Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 614: Bất Động Thành Trì: Lời Phản Bác Từ Thâm Sơn

Đêm dài trôi qua, mang theo những lo lắng chất chồng và cả những mưu tính sâu xa. Khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, rọi sáng căn phòng nhỏ của Lâm Dịch, nó cũng xua đi phần nào bóng đêm của sự hoang mang vừa phủ xuống Thôn Làng Sơn Cước. Hắn đã đứng trên tháp canh rất lâu đêm qua, để cơn gió lạnh lùa qua tóc, để đầu óc tĩnh lặng, sắp xếp lại mọi mảnh ghép của âm mưu mà Thẩm Đại Nhân đang giăng ra. Giờ đây, hắn không còn là thiếu niên gầy gò chỉ biết lo cho bữa ăn kế tiếp, mà là một người lãnh đạo, trên vai gánh vác vận mệnh của cả một cộng đồng.

Trong căn phòng, ánh sáng sớm còn lờ mờ, yếu ớt, nhưng đủ để soi rõ những bản đồ địa hình vẽ vội vàng, những tờ giấy ghi chép chi chít chữ nghĩa và các kế ho��ch được phác thảo nằm ngổn ngang trên chiếc bàn gỗ thô mộc. Mùi mực tàu, mùi giấy cũ và mùi gỗ thông đặc trưng của căn nhà quyện vào nhau, tạo nên một không khí trầm tĩnh, nghiêm nghị. Lâm Dịch, với vẻ ngoài vẫn còn chút xanh xao do những đêm mất ngủ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên định, ngồi giữa bàn. Xung quanh hắn, những gương mặt quen thuộc cũng mang vẻ căng thẳng không kém: Bạch Vân Nhi trầm ngâm, ánh mắt lướt qua các bản đồ, đôi khi dừng lại ở một vài ghi chú; Vương Đại Trụ và Lý Hổ với vẻ mặt cứng cỏi, tay nắm chặt chuôi đao đặt bên hông; Trần Nhị Cẩu ngồi thẳng lưng, ánh mắt hăng hái như sẵn sàng lao vào bất cứ nhiệm vụ nào; và Lão Hồ, lưng còng, đôi mắt nheo lại nhưng vẫn tinh anh, chậm rãi nhấp chén trà nóng.

"Tin đồn đã lan quá nhanh," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm ấm nhưng dứt khoát, cắt ngang sự im lặng nặng nề. "Chúng ta không thể để nó gặm nhấm lòng tin của dân làng thêm nữa. Như một căn bệnh ung nhọt, nó sẽ ăn mòn ý chí, chia rẽ chúng ta, và cuối cùng, khiến chúng ta tự sụp đổ trước khi kẻ địch thực sự xuất hiện."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người, như để đảm bảo họ đều thấu hiểu sự nghiêm trọng của vấn đề. "Cách tốt nhất để dập tắt lửa là chứng minh nó là giả, và chứng minh bằng hành động cụ thể. Không phải chỉ lời nói suông, mà là những gì mắt thấy tai nghe." Lâm Dịch chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi đánh dấu vị trí Đồn Gác Biên Giới. "Kế hoạch của Thẩm Đại Nhân không chỉ là gieo rắc nỗi sợ hãi, mà còn là làm lung lay niềm tin vào khả năng phòng thủ của chúng ta, khiến dân chúng tự động bỏ đi, biến Thôn Làng Sơn Cước thành một vùng đất trống rỗng, dễ dàng bị hắn thâu tóm."

Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt thông minh của nàng. "Nhưng liệu công khai như vậy có quá mạo hiểm không, Lâm Dịch? Lỡ như... chúng ta phơi bày quá nhiều điểm yếu, hoặc kích động Thẩm Đại Nhân phản ứng quyết liệt hơn?" Nàng biết Lâm Dịch không bao giờ hành động thiếu suy nghĩ, nhưng việc phô trương sức mạnh trong thời điểm nhạy cảm này, khi mà quân địch có thể đang rình rập, quả thực là một con dao hai lưỡi. "Hoặc là, liệu chúng ta có đủ lực lượng để thực sự tạo ấn tượng mạnh mẽ đến mức dập tắt được tin đồn?"

Lâm Dịch gật đầu, hiểu rõ sự thận trọng của nàng. "Mạo hiểm là điều chắc chắn, Vân Nhi. Trong tình thế hiện tại, không làm gì mới là tự sát. Kẻ địch đã tấn công vào tinh thần của chúng ta, và chúng ta phải đáp trả bằng cách củng cố nó. Về việc kích động Thẩm Đại Nhân, sớm muộn gì hắn cũng sẽ ra mặt. Cuộc đối đầu này không thể tránh khỏi. Chúng ta phải cho họ thấy, chúng ta không chỉ có ý chí, mà còn có khả năng thực sự để bảo vệ mảnh đất này." Hắn vỗ nhẹ vào tập giấy được gọi là "Cẩm Nang Kế Sách" nằm trên bàn, đó là những ghi chép của hắn về chiến thuật, quản lý và tổ chức mà hắn đã đúc kết được từ tri thức hiện đại và kinh nghiệm của mình. "Mỗi người một việc, mỗi người một nhiệm vụ. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu, các anh sẽ phụ trách việc trình diễn sức mạnh của dân quân. Không phải là m���t màn khoa trương rỗng tuếch, mà là một minh chứng cho sự rèn luyện, kỷ luật và tinh thần đoàn kết. Hãy cho họ thấy, đội quân của chúng ta, dù không phải chính quy, nhưng là những người con của đất, kiên cường và sẵn sàng chiến đấu."

Vương Đại Trụ lập tức đứng thẳng dậy, vỗ ngực cái 'bịch'. "Đại ca cứ yên tâm! Bọn em sẽ cho lũ dân làng thấy, Thôn Làng Sơn Cước này không phải là nơi dễ bị bắt nạt!" Khuôn mặt chất phác của hắn ánh lên vẻ tự hào và nhiệt huyết.

Lý Hổ cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt dứt khoát. "Tất cả các bài tập đã được nhuần nhuyễn. Chúng ta sẽ thể hiện một cách tốt nhất."

Trần Nhị Cẩu nhanh nhảu tiếp lời: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ chuẩn bị chu đáo, đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ!" Hắn luôn là người hăng hái nhất trong mọi công việc được giao.

Lâm Dịch quay sang Lão Hồ. "Lão Hồ, lão là người có uy tín nhất trong làng. Lão sẽ là nhân chứng sống, là người truyền lửa cho dân làng. Những lời lão kể, những câu chuyện về sự kiên cường, về tình y��u làng xóm, sẽ giúp xoa dịu những trái tim đang hoang mang."

Lão Hồ khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt tinh anh nhìn Lâm Dịch đầy vẻ tán thưởng. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Thằng bé này, nó không chỉ có cái đầu, mà còn có cả cái tâm của một người lãnh đạo chân chính. Lão già này sẽ làm hết sức mình." Giọng ông vẫn trầm tĩnh nhưng chứa đựng một sự ủng hộ vững chắc.

"Vân Nhi," Lâm Dịch lại nhìn Bạch Vân Nhi, "nàng sẽ phụ trách việc sắp xếp các kho bãi, đảm bảo mọi thứ được trưng bày một cách hợp lý và ấn tượng nhất. Đặc biệt là kho lương thực, kho thuốc men, và xưởng rèn. Chúng ta phải cho họ thấy sự tự chủ, sự chuẩn bị chu đáo của chúng ta." Hắn cũng không quên nhấn mạnh tầm quan trọng của kho thuốc, nơi lưu giữ những bài thuốc quý giá từ cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" mà hắn đã dày công nghiên cứu. "Và quan trọng nhất, nàng hãy chú ý đến những người buôn tin tức, những kẻ có thể là tai mắt của Thẩm Đại Nhân. Hãy quan sát phản ứng của họ."

Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng dần biến mất, thay vào đó là sự tập trung và quyết đoán. "Ta hiểu rồi, Lâm Dịch. Ta sẽ làm hết sức mình." Nàng nhanh chóng lấy ra một cuốn sổ nhỏ, bắt đầu ghi chép những nhiệm vụ cụ thể mà Lâm Dịch vừa giao phó.

"Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng không kém phần khốc liệt," Lâm Dịch đứng dậy, tiến đến cửa sổ, nhìn ra ngoài. Bầu trời đã sáng rõ, hứa hẹn một ngày nắng đẹp. Hắn hít một hơi sâu, luồng khí lạnh vẫn còn vương vấn buổi sớm tràn vào phổi, giúp hắn tỉnh táo hơn. "Chúng ta sẽ dùng sự thật để đánh bại những lời dối trá, dùng niềm tin để đẩy lùi nỗi sợ hãi. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải tự mình giành giật lấy, không chỉ bằng gươm đao, mà còn bằng trí tuệ và niềm tin." Trong đầu hắn, kế hoạch đã hình thành rõ ràng như một bản vẽ kiến trúc, từng chi tiết đều được tính toán kỹ lưỡng, không bỏ sót bất kỳ khả năng nào. Hắn biết, đây chỉ là một bước khởi đầu trong cu���c đối đầu dai dẳng với Thẩm Đại Nhân, nhưng nó sẽ là bước đi quan trọng để khẳng định vị thế và ý chí của Thôn Làng Sơn Cước.

***

Giữa trưa, ánh nắng gắt đổ xuống sân đình làng, biến không gian thành một chảo lửa nhỏ. Tuy vậy, không khí nóng bức không thể ngăn cản bước chân của dân làng và cả những người buôn tin tức từ các trấn lân cận đổ về. Sân đình đã được dọn dẹp sạch sẽ, những lá cờ vải thô màu đỏ thẫm thêu hình ngọn núi và dòng sông uốn lượn, biểu tượng của Thôn Làng Sơn Cước, được dựng lên trang trọng, phấp phới trong gió. Tiếng gà gáy đâu đó xa xa, tiếng trẻ con nô đùa buổi sáng đã bị thay thế bằng tiếng xì xào bàn tán của đám đông. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về trung tâm sân đình, nơi một đội quân nhỏ đang đứng nghiêm chỉnh.

Ban đầu, những ánh mắt ấy đầy vẻ nghi ngờ và lo lắng. Những lời đồn về sự thất thủ, về vùng biên thùy bị bỏ rơi, vẫn còn vương vấn trong tâm trí họ như một đám mây đen. Một số thương nhân, với vẻ mặt tinh ranh và đôi mắt đảo liên tục, đứng lẫn trong đám đông, cố gắng thu thập mọi thông tin, mọi phản ứng. Họ đến đây với sự tò mò và hoài nghi, liệu Thôn Làng Sơn Cước này có thực sự mạnh mẽ như những gì Lâm Dịch vẫn đang cố gắng xây dựng, hay chỉ là một cái vỏ bọc rỗng tuếch trước cơn bão sắp đến?

Buổi "trình diễn" bắt đầu bằng một tiếng hô vang dội, dứt khoát của Vương Đại Trụ. Hắn, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng giờ đây lại toát lên vẻ uy nghiêm của một chỉ huy, đứng ngay giữa sân đình. "Tiểu đội một, tiến lên! Nhất tề!" Tiếng hô của hắn không chỉ là khẩu lệnh, mà còn là một lời khẳng định, vang vọng khắp không gian, khiến không ít người giật mình.

Ngay lập tức, một hàng mười người dân quân, cầm trong tay những cây giáo gỗ được mài sắc, những tấm khiên gỗ bọc da được gia cố, và những cây cung thô sơ, di chuyển một cách đồng bộ. Họ không phải những chiến binh chuyên nghiệp, nhưng từng bước chân của họ đều vững chãi, từng động tác đều dứt khoát. Khói và mồ hôi bắt đầu bốc lên từ những thân hình đang vận động dưới nắng gắt, mùi đất và mùi mồ hôi hòa quyện vào không khí.

"Thật không ngờ, Đại Trụ lại có thể chỉ huy nghiêm túc đến vậy," một dân làng A thì thầm với người bên cạnh, ánh mắt ngạc nhiên. Họ đã quá quen với một Vương Đại Trụ cục cằn, thô kệch trong cuộc sống thường ngày.

"Xem kìa, những vũ khí đó..." dân làng B chỉ tay. "Trông có vẻ chắc chắn hơn nhiều so với trước đây. Nghe nói là do Tôn Bá và đám thợ rèn mới làm ra đấy." Những cây giáo, mũi tên không còn là những thanh gỗ vụn, mà đã được gia công cẩn thận, mũi giáo bằng sắt được rèn tinh xảo, dù không thể sánh bằng vũ khí quân đội chính quy, nhưng đã đủ để tạo ra sự khác biệt.

Tiếp theo, dưới sự chỉ huy nghiêm túc của Lý Hổ, một tiểu đội khác lại biểu diễn các bài tập phòng thủ cá nhân, kỹ thuật sử dụng đoản đao, phản ứng nhanh trước các tình huống giả định. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường ngày, giờ đây lại mang một sự tập trung cao độ, từng động tác của hắn đều mạnh mẽ, dứt khoát, khiến người xem cảm nhận được sự rèn luyện không ngừng nghỉ.

Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn vốn có, dẫn dắt một nhóm dân quân trình diễn kỹ năng trinh sát, ẩn nấp và đột kích. Hắn không ngừng hò hét, đốc thúc đồng đội, khuôn mặt lấm lem mồ hôi nhưng đôi mắt vẫn sáng rực. "Nhanh lên! Nhanh lên! Kẻ địch không chờ chúng ta đâu!" Tiếng hô của hắn mang theo sự hăng hái, truyền một luồng năng lượng tích cực đến đám đông.

Dân làng bắt đầu xôn xao hơn, nhưng không phải là sự lo lắng, mà là sự ngạc nhiên và thán phục. Những tiếng reo hò nhỏ lẻ bắt đầu vang lên khi một động tác khó được thực hiện thành công, hoặc khi một đội hình được triển khai nhanh chóng. Những đứa trẻ con, ban đầu còn rụt rè núp sau lưng cha mẹ, giờ đã mạnh dạn chạy ra phía trước, đôi mắt tròn xoe dõi theo những "người hùng" của làng.

Sau màn biểu diễn của dân quân, Lâm Dịch xuất hiện. Hắn không hề khoa trương, chỉ đơn giản bước ra từ đám đông, nhưng sự hiện diện của hắn lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Hắn, với vẻ ngoài trầm tư thường thấy, nhưng hôm nay lại toát lên một sự tự tin vững chắc, bắt đầu dẫn đoàn người đi tham quan.

"Đây là hàng rào phòng thủ mà chúng ta đã xây dựng," Lâm Dịch chỉ tay về phía những bức tường đất kiên cố được gia cố bằng gỗ, cao quá đầu người, với những cọc nhọn tua tủa hướng ra ngoài. "Mỗi đêm, dân quân và dân làng luân phiên túc trực, đảm bảo không có kẻ địch nào có thể xâm nhập bất ngờ." Hắn dẫn họ đến những tháp canh cao vút, nơi những người lính gác đang đứng thẳng, ánh mắt cảnh giác quét khắp vùng biên. "Từ đây, chúng ta có thể quan sát được mọi động tĩnh trong bán kính mấy dặm. Bất kỳ sự xâm nhập nào cũng sẽ không qua được mắt chúng ta."

Tiếp đó là kho lương thực. Khi cánh cửa gỗ dày cộp được mở ra, một mùi gạo mới thơm lừng, mùi khoai sấy, rau củ khô và thịt ướp xông vào mũi. Từng bao tải lương thực được xếp chồng lên nhau ngay ngắn, cao ngất như một ngọn đồi nhỏ. "Chúng ta đã chuẩn bị đủ lương thực để duy trì cuộc sống cho toàn bộ dân làng trong ít nhất nửa năm," Lâm Dịch nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy sức nặng. Điều này trực tiếp bác bỏ tin đồn về việc biên thùy bị bỏ đói, bị quên lãng.

Bên cạnh kho lương thực là kho thuốc men. Những gói thảo dược khô được treo thành từng chùm, mùi thuốc bắc nồng nặc lan tỏa. Những hũ rượu thuốc, những lọ cao dán được xếp ngay ngắn trên các kệ gỗ. Bạch Vân Nhi, với sự tỉ mỉ của mình, đã sắp xếp mọi thứ một cách khoa học. "Dưới sự hướng dẫn của Lâm Dịch, chúng ta đã tự mình thu hái và bào chế thuốc," nàng giải thích, đôi mắt sáng lên vẻ tự hào. Một số dân làng, đặc biệt là những người già, không khỏi trầm trồ khi thấy những loại thảo dược quý hiếm mà họ nghĩ chỉ có trong sách vở. Họ biết, Lâm Dịch đã dùng cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" mà hắn dày công nghiên cứu để hướng dẫn họ.

Cuối cùng, Lâm Dịch đưa mọi người đến xưởng rèn. Tiếng búa gõ chan chát, tiếng than hồng rực lửa, mùi sắt nung hòa quyện vào không khí. Tôn Bá, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt lấm lem bụi than, đang chỉ đạo một nhóm thợ rèn trẻ tuổi miệt mài làm việc. Nh��ng thanh kiếm, mũi giáo, tấm khiên còn đang dang dở nằm ngổn ngang. "Chúng ta không chỉ tự cung tự cấp lương thực, mà còn tự mình rèn đúc vũ khí, công cụ cần thiết," Lâm Dịch nói. "Chúng ta không chờ đợi ai ban phát, chúng ta tự mình xây dựng và bảo vệ."

Điểm xuyết trên hành trình tham quan, Lão Hồ luôn đi sát bên Lâm Dịch, thỉnh thoảng lại đưa ra một lời bình luận, một câu chuyện cũ về sự kiên cường của người dân biên thùy, hay một lời động viên ý nghĩa. Giọng ông trầm ấm, thong thả, như một dòng suối mát xoa dịu những tâm hồn đang căng thẳng. "Những gì mắt thấy tai nghe mới là thật. Còn những lời đồn thổi, gió chiều nào che chiều ấy, không đáng tin." Lời của Lão Hồ, với uy tín và sự kính trọng của ông trong làng, có sức nặng hơn bất kỳ lời giải thích nào.

Dần dần, những gương mặt hoang mang, nghi ngờ đã được thay thế bằng sự kinh ngạc, rồi tự hào. Họ không ngờ rằng, trong cái thôn làng nhỏ bé và nghèo khó này, dưới sự dẫn dắt của một thiếu niên, lại có thể xây dựng được một hệ thống phòng thủ kiên cố đến vậy, một nguồn dự trữ dồi dào đến thế. Những người buôn tin tức, ban đầu còn nhếch mép cười khẩy, giờ đây cũng phải nín lặng. Ánh mắt họ trở nên phức tạp, vừa ngạc nhiên, vừa có chút e dè, thậm chí là kính nể. Rõ ràng, Thẩm Đại Nhân đã đánh giá thấp Lâm Dịch và Thôn Làng Sơn Cước này.

***

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dịu dần, nhuộm vàng cả sân đình làng, Lâm Dịch bước lên bục cao được dựng tạm bợ. Gió nhẹ lay động tà áo thô của hắn, mang theo mùi khói gỗ và mùi đất ẩm. Trước mặt hắn là hàng trăm ánh mắt. Không còn là sự hoang mang, lo lắng như buổi sáng, mà là sự mong chờ, sự tin tưởng, và cả niềm tự hào dâng trào. Những người dân làng, những bà mẹ, những người già, những đứa trẻ, tất cả đều ngước nhìn hắn, người đã mang đến cho họ hy vọng trong thời loạn lạc. Khuôn mặt thanh tú của Lâm Dịch, được ánh nắng chiều tà chiếu rọi, toát lên vẻ điềm tĩnh và mạnh mẽ đến lạ thường. Hắn không phải là một vị tướng oai phong, lẫm liệt, nhưng lại sở hữu một thứ quyền lực khác, quyền lực của tri thức, của mưu lược và của tấm lòng vì dân.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự yên tĩnh bao trùm, chỉ còn tiếng gió xào xạc và tiếng trái tim mình đập đều. "Thưa bà con, các vị khách quý," giọng Lâm Dịch vang lên, không quá lớn nhưng đủ rõ ràng, truyền đến tai mọi người. "Chúng ta không tìm kiếm chiến tranh, nhưng chúng ta cũng không sợ hãi nó." Câu nói đơn giản, nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá. "Biên cương này là nhà, là nơi chúng ta sinh ra và lớn lên, là nơi chôn rau cắt rốn của tổ tiên. Và chúng ta sẽ bảo vệ nó bằng tất cả những gì chúng ta có!"

Hắn không nhắc đến Thẩm Đại Nhân, không nhắc đến những lời đồn thổi độc hại. Hắn chỉ tập trung vào sự thật, vào sức mạnh của đoàn kết và ý chí tự cường. "Chúng ta không thể trông chờ vào bất kỳ ai. Vương triều Đại Hạ đang suy yếu, xa xôi và mục ruỗng. Những gì chúng ta có, là đôi tay này, khối óc này, và trái tim này. Chúng ta tự mình xây dựng hàng rào kiên cố, tự mình rèn đúc vũ khí, tự mình tích trữ lương thực, tự mình bào chế thuốc men. Chúng ta đã biến những con người nông dân chất phác thành những chiến sĩ kiên cường, sẵn sàng bảo vệ gia đình, bảo vệ mảnh đất của mình."

Lão Hồ, đứng bên cạnh bục, đôi mắt tinh anh nheo lại, nhìn Lâm Dịch với vẻ đầy tự hào. Ông thầm nghĩ: "Thằng bé này, nó không chỉ có cái đầu, mà còn có cả cái tâm của một người lãnh đạo chân chính. Nó không chỉ nhìn thấy trước mọi việc, mà còn biết cách biến những điều không thể thành có thể. Nó đã khơi dậy ý chí tiềm ẩn trong mỗi người dân."

Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn trở nên mạnh mẽ hơn, truyền cảm hơn. "Chúng ta có thể nghèo khó, có thể không có những vị tướng tài ba hay những đạo quân hùng mạnh. Nhưng chúng ta có một thứ mà không kẻ địch nào có thể phá vỡ: đó là sự đoàn kết, là tình yêu dành cho quê hương, là ý chí kiên cường không bao giờ khuất phục." Hắn giơ tay chỉ về phía Đồn Gác Biên Giới, nơi những lá cờ của Thôn Làng Sơn Cước vẫn đang phấp phới trong gió chiều. "Hãy nhìn kìa! Đó không chỉ là một đồn gác, đó là biểu tượng của ý chí bất khuất. Mỗi viên g���ch, mỗi thanh gỗ đều thấm đẫm mồ hôi và công sức của chúng ta. Mỗi người dân Sơn Cước đều là một chiến sĩ, mỗi mái nhà đều là một pháo đài."

Tiếng vỗ tay bắt đầu nổi lên, ban đầu còn lác đác, sau đó lan rộng thành một tràng vỗ tay vang dội, kéo dài không ngớt. Những khuôn mặt trước đó còn đầy lo lắng, giờ đây đã rạng rỡ niềm tự hào. Những người già gật gù tán thưởng, những bà mẹ ôm chặt con mình, ánh mắt tràn đầy hy vọng. Những thanh niên trai tráng thì nắm chặt tay, trong lòng dâng lên một nhiệt huyết mạnh mẽ. Họ đã không còn nghe theo những lời đồn thổi, họ đã tận mắt chứng kiến, tận tai lắng nghe, và tận đáy lòng cảm nhận được sức mạnh của chính mình, sức mạnh của Thôn Làng Sơn Cước.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch tự nhủ, trong thâm tâm, "và để sinh tồn, không chỉ cần vũ khí sắc bén, mà còn cần một cái đầu lạnh và một trái tim kiên định." Hắn đã thành công trong việc biến sự hoang mang thành ý chí phản kháng. Những tin đồn của Thẩm Đại Nhân đã bị dập tắt, ít nhất là trong lòng dân làng Sơn Cước. Đây là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Thẩm Đại Nhân, báo hiệu những phản ứng quyết liệt hơn từ ông ta trong tương lai. Cuộc đối đầu này sẽ không dừng lại ở đây.

Khi Lâm Dịch bước xuống khỏi bục, dân làng vây quanh hắn, những lời cảm ơn, những tiếng reo hò vang lên không ngớt. Bạch Vân Nhi tiến đến, ánh mắt nàng ánh lên vẻ ngưỡng mộ. "Ngài đã làm được rồi, Lâm Dịch. Ta chưa bao giờ thấy dân làng đoàn kết và tin tưởng như vậy."

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn trầm tĩnh. "Đây chỉ là bước khởi đầu, Vân Nhi. Cuộc chiến thực sự còn ở phía trước." Hắn biết, khả năng tổ chức và lãnh đạo của hắn đã được khẳng định, đặt nền móng cho vai trò của hắn trong các cuộc chiến lớn hơn sắp tới. Sự đoàn kết và tinh thần tự cường của dân làng Thôn Làng Sơn Cước sẽ là một yếu tố then chốt giúp họ vượt qua những thử thách khốc liệt hơn mà vương triều Đại Hạ suy yếu sắp phải đối mặt. Những "thành tựu phòng thủ" và "chuẩn bị kỹ lưỡng" tuy còn sơ khai, nhưng chúng là bản l��� cho một hệ thống phòng thủ vững chắc hơn khi chiến tranh biên giới thực sự bùng nổ.

Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự sống còn phải được giành giật bằng mọi giá. Hôm nay, Thôn Làng Sơn Cước đã chứng minh họ xứng đáng để tồn tại.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free