Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 615: Bóng Đêm Thập Diện: Tín Hiệu Cuộc Chiến

Bầu trời đêm tại Thôn Làng Sơn Cước tĩnh mịch đến lạ. Gió khuya thổi qua những mái nhà tranh, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của núi rừng, len lỏi vào từng kẽ hở của căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch. Bên ngoài, tiếng côn trùng rả rích như bản nhạc nền buồn tẻ cho sự tĩnh lặng đang bao trùm. Đã quá canh hai, và phần lớn dân làng đã chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn lác đác vài ��nh đèn dầu yếu ớt từ những gia đình còn thức khuya hay những người lính dân quân đang âm thầm tuần tra.

Lâm Dịch không ngủ. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn chiếu rọi khuôn mặt gầy gò, hơi xanh xao của hắn, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén. Hắn ngồi trước một tấm bản đồ cũ kỹ, được vẽ tay khá thô sơ nhưng chi tiết về địa hình quanh Thôn Làng Sơn Cước. Những nét mực đã phai màu, những con đường mòn, những đỉnh núi, những con suối được Lâm Dịch khoanh tròn, đánh dấu bằng những ký hiệu mà chỉ mình hắn hiểu. Kế hoạch phản công thông tin mà hắn đã triển khai ở chương trước đã thành công rực rỡ, dập tắt ngọn lửa hoang mang trong lòng dân làng và giáng một đòn nặng vào uy tín của Thẩm Đại Nhân. Nhưng Lâm Dịch biết, đó chỉ là một trận thắng nhỏ trong cuộc chiến lớn hơn nhiều.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, ngón tay lướt trên tấm bản đồ, dừng lại ở một con đèo hiểm trở phía Tây. Sự bình yên giả tạo này không thể kéo dài. Thẩm Đại Nhân, một kẻ cáo già, sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Hắn ta sẽ tìm cách đáp trả, và lần này, chắc chắn sẽ không phải là những lời đồn thổi vô căn cứ nữa. Sự im lặng kéo dài chính là dấu hiệu của một cơn bão lớn đang ủ dột.

Mùi khói gỗ thoang thoảng từ bếp lửa đã tàn, cùng với mùi đất ẩm và mùi giấy cũ từ tấm bản đồ, tạo nên một không khí trầm mặc, nặng trĩu. Lâm Dịch nghiêng đầu, lắng nghe tiếng gió hú qua khe cửa, rồi lại tập trung vào bản đồ. Hắn đang cố gắng dự đoán nước cờ tiếp theo của đối thủ, suy luận từ những thông tin rời rạc mà Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu đã thu thập được. Kẻ thù sẽ tấn công từ đâu? Sức mạnh bao nhiêu? Liệu có phải là Trần Thị Gia Tộc, hay một lực lượng khác được thuê mướn? Trong đầu hắn, hàng loạt kịch bản được hình thành và loại bỏ, như những con cờ trên bàn cờ vô hình.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lẩm bẩm, thói quen tự nói chuyện với chính mình mỗi khi đối mặt với vấn đề nan giải. Hắn không có võ công cao cường, không có bùa phép tiên thuật, nhưng h���n có một bộ óc biết suy luận, biết phân tích. Cái đầu của một người hiện đại, dù bị ném vào thế giới cổ đại khắc nghiệt này, vẫn là lợi thế lớn nhất của hắn. Hắn đã biến những con người chất phác thành những chiến sĩ kiên cường, biến một ngôi làng nhỏ bé thành một pháo đài "Bất Động Thành Trì" đầy kiêu hãnh. Nhưng liệu pháo đài đó có đủ kiên cố trước một cuộc tấn công thực sự hay không?

Đột nhiên, một tiếng gõ cửa khẽ khàng, dứt khoát vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Lâm Dịch ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén nheo lại. Hắn đã dặn dò không ai được làm phiền vào giờ này, trừ khi có chuyện cực kỳ khẩn cấp.

"Vào đi," hắn khẽ nói, giọng trầm và bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dấy lên một dự cảm không lành.

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, và một bóng người lách nhanh vào trong. Đó là Trần Nhị Cẩu. Khác với vẻ mặt lanh lợi, hay cười thường ngày, lúc này Nhị Cẩu trông căng thẳng thấy rõ, đôi mắt nhanh nhẹn thường ngày giờ đây đầy vẻ lo âu. Vóc dáng trung bình của hắn dường như co rút lại trong chiếc áo vải thô, và trên tay hắn là một phong thư nhỏ, được niêm phong cẩn thận.

"Đại ca," Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng gấp gáp, thấp đến mức gần như không nghe thấy. Hắn bước nhanh đến bên bàn, đặt phong thư xuống trước mặt Lâm Dịch. "Có mật báo từ Binh trưởng Triệu. Yêu cầu gặp mặt khẩn cấp tại Đền Thờ Vô Danh, canh tư. Ngài ấy nói tình hình cực kỳ nguy cấp!"

Lâm Dịch liếc nhìn phong thư. Dấu niêm phong là hình một con sói đang nhe nanh, ký hiệu bí mật mà hắn và Binh trưởng Triệu đã thống nhất. Điều này xác nhận sự khẩn cấp và tính xác thực của thông tin. Hắn cầm phong thư lên, cảm nhận độ nặng của nó, sau đó dùng ngón tay xé nhẹ lớp niêm phong. Bên trong là một mảnh giấy nhỏ, chỉ có vài chữ viết tay nguệch ngoạc: "Tình hình biến động. Cần gặp khẩn."

Ánh mắt Lâm Dịch từ trầm tư chuyển sang sắc bén và nghiêm trọng. Dự cảm của hắn đã đúng. Cơn bão đang đến, và nó đến nhanh hơn hắn nghĩ. Gánh nặng của trách nhiệm bỗng chốc đè nặng lên vai hắn. Hắn thở ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng. "Đư��c rồi, Nhị Cẩu," hắn nói, giọng vẫn bình tĩnh một cách đáng kinh ngạc, nhưng có một sự dứt khoát không thể nghi ngờ. "Ngươi chuẩn bị ngựa, một con thôi, và chuẩn bị cho ta bộ đồ gọn nhẹ nhất. Tuyệt đối không được để ai hay biết. Chúng ta sẽ xuất phát ngay."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy kiên định. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn quay người, nhanh chóng rời khỏi căn phòng, tiếng bước chân vội vã nhưng cố gắng giữ yên lặng.

Lâm Dịch đứng dậy, vươn vai. Cơ thể hắn vẫn còn gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng lúc này, trong ánh đèn dầu, hắn toát lên một khí chất kiên cường, quyết đoán. Hắn thay bộ đồ cũ kỹ bằng một bộ trang phục màu sẫm, gọn gàng, phù hợp cho việc di chuyển trong đêm. Thắt lưng hắn cài một con dao găm nhỏ, một vũ khí đơn giản nhưng có thể cứu mạng trong tình huống khẩn cấp. Mỗi động tác của hắn đều dứt khoát, không một chút do dự. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, không chỉ cần vũ khí sắc bén, mà còn cần một cái đầu lạnh và một trái tim kiên định. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.

***

Đêm tối đen như mực. Không sao không trăng, chỉ có những đám mây lùa qua, che khuất chút ánh sáng yếu ớt của các vì tinh tú. Gió lạnh buốt thấu xương, mang theo hơi ẩm của núi rừng, làm tăng thêm vẻ u ám của khung cảnh. Tiếng gió hú qua những kẽ đá của Đền Thờ Vô Danh nghe như tiếng than khóc của những linh hồn bị lãng quên. Ngôi đền, một kiến trúc đá đơn giản, rêu phong, với những chạm khắc đã phai màu theo thời gian, giờ đây hiện lên như một bóng ma trong màn đêm. Bàn thờ nhỏ bên trong đã bị bỏ hoang từ lâu, chỉ còn lại dấu vết của những nén hương trầm đã tàn và những mảnh vải rách rưới. Mùi đất ẩm, mùi đá cũ kỹ và mùi hương trầm nhẹ còn sót lại càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, u buồn.

Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu đến nơi khi canh tư vừa điểm, trước bình minh. Nhị Cẩu giữ ngựa ở một lùm cây cách đó không xa, còn Lâm Dịch một mình tiến vào ngôi đền. Bên trong, một ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn lồng nhỏ lay động, hắt lên vách đá rêu phong, tạo nên những bóng đổ kỳ dị. Binh trưởng Triệu đã có mặt, dáng người rắn rỏi của hắn đứng thẳng tắp giữa điện thờ, khuôn mặt sạm nắng, có vết sẹo trên má, hiện rõ vẻ lo âu và căng thẳng. Hắn vẫn mặc giáp trụ gọn gàng, nhưng chiếc áo khoác ngoài đã được tháo ra, cho thấy sự vội vã.

"Triệu huynh," Lâm Dịch khẽ gọi, bước vào trong. Tiếng bước chân hắn khẽ khàng trên nền đá ẩm ướt.

Binh trưởng Triệu quay phắt lại, ánh mắt sắc bén lướt qua Lâm Dịch, rồi gật đầu nhẹ. Hắn không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề, giọng trầm, khẩn trương, như muốn nuốt chửng từng từ vào trong bóng đêm. "Lâm huynh, tình hình khẩn cấp. Quân địch đã bắt đầu di chuyển."

Lâm Dịch dừng lại, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Binh trưởng Triệu, kiên định và sắc lạnh. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều này, nhưng khi nghe những lời này từ chính miệng Binh trưởng Triệu, một cảm giác nặng nề vẫn ập đến.

"Không phải thổ phỉ tầm thường, mà là một lực lượng có tổ chức, trang bị đầy đủ," Binh trưởng Triệu tiếp tục, siết chặt tay vào cán kiếm. "Ước tính không dưới hai ngàn người. Tin tức tôi nhận được cho thấy chúng sẽ phát động cuộc tấn công lớn vào vùng biên giới này trong vòng ba đến năm ngày tới."

Hai ngàn người! Con số này khiến Lâm Dịch hít thở sâu. Đó không phải là một nhóm cướp bóc nhỏ lẻ, mà là một đạo quân thực sự. Thôn Làng Sơn Cước, dù đã được củng cố, nhưng quân số dân quân có thể đối chọi chỉ bằng một phần nhỏ. Hắn biết mình không thể để lộ sự hoảng loạn, phải giữ vững lý trí.

"Quân địch?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt sắc bén. "Có phải là Trần Thị Gia Tộc đang phản công, hay có bàn tay của Thẩm Đại Nhân ở sau lưng?" Hắn đã đoán được điều này. Thẩm Đại Nhân sẽ không buông tha dễ dàng sau thất bại về mặt dư luận. Đây chắc chắn là một đòn đáp trả tàn khốc hơn nhiều.

Binh trưởng Triệu lắc đầu, khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối lờ mờ của chiếc đèn lồng. "Chưa rõ danh tính chính xác của chủ tướng, nhưng có dấu hiệu của lính đánh thuê chuyên nghiệp và một số đội quân địa phương đã bị mua chuộc. Chúng không mang cờ hiệu rõ ràng, nhưng cách hành quân và tổ chức cho thấy đây không phải là những kẻ ô hợp. Mục tiêu có thể là các điểm trọng yếu quanh Thôn Làng Sơn Cước của huynh, hoặc tạo áp lực để triều đình can thiệp theo hướng có lợi cho Thẩm Đại Nhân." Hắn dừng lại, thở hắt ra. "Đây là một cuộc tấn công thực sự, Lâm huynh, không phải trò đùa nữa. Tôi đã cử người đi xác minh thêm, nhưng tin tức này là chắc chắn."

Tiếng gió hú bên ngoài càng lúc càng mạnh, như muốn nhấn chìm cả ngôi đền trong sự hỗn loạn. Lâm Dịch siết chặt tay, nhìn ra ngoài bóng đêm thăm thẳm qua khung cửa sổ đổ nát. Hắn cảm nhận được cái lạnh buốt của gió đêm, cái nặng nề của trách nhiệm đang đè lên vai. "Tôi hiểu. Cám ơn Triệu huynh đã báo tin." Hắn quay lại, ánh mắt kiên định. "Biên giới này là nhà của chúng tôi, chúng tôi sẽ không lùi bước. Vậy, Triệu huynh có thể cung cấp thêm chi tiết về hướng đi và điểm yếu của chúng không?"

Binh trưởng Triệu gật đầu, vội vàng trải ra một tấm bản đồ thô sơ khác, ��ược hắn tự tay vẽ, trên nền đá lạnh. "Tôi đã đánh dấu những điểm nghi ngờ về tập kết và hướng tấn công chính. Chúng có vẻ đang tập trung ở phía Tây Bắc, dọc theo con đường mòn cũ dẫn vào thung lũng Hoa Đào. Ngoài ra, có khả năng một cánh quân nhỏ sẽ di chuyển qua con đèo hiểm trở phía Đông để chia cắt tiếp viện." Hắn chỉ từng điểm trên bản đồ, giọng nói đầy khẩn trương và chuyên nghiệp. "Đây là những thông tin ban đầu, Lâm huynh. Nhưng tôi tin là chúng khá chính xác."

Lâm Dịch cúi xuống, cẩn thận ghi nhớ từng chi tiết. Hắn nhìn vào những con đường mòn, những dòng sông, những khu rừng rậm rạp được đánh dấu trên bản đồ. Trong đầu hắn, những phương án đối phó đã bắt đầu hình thành, những tính toán về nhân lực, vật lực, địa hình. "Chúng có vẻ muốn đánh vào yếu điểm phòng thủ của chúng ta từ phía Tây Bắc," Lâm Dịch lẩm bẩm, ngón tay lướt trên bản đồ, "và sử dụng con đèo phía Đông để tạo gọng kìm, hoặc cắt đứt đường rút lui." Hắn hít một hơi thật sâu. "Triệu huynh, huynh có thể tiếp tục cử người theo dõi sát sao động thái của chúng không? Đặc biệt là về quân số chính xác, loại vũ khí, và bất kỳ dấu hiệu nào của chủ tướng."

Binh trưởng Triệu gật đầu. "Tôi sẽ cố hết sức. Nhưng Lâm huynh cũng phải hết sức cẩn thận. Lực lượng này rất mạnh, và có vẻ như chúng được hậu thuẫn bởi một thế lực rất lớn. Triều đình đang hỗn loạn, sẽ không có viện binh đâu." Hắn nói, giọng đầy chua chát, cho thấy sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều.

"Tôi biết," Lâm Dịch đáp, ánh mắt xa xăm. Hắn biết rằng sự suy yếu của triều đình sẽ khiến những cuộc chiến như thế này trở nên khốc liệt hơn, và những thế lực tu hành, những kẻ cơ hội, sẽ bắt đầu nổi lên. Đây không chỉ là một trận chiến bảo vệ làng, mà còn là một phần của cuộc đại loạn đang dần hình thành. Hắn cũng nhận ra rằng Binh trưởng Triệu, dù vẫn là một quan chức triều đình, nhưng sự tin tưởng của hắn ta vào triều đình đã cạn kiệt, và hắn ta đang đặt niềm tin vào Lâm Dịch. Đây là một đồng minh quan trọng, một người đáng tin cậy.

Sau khi trao đổi xong thông tin, Binh trưởng Triệu nhanh chóng đứng dậy. "Tôi phải đi ngay. Mỗi phút giây đều quý giá. Lâm huynh cũng hãy chuẩn bị kỹ lưỡng."

"Huynh cũng bảo trọng," Lâm Dịch đáp lại, ánh mắt đầy sự cảm kích.

Hai người nhanh chóng chia tay, chìm vào bóng tối. Binh trưởng Triệu rời đi theo một lối khác, còn Lâm Dịch quay trở lại chỗ Trần Nhị Cẩu đang đợi. Tiếng gió vẫn rít, tiếng côn trùng vẫn kêu, nhưng trong không khí đã có thêm một cảm giác căng thẳng, nặng nề, báo hiệu một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Khi Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu cưỡi ngựa rời đi, ánh bình minh yếu ớt bắt đầu ló dạng ở phía chân trời, nhuộm đỏ những đám mây, báo hiệu một ngày mới nhưng đầy nguy hiểm sắp đến với Thôn Làng Sơn Cước.

***

Sáng sớm, mặt trời vừa ló dạng, chiếu những tia nắng vàng yếu ớt đầu tiên qua những rặng núi phía Đông, xua tan đi màn đêm u ám. Không khí trong làng đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng gà gáy yếu ớt xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa, tiếng dân làng gọi nhau chuẩn bị cho một ngày mới. Mùi kh��i gỗ từ các bếp lò bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương sớm. Mọi thứ dường như vẫn bình yên như mọi ngày, nhưng trong căn cứ chỉ huy tạm thời của Lâm Dịch, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng.

Lâm Dịch trở về làng, bộ trang phục màu sẫm của hắn vẫn còn dính chút sương đêm. Vẻ mặt hắn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một sự nghiêm nghị khác thường. Hắn không nghỉ ngơi, mà lập tức triệu tập khẩn cấp những cộng sự thân cận nhất của mình: Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu.

Họ nhanh chóng tập trung trong căn phòng chính của căn cứ, một căn nhà gỗ rộng rãi đã được cải tạo để làm nơi họp bàn và lưu trữ tài liệu. Trên chiếc bàn gỗ lớn giữa phòng, một tấm bản đồ khu vực biên giới lớn hơn, chi tiết hơn đã được trải ra. Ánh sáng ban mai yếu ớt hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên những khuôn mặt đầy lo âu của mọi người.

Bạch Vân Nhi, trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, gương mặt trái xoan của nàng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng lại lộ rõ sự cảnh giác. Nàng đang cầm một tập giấy và bút lông, sẵn sàng ghi chép. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, cả hai đều có thân hình vạm vỡ, cao lớn, đứng sừng sững, vẻ mặt chất phác của Đại Trụ và hung dữ của Lý Hổ giờ đây đều in hằn sự nghiêm trọng. Trần Nhị Cẩu, dù đã có phần mệt mỏi sau chuyến đi đêm, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng, nhanh nhẹn, đầy vẻ trung thành và sẵn sàng chờ lệnh.

Lâm Dịch đứng đối diện tấm bản đồ, hai tay chống lên bàn, ánh mắt lướt qua từng người một. Hắn không giấu giếm sự nguy hiểm, nhưng cũng không để lộ ra sự hoảng loạn. Hắn biết, lúc này hơn bao giờ hết, mọi người cần một ngọn núi vững chãi để dựa vào.

"Tình hình đã thay đổi," Lâm Dịch bắt đầu, giọng trầm và rõ ràng, đủ để mọi người nghe thấy rõ ràng giữa sự im lặng đến đáng sợ của căn phòng. "Chúng ta có ít hơn năm ngày. Binh trưởng Triệu báo rằng một lực lượng quân địch lớn đang tiến đến, nhắm vào Thôn Làng Sơn Cước. Đây không phải là trò đùa, đây là một cuộc chiến thực sự."

Một làn sóng căng thẳng chạy qua căn phòng. Mùi kim loại thoang thoảng từ vũ khí của Vương Đại Trụ và Lý Hổ dường như trở nên rõ hơn. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng việc đối mặt với một cuộc tấn công quy mô lớn như vậy vẫn khiến mọi người cảm thấy ngộp thở.

Vương Đại Trụ, người luôn điềm tĩnh và mạnh mẽ, đấm nhẹ tay vào bàn, một tiếng "bộp" khô khốc vang lên. "Đại ca cứ việc phân phó, huynh đệ chúng tôi nguyện sống chết cùng làng! Chúng tôi sẽ không để chúng bước qua cổng làng nửa bước!" Giọng hắn nói to, rõ ràng, nhưng không phải là sự bốc đồng mà là một lời thề sắt đá.

Lý Hổ cũng gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực lửa. "Dân quân đã sẵn sàng. Chúng tôi sẽ tăng cường tuần tra, bố trí bẫy và chướng ngại vật ở các lối vào quan trọng. Tôi sẽ đích thân kiểm tra lại mọi tuyến phòng thủ." Hắn nhìn Lâm Dịch, chờ đợi lệnh.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, sự kiên định của hai đội trưởng dân quân khiến hắn an tâm phần nào. "Tốt. Chúng ta không có nhiều thời gian. Kẻ địch ước tính không dưới hai ngàn người, có tổ chức và trang bị tốt. Chúng ta không thể đối đầu trực diện. Chiến thuật của chúng ta sẽ là phòng thủ kiên cố, tiêu hao sinh lực địch, và sử dụng địa hình để tạo lợi thế." Hắn chỉ tay lên bản đồ, vạch ra các tuyến phòng thủ chính và phụ. "Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hai người phụ trách toàn bộ dân quân. Củng cố ngay lập tức Đồn Gác Biên Giới và các công sự phía Tây Bắc. Phải bố trí bẫy, chướng ngại vật, và các vị trí phục kích dọc theo con đường mòn dẫn vào thung lũng Hoa Đào. Ngoài ra, cần thiết lập một tuyến phòng thủ thứ hai ở rìa làng, đề phòng trường hợp tuyến đầu bị phá vỡ."

Hắn dừng lại, nhìn sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng phụ trách hậu cần và y tế. Lập tức rà soát lại kho lương, thuốc men. Ưu tiên sơ tán phụ nữ, trẻ em và người già đến khu vực an toàn đã định trước, nếu tình hình vượt quá tầm kiểm soát. Chuẩn bị các điểm cứu thương dã chiến và đảm bảo đủ người hỗ trợ y tế. Đồng thời, nàng cũng cần liên hệ với các thương nhân đáng tin cậy để dự trữ thêm những vật tư thiết yếu, đặc biệt là thuốc men và vật liệu sửa chữa."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ghi chép nhanh chóng. "Tôi sẽ lập tức thực hiện, Lâm Dịch. Các kho lương đã đầy đủ sau vụ thu hoạch, thuốc men cũng đã được bào chế theo chỉ dẫn của ngài. Kế hoạch sơ tán cũng đã được lên từ trước. Tôi sẽ cử người đi thông báo cho các hộ gia đình." Giọng nàng điềm tĩnh, dứt khoát, cho thấy sự chuẩn bị chu đáo và khả năng quản lý xuất sắc.

"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch gọi, "ngươi phụ trách liên lạc, trinh sát và thu thập thông tin tình báo. Cử những người nhanh nhẹn, tinh ý nhất đi thám thính thêm, cố gắng nắm bắt từng động thái nhỏ nhất của quân địch: số lượng, trang bị, lộ trình, và nếu có thể, cả chủ tướng của chúng. Đảm bảo đường liên lạc thông suốt giữa các điểm phòng thủ và với ta."

Trần Nhị Cẩu lập tức đứng thẳng, gương mặt đầy nhiệt huyết. "Tôi sẽ cử người đi thám thính ngay. Đại ca cứ yên tâm!"

Lâm Dịch hít một hơi sâu, gánh nặng trên vai hắn dường như tăng thêm, nhưng hắn không cho phép mình chùn bước. Hắn biết rằng đây sẽ là một thử thách lớn, một cuộc thử nghiệm thực sự cho "Bất Động Thành Trì" mà hắn đã dày công xây dựng. Cuộc tấn công này có thể là một 'diễn tập' khốc liệt cho cuộc chiến tranh biên giới toàn diện vào năm 1610, khi Đại Hạ Vương Triều thực sự suy yếu.

"Mọi người hãy nhớ," Lâm Dịch nói, giọng hắn trở nên mạnh mẽ hơn, "chúng ta không chiến đấu vì danh vọng hay quyền lực. Chúng ta chiến đấu vì gia đình, vì quê hương, vì những gì chúng ta đã gây dựng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và chúng ta sẽ làm mọi thứ để bảo vệ cuộc sống của mình." Hắn nhìn vào từng khuôn mặt, ánh mắt kiên định, truyền đi một ý chí không thể lay chuyển. "Đừng sợ hãi. Chúng ta đã chuẩn bị cho ngày này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ý chí kiên cường sẽ là lá chắn cuối cùng của chúng ta. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua!"

Cả nhóm lập tức bắt đầu thực hiện mệnh lệnh với sự khẩn trương nhưng có trật tự. Tiếng bước chân vội vã, tiếng bàn bạc khẩn trương vang lên trong căn phòng. Mỗi người đều ý thức được gánh nặng trên vai mình, nhưng trong ánh mắt họ không còn sự hoang mang mà là sự quyết tâm, kiên định. Họ biết rằng, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự sống còn phải được giành giật bằng mọi giá. Hôm nay, Thôn Làng Sơn Cước sẽ một lần nữa chứng minh họ xứng đáng để tồn tại. Cuộc chiến đã bắt đầu.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free