Lạc thế chi nhân - Chương 618: Bóng Đen Lòng Tham: Chặn Đứng Huyết Mạch Quân Trang
Gió rít mạnh hơn, cuốn theo những hạt mưa li ti đập vào khung cửa sổ, kéo Lâm Dịch trở về thực tại khắc nghiệt. Tiếng trống trận xa xăm, trầm đục và dồn dập, đột ngột xé toạc màn sương mờ ảo của bình minh, vang vọng khắp thung lũng. Đó không phải là tiếng trống báo hiệu một ngày mới an lành, mà là âm thanh của chiến tranh, của sự hỗn loạn đang gõ cửa. Cảm giác chờ đợi đến tột cùng trong lòng hắn bỗng chốc vỡ òa thành một sự căng thẳng tột độ.
Lâm Dịch rời khỏi cửa sổ, bước nhanh đến tấm bản đồ trải rộng trên bàn. Đôi mắt hắn quét nhanh qua những ký hiệu, những đường vẽ mà hắn đã tỉ mẩn đánh dấu trong suốt nhiều đêm không ngủ. Hắn hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. Đây là lúc lý trí phải lên ngôi, mọi cảm xúc cá nhân đều phải bị dẹp bỏ. Tiếng trống ấy như một lời khẳng định tàn nhẫn: kẻ địch đã đến.
Chỉ vài khắc sau, tiếng bước chân gấp gáp vang lên trên cầu thang gỗ cũ kỹ. Cửa bật mở, Trần Nhị Cẩu xuất hiện, áo quần lấm lem bùn đất, hơi thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán. Gương mặt vốn hay cười của hắn giờ đây căng thẳng đến lạ, đôi mắt sáng nay ánh lên vẻ hoảng hốt xen lẫn sự bất bình.
“Đại ca, tiếng trống! Bọn chúng đã đến!” Trần Nhị Cẩu báo cáo, giọng nói thì thầm nhưng đầy sự gấp gáp, tựa như muốn kìm nén một điều gì đó lớn lao hơn. Hắn cố gắng giữ sự bình tĩnh, nhưng đôi tay nắm chặt đến trắng bệch thì tố cáo sự lo lắng tột độ. “Chúng đã vượt qua tiền đồn phía Đông, có vẻ là lực lượng tiên phong. Nhưng… còn một chuyện nữa, rất lạ!”
Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu. Hắn có thể cảm nhận được sự bất ổn trong câu nói của người tùy tùng. "Lạ? Là chuyện gì?" Giọng hắn trầm và chậm, nhưng ẩn chứa một áp lực vô hình. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế đứng trước bản đồ, chờ đợi. Mùi đất ẩm và không khí lạnh buổi rạng sáng tràn vào căn phòng, hòa lẫn với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó tả. Tiếng trống trận từ xa vẫn cứ đều đặn vọng đến, như tiếng tử thần đang gõ cửa.
Trần Nhị Cẩu nuốt nước bọt, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn vào Lâm Dịch, gương mặt đầy vẻ do dự. "Đại ca, tin tức từ Binh trưởng Triệu ở Đồn Gác Biên Giới. Ông ấy nói... có vẻ như chuyến quân lương và vũ khí lẽ ra phải đến hôm qua đã bị giữ lại. Một số binh sĩ ở đó đã nổi giận, suýt chút nữa đã gây ra náo loạn. Họ thiếu thốn cả lương thực và cả những mũi tên, ngọn giáo cần thiết để phòng thủ!"
Nghe đến đây, gương mặt Lâm Dịch không hề thay đổi, nhưng ánh mắt hắn bỗng trở nên sâu thẳm, lạnh lẽo như băng. Hắn đã lường trước được rằng sẽ có những kẻ lợi dụng tình thế loạn lạc để trục lợi, nhưng không ngờ chúng lại dám làm điều đó ngay trước mũi súng, ngay khi chiến sự đang cận kề. Cái "lạ" mà Trần Nhị Cẩu nhắc đến chính là điều hắn không muốn nghe nhất vào lúc này. Hắn đã chuẩn bị cho một cuộc chiến với kẻ thù bên ngoài, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải đối phó với một con sâu mọt đang đục khoét từ bên trong, ngay trong thời khắc sinh tử này.
"Ai? Ai dám làm vậy?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói khẽ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại mang theo một luồng khí lạnh thấu xương khiến Trần Nhị Cẩu rùng mình. Trần Nhị Cẩu, dù trung thành và dũng cảm, vẫn cảm thấy một áp lực vô hình từ ánh mắt của Lâm Dịch lúc này. Hắn biết, Đại ca của hắn đang rất tức giận, nhưng sự tức giận ấy được kiềm chế đến mức đáng sợ.
"Binh trưởng Triệu không nói rõ, nhưng ông ấy ngụ ý... là lệnh từ phủ Thẩm Đại Nhân." Trần Nhị Cẩu đáp, cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào Lâm Dịch. Hắn cũng căm phẫn trước sự việc này, nhưng quyền lực của Thẩm Đại Nhân quá lớn, đến mức hắn cảm thấy bất lực. "Họ nói Thẩm Đại Nhân muốn kiểm kê lại số lượng, nói rằng có khả năng gian lận. Nhưng ai cũng biết, đó chỉ là cái cớ để trì hoãn, để..."
"Để tăng giá, để ép chúng ta phải mua lại từ kho của hắn với giá cắt cổ, hoặc để thu gom những món hời khác trong lúc loạn lạc." Lâm Dịch nói thay Trần Nhị Cẩu, giọng hắn không hề tức giận, mà lại mang một sự bình thản đáng sợ. Hắn đã quá quen thuộc với những chiêu trò như vậy ở thế giới cũ. Ở đây, bản chất con người vẫn vậy, chỉ có phương thức thực hiện là khác đi đôi chút.
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng xua đi cảm giác phẫn nộ đang trào dâng trong lồng ngực. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn, đôi khi người ta phải đạp đổ những chướng ngại vật mang tên "lòng tham" ngay cả khi chiến trường đang bốc cháy. Hắn đã chuẩn bị cho trận chiến với quân địch, đã lên kế hoạch tỉ mỉ, nhưng cái tin tức này lại như một nhát dao đâm vào lưng. Nguồn cung vũ khí và lương thực là huyết mạch của bất kỳ đội quân nào, và Thẩm Đại Nhân đang cố tình cắt đứt nó.
"Nhị Cẩu, ngươi lập tức truyền tin cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Bảo họ giữ vững phòng tuyến, tuyệt đối không được lùi một bước. Cứ theo kế hoạch mà làm. Ta sẽ đến gặp Binh trưởng Triệu. Và sau đó..." Lâm Dịch quay người lại, ánh mắt hắn nhìn về phía Thành Thiên Phong xa xăm, nơi phủ đệ Thẩm Đại Nhân đang ngự trị. "...sau đó, ta sẽ giải quyết chuyện này."
Sự kiên quyết trong ánh mắt của Lâm Dịch khiến Trần Nhị Cẩu an tâm phần nào. Hắn biết, Đại ca sẽ không để mặc chuyện này. "Vâng, Đại ca! Nhị Cẩu đi ngay!" Trần Nhị Cẩu nhanh chóng rời đi, để lại Lâm Dịch một mình trong căn phòng, với tiếng trống trận vẫn vang vọng từ xa, và một kế hoạch mới đang hình thành trong tâm trí hắn.
Hắn tiến đến cạnh tấm bản đồ, ngón tay lướt nhẹ qua những đường ranh giới mà hắn đã dày công bảo vệ. Thôn Làng Sơn Cước không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn của hắn ở thế giới này, mà còn là thành quả của bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu mồ hôi và nước mắt. Hắn không thể để bất cứ kẻ nào, dù là quân địch hay kẻ thù nội bộ, phá hoại tất cả. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để chống lại cả lòng tham lẫn lưỡi gươm của kẻ thù. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn cũng không trông chờ vào điều đó. Hắn sẽ tự mình tạo ra sự công bằng cho những người mà hắn đã thề sẽ bảo vệ.
***
Trong khi Thôn Làng Sơn Cước đang chìm trong không khí khẩn trương của chiến tranh, thì tại Thành Thiên Phong, một bầu không khí hoàn toàn khác bao trùm phủ đệ của Thẩm Đại Nhân. Buổi sáng hôm đó, bầu trời Thành Thiên Phong trong xanh, những tia nắng vàng óng ả rải khắp những mái ngói cong vút, nhưng bên trong phủ, một vẻ u ám, nặng nề vẫn không hề tan biến. Mùi hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ mà đắt tiền, cố gắng che lấp đi mùi mục ruỗng của những âm mưu đang diễn ra.
Thẩm Đại Nhân, thân hình gầy gò, khuôn mặt dài với chòm râu bạc phơ được vuốt ve cẩn thận, đang nhàn nhã ngồi trong thư phòng. Chiếc ghế chạm khắc tinh xảo, bộ trà sứ men ngọc quý giá, và những bức thư pháp cổ kính treo trên tường đều phô bày sự giàu có và địa vị của hắn. Hắn không mặc quan phục chính tề như thường lệ, mà chỉ khoác một bộ tơ lụa màu xanh đậm, nhưng ánh mắt thì vẫn sắc lạnh, ẩn chứa sự mưu mô và tính toán. Khác với vẻ uyên bác giả tạo mà hắn thường cố gắng thể hiện trước mặt người ngoài, lúc này, hắn chỉ đơn thuần là một kẻ trục lợi đang thỏa mãn với những thành quả của mình.
Trên bàn gỗ lim bóng loáng trước mặt hắn, không phải là sách vở kinh điển hay những tấu chương của triều đình, mà là một chồng giấy tờ dày cộp, những bản khế ước mua bán đất đai, kho bãi với giá rẻ mạt. Hắn cầm một bản khế ước lên, khẽ vuốt ve bề mặt giấy dó mịn màng, đôi môi mỏng nhếch lên một nụ cười đắc ý.
“Hừm, đúng là thời buổi loạn lạc, vàng bạc châu báu còn không quý bằng đất đai, kho bãi,” Thẩm Đại Nhân lẩm bẩm, giọng điệu đầy vẻ tự mãn. “Những kẻ ngu ngốc kia, cứ nghĩ giữ tiền là an toàn. Đến khi loạn lạc ập đến, tiền cũng chỉ là giấy vụn. Chỉ có đất đai, kho bãi, và đặc biệt là lương thực, vũ khí mới là thứ có giá trị thực sự.” Hắn đặt bản khế ước xuống, ánh mắt lư���t qua những dòng chữ, những con số, trong đầu không ngừng tính toán những khoản lợi nhuận khổng lồ mà hắn sẽ thu về.
Lão Quản Gia, một lão già xảo quyệt, nhanh nhẹn, với khuôn mặt gầy gò và ánh mắt lấm lét, đang cúi đầu đứng cạnh bàn, không dám ngẩng mặt lên. Hắn ta luôn mặc bộ trường bào màu xám cũ kỹ, đối lập hoàn toàn với sự sang trọng của chủ nhân. Mùi thuốc lào thoang thoảng từ người Lão Quản Gia hòa lẫn với hương trầm trong phòng, tạo nên một sự pha trộn kỳ lạ.
“Bẩm Đại Nhân, các chuyến hàng quân lương và vũ khí đến vùng biên đã được ‘kiểm kê’ lại kỹ lưỡng theo đúng chỉ thị của ngài,” Lão Quản Gia báo cáo, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy vẻ nịnh nọt. “Chúng thuộc hạ đã sắp xếp ổn thỏa. Các sĩ quan phụ trách đã nhận được ‘lời khuyên’ thích đáng và sẽ tạm hoãn việc xuất hàng thêm vài ngày nữa, nói là để chờ lệnh mới từ triều đình.”
Thẩm Đại Nhân nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà hảo hạng dường như càng làm hắn thêm tỉnh táo. Hắn gật gù, ánh mắt vẫn không rời khỏi chồng giấy tờ. “Tốt. Rất tốt. Cứ để chúng chờ thêm vài ngày đi. Giá cả sẽ còn tăng cao hơn nữa.” Hắn cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo, lộ rõ sự tàn nhẫn. “Đám dân đen ở biên cương ấy, chúng có biết gì đâu. Cứ nghĩ chúng ta đang giúp đỡ. Kỳ thực, càng loạn lạc, chúng ta càng có cơ hội. Một khi chúng đã đói, đã thiếu vũ khí, chúng sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cầu xin chúng ta, và khi đó, chúng sẽ phải chấp nhận mọi điều kiện.”
Lão Quản Gia nghe vậy, cũng khẽ rụt vai, nhưng trong lòng lại không hề có chút bất bình nào. Ngược lại, hắn ta còn cảm thấy ngưỡng mộ sự tính toán của chủ nhân. “Bẩm Đại Nhân, vậy còn việc thu mua lại các kho lương thực của những phú hộ nhỏ ở ngoại thành? Chúng đã bắt đầu hoảng loạn vì chiến sự, giá cả đã giảm xuống rất nhiều.”
“Cứ tiếp tục thu mua,” Thẩm Đại Nhân phẩy tay, vẻ mặt đầy vẻ thỏa mãn. “Thu hết, không để sót một hạt. Sau này, chúng sẽ phải mua lại từ chúng ta với giá cao gấp bội. Ta muốn tất cả các kho lương thực, các cửa hàng vũ khí lớn ở Thành Thiên Phong này đều phải nằm trong tay ta. Đến khi chiến sự kết thúc, dù ai thắng ai thua, ta vẫn là người nắm giữ sinh mạng của cả thành này.”
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Thành Thiên Phong yên bình dưới ánh nắng ban mai. Một nụ cười tàn độc nở trên môi. Quyền lực, thân phận, và sự tàn khốc của sinh tồn – đó là những quy tắc mà hắn tin tưởng. Và hắn đang vận dụng chúng một cách triệt để nhất. Hắn biết Lâm Dịch, cái tên đang nổi lên ở Thôn Làng Sơn Cước, đang cố gắng xây dựng một thứ gọi là “cộng đồng.” Nhưng trong mắt Thẩm Đại Nhân, đó chỉ là một lũ kiến đang cố gắng chống lại bánh xe lịch sử. Cuối cùng, chúng cũng sẽ phải quỳ gối trước sức mạnh của đồng tiền và quyền lực.
“Đại Nhân anh minh,” Lão Quản Gia nịnh hót.
Thẩm Đại Nhân không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép. Hắn đã tính toán mọi thứ. Hắn tự tin vào quyền lực và sự khôn ngoan của mình. Trong lúc người khác hoảng loạn, hắn lại nhìn thấy cơ hội. Cuộc chiến ở biên cương, trong mắt hắn, chỉ là một vở kịch lớn để hắn thu gom tài sản, củng cố địa vị. Hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.
“Ngươi đi đi,” Thẩm Đại Nhân ra lệnh. “Và nhớ, mọi việc phải thật kín đáo. Không được để bất cứ ai nghi ngờ. Chúng ta cần một ‘lý do’ thật thuyết phục cho sự trì hoãn này.”
Lão Quản Gia cúi đầu lĩnh mệnh, nhanh chóng rời khỏi thư phòng. Thẩm Đại Nhân lại ngồi xuống, cầm chén trà đã nguội lạnh. Hắn không hề bận tâm đến những binh sĩ đang đ�� máu ở biên cương, hay những người dân đang hoảng sợ. Hắn chỉ quan tâm đến những con số, những khoản lợi nhuận, và quyền lực đang dần tích tụ trong tay mình. Trong tâm trí hắn, mọi thứ đều có thể định giá. Kể cả sinh mạng con người.
***
Đến buổi trưa, gió ở Đồn Gác Biên Giới càng lúc càng mạnh, cuộn lên những lớp bụi vàng khói xám từ phía chiến trường, tạo nên một bầu không khí u ám, ngột ngạt. Tiếng trống trận vẫn không ngừng vang lên, xen lẫn tiếng binh khí va chạm loảng xoảng từ xa, và đôi khi là tiếng la hét thất thanh của những người lính. Mùi khói và máu tanh thoang thoảng trong không khí, báo hiệu một cuộc chiến thực sự đang diễn ra.
Lâm Dịch bước vào lều chỉ huy tạm bợ của Binh trưởng Triệu. Bên trong lều, không gian chật hẹp và ngột ngạt. Mùi mồ hôi, mùi đất ẩm, và mùi thuốc súng thoang thoảng hòa quyện vào nhau. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo dài trên má, đang cau mày nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ trải trên bàn gỗ. Ông ta mặc bộ giáp trụ gọn gàng, nhưng đôi mắt thì hiện rõ sự mệt mỏi và bất lực. Những nếp nhăn trên trán ông càng sâu hơn khi ông ta cố gắng tìm kiếm giải pháp cho tình hình hiện tại.
“Lâm huynh, ngươi đến rồi.” Binh trưởng Triệu ngẩng đầu lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ uể oải. Ông ta vẫy tay ra hiệu cho một binh sĩ mang trà đến. “Tình hình không ổn lắm. Bọn giặc đã tràn qua tiền đồn thứ nhất, chúng rất hung hãn. Nhưng điều đáng lo ngại hơn là…” Ông ta ngập ngừng, ánh mắt nhìn Lâm Dịch với vẻ bất lực.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt sắc lạnh quét qua bản đồ. Hắn đã nghe Trần Nhị Cẩu báo cáo, nhưng hắn cần nghe trực tiếp từ Binh trưởng Triệu để xác nhận mọi chuyện. Hắn biết Binh trưởng Triệu là người thực tế, trung thực, và luôn đặt lợi ích của binh sĩ lên hàng đầu.
“Quân lương và vũ khí, đúng không, Binh trưởng Triệu?” Lâm Dịch hỏi thẳng.
Binh trưởng Triệu thở dài thườn thượt, nắm chặt bàn tay chai sạn. “Đúng vậy, Lâm huynh. Ta cũng bất lực. Các chuyến hàng l��� ra đã đến từ ba ngày trước. Ta đã gửi thư催 thúc liên tục, nhưng chỉ nhận được những lời hồi đáp loanh quanh, vô nghĩa. Họ nói… là có lệnh từ trên cao yêu cầu tạm hoãn. Lệnh từ phủ Thẩm Đại Nhân!”
Ông ta nhấn mạnh hai chữ “Thẩm Đại Nhân” với một sự căm phẫn không thể che giấu. “Họ nói là cần kiểm kê lại số lượng, sợ có gian lận. Gian lận gì chứ? Lúc này, binh sĩ của ta đang đổ máu trên chiến trường, chúng ta thiếu thốn cả mũi tên, ngọn giáo, thiếu cả lương thực để duy trì sức lực. Vậy mà hắn ta còn dám giở trò này!” Binh trưởng Triệu đấm mạnh xuống bàn, khiến tấm bản đồ rung lên. Sự tức giận của ông ta là có thật, nhưng ông ta cũng biết mình không thể làm gì được. Quyền lực của Thẩm Đại Nhân quá lớn.
Lâm Dịch lắng nghe, nắm chặt tay dưới gấu áo. Gương mặt hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa phẫn nộ đang bùng lên. Hắn đã từng nghĩ Thẩm Đại Nhân chỉ là một kẻ tham lam bình thường, nhưng việc hắn ta dám cản trở quân lương, vũ khí ngay trong thời điểm sinh t�� này thì đã vượt quá giới hạn chịu đựng của Lâm Dịch. Đây không còn là việc trục lợi đơn thuần, mà là cố ý đẩy hàng ngàn binh sĩ và dân thường vào chỗ chết.
“Hắn ta muốn gì?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh đến đáng sợ.
Binh trưởng Triệu lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. “Ta không biết. Có lẽ là để ép chúng ta phải mua lại từ kho của hắn với giá cao. Hoặc có thể… hắn muốn nhìn chúng ta thất bại, để hắn có thể dễ dàng thâu tóm mọi thứ. Ta đã từng nghe tin đồn rằng hắn ta đã bí mật thu gom rất nhiều đất đai và kho bãi ở Thành Thiên Phong, lợi dụng lúc loạn lạc để ép giá những phú hộ nhỏ. Hắn ta là một con cáo già, Lâm huynh.”
“Một con cáo già, và một kẻ hèn hạ,” Lâm Dịch bổ sung, giọng nói lạnh như băng. Hắn đứng dậy, bước đến bên bản đồ, ngón tay chỉ vào vài điểm chiến lược. “Tình hình chiến sự ở phía Đông thế nào? Chúng ta có thể cầm cự được bao lâu với số lượng vũ khí hiện có?”
Binh trưởng Triệu thở dài, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Chúng ta đ�� chuẩn bị rất kỹ lưỡng theo kế hoạch của ngươi, Lâm huynh. Phòng tuyến kiên cố, tinh thần binh sĩ cũng rất cao. Nhưng nếu không có thêm quân nhu trong vòng hai ngày tới… e rằng sẽ rất khó khăn. Đặc biệt là những mũi tên. Chúng ta đã gần cạn kiệt. Nếu địch cứ tiếp tục tấn công dồn dập, chúng ta sẽ không có đủ để bắn trả.”
Lâm Dịch gật đầu. Hắn đã tính toán đến việc này. Hắn đã phác thảo những đường nét mới trên bản đồ, những điểm mà hắn sẽ phải tìm cách xoay sở. Nguồn cung ứng thay thế. Đó là điều hắn phải làm ngay lập tức. Và cùng lúc đó, hắn cũng phải giải quyết Thẩm Đại Nhân.
“Binh trưởng Triệu, ngươi cứ an tâm cầm cự. Ta sẽ tìm cách giải quyết chuyện quân nhu. Trong thời điểm này, không thể để bất kỳ ai cản trở việc phòng thủ biên cương.” Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên quyết. Hắn đặt tay lên vai Binh trưởng Triệu, một cử chỉ trấn an. “Chúng ta sẽ không đầu hàng. Và những kẻ dám lợi dụng thời điểm này để trục lợi, chúng sẽ phải trả giá.”
Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên và hy vọng. Ông ta đã thấy được sự quyết đoán trong ánh mắt của người đàn ông gầy gò này. “Lâm huynh, ta tin ngươi. Binh sĩ của ta sẽ dốc hết sức mình. Chỉ mong quân lương sớm đến.”
Lâm Dịch không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi quay bước ra khỏi lều. Gió vẫn mạnh, cuốn theo cát bụi vào mắt hắn. Hắn ngước nhìn bầu trời u ám, cảm thấy gánh nặng trên vai mình càng thêm trĩu nặng. Một bên là quân địch hung hãn đang ồ ạt tấn công, một bên là kẻ thù nội bộ đang cố gắng đâm sau lưng. Hắn đang đứng giữa hai gọng kìm chết chóc. Nhưng chính trong những lúc nguy nan nhất, ý chí kiên cường của Lâm Dịch lại càng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
***
Hoàng hôn buông xuống, phủ một màu đỏ cam u buồn lên Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng trống trận từ xa đã dần thưa thớt hơn, nhưng không khí căng thẳng thì vẫn không hề giảm bớt. Những ngọn lửa nhỏ lẻ tẻ cháy leo lét trên các tháp canh, chiếu rọi những gương mặt mệt mỏi, cảnh giác của dân quân. Gió mang theo cái se lạnh của đêm về, len l��i qua từng kẽ hở của những ngôi nhà gỗ.
Trong căn cứ chỉ huy, Lâm Dịch một mình ngồi trước bàn, ánh đèn dầu leo lét chiếu sáng tấm bản đồ trải rộng. Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sổ da cũ kỹ mà hắn luôn mang theo, vẫn nằm gọn gàng bên cạnh. Tuy nhiên, lúc này, tâm trí hắn lại không hoàn toàn tập trung vào những chiến thuật quân sự đã được vạch ra. Hắn đang vẽ ra những “chiến trường” khác, phức tạp hơn, hiểm độc hơn.
Bên ngoài, chiến trường với quân địch hung hãn đang chực chờ, đòi hỏi những chiến lược phòng thủ sắc bén, những quyết sách dứt khoát. Nhưng bên trong, một “chiến trường” khác đang mở ra, nơi kẻ thù không dùng gươm giáo mà dùng quyền lực và lòng tham để hủy diệt. Thẩm Đại Nhân – cái tên này cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn, như một cái gai nhọn đâm vào xương thịt.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu. Cảm giác mệt mỏi thể chất đã bắt đầu len lỏi vào từng tế bào, nhưng tinh thần hắn thì lại càng tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hắn nhớ lại những lời của Binh trưởng Triệu, nhớ lại v�� mặt bất lực của ông ta, nhớ lại những binh sĩ đang đổ máu vì thiếu thốn. Sự phẫn nộ trong lòng hắn không phải là thứ cảm xúc bộc phát, mà là một ngọn lửa âm ỉ, được nung nấu và kiểm soát chặt chẽ. Hắn không thể để cảm xúc lấn át lý trí trong thời điểm này.
“Thẩm Đại Nhân… ngươi nghĩ ta sẽ quỳ gối sao?” Lâm Dịch thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có hắn mới nghe thấy. “Trong lúc nước sôi lửa bỏng này mà ngươi còn dám giở trò… Được thôi, ta sẽ cho ngươi thấy, lòng tham sẽ phải trả giá đắt.”
Hắn đứng dậy, đi lại trong phòng, tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn gỗ. Ánh mắt hắn đầy suy tư, lướt qua những bức tường gỗ đơn sơ, những giá sách chất đầy những cuốn sách cũ kỹ mà hắn đã dày công thu thập. Hắn không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện. Tất cả những gì hắn có là trí óc và ý chí kiên cường. Hắn đã dùng tri thức để xây dựng Thôn Làng Sơn Cước từ đống tro tàn, dùng mưu lược để đối phó với thế gia địa phương, và giờ đây, hắn sẽ dùng tất cả những gì mình có đ��� chống lại một kẻ thù nguy hiểm hơn cả quân địch.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, lặp lại câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho cuộc đời hắn ở thế giới này. "Nhưng sinh tồn không có nghĩa là chấp nhận sự bất công. Sinh tồn không có nghĩa là cúi đầu trước lòng tham." Hắn biết, để bảo vệ những người xung quanh, hắn không chỉ cần chiến thắng trên chiến trường, mà còn phải chiến thắng trên "chiến trường" chính trị, nơi những kẻ như Thẩm Đại Nhân đang giở trò.
Hắn dừng lại trước tấm bản đồ, ngón tay đặt lên Thành Thiên Phong, rồi lướt về phía Thôn Làng Sơn Cước. Hắn không thể bỏ mặc Binh trưởng Triệu và binh sĩ của ông ta. Hắn cũng không thể để Thẩm Đại Nhân tiếp tục tung hoành, làm suy yếu lực lượng phòng thủ của cả vùng. Việc Thẩm Đại Nhân cố tình cản trở quân nhu sẽ buộc Lâm Dịch phải tìm kiếm các nguồn cung ứng thay thế. Đó có thể là từ Bang Hắc Sa, những kẻ giang hồ thực dụng nhưng đáng tin cậy hơn Thẩm Đại Nhân, hoặc thậm chí là phát triển khả năng tự sản xuất vũ khí và lương thảo, một điều hắn đã nghĩ đến từ lâu nhưng chưa có cơ hội thực hiện.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch nói khẽ, ánh mắt sáng lên một tia quyết đoán. Hắn không thể dùng vũ lực trực tiếp với Thẩm Đại Nhân, ít nhất là lúc này. Quyền lực của Thẩm Đại Nhân quá lớn, lại được che đậy dưới vỏ bọc quan lại. Hắn phải dùng mưu lược, dùng thông tin, dùng sự hiểu biết về bản chất con người để đối phó.
Hắn cầm lấy Cẩm Nang Kế Sách, lật qua vài trang. Không phải những chiến thuật đối phó với quân địch, mà là những suy nghĩ, những kế hoạch về cách vận hành một xã hội, cách điều hành một chính quyền nhỏ, cách đối phó với tham nhũng và bất công. Hắn sẽ phải sử dụng mưu lược 'người hiện đại' để đối phó với sự xảo quyệt của Thẩm Đại Nhân, không chỉ là sức mạnh quân sự đơn thuần. Hắn sẽ tìm cách vạch trần bộ mặt thật của hắn ta, hoặc ít nhất, là khiến hắn ta không thể tiếp tục gây hại.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lại tự nhủ. Vậy thì hắn sẽ tự mình tạo ra sự công bằng đó. Hắn sẽ không trở thành một vị vua hay một tiên nhân, nhưng hắn sẽ bảo vệ những gì mình trân trọng, bằng mọi giá.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu phác thảo những đường nét mới trên một tờ giấy trắng. Không phải là đường đi của quân địch, mà là những mắt xích trong mạng lưới của Thẩm Đại Nhân, những điểm yếu mà hắn có thể khai thác. Đây sẽ là một cuộc chiến khác, một cuộc chiến thầm lặng hơn, nhưng không kém phần quan trọng.
Bên ngoài, đêm đã xuống sâu. Tiếng gió rít qua Thôn Làng Sơn Cước nghe như tiếng thở dài của mảnh đất này, nhưng trong căn phòng chỉ huy, một ngọn lửa ý chí đã được thắp lên, rực sáng và kiên định. Lâm Dịch biết, hắn không thể chiến đấu trên nhiều mặt trận cùng lúc, nhưng hắn sẽ tìm ra cách. Hắn sẽ không để bất cứ ai cản trở con đường sinh tồn của hắn và những người hắn yêu quý. Trận chiến lớn đã bắt đầu, cả bên trong lẫn bên ngoài. Và Lâm Dịch, người đàn ông lạc bước từ thế giới hiện đại, đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.