Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 622: Chỉ Thị Tử Sinh: Vận Mệnh Trong Tay

Thế giới bên ngoài vẫn đang rung chuyển bởi tiếng trống trận và tiếng la hét, nhưng trong trung tâm chỉ huy này, chỉ có tiếng bước chân vội vã, tiếng báo cáo dồn dập và tiếng Lâm Dịch trầm ổn đưa ra các mệnh lệnh. Anh đã sử dụng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để tạo nên một hệ thống phòng thủ kiên cố, nhưng anh biết, sức người có hạn, và kẻ địch còn rất nhiều quân bài chưa lật. Trận chiến này, hơn bao giờ hết, sẽ kiểm chứng giới hạn của sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh.

Khi những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh còn ngập ngừng vươn mình qua màn sương mỏng, nhuộm một màu xám bạc lên Cánh Đồng Bất Tận, Đồn Gác Biên Giới đã thức giấc trong một bầu không khí đặc quánh của sự căng thẳng và mệt mỏi. Trên đài quan sát cao nhất, nơi gió lạnh rít qua từng khe đá, Lâm Dịch đứng đó, tấm áo thô sơ phất phơ trong gió, thân hình gầy gò của hắn như một bức tượng đồng bất động. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn đã ẩn chứa sự từng trải, giờ đây càng thêm sắc bén khi chăm chú dõi theo từng biến động trên chiến trường. Khói bụi từ trận giao tranh khốc liệt đêm qua vẫn còn lãng đãng vương vấn, tạo nên một bức màn mờ ảo, che khuất một phần đội hình quân địch đang dần ổn định lại. Tuy nhiên, qua chiếc ống nhòm tự ch��� bằng những thấu kính mài dũa thô sơ, Lâm Dịch vẫn có thể nhìn rõ từng chi tiết nhỏ nhất.

Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Binh trưởng Triệu cũng đứng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm nghị. Dù ánh mắt họ lộ rõ sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng tinh thần chiến đấu vẫn hừng hực. Tiếng tù và lạ lẫm, bí ẩn mà địch vừa thổi lên, vang vọng từ phía xa, xuyên qua màn sương và gió, gieo rắc một sự bất an khó tả. Đó không phải là âm thanh hùng tráng của một cuộc tấn công tổng lực, cũng không phải tiếng tháo chạy tán loạn. Nó mang một nhịp điệu khác, một sự điều động có chủ đích, khiến Lâm Dịch phải suy nghĩ.

"Tiếng tù và này không phải hiệu lệnh rút lui, cũng không phải hiệu lệnh tấn công dồn dập," Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm ổn, dứt khoát, mặc dù nội tâm hắn đang quay cuồng phân tích. "Đây là... hiệu lệnh điều động." Hắn hạ ống nhòm xuống, quay sang các chỉ huy, vẻ mặt trầm trọng. Gió lạnh luồn qua những sợi tóc đen bù xù của hắn, khiến chúng bay lòa xòa trước trán. Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ chiến thuật được trải ra trên một cái bàn gỗ mục nát đặt ngay trên đài quan sát.

"Hãy nhìn kỹ đội hình của chúng," Lâm Dịch tiếp tục, ngón tay hắn chỉ vào một cụm quân địch đang tập trung ở phía Tây cánh đồng. "Sau đợt tấn công đầu tiên, chúng không lập tức tổ chức một đợt tấn công mới. Thay vào đó, chúng đang di chuyển các đơn vị, đặc biệt là kỵ binh và một số toán bộ binh nhẹ, theo một quỹ đạo vòng cung, như thể muốn bao vây một thứ gì đó." Hắn dừng lại một chút, đôi mắt nheo lại. "Quân địch này không phải là một lũ ô hợp," hắn thầm nghĩ, "chúng có chiến thuật, có tổ chức. Chắc chắn phía sau chúng có một kẻ cầm đầu không hề tầm thường. Kẻ này không chỉ muốn đánh chiếm Thôn Làng Sơn Cước, mà còn muốn nghiền nát ý chí kháng cự của chúng ta."

Binh trưởng Triệu gật đầu, khuôn mặt sạm nắng của ông lộ vẻ đồng tình. "Quả thực, chúng ta đã đánh giá thấp chúng. Đội hình vừa rồi cho thấy chúng có khả năng phối hợp tác chiến khá tốt, không như những toán cướp hay phản quân lẻ tẻ ta từng đối phó." Ông là một người lính già dặn, kinh nghiệm trận mạc đã hun đúc ông thành một người cẩn trọng và biết nhìn nhận tình hình.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, nắm chặt chuôi đao. "Vậy chúng định làm gì, Lâm ca? Chúng không đánh thẳng vào thì chẳng lẽ định bỏ cuộc?" Giọng hắn thô nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào phán đoán của Lâm Dịch.

"Bỏ cuộc ư? Không đời nào." Lâm Dịch lắc đầu. "Chúng đang tìm cách bao vây chúng ta, cắt đứt đường lui. Đợt tấn công đầu tiên chỉ là thăm dò, để chúng ta phơi bày điểm yếu, và để kéo giãn phòng tuyến của chúng ta. Chắc chắn chúng đã nhận ra rằng tấn công trực diện sẽ phải trả giá đắt." Hắn đưa mắt quét qua cánh đồng một lần nữa, nơi từng tốp quân địch đang di chuyển có trật tự, mặc dù không quá nhanh, nhưng đủ để cho thấy sự sắp đặt. "Những kẻ đứng sau Trần Thị Gia Tộc này... chúng không đơn thuần chỉ là những kẻ cướp bóc. Chúng có tham vọng lớn hơn, và chúng có một cái đầu." Ánh mắt Lâm Dịch thoáng chút trầm tư. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nếu kẻ địch cũng có tri thức, cuộc chiến sẽ trở nên phức tạp hơn gấp bội."

Lý Hổ, người vạm vỡ không kém Vương Đại Trụ, siết chặt nắm tay. "Vậy là chúng định chơi trò mèo vờn chuột sao? Muốn kéo dài trận chiến để chúng ta kiệt sức?" Vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn càng làm tăng vẻ dữ tợn nhưng đầy kiên cường.

"Có thể lắm," Lâm Dịch đáp, giọng hắn mang theo một chút lạnh lùng. "Hoặc chúng muốn dồn chúng ta vào một cái bẫy lớn hơn. Dù sao đi nữa, chúng ta không thể bị động." Hắn quay người, ra hiệu cho các chỉ huy đi theo. "Chúng ta cần xuống phòng chỉ huy. Ta cần vạch ra kế hoạch đối phó ngay lập tức." Hắn biết, mỗi giây phút trôi qua đều quý giá như sinh mạng. Áp lực đè nặng lên vai hắn, áp lực của hàng trăm sinh mạng đang trông chờ vào những quyết định của hắn. Hắn phải giữ vững lý trí, phải lạnh lùng và quyết đoán, dù nội tâm hắn đang gào thét vì lo lắng cho những người dân làng, cho gia đình hắn, và cho từng người lính đang chiến đấu.

***

Trong căn phòng chỉ huy tạm bợ, ánh đèn dầu leo lét chập chờn, yếu ớt soi rõ lên gương mặt mệt mỏi nhưng kiên nghị của Lâm Dịch và các chỉ huy. Ngoài trời, gió vẫn rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh và tiếng lá cây xào xạc, như một bản nhạc nền u ám cho cuộc họp chiến lược. Bầu không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng, đến mức có thể cảm nhận được qua từng hơi thở nặng nhọc. Bản đồ chiến thuật, được vẽ cẩn thận trên một tấm da dê cũ kỹ, trải rộng trên chiếc bàn gỗ sần sùi. Đó không chỉ là một tấm bản đồ, mà còn là bản đồ sinh mệnh của cả Thôn Làng Sơn Cước, với những đường vạch đỏ, đen, những ký hiệu đánh dấu các chốt phòng thủ, các điểm yếu, và những con đường mòn bí mật. Lâm Dịch dùng ngón tay thon dài của mình, chỉ vào từng vị trí, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng chi tiết, như thể đang nhìn xuyên thấu vào tâm trí của kẻ thù. Mùi mực, mùi giấy cũ và mùi mồ hôi của những người đàn ông căng thẳng hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ khứu giác đặc trưng của chiến tranh.

"Trần Thị Gia Tộc không chỉ muốn đánh chiếm," Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy lực, xua tan cái âm thanh yếu ớt của ngọn đèn dầu. "Chúng muốn bao vây, cắt đứt đường lui của chúng ta. Đợt tấn công đầu chỉ là thăm dò và kéo giãn phòng tuyến. Chúng ta đã chứng minh rằng phòng thủ trực diện của chúng ta khá vững chắc, và chúng đã phải trả giá. Giờ đây, chúng sẽ thay đổi chiến thuật." Hắn vạch một đường vòng cung trên bản đồ, bao quanh Thôn Làng Sơn Cước. "Chúng sẽ tìm cách khép vòng vây, và sau đó..." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe.

Binh trưởng Triệu gật đầu, tay ông đặt lên chuôi kiếm. "Vậy là chúng sẽ dùng kế 'vây điểm đả viện' (bao vây một điểm, đánh viện binh)? Hoặc là 'tiên phát chế nhân' (đánh phủ đầu) vào một yếu điểm?" Ông đã từng trải qua nhiều trận chiến, nhưng sự tinh vi trong chiến thuật của Lâm Dịch vẫn khiến ông kinh ngạc.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua. "Chính xác. Chúng sẽ đánh vào điểm yếu nhất trong phòng tuyến của chúng ta, nhưng không phải để đột phá ngay lập tức, mà để tạo ra một cái bẫy. Một khi chúng ta dồn lực chi viện cho điểm yếu đó, chúng sẽ tung đòn quyết định vào một vị trí khác, hoặc dùng kỵ binh cắt đứt đ��ờng rút lui của chúng ta về Đồn Gác Biên Giới." Hắn lại chỉ vào một con đường mòn bí mật mà hắn đã cho người khai phá, nối liền thôn làng với khu rừng phía sau. "Đây chính là đường sống của chúng ta, và chúng biết điều đó. Chúng sẽ cố gắng khóa chặt nó."

Vương Đại Trụ đấm mạnh xuống bàn, tiếng "cộp" khô khốc vang lên. "Vậy chúng ta phải làm sao, Lâm ca? Không lẽ cứ ngồi yên chờ chết?" Hắn sốt ruột, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi Lâm Dịch.

"Không ai phải ngồi yên chờ chết cả." Lâm Dịch ngẩng đầu, đôi mắt hắn sáng quắc. "Chúng ta sẽ không bị động. Chúng ta sẽ biến cái bẫy của chúng thành cái bẫy của chính chúng ta." Hắn bắt đầu vạch ra những đường di chuyển mới trên bản đồ, phân công nhiệm vụ cụ thể. "Đội của Đại Trụ sẽ chi viện cho chốt phía Đông, nhưng không phải để đẩy lùi địch hoàn toàn. Các ngươi sẽ giả vờ bị áp đảo, dụ chúng tiến sâu hơn vào khu vực bãi lầy mà ta đã cho người ngụy trang cẩn thận. Lý Hổ phụ trách giữ vững chốt phía Tây, nơi ta đã đặt nhiều cạm bẫy bằng dây thép gai và chông tre. Nhiệm vụ của các ngươi là cầm chân địch, không cho chúng vượt qua. Trần Nhị Cẩu, cậu hãy đảm bảo thông tin liên lạc thông suốt, truyền đạt lệnh của ta đến từng đơn vị một cách chính xác và nhanh nhất có thể. Binh trưởng Triệu, xin ngài hãy giữ vững lực lượng chính tại Đồn, sẵn sàng chi viện bất cứ lúc nào. Tuyệt đối không được rời vị trí khi chưa có lệnh của tôi!"

Các chỉ huy lắng nghe chăm chú, ghi nhớ từng lời. Nét mặt họ từ căng thẳng dần chuyển sang sự hiểu rõ và quyết tâm. Họ đã quen với những chiến thuật bất ngờ của Lâm Dịch, những kế hoạch tưởng chừng điên rồ nhưng luôn mang lại hiệu quả không ngờ. Sự tin tưởng vào Lâm Dịch đã ăn sâu vào tiềm thức của họ, biến hắn thành một điểm tựa vững chắc trong cơn bão loạn.

Đúng lúc đó, Bạch Vân Nhi bước vào. Nàng vẫn giữ được vẻ thanh thoát thường ngày, nhưng ánh mắt nàng phảng phất sự lo lắng. Trên tay nàng là một cuộn giấy, ghi chép cẩn thận danh sách thương vong và tình hình vật tư. Mùi thuốc thảo dược nhẹ nhàng tỏa ra từ người nàng, hòa vào mùi chiến tranh trong phòng.

"Vân Nhi, tình hình thế nào?" Lâm Dịch hỏi, không cần nhìn nàng, hắn đã biết nàng mang đến tin tức gì.

"Tạm thời vẫn ổn, Lâm công tử," Bạch Vân Nhi đáp, giọng nàng vẫn ôn hòa nhưng đầy dứt khoát. "Phần lớn là bị thương do tên và chông bẫy. Chưa có ai bị thương quá nặng, nhưng số lượng đang tăng lên nhanh chóng. Thuốc men và băng gạc đang cạn dần, chỉ đủ dùng cho một đợt thương vong lớn nữa. Lương thực dự trữ cũng đang tiêu hao nhanh chóng, chúng ta cần tìm cách bổ sung nếu trận chiến kéo dài." Nàng biết rằng, con số này chỉ là khởi đầu. Nàng không che giấu sự thật, vì nàng biết Lâm Dịch cần sự trung thực để đưa ra những quyết định chính xác. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng vẫn tập trung vào Lâm Dịch, trong đó chất chứa sự quan tâm sâu sắc. "Sống sót qua loạn lạc," nàng thầm nhủ, "chỉ cần sống sót."

Lâm Dịch gật đầu. Hắn đã lường trước điều này. "Cứ tiếp tục duy trì, Vân Nhi. Ta sẽ cố gắng kết thúc trận chiến này càng sớm càng tốt." Hắn biết, lời hứa đó nặng như ngàn cân. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ, "nhưng ta nợ nh���ng người tin tưởng ta một con đường sống." Hắn lại quay về bản đồ, ánh mắt hắn lại quét qua từng chi tiết. "Chúng ta phải chiến thắng trận này, bằng mọi giá."

***

Trong cái lạnh buốt của buổi sáng mây mù, các chỉ huy nhanh chóng quay về vị trí của mình, truyền đạt chỉ thị mới của Lâm Dịch đến từng binh sĩ và dân quân. Không khí căng thẳng không giảm bớt, nhưng có thêm một sự quyết đoán mới. Dù mệt mỏi sau trận đánh đầu tiên kéo dài suốt đêm, nhưng ánh mắt của họ lại ánh lên sự kiên cường và lòng tin. Họ biết rằng Lâm Dịch sẽ không bỏ rơi họ, và hắn đã có một kế hoạch.

Tại chốt phía Đông, nơi Lâm Dịch đã căn dặn phải "giả vờ bị áp đảo", Vương Đại Trụ gầm lên, giọng hắn khàn đặc nhưng đầy nội lực, át cả tiếng gió rít. "Nghe đây anh em! Lâm ca đã có kế hoạch! Chúng ta chỉ cần tin tưởng và làm theo! Giữ vững vị trí, không lùi một bước! Khi ta ra hiệu, hãy lùi về phía sau theo đội hình, dụ địch vào bãi lầy! Ai làm tốt, ta sẽ thưởng rượu thịt!" Hắn vung đao lên cao, khí thế hừng hực. Những người dân quân, dù mặt mày lấm lem bùn đất và mồ hôi, vẫn siết chặt vũ khí, ánh mắt đầy quyết tâm. Họ là những người nông dân, nhưng giờ đây, họ là những chiến binh bảo vệ gia đình và mảnh đất của mình. Họ đã chứng kiến Lâm Dịch biến một thôn làng nhỏ bé thành một pháo đài kiên cố, và họ tin vào khả năng của hắn.

Ở phía Tây, Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường ngày, lại càng thêm nghiêm nghị. Hắn ra lệnh cho binh sĩ. "Nghe đây anh em, không được hoảng loạn! Địch có âm mưu mới, nhưng chúng ta còn có Lâm ca! Vị trí này là tử địa của chúng, là phòng tuyến cuối cùng của chúng ta! Ai dám lùi một bước, đừng trách ta vô tình!" Hắn chỉ tay vào những hàng chông tre sắc nhọn và những sợi dây thép gai được giăng kín đáo dưới lớp cỏ dại. "Chúng sẽ phải trả giá đắt cho mỗi bước chân tiến lên!" Lời nói của hắn tuy thô tục, nhưng lại truyền tải một ý chí thép, một quyết tâm không lay chuyển. Những người lính, mệt mỏi nhưng kiên cường, gật đầu rầm rập, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Họ đã thấy Lâm Dịch không chỉ là một kẻ biết hô hào, mà là một người thực sự có thể dẫn dắt họ đến chiến thắng.

Trần Nhị Cẩu, dù bản tính nhanh nhẹn nhưng vẫn không giấu được vẻ lo lắng, chạy đi chạy lại giữa các chốt, đảm bảo hệ thống liên lạc bằng tín hiệu cờ và tiếng hô được thông suốt. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lẩm bẩm, tự động viên mình, cố gắng tập trung vào nhiệm vụ. Hắn biết tầm quan trọng của việc truyền lệnh chính xác và kịp thời. Một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến thảm họa.

Dân quân và binh sĩ nhanh chóng di chuyển đến các vị trí mới, củng cố lại chiến hào, kiểm tra lại vũ khí. Tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng, tiếng đất đá lạo xạo dưới chân, tiếng thở dốc của những người đàn ông... tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự chuẩn bị. Họ không còn hoang mang như lúc đầu, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ, sự bình tĩnh của những người đã chấp nhận số phận và sẵn sàng chiến đấu đến cùng. Họ nhìn về phía Cánh Đồng Bất Tận, nơi hiệu lệnh tù và vừa dứt, im lặng chờ đợi. Ánh mắt họ dõi theo những bóng đen đang dần hiện rõ hơn trong màn sương, chuẩn bị cho một đợt tấn công mới, có thể còn khốc liệt hơn. Họ biết rằng sự phức tạp trong chiến thuật của Trần Thị Gia Tộc cho thấy chúng được chỉ huy bởi một người có đầu óc, không chỉ là những kẻ cướp bóc thông thường, gợi ý về một đối thủ mạnh hơn trong tương lai.

Lâm Dịch, từ đài quan sát, vẫn đang dõi theo từng cử động của địch. Hắn thấy rõ đội hình của chúng đã thay đổi, trở nên bài bản và có tổ chức hơn. Một đội hình kỵ binh nhẹ đang lướt đi như những bóng ma ở phía cánh, cố gắng tìm cách luồn lách qua các chốt phòng thủ phụ. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa lo lắng, vừa tự hào. Lo lắng cho những người lính đang đặt cược sinh mạng vào tay hắn, và tự hào vì họ đã tin tưởng hắn. Khả năng phân tích và phản ứng nhanh nhạy của Lâm Dịch trong tình huống nguy cấp đã khẳng định vai trò lãnh đạo 'không chính thức' của anh, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn khi chiến tranh biên giới bùng nổ thực sự. Sự tin tưởng tuyệt đối của các chỉ huy và binh sĩ vào Lâm Dịch sẽ là nền tảng cho sự hình thành một đội quân trung thành và hiệu quả dưới quyền anh.

Đột nhiên, từ phía xa, một tiếng trống trận vang lên. Không phải tiếng trống dồn dập như đêm qua, mà là một nhịp điệu đều đặn, mạnh mẽ, như nhịp đập của trái tim một con quái vật khổng lồ đang thức giấc. Sau đó, hàng loạt tiếng trống khác nối tiếp, tạo thành một bản giao hưởng của chiến tranh, báo hiệu đợt tấn công thứ hai đã bắt đầu. Lần này, tiếng trống mang theo một sự lạnh lùng và tàn nhẫn hơn, như muốn nuốt chửng mọi sự sống trên Cánh Đồng Bất Tận. Lâm Dịch siết chặt nắm tay, đôi mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ. Hắn biết, khoảnh khắc quyết định đã đến.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free