Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 613: Lời Đồn Và Bóng Đêm: Âm Mưu Thẩm Đại Nhân

Gió đêm vẫn còn vương vấn hơi lạnh ẩm từ sương núi, nhưng khi những tia nắng đầu tiên le lói phía chân trời, xua tan màn đêm u ám, Thôn Làng Sơn Cước lại chìm vào một thứ không khí khác lạ. Không còn cái hân hoan, niềm hy vọng bừng sáng từ những ngọn lửa trại đêm qua, thay vào đó là một sự trầm lắng đến đáng sợ, một nỗi lo âu như sương mù dày đặc, bao phủ khắp mọi ngóc ngách của làng. Lâm Dịch bước đi trên con đường đất quen thuộc, cảm nhận từng hạt sỏi lạo xạo dưới chân. Mùi khói bếp thoảng nhẹ trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương còn đọng lại trên mái tranh, tạo nên một khung cảnh vốn dĩ bình yên, mộc mạc. Thế nhưng, sự bình yên ấy giờ đây lại trở nên méo mó, như một bức tranh bị làm nhòe bởi một nỗi sợ vô hình.

Ánh mắt Lâm Dịch lướt qua từng gương mặt dân làng. Những người phụ nữ thường ngày vẫn í ới gọi nhau, tay thoăn thoắt giặt giũ bên bờ suối, nay chỉ còn cúi gằm mặt, đôi lúc lại liếc nhìn nhau đầy vẻ e dè. Tiếng cười đùa của trẻ con cũng thưa thớt hẳn, thay vào đó là những tiếng rì rầm bàn tán, những cái thở dài nặng nề. Hắn dừng chân bên một nhóm đàn ông đang tụ tập dưới gốc cây đa cổ thụ, nơi mà mọi câu chuyện, mọi tin tức đều thường bắt đầu và kết thúc. Khuôn mặt của họ, vốn dĩ đã hằn sâu dấu vết của nắng gió và lao động vất vả, giờ đây lại mang thêm vẻ ưu tư, bất an. Ánh mắt họ không còn sự kiên định của đêm qua, mà thay vào đó là một sự hoang mang, một nỗi nghi ngờ đang gặm nhấm.

"Nghe nói quân địch đã áp sát rồi, triều đình không gửi viện binh đâu, chúng ta rồi cũng sẽ chết đói ở đây thôi!" Một người đàn ông gầy gò, râu ria lồm xồm, nói khẽ, nhưng giọng điệu lại chứa đựng một sự tuyệt vọng khó tả. Hắn khạc một tiếng, nhổ nước bọt xuống đất, như muốn xua đi cái cảm giác chua chát trong cổ họng.

Người bên cạnh, một người đàn ông trung niên có vẻ mặt chất phác, gật đầu lia lịa, giọng nói run rẩy: "Đúng vậy, Trần Đại Nhân nói đúng, thà sớm tìm đường thoát thân còn hơn cố thủ vô vọng. Nghe đâu quân giặc đông như kiến cỏ, chỉ cần một trận là san bằng hết cả vùng này. Thôi thì... tìm đường sống cho vợ con mình đã." Hắn liếc nhìn về phía nhà mình, nơi có khói bếp đang nghi ngút, ánh mắt đầy sự giằng xé.

Lâm Dịch đứng đó, bất động như một cái bóng, lắng nghe mọi lời bàn tán, mọi tiếng than vãn. Hắn không nói gì, chỉ để ánh mắt sắc bén của mình thu nhận từng cử chỉ, từng biểu cảm của dân làng. Những lời này, những nỗi sợ hãi này, không phải tự nhiên mà có. Nó giống như một loại bệnh dịch, lây lan nhanh chóng trong không khí, gặm nhấm niềm tin và ý chí của con người. Hắn biết, đêm qua, hắn đã thắp lên một ngọn lửa nhỏ trong tim họ, nhưng có vẻ như ngọn lửa ấy đang bị những luồng gió độc thổi bùng, đe dọa biến thành tro tàn. Trong đầu hắn, một cỗ máy phân tích tinh vi bắt đầu vận hành. "Trần Đại Nhân? Cái tên này không phải ngẫu nhiên mà xuất hiện. Và cái cách họ nói về triều đình bất lực, về sự bỏ rơi... nó quá khớp với một kịch bản đã được dàn dựng kỹ lưỡng." Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói gỗ lẫn mùi ẩm ướt của đất. Đây là một cuộc chiến mới, một cuộc chiến không có tiếng gươm đao, nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Nó tấn công vào chính trái tim và khối óc của con người, phá hoại từ bên trong. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn không chỉ là chiến đấu với kẻ thù hữu hình. Đôi khi, kẻ thù lớn nhất lại là chính sự sợ hãi và hoang mang trong lòng người.

Lâm Dịch lặng lẽ rời đi, bước chân không gây ra tiếng động. Hắn biết, mình cần phải hành động. Nỗi sợ hãi này không thể để nó tiếp tục lan rộng. Nó sẽ nuốt chửng tất cả những gì họ đã dày công xây dựng, biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài rỗng ruột trước khi quân địch kịp đặt chân đến.

***

Chiều muộn, khi những tia nắng cuối cùng của ngày ẩn mình sau dãy núi, đổ bóng dài lên căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch, một cuộc họp khẩn cấp đã diễn ra. Không khí trong phòng nặng nề, khác hẳn với sự đoàn kết và hân hoan ở chương trước. Bảy con người, mỗi người một tâm trạng, nhưng đều chung một nỗi lo lắng, ngồi quanh chiếc bàn gỗ mộc mạc. Tiếng gió lạnh lùa qua khe cửa, tạo ra những âm thanh rít nhẹ, như tiếng thở dài của chính không gian. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng, hòa lẫn với mùi mực và giấy, không thể xua đi cái không khí ngột ngạt đang bao trùm.

Vương Đại Trụ, người đàn ông vạm vỡ với khuôn mặt chất phác, thường ngày vẫn tràn đầy sức sống và sự lạc quan, giờ đây đôi mắt lại lộ rõ vẻ bất an. Hắn ngồi dựa lưng vào ghế, chiếc ghế gỗ cũ kĩ cọt kẹt dưới sức nặng của hắn. "Đại ca," hắn cất tiếng, giọng nói vốn to và rõ ràng nay lại trầm hẳn xuống, "dân làng bắt đầu lo sợ thật rồi. Có mấy nhà đã tính đến chuyện bỏ đi, em và Lý Hổ đã cố gắng trấn an nhưng khó lắm..." Hắn đưa tay lên xoa xoa vầng trán nhăn nhó, ánh mắt lướt qua Lý Hổ, người đang ngồi đối diện, cũng với vẻ mặt khó chịu và nghi ngờ thường thấy, nhưng hôm nay lại pha lẫn sự hoang mang. Lý Hổ gật đầu phụ họa, đôi môi mím chặt, đôi mắt hung dữ thường ngày giờ lại ánh lên sự bế tắc.

Trần Nhị Cẩu, người đưa tin nhanh nhẹn, với khuôn mặt hơi ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhạy, ngồi cạnh Bạch Vân Nhi, tay nắm chặt lại, biểu lộ sự lo lắng rõ rệt. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại, trầm ngâm lắng nghe. Ông không nói gì, nhưng vẻ mặt ông cho thấy ông đã sớm nhận ra sự bất thường.

Bạch Vân Nhi, vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt thông minh của nàng lại ánh lên sự nghiêm trọng. Nàng đặt một chồng giấy mỏng lên bàn, đó là những ghi chép về các tin tức nàng đã thu thập được. "Tin đồn không chỉ giới hạn ở làng chúng ta, Lâm Dịch," nàng nói, giọng rõ ràng, dứt khoát, nhưng cũng mang theo chút lo lắng ẩn giấu. "Nó đã lan rộng ra các trấn lân cận, thậm chí là Thành Thiên Phong. Nội dung đều xoay quanh việc biên cương vô phương cứu chữa, triều đình bất lực. Họ nói rằng quân địch đông đến mức không thể chống cự, rằng chúng ta chỉ đang cố thủ trong vô vọng mà thôi."

Lâm D���ch lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, từng lời nói. Hắn nhấp một ngụm trà thảo mộc, vị đắng nhẹ lan tỏa trong miệng, giống như vị của tình hình hiện tại. "Ngươi có nhận ra điểm chung nào trong những tin đồn này không, Vân Nhi?" hắn hỏi, giọng trầm ổn, không một chút biểu lộ cảm xúc.

Bạch Vân Nhi gật đầu. "Đúng vậy. Tất cả đều hướng về một kết luận: sự thất bại là không thể tránh khỏi. Và đáng chú ý hơn, có một cái tên được nhắc đến một cách khéo léo, như một người 'lo xa' cho dân chúng, một người có tầm nhìn, biết trước cục diện." Nàng ngưng một lát, rồi khẽ nhả ra cái tên: "Thẩm Đại Nhân."

Một tiếng gầm gừ nhẹ phát ra từ Vương Đại Trụ. "Thẩm Đại Nhân? Cái lão già cáo già đó! Hắn lại muốn giở trò gì nữa đây?"

Lão Hồ khẽ hắng giọng, chậm rãi nói: "Đây không phải là lời đồn thông thường. Nó có chủ đích, có kẻ muốn làm loạn lòng dân. Thẩm Đại Nhân, từ trước đến nay, vẫn luôn là kẻ giỏi thao túng lòng người. Hắn biết rõ rằng, một khi lòng người đã loạn, thì dù có bao nhiêu binh lính cũng vô dụng." Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Lâm Dịch à, con đang đối mặt với một trận chiến không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào trên chiến trường."

Lâm Dịch gật đầu. Trong đầu hắn, những mảnh ghép bắt đầu khớp vào nhau. "Ta hiểu. Đây là một cuộc chiến tâm lý. Kẻ địch không chỉ muốn đánh bại chúng ta bằng vũ lực, mà còn muốn đánh bại chúng ta bằng sự hoang mang, bằng nỗi sợ hãi." Hắn đặt tách trà xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không khí căng thẳng. "Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu, ta cần hai ngươi điều tra sâu hơn. Tìm hiểu xem những tin đồn này bắt nguồn từ đâu, và ai là người đang tích cực lan truyền chúng. Đặc biệt chú ý đến những kẻ ăn mặc khá giả, không có vẻ gì là dân thường."

"Vâng, Đại ca!" Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt sắc bén. "Ta sẽ đi cùng Nhị Cẩu. Sẽ cẩn tr���ng."

"Và một điều nữa," Lâm Dịch bổ sung, ánh mắt nhìn thẳng vào Vương Đại Trụ và Lý Hổ. "Các ngươi hãy tiếp tục trấn an dân làng. Đừng cố gắng phủ nhận tin đồn một cách thẳng thừng, mà hãy nhấn mạnh vào sự đoàn kết, vào những gì chúng ta đã và đang làm để bảo vệ họ. Nhắc nhở họ về đêm qua, về những ngọn lửa ấm áp và tiếng cười. Đó là những thứ chúng ta đang chiến đấu để bảo vệ."

Vương Đại Trụ và Lý Hổ nhìn nhau, rồi cùng gật đầu. Nỗi bất an vẫn còn đó, nhưng sự kiên định đã quay trở lại trong ánh mắt họ. Họ tin tưởng Lâm Dịch. Lão Hồ khẽ thở dài, rồi mỉm cười nhẹ. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lâm Dịch à, con đã thắp lên một ngọn lửa, giờ phải giữ cho ngọn lửa ấy không bị dập tắt." Lâm Dịch biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Kẻ địch không chỉ ở bên ngoài, mà còn ở bên trong, gặm nhấm niềm tin của họ. Nhưng hắn cũng tin rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và lòng người, dù dễ bị lung lay, cũng có thể được củng cố bằng niềm tin và sự thật.

***

Ngày hôm sau, giữa trưa, Thành Thiên Phong nhộn nhịp như thường lệ. Dù tin tức về việc quân địch tập kết ở biên cương đã lan truyền khắp nơi, nhưng cuộc sống ở thành phố lớn vẫn tiếp diễn với một nhịp độ hối hả riêng. Tại một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm, Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu ngồi đối diện nhau, giả vờ thưởng trà và nhâm nhi vài món điểm tâm. Tiếng chén trà va chạm nhẹ, tiếng trò chuyện rì rầm từ các bàn xung quanh, tiếng rao hàng từ xa, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh sống động. Mùi trà thơm nồng hòa quyện với mùi bánh ngọt nhẹ, và đôi khi thoảng qua mùi khói thuốc lá từ những khách hàng lớn tuổi. Bầu không khí tưởng chừng yên bình, nhưng nếu tinh ý lắng nghe, người ta sẽ nhận ra sự xôn xao, bàn tán về thời cuộc ẩn chứa trong mỗi câu chuyện.

Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt có phần căng thẳng, khẽ nhấp một ngụm trà. Hắn cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn của hắn không ngừng quét qua những người xung quanh. Bạch Vân Nhi thì khác, nàng trông hoàn toàn thư thái, như một thương nhân đang nghỉ ngơi sau một buổi làm việc bận rộn. Nàng khẽ vén lọn tóc mai, ánh mắt lướt qua một nhóm người đàn ông ăn mặc khá giả, đang ngồi ở bàn gần cửa sổ. Họ không nói chuyện quá lớn, nhưng từng câu, từng chữ đều lọt vào tai nàng.

"Nghe nói Thẩm Đại Nhân đã sớm nhìn ra cục diện khó khăn này rồi, ông ấy đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Ai theo ông ấy thì may ra còn có đường sống," một người đàn ông mặc áo gấm, râu lún phún, nói với giọng điệu đầy vẻ bí hiểm, như thể hắn đang tiết lộ một bí mật động trời. Hắn nhấp một ngụm trà, rồi liếc nhìn xung quanh, ánh mắt đầy vẻ tự mãn.

Người ngồi đối diện hắn, một kẻ khác với vẻ mặt gian xảo, gật gù tán thành. "Đúng vậy, Thẩm Đại Nhân là người có tầm nhìn. Ông ấy đã nói rằng biên cương không thể giữ được, triều đình đã bỏ rơi. Chỉ có những kẻ ngu ngốc mới cố chấp mà thôi. Chi bằng, hãy sớm tìm đường lui, an thân lập mệnh." Hắn nói xong, khẽ thở dài, ra vẻ thương xót cho những người "ngu ngốc" kia.

Trần Nhị Cẩu nắm chặt tay dưới gầm bàn, gương mặt hiện rõ sự tức giận. Hắn khẽ nghiêng người về phía Bạch Vân Nhi, thì thầm: "Vân Nhi tỷ, rõ ràng là Thẩm Đại Nhân đang cố tình làm nhiễu loạn! Những lời này... y hệt những gì chúng ta đã nghe ở làng!"

Bạch Vân Nhi chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt nàng vẫn dán vào nhóm người kia. Nàng không vội vàng phản ứng, mà tiếp tục quan sát. Nàng nhận thấy, những kẻ này không phải dân Thành Thiên Phong chính gốc. Cách ăn mặc của họ tuy khá giả, nhưng có chút lạ lẫm, không hoàn toàn hòa nhập với phong cách của người thành phố. Và cái cách họ lựa chọn chủ đề, lựa chọn đối tượng để nói chuyện, đều rất có chủ đích. Họ không chỉ nói về Thẩm Đại Nhân như một người có tầm nhìn, mà còn cố gắng gieo rắc sự tuyệt vọng về số phận của biên cương, về sự vô dụng của việc kháng cự.

"Nghe nói, ngay cả quan quân ở Đồn Gác Biên Giới cũng đã bắt đầu dao động rồi," một kẻ khác xen vào, giọng điệu đầy vẻ đắc thắng. "Những người lính biên thùy đó, họ không có viện binh, không có lương thảo đầy đủ, làm sao mà chống đỡ nổi? Sớm muộn gì cũng tan vỡ thôi."

Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày. Lời nói này không chỉ là tin đồn, mà còn là một đòn giáng mạnh vào tinh thần chiến đấu của binh lính. Nàng thầm ghi nhớ từng chi tiết, từng câu chữ. Nàng nhận diện những kẻ khả nghi này, không chỉ qua lời nói mà còn qua cách họ tương tác, ánh mắt, cử chỉ. Một kẻ trong số đó, sau khi nói xong, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi khẽ gật đầu với một người khác đang đứng bên đường, người này cũng ăn mặc khá giả, nhưng lại ra vẻ một người lữ khách bình thường.

"Nhị Cẩu," Bạch Vân Nhi nói khẽ, giọng nàng trầm thấp, "ngươi hãy theo dõi tên vừa gật đầu kia. Hắn có vẻ như là đầu mối. Ta sẽ đi trước, ta cần báo cáo lại cho Lâm Dịch."

Trần Nhị Cẩu hiểu ý, khẽ gật đầu. Hắn biết, đây là một nhiệm vụ quan trọng. Hắn nhanh chóng thanh toán tiền trà, rồi lặng lẽ rời khỏi quán, hòa mình vào dòng người, bám theo mục tiêu. Bạch Vân Nhi cũng đứng dậy, nàng liếc nhìn lại nhóm người kia m��t lần nữa, ánh mắt sắc lạnh lóe lên trong chốc lát, rồi nàng cũng rời đi. Nàng biết, đã đến lúc phải báo cáo cho Lâm Dịch. Bức màn về âm mưu của Thẩm Đại Nhân đã dần được hé lộ. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại vô cùng xảo quyệt và nguy hiểm.

***

Tối muộn, trăng đã treo cao trên bầu trời đêm quang đãng, nhưng gió lạnh vẫn thổi từng đợt, lùa qua khe cửa sổ của tháp canh Đồn Gác Biên Giới, tạo ra những âm thanh rít gào như tiếng than khóc. Lâm Dịch đứng một mình trên tháp canh, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ dưới lòng bàn tay. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy những ánh đèn lấp lánh của Thành Thiên Phong xa xăm, chúng nhấp nháy như những đốm lửa ma quái trong bóng tối, gợi lên sự phồn hoa nhưng cũng ẩn chứa sự mục ruỗng.

Hắn vừa nhận được báo cáo từ Bạch Vân Nhi. Từng lời nàng nói, từng chi tiết nàng thu thập được, đều được bộ não Lâm Dịch phân tích một cách tỉ mỉ, như một cỗ máy tinh vi. "Thẩm Đại Nhân," hắn lẩm bẩm, tên của kẻ thù không tiếng súng này thoát ra khỏi môi h��n như một tiếng thở dài. "Ngươi muốn chơi trò tâm lý sao? Vậy ta sẽ cho ngươi thấy, lòng dân không phải thứ ngươi có thể dễ dàng thao túng."

Những ánh đèn ở Thành Thiên Phong, những cuộc trò chuyện bí ẩn trong quán trà, những lời đồn thổi gieo rắc nỗi sợ hãi ở Thôn Làng Sơn Cước... tất cả đều là một phần của một âm mưu lớn hơn. Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành đất đai, mà còn là một cuộc chiến giành lấy lòng người, giành lấy niềm tin. Thẩm Đại Nhân, một kẻ có quyền lực và địa vị, đã sử dụng tri thức và mưu lược của mình để biến lời nói thành vũ khí, gieo rắc sự hoang mang và chia rẽ. Hắn muốn lợi dụng tình thế chiến tranh để làm suy yếu biên cương, để Lâm Dịch mất đi sự ủng hộ của dân chúng, từ đó dễ dàng thâu tóm quyền lực hoặc trục lợi cho bản thân.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh buốt tràn vào phổi. Hắn nhớ lại lời Lão Hồ, "lòng người còn có khúc", và cả câu nói của Bạch Vân Nhi đêm qua, "cuộc chiến của ý chí và niềm tin, một cuộc chiến dai dẳng." Hắn biết rõ, s��� xảo quyệt của Thẩm Đại Nhân và khả năng thao túng dư luận của ông ta sẽ là một thách thức lớn trong suốt Arc này. Đây không phải là một kẻ địch có thể dùng gươm đao để đối phó, mà phải dùng trí tuệ, mưu lược và sự thấu hiểu lòng người.

"Mỗi người một việc, mỗi người một nhiệm vụ," Lâm Dịch lại lẩm bẩm câu nói quen thuộc. Hắn cần phải xây dựng một mạng lưới tình báo và phản gián hiệu quả để chống lại những âm mưu tương tự trong tương lai. Sự dễ bị tổn thương của cộng đồng trước tin đồn và sự hoang mang đã cho hắn một bài học đắt giá. Hắn không thể chỉ trông chờ vào việc bảo vệ vật lý, mà phải liên tục củng cố ý chí và tinh thần cho người dân.

Trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch phản công bắt đầu hình thành. Hắn sẽ không chỉ đơn thuần là phủ nhận tin đồn. Đó là một cách làm kém hiệu quả và dễ bị phản tác dụng. Thay vào đó, hắn sẽ sử dụng chính 'tri thức' của mình để vạch trần âm mưu của Thẩm Đại Nhân một cách khéo léo, không gây ra sự hoảng loạn không cần thiết, mà biến s�� hoang mang thành ý chí phản kháng. Hắn sẽ tung ra những thông tin đối trọng, những sự thật được gói ghém cẩn thận, không chỉ để bác bỏ lời đồn, mà còn để củng cố niềm tin vào tương lai, vào sự đoàn kết của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn sẽ đẩy mạnh các hoạt động củng cố tinh thần đã thành công trước đó, biến chúng thành những buổi "tuyên truyền" tích cực, nhắc nhở dân làng về sức mạnh của sự thống nhất, về giá trị của cuộc sống mà họ đang bảo vệ.

Lâm Dịch nắm chặt lan can gỗ, cảm nhận sự lạnh giá và chắc chắn của nó. Đây là một cuộc đối đầu không chỉ trên chiến trường mà còn trong 'chiến trường' lòng người, và nó sẽ khẳng định khả năng lãnh đạo của hắn. Hắn không thể để những kẻ như Thẩm Đại Nhân lợi dụng sự sợ hãi để chia rẽ và phá hoại. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, không chỉ cần vũ khí sắc bén, mà còn cần một cái đầu lạnh và một trái tim kiên định." Hắn nhìn về phía những ngọn lửa trại mờ ảo của quân địch, và rồi quay lại nhìn về phía Thôn Làng Sơn Cước, nơi những ngọn lửa ấm áp của hy vọng vẫn đang cháy. Hắn sẽ không để ngọn lửa ấy bị dập tắt. Bởi vì, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự sống còn phải được giành giật bằng mọi giá, không chỉ bằng gươm đao, mà còn bằng trí tuệ và niềm tin. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, đã lan sâu vào từng trái tim, từng linh hồn của Thôn Làng Sơn Cước, và Lâm Dịch sẽ là người dẫn dắt họ qua cơn bão này, không chỉ với binh đao, mà còn với sức mạnh của sự thật và ý chí kiên cường.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free