Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 616: Hội Nghị Khẩn Cấp: Sắp Đặt Cuộc Chiến Sinh Tử

Ánh sáng đầu tiên của ngày mới vừa ló dạng, nhưng không mang theo sự ấm áp hay hy vọng. Thay vào đó, một màn sương mù dày đặc, se lạnh bao phủ lấy Thôn Làng Sơn Cước, khiến không khí trở nên nặng nề và u ám. Trong căn phòng chỉ huy tạm bợ, ánh đèn dầu chập chờn chiếu rọi lên tấm bản đồ trải rộng trên chiếc bàn gỗ sờn cũ, phác họa rõ ràng địa hình hiểm trở và những con đường mòn dẫn vào thung lũng Hoa Đào. Lâm Dịch đứng đó, tấm lưng gầy gò của hắn in bóng lên vách tường loang lổ, bàn tay hắn lướt nhẹ trên từng ký hiệu phòng thủ mà hắn đã vạch ra, tâm trí xoáy sâu vào những tính toán phức tạp.

Hắn đã trở về từ cuộc gặp gỡ bí mật với Binh trưởng Triệu chỉ vài canh giờ trước, nhưng sự mệt m��i dường như chẳng thể chạm tới hắn. Thay vào đó, một nguồn năng lượng lạnh lùng, sắc bén chạy dọc trong huyết quản, buộc hắn phải tỉnh táo và tập trung hoàn toàn. Cuộc tấn công sắp tới không chỉ là một trận chiến thông thường; nó là một bài kiểm tra sinh tử cho mọi thứ mà hắn và những người dân làng đã dày công xây dựng. Hắn biết rõ, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và để sinh tồn, họ phải giành giật từng tấc đất, từng hơi thở.

Tiếng bước chân vội vã vang lên bên ngoài, rồi cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra. Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu, và cả Lão Hồ – vị cố vấn già kính trọng của thôn làng – lần lượt bước vào, gương mặt ai nấy đều hằn lên vẻ lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. Ánh mắt họ đổ dồn về phía Lâm Dịch, tìm kiếm sự chỉ dẫn, tìm kiếm một tia hy vọng giữa màn đêm sắp ập đến.

"Mời mọi người ngồi," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh, không một chút dao động, mặc dù nội tâm hắn đang gợn sóng dữ dội. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, mùi đất ẩm, gỗ cũ và cả mùi mồ hôi thoang thoảng từ những người vừa lao động vất vả, tất cả hòa quyện lại tạo nên một cảm giác ngột ngạt. "Tình hình cấp bách hơn chúng ta tưởng. Quân địch sẽ đến trong vài ngày tới, mục tiêu rõ ràng là thôn chúng ta."

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đặt tay lên chuôi dao bên hông. "Đại ca cứ việc phân phó, huynh đệ chúng ta thề sống chết bảo vệ thôn làng!" Giọng hắn vẫn to và rõ ràng, mang theo sự kiên định không gì lay chuyển được. Lâm Dịch hiểu, đó không phải là lời nói suông mà là một lời thề sắt đá, được rèn giũa từ lòng tin và tình nghĩa.

Lý Hổ cũng gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt sắc như dao cau của hắn quét qua bản đồ. "Dân quân đã sẵn sàng. Chúng tôi sẽ tăng cường tuần tra, bố trí bẫy và chướng ngại vật ở các lối vào quan trọng. Tôi sẽ đích thân kiểm tra lại mọi tuyến phòng thủ."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, sự kiên định của hai chỉ huy dân quân khiến hắn an tâm phần nào. Hắn biết, một trong những tài sản lớn nhất của hắn �� thế giới này không phải là quyền lực hay tiền bạc, mà là lòng tin tuyệt đối của những người này. "Tốt. Chúng ta không có nhiều thời gian. Kẻ địch ước tính không dưới hai ngàn người, có tổ chức và trang bị tốt. Chúng ta không thể đối đầu trực diện. Chiến thuật của chúng ta sẽ là phòng thủ kiên cố, tiêu hao sinh lực địch, và sử dụng địa hình để tạo lợi thế." Hắn chỉ tay lên bản đồ, vạch ra các tuyến phòng thủ chính và phụ, từng đường nét, từng mũi tên đều được hắn tính toán kỹ lưỡng.

"Vương Đại Trụ, Lý Hổ," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn sắc bén như tia chớp, "hai người phụ trách toàn bộ dân quân. Củng cố ngay lập tức Đồn Gác Biên Giới và các công sự phía Tây Bắc. Đó là tuyến phòng thủ đầu tiên, nơi chúng ta sẽ đón đầu đợt tấn công chính. Phải bố trí bẫy, chướng ngại vật, và các vị trí phục kích dọc theo con đường mòn dẫn vào thung lũng Hoa Đào. Sử dụng mọi thứ chúng ta có: đá tảng, cây đổ, cọc nhọn, hố chông... biến con đường đó thành một bãi tha ma cho kẻ địch."

Hắn dừng lại, nhìn vào Vương Đại Trụ, người đang lắng nghe một cách chăm chú. "Ngoài ra, cần thiết lập một tuyến phòng thủ thứ hai ở rìa làng, đề phòng trường hợp tuyến đầu bị phá vỡ. Tuyến này sẽ bao gồm các hào sâu, ụ đất, và các điểm bắn tỉa được che chắn kỹ lưỡng. Tôi muốn thấy một 'bức tường' vững chắc, không một kẽ hở nào."

Rồi hắn chuyển ánh nhìn sang Lý Hổ. "Lý Hổ, ngươi cùng đội của mình sẽ phụ trách các đội cơ động, tuần tra liên tục các khu vực xung quanh làng, đặc biệt là các con đường mòn nhỏ và lối tắt. Phải đảm bảo không có kẻ nào lọt qua được mà không bị phát hiện. Nếu cần, hãy sử dụng chiến thuật du kích, quấy rối đội hình địch từ xa, nhưng tuyệt đối không được liều lĩnh đối đầu trực diện."

Lý Hổ gật đầu, vẻ mặt hung dữ của hắn càng thêm kiên nghị. "Rõ, Lâm Dịch. Đội của ta sẽ khiến chúng phải trả giá cho mỗi bước chân mà chúng đặt vào đất của chúng ta."

Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn dịu đi một chút, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm trọng. "Vân Nhi, nàng phụ trách hậu cần và y tế. Lập tức rà soát lại kho lương, thuốc men một lần nữa. Ưu tiên sơ tán phụ nữ, trẻ em và người già đến khu vực an toàn đã định trước nếu tình hình vượt quá tầm kiểm soát. Khu vực hầm ngầm dưới lòng đất và hang động phía Đông sẽ là nơi trú ẩn chính. Chuẩn bị các điểm cứu thương dã chiến và đảm bảo đủ người hỗ trợ y tế. Đồng thời, nàng cũng cần liên hệ với các thương nhân đáng tin cậy để dự trữ thêm những vật tư thiết yếu, đặc biệt là thuốc men và vật liệu sửa chữa. Tôi cần nàng đảm bảo rằng không một ai phải chịu đói hay thiếu thuốc khi bị thương."

Bạch Vân Nhi ghi chép nhanh chóng vào một cuốn sổ nhỏ, cử chỉ thanh thoát nhưng đầy dứt khoát. "Tôi sẽ lập tức thực hiện, Lâm Dịch. Các kho lương đã đầy đủ sau vụ thu hoạch, thuốc men cũng đã được bào chế theo chỉ dẫn của ngài và được phân loại cẩn thận. Kế hoạch sơ tán cũng đã được lên từ trước. Tôi sẽ cử người đi thông báo cho các hộ gia đình và hướng dẫn họ tập kết." Giọng nàng ôn hòa nhưng tràn đầy sự tự tin, cho thấy sự chuẩn bị chu đáo và khả năng quản lý xuất sắc của nàng.

"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch gọi, "ngươi phụ trách liên lạc, trinh sát và thu thập thông tin tình báo. Cử những người nhanh nhẹn, tinh ý nhất đi thám thính thêm, cố gắng nắm bắt từng động thái nhỏ nhất của quân địch: số lượng, trang bị, lộ trình, và nếu có thể, cả chủ tướng của chúng. Đảm bảo đường liên lạc thông suốt giữa các điểm phòng thủ và với ta bằng hệ thống còi hiệu và ám hiệu mà chúng ta đã tập luyện. Bất kỳ thông tin nào, dù là nhỏ nhất, cũng phải được báo cáo ngay lập tức."

Trần Nhị Cẩu lập tức đứng thẳng, gương mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ đây tràn đầy nhiệt huyết và sự nghiêm túc. "Đại ca cứ yên tâm! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Tôi sẽ cử những huynh đệ thám thính giỏi nhất đi ngay bây giờ."

Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn sang Lão Hồ, người đã im lặng lắng nghe từ đầu, đôi mắt tinh anh của ông nheo lại dưới mái tóc bạc phơ. "Lão Hồ, ông là người được dân làng tin tưởng nhất. Tôi cần ông giúp trấn an dân chúng. Chắc chắn sẽ có sự hoảng loạn, sợ hãi. Hãy giúp tôi giữ vững tinh thần của họ. Tổ chức những người không tham gia phòng thủ vào các công việc hậu cần nhẹ nhàng hơn, như tiếp tế nước uống, thức ăn, hoặc giúp đỡ ở các điểm cứu thương. Tinh thần của người dân cũng là một vũ khí quan trọng."

Lão Hồ khẽ gật đầu, đôi mắt chứa đầy sự từng trải. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Dân làng sẽ hoảng loạn, nhưng ta tin vào sự dẫn dắt của Lâm Dịch. Ta sẽ giúp trấn an và tổ chức họ ở hậu phương. Chúng ta đã cùng nhau trải qua nhiều khó khăn, lần này cũng vậy thôi."

Lâm Dịch hít một hơi sâu, gánh nặng trên vai hắn dường như tăng thêm, nhưng hắn không cho phép mình chùn bước. Hắn biết rằng đây sẽ là một thử thách lớn, một cuộc thử nghiệm thực sự cho "Bất Động Thành Trì" mà hắn đã dày công xây dựng. Cuộc tấn công này có thể là một 'diễn tập' khốc liệt cho cuộc chiến tranh biên giới toàn diện vào năm 1610, khi Đại Hạ Vương Triều thực sự suy yếu, và Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với những thách thức lớn hơn nhiều. Ý nghĩ về Cổ Ngọc Phù, về linh khí mỏng manh của thế giới này, và những thế lực tu hành bí ẩn thoáng qua trong tâm trí hắn, nhưng hiện tại, chúng đều bị gạt sang một bên. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.

"Mọi người hãy nhớ," Lâm Dịch nói, giọng hắn trở nên mạnh mẽ hơn, như một lời hiệu triệu vang vọng khắp căn phòng, "chúng ta không chiến đấu vì danh vọng hay quyền lực. Chúng ta chiến đấu vì gia đình, vì quê hương, vì những gì chúng ta đã gây dựng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và chúng ta sẽ làm mọi thứ để bảo vệ cuộc sống của mình. Đừng sợ hãi. Chúng ta đã chuẩn bị cho ngày này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ý chí kiên cường sẽ là lá chắn cuối cùng của chúng ta. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua!"

Hắn nhìn vào từng khuôn mặt, ánh mắt kiên định, truyền đi một ý chí không thể lay chuyển. Trong khoảnh khắc đó, sự mệt mỏi và lo lắng biến mất, nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá. Dù trong sâu thẳm, hắn vẫn hoài nghi về việc một người hiện đại như hắn, không có 'bàn tay vàng' hay sức mạnh siêu nhiên, có thể thực sự xoay chuyển được cục diện khắc nghiệt của thế giới cổ đại này hay không. Liệu những kiến thức về chiến thuật, hậu cần, y tế của hắn có đủ để đối phó với sự tàn bạo, khát máu của một đội quân được huấn luyện bài bản hay không? Nỗi sợ hãi mất đi những người thân yêu, mất đi cộng đồng mà hắn đã dày công xây dựng, luôn ẩn hiện như một bóng ma trong tâm trí. Nhưng hắn biết, hắn không thể để bất cứ ai nhìn thấy sự dao động đó.

Cả nhóm lập tức bắt đầu thực hiện mệnh lệnh với sự khẩn trương nhưng có trật tự. Tiếng bước chân vội vã, tiếng bàn bạc khẩn trương vang lên trong căn phòng rồi dần tan biến khi họ rời đi, để lại Lâm Dịch một mình giữa ánh đèn dầu lập lòe và tấm bản đồ. Mỗi người đều ý thức được gánh nặng trên vai mình, nhưng trong ánh mắt họ không còn sự hoang mang mà là sự quyết tâm, kiên định. Họ biết rằng, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự sống còn phải được giành giật bằng mọi giá. Hôm nay, Thôn Làng Sơn Cước sẽ một lần nữa chứng minh họ xứng đáng để tồn tại. Cuộc chiến đã bắt đầu.

***

Buổi trưa hôm đó, Thôn Làng Sơn Cước như một tổ ong khổng lồ đang hoạt động hết công suất. Bầu trời vẫn âm u, những đám mây đen kịt từ phía Tây Bắc cuồn cuộn kéo đến, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp đổ xuống, càng làm tăng thêm vẻ thê lương và căng thẳng cho khung cảnh. Gió lạnh buốt rít qua các khe cửa, mang theo mùi đất ẩm, mùi khói bếp và mùi mồ hôi của những người đang lao động cật lực.

Khắp nơi, hàng trăm người dân và dân quân hối hả làm việc. Tiếng cuốc xẻng đào đất chan chát, tiếng đá tảng va vào nhau lạch cạch, tiếng hò reo của dân quân trộn lẫn với những tiếng bước chân vội vã. Các vị trí phòng thủ được gia cố thêm, tường thành bằng đất và gỗ được đắp cao hơn, vững chãi hơn. Những cọc nhọn được vót sắc, cắm chi chít xung quanh các ụ đất, tạo thành một hàng rào gai góc. Hố chông được ngụy trang cẩn thận, những cành cây khô và lá rụng phủ lên trên, chờ đợi những bước chân không may mắn của kẻ địch.

Vương Đại Trụ, với chiếc áo vải thô dính đầy bùn đất, đích thân chỉ huy một nhóm dân quân đang hối hả gia cố tường thành phía Tây Bắc. Giọng hắn khản đặc nhưng vẫn đầy uy lực. "Nhanh lên! Đắp cao thêm chỗ này! Mũi tên của địch sẽ không xuyên qua được! Đừng tiếc sức, huynh đệ! Đây là nhà của chúng ta! Là vợ con của chúng ta!" Hắn vác một khúc gỗ lớn, đặt vào vị trí, rồi quay sang chỉ đạo những người khác. Từng động tác của hắn đều mạnh mẽ, dứt khoát, truyền đi sự tự tin và quyết tâm cho những người xung quanh.

Cách đó không xa, Lý Hổ dẫn đội cơ động của mình kiểm tra các bẫy rập và đường mòn bí mật. Khuôn mặt hắn nghiêm nghị, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng bụi cây, từng tảng đá. "Kiểm tra lại bẫy rập! Đừng để một con chuột nào lọt qua được khu vực của chúng ta! Nhớ kỹ, nếu phát hiện ra địch, không được tự ý hành động! Phải báo hiệu về làng ngay lập tức!" Hắn cúi xuống, tự tay kiểm tra một sợi dây bẫy, đảm bảo nó được giấu kín và hoạt động trơn tru. Những người dân quân dưới quyền hắn cũng không kém phần cứng rắn và cảnh giác, họ di chuyển nhẹ nhàng, đôi mắt tinh tường dò xét mọi thứ xung quanh.

Bạch Vân Nhi xuất hiện ở khu vực tập kết lương thực, váy áo gọn gàng nhưng trên trán lấm tấm mồ hôi. Nàng đang giám sát việc vận chuyển những bao gạo, bó thuốc men vào các kho chứa kiên cố dưới lòng đất. Bên cạnh nàng, vài người phụ nữ lớn tuổi đang băm nhỏ thảo dược, chuẩn bị cho các điểm cứu thương dã chiến. "Mọi người giữ bình tĩnh! Lương thực sẽ được phân phát đều, ai có bệnh hãy đến lều y tế ngay lập tức. Các bà, các mẹ, xin hãy giúp tôi phân loại thuốc theo hướng dẫn. Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống." Giọng nàng ôn hòa, nhưng đầy uy quyền, trấn an những người dân đang lo lắng. Nàng biết, vai trò của nàng không chỉ là quản lý vật tư, mà còn là giữ vững tinh thần cho những người yếu thế nhất.

Trần Nhị Cẩu, sau khi nhanh chóng cử người đi thám thính, không ngừng chạy đi chạy lại giữa các vị trí phòng thủ, truyền đạt thông tin và chỉ thị. Gương mặt hắn căng thẳng nhưng đôi mắt vẫn sáng lên vẻ hăng hái. "Đại ca Lâm Dịch dặn, phải tập trung canh gác khu vực đồn gác biên giới! Tuyệt đối không được lơ là!" Hắn thở dốc, rồi lại vội vã lao đi, như một con thoi không ngừng nghỉ.

Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang ở khu vực tập trung những người già và trẻ nhỏ. Ông kiên nhẫn kể chuyện, động viên, và hướng dẫn họ cách giữ bình tĩnh, cách giúp đỡ những công việc nhẹ nhàng. "Đừng sợ hãi, các cháu. Chúng ta đã có Lâm Dịch, có dân quân bảo vệ. Nhiệm vụ của chúng ta là phải thật mạnh mẽ, phải tin tưởng vào nhau." Những lời nói của ông tuy chậm rãi nhưng lại có sức an ủi lớn, giúp xua tan phần nào nỗi sợ hãi đang len lỏi trong lòng người dân.

Lâm Dịch đi vòng quanh, quan sát mọi thứ. Hắn đi qua những tuyến phòng thủ đang được gia cố, qua những kho lương thực đang chất đầy, qua những gương mặt lo lắng nhưng đầy quyết tâm của dân làng. Hắn thỉnh thoảng dừng lại, đưa ra một vài chỉ thị nhỏ, động viên một người dân quân đang mệt mỏi, hoặc kiểm tra lại một chi tiết nhỏ trong công sự. Hắn nhận ra, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng hắn, mà là cuộc chiến của cả một cộng đồng. Sự đoàn kết và tinh thần tự cường của Thôn Làng Sơn Cước sẽ là yếu tố then chốt giúp họ vượt qua những thử thách khốc liệt hơn này.

Nhìn những người dân đang hối hả làm việc dưới bầu trời xám xịt, Lâm Dịch không khỏi cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Hắn đã từng nghĩ rằng tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng ý chí kiên cường và lòng dũng cảm của con người mới là lá chắn cuối cùng. Hắn đã từng mơ về một cuộc sống bình dị, nhưng số phận lại đẩy hắn vào vị trí của một người chỉ huy, một người phải đưa ra những quyết định sinh tử.

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang tụ lại dày đặc hơn, như một đội quân khổng lồ đang từ từ tiến đến. Một cơn gió mạnh ùa qua, mang theo cái lạnh cắt da thịt và một dự cảm chẳng lành. Mưa có thể sẽ đến, và có lẽ, cùng với cơn mưa đó, là tiếng vó ngựa, tiếng binh khí va ch���m, và tiếng la hét của cuộc chiến sắp bùng nổ.

Lâm Dịch biết, việc phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng vị trí phòng thủ và các chỉ huy sẽ quyết định thắng bại của trận chiến sắp tới, đồng thời hé lộ điểm mạnh và điểm yếu của từng người. Bạch Vân Nhi sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc cứu chữa thương binh và đảm bảo hậu cần trong trận chiến khốc liệt. Sự quyết đoán và mưu lược của Lâm Dịch trong việc lên kế hoạch phòng thủ sẽ là yếu tố then chốt để đối phó với chiến thuật của kẻ địch. Việc Lão Hồ trấn an dân chúng cho thấy vai trò của tinh thần cộng đồng sẽ là một phần không thể thiếu trong cuộc chiến này. Và thời tiết xấu được dự báo có thể ảnh hưởng đến diễn biến trận chiến, tạo ra yếu tố bất ngờ.

Đứng giữa sự hối hả và lo âu của Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi của sự sống và cái chết đang hòa quyện trong không khí lạnh lẽo. Trận chiến đã đến rất gần. Hắn, một người đàn ông hiện đại lạc bước về thời cổ đại, sẽ phải dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ những người mà hắn đã xem như gia đình. Đây là lúc để chứng minh rằng, dù không có sức mạnh siêu nhiên hay thân phận cao quý, một người bình thường vẫn có thể tạo ra sự khác biệt.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free