mùi gỗ cháy bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn vào mùi đất ẩm và mồ hôi.

“Giữ vững vị trí! Hỏa tiễn thủ tập trung vào điểm yếu thứ hai! Cung thủ, bắn chặn theo hiệu lệnh! Tuyệt đối không lùi bước!” Giọng Lâm Dịch vang vọng qua loa phóng thanh, bình tĩnh đến đáng sợ giữa làn mưa tên đạn và tiếng gào thét của quân địch. Hắn không hề hoảng loạn, mỗi mệnh lệnh đều dứt khoát, rõ ràng, như một tiếng sét đánh thức sự tập trung của mọi người. Hắn đã dự đoán được điều này, đã chuẩn bị cho điều này. Những điểm yếu mà hắn đã chỉ ra từ đợt tấn công đầu tiên, giờ đây lại chính là những nơi Trần Thị Gia Tộc tập trung hỏa lực. Nhưng hắn cũng đã bố trí những bẫy rập và hỏa lực phản công ở đó.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác của hắn lúc này đầy vẻ nghiêm túc và cương nghị. Hắn gầm lên một tiếng, giọng nói vang dội như sấm, át cả tiếng trống trận. "Huynh đệ, theo ta! Giết hết bọn cẩu tặc này! Bảo vệ gia đình chúng ta!" Hắn vung thanh đao to bản, dẫn đầu một nhóm dân quân tinh nhuệ lao ra tiền tuyến, nơi địch đang cố gắng phá vỡ hàng rào chông tre và dây thép gai. Ánh đao loang loáng, tiếng thép va chạm chan chát vang lên không ngừng. Máu bắt đầu đổ, nhuộm đỏ những mảng đất nhỏ.

Lâm Dịch nhìn xuống, hắn thấy một vài công sự bị tên lửa bắn trúng, bốc cháy ngùn ngụt, nhưng những người lính đã nhanh chóng dập lửa, không để ngọn lửa lan rộng. Hắn thấy những người dân quân, dù sợ hãi, dù mệt mỏi, nhưng vẫn siết chặt vũ khí, tuân thủ từng mệnh lệnh. Họ là những người nông dân, thợ săn, những người bình thường bị đẩy vào một cuộc chiến tranh tàn khốc, nhưng giờ đây, họ đã hóa thành những chiến binh. Họ không chiến đấu vì vinh quang, không chiến đấu vì lý tưởng cao cả, họ chiến đấu vì những gì họ trân trọng, vì gia đình đang ẩn mình trong hầm trú ẩn, vì mảnh đất mà họ đã đổ mồ hôi xương máu để gây dựng. Đó là một sức mạnh phi thường, một sự kiên cường mà bất cứ vị tướng nào cũng phải mơ ước.

"Đội Hỏa Long, chuẩn bị! Chờ địch vào tầm!" Lâm Dịch tiếp tục chỉ thị, ánh mắt hắn lướt qua những điểm nóng trên chiến trường, tính toán từng bước di chuyển của địch. Hắn không chỉ nhìn vào hiện tại, hắn còn nhìn vào tương lai, dự đoán những bước đi tiếp theo của đối phương. Tri thức từ thế giới hiện đại, khả năng phân tích logic và sự bình tĩnh đã biến hắn thành một chỉ huy đáng sợ. Hắn biết rằng, trận chiến này không chỉ là cuộc đấu sức, mà còn là cuộc đấu trí.

Tiếng gào thét xung trận của quân địch ngày càng lớn, chúng đã áp sát các tuyến phòng thủ. Mùi tanh của máu và mùi khét của thuốc súng bắt đầu trở nên rõ rệt hơn, xộc thẳng vào mũi, khiến không khí trở nên đặc quánh. Một vài kẻ địch đã vượt qua được hàng rào chông tre, lao vào trận địa. Nhưng ngay lập tức, chúng vướng vào những sợi dây thép gai ẩn mình trong bóng tối, hoặc giẫm phải những cái bẫy chông đã được chuẩn bị sẵn. Tiếng la hét đau đớn vang lên, rồi nhanh chóng bị tiếng đao kiếm và tiếng gầm thét của dân quân át đi. Vương Đại Trụ, với sức mạnh phi thường, liên tục đẩy lùi những kẻ địch xông lên, thanh đao của hắn vung lên hạ xuống như vũ bão, không một chút do dự. Hắn không chỉ là một chỉ huy, hắn là một tấm gương, một biểu tượng của sự dũng cảm và kiên cường.

Trong lòng Lâm Dịch, một sự căng thẳng tột độ đang lan tỏa. Hắn cảm nhận được áp lực của hàng trăm sinh mạng đang đặt cược vào mỗi quyết định của hắn. Hắn không phải là một chiến thần, hắn chỉ là một người đàn ông đến từ thế giới khác, đang cố gắng sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh bằng mọi giá. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, đôi khi phải chiến đấu." Hắn biết mình không thể phạm một sai lầm nào. Một bước đi sai lầm có thể dẫn đến thảm họa, có thể khiến tất cả những nỗ lực bấy lâu tan thành mây khói. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió lạnh táp vào mặt, cảm nhận sự rung chuyển của mặt đất dưới chân do bước chân của hàng ngàn quân địch. "Hãy đến đây," hắn nghĩ, "chúng ta đã sẵn sàng." Hắn nhìn về phía những người lính và dân quân của mình, những gương mặt lấm lem bùn đất và máu, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Họ đã tin tưởng hắn, và hắn sẽ không làm họ thất vọng.

Cùng lúc đó, cách chiến trường khốc liệt hàng trăm dặm, tại phủ đệ xa hoa của Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong, một sự hỗn loạn khác đang diễn ra. Không phải hỗn loạn của chiến tranh, mà là hỗn loạn của sự đào tẩu. Trong căn phòng chính, với những bức tranh quý giá và đồ gốm sứ tinh xảo bị xô lệch, Thẩm Đại Nhân đang đi đi lại lại, khuôn mặt tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán. Chòm râu bạc phơ của ông ta run rẩy theo từng bước chân. Ông ta không ngừng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đầy vẻ lo sợ và tính toán cho sự an toàn của bản thân, hoàn toàn không màng đến số phận của vùng biên thùy và người dân đang đối mặt với thảm họa. Mùi hương nước hoa đắt tiền của ông ta, thường ngày là biểu tượng của quyền lực và sự xa hoa, giờ đây lại mang theo một chút mùi hôi của sự sợ hãi và căng thẳng.

"Nhanh lên! Nhanh lên nữa!" Thẩm Đại Nhân gắt lên, giọng the thé, gần như lạc đi trong sự hoảng loạn. "Ngươi muốn ta chết ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao? Phải đảm bảo không một ai biết chúng ta rời đi! Bịt miệng những kẻ đã nhìn thấy!" Ông ta liên tục thúc giục Lão quản gia và vài gia đinh trung thành đang vội vã chất đầy những rương vàng bạc, châu báu, lụa là gấm vóc lên những chiếc xe ngựa đã được chuẩn bị sẵn ở sân sau. Tiếng cộp cộp của những chiếc rương nặng trĩu bị kéo lê trên sàn gỗ vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thở dốc của nh���ng gia đinh đang cố sức.

Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, liên tục lau mồ hôi trên trán. Ông ta khúm núm cúi đầu, cố gắng trấn an chủ nhân. "Đại nhân yên tâm, mọi thứ đã được sắp xếp chu toàn. Lộ phí đã chuẩn bị đủ cho đến khi chúng ta tìm được nơi an toàn, xa khỏi cái nơi khói lửa này!" Đôi mắt tinh ranh của ông ta lướt nhanh qua những chiếc rương đã được đóng gói cẩn thận, đảm bảo không thiếu một thứ gì. Ông ta hiểu rõ sự ưu tiên của chủ mình, không phải là vùng biên cương hay người dân, mà là tài sản và mạng sống.

Thẩm Đại Nhân không nghe lọt tai những lời trấn an đó. Ông ta chỉ tin vào những gì mình thấy, những gì mình nắm giữ. Ông ta tự tay kiểm tra từng chiếc rương, sờ vào những thỏi vàng lấp lánh, những viên ngọc quý giá, như thể chúng có thể mang lại cho ông ta một sự đảm bảo tuyệt đối. "Ngươi đã cử người đi trước để dọn đường chưa? Đảm bảo không có bất kỳ chướng ngại vật nào! Ta không muốn có bất kỳ sự chậm trễ nào cả!" Ông ta quát tháo, khuôn mặt gân guốc vì căng thẳng. Mặc dù bên ngoài ông ta luôn giữ vẻ uyên bác giả tạo, thường xuyên trích dẫn kinh điển, nhưng lúc này, tất cả sự giả dối đó đã tan biến, chỉ còn lại bản chất ích kỷ và hèn nhát trần trụi.

Trong đầu Thẩm Đại Nhân, những suy nghĩ chạy đua. "Biên cương ư? Vùng đất nghèo nàn, lạc hậu đó có đáng để ta hy sinh không? Bọn dân đen ngu dốt kia có đáng để ta phải mạo hiểm tài sản và tính mạng không?" Ông ta tự nhủ. "Không! Tuyệt đối không! Quan trường Đại Hạ đã mục ruỗng, triều đình không còn khả năng bảo vệ bách tính. Để chúng tự lo lấy thân! Ta đã làm quan nhiều năm, đã cống hiến đủ rồi. Giờ là lúc ta phải nghĩ cho bản thân, cho gia sản của mình." Ông ta tin rằng, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và ông ta cũng không nợ bất kỳ ai một sự hy sinh. Quyết định đào tẩu của ông ta không phải là một sự hèn nhát, mà là một sự lựa chọn sáng suốt, một sự "tối ưu hóa" lợi ích cá nhân trong thời loạn.

Tiếng trống trận từ biên giới, dù rất xa, vẫn mơ hồ vọng tới Thành Thiên Phong, như một lời nhắc nhở về thảm họa đang đến gần. Mỗi tiếng trống là một nhát dao cứa vào sự lo lắng của Thẩm Đại Nhân. Ông ta liên tục nhìn về phía biên giới, nơi đó, một trận chiến sinh tử đang diễn ra, nơi đó, hàng ngàn người dân đang chiến đấu để bảo vệ quê hương, nhưng trong mắt ông ta, đó chỉ là một sự kiện phiền toái, một lý do để ông ta phải nhanh chóng rời đi. "Ta không thể để mình bị cuốn vào vòng xoáy này," ông ta nghĩ, "ta phải bảo toàn lực lượng, bảo toàn tài sản. Rồi sẽ có lúc ta quay lại, khi mọi thứ đã yên ổn, khi ta có thể trục lợi từ đống tro tàn này."

Lão quản gia, nhìn thấy sự sốt ruột của chủ nhân, vội vàng đẩy nhanh tốc độ. Các gia đinh khác cũng nhanh chóng làm theo, cố gắng giữ kín động tĩnh, dập tắt mọi dấu vết. Họ biết rằng, sự sống còn của họ cũng phụ thuộc vào sự thành công của cuộc đào tẩu này. Đêm càng về khuya, không khí càng trở nên lạnh lẽo, nhưng trong phủ Thẩm Đại Nhân, sự nóng vội và căng thẳng lại không hề giảm bớt. Từng chiếc rương được chất lên xe, từng sợi dây được buộc chặt, mỗi hành động đều là một lời khẳng định cho sự ích kỷ tột độ của một kẻ quan lại hủ bại, sẵn sàng bỏ rơi bách tính để bảo toàn thân mình và tài sản.

Quay trở lại Cánh Đồng Bất Tận, nơi bình minh đang le lói sau những rặng núi xa xôi, nhưng chiến trường vẫn chìm trong khói lửa và hỗn loạn. Dù đối mặt với áp lực chưa từng có, lực lượng của Lâm Dịch vẫn đứng vững một cách kiên cường đến khó tin. Các công sự kiên cố, được xây dựng theo thiết kế của Lâm Dịch, cùng với chiến thuật linh hoạt của hắn, đã làm chậm bước tiến của Trần Thị Gia Tộc, gây ra thiệt hại không nhỏ cho chúng. Sương mù bắt đầu tan dần, để lộ khung cảnh chiến trường hoang tàn: xác chết nằm la liệt, đất đai nhuộm đỏ máu, những cây cối bị cháy xém, và mùi khét lẹt của thuốc súng, máu, và mồ hôi hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.

Lâm Dịch, dù mệt mỏi và lấm lem khói bụi, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ. Hắn đứng trên đài quan sát, ánh mắt sắc lẹm chỉ đạo từng mũi tên, từng đợt phản công. Hắn không có thời gian để nghỉ ngơi, không có thời gian để cảm thấy sợ hãi. Trách nhiệm nặng nề đang đè nặng lên vai hắn, và hắn biết mình không thể gục ngã. Trong đầu hắn, từng tính toán chiến thuật liên tục được thực hiện, từng khả năng được cân nhắc. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, và hắn đang sử dụng thứ vũ khí đó một cách triệt để.

Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, thở dốc chạy đến bên Lâm Dịch. Giáp trụ của ông đã bị sứt mẻ ở vài chỗ, chứng tỏ ông đã trực tiếp tham gia chiến đấu. "Lâm công tử, chúng ta đã đẩy lùi được ba đợt tấn công lớn! Nhưng chúng quá đông, e rằng không thể cầm cự lâu dài!" Giọng ông trầm và chắc nịch, nhưng ẩn chứa một sự lo lắng rõ rệt. Ông là một người lính thực thụ, nhìn rõ thực tế khắc nghiệt của chiến trường.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng quyết đoán. "Ta biết. Kích hoạt bẫy thứ ba ở cánh trái! Dùng hỏa công, đốt cháy đường tiếp viện của chúng! Trần Nhị Cẩu, cử người kiểm tra tình hình hầm trú ẩn, đảm bảo dân chúng an toàn!" Hắn không hề do dự, mỗi mệnh lệnh đều được đưa ra một cách dứt khoát. Hắn đã tính toán đến giới hạn chịu đựng của lực lượng mình, và hắn biết rằng đã đến lúc phải tung ra những đòn quyết định.

Trần Nhị Cẩu, dù vẻ mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ đã biến mất, thay vào đó là sự căng thẳng và nhanh nhẹn. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lập tức quay người, lao đi như bay để truyền đạt mệnh lệnh. Sự trung thành và tốc độ của Nhị Cẩu là một phần không thể thiếu trong hệ thống chỉ huy của Lâm Dịch.

Ngay lập tức, từ cánh trái của chiến trường, một cột lửa khổng lồ bùng lên, kèm theo tiếng nổ lớn. Đó là những cái bẫy hỏa công mà Lâm Dịch đã bố trí từ trước, sử dụng dầu hỏa và thuốc nổ thô sơ. Ngọn lửa lan nhanh, nuốt chửng một phần đội hình quân địch đang tiến lên, cắt đứt đường tiếp viện của chúng và gây ra sự hoảng loạn tột độ. Tiếng la hét của những kẻ địch bị cháy, tiếng ngựa hí sợ hãi, tiếng đổ vỡ của vũ khí tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn kinh hoàng.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ, ở những vị trí tiền tuyến, cũng không hề kém cạnh. Vương Đại Trụ gầm lên, dẫn đầu một nhóm dân quân lao vào khoảng trống mà hỏa công vừa tạo ra, gây rối loạn đội hình địch. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường ngày, lúc này càng thêm cứng rắn, hắn cầm cây giáo dài, lao thẳng vào giữa đám đông địch, mỗi cú đâm đều dứt khoát, tàn nhẫn. "Sống chết có số! Nhưng chết thì cũng phải kéo theo vài thằng địch!" Hắn gầm lên, giọng thô tục nhưng lại có sức mạnh động viên kỳ lạ. Hắn và Binh trưởng Triệu phối hợp ăn ý đến bất ngờ, một người hung hãn xông pha, một người điềm tĩnh chỉ huy, tạo thành một mũi nhọn phòng thủ vững chắc.

Bạch Vân Nhi hối hả chỉ đạo đội ngũ y tế cứu chữa thương binh ngay phía sau tuyến phòng thủ. Mùi thuốc thang, máu, và mồ hôi trộn lẫn vào nhau. Cô, với sự kiên định và lòng trắc ẩn của mình, đảm bảo rằng không ai bị bỏ lại phía sau. Đôi tay cô thoăn thoắt băng bó vết thương, khuôn mặt xinh đẹp lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt vẫn đầy sự quyết tâm. "Chúng ta sẽ vượt qua!" cô thì thầm, không chỉ để trấn an thương binh, mà còn để tự trấn an chính mình.

Lâm Dịch nhìn về phía đông, nơi bình minh đang bắt đầu nhuộm đỏ chân trời. Hắn biết rằng, với ánh sáng ban ngày, cuộc chiến sẽ còn khốc liệt hơn nữa. Nhưng hắn cũng biết rằng, lực lượng của hắn, dù mệt mỏi và tổn thất, vẫn chưa gục ngã. Tinh thần của dân quân và binh sĩ được củng cố bởi sự lãnh đạo của Lâm Dịch, họ chiến đấu với sự tuyệt vọng nhưng cũng đầy niềm tin. Họ tin vào Lâm Dịch, tin vào những chiến thuật của hắn, và tin vào khả năng bảo vệ những người thân yêu của họ. Đó là một niềm tin sắt đá, một niềm tin có thể lay chuyển cả chiến trường.

Khi tia nắng đầu tiên của bình minh vừa hé rạng trên đỉnh núi, soi rọi xuống Thành Thiên Phong, đoàn xe ngựa của Thẩm Đại Nhân, được ngụy trang cẩn thận để tránh gây chú ý, lén lút rời khỏi thành qua một cổng thành ít người qua lại. Tiếng bánh xe lộc cộc trên con đường đất ẩm ướt vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rạng sáng. Gió lạnh vẫn thổi, mang theo hơi sương và một cảm giác trống rỗng.

Thẩm Đại Nhân ngồi trong xe, vén rèm cửa sổ nhìn lại thành phố đang chìm trong sự im lặng đáng sợ, đối lập hoàn toàn với tiếng trống trận vẫn mơ hồ vọng lại từ phía biên giới. Ánh mắt ông ta không một chút hối tiếc hay lo lắng cho số phận người dân, chỉ có sự nhẹ nhõm khi thoát thân và sự thỏa mãn khi giữ được tài sản. Khuôn mặt ông ta, không còn vẻ tái mét hoảng loạn, mà thay vào đó là một nụ cười thỏa mãn, thậm chí có chút đắc ý. Mùi nước hoa của ông ta vẫn còn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó chỉ gợi lên sự xa hoa vô nghĩa giữa cảnh hoang tàn.

"Khói lửa biên cương ư?" Thẩm Đại Nhân thở phào một hơi dài, tự nhủ với vẻ đắc ý. "Ta cứ tưởng mình sẽ chết ở đó. Ai muốn làm anh hùng thì làm, ta chỉ muốn sống yên ổn với tài sản của mình, ở một nơi an toàn hơn. Vùng đất này đã không còn đáng giá để ở lại." Ông ta nhắm mắt lại, cảm nhận sự rung lắc nhẹ nhàng của xe ngựa, như một lời ru ngủ cho lương tâm đã chai sạn của mình. Ông ta tin rằng mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời. Ông ta là một người thực tế, và thực tế là, tài sản và mạng sống của ông ta mới là quan trọng nhất.

Lão quản gia, ngồi ở ghế phía trước, cung kính quay lại. "Đại nhân anh minh, đúng là thượng sách! Chúng ta sẽ tìm một nơi khác để gây dựng lại cơ đồ!" Giọng ông ta cũng đầy vẻ nhẹ nhõm, vì đã hoàn thành nhiệm vụ và thoát khỏi cái nơi đầy rẫy nguy hiểm này. Ông ta biết Thẩm Đại Nhân vẫn còn rất nhiều tài sản ngầm, và với những mối quan hệ đã xây dựng bấy lâu, việc "gây dựng lại cơ đồ" chỉ là vấn đề thời gian.

Thẩm Đại Nhân không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Ông ta vén rèm cửa sổ lần nữa, nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng ban ngày đang dần rõ rệt. Ông ta không nhìn về phía Thành Thiên Phong nữa, mà nhìn về phía trước, về một tương lai mà ông ta tin rằng sẽ an toàn và sung túc. Đoàn xe của Thẩm Đại Nhân lặng lẽ rời khỏi Thành Thiên Phong, biến mất vào màn đêm cuối cùng của rạng sáng. Ông ta đã hoàn toàn bỏ lại phía sau mọi trách nhiệm và số phận của vùng biên thùy, một hành động tàn nhẫn và ích kỷ đến tận cùng, nhưng trong tâm trí ông ta, đó là một chiến thắng. Một chiến thắng của sự thực dụng và bản năng sinh tồn cá nhân, mặc kệ những lời phán xét hay hậu quả mà sự lựa chọn của ông ta sẽ mang lại cho những người còn ở lại. Ông ta biết rằng, với tài sản và quyền lực ngầm của mình, ông ta không chỉ đơn thuần là bỏ chạy, mà là rút lui chiến lược, chờ đợi thời cơ để quay lại, có thể là để trục lợi, hoặc có thể là để trả thù.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free