Lạc thế chi nhân - Chương 620: Trước Trận Đại Chiến: Lời Hứa Giữa Lằn Ranh Sinh Tử
Không khí buổi tối mang theo cái lạnh ẩm của đêm, pha lẫn mùi của sự sống và sự chết chóc từ tiền tuyến xa xăm, thấm đẫm vào từng thớ thịt của Lâm Dịch. Hắn đã giành được một chiến thắng quan trọng, đảm bảo quân nhu đến tay những người cần chúng nhất. Đây là một minh chứng nữa cho câu nói "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," rằng mưu lược và bằng chứng đôi khi còn hiệu quả hơn cả đao kiếm. Tuy nhiên, Lâm Dịch không hề ảo tưởng. Sự mục ruỗng từ bên trong của Đại Hạ Vương Triều đã được phơi bày một cách rõ ràng qua hành động của Thẩm Đại Nhân. Một vương triều mà quan lại chỉ lo vơ vét, trục lợi trong lúc quốc gia nguy biến, thì làm sao có thể tồn tại lâu dài? Điều này củng cố thêm niềm tin của hắn rằng "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn sẽ phải tự mình tạo ra công bằng, tự mình bảo vệ những người hắn trân trọng.
Lâm Dịch biết, việc hắn đối đầu với Thẩm Đại Nhân sẽ khiến mối thù giữa hắn và vị quan tham này thêm sâu sắc. Chắc chắn Thẩm Đại Nhân sẽ không quên mối nhục này và sẽ tìm cách trả thù trong tương lai, báo hiệu một cuộc đối đầu chính trị gay gắt và nguy hiểm hơn. Lâm Dịch đã chứng tỏ khả năng không chỉ về quân sự mà còn về chính trị, cho thấy anh là một thế lực đang lên trong bối cảnh vương triều suy yếu. Hắn nhìn lên bầu trời đêm dần hiện rõ những vì sao, hít thở mùi không khí lạnh buốt, cảm nhận sự mệt mỏi xâm chiếm cơ thể. Cuộc chiến không chỉ diễn ra trên chiến trường, mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách của triều đình, từng con người. Lâm Dịch không phải là một anh hùng, cũng không mơ mộng trở thành một vị vua hay tiên nhân. Hắn chỉ muốn "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và bảo vệ những gì mình trân trọng. Để làm được điều đó, hắn buộc phải dấn thân vào vòng xoáy của quyền lực và âm mưu, học cách chiến đấu trên mọi mặt trận. Trận chiến lớn đã bắt đầu, cả bên trong lẫn bên ngoài. Và Lâm Dịch, người đàn ông lạc bước từ thế giới hiện đại, đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả. Ngọn lửa ý chí trong lòng hắn vẫn rực sáng, kiên định giữa đêm đen của loạn lạc.
***
Sáng sớm, trước khi những tia nắng đầu tiên kịp xé toạc màn đêm và nhuộm đỏ chân trời phía đông, Thôn Làng Sơn Cước đã thức giấc trong một bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió luồn qua khe cửa và tiếng côn trùng đêm cuối cùng luyến tiếc chưa chịu chìm vào giấc ngủ. Trong một căn lều dã chiến được dựng tạm ở trung tâm thôn, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Căn lều được dựng bằng những tấm bạt dày, bên trong đơn sơ với một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, vài chiếc ghế đẩu và một tấm bản đồ vẽ tay chi tiết trải rộng. Mùi khói gỗ từ bếp lửa ở xa xa thoảng vào, hòa lẫn với mùi ẩm của đất và mùi hăng nhẹ của cỏ khô. Bên ngoài, tiếng bước chân vội vã và tiếng nói chuyện thì thầm của dân quân chuẩn bị cho ngày mới tạo nên một bản giao hưởng căng thẳng, như một lời thì thầm báo trước của định mệnh.
Lâm Dịch lướt ngón tay dọc theo những đường nét phức tạp trên tấm bản đồ. Mỗi con suối, mỗi vạt rừng, mỗi gò đất đều được đánh dấu tỉ mỉ, nơi hắn đã dành không biết bao nhiêu đêm thức trắng để nghiên cứu, phân tích. Quân nhu đã đủ, đó là một thành công lớn sau cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân, nhưng liệu có đủ để đối đầu với số lượng áp đảo của chúng không? Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, như một lời nguyền không thể thoát khỏi. Hắn đã dùng mưu lược để giải quyết vấn đề quân nhu, chứng minh rằng "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," nhưng chiến tranh không chỉ có trí tuệ. Nó còn có máu, có nước mắt, có những cái chết vô nghĩa mà hắn không muốn chứng kiến. Hắn không thể dùng lời nói để ngăn chặn những thanh đao hay mũi tên.
"Đại ca, mọi thứ đã đến tay binh sĩ và dân quân đúng hẹn. Thẩm Đại Nhân không dám làm khó nữa." Trần Nhị Cẩu bước vào, giọng nói của hắn mang một chút nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm túc cần có. Khuôn mặt có chút ngây ngô thường ngày của hắn giờ đây cũng nhuốm vẻ mệt mỏi và lo lắng. Hắn vừa trở về sau khi giám sát chuyến hàng cuối cùng, quần áo còn vương bụi đường.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi bản đồ. "Tốt. Vậy là một gánh nặng đã được trút bỏ." Hắn biết, Trần Nhị Cẩu đã làm việc cật lực để đảm bảo mọi thứ suôn sẻ, không chỉ trong việc vận chuyển mà còn trong việc thu thập tin tức về Thẩm Đại Nhân. Sự trung thành và nhanh nhẹn của Nhị Cẩu là một tài sản vô giá trong những thời khắc như thế này.
Ngay sau Nhị Cẩu, Bạch Vân Nhi cũng xuất hiện, mang theo một làn gió mát mẻ và sự bình tĩnh lạ thường giữa không khí căng thẳng. Nàng khoác trên mình bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, nhưng ánh mắt sắc sảo và vóc dáng thanh thoát toát lên vẻ kiên cường. "Thuốc men và băng bó cũng đã được chuẩn bị đầy đủ ở các trạm y tế tạm thời, Lâm Dịch. Ta đã chỉ đạo các y sĩ dân gian hướng dẫn dân quân cách sơ cứu cơ bản. Số lượng dự trữ đủ dùng cho một trận chiến quy mô lớn." Giọng nói của Bạch Vân Nhi rõ ràng, dứt khoát, không một chút run rẩy. Nàng là người duy nhất có thể giữ được sự điềm tĩnh và hiệu quả đến vậy trong lúc dầu sôi lửa bỏng.
Lâm Dịch quay lại nhìn hai người, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn. "Làm tốt lắm. Cả hai đều đã vất vả rồi." Hắn biết, sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Bạch Vân Nhi về mặt hậu cần và y tế có thể cứu sống vô số người. Trong chiến tranh, việc có một đội ngũ y tế vững vàng không kém phần quan trọng so với vũ khí sắc bén. Đó là một trong những lợi thế mà hắn, với tư duy hiện đại của mình, luôn cố gắng xây dựng.
Hắn lại quay về phía tấm bản đồ, lướt qua những ký hiệu về vị trí quân địch, về các điểm yếu và mạnh của phòng tuyến. "Quân địch, chúng sẽ không đợi lâu nữa. Có lẽ, ngay trong ngày hôm nay, hoặc đêm nay." Giọng hắn trầm xuống, như đang tự nói với chính mình hơn là với hai người kia. "Mọi thứ đã được chuẩn bị, nhưng vẫn còn một điều quan trọng nhất..."
Hắn ngước lên, ánh mắt quét qua khuôn mặt của Nhị Cẩu và Vân Nhi. "Ta cần phải tự mình kiểm tra các tuyến phòng thủ một lần nữa. Và quan trọng hơn, ta cần nói chuyện với binh sĩ, với dân quân. Họ cần biết lý do họ chiến đấu, và họ không hề đơn độc." Hắn biết, tinh thần là yếu tố then chốt. Một đội quân có tinh thần chiến đấu cao có thể làm nên điều kỳ diệu, dù phải đối mặt với kẻ thù áp đảo về số lượng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," nhưng để sinh tồn, đôi khi phải chiến đấu với tất cả những gì mình có, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người xung quanh.
Lâm Dịch ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu chuẩn bị ngựa và các chỉ huy cho chuyến kiểm tra cuối cùng. Hắn đi đến một góc lều, lấy ra một cuốn Cẩm Nang Kế Sách đã sờn cũ, lật vài trang. Đó không chỉ là một cuốn sổ ghi chép, mà là bộ não thứ hai của hắn, chứa đựng tất cả những ý tưởng, những chiến lược, những dự đoán mà hắn đã tích lũy từ khi xuyên không. Hắn đọc lại một vài ghi chú về chiến thuật phòng thủ, về cách bố trí lực lượng để tối đa hóa hiệu quả, về việc sử dụng địa hình để bù đắp sự thiếu hụt về quân số. Mỗi dòng chữ, mỗi sơ đồ đều là kết quả của hàng giờ suy luận, phân tích, và đôi khi là sự tự vấn đến tận cùng. Hắn không có 'bàn tay vàng' của một kẻ tu luyện, nhưng hắn có trí tuệ của một người hiện đại, một trí tuệ mà hắn tin rằng có thể thay đổi cục diện của cuộc chiến này.
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng chất chứa một sự lo lắng thầm kín nhưng không hề che giấu sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là một chiến binh dũng mãnh trên chiến trường, nhưng hắn là một nhà chiến lược tài tình, một người lãnh đ���o có khả năng nhìn xa trông rộng. "Cẩn thận nhé, Lâm Dịch. Chiến trường không có mắt." Nàng nói khẽ, giọng điệu mang chút gì đó của sự quan tâm mà hiếm khi nàng bộc lộ công khai.
Lâm Dịch mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và thoáng qua. "Ta biết. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và ta vẫn còn nhiều việc phải làm." Hắn quay người, cuốn Cẩm Nang Kế Sách đã được cất gọn vào trong ngực áo, lòng bàn tay hắn siết chặt, cảm nhận được hơi lạnh từ lớp da bọc bên ngoài. Hắn hít một hơi thật sâu, đón lấy luồng không khí lạnh buốt của buổi sớm, để nó thanh lọc tâm trí và củng cố ý chí. Bên ngoài lều, tiếng bước chân đã vội vã hơn, tiếng ngựa hí vang lên, báo hiệu đã đến lúc phải ra đi. Trận chiến sắp tới, hắn đã sẵn sàng đối mặt.
***
Đến giữa trưa, mặt trời đã lên cao, rọi những tia nắng gay gắt xuống Cánh Đồng Bất Tận. Gió thổi mạnh, mang theo bụi đất và mùi khô hanh của thảo nguyên. Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Binh trưởng Triệu đứng trên tháp canh cao nhất của Đồn Gác Biên Giới. Từ đây, tầm nhìn bao quát toàn bộ Cánh Đồng Bất Tận trải dài đến chân trời, nơi những đốm lửa và cột khói mờ ảo của địch đã được báo cáo. Xa xa hơn nữa, một dải mây đen kịt không tự nhiên đang dần hiện rõ, đó không phải là mây, mà là bụi mù từ hàng vạn vó ngựa và bước chân quân địch đang tiến đến, một cảnh tượng đáng sợ đủ để làm bất kỳ trái tim kiên cường nào cũng phải rung động.
Đồn Gác Biên Giới hiện ra trước mắt kiên cố hơn bao giờ hết, với những bức tường đá xám xịt được gia cố bằng gỗ và đất nện, những lỗ châu mai được trát vữa cẩn thận, và những cột cờ xé gió phấp phới. Âm thanh của lính tuần tra, tiếng vũ khí va chạm nhẹ, và tiếng gió rít qua các khe hở tạo nên một bản nhạc căng thẳng, kỷ luật, và cảnh giác. Mùi bụi, mồ hôi, kim loại và lửa nấu ăn thoang thoảng trong không khí.
"Phòng thủ đã đạt mức tối đa có thể, Lâm huynh. Nhưng số lượng địch..." Binh trưởng Triệu lên tiếng, giọng ông trầm xuống, ánh mắt vẫn không ngừng quét dọc theo chân trời. Khuôn mặt sạm nắng của ông vẫn còn đó những nét mệt mỏi, nhưng giờ đây đã thêm vào đó sự kiên định. Ông biết, dù đã cố gắng hết sức, nhưng sức người có hạn. Ông đã chứng kiến quá nhiều trận chiến mà số lượng áp đảo đã nuốt chửng sự dũng cảm.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt sắc bén của hắn vẫn tập trung vào dải mây bụi đang tiến đến. "Số lượng không phải là tất cả, Binh trưởng Triệu. Tinh thần và mưu lược mới là điều quyết định." Hắn nói, giọng điệu bình tĩnh đến lạ thường, như thể hắn không hề cảm nhận được sự đe dọa to lớn đang đến gần. "Một đội quân nhỏ nhưng đoàn kết, biết cách tận dụng địa hình và chiến thuật, có thể làm nên điều kỳ diệu." Hắn đã từng đọc qua rất nhiều ghi chép về các trận chiến lịch sử, nơi mà quân số ít ỏi đã đánh bại kẻ thù đông hơn gấp bội nhờ vào trí tuệ và sự kiên cường.
Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Lý Hổ, những người đứng cạnh hắn, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nắm chặt chuôi đao bên hông, còn Lý Hổ thì nghiến răng, vẻ mặt hung dữ của hắn đã được thay thế bằng sự tập trung cao độ. "Đ��i Trụ, Lý Hổ, các ngươi đã làm rất tốt. Hãy nhớ, đây không chỉ là bảo vệ đồn gác, mà là bảo vệ nhà của chúng ta, bảo vệ gia đình chúng ta."
Sau đó, Lâm Dịch bắt đầu đi dọc theo các tuyến hào, kiểm tra từng hầm trú ẩn, từng khẩu nỏ lớn, từng vị trí của binh sĩ. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Hắn đích thân chạm vào lớp đất nện của tường hào, kiểm tra độ chắc chắn của các rào chắn bằng gỗ, hỏi han binh sĩ về tình hình ăn uống, nghỉ ngơi. "Hào sâu bao nhiêu? Có bị sụt lở chỗ nào không? Nỏ cơ có đủ tên chưa? Binh sĩ có được ăn no chưa?" Hắn hỏi tỉ mỉ, giọng nói không quá lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy. Sự tỉ mỉ này của Lâm Dịch khiến Binh trưởng Triệu và các chỉ huy ngạc nhiên. Họ đã từng thấy nhiều tướng quân chỉ huy từ xa, hoặc chỉ lướt qua một cách đại khái. Nhưng Lâm Dịch thì khác, hắn đi sâu vào từng ngóc ngách, từng chi tiết nhỏ nhất. Chính nhờ sự kỹ lưỡng này mà hắn đã phát hiện ra một vài điểm yếu tiềm tàng: một đoạn hào bị sụt lở nhẹ do mưa lớn đêm qua, một khẩu nỏ cơ bị kẹt nhẹ ở bộ phận lên dây. Những điều này, nếu không được phát hiện kịp thời, có thể gây ra hậu quả khôn lường trong trận chiến. Lâm Dịch ra lệnh cho Vương Đại Trụ và một đội dân quân khắc phục ngay lập tức.
Khi đi ngang qua một vị trí phòng thủ, hắn dừng lại bên một anh lính trẻ đang run rẩy. Anh lính này có lẽ chỉ mười bảy, mười tám tuổi, gương mặt còn bỡ ngỡ, trang bị sơ sài, đôi mắt tràn ngập nỗi sợ hãi khi nhìn về phía chân trời. "Các ngươi có sợ không?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói ấm áp một cách lạ thường.
Anh lính trẻ giật mình, vội vàng đứng thẳng, nhưng cơ thể vẫn còn run rẩy. "Bẩm... bẩm đại nhân... có... có ạ. Nhưng có Lâm đại nhân chỉ huy, chúng con... chúng con sẽ chiến đấu đến cùng!" Giọng cậu ta lắp bắp, nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia kiên cường.
Lâm Dịch khẽ vỗ vai cậu ta, cảm nhận được sự run rẩy dưới lớp áo vải thô. "Sợ hãi là điều tự nhiên. Ai mà chẳng sợ chết? Ta cũng vậy." Hắn nói, một lời thú nhận chân thật khiến anh lính trẻ ngạc nhiên. "Nhưng các ngươi không chiến đấu một mình. Các ngươi chiến đấu vì những người thân yêu đang ở phía sau, vì ngôi làng này, vì những gì chúng ta đã gây dựng. Hãy nhớ điều đó. Hít thở sâu, cầm chắc vũ khí. Các ngươi không phải là những con cừu non, các ngươi là những người bảo vệ." Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt anh lính trẻ, ánh mắt hắn không có sự thương hại, mà là sự thấu hiểu và tin tưởng. Những lời động viên chân thành của Lâm Dịch không chỉ xoa dịu nỗi sợ hãi của anh lính trẻ mà còn gieo vào lòng cậu ta một hạt giống dũng khí, một ý chí kiên cường để đối mặt với cái chết.
Anh lính trẻ gật đầu mạnh mẽ, nỗi sợ hãi trong mắt đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự quyết tâm. "Vâng! Chúng con sẽ không làm đại nhân thất vọng!"
Binh trưởng Triệu đứng bên cạnh, trầm tư nhìn Lâm Dịch. Ông đã từng thấy rất nhiều tướng quân. Có người hô hào dũng mãnh, có người ra lệnh nghiêm khắc. Nhưng ít ai có thể chạm đến trái tim binh sĩ một cách chân thành như Lâm Dịch. Sự nhẫn nhịn và mưu lược của Lâm Dịch trong cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân đã khiến ông từ một người bất lực và phẫn nộ trở thành một người tràn đầy hy vọng. Giờ đây, cách Lâm Dịch nói chuyện với binh sĩ lại càng củng cố niềm tin đó. Ông hiểu, đây là một kiểu lãnh đạo khác, một kiểu lãnh đạo mà Đại Hạ Vương Triều đã thiếu vắng từ lâu.
"Lâm huynh, ta tin tưởng huynh." Binh trưởng Triệu nói khẽ, chỉ đủ cho Lâm Dịch nghe thấy. Đó không chỉ là một lời nói suông, mà là sự gửi gắm của cả một cuộc đời binh nghiệp, của số phận hàng trăm binh sĩ dưới trướng ông.
Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn về phía chân trời, nơi dải mây bụi đã lớn hơn, rõ ràng hơn. Hắn biết, lời động viên của hắn sẽ trở thành nguồn sức mạnh tinh thần cho binh sĩ trong trận chiến khốc liệt sắp tới. Hắn cũng biết, sự tỉ mỉ của hắn trong việc kiểm tra phòng thủ đã giúp anh phát hiện và khắc phục một điểm yếu quan trọng, có thể tạo lợi thế bất ngờ. Nhưng tất cả những điều đó vẫn chưa đủ. Trận chiến lớn sắp bắt đầu, và hắn phải đảm bảo mọi người đã sẵn sàng cho nó, cả về thể xác lẫn tinh thần.
***
Chuyến kiểm tra kéo dài cho đến khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Lâm Dịch cùng các chỉ huy trở về Thôn Làng Sơn Cước, nơi những ngọn đèn dầu đã bắt đầu le lói trong các căn nhà và trại lính, như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa biển đêm mênh mông. Anh cảm thấy một sức nặng vô hình đè lên vai, là trách nhiệm của hàng trăm sinh mạng đang đặt niềm tin vào anh. Đó là gánh nặng của một người lãnh đạo, một gánh nặng mà hắn chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ phải gánh vác khi xuyên không đến thế giới này.
Hắn đứng trên một gò đất cao ở rìa thôn, nhìn xuống khung cảnh bình yên đến nao lòng. Tiếng trẻ con chơi đùa đã im bặt, thay vào đó là tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng chó sủa vọng từ xa, và tiếng dân làng thì thầm nói chuyện. Mùi khói gỗ từ các bếp lửa, mùi thức ăn nấu vội, mùi đất ẩm và mùi động vật trang trại hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa quen thuộc vừa xa lạ, một sự bình yên mong manh mà hắn phải bảo vệ bằng mọi giá.
Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Binh trưởng Triệu đứng sau anh, im lặng. Họ đều hiểu rằng, chỉ trong vài giờ nữa, sự yên bình này sẽ tan vỡ. Hàng vạn quân địch sẽ tràn đến, mang theo sự hủy diệt và chết chóc.
"Kẻ địch sẽ đến... Sẽ có mất mát." Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm khẽ, như một lời thì thầm với chính mình. Hắn không muốn che giấu sự thật. Chiến tranh là tàn khốc, và hắn không thể hứa hẹn một chiến thắng không đổ máu. "Ta không thể hứa rằng tất cả chúng ta sẽ sống sót. Nhưng ta có thể hứa rằng chúng ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Chúng ta sẽ không lùi bước."
Vương Đại Trụ bước lên một bước, giọng nói chắc nịch như tảng đá. "Nhưng chúng ta sẽ giữ vững, Lâm đại nhân. Vì huynh, vì gia đình chúng ta! Huynh đã cho chúng ta một con đường, một cuộc sống. Chúng ta sẽ không để bất cứ ai cướp đi nó." Lời nói của Vương Đại Trụ chân thành, không một chút do dự. Hắn là người đầu tiên tin tưởng Lâm Dịch, và niềm tin đó chưa bao giờ lay chuyển.
Lý Hổ nghiến răng, ánh mắt bừng lên ngọn lửa căm thù. "Chúng đã cướp bóc quá đủ rồi. Đã đến lúc chúng ta phải cho chúng biết thế nào là sự phản kháng! Lần này, không phải là chúng ta bỏ chạy, mà là chúng ta đứng lên!" Lý Hổ vốn là một người nóng nảy, nhưng giờ đây, sự nóng nảy đó đã biến thành một ý chí chiến đấu sắt đá.
Binh trưởng Triệu gật đầu, khuôn mặt ông hiện rõ vẻ nghiêm nghị. "Đội hình đã được sắp đặt, cung thủ đã vào vị trí. Các khẩu nỏ cơ được kiểm tra lại lần cuối. Chúng ta sẵn sàng, Lâm huynh." Ông không nói nhiều, nhưng mỗi lời của ông đều mang trọng lượng của một người lính dày dạn kinh nghiệm. Sự hợp tác giữa quân chính quy và dân quân dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch đã tạo nên một khối đoàn kết vững chắc, một yếu tố then chốt cho chiến thắng đầu tiên của anh trong cuộc chiến quy mô lớn này.
Lâm Dịch quay lại nhìn các chỉ huy của mình, ánh mắt hắn kiên định, không một chút dao động. Hắn đưa ra những chỉ thị cuối cùng, nhắc nhở về tín hiệu, về sự phối hợp giữa các đơn vị, và về việc không được lùi bước, dù chỉ nửa tấc. "Hãy nhớ, mỗi người lính, mỗi dân quân đều là một mắt xích quan trọng. Không ai được phép hành động đơn độc. Giữ vững đội hình, tuân thủ mệnh lệnh. Chúng ta sẽ dùng mưu lược để bù đắp cho sự thiếu hụt về quân số." Hắn nhấn mạnh.
Hắn nắm chặt tay Vương Đại Trụ và Lý Hổ, trao cho họ ánh mắt tin tưởng. Trong khoảnh khắc ấy, không có khoảng cách giữa một người lãnh đạo và những người chỉ huy dưới quyền, chỉ có sự đồng lòng, sự tin cậy tuyệt đối. "Hãy nói với binh sĩ của chúng ta rằng, ta sẽ ở bên cạnh họ. Ta sẽ không bỏ rơi bất cứ ai."
Những lời động viên của Lâm Dịch, sự kiên định của hắn, và sự chuẩn bị tỉ mỉ của hắn đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn cho binh sĩ. Họ tin tưởng vào hắn, vào khả năng của hắn, và quan trọng hơn, họ tin tưởng vào nhau. Sự đoàn kết giữa dân quân và binh lính chính quy dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch chính là yếu tố then chốt cho chiến thắng.
Lâm Dịch quay người lại, nhìn về phía chân trời phía đông. Một vệt sáng mờ ảo của bình minh đã bắt đầu ló dạng, xé toạc màn đêm. Đằng xa, những đốm lửa của địch đã lớn hơn, và tiếng trống trận thình thịch đã có thể nghe thấy rõ ràng hơn, như tiếng tim đập dồn dập của một con quái vật khổng lồ đang tiến đến. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí buổi sớm, trộn lẫn với mùi thuốc súng và kim loại từ đồn gác. Trận chiến đã cận kề. Thẩm Đại Nhân có thể sẽ không từ bỏ ý định trả thù, nhưng lúc này, tất cả những âm mưu chính trị đó đều không còn quan trọng. Chỉ có sinh tồn, và bảo vệ những gì hắn trân trọng. Lâm Dịch đã sẵn sàng. Ngọn lửa ý chí trong hắn rực cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đối mặt với bình minh của một ngày đầy máu lửa.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.