Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 621: Trống Trận Vang Dội: Tiền Tuyến Rực Lửa

Lâm Dịch quay người lại, nhìn về phía chân trời phía đông. Một vệt sáng mờ ảo của bình minh đã bắt đầu ló dạng, xé toạc màn đêm. Đằng xa, những đốm lửa của địch đã lớn hơn, và tiếng trống trận thình thịch đã có thể nghe thấy rõ ràng hơn, như tiếng tim đập dồn dập của một con quái vật khổng lồ đang tiến đến. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí buổi sớm, trộn lẫn với mùi thuốc súng và kim loại từ đồn gác. Trận chiến đã cận kề. Thẩm Đại Nhân có thể sẽ không từ bỏ ý định trả thù, nhưng lúc này, tất cả những âm mưu chính trị đó đều không còn quan trọng. Chỉ có sinh tồn, và bảo vệ những gì hắn trân trọng. Lâm Dịch đã sẵn sàng. Ngọn lửa ý chí trong hắn rực cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đối mặt với bình minh của một ngày đầy máu lửa.

Tiếng trống trận từ phía quân địch, ban đầu chỉ là những âm thanh trầm đục, rời rạc, giờ đây đã vang vọng khắp biên giới, dồn dập và không ngừng nghỉ, như một nhịp đập cuồng loạn của tử thần. Cùng với tiếng trống, tiếng tù và khô khốc từ hàng ngàn chiến binh đồng loạt thổi lên, xé toang sự tĩnh lặng cuối cùng của màn đêm, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của chiến tranh. Bầu không khí vốn đã nặng nề bởi sự chờ đợi, giờ đây càng căng thẳng đến tột độ, mỗi người lính, mỗi dân quân đều cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, tim đập thình thịch hòa cùng nhịp trống trận. Trên đài quan sát cao nhất của Đồn Gác Biên Giới, Lâm Dịch đứng vững như một pho tượng đá, ánh mắt xuyên qua lớp sương mờ của bình minh, chăm chú quan sát về phía Cánh Đồng Bất Tận. Hắn có thể cảm nhận được mặt đất dưới chân mình đang khẽ rung lên, không phải vì động đất, mà là do bước chân của hàng vạn quân địch đang ồ ạt tiến đến.

Bình minh dần vén màn, mang theo ánh sáng yếu ớt của một ngày mới, nhưng không mang theo hy vọng. Thay vào đó, nó phơi bày một khung cảnh kinh hoàng: một biển người đen kịt, đông đảo như kiến cỏ, trải dài bất tận trên cánh đồng. Chúng không có vẻ gì là một đội quân ô hợp, mà di chuyển có tổ chức, đội hình chỉnh tề, với những lá cờ màu đỏ thẫm tung bay phấp phới trong gió sớm, như những lưỡi hái tử thần đang từ từ tiếp cận. Tiếng hò reo vang dội từ phía địch quân, một âm thanh man rợ, khát máu, vang vọng đến tận đồn gác, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Mùi bụi đất bị hàng vạn bước chân giày xéo, mùi mồ hôi và kim loại từ vũ khí của binh sĩ phòng thủ, hòa lẫn với cái lạnh buốt của gió sớm, tạo nên một thứ mùi vị đặc trưng của chiến tranh.

Lâm Dịch nghiến răng, nội tâm hắn như có hàng vạn mũi kim đâm chích. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng, đã tính toán mọi thứ, nhưng không gì có thể chuẩn bị cho cảm giác bất lực khi nhìn thấy một đạo quân khổng lồ như vậy tràn đến. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh cha, mẹ và Tiểu Nguyệt chợt hiện lên trong tâm trí hắn. Họ đang ở đâu đó trong thôn làng, có lẽ đang lo lắng, đang sợ hãi. Hắn không thể để chúng thất vọng, không thể để thôn làng Sơn Cước bị tàn phá. Sự sống còn của họ, của tất cả những người mà hắn đã từng bước xây dựng cuộc sống cùng, phụ thuộc vào hắn. Đó không còn là trò chơi, không còn là những âm mưu nhỏ lẻ, mà là một cuộc chiến sinh tử thực sự. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn từng tin, nhưng giờ đây, hắn phải đối mặt với thực tế trần trụi: tri thức chỉ có thể dẫn đường, còn máu và xương thịt mới là thứ phải đổ xuống để bảo vệ.

Hắn quay lại, ánh mắt quét qua Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Binh trưởng Triệu. Khuôn mặt họ, dù đã quen với hiểm nguy, giờ đây cũng hiện rõ vẻ căng thẳng tột độ. Nhưng trong ánh mắt họ, hắn thấy không phải là sợ hãi, mà là sự kiên định, là ý chí chiến đấu. Đó là điều mà hắn đã gieo trồng bấy lâu nay.

"Đúng như dự đoán, chúng đến rồi," Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng bằng giọng nói trầm ổn, không một chút run rẩy, dù nội tâm hắn đang gào thét. Giọng hắn không to, nhưng đủ để lấn át tiếng trống trận từ xa, mang một sức nặng kỳ lạ. "Triệu Binh trưởng, Đại Trụ, Lý Hổ, các vị trí đã sẵn sàng chưa?"

Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo quen thuộc trên má, lập tức đứng thẳng người, giọng nói nghiêm nghị và dứt khoát: "Báo cáo Lâm công tử, toàn bộ binh sĩ và dân quân đã vào vị trí. Vũ khí và cạm bẫy đã được kích hoạt. Đang chờ lệnh." Ông không một chút dao động, sự kỷ luật quân sự đã ăn sâu vào máu thịt. Ánh mắt ông tràn đầy sự tin tưởng vào những gì Lâm Dịch đã sắp đặt, và vào khả năng của binh lính dưới quyền mình. Ông biết rằng, mỗi một mũi tên, mỗi một hòn đá, mỗi một cái bẫy đều là kết quả của sự tính toán tỉ mỉ từ Lâm Dịch.

Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, siết chặt cây búa chiến trong tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Ánh mắt hắn rực cháy ngọn lửa chiến đấu. "Đại ca, cứ giao tiền tuyến cho huynh đệ! Chúng ta sẽ không để chúng bước qua!" Giọng hắn không còn vẻ chất phác thường ngày, mà tràn đầy khí thế, như một dũng sĩ sẵn sàng lao vào chỗ chết. Hắn tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, và hắn cũng tin vào sức mạnh của những người đồng đội đã cùng hắn chiến đấu bao lần. Đối với Vương Đại Trụ, Lâm Dịch không chỉ là người lãnh đạo, mà còn là người đã mang lại cho hắn và gia đình một cuộc sống tốt đẹp hơn, một lý do để chiến đấu.

Lý Hổ, vẻ mặt hung dữ thường thấy càng thêm phần kiên nghị, hai tay nắm chặt thanh đao đeo bên hông. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả: một sự thù hằn sâu sắc và ý chí quyết chiến đến cùng. "Kẻ nào dám vượt qua, ta sẽ chém bay đầu!" Hắn gằn giọng, không khí xung quanh hắn dường như cũng trở nên nóng bỏng hơn. Những lời động viên của Lâm Dịch từ đêm qua, về việc bảo vệ những gì mình trân trọng, đã hằn sâu vào tâm trí hắn, biến sự nóng nảy thành quyết tâm sắt đá.

Lâm Dịch gật đầu, sự bình tĩnh của hắn như một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão. Hắn đưa tay chỉ vào một điểm trên Cánh Đồng Bất Tận, nơi đội tiên phong của địch đang tập trung: "Hãy tập trung cung thủ vào khu vực đó. Chúng muốn thử nghiệm tuyến phòng thủ của chúng ta. Cho chúng thấy hậu quả của sự khinh thường." Giọng hắn vẫn trầm ổn, nhưng mỗi từ đều mang theo sức nặng của một mệnh lệnh không thể nghi ngờ. Hắn đã nghiên cứu kỹ địa hình, đã bố trí từng cái bẫy, từng vị trí bắn. Hắn biết rõ điểm yếu của địch, và cách để lợi dụng chúng. "Binh trưởng Triệu, hãy đảm bảo các khẩu nỏ cơ được vận hành trơn tru. Đại Trụ, Lý Hổ, hãy giữ vững tuyến đầu. Nhớ kỹ, không được vội vàng xuất kích, phải giữ vững đội hình và chờ đợi thời cơ."

Hắn ra hiệu cho các binh lính liên lạc, những người này lập tức chạy như bay xuống các vị trí chỉ huy dưới thấp, truyền đạt mệnh lệnh. Những ánh mắt căng thẳng nhưng đầy tin tưởng của binh lính và dân quân đổ dồn về phía hắn, người lãnh đạo trẻ tuổi đã từng bước đưa họ từ cảnh đói nghèo, áp bức đến chỗ có thể tự bảo vệ mình. Hắn có thể cảm nhận được sự tin tưởng đó, và nó càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng hắn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, nhưng giờ đây, sinh tồn không chỉ là cho riêng hắn, mà là cho tất cả những con người đang đứng sau lưng hắn. Hắn không phải một anh hùng trong truyền thuyết, nhưng hắn sẽ làm tất cả những gì có thể để bảo vệ họ. Hắn đưa mắt nhìn bao quát toàn bộ đồn gác, từ những tường thành kiên cố bằng đá, những tháp canh cao vút, đến những doanh trại được củng cố tạm thời. Mỗi chi tiết đều đã được hắn tính toán kỹ lưỡng, mỗi vị trí đều được đặt vào đúng chỗ. Hắn nhìn thấy những binh sĩ đang căng dây cung, những dân quân đang ôm chặt giáo mác, ánh mắt họ đầy quyết tâm dù trên gương mặt vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi. Mùi thép, mùi mồ hôi, mùi đất ẩm bốc lên hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản hòa âm của sự sống và cái chết. Hắn biết, đây sẽ là một trận chiến dài hơi, một thử thách nghiệt ngã, nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Quân địch tràn lên như thủy triều vỡ bờ, một cảnh tượng kinh hoàng và hùng vĩ. Tiếng trống trận dồn dập, cùng tiếng tù và khô khốc, tiếng hò reo khát máu của hàng vạn quân địch đã át hẳn mọi âm thanh khác trên Cánh Đồng Bất Tận. Mặt đất rung chuyển dữ dội dưới bước chân của đạo quân khổng lồ ấy, như thể cả trái đất cũng đang rên rỉ trước thảm họa sắp xảy ra. Những trận mưa tên đầu tiên bay tới, xé gió vun vút, tạo thành một màn đêm nhân tạo trên bầu trời bình minh. Những mũi tên không ngừng rơi xuống, găm vào tường thành, cắm phập vào mặt đất, tạo nên những tiếng động khô khốc, lạnh lẽo. Ngay sau đó, bộ binh địch ồ ạt tấn công các chốt phòng thủ, như những con thiêu thân lao vào lửa. Chúng mang theo thang, mang theo búa tạ, mang theo cả sự điên loạn của chiến tranh.

Từ trên đài quan sát, Lâm Dịch chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Ánh mắt hắn sắc như dao, theo dõi từng cử động của địch, từng diễn biến trên chiến trường. Hắn cảm nhận được sức nóng của ngọn lửa chiến tranh đang bùng lên dữ dội. Trong đầu hắn, mọi thứ diễn ra như một cỗ máy được lập trình sẵn, hắn đã dự đoán trước hầu hết các phương án tấn công của địch. Những gì đang diễn ra, dù kinh hoàng, nhưng lại nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Hắn đã biến Cánh Đồng Bất Tận, vốn là một không gian rộng mở, thành một cái bẫy chết người.

"Bắn!" Một tiếng hô vang dội từ Binh trưởng Triệu, ngay sau khi Lâm Dịch khẽ gật đầu. Tức thì, hàng trăm khẩu nỏ cơ, những cỗ máy chiến tranh được cải tiến bởi Lâm Dịch, đồng loạt khai hỏa. Những mũi tên nỏ, được tẩm độc và gắn thêm những mảnh kim loại sắc bén, lao đi vun vút, mang theo sức mạnh hủy diệt. Chúng xuyên thủng lớp giáp trụ của địch, găm sâu vào da thịt, khiến hàng loạt binh lính địch đổ gục. Cùng lúc đó, từ các vị trí phòng thủ khác, dân quân và binh sĩ cũng đồng loạt bắn tên, ném đá, trút xuống đầu quân địch một cơn mưa chết chóc. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ của địch quân vang lên thảm thiết, át đi cả tiếng trống trận.

Những cạm bẫy được Lâm Dịch bố trí đã phát huy tác dụng một cách kinh hoàng. Khi địch quân tràn lên, chúng giẫm phải những hố chông được ngụy trang khéo léo, ngã nhào vào những cái bẫy sập, hoặc bị vướng vào những sợi dây thép gai sắc nhọn. Hàng loạt binh lính địch bị thương vong ngay từ đầu, tạo nên một sự hỗn loạn nhất định trong đội hình tấn công của chúng. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi đất và khói. Những tiếng gào thét của binh lính địch vang lên, không phải vì dũng khí mà là vì đau đớn và hoảng loạn.

Vương Đại Trụ, với cây búa chiến trong tay, gầm lên như một con mãnh thú. Hắn đứng vững ở tuyến đầu, cùng với Lý Hổ và những người dân quân gan dạ khác, đối mặt trực diện với làn sóng tấn công của địch. "Giữ vững! Đừng lùi một bước! Vì gia đình chúng ta!" Giọng hắn khản đặc, nhưng tràn đầy uy lực, tiếp thêm sức mạnh cho những người xung quanh. Hắn vung búa, mỗi cú vung đều mang theo sức mạnh ngàn cân, đánh bật những kẻ địch dám bén mảng đến gần. Máu của địch bắn tung tóe lên mặt hắn, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn là một bức tường thép, một biểu tượng của sự kiên cường.

Lý Hổ cũng không hề kém cạnh. Thanh đao của hắn vung lên, những đường đao sắc lẹm chém đứt đầu, chặt đứt tay chân của địch, tạo thành một vòng tròn chết chóc xung quanh hắn. Ánh mắt hắn tràn đầy sự điên cuồng của chiến sĩ, nhưng trong sâu thẳm, hắn nhớ về lời hứa của Lâm Dịch, về việc bảo vệ những người thân yêu. "Chúng đã cướp bóc quá đủ rồi! Đã đến lúc chúng ta phải cho chúng biết thế nào là sự phản kháng!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì hò hét, nhưng ý chí chiến đấu thì không hề suy giảm.

Cuộc giao tranh diễn ra ác liệt. Dân quân và binh sĩ, dưới sự chỉ huy của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, chiến đấu kiên cường, giữ vững phòng tuyến đầu tiên. Tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng giáo mác đâm xuyên giáp trụ, tiếng rên rỉ của thương binh, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một thứ âm thanh chói tai, rợn người. Những người lính trẻ, mới lần đầu ra trận, ban đầu còn run rẩy, sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy sự dũng cảm của các chỉ huy và đồng đội, họ cũng dần lấy lại tinh thần, dũng cảm đối mặt với cái chết. Mùi mồ hôi, mùi máu tươi, mùi sắt gỉ từ vũ khí, mùi thuốc súng cháy khét, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, nhưng lại rất chân thực của chiến trường.

Từ trên cao, Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng. Hắn nhìn thấy những binh sĩ của mình ngã xuống, nhìn thấy máu đỏ thấm đẫm mặt đất. Lòng hắn quặn thắt, nhưng hắn biết mình không thể nao núng. Một quyết định sai lầm của hắn lúc này có thể dẫn đến sự sụp đổ của toàn bộ phòng tuyến. Hắn ghi nhớ từng gương mặt, từng hành động dũng cảm của binh sĩ, và cả những sai lầm của địch. Hắn thấy một vài binh lính địch đang cố gắng phá vỡ một điểm yếu trong phòng tuyến, nơi có vẻ như bị bỏ trống. Lâm Dịch lập tức ra hiệu, và một đội cung thủ ẩn mình trong những bụi cây gần đó đồng loạt bắn tên, chặn đứng ý đồ của địch.

Tuy nhiên, số lượng quân địch quá đông đảo. Dù đã chịu tổn thất nặng nề từ các cạm bẫy và đợt tấn công đầu tiên, chúng vẫn tiếp tục dồn ép. Một số binh sĩ của Lâm Dịch bị thương, được đồng đội kéo về phía sau, gương mặt tái nhợt vì mất máu, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường. Lâm Dịch biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Kẻ địch còn rất nhiều quân bài chưa lật. Trận chiến này sẽ còn kéo dài và khốc liệt hơn rất nhiều. Hắn phải giữ vững lý trí, phải tiếp tục suy nghĩ, tính toán từng bước đi, từng quyết định. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. Công bằng không tồn tại, chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, kẻ sống sót và kẻ bỏ mạng. Và hắn, bằng mọi giá, phải là người sống sót, cùng với những người mà hắn đã thề sẽ bảo vệ. Trận chiến đầu tiên đã chứng tỏ sự hiệu quả của các công cụ và chiến thuật mà Lâm Dịch đã chuẩn bị, nhưng cũng cho thấy sự tàn khốc và quy mô của quân địch. Đây chỉ là trận chiến mở màn, những thử thách lớn hơn đang chờ đợi Lâm Dịch và căn cứ.

***

Trong khi tiền tuyến đang rực lửa, tiếng trống trận và tiếng hò reo, tiếng vũ khí va chạm vọng lại từ xa, trung tâm chỉ huy tạm thời của Lâm Dịch tại Thôn Làng Sơn Cước lại mang một vẻ hỗn loạn có trật tự đến kỳ lạ. Ban đầu, thôn làng này là một biểu tượng của sự bình yên, mộc mạc, với những mái nhà tranh vách đất, những con đường nhỏ quanh co và mùi khói bếp quen thuộc. Giờ đây, nó đã biến thành một trạm điều phối căng thẳng, nơi mỗi giây phút đều là vàng bạc, mỗi quyết định đều có thể định đoạt sinh tử. Tiếng bước chân vội vã của các liên lạc viên, tiếng báo cáo dồn dập, tiếng vật tư được di chuyển khẩn trương, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự khẩn cấp. Mùi thuốc thảo dược từ khu vực thương binh, mùi mồ hôi từ những người lao động không ngừng nghỉ, cùng với mùi khói nhẹ từ các bếp lửa dã chiến, tạo nên một thứ không khí đặc trưng của thời chiến.

Lâm Dịch đứng trước một tấm bản đồ lớn được trải trên mặt đất, các ký hiệu và mũi tên được vẽ bằng than củi, thể hiện rõ ràng các tuyến phòng thủ, vị trí của địch và các điểm trọng yếu. Binh trưởng Triệu đứng bên cạnh, khuôn mặt ông vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, thỉnh thoảng lại đưa ra những nhận định sắc bén về tình hình chiến trường. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, liên tục chạy tới chạy lui, nhận tin tức từ tiền tuyến và truyền đạt mệnh lệnh của Lâm Dịch đến các đơn vị. Mỗi lần hắn chạy về, hơi thở hổn hển, gương mặt lấm lem bụi đất và mồ hôi, nhưng ánh mắt luôn tập trung và đầy quyết tâm.

"Báo cáo Lâm công tử!" Trần Nhị Cẩu thở dốc, cúi đầu báo cáo, "Đội quân địch phía Tây đang có dấu hiệu tràn qua! Chúng đã vượt qua bẫy chông thứ hai!" Giọng hắn tuy run rẩy vì căng thẳng, nhưng vẫn rõ ràng.

Lâm Dịch không hề tỏ ra nao núng. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, không một chút dao động. Hắn khẽ gật đầu, đưa ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Đúng như ta dự đoán. Chúng sẽ tập trung vào điểm đó để phân tán lực lượng của ta. Nhị Cẩu, mau truyền lệnh cho đội cung thủ ẩn mình ở Hẻm Núi Đá, tập trung bắn tên vào đội hình tiên phong của chúng. Và cho đội dân quân dự bị của lão Lý chuẩn bị sẵn sàng, nhưng chưa được xuất kích!" Giọng hắn trầm ổn, dứt khoát, như một vị tướng đã dày dạn kinh nghiệm trận mạc.

Trong đầu Lâm Dịch, một cỗ máy phân tích khổng lồ đang hoạt động hết công suất. Hắn đang phân tích tốc độ di chuyển của địch, số lượng binh lính, cách chúng phản ứng với các cạm bẫy, và tìm ra điểm yếu trong chiến thuật của chúng. Hắn biết, đây mới chỉ là những đợt tấn công thăm dò. Kẻ địch còn rất nhiều quân bài chưa lật, và chúng đang cố gắng tìm ra điểm yếu trong phòng tuyến của hắn. Hắn nhận thấy quân địch sử dụng một đội hình tấn công khá lạ lùng, với những binh sĩ cầm khiên lớn đi trước, che chắn cho những kẻ bắn tên phía sau. Điều này cho thấy chúng có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và không hề đơn giản. "Quân địch này không phải là một lũ ô hợp," hắn thầm nghĩ, "chúng có chiến thuật, có tổ chức. Chắc chắn phía sau chúng có một kẻ cầm đầu không hề tầm thường."

Gương mặt Bạch Vân Nhi, vốn thường ngày thanh thoát và bình tĩnh, giờ đây cũng ẩn chứa vẻ lo lắng sâu sắc. Nàng không trực tiếp tham gia chiến đấu, nhưng vai trò của nàng cũng không kém phần quan trọng. Nàng đang khẩn trương chỉ đạo một nhóm phụ nữ và trẻ em lớn hơn, cùng với vài binh sĩ bị thương nhẹ, chuẩn bị vật tư y tế, băng bó vết thương cho những thương binh được đưa về từ tiền tuyến. Khu vực này, vốn là một góc nhỏ yên bình của thôn làng, giờ đây đã biến thành một bệnh xá dã chiến. Tiếng rên rỉ yếu ớt của thương binh, tiếng nước sôi sùng sục để tiệt trùng dụng cụ, mùi thuốc thảo dược nồng nặc, tất cả tạo nên một khung cảnh đau lòng nhưng cần thiết. Nàng tự tay băng bó cho một anh lính trẻ bị thương ở cánh tay, đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng vẫn tập trung vào công việc, nhưng đôi lúc vẫn liếc nhìn về phía Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự quan tâm và lo lắng. "Sống sót qua loạn lạc," nàng thầm nhủ, "chỉ cần sống sót."

"Vân Nhi, tình hình thương binh thế nào?" Lâm Dịch hỏi, không quay đầu lại, nhưng giọng nói chứa đựng sự quan tâm.

"Tạm thời vẫn ổn, Lâm công tử," Bạch Vân Nhi đáp, giọng nàng vẫn ôn hòa nhưng đầy dứt khoát. "Phần lớn là bị thương do tên và chông bẫy. Chưa có ai bị thương quá nặng, nhưng số lượng đang tăng lên nhanh chóng." Nàng biết rằng, con số này chỉ là khởi đầu.

Lâm Dịch gật đầu. Hắn lại chỉ vào một khu vực khác trên bản đồ, nơi có một con đường mòn nhỏ. "Nhị Cẩu, nói với đội dân quân canh gác con đường này, hãy chuẩn bị đốt lửa. Khi thấy tín hiệu của ta, lập tức đốt cháy khu vực đó. Ta muốn tạo ra một bức tường lửa để chặn đường tiếp viện của địch." Hắn biết mình đang chơi một canh bạc lớn, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Số lượng binh lính của hắn quá ít so với địch, hắn phải dùng mưu lược, phải lợi dụng địa hình và mọi yếu tố có thể để bù đắp cho sự thiếu hụt đó.

Trần Nhị Cẩu lập tức nhận lệnh, quay người chạy đi. Lâm Dịch lại quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, hãy đảm bảo rằng các tuyến phòng thủ chính luôn có quân dự bị. Đừng để chúng có cơ hội đột phá. Kẻ địch có thể sẽ thay đổi chiến thuật sau đợt tấn công đầu tiên này."

Binh trưởng Triệu gật đầu. "Rõ, Lâm công tử. Mọi thứ đang diễn ra đúng như ngài dự đoán. Chúng ta sẽ giữ vững." Ông nhìn Lâm Dịch, trong lòng dâng lên một sự kính phục sâu sắc. Vị thiếu niên này, dù tuổi đời còn trẻ, nhưng lại có cái đầu lạnh lùng và những suy tính vượt xa bất kỳ vị tướng nào mà ông từng biết. Sự hợp tác giữa quân chính quy và dân quân dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch đã tạo nên một khối đoàn kết vững chắc, một yếu tố then chốt cho chiến thắng.

Lâm Dịch lại quay lại bản đồ, ánh mắt hắn lại quét qua từng chi tiết. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến này sẽ là một thử thách khủng khiếp, một cuộc chiến tiêu hao sức lực, ý chí. Những tiếng trống trận từ xa vẫn dồn dập, tiếng la hét vẫn vang vọng, nhưng Lâm Dịch vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn là điểm tựa cho tất cả mọi người. Dù nội tâm hắn đang gào thét, đang lo lắng cho sự an nguy của gia đình, cho số phận của từng người lính, hắn vẫn buộc mình phải giữ vững lý trí, phải đưa ra những quyết định chính xác nhất. Hắn biết, trong cuộc chiến này, không có chỗ cho sự yếu đuối.

Thế giới bên ngoài vẫn đang rung chuyển bởi tiếng trống trận và tiếng la hét, nhưng trong trung tâm chỉ huy này, chỉ có tiếng bước chân vội vã, tiếng báo cáo dồn dập và tiếng Lâm Dịch trầm ��n đưa ra các mệnh lệnh. Anh đã sử dụng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để tạo nên một hệ thống phòng thủ kiên cố, nhưng anh biết, sức người có hạn, và kẻ địch còn rất nhiều quân bài chưa lật. Trận chiến này, hơn bao giờ hết, sẽ kiểm chứng giới hạn của sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free