Lạc thế chi nhân - Chương 617: Cánh Tay Ngầm: Hắc Sa Bố Trận
Dưới bầu trời xám xịt của Thôn Làng Sơn Cước, cơn gió lạnh buốt lùa qua những tán cây khẳng khiu, mang theo hơi ẩm của đất và một dự cảm chẳng lành. Lâm Dịch đứng giữa sự hối hả và lo âu của dân làng, cảm nhận áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Hắn đã từng nghĩ rằng tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng ý chí kiên cường và lòng dũng cảm của con người mới là lá chắn cuối cùng. Hắn đã từng mơ về một cuộc sống bình dị, nhưng số phận lại đẩy hắn vào vị trí của một người chỉ huy, một người phải đưa ra những quyết định sinh tử. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang tụ lại dày đặc hơn, như một đội quân khổng lồ đang từ từ tiến đến. Mưa có thể sẽ đến, và có lẽ, cùng với cơn mưa đó, là tiếng vó ng��a, tiếng binh khí va chạm, và tiếng la hét của cuộc chiến sắp bùng nổ. Đây là lúc để chứng minh rằng, dù không có sức mạnh siêu nhiên hay thân phận cao quý, một người bình thường vẫn có thể tạo ra sự khác biệt.
Khi bóng đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của ngày, Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu lặng lẽ rời khỏi Thôn Làng Sơn Cước. Hắn khoác một chiếc áo choàng vải thô màu xám, hòa mình vào màn đêm, chỉ để lại một bóng hình mờ ảo. Không khí lạnh ẩm len lỏi qua từng lớp áo, mang theo mùi đất mục và nhựa thông từ những cánh rừng nguyên sinh. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng quắc, đi trước dẫn đường, cảnh giác quan sát từng động tĩnh nhỏ nhất. Hắn biết, mọi bước đi lúc này đều phải cẩn trọng như đi trên băng mỏng.
Họ len lỏi qua những con đường mòn heo hút, xuyên qua những bụi cây rậm rạp, tiếng lá xào xạc dưới chân như tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa. Gió rít qua kẽ lá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, nhưng Lâm Dịch không hề nao núng. Hắn tập trung vào bư���c chân, vào hơi thở của chính mình, cố gắng dẹp bỏ mọi tạp niệm. Trong đầu hắn, những sơ đồ chiến lược, các tuyến phòng thủ, và những phương án đối phó đã được lặp đi lặp lại hàng trăm lần. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó chỉ phát huy hiệu quả khi được thực thi một cách chính xác và kịp thời.
Sau gần một canh giờ đi bộ, họ dừng chân trước một thạch động ẩn mình sâu trong Linh Thú Sơn Mạch, nơi được biết đến là một trong những căn cứ bí mật của Bang Hắc Sa. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt vang vọng trong không gian tĩnh mịch, cùng với tiếng gầm gừ xa xăm của một loài thú rừng nào đó, tạo nên một bầu không khí vừa cô lập vừa nguy hiểm. Trần Nhị Cẩu ra hiệu cho Lâm Dịch đứng lại, rồi hắn bước tới gõ theo một quy luật đặc biệt vào vách đá. Một lát sau, một khe hở nhỏ xuất hiện, và một khuôn mặt hung tợn, xăm trổ chi chít ló ra. Hắn ta nhìn Trần Nhị Cẩu với ánh mắt dò xét, rồi chuyển sang Lâm Dịch, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên.
"Đại ca Lâm Dịch, mời vào," gã lính gác nói khẽ, giọng khàn đặc, rồi mở rộng lối vào.
Bên trong thạch động, không khí ẩm ướt và có mùi đất đá đặc trưng, pha lẫn chút khói nhẹ từ một lò sưởi nhỏ đặt sâu bên trong. Ánh lửa le lói từ vài ngọn đuốc treo trên vách đá chiếu sáng lờ mờ, hắt lên những bóng hình đổ dài, nhảy múa trên vách hang. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với thân hình to lớn, vạm vỡ, và khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo lớn chạy dài, đang ngồi trên một tảng đá phẳng. Hắn mặc áo giáp da đơn giản nhưng chắc chắn, cây đại đao to bản đặt ngay bên cạnh. Khi Lâm Dịch bước vào, ánh mắt sắc lẹm của Thủ Lĩnh quét qua hắn, đánh giá.
"Lâm công tử đã đến," Thủ Lĩnh nói, giọng gằn nhẹ, không hề có ý chào hỏi xã giao. "Thời gian cấp bách, ta không thích vòng vo."
Lâm Dịch gật đầu, đi thẳng đến tảng đá phẳng giữa động, nơi một tấm da dê được trải ra, phác họa sơ lược địa hình Thôn Làng Sơn Cước và vùng phụ cận. Mùi da thuộc cũ kỹ và mực vẽ bay lên trong không khí. Hắn đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi những nét vẽ mô phỏng một cánh rừng rậm rạp và một con đường mòn hiểm trở.
"Thủ Lĩnh, vị trí này," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài gầy gò, xanh xao của hắn. "Nó nằm khuất sau dãy núi phía Đông, nơi con đường mòn duy nhất dẫn đến Thôn Làng Sơn Cước từ phía Nam. Chôn mình trong rừng cây rậm rạp này, các huynh đệ của Bang Hắc Sa sẽ là mũi dao sắc bén nhất. Khi quân địch sơ hở, ra tay bất ngờ, cắt đứt đường lui của chúng."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhíu mày rậm, râu quai nón lay động theo từng cử chỉ. Hắn cúi xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua bản đồ, rồi ngẩng lên nhìn Lâm Dịch.
"Địa hình hiểm trở, dễ ẩn nấp nhưng cũng dễ bị bọc hậu," Thủ Lĩnh gằn giọng, bàn tay to lớn đặt lên bản đồ, miết nhẹ vào điểm Lâm Dịch vừa chỉ. "Tuyệt, đúng là chỗ ta thích. Nhưng Lâm công tử, nếu chúng không sơ hở thì sao? Quân Trần Thị hay bất kỳ thế lực nào được Thẩm Đại Nhân hậu thuẫn đều không phải lũ ô hợp. Chúng sẽ cẩn trọng."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng ���n chứa sự tự tin. "Chúng sẽ sơ hở. Bởi vì chúng ta sẽ khiến chúng phải sơ hở. Nhiệm vụ của các huynh đệ là chờ đợi tín hiệu, như những con sói ẩn mình trong bóng đêm. Sẽ có lực lượng của Thôn Làng Sơn Cước và Binh trưởng Triệu đánh nghi binh, dụ chúng vào đúng vị trí này. Khi đó, sự xuất hiện bất ngờ của Bang Hắc Sa sẽ là đòn chí mạng."
Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh, không chút né tránh. "Chúng ta không có đủ lực lượng để đối đầu trực diện một trận đánh lớn. Mỗi người, mỗi đội ngũ đều phải phát huy hết sở trường của mình. Bang Hắc Sa quen với phục kích, với những đòn đánh bất ngờ trong địa hình hiểm trở. Đây là cơ hội để các huynh đệ chứng tỏ giá trị, và cũng là để bảo vệ chén cơm của chính mình, bảo vệ nơi đây khỏi sự tham lam của những kẻ muốn cướp đoạt."
Lời nói của Lâm Dịch không hề hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng một sự thật trần trụi và thuyết phục. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa im lặng một lúc, ánh mắt dò xét Lâm Dịch. Hắn ta đã từng gặp nhiều kẻ mưu mô, nhưng hiếm có ai lại có thể phân tích tình hình một cách lạnh lùng và thực dụng như Lâm Dịch. Mùi thuốc súng và mùi mồ hôi của sự căng thẳng dường như đã bắt đầu lan tỏa trong hang động.
"Vậy tín hiệu là gì?" Thủ Lĩnh hỏi, giọng đã bớt phần gằn gọc hơn, chuyển sang một thái độ thực sự hợp tác.
Lâm Dịch đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc cẩm nang nhỏ được bọc vải kỹ lưỡng. Hắn mở ra, bên trong là những nét vẽ tinh xảo mô tả các tín hiệu khói, tín hiệu đèn, và cả những mật ngữ âm thanh được quy ước trước.
"Đây là cẩm nang kế sách. Tất cả đều được ghi chép rõ ràng. Sẽ có người của ta liên lạc trực tiếp với các huynh đệ để truyền đạt. Thời gian hành động sẽ được ấn định sau khi trinh sát xác nhận được đội hình và ý đồ của địch. Chậm nhất là ba ngày tới, mọi thứ sẽ bắt đầu."
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cầm lấy cẩm nang, lật giở vài trang. Ánh mắt hắn ta lộ vẻ kinh ngạc trước sự chi tiết và chuẩn bị kỹ lưỡng của Lâm Dịch. Hắn ta vốn cho rằng Lâm Dịch chỉ là một thư sinh có ch��t đầu óc, nhưng không ngờ lại có thể sắp xếp mọi thứ đến mức này.
"Được," Thủ Lĩnh gật đầu dứt khoát, ánh mắt ẩn chứa một sự kính trọng hiếm thấy. "Ta tin vào Lâm công tử. Bang Hắc Sa sẽ làm theo đúng kế hoạch. Chúng ta sẽ là những con sói chờ đợi con mồi." Hắn ta đứng dậy, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ. "A Cường!"
Một gã đàn ông vạm vỡ khác, với vẻ mặt hung tợn và cầm một cây đao sáng loáng, lập tức bước tới. Đó là A Cường, một trong những tay sai đáng tin cậy nhất của Thủ Lĩnh.
"Thủ Lĩnh!" A Cường cúi đầu.
"Ngươi cùng ba đội tinh nhuệ nhất sẽ theo Lâm công tử triển khai. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được để lộ hành tung. Chờ lệnh!" Thủ Lĩnh ra lệnh, giọng nói đầy uy quyền.
A Cường gật đầu, ánh mắt hung tợn của hắn ta quét qua Lâm Dịch, nhưng không có chút bất tuân nào, chỉ là sự cảnh giác và một chút tò mò.
Lâm Dịch cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Hắn biết, việc liên kết với Bang Hắc Sa là một con dao hai lưỡi. Giang hồ trọng chữ tín, nhưng cũng trọng lợi ích. Bất kỳ sự thay đổi nào trong cán cân quyền lực hay lợi lộc đều có thể khiến liên minh này đổ vỡ. Tuy nhiên, trong tình thế hiện tại, hắn không có nhiều lựa chọn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để bảo vệ những người mình yêu quý, hắn phải sử dụng mọi nguồn lực có thể, kể cả những lực lượng "phi chính thống" như Bang Hắc Sa.
Hắn nhìn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén. "Cảm ơn Thủ Lĩnh đã tin tưởng. Chúng ta cùng nhau, sẽ vượt qua trận chiến này."
---
Dưới lớp sương mù dày đặc và bóng tối còn vương vấn của buổi sớm tinh mơ, Linh Thú Sơn Mạch trở nên huyền ảo và đầy bí ẩn. Không khí lạnh ẩm cắt da thịt, mang theo mùi đất và hơi nước, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo như một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Tiếng gió rít qua những thân cây cổ thụ, tạo nên những âm thanh kỳ lạ, đôi khi giống tiếng rên rỉ, đôi khi như tiếng thì thầm của những linh hồn trong rừng sâu.
Trong màn sương giăng mắc ấy, những bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện giữa rừng cây. Đó là những người của Bang Hắc Sa, di chuyển nhẹ nhàng, chuyên nghiệp, ẩn mình vào từng hốc đá, bụi cây, theo đúng chỉ dẫn chi tiết từ cẩm nang kế sách của Lâm Dịch. Mùi xạ của động vật hoang dã hòa lẫn với mùi mồ hôi và căng thẳng của con người, nhưng tất cả đều được che giấu một cách khéo léo.
A Cường, với vẻ mặt hung tợn và ánh mắt sắc bén, dẫn đầu một nhóm nhỏ gồm khoảng hai mươi người tinh nhuệ nhất của Bang Hắc Sa. Hắn ta mặc bộ đồ đen bó sát, cây đao to bản giắt bên hông, không phát ra chút tiếng động nào. Từng bước chân của hắn ta, dù nặng nề, cũng không làm lay động một cành cây, không giẫm lên một chiếc lá khô. Ánh mắt hắn ta quét ngang dọc, kiểm tra từng vị trí ẩn nấp, đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo.
"Nhớ kỹ lời Thủ Lĩnh," A Cường thì thầm, giọng khàn đặc nhưng đủ để những thuộc hạ phía sau nghe rõ. "Không được phép phát ra tiếng động. Chúng ta là lưỡi hái ẩn mình, chờ đợi thời cơ. Một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến tất cả tan thành mây khói. Nếu có bất kỳ con chuột nào lén lút, hãy xử lý chúng ngay lập tức, không để lại dấu vết."
Những thuộc hạ của hắn ta gật đầu trong im lặng, ánh mắt họ lóe lên vẻ hung hãn nhưng đầy kỷ luật. Họ nhanh chóng tản ra, ẩn mình vào những khe nứt của vách đá, những bụi rậm dày đặc, hay thậm chí là trèo lên những cây cổ thụ cao chót vót, hòa mình vào màu xanh xám của sương mù và lá cây. Tiếng than lửa tí tách ở những nơi ẩn mình sâu hơn để giữ ấm cho binh sĩ, nhưng âm thanh đó cũng bị gió và sương mù nuốt chửng, chỉ còn là một tiếng động mơ hồ.
Lâm Dịch, cùng với Trần Nhị Cẩu, đứng từ một điểm cao hơn, quan sát toàn bộ quá trình triển khai. Hắn không khỏi kinh ngạc trước sự chuyên nghiệp và kỷ luật của Bang Hắc Sa. Mặc dù là một tổ chức giang hồ, nhưng khi thực hiện nhiệm vụ, họ lại không thua kém gì những đội quân chính quy tinh nhuệ. Điều này càng khẳng định quyết định của hắn là đúng đắn khi hợp tác với lực lượng này. Khả năng điều phối và sử dụng các lực lượng phi chính thống của hắn sẽ trở thành một lợi thế lớn trong bối cảnh Đại Hạ Vương Triều suy yếu và chiến loạn lan rộng.
"Đại ca, bọn họ... thật sự đáng sợ," Trần Nhị Cẩu thì thầm, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc pha lẫn chút sợ hãi. Hắn đã từng chứng kiến nhiều trận đánh, nhưng chưa bao giờ thấy một lực lượng nào di chuyển kín đáo và đáng sợ đến vậy.
Lâm Dịch gật đầu. "Đó là lý do ta cần họ. Họ là những con dao găm ẩn trong bóng tối, có thể tạo ra những bất ngờ không ai ngờ tới."
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào lồng ngực. Mùi kim loại nhẹ từ vũ khí của những người Bang Hắc Sa hòa lẫn với mùi đất ẩm và sương mù, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của chiến tranh sắp bùng nổ. Trong đầu hắn, những suy tính về sự đáng tin cậy của Bang Hắc Sa vẫn còn vương vấn. Lợi ích của họ là gì? Liệu họ có phản bội nếu tình thế thay đổi? Những câu hỏi đó không ngừng xoáy sâu vào tâm trí hắn, nhưng hắn biết, giờ không phải lúc để nghi ngờ. Hắn đã đặt cược vào sự thực dụng của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, vào lời hứa về một tương lai ổn định hơn nếu họ cùng nhau vượt qua được cuộc chiến này.
Trần Nhị Cẩu vẫn lặng lẽ quan sát, đôi mắt nhanh nhẹn của hắn không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn biết nhiệm vụ của mình không chỉ là truyền tin, mà còn là đảm bảo mọi việc diễn ra suôn sẻ, không có bất kỳ sai sót nào. Sau khi xác nhận tất cả các vị trí đã được triển khai thành công, hắn quay sang Lâm Dịch.
"Đại ca, mọi thứ đã đâu vào đấy. Bọn họ đã hoàn toàn ẩn mình. Không một dấu vết."
Lâm Dịch gật đầu. "Tốt. Giờ thì... chúng ta trở về."
Họ lại lặng lẽ rút lui, để lại phía sau những bóng đen ẩn mình trong sương mù, chờ đợi thời khắc ra tay. Việc Bang Hắc Sa được bố trí ở những vị trí hiểm yếu cho thấy vai trò quan trọng của họ trong việc tạo ra bước ngoặt hoặc bất ngờ trong trận chiến sắp tới. Mối quan hệ giữa Lâm Dịch và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ phát triển sâu sắc hơn qua trận chiến, có thể dẫn đến một liên minh vững chắc hơn trong tương lai, nhưng điều đó vẫn còn là một ẩn số.
---
Sáng sớm hôm sau, Thôn Làng Sơn Cước chìm trong bầu không khí nặng trĩu. Trời vẫn âm u, những đám mây xám xịt giăng kín bầu trời, như một tấm màn che phủ đi mọi tia hy vọng. Gió lạnh vẫn thổi đều đặn, mang theo hơi ẩm và một sự im lặng đáng sợ. Tiếng chim hót líu lo thường ngày đã không còn, chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa và tiếng lá cây xào xạc một cách vô hồn. Mọi người đều cảm nhận được cơn bão sắp đến, không chỉ là cơn bão của thời tiết, mà còn là cơn bão của chiến tranh.
Trong căn cứ chỉ huy tạm thời của Lâm Dịch, ánh sáng từ ngọn đèn dầu lay lắt chiếu lên khuôn mặt căng thẳng của hắn. Hắn ngồi trước một chiếc bàn gỗ thô, ánh mắt dán chặt vào tấm bản đồ địa hình đã được đánh dấu chi chít những ký hiệu. Mùi mực tàu, mùi giấy cũ và mùi mồ hôi của sự lo lắng lảng bảng trong không khí. Hắn đã thức trắng đêm, liên tục kiểm tra lại kế hoạch, suy tính mọi tình huống có thể xảy ra.
Trần Nhị Cẩu vừa trở về, gương mặt hắn ta lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi m��t vẫn sáng quắc, tràn đầy sự trung thành và tinh thần sẵn sàng chiến đấu. Hắn đặt nhẹ một chén trà nóng lên bàn cho Lâm Dịch, rồi đứng sang một bên.
"Đại ca, Bang Hắc Sa đã vào vị trí. Bọn chúng quả nhiên là tinh nhuệ, di chuyển không một tiếng động. Ngay cả những người đi tuần tra của chúng ta cũng không hề hay biết sự hiện diện của họ nếu không được báo trước," Trần Nhị Cẩu báo cáo, giọng nói thì thầm, cố gắng giữ sự bình tĩnh. "Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nói sẽ chờ lệnh của Đại ca. A Cường cũng đã gửi tin xác nhận."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, thở dài một hơi thật sâu, xoa xoa vầng trán nhức mỏi. "Tốt. Càng ít người biết càng tốt. Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục giữ liên lạc với họ, nhưng phải thật kín đáo. Bất kỳ động thái nào cũng phải được báo cáo ngay lập tức. Giờ thì... chỉ còn đợi."
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua ô cửa nhỏ, hắn có thể thấy những ngọn núi xa xăm chìm trong sương sớm, hùng vĩ nhưng cũng đầy ẩn chứa. Cảm giác chờ đợi khiến hắn đứng ngồi không yên. Sự chờ đợi này là điềm báo cho một trận chiến khốc liệt và khó lường sắp diễn ra.
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Không khí lạnh bên ngoài ùa vào, khiến hắn rùng mình. Thôn Làng Sơn Cước lúc này yên ắng một cách đáng sợ. Những con đường đất trống trải, chỉ thỉnh thoảng có vài người dân quân tuần tra với ánh mắt đầy cảnh giác. Hắn có thể nghe thấy tiếng gió rít, tiếng lá cây xào xạc, và cả tiếng thở dài của những người dân đang cố gắng giữ bình tĩnh trong những căn nhà gỗ đơn sơ.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu..." Lâm Dịch thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có hắn mới nghe thấy. Hắn đã lặp đi lặp lại câu này từ khi đặt chân đến thế giới này. Nhưng giờ đây, nó không chỉ là sự sống còn của riêng hắn, mà là của cả một cộng đồng mà hắn đã dày công xây dựng. Trách nhiệm này đè nặng lên vai hắn, nặng hơn bất kỳ gánh nặng nào hắn từng trải qua ở thế giới hiện đại.
Hắn nhớ lại những lời của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, về sự "sơ hở" của quân địch. Liệu kế hoạch của hắn có thực sự hoàn hảo? Liệu có yếu tố nào hắn chưa lường trước được? Mối lo ngại về sự đáng tin cậy của lực lượng giang hồ như Bang Hắc Sa, vốn có thể phản bội bất cứ lúc nào nếu lợi ích thay đổi, vẫn âm ỉ trong lòng hắn. Nhưng hắn đã tính toán, đã đưa ra những ràng buộc và những lợi ích đủ lớn để giữ chân họ. Hy vọng rằng, sự thực dụng của Thủ Lĩnh sẽ thắng thế.
Ánh mắt hắn dừng lại trên Cẩm Nang Kế Sách mà hắn vừa đưa cho Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Đó không chỉ là những dòng chữ và hình vẽ đơn thuần, mà là sự chắt lọc từ những kiến thức quân sự hiện đại, được biến tấu phù hợp với bối cảnh cổ đại này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn đang sử dụng nó để chống lại một kẻ thù mạnh hơn về quân số và vũ khí.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lại tự nhủ. Sự sống còn là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, nơi kẻ mạnh tồn tại và kẻ yếu bị đào thải. Hắn không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện. Tất cả những gì hắn có là trí óc và ý chí kiên cường.
Lâm Dịch quay lại bàn, cầm chén trà đã nguội lạnh. Hắn nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ, cố gắng hình dung ra chiến trường sắp tới, tiếng binh khí va chạm, tiếng la hét, và cả những gương mặt quen thuộc của dân làng, của Bạch Vân Nhi, của Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu... Họ đều đang tin tưởng vào hắn.
Hắn hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Dù có lo lắng đến đâu, hắn cũng không thể để nó ảnh hưởng đến những quyết định của mình. Trận chiến đã đến rất gần. Hắn, một người đàn ông hiện đại lạc bước về thời cổ đại, sẽ phải dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ những người mà hắn đã xem như gia đình. Đây là lúc để chứng minh rằng, dù không có sức mạnh siêu nhiên hay thân phận cao quý, một người bình thường vẫn có thể tạo ra sự khác biệt.
Bên ngoài, gió vẫn ràn rạt thổi, mang theo những hạt mưa li ti đầu tiên. Bầu trời vẫn xám xịt, nhưng phía chân trời xa xăm, một vệt sáng yếu ớt bắt đầu xuất hiện, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Một ngày mới, mang theo cả hy vọng và nỗi sợ hãi, cho Thôn Làng Sơn Cước và cho chính Lâm Dịch.
Hắn biết, đây là khoảnh khắc trước giông bão, khi mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất, và chỉ còn chờ đợi tiếng sấm khai màn. Sự căng thẳng nội tâm của Lâm Dịch lên đến đỉnh điểm. Hắn cảm thấy cô độc giữa những quyết định sinh tử này, nhưng cũng cảm thấy một ngọn lửa ý chí bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.