Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 623: Di Tản Trong Loạn: Tiền Tuyến Quyết Tử

Tiếng trống trận từ Cánh Đồng Bất Tận vẫn dồn dập, đều đặn, mỗi nhịp như một nhát búa giáng vào lồng ngực, không phải là sự hối hả của một đợt tấn công chớp nhoáng, mà là nhịp điệu chậm rãi, tàn nhẫn, như đang gặm nhấm sự kiên nhẫn và tinh thần của những người phòng thủ. Ánh sáng vàng vọt cuối cùng của hoàng hôn đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt sắp đổ ập xuống, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biên thùy.

Tại lối vào hầm trú ẩn chính của Thôn Làng Sơn Cước, một cảnh tượng hỗn loạn nhưng có tổ chức đang diễn ra. Hàng trăm người dân, già có, trẻ có, đàn ông đàn bà đủ cả, hối hả di chuyển thành từng hàng, từng tốp, cố gắng giữ lại chút trật tự cuối cùng trước khi hoàn toàn chìm vào lòng đất. Tiếng la hét thúc giục của những người điều phối, tiếng bước chân hối hả giẫm lên đất đá, và cả tiếng khóc thút thít đầy sợ hãi của những đứa trẻ níu áo mẹ, tất cả hòa quyện vào tiếng trống trận từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và hy vọng mong manh. Không khí đặc quánh mùi đất ẩm bốc lên từ cửa hầm, xen lẫn mùi mồ hôi chua xót của những người lao lực, và cả mùi khói thoang thoảng còn vương lại từ Cánh Đồng Bất Tận, nơi sự sống và c��i chết đang giằng co.

Lâm Dịch đứng ngay trước cửa hầm, thân hình gầy gò của hắn nổi bật giữa đám đông hỗn loạn. Khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư của hắn lúc này căng như dây đàn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại không ngừng quét qua từng gương mặt, từng bóng dáng đang lướt qua. Hắn đảm bảo rằng không một ai bị bỏ lại phía sau, không một người già yếu nào bị xô đẩy, không một đứa trẻ nào lạc mất mẹ.

“Mọi người cứ theo hàng mà xuống! Các hầm đều đã chuẩn bị đủ lương thực, nước uống. Sẽ an toàn thôi!” Giọng Lâm Dịch vang lên, không quá lớn nhưng đủ kiên định để trấn an những trái tim đang run rẩy. Hắn biết, lời nói của mình lúc này, dù có trấn an đến mấy, cũng chỉ là một lớp vỏ mỏng manh che đậy nỗi sợ hãi cố hữu của con người trước cái chết. Nhưng ít nhất, nó cũng mang lại một chút hy vọng, một chút cảm giác được bảo vệ. Hắn tự nhủ, đây là điều duy nhất hắn có thể làm lúc này, ngoài việc đích thân cầm vũ khí chiến đấu.

Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự nhưng đã nhuốm màu bụi bặm, cùng với Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn, đang không ngừng hướng dẫn và điều phối. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả nhưng cử chỉ dứt khoát, dùng giọng nói ôn hòa nhưng đầy uy quyền của mình để sắp xếp các phụ nữ và trẻ em. "Nhanh lên, nhanh lên! Giữ chặt tay nhau, không được lạc! Mỗi hầm có người phụ trách hướng dẫn, cứ thế mà theo!" Nàng không ngừng liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa sự tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông này. Nàng hiểu gánh nặng mà hắn đang mang trên vai.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, thì chạy đi chạy lại như con thoi, vừa thúc giục vừa hỗ trợ những người yếu thế. "Mau lên! Mau lên! Đừng chen lấn! Cẩn thận kẻo ngã! Hầm dưới rộng lắm, đủ chỗ cho tất cả mọi người!" Hắn vừa nói vừa dùng sức đỡ một bà lão suýt vấp ngã, rồi lại quay sang trấn an một đứa bé đang khóc thét. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói cửa miệng của hắn lúc này không chỉ là một khẩu hiệu, mà là một lời thề, một sự cam kết tuyệt đối với Lâm Dịch. Hắn biết, đây là thời điểm không thể lơ là, một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường.

Lâm Dịch nhìn dòng người dần dần chui xuống lòng đất, tiếng trống trận từ xa vẫn vang vọng, như một lời nhắc nhở liên tục về kẻ thù đang áp sát. Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến thế giới này, một thế giới cổ đại giả tưởng đầy khắc nghiệt. Khi đó, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Giờ đây, ưu tiên đó vẫn không thay đổi, nhưng nó đã mở rộng ra, bao trùm cả sinh mạng của hàng trăm, hàng ngàn con người đặt niềm tin vào hắn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, hắn đã từng nghĩ thế. Nhưng đứng trước một cuộc chiến tranh sinh tử, hắn hiểu, tri thức chỉ là nền tảng, còn sự quyết đoán, lòng dũng cảm và khả năng lãnh đạo mới là thứ thực sự định đoạt số phận.

Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa nặng nề vừa xót xa. Hắn đã cố gắng hết sức để chuẩn bị, để xây dựng các hầm trú ẩn kiên cố, để tích trữ lương thực, để huấn luyện dân quân. Nhưng đối mặt với một th�� lực quân sự có tổ chức như Trần Thị Gia Tộc, liệu mọi sự chuẩn bị này có đủ? Hắn không phải thần thánh, hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong một thế giới mà hắn không thuộc về, phải gánh vác một trách nhiệm mà hắn chưa bao giờ tưởng tượng tới. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng không hy vọng vào điều đó. Hắn chỉ hy vọng rằng, những người dân vô tội này sẽ được an toàn. Sự tin tưởng tuyệt đối của binh sĩ và dân quân vào Lâm Dịch, tạo tiền đề cho một lực lượng đoàn kết và hiệu quả trong cuộc chiến, đã giúp hắn vượt qua những nghi ngờ của chính mình. Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu tiếp tục chứng tỏ sự hữu dụng của mình trong vai trò hậu cần và điều phối, cho thấy tầm quan trọng của họ trong việc duy trì hoạt động của căn cứ. Việc di tản toàn bộ dân thường vào hầm trú ẩn cho thấy quy mô và tính chất tàn khốc của trận chiến sắp tới sẽ vượt xa những gì đã diễn ra trước đó.

***

Khi màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, chỉ còn lại ánh lửa bập bùng từ các ngọn đuốc thắp sáng miệng hầm, dòng người di tản cũng dần thưa thớt. Tiếng trống trận từ Cánh Đồng Bất Tận đã trở nên gần hơn, rõ ràng hơn, như tiếng bước chân của một con quái vật khổng lồ đang lừng lững tiến đến. Gió đêm mạnh hơn, rít qua những tán cây khẳng khiu, mang theo cái lạnh buốt thấu xương. Bầu không khí trở nên trầm lắng, xúc động, đầy sự chia ly và hy vọng mong manh.

Tại miệng hầm trú ẩn chính, nơi những người cuối cùng đang chuẩn bị xuống, Lâm Dịch gặp cha mẹ và em gái mình. Lâm phụ, với khuôn mặt khắc khổ đã hằn rõ dấu vết thời gian và lo âu, cố gắng tỏ ra kiên cường. Ông nắm chặt tay Lâm Dịch, ánh mắt đầy tin tưởng và dặn dò: "Dịch nhi, con phải cẩn thận. Cha tin con sẽ làm được." Giọng ông khàn đặc, nhưng vẫn cố giữ vững.

Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, không thể kìm nén được cảm xúc. Nàng nức nở, nước mắt tuôn dài trên đôi má hốc hác, nắm chặt lấy tay con trai, không muốn rời. "Dịch nhi... con nhất định phải bình an trở về!" Nàng nghẹn ngào, những lời nói như vỡ vụn trong gió. Nàng biết, con trai mình đang gánh vác một trọng trách lớn lao, nhưng với một người mẹ, điều duy nhất nàng quan tâm là sự an nguy của con. Nàng sợ hãi, lo lắng tột độ cho gia đình, đặc biệt là Lâm Dịch, nhưng sâu thẳm trong nàng vẫn là sự kiên cường của một người mẹ sẵn sàng chịu đựng tất cả vì con.

Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng giờ đây đầy vẻ sợ hãi, bám chặt lấy vạt áo Lâm Dịch, đôi mắt to tròn ngấn lệ. "Ca ca... ca ca đừng đi..." Giọng cô bé thút thít, ngây thơ nhưng cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề. Nàng không hiểu hết mọi chuyện, nhưng nàng biết ca ca sắp đi làm một việc rất nguy hiểm.

Lâm Dịch khụy gối xuống, ôm chặt lấy Tiểu Nguyệt, vuốt ve mái tóc đen bù xù của em. Trái tim hắn thắt lại, nỗi sợ hãi cho gia đình mình trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đây là khoảnh khắc khó khăn nhất. Hắn phải chấp nhận sự hy sinh cá nhân vì số đông, gánh nặng trách nhiệm sinh tử của hàng trăm người dân và binh sĩ đặt trên vai. Hắn đấu tranh với bản năng muốn bảo vệ người thân trực tiếp và trách nhiệm lớn lao của một người lãnh đạo. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt ngấn lệ của Lâm mẫu, rồi quay sang Lâm phụ, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. "Con biết rồi, mẹ. Mẹ và cha, Tiểu Nguyệt phải giữ gìn sức khỏe. Con sẽ trở về." Hắn nói, giọng kiên định, dù trong lòng đang dậy sóng. Hắn hứa với họ, với chính mình, rằng hắn sẽ sống sót, sẽ đưa họ trở lại cuộc sống bình yên.

Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng gỡ tay Tiểu Nguyệt khỏi vạt áo, rồi lại nắm chặt tay Lâm mẫu thêm một lần nữa. Hắn biết, đây có thể là lần cuối cùng hắn được chạm vào họ, được nhìn thấy họ. Ý nghĩ đó như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim hắn. Nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn là người duy nhất có thể dẫn dắt họ vượt qua cơn bão này. Sự kết nối mạnh mẽ giữa Lâm Dịch và gia đình, là động lực chính cho những quyết định và hành động sắp tới của anh.

"Cha, mẹ, Tiểu Nguyệt, hãy tin con. Con đã chuẩn bị rất kỹ. Mọi người cứ ở yên trong hầm, sẽ an toàn thôi." Hắn cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo nhưng đầy quyết tâm. Lâm phụ gật đầu, ánh mắt ông dù lo lắng nhưng vẫn chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào con trai. Lâm mẫu chỉ có thể nức nở, nhìn theo bóng lưng Lâm Dịch khuất dần trong bóng tối khi hắn quay bước. Lâm Tiểu Nguyệt dụi mặt vào vạt áo mẹ, tiếng khóc nhỏ dần nhưng nỗi sợ hãi vẫn hiện rõ trên khuôn mặt bầu bĩnh.

Lâm Dịch bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Hắn tự nhủ, nỗi sợ hãi này không phải là yếu đuối, mà là động lực. Động lực để chiến đấu, để bảo vệ những người hắn yêu thương, để chứng minh rằng ngay cả trong nghịch cảnh tột cùng, con người vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mà không cần danh xưng vĩ đại. Hắn không mơ ước làm anh hùng, nhưng hắn sẽ không để những người tin tưởng hắn phải thất vọng.

***

Đêm khuya, trước bình minh, gió buốt lạnh hơn bao giờ hết, như lưỡi dao vô hình cứa vào da thịt. Bầu trời tối đen như mực, chỉ có những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt lạnh lẽo của thượng đế. Tiếng trống trận từ Cánh Đồng Bất Tận giờ đây đã vang dội, lấp đầy không gian, không còn là âm thanh từ xa mà là tiếng gầm gừ ngay trước ngưỡng cửa, báo hiệu một trận chiến khốc liệt sắp sửa bùng nổ. Tiếng bước chân dồn dập từ phía địch đã có thể nghe thấy rõ, cùng với những tiếng vũ khí va chạm nhẹ khi binh sĩ kiểm tra lại trang bị. Mùi đất, sắt, mồ hôi, và cả mùi lạnh của không khí đêm, thoang thoảng mùi khói, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí căng thẳng tột độ, một sự im lặng đáng sợ chờ đợi bão tố.

Lâm Dịch, trong bộ trang phục thô sơ đã cũ kỹ nhưng giờ đây mang một vẻ uy nghi lạ thường, cùng với Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Binh trưởng Triệu, đi dọc các tuyến công sự đã được củng cố. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò năm xưa, mà là một vị chỉ huy trưởng, người đưa ra quyết định cuối cùng, lãnh đạo tinh thần của cả một cộng đồng. Ánh mắt sắc bén của hắn lướt qua từng gương mặt binh sĩ, từng người dân quân đang căng thẳng giữ vững vị trí. Hắn thấy rõ sự lo lắng, mệt mỏi trên khuôn mặt họ, nhưng hắn cũng thấy được sự kiên cường, sự quyết tâm không thể lay chuyển. Họ là những người nông dân, thợ săn, những người bình thường bị đẩy vào một cuộc chiến tranh tàn khốc, nhưng giờ đây, họ là những chiến binh.

"Chúng ta đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Tin tưởng vào bản thân, tin tưởng vào đồng đội. Hãy nhớ những gì đã luyện tập!" Giọng Lâm Dịch trầm ấm, vang vọng trong gió lạnh. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng và niềm tin. Hắn nhắc nhở họ về chiến thuật đã đề ra, về những cạm bẫy, những điểm yếu mà hắn đã phát hiện ra từ đợt tấn công đầu tiên. Hắn truyền đạt niềm tin vào sự chuẩn bị của họ, vào những vũ khí cải tiến, vào những chiến thuật hiện đại mà hắn đã mang đến. "Mỗi người trong chúng ta đều là một mắt xích quan trọng. Giữ vững vị trí, không được lùi bước. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua!"

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác của hắn lúc này đầy vẻ nghiêm túc. Hắn vỗ vai một dân quân trẻ đang run rẩy, giọng nói to, rõ ràng nhưng đầy trấn an. "Cứ làm theo lời Lâm ca, không sợ gì cả! Chúng ta có vũ khí, có chiến thuật, chúng ta sẽ cho bọn chúng biết tay!" Hắn siết chặt thanh đao trong tay, ánh mắt rực lửa. Vương Đại Trụ không chỉ là một chỉ huy, hắn là một người anh, một người đồng đội tin cậy, luôn truyền đi sự lạc quan và lòng dũng cảm.

Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường ngày, lúc này lại càng thêm cứng rắn. Hắn đi kiểm tra từng chốt phòng thủ, đảm bảo các hàng chông tre và dây thép gai được giăng kín đáo, không một kẽ hở. "Đừng lo lắng vô ích! Sống chết có số! Nhưng chết thì cũng phải kéo theo vài thằng địch! Nhớ đấy, vị trí này là tử địa của chúng nó, không phải của chúng ta!" Hắn nói, giọng thô tục nhưng lại có sức mạnh động viên kỳ lạ. Hắn tin vào Lâm Dịch, và hắn tin vào khả năng chiến đấu của những người dưới quyền mình. Hắn đã thấy Lâm Dịch không chỉ là một kẻ biết hô hào, mà là một người thực sự có thể dẫn dắt họ đến chiến thắng.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, luôn mặc giáp trụ gọn gàng, đi theo Lâm Dịch, gật đầu tán thành mỗi khi hắn đưa ra chỉ thị. Ông là một người lính thực thụ, tuân thủ kỷ luật, và ông tin tưởng vào kế hoạch của Lâm Dịch. "Mọi thứ đã sẵn sàng, Chỉ huy trưởng. Chỉ chờ lệnh." Giọng ông trầm và chắc nịch, như một lời khẳng định cho sự chuẩn bị chu đáo.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Cánh Đồng Bất Tận. Bóng đêm nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn những hình ảnh mờ ảo của quân địch đang dần hiện rõ hơn trong màn sương đêm. Tiếng trống trận của chúng đã lấp đầy không gian, một bản giao hưởng của chiến tranh, báo hiệu sự kết thúc của sự chờ đợi và sự bắt đầu của một cuộc tàn sát. Dân quân và binh sĩ siết chặt vũ khí, nắm chặt tay nhau, những gương mặt lo âu nhưng cũng kiên cường. Họ không còn hoang mang như lúc đầu, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ, sự bình tĩnh của những người đã chấp nhận số phận và sẵn sàng chiến đấu đến cùng.

Lâm Dịch đứng trên tuyến công sự cao nhất, gió buốt thổi tung mái tóc đen bù xù của hắn. Hắn nhìn về phía quân địch đang tiến đến, một đội hình bài bản, có tổ chức, khác hẳn những kẻ cướp bóc hỗn loạn. Hắn biết, đây sẽ là một trận chiến không khoan nhượng. Nhưng hắn cũng biết, hắn không đơn độc. Hắn có gia đình đang chờ đợi trong hầm trú ẩn, có những người lính tin tưởng tuyệt đối vào hắn, và có cả những tri thức từ một thế giới khác. Khả năng phân tích và phản ứng nhanh nhạy của Lâm Dịch trong tình huống nguy cấp đã khẳng định vai trò lãnh đạo 'không chính thức' của anh, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn khi chiến tranh biên giới bùng nổ thực sự. Sự tin tưởng tuyệt đối của các chỉ huy và binh sĩ vào Lâm Dịch sẽ là nền tảng cho sự hình thành một đội quân trung thành và hiệu quả dưới quyền anh. Hắn hít một hơi thật sâu, nắm chặt thanh kiếm bên hông. Khoảnh khắc quyết định đã đến. Hắn sẽ bảo vệ những gì hắn trân trọng, bằng mọi giá.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free