Lạc thế chi nhân - Chương 612: Ý Chí Bất Diệt: Khúc Hát Giữa Loạn Ly
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những mái nhà tranh, những con đường đất, và cả những khuôn mặt khắc khổ. Tiếng gió rít qua những khe cửa, tiếng cờ xí phấp phới ở đồn gác xa xa, và tiếng trống trận mờ ảo từ phía quân địch vẫn vọng lại, như một lời nhắc nhở không ngừng về mối đe dọa đang đến gần. Lâm Dịch đứng giữa quảng trường, cảm nhận hơi lạnh của đêm và sự nặng nề của trách nhiệm. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự còn chưa bắt đầu, và những thách thức phía trước sẽ còn khốc liệt hơn gấp bội. Sự đoàn kết nội bộ, tinh thần chiến đấu của dân làng, tất cả đều sẽ bị thử thách đến cực điểm. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, hắn biết mình không thể lùi bước. Hắn đã chọn con đường này, con đường bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh lửa trại của quân địch vẫn rực sáng, như những con mắt quỷ dữ đang nhìn chằm chằm vào họ. Một cảm giác bi tráng dâng lên trong lòng hắn. Dù có phải trả giá bằng máu và nước mắt, dù cho Đại Hạ Vương Triều có sụp đổ, hắn vẫn sẽ đứng vững ở đây, cùng với những người dân của mình, đối mặt với cơn bão đang ập đến. Họ sẽ chờ đợi. Họ sẽ chiến đấu. Vì sinh tồn.
Bình minh hé rạng, nhưng không mang theo chút ánh sáng hy vọng nào đến Thôn Làng Sơn Cước. Sương mù dày đặc bao phủ khắp làng, biến những mái nhà tranh quen thuộc thành những hình bóng mờ ảo, lạnh lẽo. Không khí nặng trịch, không còn tiếng gà gáy giòn tan hay tiếng trẻ con nô đùa buổi sớm. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục, hay tiếng ho khan của một người già nào đó từ trong nhà vọng ra. Mùi khói gỗ ám vào không khí, giờ đây không còn mang vẻ ấm cúng mà thay vào đó là sự ảm đạm, nặng nề.
Lâm Dịch bước ra khỏi nhà, hơi thở của hắn tạo thành một làn khói mờ trong không khí lạnh buốt. Khuôn mặt gầy gò của hắn vẫn trầm tư như mọi khi, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ. Hắn đi dọc con đường đất lầy lội, đôi chân mang dép rơm giẫm nhẹ lên lớp đất ẩm ướt. Hắn không cần phải nói chuyện với ai, chỉ cần nhìn những khuôn mặt thất thần, những ánh mắt vô hồn của dân làng khi họ lầm lũi làm công việc thường ngày, hoặc tụ tập thành từng nhóm nhỏ, thì thầm những lời ai oán. Nỗi sợ hãi về quân địch, như một đám mây đen khổng lồ, đã che phủ hoàn toàn bầu trời tâm trí họ. Nó len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống, biến những tiếng cười thành tiếng thở dài, những ánh mắt hy vọng thành sự tuyệt vọng.
Hắn đi qua đám đông đang tụ tập gần giếng làng. Một vài người phụ nữ ngồi bệt xuống đất, tay ôm đầu gối, ánh mắt vô định nhìn về phía chân trời. Một lão nông già nua đang hút dở điếu thuốc lá cuốn, đôi mắt đục ngầu, run rẩy. Hắn nghe loáng thoáng những câu nói đứt đoạn: "Sống sao nổi đây?", "Quân địch đông như kiến cỏ, làm sao mà chống đỡ?", "Hay là trốn đi thôi...". Những lời thì thầm đó như những mũi kim châm vào trái tim hắn, sắc nhọn và đau đớn. Hắn biết, đây không chỉ là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là sự tuyệt vọng đang dần gặm nhấm ý chí sinh tồn của cả cộng đồng.
Xa xa, Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đang bám chặt lấy vạt áo Lâm mẫu. Đôi mắt to tròn của cô bé giờ đây không còn vẻ ngây thơ thường thấy mà tràn ngập sự sợ hãi. Cô bé thút thít, giấu mặt vào lòng mẹ, những tiếng nấc nhỏ xé lòng. Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, đang vuốt ve mái tóc rối bù của con gái, ánh mắt vừa lo âu vừa kiên cường. "Không sao đâu con, cha con sẽ bảo vệ chúng ta mà," bà thì thầm, nhưng giọng nói cũng đầy vẻ bất an. Lâm phụ, lão nông chất phác, da rám nắng, tay chân thô ráp, ngồi bên cạnh, lặng lẽ nhìn con gái và cháu gái, không nói một lời, nhưng sự khắc khổ trên gương mặt ông đã nói lên tất cả.
Lâm Dịch dừng lại, nhìn gia đình mình. Tim hắn thắt lại. Đây chính là những người hắn cần bảo vệ, những người hắn đã thề sẽ không để bất kỳ ai bị bỏ lại. Nhưng làm sao để bảo vệ họ, khi kẻ thù lớn nhất lại nằm ngay trong tâm trí của họ – nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng? Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và mùi khói bếp xa xa. Hắn biết, vũ khí và chiến thuật chỉ là một phần. Cuộc chiến thực sự nằm ở ý chí, ở niềm tin của mỗi người dân. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng tri thức đó phải được dùng để nuôi dưỡng tinh thần, để thắp lên ngọn lửa hy vọng trong những trái tim đang nguội lạnh này."
Bạch Vân Nhi bước đến bên cạnh Lâm Dịch, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, nhưng khuôn mặt nàng cũng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt thông minh quét qua đám đông. "Tình hình không khả quan, Lâm Dịch," nàng thì thầm, giọng nói ôn hòa nhưng đầy sự nghiêm trọng. "Tin tức về quân địch đã lan rộng. Nỗi sợ hãi đã biến thành tuyệt vọng. Nhiều người bắt đầu nghi ngờ khả năng phòng thủ của chúng ta, thậm chí có người còn muốn bỏ trốn."
Lâm Dịch gật đầu, hắn đã dự đoán được điều này. "Chúng ta không chỉ đối mặt với kẻ thù bên ngoài, mà còn đối mặt với kẻ thù bên trong," hắn đáp, ánh mắt vẫn dõi theo những người dân. "Một quân đội mạnh cần một hậu phương vững chắc, và một hậu phương vững chắc cần một tinh thần vững vàng. Nếu chúng ta để nỗi sợ hãi gặm nhấm ý chí của họ, thì dù có bao nhiêu chiến hào, bao nhiêu vũ khí cũng trở nên vô nghĩa."
Nàng nhìn hắn, đôi mắt sắc sảo của nàng đọc được sự quyết tâm trong ánh mắt của hắn. "Vậy, ngươi có kế hoạch gì không?"
Lâm Dịch quay lại nhìn nàng, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt trầm tư. "Có. Chúng ta sẽ không chiến đấu bằng gươm đao lúc này. Chúng ta sẽ chiến đấu bằng tinh thần, bằng niềm tin. Chúng ta sẽ thắp lại ngọn lửa trong tim họ." Hắn biết, đây là một nhiệm vụ khó khăn hơn cả việc bố trí phòng thủ. Bởi lẽ, việc xây dựng lại niềm tin cần sự tinh tế, sự thấu hiểu sâu sắc về tâm lý con người, và quan trọng nhất, là sự chân thành. Hắn cảm nhận được cái lạnh buốt của buổi sớm, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa quyết tâm vừa được nhen nhóm. Hắn sẽ không để Thôn Làng Sơn Cước này sụp đổ vì nỗi sợ hãi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn không chỉ là sự sống của thể xác, mà còn là sự sống của tinh thần. Hắn phải hành động ngay lập tức, trước khi sự tuyệt vọng biến thành một căn bệnh không thể chữa khỏi.
***
Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, không khí trở nên căng thẳng nhưng đầy sự tập trung. Trời bên ngoài vẫn u ám, gió lạnh thổi qua những khe cửa sổ gỗ, mang theo hơi ẩm của đất và mùi mục của lá khô. Lâm Dịch ngồi đối diện các cộng sự thân cận của mình: Bạch Vân Nhi, Lão Hồ, Vương Đại Trụ, Lý Hổ, và Trần Nhị Cẩu. Ánh nến leo lét trên bàn, chiếu rọi những khuôn mặt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng vào người lãnh đạo của họ.
"Tình hình tâm lý dân làng đang rất tệ," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm tĩnh nhưng vang vọng trong căn phòng nhỏ. "Nỗi sợ hãi đã gặm nhấm niềm tin của họ. Nếu chúng ta không làm gì đó để vực dậy tinh thần, thì dù có bao nhiêu binh lính, bao nhiêu công sự cũng không đủ để chống đỡ. Một quân đội mạnh cần một hậu phương vững chắc, và một hậu phương vững chắc phải có một ý chí không sờn. Đây là một cuộc chiến, không chỉ của gươm đao, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của tinh thần."
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, ban đầu có vẻ ngạc nhiên. Hắn thường chỉ quen với những chỉ thị quân sự rõ ràng, việc "chiến đấu bằng tinh thần" có vẻ hơi mơ hồ đối với hắn. "Lâm Dịch, ý của ngươi là... chúng ta phải làm gì đây?" Giọng hắn to và rõ ràng, đôi mắt chất phác nhìn Lâm Dịch đầy thắc mắc. Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cũng có vẻ bối rối, họ thường chỉ nghe theo lệnh, chưa từng nghĩ đến khía cạnh này của chiến tranh.
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát của lá trà lan tỏa trong miệng, làm dịu đi cái lạnh trong người. "Chiến tranh không chỉ là việc chém giết, Đại Trụ. Nó còn là cuộc đấu tranh về niềm tin, về ý chí. Kẻ thù muốn chúng ta suy sụp trước khi chúng tấn công. Chúng ta phải chứng minh rằng chúng ta không dễ dàng khuất phục. Chúng ta phải cho dân làng thấy rằng họ không đơn độc, rằng họ có thể tin tưởng vào nhau, vào tương lai." Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. "Chúng ta sẽ tổ chức một buổi tối lửa trại. Không phải là một buổi họp bàn chiến sự, mà là một buổi tối để mọi người cùng nhau hàn huyên, cùng nhau kể chuyện, cùng nhau ca hát. Để họ nhớ lại những giá trị mà chúng ta đang chiến đấu để bảo vệ."
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại. Ông khẽ gật đầu, một nụ cười hiền hậu nở trên môi. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lâm Dịch nói rất đúng. Những câu chuyện cổ, những bài ca dao, những lời ru của mẹ, chúng không chỉ là lời nói, mà là dòng chảy của ký ức, là linh hồn của một dân tộc. Trong thời loạn lạc, những điều đó lại càng quan trọng hơn bao giờ hết." Ông chống gậy, chậm rãi đứng dậy. "Lão già này, tuy sức yếu, nhưng câu chuyện thì không thiếu. Để ta kể cho bọn trẻ nghe về những anh hùng ngày xưa, về sự kiên c��ờng của cha ông, về tình làng nghĩa xóm đã giúp chúng ta vượt qua biết bao hoạn nạn."
Bạch Vân Nhi mỉm cười nhẹ. Nàng hiểu rõ tầm quan trọng của việc này hơn ai hết. Nàng đã từng chứng kiến những đội quân hùng mạnh sụp đổ không phải vì thiếu vũ khí, mà vì mất đi ý chí chiến đấu. "Ý tưởng rất hay, Lâm Dịch. Ta sẽ giúp chuẩn bị lương thực, đảm bảo mọi người có đủ thức ăn nóng để sưởi ấm trong đêm lạnh. Thức ăn ngon cũng là một cách để xoa dịu lòng người." Nàng quay sang Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu. "Các ngươi hãy giúp tập hợp dân làng, chuẩn bị củi khô để đốt lửa trại. Đảm bảo mọi thứ được tổ chức chu đáo, an toàn."
Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt dần sáng lên. Hắn hiểu ra rồi. "À, ta hiểu rồi! Đại ca nói đúng! Lửa trại, hát hò... Đúng là đã lâu lắm rồi chúng ta không có một buổi tối như vậy! Để ta đi tập hợp anh em, chúng ta sẽ chọn một chỗ rộng rãi ở sân đình, đốt lên những đống lửa lớn nhất!" Giọng hắn hào sảng, tràn đầy nhiệt huyết.
Lý Hổ cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ cũng có chút hưng phấn. "Để ta đi kiếm củi! Đảm bảo lửa sẽ cháy bùng bùng, xua đi cái lạnh và cả nỗi sợ hãi!"
Trần Nhị Cẩu, đôi mắt nhanh nhẹn sáng lên, vội vàng phụ họa: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Củi, lửa, ta sẽ làm hết! Ta còn biết mấy bài hát dân ca vui lắm, để ta hát cho mọi người nghe!" Hắn cười toe toét, nỗi sợ hãi dường như đã bị xua đi phần nào bởi nhiệm vụ mới.
Lâm Dịch nhìn các cộng sự của mình, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng hắn. Hắn biết, những người này có thể không hiểu hết những lý thuyết phức tạp về "chiến tranh tinh thần", nhưng họ tin tưởng hắn, và họ sẵn lòng hành động. Đó là điều quan trọng nhất. "Tốt lắm. Hãy nhớ, đây không chỉ là một buổi tối giải trí. Đây là một phần của trận chiến. Chúng ta phải cho quân địch thấy rằng chúng ta không dễ dàng bị khuất phục. Chúng ta phải cho dân làng thấy rằng họ mạnh mẽ hơn họ nghĩ." Hắn đứng dậy, khoác thêm chiếc áo choàng thô sơ. "Ta sẽ đi cùng Vương Đại Trụ, kiểm tra lại vị trí ��ặt lửa trại, đảm bảo an toàn và đủ chỗ cho tất cả mọi người."
Cuộc họp kết thúc. Các cộng sự của Lâm Dịch nhanh chóng tản ra, mỗi người một việc, mang theo một tinh thần mới, một tia hy vọng mới. Gió vẫn lạnh, trời vẫn u ám, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ngọn lửa của ý chí đã được thắp lên, sẵn sàng lan tỏa ra toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước. Hắn tin rằng, tri thức không chỉ là những con số hay mưu lược, mà còn là khả năng thấu hiểu và vực dậy tinh thần con người trong nghịch cảnh. Đây là trận chiến mà hắn không thể thua.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà dần tắt, sân đình làng Thôn Làng Sơn Cước đã trở nên nhộn nhịp một cách lạ thường. Dưới sự chỉ đạo của Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và sự hỗ trợ của những thanh niên khỏe mạnh, những đống củi khô lớn đã được chất cao thành những ngọn tháp nhỏ. Mùi khói gỗ phảng phất trong không khí, báo hiệu cho một buổi tối khác biệt. Từ các căn nhà, từng tốp dân làng bắt đầu đổ về, ban đầu còn ngập ngừng, ánh m���t vẫn còn vương vấn nỗi lo âu. Nhưng khi nhìn thấy những ngọn lửa trại bập bùng, nghe thấy tiếng củi nổ lách tách và mùi thức ăn nóng hổi từ những nồi súp lớn đang được các bà mẹ cùng nhau nấu, sự căng thẳng trong họ dần được xoa dịu.
Lão Hồ, với dáng vẻ gầy gò nhưng đầy uy nghiêm, ngồi giữa vòng tròn trung tâm, bên cạnh ngọn lửa trại lớn nhất. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt khắc khổ của ông, làm nổi bật những nếp nhăn của thời gian. Xung quanh ông, những đứa trẻ ngây thơ như Lâm Tiểu Nguyệt, ban đầu còn rụt rè bám váy mẹ, giờ đã mạnh dạn hơn, ngồi sát lại, đôi mắt to tròn lấp lánh phản chiếu ánh lửa. Tiếng cười nói bắt đầu rộn ràng hơn, xua đi không khí ảm đạm ban sáng.
"Nào, các con, lại đây! Lão già này sẽ kể cho các con nghe một câu chuyện," Lão Hồ cất giọng trầm ấm, nhưng đầy sức hút. Ông bắt đầu kể về một ngôi làng nhỏ bé nằm sâu trong rừng thẳm, bị bầy sói hung ác bao vây. Ngôi làng ấy cũng yếu ớt, cũng sợ hãi. Nhưng rồi, nhờ sự đoàn kết, nhờ không ngừng tin tưởng vào nhau, họ đã tìm ra cách đánh bại bầy sói, bảo vệ được cuộc sống của mình. Câu chuyện của Lão Hồ không chỉ đơn thuần là giải trí, mà còn là một bài học sâu sắc về ý chí, về sự kiên cường và lòng dũng cảm. Ông kể bằng một giọng điệu chậm rãi, nhấn nhá, khiến người nghe bị cuốn hút vào từng chi tiết. Những đứa trẻ há hốc miệng lắng nghe, còn những người lớn thì gật gù, ánh mắt dần lấy lại được sự tập trung.
Sau câu chuyện của Lão Hồ, Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, bắt đầu cất giọng hát. Giọng hát của hắn không quá hay, nhưng lại mộc mạc, chân thật, mang đậm hơi thở của làng quê. Hắn hát những bài dân ca quen thuộc, những khúc hát về mùa màng bội thu, về tình yêu đôi lứa, về sự gắn bó của những người nông dân với mảnh đất quê hương. Ban đầu, chỉ có mình hắn hát, nhưng dần dần, những người lớn tuổi cũng bắt đầu hòa theo, rồi đến những người trẻ hơn. Tiếng hát hòa lẫn tiếng củi nổ lách tách, tiếng gió thổi vi vu, tạo nên một bản hòa tấu ấm áp, xua tan cái lạnh và nỗi sợ h��i đang len lỏi trong lòng mỗi người.
Các bà mẹ, trong đó có Lâm mẫu, cùng nhau loay hoay bên những nồi súp lớn đang bốc khói nghi ngút. Mùi thơm của thịt hầm và rau củ lan tỏa khắp sân đình, đánh thức những chiếc bụng đói và sưởi ấm những trái tim lạnh giá. Họ múc từng bát súp nóng hổi, chia sẻ cho mọi người. Lâm Tiểu Nguyệt, sau khi nghe câu chuyện của Lão Hồ và hát hò cùng mọi người, đã quên đi nỗi sợ hãi ban sáng. Cô bé cùng các bạn nhỏ khác chạy nhảy quanh lửa trại, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp sân đình. Lần đầu tiên trong nhiều ngày, Thôn Làng Sơn Cước lại rộn ràng đến thế.
Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi hòa mình vào đám đông, không quá nổi bật nhưng ánh mắt luôn quan sát. Lâm Dịch đi vòng quanh, thỉnh thoảng dừng lại trò chuyện với một vài người dân. Hắn không nói những lời hoa mỹ, chỉ đơn giản hỏi han về cuộc sống, về gia đình họ, và nhắc nhở họ về những việc đã chuẩn bị. "Chúng ta đã có đủ lương thực, đã có chỗ trú ẩn an toàn. Chúng ta đã có những chiến hào kiên cố. Chúng ta không đơn độc," hắn n��i với một lão nông đang trầm ngâm bên đống lửa. "Quan trọng là chúng ta phải tin tưởng vào nhau, tin tưởng vào bản thân mình."
Bạch Vân Nhi cũng đi lại, nàng không quên động viên những người phụ nữ đang nấu ăn. "Các chị vất vả rồi. Nhờ có các chị, mọi người mới có đủ sức để chống đỡ. Đây cũng là một phần của cuộc chiến." Giọng nàng ôn hòa nhưng đầy sự trân trọng. Nàng nhận thấy rõ sự thay đổi kỳ diệu trên từng khuôn mặt. Từ những ánh mắt thất thần, vô hồn ban sáng, giờ đây đã lấp lánh lại những tia hy vọng, những nụ cười gượng gạo nhưng chân thành. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó đã bị đẩy lùi, nhường chỗ cho sự đoàn kết, cho ý chí sinh tồn.
Khi đêm đã khuya, tiếng hát dần thưa thớt, nhưng những ngọn lửa trại vẫn bập bùng, soi sáng những khuôn mặt đã bớt đi vẻ lo âu. Dân làng tụ tập thành từng nhóm nhỏ hơn, trao đổi những câu chuyện về quá khứ, về những niềm vui giản dị của cuộc sống. Họ không còn thì thầm về sự tuyệt vọng, mà bắt đầu nói về những việc cần làm, về cách cùng nhau vư��t qua khó khăn. Lâm Dịch đứng xa xa, quan sát tất cả. Hắn cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ những ngọn lửa, từ những trái tim đang dần được sưởi ấm. Hắn biết, một cuộc chiến của ý chí đã được bắt đầu, và bước đầu tiên đã thành công. Đây là một hy vọng mong manh, một sự bình yên tạm thời, nhưng lại là nền tảng vững chắc để họ đối mặt với những thử thách khốc liệt hơn đang chờ đợi phía trước. Hắn cũng hiểu rằng, sự cần thiết của việc duy trì tinh thần và đoàn kết sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, không chỉ là một lần tổ chức, khi cuộc chiến thực sự bùng nổ.
***
Đêm khuya, gió từ biên cương thổi về lạnh buốt, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ dại khô héo. Trên tháp canh cao nhất của Đồn Gác Biên Giới, Lâm Dịch đứng một mình, thân hình gầy gò của hắn như bị nuốt chửng trong màn đêm thăm thẳm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn về phía xa, nơi vô số đốm lửa trại của quân địch vẫn đỏ rực, trải dài hàng dặm, như những con mắt quỷ dữ khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào Thôn Làng Sơn Cước. Chúng là một lời nhắc nhở không ngừng về mối đe dọa đang treo lơ lửng, về cơn bão tàn khốc sắp đổ bộ. Tiếng trống trận mờ ảo vẫn thỉnh thoảng vọng lại từ phía quân địch, như một nhịp đập chậm rãi, nặng nề của định mệnh.
Hắn hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh buốt tràn vào phổi, mang theo một chút chua chát và mùi khói từ những đống lửa trại bên dưới. Hắn quay đầu, nhìn về phía Thôn Làng Sơn Cước. Từ vị trí này, hắn có thể thấy những ngọn lửa trại vẫn còn cháy leo lét ở sân đình, và dù tiếng cười nói đã dịu lại, nhưng vẫn còn vương vấn trong gió đêm. Ánh sáng ấm áp từ những ngọn lửa đó, đối lập hoàn toàn với ánh sáng hung tợn từ phía quân địch, tạo thành một ranh giới rõ ràng giữa sự sống và cái chết, giữa hy vọng và tuyệt vọng.
"Ngươi nghĩ sao?" Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên cạnh, khiến Lâm Dịch khẽ giật mình. Bạch Vân Nhi đã đứng đó từ lúc nào, nàng khoác một chiếc áo choàng dày, đôi mắt thông minh của nàng cũng đang dõi theo những đốm lửa trại của quân địch. Nàng bước đến, đứng cạnh hắn, không gian chật hẹp trên tháp canh bỗng trở nên ấm cúng hơn một chút nhờ sự hiện diện của nàng.
Lâm Dịch không quay lại nhìn nàng, ánh mắt vẫn dán vào đường chân trời. "Ta nghĩ, chúng ta đã thắng một trận chiến nhỏ," hắn đáp, giọng nói trầm tư. "Một trận chiến không đổ máu, nhưng lại vô cùng quan trọng. Ý chí của dân làng đã được vực dậy. Họ đã tìm thấy lại sự đoàn kết, tìm thấy lại niềm tin. Tiếng cười của Lâm Tiểu Nguyệt, nụ cười của Lâm mẫu... đó là những thứ chúng ta đang chiến đấu để bảo vệ."
Bạch Vân Nhi gật đầu nhẹ. "Đúng vậy. Khi ta đi vòng quanh, ta thấy sự khác biệt rõ rệt. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó không còn là sự tuyệt vọng nữa. Thay vào đó là một ý chí kiên cường, một sự quyết tâm." Nàng khẽ thở dài. "Nhưng... ngươi cũng biết, đây chỉ là tạm thời. Khi tiếng gươm đao thực sự vang lên, khi máu đổ, không biết liệu tinh thần này có thể giữ vững được bao lâu."
Lâm Dịch siết chặt nắm tay, cảm nhận sự lạnh giá của gỗ tháp canh dưới lòng bàn tay. "Ta bi���t. Cuộc chiến này sẽ rất dài, và rất khốc liệt. Nó không chỉ là vũ khí và chiến thuật, mà còn là cuộc chiến của ý chí và niềm tin, một cuộc chiến dai dẳng." Hắn quay sang nhìn nàng, ánh mắt kiên định. "Nhưng ít nhất, chúng ta đã có một khởi đầu. Chúng ta đã cho họ thấy rằng họ không đơn độc. Chúng ta đã thắp lên một ngọn lửa nhỏ trong tim họ. Ngọn lửa đó, dù mong manh, nhưng có thể sưởi ấm họ qua những đêm dài lạnh giá sắp tới."
Hắn đưa mắt nhìn lại những đốm lửa trại của quân địch, chúng vẫn rực sáng, như muốn nuốt chửng mọi thứ. Trong đầu Lâm Dịch, những suy nghĩ về sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều, về những tin tức lờ mờ về các thế lực tu hành, về bí ẩn của Cổ Ngọc Phù và linh khí mỏng manh của thế giới này, tất cả đều đan xen vào nhau. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là giữa quân địch và Thôn Làng Sơn Cước. Nó là một phần của một bức tranh lớn hơn, một sự sụp đổ không thể tránh khỏi, một sự chuyển mình của cả một thời đại.
"Mỗi người một việc, mỗi người một nhiệm vụ," Lâm Dịch lẩm bẩm, như tự nói với chính mình. "Lãnh đạo không chỉ là ra lệnh, mà còn là gánh vác trách nhiệm, gánh vác nỗi lo của mọi người. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng lòng người mới là chiến trường thực sự." Hắn cảm nhận được gánh nặng trên vai, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy một sự vững vàng hơn bao giờ hết. Sự ấm áp từ những ngọn lửa trại phía sau lưng, tiếng cười trẻ thơ còn vương vấn trong gió đêm, tất cả đều là động lực.
Bạch Vân Nhi đặt tay lên vai hắn, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. "Ngươi không đơn độc, Lâm Dịch. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nở trên môi. Hắn nhìn về phía quân địch, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh. Sự bình yên và hy vọng tạm thời này có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào, đòi hỏi Lâm Dịch phải liên tục đổi mới cách thức động viên và giữ vững tinh thần cho mọi người. Nhưng đêm nay, ngọn lửa đã được thắp lên. Và chừng nào ngọn lửa ấy còn cháy, chừng nào ý chí sinh tồn còn hiện hữu, họ sẽ còn chiến đấu. Hắn biết rằng, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự sống còn phải được giành giật bằng mọi giá. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, đã không còn chỉ ở tiền tuyến, mà đã lan sâu vào từng trái tim, từng linh hồn của Thôn Làng Sơn Cước. Và hắn, Lâm Dịch, sẽ là người dẫn dắt họ qua cơn bão này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.