Lạc thế chi nhân - Chương 611: Áp Lực Biên Cương: Tập Kết Quân Thù
Gió đêm vẫn rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt của vùng biên ải, nhưng không thể xua tan đi sự ẩm ướt, nặng nề trong lồng ngực Lâm Dịch. Đêm đó, hắn đã đứng trên tháp canh rất lâu, cho đến khi bầu trời phía đông dần ửng hồng, xua đi những bóng đen khổng lồ của núi rừng. Mỗi tia sáng đầu tiên của ngày mới dường như không mang lại hy vọng mà chỉ phơi bày rõ hơn gánh nặng đang đè lên vai hắn. Cái cảm giác foreboding từ đêm qua vẫn bám riết lấy hắn, như một lời nhắc nhở không ngừng về trận bão tố sắp ập đến.
Khi những ánh nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua làn sương mỏng, Lâm Dịch đã quay trở lại căn phòng họp tạm bợ tại Đồn Gác Biên Giới. Đó là một căn phòng được dựng vội vã từ những tấm gỗ thô, tường đá đắp vá, chỉ có một chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa phòng và vài chiếc ghế đẩu ọp ẹp. Ánh nến đã cháy gần hết, leo lét trên bàn, khiến những cái bóng đổ dài, nhảy múa theo từng cơn gió lùa qua kẽ ván. Không khí trong phòng đặc quánh mùi bụi đất, mồ hôi và một chút mùi kim loại han gỉ từ những vũ khí đặt dựa tường. Tiếng lính tuần tra vọng lại từ xa, tiếng bước chân nặng nề, tiếng vũ khí va chạm lanh canh khô khốc trong buổi sớm, tạo nên một bản giao hưởng căng thẳng, kỷ luật của một tiền tuyến đã sẵn sàng đón địch.
Lâm Dịch ngồi đó, thân hình gầy gò của hắn hơi rụt lại trong chiếc áo choàng vải thô. Khuôn mặt thanh tú nhưng xanh xao vì một đêm không ngủ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén lạ thường. Hắn nhìn chăm chú vào tấm bản đồ biên giới được trải phẳng trên bàn, những nét vẽ nguệch ngoạc đánh dấu các điểm trọng yếu. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi đứng lặng lẽ, mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng, đôi mắt thông minh dõi theo từng cử động của Lâm Dịch, nhưng cũng không ngừng liếc nhìn ra ngoài, nơi sương mù còn vương trên Cánh Đồng Bất Tận. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân màu xanh sẫm, kín đáo nhưng không kém phần thanh lịch, tương phản với sự khắc khổ của căn phòng.
Cửa phòng bật mở, Binh trưởng Triệu và Lý Hổ bước vào, mang theo không khí lạnh lẽo và mùi ẩm ướt của sương đêm. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má giờ đây càng thêm hằn sâu, tái nhợt vì mệt mỏi và nỗi sợ hãi không che giấu. Áo giáp của ông lấm lem bùn đất, mái tóc rũ rượi, cho thấy ông đã trải qua một đêm dài đầy khó khăn. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, cũng không khá hơn, đôi mắt trinh sát sắc bén của hắn giờ đây đỏ ngầu và trũng sâu. Cả hai đều mang theo một vẻ bàng hoàng, kinh hãi mà ngay cả một người lính dạn dày trận mạc như Binh trưởng Triệu cũng khó lòng che giấu.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn chạm vào họ. Hắn không nói gì, chỉ ra hiệu cho họ ngồi xuống.
Binh trưởng Triệu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Giọng ông khàn đặc, nghẹn lại như có ai bóp cổ. "Lâm huynh... tin tức... thật sự kinh khủng." Ông đặt chiếc mũ sắt đã cũ nát xuống đất, tạo ra một tiếng động trầm đục. "Chúng tôi đã... đã thấy rồi. Số lượng... quá lớn, Lâm huynh. Hàng dặm cờ xí, vô số lều trại. Cả một... một biển người. Chắc chắn là một cuộc tổng tấn công, không phải thăm dò nữa."
Ông Triệu đưa tay lên xoa xoa thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự tuyệt vọng. "Từ phía Tây Vực, từ cánh Đồng Cỏ Phủ Sương, cho đến tận Vùng Đất Chết. Chúng kéo dài... kéo dài vô tận. Chúng ta đã từng đối mặt với quân giặc, nhưng chưa bao giờ... chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào như vậy. Như thể toàn bộ quân lực của Tây Vực đã được huy động. Tiếng trống trận, tiếng kèn hiệu, ngay cả từ xa cũng khiến người ta rợn tóc gáy."
Lý Hổ tiếp lời, giọng hắn cũng mang theo sự run rẩy hiếm thấy. "Chúng tôi đã cố gắng đếm, Lâm công tử, nhưng đoàn quân cứ như vô tận. Cả Cánh Đồng Bất Tận như muốn biến thành biển người. Ánh lửa trại của chúng thắp sáng cả một vùng trời đêm, như những đốm sao rơi vãi trên mặt đất. Ngựa chiến của chúng đông đến nỗi mặt đất rung chuyển, ngay cả khi chúng chỉ đang di chuyển chậm chạp. Các binh lính của chúng, dù là kỵ binh hay bộ binh, đều mang theo khí thế hung hãn, áo giáp sáng loáng dưới ánh lửa. Có vẻ như chúng đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho cuộc tấn công này. Chúng tôi còn thấy cả những cỗ máy công thành khổng lồ, những loại vũ khí mà chúng ta chưa từng thấy trước đây, được kéo đi bởi hàng chục con bò."
Hắn dừng lại, nuốt khan, cố gắng xua đi hình ảnh kinh hoàng vừa chứng kiến. "Có những đạo quân đang dựng trại ở các vị trí chiến lược, chặn đứng mọi ngả đường tiến vào, và cũng có những đạo quân đang dàn trận, sẵn sàng tiến công. Mùi máu tanh thoang thoảng trong gió, cho thấy có lẽ chúng đã có những trận giao tranh nhỏ lẻ ở phía xa, hoặc đang chuẩn bị tế cờ bằng máu của những tù binh. Cảnh tượng đó, Lâm công tử, thật sự khiến người ta mất hết dũng khí."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn không rời khỏi tấm bản đồ trải trên bàn, nhưng tâm trí hắn đã vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh về những gì họ đã chứng kiến. Hắn hít một hơi thật sâu, không để lộ cảm xúc. "Không sao. Cứ nói hết những gì các ngươi thấy. Chúng ta cần sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu." Giọng hắn trầm thấp, nhưng lại mang một sự kiên định lạ lùng, xua tan đi một phần không khí tuyệt vọng trong phòng.
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng sắp xếp lại những thông tin hỗn độn. "Mùi máu tanh... vũ khí công thành... tập kết quy mô lớn...". Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho một cuộc tấn công, nhưng quy mô này vẫn vượt quá dự đoán của hắn. Đây không chỉ là một cuộc xâm lược thông thường để cướp bóc hay mở rộng lãnh thổ. Có điều gì đó lớn hơn đang diễn ra. Thẩm Đại Nhân... liệu hắn có tham gia sâu đến mức nào? Mối liên kết giữa hắn và quân Tây Vực chắc chắn không đơn thuần chỉ là trao đổi lợi ích.
Trong sâu thẳm tâm trí, Lâm Dịch nhận ra rằng đây là một cuộc chiến sinh tử, không còn chỗ cho sự chần chừ hay ảo tưởng. Đối thủ của hắn không chỉ là quân địch, mà còn là chính sự sợ hãi và tuyệt vọng đang dần len lỏi vào từng người. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng nó chỉ có giá trị khi được áp dụng đúng lúc, đúng chỗ." Hắn cần phải giữ vững lý trí, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất để tìm ra điểm yếu của đối phương, dù chúng có vẻ vô tận đến đâu.
Bạch Vân Nhi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cái chạm nhỏ nhưng đầy sự thấu hiểu và ủng hộ. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt nàng như muốn nói: "Công tử, em tin tưởng người."
Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét qua Binh trưởng Triệu và Lý Hổ. "Vậy là, chúng đã phô trương lực lượng, muốn dùng khí thế này để đè bẹp chúng ta ngay từ đầu. Chúng muốn chúng ta hoảng sợ, muốn chúng ta bỏ chạy. Nhưng chúng ta sẽ không làm vậy." Hắn đứng dậy, bước đến bên tấm bản đồ. "Binh trưởng Triệu, Lý Hổ, các ngươi đã làm rất tốt. Hãy nghỉ ngơi một chút, rồi chuẩn bị. Ta cần phải tự mình chứng kiến."
Binh trưởng Triệu ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc. "Lâm huynh... nơi đó rất nguy hiểm. Quân địch đã bắt đầu tuần tra dày đặc. Ngài là người chỉ huy, không thể mạo hiểm như vậy."
Lâm Dịch lắc đầu. "Không. Ta cần nhìn thấy bằng chính mắt mình. Cảm nhận được sự hung hãn của chúng. Chỉ khi đó ta mới có thể đưa ra những quyết định chính xác nhất. Hơn nữa," hắn liếc nhìn Bạch Vân Nhi, "chúng ta có những phương tiện để giảm thiểu rủi ro." Hắn ám chỉ chiếc ống nhòm đã được cải tiến và khả năng trinh sát tinh vi mà hắn đã dày công xây dựng. "Chuẩn bị ngựa nhanh, và một đội trinh sát tinh nhuệ nhất. Chúng ta sẽ lên tháp canh cao nhất của đồn."
Binh trưởng Triệu và Lý Hổ nhìn nhau, rồi gật đầu. Họ biết, Lâm Dịch không phải là người dễ dàng thay đổi quyết định khi đã hạ quyết tâm. Ánh mắt ông Triệu vẫn còn vương vấn sự sợ hãi, nhưng cũng pha lẫn một tia ngưỡng mộ và tin tưởng. "Tuân lệnh, Lâm huynh." Lý Hổ dứt khoát đáp, dù trong lòng hắn vẫn còn nguyên sự bàng hoàng về quy mô của quân địch. Họ hiểu rằng, trong thời khắc sinh tử này, sự quyết đoán của người lãnh đạo là điều quan trọng nhất.
Trước khi rời đi, Lâm Dịch quay lại nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn dịu đi đôi chút. "Vân Nhi, hãy chuẩn bị một ít lương khô và nước. Chuyến đi này có thể sẽ kéo dài." Nàng chỉ gật đầu, không nói một lời, nhưng sự bình tĩnh và kiên định của nàng như một điểm tựa vững chắc giữa những biến động hỗn loạn. Hắn biết, có nàng bên cạnh, gánh nặng trong lòng hắn sẽ vơi đi phần nào.
Hắn bước ra khỏi căn phòng, hít một hơi không khí lạnh lẽo nhưng trong lành của buổi sớm. Mây xám vẫn còn vương vấn trên bầu trời, nhưng phía đông, mặt trời đã bắt đầu nhô lên, đổ những vệt sáng vàng cam lên Cánh Đồng Bất Tận. Tuy nhiên, thay vì mang lại sự ấm áp, ánh sáng ấy chỉ làm nổi bật thêm sự trống trải và rợn người của một chiến trường sắp bùng nổ. Lâm Dịch biết, đây sẽ là một ngày dài.
***
Mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống Cánh Đồng Bất Tận, khiến không khí trở nên khô nóng và nặng nề. Gió lớn thổi không ngừng, cuốn theo bụi đất và cỏ khô, tạo nên những cuộn xoáy nhỏ trên mặt đất. Bầu trời xanh thăm thẳm, không một gợn mây, nhưng lại mang một vẻ u ám, tĩnh mịch đến đáng sợ, như báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa quét qua.
Trên tháp canh cao nhất của Đồn Gác Biên Giới, Lâm Dịch đứng thẳng, thân hình gầy gò của hắn như một cái cọc sắt cắm giữa trời đất. Chiếc áo choàng vải thô của hắn phấp phới trong gió, như một lá cờ đơn độc giữa trùng điệp nguy hiểm. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự căng thẳng đến tột độ, nhưng không hề biểu lộ một chút hoảng loạn hay sợ hãi. Hắn đưa chiếc ống nhòm thô sơ, được cải tiến từ những vật liệu có sẵn và kiến thức hiện đại, lên mắt. Qua ống kính, thế giới bên kia biên giới hiện ra rõ nét một cách đáng sợ, từng chi tiết nhỏ nhất cũng không thể thoát khỏi tầm nhìn của hắn.
"Chậc..." Lâm Dịch khẽ rít lên một tiếng trong cổ họng, một âm thanh gần như không thể nghe thấy.
Cảnh tượng trước mắt hắn là một biển người, một biển vũ khí và cờ xí. Những hàng quân dài vô tận, kéo dài từ chân trời này sang chân trời khác, như một con rồng khổng lồ đang uốn lượn và chực chờ nuốt chửng mọi thứ. Những lều trại san sát nhau, trải dài hàng chục dặm, biến một phần của Cánh Đồng Bất Tận thành một thành phố tạm bợ của quân thù. Hàng ngàn, hàng vạn lá cờ với những biểu tượng xa lạ bay phấp phới trong gió, tạo nên một âm thanh rào rạt chói tai, như tiếng của hàng triệu linh hồn đang gào thét.
Lâm Dịch di chuyển ống nhòm chậm rãi, tỉ mỉ quan sát từng khu vực. Hắn thấy những kỵ binh mạnh mẽ của Tây Vực, những con chiến mã cao lớn, lông bóng mượt, móng guốc nặng nề. Kỵ binh của chúng được trang bị giáp trụ nặng nề, những ngọn giáo dài sáng loáng, sẵn sàng xuyên thủng bất cứ phòng tuyến nào. Phía sau họ là những đạo bộ binh đông đảo, xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, mang theo khiên lớn và kiếm dài. Mỗi binh sĩ đều tỏa ra một khí thế hung hãn, sát khí đằng đằng, cho thấy họ là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm, không phải là những kẻ ô hợp.
Hắn thậm chí còn nhìn thấy những cỗ máy công thành khổng lồ, những tháp gỗ cao vút, những máy bắn đá to lớn đang được lắp ráp ở phía sau. Chúng được kéo đi bởi hàng chục con bò mộng, tiến lên một cách chậm chạp nhưng không thể ngăn cản. Điều này khẳng định đây không phải là một cuộc đột kích nhỏ lẻ, mà là một cuộc tổng tấn công được chuẩn bị kỹ lưỡng, với đầy đủ khí tài và binh lực. Quân địch không chỉ muốn chiếm đóng, mà còn muốn hủy diệt.
Tiếng trống trận mờ ảo vọng lại từ phía xa, trầm đục và nặng nề, như tiếng tim đập của một con quái vật khổng lồ đang thức giấc. Tiếng kèn hiệu vang lên từng hồi, dài và ai oán, như một khúc nhạc báo tử cho những kẻ yếu thế. Mùi b���i đất, mồ hôi ngựa, và một chút mùi máu tanh thoảng nhẹ trong gió, len lỏi vào khứu giác của Lâm Dịch, khiến hắn cảm thấy cổ họng mình khô khốc, đắng chát.
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh hắn, lặng lẽ quan sát. Nàng không dùng ống nhòm, nhưng đôi mắt sắc bén của nàng vẫn có thể nhìn thấy sự rộng lớn của quân địch. Khuôn mặt trái xoan của nàng giờ đây trắng bệch, đôi môi mím chặt. Nàng khẽ đặt tay lên cánh tay Lâm Dịch, cử chỉ đó không phải để cầu xin sự an ủi, mà là để chia sẻ gánh nặng.
"Thật sự... nhiều đến vậy sao?" Nàng khẽ nói, giọng nàng run rẩy, gần như thì thầm, nhưng lại chứa đựng sự kinh ngạc và sợ hãi tột độ. Đó là một câu hỏi không cần câu trả lời, một sự thừa nhận về quy mô khủng khiếp của mối đe dọa.
Lâm Dịch hạ ống nhòm xuống, đôi mắt hắn nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những lá cờ đen đỏ của quân địch tung bay rợp trời. "Đúng vậy, Vân Nhi. Nhiều hơn bất kỳ ai trong chúng ta từng nghĩ. Đây không phải là một cuộc xâm lấn nhỏ." Giọng hắn trầm khẽ, nhưng vang lên rõ ràng giữa tiếng gió rít. "Đây là một cuộc tổng tấn công, một cuộc chiến tranh tổng lực. Chúng muốn dẫm nát chúng ta, nuốt chửng cả vùng đất này."
Hắn cảm nhận rõ áp lực khổng lồ đang đè nặng lên vai mình. Hàng ngàn sinh mạng, hàng ngàn gia đình ở Thôn Làng Sơn Cước, ở Đồn Gác Biên Giới này, đều đang trông cậy vào hắn. Hắn không có bàn tay vàng, không có thiên phú tu luyện, chỉ có trí óc và kinh nghiệm của một người hiện đại. Nhưng trong khoảnh khắc này, ngay cả trí óc sắc bén nhất cũng cảm thấy choáng váng trước quy mô của mối đe dọa. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "nhưng sinh tồn cho bao nhiêu người? Và liệu có thể làm được không?"
Binh trưởng Triệu đứng cách đó không xa, khuôn mặt ông xám ngoét. Ông siết chặt tay, những khớp xương kêu răng rắc. "Quân triều đình... có vẻ như đã bỏ mặc chúng ta rồi." Giọng ông chua chát, đầy sự thất vọng và cay đắng. Ông đã phục vụ Đại Hạ vương triều cả đời, nhưng giờ đây, khi nguy hiểm cận kề, họ lại bị bỏ rơi, bị biến thành những tấm bia thịt chặn đứng b��ớc tiến của quân địch. Sự yếu kém của quân đội Đại Hạ, sự mục ruỗng của quan trường, tất cả đều được phơi bày trần trụi trong khoảnh khắc này.
Lâm Dịch nghe thấy lời ông Triệu, nhưng không đáp. Hắn biết, lời nói đó không phải để hỏi, mà là một tiếng than thở, một lời nhận định tàn khốc của thực tế. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn thầm nhủ, đây là một quy luật bất biến ở cái thế giới cổ đại tàn khốc này. Điều duy nhất họ có thể làm là tự cứu lấy mình.
Hắn lại đưa ống nhòm lên mắt, lần này không phải để đếm số lượng, mà để tìm kiếm. Tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của một vị tướng tài ba, một bộ chỉ huy ẩn mình. Một đội quân quy mô lớn như vậy, được tổ chức tinh vi đến thế, chắc chắn phải có một kẻ đứng đầu đầy mưu lược. Đây không phải là những kẻ cướp bóc thông thường. "Kẻ địch này... không đơn giản." Lâm Dịch suy tư. "Hắn muốn áp đảo chúng ta bằng số lượng, bằng khí thế. Nhưng liệu hắn có sơ hở nào không? Hay hắn chỉ muốn dùng chiến thuật nghiền nát?"
Hắn chợt nhớ đến lời của Bạch Vân Nhi đêm qua: "Đối thủ của chúng ta không chỉ là quân địch." Thẩm Đại Nhân... tên phản quốc đó. Hắn chắc chắn đang theo dõi tình hình, chờ đợi cơ hội để trục lợi từ cuộc chiến này. Liệu hắn có liên lạc với chỉ huy quân Tây Vực không? Liệu có một âm mưu ngầm nào đó đang được dệt nên, sâu xa hơn cả một cuộc xâm lược đơn thuần?
Một cơn gió mạnh thổi qua, làm Lâm Dịch hơi lảo đảo. Hắn siết chặt tay vào thành tháp canh, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá. Gánh nặng trên vai hắn dường như càng lúc càng lớn, nhưng đồng thời, một ý chí kiên cường cũng trỗi dậy trong lòng hắn. Hắn không thể gục ngã. Hắn không thể để nỗi sợ hãi chiếm lấy. Hắn phải là điểm tựa cho những người khác.
Hắn quay sang Bạch Vân Nhi và Binh trưởng Triệu, ánh mắt hắn đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu. Và chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng. Hãy quay về. Ta cần tập hợp dân làng." Giọng hắn dứt khoát, mang theo một mệnh lệnh kh��ng thể chối cãi. Hắn biết, một trận chiến lớn sắp diễn ra, không chỉ ở biên giới, mà còn ở trong lòng mỗi người dân. Và trận chiến đầu tiên, là chống lại sự hoang mang.
***
Hoàng hôn buông xuống Thôn Làng Sơn Cước, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây, nhưng những tia nắng cuối cùng ấy lại không thể mang đến sự ấm áp. Thay vào đó, chúng chỉ tô đậm thêm vẻ u ám, nặng nề đang bao trùm ngôi làng. Gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt từ phía Cánh Đồng Bất Tận, nơi mà giờ đây, mỗi người dân đều biết, một mối đe dọa khổng lồ đang rình rập.
Thôn làng Sơn Cước, vốn dĩ là một nơi bình yên với những mái nhà gỗ đơn giản, mái tranh ngả màu thời gian, và những con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo, giờ đây chìm trong một bầu không khí hỗn loạn và sợ hãi. Tin tức về quân địch tập kết quy mô lớn đã lan truyền nhanh như cháy rừng, từ tai người này sang tai người khác, bị thổi phồng và biến dạng bởi sự hoang mang. Những tiếng trẻ con chơi đùa thường ngày đã tắt hẳn, thay vào đó là tiếng khóc thút thít, tiếng bàn tán xôn xao, những lời than vãn và lo lắng cho tương lai. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi đất ẩm và một mùi vị khó tả của sự sợ hãi.
Tại quảng trường nhỏ giữa làng, nơi thường ngày là chỗ dân làng tụ tập buôn chuyện, giờ đây một đám đông người đang túm tụm lại, chen chúc nhau, những khuôn mặt lam lũ, khắc khổ nay xanh xao vì lo sợ. Ánh mắt họ chất chứa sự tuyệt vọng, hoang mang, và đôi khi là cả sự giận dữ vô cớ. Một số người đã bắt đầu thu dọn đồ đạc, những túi vải cũ kỹ chứa đựng vài bộ quần áo rách rưới và chút lương thực ít ỏi. Ý định bỏ trốn hiện rõ trong ánh mắt họ, như những con chim hoảng loạn muốn bay đi khỏi cơn bão.
Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi, cùng Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Binh trưởng Triệu xuất hiện ở rìa đám đông. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ sự mệt mỏi và gánh nặng. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây cũng đầy vẻ lo lắng, nhưng hắn vẫn đứng v��ng như một bức tường thành. Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu, cùng một vài dân quân khác, cố gắng duy trì trật tự, nhưng sự sợ hãi của dân làng quá lớn, gần như không thể kiểm soát.
"Lâm công tử! Chúng ta phải làm sao đây?" Một giọng nói run rẩy vang lên. Đó là Đại Nương Lý, người phụ nữ lớn tuổi nhất làng, với khuôn mặt nhăn nheo và đôi mắt đã đục mờ. Bà ta túm lấy tay Lâm Dịch, những ngón tay gầy guộc run lên bần bật. "Quân địch đông như vậy, đông đến nỗi không nhìn thấy điểm cuối! Liệu có thể giữ được làng không? Chúng tôi... chúng tôi chỉ muốn sống sót thôi!"
Một dân làng khác, người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón lấm lem bùn đất, chen lên phía trước, giọng nói đầy tuyệt vọng. "Nghe nói chúng có cả vạn quân! Chúng ta... chúng ta chỉ có mấy trăm người, làm sao chống lại được? Liệu có ai sống sót được không?" Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt cầu cứu, nhưng cũng pha lẫn sự nghi ngờ.
Những tiếng bàn tán xôn xao lập tức bùng lên. "Chạy đi thôi! Ở lại chỉ có chết!" "Chúng ta không có cơ hội đâu!" "Cứu mạng quan trọng hơn!" Tiếng khóc của trẻ nhỏ hòa lẫn vào tiếng than vãn, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn đến đáng sợ. Sự đoàn kết mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng dường như đang đứng trước bờ vực tan rã.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn quét qua từng khuôn mặt trong đám đông. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của họ. Hắn hiểu sự tuyệt vọng của họ. Hắn biết, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và cái chết là điều có thể đến bất cứ lúc nào. Nhưng hắn không thể để họ gục ngã. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn, họ phải chiến đấu.
Hắn giơ tay lên cao, ra hiệu cho đám đông im lặng. Giọng hắn vang lên, dứt khoát và đầy uy lực, át đi tiếng ồn ào xung quanh, khiến mọi người bất giác ngừng lại, lắng nghe. "Chúng ta sẽ không bỏ cuộc! Chúng ta sẽ không chạy trốn! Chúng ta sẽ chiến đấu!"
Những lời nói đó như một tiếng sét đánh ngang tai. Đám đông im bặt, ngỡ ngàng nhìn Lâm Dịch.
"Ta biết các ngươi sợ hãi," Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn trầm ấm hơn, mang theo sự thấu hiểu. "Ta cũng sợ. Ai mà không sợ chết? Nhưng chạy trốn liệu có phải là lối thoát? Chạy đến đâu? Tây Vực sẽ không bỏ qua bất cứ ai. Chúng sẽ hủy diệt mọi thứ trên đường đi của chúng. Nếu chúng ta bỏ chạy, chúng ta sẽ mất tất cả: nhà cửa, ruộng vườn, và có thể cả sinh mạng của mình trong sự hỗn loạn."
Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào lòng người. "Nhưng nếu chúng ta ở lại, nếu chúng ta đoàn kết, nếu chúng ta chiến đấu... chúng ta có cơ hội." Hắn nhìn thẳng vào mắt từng người. "Ta đã nhìn thấy quân địch. Chúng rất đông. Nhưng chúng không phải là thần thánh. Chúng là con người, và chúng cũng biết sợ hãi. Chúng ta có địa hình, chúng ta có sự chuẩn bị, và quan trọng nhất, chúng ta có một lý do để chiến đấu: bảo vệ gia đình, bảo vệ thôn làng của chúng ta!"
Lâm Dịch biết, lời nói suông không đủ. Hắn cần phải cung cấp cho họ một kế hoạch, một lối thoát thực tế. "Chúng ta không chỉ ngồi chờ chết. Chúng ta đã chuẩn bị. Chúng ta có những chiến hào, những cạm bẫy, những bức tường. Chúng ta c�� vũ khí, lương thực, và thuốc men. Binh trưởng Triệu và các dân quân của chúng ta đã được huấn luyện. Chúng ta sẽ không chiến đấu một mình."
Bạch Vân Nhi bước đến bên cạnh Lâm Dịch, ánh mắt nàng quét qua đám đông. Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, củng cố thêm lời Lâm Dịch. "Sự đoàn kết mới là sức mạnh lớn nhất của chúng ta lúc này. Kẻ thù của chúng ta muốn chia rẽ chúng ta, muốn chúng ta hoảng sợ và bỏ chạy. Nhưng nếu chúng ta giữ vững niềm tin, nếu chúng ta giúp đỡ lẫn nhau, chúng ta sẽ vượt qua. Mỗi người một việc, từ việc nấu ăn, chăm sóc người bị thương, đến việc canh gác, tuần tra. Mỗi người đều là một phần không thể thiếu của phòng tuyến này."
Vương Đại Trụ, với vẻ mặt kiên định, bước lên. "Đúng vậy! Chúng ta không thể bỏ rơi nhau! Ai muốn chạy trốn, cứ chạy! Nhưng những người ở lại, chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ làng này! Chúng ta đã xây dựng nó bằng mồ hôi và nước mắt, không thể để quân địch hủy hoại!" Giọng hắn to và rõ ràng, truyền thêm dũng khí cho những người đang dao động.
Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt họ đầy quyết tâm. Trần Nhị Cẩu, dù có chút sợ hãi, nhưng vẫn giữ vững tinh thần. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ không lùi bước!"
Lâm Dịch quay lại nhìn Đại Nương Lý. "Đại Nương, chúng ta sẽ không để ai bị bỏ lại. Ta đã chuẩn bị kế hoạch sơ tán. Nếu tình hình trở nên tồi tệ nhất, chúng ta sẽ có nơi trú ẩn an toàn. Nhưng trước hết, chúng ta phải giữ vững phòng tuyến này." Hắn vạch ra những chỉ thị cụ thể: "Những người già, phụ nữ và trẻ em sẽ được ưu tiên vào hầm trú ẩn đã đào sẵn. Những người đàn ông khỏe mạnh, các ngươi sẽ được phân công nhiệm vụ canh gác, vận chuyển vật tư, hoặc tham gia vào đội dân quân. Những người có kinh nghiệm làm nông, các ngươi sẽ đảm bảo lương thực. Không ai được phép lười biếng. Mỗi người đều phải đóng góp."
Hắn lấy ra tấm Cẩm Nang Kế Sách, lật dở vài trang, rồi chỉ thị cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ. "Vương Đại Trụ, ngươi sẽ phụ trách việc tổ chức dân quân, củng cố các chốt gác phía Tây. Lý Hổ, ngươi tiếp tục nhiệm vụ trinh sát, nhưng phải cẩn trọng hơn. Binh trưởng Triệu sẽ phối hợp với các ngươi, chỉ huy lực lượng chính quy. Bạch Vân Nhi sẽ lo việc hậu cần, đảm bảo lương thực, nước uống và thuốc men không bị thiếu hụt."
Đám đông dần dần lắng xuống. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một tia hy vọng mỏng manh và một ý chí chiến đấu mới được khơi dậy. Họ nhìn Lâm Dịch, nhìn Bạch Vân Nhi, nhìn những người chỉ huy, và trong ánh mắt họ, giờ đây không chỉ có tuyệt vọng, mà còn có sự tin tưởng. Họ hiểu rằng, đây là trận chiến của tất cả mọi người.
Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm buông xuống, nuốt chửng những mái nhà tranh, những con đường đất, và cả những khuôn mặt khắc khổ. Tiếng gió rít qua những khe cửa, tiếng cờ xí phấp phới ở đồn gác xa xa, và tiếng trống trận mờ ảo từ phía quân địch vẫn vọng lại, như một lời nhắc nhở không ngừng về mối đe dọa đang đến gần.
Lâm Dịch đứng giữa quảng trường, cảm nhận hơi lạnh của đêm và s��� nặng nề của trách nhiệm. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự còn chưa bắt đầu, và những thách thức phía trước sẽ còn khốc liệt hơn gấp bội. Sự đoàn kết nội bộ, tinh thần chiến đấu của dân làng, tất cả đều sẽ bị thử thách đến cực điểm. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, hắn biết mình không thể lùi bước. Hắn đã chọn con đường này, con đường bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng.
Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh lửa trại của quân địch vẫn rực sáng, như những con mắt quỷ dữ đang nhìn chằm chằm vào họ. Một cảm giác bi tráng dâng lên trong lòng hắn. Dù có phải trả giá bằng máu và nước mắt, dù cho Đại Hạ Vương Triều có sụp đổ, hắn vẫn sẽ đứng vững ở đây, cùng với những người dân của mình, đối mặt với cơn bão đang ập đến. Họ sẽ chờ đợi. Họ sẽ chiến đấu. Vì sinh tồn.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.