Lạc thế chi nhân - Chương 619: Uy Quyền Giữa Loạn Lạc: Đảm Bảo Huyết Mạch Quân Trang
Đêm dần trôi, mang theo cái lạnh cắt da thịt của vùng biên ải. Khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xé toạc màn sương mù dày đặc bao phủ Thôn Làng Sơn Cước, nhuộm hồng phía chân trời xa xăm một dải mỏng manh như vết máu loang, Lâm Dịch đã đứng trên tháp canh cao nhất, ánh mắt sắc lạnh xuyên qua lớp không khí ẩm ướt. Tiếng gió rít qua khe cửa tháp, mang theo hơi lạnh buốt và cả mùi khói than lẫn mùi đất ẩm, thứ mùi đặc trưng của một buổi sáng ở nơi biên thùy. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận cái buốt giá tràn vào lồng ngực, giúp hắn tỉnh táo hơn sau một đêm trằn trọc.
Dưới chân tháp, cuộc sống thường nhật của thôn làng đã bắt đầu. Tiếng gà gáy rộn rã từ những mái nhà tranh đơn sơ, tiếng trẻ con nô đùa vọng lại từ phía những con đường đất lầy lội sau trận mưa đêm, xen lẫn tiếng lợn ụt ịt, tiếng chó sủa vặt. Mùi khói bếp từ những căn nhà gỗ mộc mạc bay lên, quện vào màn sương, tạo nên một bức tranh chân thực đến ám ảnh về sự kiên cường của con người nơi đây. Dù chiến tranh đã cận kề, dù hiểm nguy luôn rình rập, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, giống như một dòng sông không ngừng chảy.
Lâm Dịch biết, sự bình yên này chỉ là vẻ ngoài mong manh. Tầm mắt hắn hướng về phía đông, nơi những ngọn lửa leo lét còn sót lại từ đêm qua v��n bập bùng trên đường chân trời xa tắp. Đó là những tín hiệu báo hiệu chiến sự, là vết sẹo không thể xóa nhòa của một cuộc xung đột đang diễn ra khốc liệt. Hắn đã cố gắng hết sức, đã dốc cạn tâm trí để chuẩn bị cho thôn làng này, nhưng sức người có hạn, và những kẻ thù bên ngoài thì đông đảo, hung hãn. Điều khiến hắn bận tâm nhất lúc này không chỉ là những mũi giáo của quân địch, mà còn là con sâu mọt đang gặm nhấm từ bên trong.
Đúng lúc đó, một bóng người hớt hải chạy đến chân tháp, nhanh nhẹn leo lên từng bậc thang gỗ ọp ẹp. Đó là Trần Nhị Cẩu, trên khuôn mặt non choẹt lấm lem bùn đất là vẻ lo lắng tột độ, đôi mắt nhanh nhẹn thường ngày giờ hằn lên những tia đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Hắn thở hổn hển, cố gắng lấy lại hơi sau quãng đường dài chạy vội.
"Đại ca!" Nhị Cẩu vừa kịp lên đến nơi đã vội vàng thốt lên, giọng đứt quãng vì mệt. "Tình hình... tình hình tiền tuyến nguy cấp! Quân địch đánh mạnh, dồn dập hơn đêm qua! Binh trưởng Triệu cho người về báo, thương vong... thương vong rất lớn!"
Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Nhị Cẩu bình tĩnh lại. Hắn đã dự liệu được điều này. Quân địch không thể chấp nhận sự thất bại liên tiếp, chúng sẽ dồn toàn lực để phá vỡ tuyến phòng thủ đầu tiên.
"Còn quân lương thì sao?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng tột độ. Hắn đã gửi công văn khẩn cấp, đã dùng uy tín của mình để thúc đẩy triều đình phê duyệt việc cung cấp quân nhu. Nhưng sau đó, mọi thứ lại chìm vào im lặng một cách đáng ngờ.
Trần Nhị Cẩu cúi đầu, bàn tay nắm chặt vạt áo. "Dạ... vẫn bị chặn lại ở trấn, đại ca. Thẩm Đại Nhân... vẫn chưa chịu thả. Các đoàn xe đều nằm yên ở đó, không được phép nhúc nhích một tấc. Người của ta đã cố gắng dò hỏi, nhưng bọn họ đều nói là lệnh từ trên xuống, không ai dám cãi lời."
Một luồng khí lạnh buốt hơn cả gió đông tràn qua người Lâm Dịch. Sự phẫn nộ trong lòng hắn không phải là thứ cảm xúc bộc phát, mà là một ngọn lửa âm ỉ, được nung nấu và kiểm soát chặt chẽ. Hắn đã trải qua quá nhiều để hiểu rằng, cảm xúc chỉ là gánh nặng trong những thời khắc sinh tử. Hắn không thể để cảm xúc lấn át lý trí trong thời điểm này.
*Tham lam đến mức này sao... Hắn muốn kéo tất cả xuống địa ngục cùng hắn à?* Lâm Dịch nghĩ thầm, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía Thành Thiên Phong mờ ảo trong sương. Thẩm Đại Nhân, một quan lại tham lam, mục ruỗng, đang lợi dụng thời điểm quốc gia nguy nan để vơ vét, để trục lợi. Hắn không chỉ làm chậm trễ quân nhu, mà còn cố tình tạo ra sự khan hiếm để thao túng giá cả, để ép buộc người dân phải bán đất đai, tài sản với giá rẻ mạt. Hắn đang gián tiếp giết chết những người lính đang chiến đấu ngoài kia, giết chết hy vọng của một vùng đất.
Hắn nhớ lại những lời của Binh trưởng Triệu, nhớ lại vẻ mặt bất lực của ông ta, nhớ lại những binh sĩ đang đổ máu vì thiếu thốn. Sự phẫn nộ trong lòng hắn không phải là thứ cảm xúc bộc phát, mà là một ngọn lửa âm ỉ, được nung nấu và kiểm soát chặt chẽ. Hắn không thể để cảm xúc lấn át lý trí trong thời điểm này.
“Thẩm Đại Nhân… ngươi nghĩ ta sẽ quỳ gối sao?” Lâm Dịch thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có hắn mới nghe thấy. “Trong lúc nước sôi lửa bỏng này mà ngươi còn dám giở trò… Được thôi, ta sẽ cho ngươi thấy, lòng tham sẽ phải trả giá đắt.”
Hắn đứng dậy, đi lại trong phòng, tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn gỗ. Ánh mắt hắn đầy suy tư, lướt qua những bức tường gỗ đơn sơ, những giá sách chất đầy những cuốn sách cũ kỹ mà hắn đã dày công thu thập. Hắn không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện. Tất cả những gì hắn có là trí óc và ý chí kiên cường. Hắn đã dùng tri thức để xây dựng Thôn Làng Sơn Cước từ đống tro tàn, dùng mưu lược để đối phó với thế gia địa phương, và giờ đây, hắn sẽ dùng tất cả những gì mình có để chống lại một kẻ thù nguy hiểm hơn cả quân địch.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, lặp lại câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho cuộc đời hắn ở thế giới này. "Nhưng sinh tồn không có nghĩa là chấp nhận sự bất công. Sinh tồn không có nghĩa là cúi đầu trước lòng tham." Hắn biết, để bảo vệ những người xung quanh, hắn không chỉ cần chiến thắng trên chiến trường, mà còn phải chiến thắng trên "chiến trường" chính trị, nơi những kẻ như Thẩm Đại Nhân đang giở trò.
Hắn dừng lại trước tấm bản đồ, ngón tay đặt lên Thành Thiên Phong, rồi lướt về phía Thôn Làng Sơn Cước. Hắn không thể bỏ mặc Binh trưởng Triệu và binh sĩ của ông ta. Hắn cũng không thể để Thẩm Đại Nhân tiếp tục tung hoành, làm suy yếu lực lượng phòng thủ của cả vùng. Việc Thẩm Đại Nhân cố tình cản trở quân nhu sẽ buộc Lâm Dịch phải tìm kiếm các nguồn cung ứng thay thế. Đó có thể là từ Bang Hắc Sa, những kẻ giang hồ thực dụng nhưng đáng tin cậy hơn Thẩm Đại Nhân, hoặc thậm chí là phát triển khả năng tự sản xuất vũ khí và lương thảo, một điều hắn đã nghĩ đến từ lâu nhưng chưa có cơ hội thực hiện.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch nói khẽ, ánh mắt sáng lên một tia quyết đoán. Hắn không thể dùng vũ lực trực tiếp với Thẩm Đại Nhân, ít nhất là lúc này. Quyền lực của Thẩm Đại Nhân quá lớn, lại được che đậy dưới vỏ bọc quan lại. Hắn phải dùng mưu lược, dùng thông tin, dùng sự hiểu biết về bản chất con người để đối phó.
Hắn cầm lấy Cẩm Nang Kế Sách, lật qua vài trang. Không phải những chiến thuật đối phó với quân địch, mà là những suy nghĩ, những kế hoạch về cách vận hành một xã hội, cách điều hành một chính quyền nhỏ, cách đối phó với tham nhũng và bất công. Hắn sẽ phải sử dụng mưu lược 'người hiện đại' để đối phó với sự xảo quyệt của Thẩm Đại Nhân, không chỉ là sức mạnh quân sự đơn thuần. Hắn sẽ tìm cách vạch trần bộ mặt thật của hắn ta, hoặc ít nhất, là khiến hắn ta không thể tiếp tục gây hại.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lại tự nhủ. Vậy thì hắn sẽ tự mình tạo ra sự công bằng đó. Hắn sẽ không trở thành một vị vua hay một tiên nhân, nhưng hắn sẽ bảo vệ những gì mình trân trọng, bằng mọi giá.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu phác thảo những đường nét mới trên một tờ giấy trắng. Không phải là đường đi của quân địch, mà là những mắt xích trong mạng lưới của Thẩm Đại Nhân, những điểm yếu mà hắn có thể khai thác. Đây sẽ là một cuộc chiến khác, một cu���c chiến thầm lặng hơn, nhưng không kém phần quan trọng.
"Nhị Cẩu," Lâm Dịch quay lại, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu. "Ngươi lập tức đi mời Binh trưởng Triệu đến đây. Nói với ông ấy, ta có việc khẩn cần bàn. Và chuẩn bị cho ta một bộ y phục tươm tất nhất, ta sẽ đi Thành Thiên Phong."
Trần Nhị Cẩu, dù mệt mỏi và lo lắng, vẫn nhanh chóng gật đầu. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn vội vã quay người, chạy xuống tháp, mang theo mệnh lệnh của Lâm Dịch, như một mũi tên xé gió. Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng của Trần Nhị Cẩu khuất dần trong sương sớm, trong lòng trỗi dậy một quyết tâm sắt đá. Hắn không thể lùi bước. Hắn phải đảm bảo những người đang chiến đấu ngoài kia có đủ lương thực, vũ khí để sinh tồn. Và hắn sẽ không ngần ngại dùng bất cứ thủ đoạn nào để đạt được điều đó. Cuộc chiến thực sự, đối với hắn, vừa mới bắt đầu.
***
Buổi trưa, Thành Thiên Phong chìm trong cái nắng gay gắt, chói chang, hoàn toàn tương phản với vẻ u ám của Thôn Làng Sơn Cước vào buổi sáng. Con đường dẫn vào phủ Thẩm Đại Nhân vắng vẻ một cách bất thường, chỉ có tiếng ve kêu râm ran trên những tán cây cổ thụ hai bên đường, tạo nên một không khí tĩnh mịch đến lạ lùng. Hương trầm cao cấp thoang thoảng, hòa lẫn mùi trà sen thanh tao, tỏa ra từ thư phòng của Thẩm Đại Nhân, cố gắng che lấp đi sự ngột ngạt, căng thẳng đang bao trùm nơi đây.
Thẩm Đại Nhân, với thân hình gầy gò và chòm râu bạc phơ được chải chuốt cẩn thận, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ lim chạm trổ tinh xảo. Hắn mặc một bộ quan phục chỉnh tề, sắc xanh thẫm, toát lên vẻ uy nghiêm giả tạo. Đôi mắt hắn hẹp dài, ẩn chứa sự mưu mô, tính toán, giờ đây đang nheo lại, cố gắng giữ vẻ bình thản khi đối diện với hai vị khách không mời mà đến.
Lâm Dịch đứng thẳng tắp giữa thư phòng, bộ y phục tươm tất nhất của hắn vẫn không che giấu được vẻ gầy gò, xanh xao, nhưng đôi mắt hắn thì lại sắc bén và kiên định. Bên cạnh hắn là Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo dài trên má, mặc bộ giáp trụ gọn gàng, vẻ mặt nghiêm nghị như một bức tượng đồng. Bầu không khí trong phòng trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể có một trận bão lớn sắp đổ bộ. Lão Quản Gia của Thẩm Đại Nhân đứng nép mình ở một góc, ánh mắt đảo liên tục giữa chủ nhân và hai vị khách, vẻ mặt khó giấu sự lo lắng.
Thẩm Đại Nhân nhấp một ngụm trà, cố nặn ra một nụ cười khách sáo, giọng điệu hoa mỹ nhưng đầy vẻ mỉa mai: “Ôi chao, Lâm Dịch tiểu huynh đệ, Binh trưởng Triệu đại nhân, hai vị đến đây có việc gì gấp gáp vậy? Chẳng lẽ biên cương đã yên bình rồi sao? Ta còn tưởng các vị đang bận rộn chống giặc ngoài kia chứ.”
Lâm Dịch không đáp lại lời mỉa mai, chỉ nhìn thẳng vào Thẩm Đại Nhân, ánh mắt không hề dao động. “Thẩm Đại Nhân, ngài biết rõ chúng ta đến đây vì điều gì. Quân lương và vũ khí đã được triều đình phê duyệt, lẽ ra phải đến tiền tuyến từ ba ngày trước. Ngài đã chặn chúng lại, và không chỉ một chuyến.” Giọng hắn trầm tĩnh, dứt khoát, không một chút run rẩy.
Thẩm Đại Nhân nghe vậy, nụ cười trên môi hơi cứng lại, nhưng hắn nhanh chóng che giấu bằng cách đặt chén trà xuống. “Lời này thật vô căn cứ! Ta là quan triều đình, làm sao có thể làm việc đó? Chẳng lẽ Lâm Dịch tiểu huynh đệ lại nghe lời đồn thổi vớ vẩn mà đến chất vấn ta sao? Mọi việc đều phải theo quy củ, thủ tục giấy tờ chậm trễ là chuyện thường tình. Huống hồ, tình hình chiến sự hỗn loạn, vận chuyển quân nhu cũng cần phải cẩn trọng, đề phòng giặc cướp.”
Hắn nói năng lưu loát, trích dẫn những lý lẽ nghe có vẻ hợp tình hợp lý, nhưng Lâm Dịch đã quá quen thuộc với những mánh khóe như vậy. Hắn biết, những lời hoa mỹ đó chỉ là vỏ bọc cho lòng tham vô đáy.
“Ồ, vậy sao?” Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua. “Ngài có muốn xem danh sách các kho hàng đã được chuyển hướng, các thương nhân đã bị ngài ép giá để thu mua lương thực với giá rẻ mạt, và những lời khai của những người lính đã bị bỏ đói ở tiền tuyến không?” Hắn không đợi Thẩm Đại Nhân trả lời, từ trong tay áo, hắn rút ra một cuộn giấy da cừu được buộc chặt bằng sợi dây lụa đỏ, đặt mạnh xuống bàn. Tiếng động vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch của thư phòng, như một tiếng sét đánh ngang tai.
Cuộn giấy, dù chỉ là một vật nhỏ, lại tỏa ra một áp lực vô hình, khiến Thẩm Đại Nhân giật mình. Hắn nhìn chằm chằm vào cuộn giấy, vẻ bình thản ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự hoài nghi và một chút lo sợ. Lão Quản Gia ở góc phòng cũng không giấu được vẻ hoảng hốt, lùi lại một bước nhỏ.
“Đây là gì?” Thẩm Đại Nhân hỏi, giọng điệu đã không còn vẻ mỉa mai, thay vào đó là sự căng thẳng.
“Đây là bằng chứng, Thẩm Đại Nhân,” Lâm Dịch đáp, giọng nói như đóng băng. “Những chứng cứ được thu thập từ chính người của ngài, từ những thương nhân đã bị ngài chèn ép, và quan trọng nhất, từ những lá thư tuyệt vọng của các binh sĩ ngoài tiền tuyến. Những lá thư đó, ngài có muốn nghe không? Chúng viết về những cái chết vì đói, vì thiếu vũ khí, vì sự vô trách nhiệm của những kẻ đang ngồi trong nhung lụa này.” Lâm Dịch khẽ liếc nhìn Lão Quản Gia. Đôi mắt sắc bén của hắn như xuyên thấu qua mọi thứ, khiến Lão Quản Gia rùng mình, cúi gằm mặt xuống.
Binh trưởng Triệu tiến lên một bước, giọng nói trầm hùng, đầy phẫn nộ: “Thẩm Đại Nhân, tình hình biên giới đang rất ác liệt. Quân địch không ngừng tấn công, binh sĩ của chúng ta đang phải đổ máu từng ngày. Nếu quân nhu không đến kịp, hậu quả sẽ là diệt vong. Lúc đó, không chỉ là tội cản trở, mà là tội phản quốc! Ngài có thể coi thường mệnh lệnh triều đình, nhưng ngài không thể coi thường sinh mạng của hàng vạn binh sĩ, không thể coi thường sự an nguy của cả vùng đất này!”
Lời nói của Binh trưởng Triệu như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Thẩm Đại Nhân. Hắn biết, tội phản quốc là một tội lớn, có thể tru di tam tộc. Dù hắn có quyền lực đến đâu, cũng không thể chống lại sự phẫn nộ của dân chúng và binh lính nếu mọi chuyện vỡ lở. Hắn nhìn cuộn giấy trên bàn, rồi lại nhìn ánh mắt kiên định của Lâm Dịch, và vẻ mặt nghiêm nghị của Binh trưởng Triệu. Hắn không thể phủ nhận được bằng chứng, cũng không thể coi thường lời cảnh báo của một vị binh trưởng đang ở tuyến đầu.
Thẩm Đại Nhân khẽ run rẩy. Hắn đã quá tự mãn, nghĩ rằng không ai dám động đến hắn trong thời điểm loạn lạc này. Hắn đã đánh giá thấp sự quyết đoán của Lâm Dịch, một thiếu niên đến từ vùng biên thùy nghèo khó, nhưng lại có cái đầu sắc sảo và mưu lược hơn hẳn những kẻ quan trường già dặn.
“Ngươi... ngươi dám đe dọa ta sao?” Thẩm Đại Nhân lắp bắp, cố gắng vớt vát chút thể diện cuối cùng, nhưng giọng điệu đã không còn vẻ uy hiếp.
Lâm Dịch cười khẩy, một nụ cười đầy châm biếm. “Thẩm Đại Nhân, ta không đe dọa. Ta chỉ nói lên sự thật. Ngài có thể chọn cách tiếp tục chống đối, và để mọi chuyện vỡ lở. Khi đó, không chỉ danh tiếng của ngài bị hủy hoại, mà cả tính mạng của ngài và gia tộc cũng khó bảo toàn. Hoặc, ngài có thể chọn hợp tác, thả ngay tất cả các chuyến xe quân nhu, và đảm bảo chúng đến tay binh sĩ một cách nhanh nhất. Triều đình có thể bỏ qua lỗi lầm của ngài nếu ngài lập công chuộc tội. Sự lựa chọn là của ngài.”
Hắn nói xong, ánh mắt lại lướt qua cuộn giấy trên bàn, như muốn nhấn mạnh rằng bằng chứng đã nằm trong tay hắn, và hắn sẵn sàng công khai chúng bất cứ lúc nào. Sự im lặng bao trùm thư phòng. Thẩm Đại Nhân cau chặt mày, ngón tay run rẩy bấu chặt vào mép bàn. Hắn đang cân nhắc, tính toán. Hắn có thể liều lĩnh chống đối, nhưng nguy cơ là quá lớn. Lâm Dịch không phải là một thiếu niên bồng bột, hắn là một kẻ có mưu lược, có khả năng tổ chức, và quan trọng nhất, hắn có bằng chứng.
Cuối cùng, Thẩm Đại Nhân thở dài một hơi nặng nề, như thể vừa trút đi một gánh nặng ngàn cân. Vẻ kiêu ngạo, tự mãn ban đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự bất ngờ, tức giận, và cuối cùng là hoảng sợ. “Được... được rồi. Ta sẽ... ta sẽ ra lệnh thả các chuyến xe. Ngay lập tức.” Hắn quay sang Lão Quản Gia, giọng nói đầy vẻ miễn cưỡng. “Ngươi, mau đi truyền lệnh. Đảm bảo tất cả quân nhu phải được vận chuyển đến tiền tuyến trong đêm nay, không được chậm trễ một khắc nào!”
Lão Quản Gia vội vã cúi đầu, mừng rỡ như được đại xá, nhanh chóng rời khỏi thư phòng, bước chân vội vã.
Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu không nói thêm lời nào. Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, thu lại cuộn giấy da cừu vào tay áo. Một chiến thắng nhỏ, nhưng vô cùng quan trọng. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không quên mối nhục này, và đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến tranh giành ảnh hưởng và quyền lực. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, những người lính ở tiền tuyến sẽ không phải chết vì đói, vì thiếu thốn nữa. Họ sẽ có cơ hội để sinh tồn, để chiến đấu.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, phản chiếu xuống con đường đất bụi mù, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ nhưng cũng đầy bi tráng. Tại một trạm tiếp tế nhỏ nằm khuất sau những rặng cây cổ thụ già cỗi trên con đường mòn dẫn ra tiền tuyến, không khí trở nên sống động hơn bao giờ hết. Tiếng bánh xe lộc cộc, tiếng ngựa hí vang, tiếng người gọi nhau í ới, tất cả hòa quyện vào tiếng gió chiều rì rào, tạo nên một bản giao hưởng của hy vọng và sự mệt mỏi. Mùi bụi đất, mùi rơm rạ, mùi mồ hôi và cả mùi thức ăn nóng hổi xộc vào cánh mũi, mang đến một cảm giác vừa chân thực, vừa thấm thía.
Từng đoàn xe chất đầy bao tải lương thực, thùng gỗ đựng vũ khí và quân trang nối đuôi nhau lăn bánh, ch��m rãi nhưng kiên định hướng về phía đông. Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, những bóng người thấp thoáng trên xe, trên lưng ngựa, đều mang vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng lên niềm hy vọng.
Binh trưởng Triệu đích thân đứng giám sát việc vận chuyển. Khuôn mặt sạm nắng của ông giờ đây đã giãn ra, không còn vẻ căng thẳng và phẫn nộ như ban sáng. Ông nhìn những đoàn xe nối dài, lòng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân. Ông biết, mỗi bao gạo, mỗi cây giáo được đưa đến tiền tuyến đều là một cơ hội sống cho binh sĩ của mình.
"Lâm Dịch huynh đệ," Binh trưởng Triệu quay sang Lâm Dịch, giọng nói chứa đầy sự biết ơn. "Lần này may mắn có ngươi. Nếu không, huynh đệ ta đã không biết ăn nói sao với binh sĩ rồi. Ngươi đã cứu mạng biết bao nhiêu người."
Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dõi theo những đoàn xe khuất dần trong màn đêm. Hắn không tìm kiếm lời khen ngợi. "Binh trưởng Triệu quá lời rồi. Đây là trách nhiệm của mỗi người dân Đại Hạ, không riêng gì ta. Huống hồ, chúng ta vẫn còn một chặng đường dài phía trước."
Đúng lúc đó, Trần Nhị Cẩu chạy đến, vẻ mặt hớn hở không giấu được. "Đại ca! Binh trưởng Triệu! Đám hàng bị chặn giờ đã được thả hết! Đám lính bên kia reo hò như chưa từng được ăn no vậy! Nghe nói Thẩm Đại Nhân bị đại ca dọa cho sợ xanh mắt mèo rồi!" Nhị Cẩu nói, cười toe toét, vẻ ngây ngô thường ngày đã trở lại.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, không mảy may vui vẻ trước lời nói của Nhị Cẩu. Hắn hiểu rõ bản chất của Thẩm Đại Nhân. "Thẩm Đại Nhân sẽ không buông tha dễ dàng. Đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến tranh giành sinh tồn... không chỉ ở chiến trường." Hắn biết rõ, cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân chỉ mới bắt đầu, và hắn đã tự tạo ra một kẻ thù nguy hiểm trong chính triều đình.
"Nhị Cẩu," Lâm Dịch quay sang, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. "Cử người theo dõi chặt chẽ mọi động thái của phủ Thẩm Đại Nhân. Mọi cuộc gặp gỡ, mọi chuyến đi, mọi giao dịch. Ta muốn biết hết. Tuyệt đối không được lơ là. Mọi chuyện vừa mới bắt đầu."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ hớn hở ban nãy đã được thay thế bằng sự nghiêm túc. "Rõ, đại ca! Nhị Cẩu sẽ làm ngay!"
Lâm Dịch lại quay về phía những đoàn xe cuối cùng đang rời đi, hít một hơi thật sâu. Không khí buổi tối mang theo cái lạnh ẩm của đêm, pha lẫn mùi của sự sống và sự chết chóc từ tiền tuyến xa xăm. Hắn đã giành được một chiến thắng quan trọng, đảm bảo quân nhu đến tay những người cần chúng nhất. Đây là một minh chứng nữa cho câu nói "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," rằng mưu lược và bằng chứng đôi khi còn hiệu quả hơn cả đao kiếm.
Tuy nhiên, Lâm Dịch không hề ảo tưởng. Sự mục ruỗng từ bên trong của Đại Hạ Vương Triều đã được phơi bày một cách rõ ràng qua hành động của Thẩm Đại Nhân. Một vương triều mà quan lại chỉ lo vơ vét, trục lợi trong lúc quốc gia nguy biến, thì làm sao có thể tồn tại lâu dài? Điều này củng cố thêm niềm tin của hắn rằng "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn sẽ phải tự mình tạo ra công bằng, tự mình bảo vệ những người hắn trân trọng.
Lâm Dịch biết, việc hắn đối đầu với Thẩm Đại Nhân sẽ khiến mối thù giữa hắn và vị quan tham này thêm sâu sắc. Chắc chắn Thẩm Đại Nhân sẽ không quên mối nhục này và sẽ tìm cách trả thù trong tương lai, báo hiệu một cuộc đối đầu chính trị gay gắt và nguy hiểm hơn. Lâm Dịch đã chứng tỏ khả năng không chỉ về quân sự mà còn về chính trị, cho thấy anh là một thế lực đang lên trong bối cảnh vương triều suy yếu.
Hắn nhìn lên bầu trời đêm dần hiện rõ những vì sao, hít thở mùi không khí lạnh buốt, cảm nhận sự mệt mỏi xâm chiếm cơ thể. Cuộc chiến không chỉ diễn ra trên chiến trường, mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách của triều đình, từng con người. Lâm Dịch không phải là một anh hùng, cũng không mơ mộng trở thành một vị vua hay tiên nhân. Hắn chỉ muốn "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và bảo vệ những gì mình trân trọng. Để làm được điều đó, hắn buộc phải dấn thân vào vòng xoáy của quyền lực và âm mưu, học cách chiến đấu trên mọi mặt trận. Trận chiến lớn đã bắt đầu, cả bên trong lẫn bên ngoài. Và Lâm Dịch, người đàn ông lạc bước từ thế giới hiện đại, đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả. Ngọn lửa ý chí trong lòng hắn vẫn rực sáng, kiên định giữa đêm đen của loạn lạc.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.