Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 610: Kiểm Kê Phòng Tuyến: Trước Gió Bão

Đêm đã buông xuống trên Cánh Đồng Bất Tận, mang theo một màn sương lạnh lẽo và sự tĩnh mịch đáng sợ. Trần Nhị Cẩu cùng ba người lính tuần tra khác đã phi như bay về đồn, mang theo tin tức chấn động. Lý Hổ và những người còn lại ẩn mình trong bóng đêm, đôi mắt căng thẳng dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất của gió, của cỏ, của những âm thanh mơ hồ từ xa vọng lại. Hắn biết, một chương mới đã mở ra, không còn là những cuộc đấu trí trên bàn giấy hay những mưu kế thâm sâu trong hậu trường, mà là tiếng gầm của chiến tranh cận kề.

Tin tức từ biên giới như một nhát dao sắc lạnh, xé toạc màn sương mù của sự bình yên giả tạo. Lâm Dịch nhận được báo cáo của Trần Nhị Cẩu vào giữa đêm, khi hắn đang miệt mài bên đống bản đồ và sổ sách, cùng Bạch Vân Nhi phân tích các tuyến phòng thủ và hậu cần. Vết chân lạ, nhánh cây bị bẻ, mảnh vải vụn – những bằng chứng nhỏ bé nhưng đủ để khẳng định sự thật tàn khốc: quân địch đã đặt chân lên đất Đại Hạ, không còn là những tin đồn xa xôi hay dự đoán trên giấy trắng.

Lâm Dịch lắng nghe Trần Nhị Cẩu tường thuật, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại khẽ nheo lại. Hắn cầm mảnh vải vụn lên, vuốt ve chất liệu thô ráp, cảm nhận mùi hương lạ lẫm còn vương lại. “Chắc chắn là loại vải mà dân du mục phía Bắc thường dùng,” Bạch Vân Nhi khẽ nói, giọng nàng trầm thấp nhưng đầy kiên định. “Họ sống trong điều kiện khắc nghiệt, trang phục cũng phải bền chắc và giữ ấm tốt.” Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt không rời mảnh vải. Hắn không nói gì, nhưng trong đầu đã phác thảo hàng trăm kịch bản, hàng ngàn phương án đối phó.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch, không ngừng nhắc nhở hắn về gánh nặng đang đè trên đôi vai gầy. Hắn không phải là một vị tướng quân bách chiến bách thắng, cũng không có thiên phú tu luyện để càn quét ngàn quân. Hắn chỉ là m��t người bình thường bị ném vào thế giới này, với tri thức và tư duy hiện đại làm vũ khí duy nhất. Nhưng chính những tri thức ấy, những kỹ năng tổ chức và phân tích ấy, đã giúp hắn xây dựng được một mạng lưới phòng thủ, một cộng đồng mà giờ đây hắn phải bảo vệ. Đêm đó, hắn không chợp mắt. Ánh nến chập chờn trên bàn soi rõ khuôn mặt trầm tư, đôi mắt không ngừng suy tính, cân nhắc.

Màn đêm dần nhường chỗ cho ánh bình minh đầu tiên. Không khí se lạnh, những hạt sương đêm còn đọng trên mái ngói, trên những cành cây khẳng khiu, tạo nên một bức tranh mờ ảo, huyền hoặc. Lâm Dịch, trong trang phục giản dị nhưng gọn gàng, chiếc áo vải thô màu xám tro không một nếp nhăn, cùng Binh trưởng Triệu, Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ bước lên tường thành Đồn Gác Biên Giới. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi, mùi kim loại từ những vũ khí vừa được mài sắc và cả mùi mồ hôi thoang thoảng của lính canh. Bầu không khí nơi đây căng thẳng đến nghẹt thở, mỗi lính gác đều đứng thẳng tắp, ánh mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách, từng khoảng trống. Tiếng lính tuần tra trên tường thành bước đi nặng nề, tiếng vũ khí va chạm vào nhau khô khốc, tất cả hợp thành một bản giao hưởng của sự cảnh giác.

Lâm Dịch khẽ hít một hơi, cảm nhận không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực. Hắn nhìn xuống khoảng sân rộng bên dưới, nơi những người lính đang hối hả chuẩn bị cho một ngày mới, ánh mắt dừng lại ở từng chốt gác, từng góc tường đá được củng cố. Những bức tường thành cũ kỹ, vốn đã sờn rách và mục nát, giờ đây đã được gia cố bằng những khối đá tảng lớn và những thanh gỗ lim chắc chắn, tạo thành một lớp phòng thủ dày dặn hơn.

"Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng rõ ràng, khiến Binh trưởng Triệu đang đứng cạnh hắn lập tức quay lại, nghiêm mình. Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, luôn mặc giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ nghiêm túc và kỷ luật. "Tình trạng tường thành và các ụ súng đã được gia cố đến mức nào rồi?"

"Báo cáo Lâm công tử," Binh trưởng Triệu đáp, giọng nói trầm và dứt khoát. "Chúng thần đã sử dụng đá tảng và gỗ lim gia cố, dày hơn trước ba tấc. Các ụ súng cũng đã được bố trí lại theo bản đồ ngài cung cấp, đảm bảo tầm bắn và góc độ yểm trợ tối đa." Hắn giơ tay chỉ về phía những khẩu nỏ lớn đặt trên tường thành, mũi tên kim loại sáng loáng dưới ánh bình minh.

Lâm Dịch không đáp lời ngay. Hắn đưa tay chạm vào lớp tường thành mới gia cố, cảm nhận sự thô ráp và vững chắc của nó. Lớp đá mới trộn vữa còn phảng phất mùi vôi vữa nhè nhẹ, nhưng sự kiên cố của nó thì không thể nghi ngờ. Hắn cúi xuống kiểm tra các chốt khóa bằng sắt của cổng thành, kéo thử vài lần để chắc chắn chúng không có sơ hở. Sau đó, hắn đi dọc theo tường thành, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét qua từng vị trí phòng thủ. Hắn dừng lại trước một ụ súng, nhìn kỹ khẩu nỏ được đặt ở đó, kiểm tra dây cung, ống ngắm đơn giản được khắc trên thân gỗ. "Góc bắn này cần được điều chỉnh thêm một chút," hắn lẩm bẩm, chỉ vào một điểm trên tường. "Nếu địch dùng thang leo, góc này sẽ là điểm mù." Binh trưởng Triệu lập tức ghi nhớ, gật đầu lia lịa.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, cũng đi theo sát Lâm Dịch. Hắn chỉ dẫn về vị trí của dân quân, những người được phân công luân phiên canh gác tại các chốt yếu hơn. "Dân quân của chúng ta được bố trí xen kẽ với binh lính chính quy, Lâm công tử," Vương Đại Trụ báo cáo, giọng nói to rõ, pha chút tự hào. "Họ tuy chưa có kinh nghiệm, nhưng tinh thần thì không thua kém ai."

Lâm Dịch nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi sương mù còn dày đặc. Hắn biết, những gì họ đang làm chỉ là những biện pháp tạm thời, một nỗ lực tuyệt vọng để chống lại một đội quân chính quy hùng mạnh. "Đường hầm thoát hiểm và các kho dự trữ dưới lòng đất thì sao?" Lâm Dịch hỏi, quay lại nhìn Binh trưởng Triệu, ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng. "Phải đảm bảo không có bất kỳ sơ hở nào. Đặc biệt là kho lương thực và dược liệu. Đó là huyết mạch của chúng ta."

Bạch Vân Nhi, đứng cạnh Lâm Dịch, với vóc dáng thon thả và cử chỉ thanh thoát, cũng không ngừng ghi chép. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt thông minh, sắc sảo của nàng luôn dõi theo từng lời nói, từng hành động của Lâm Dịch. Nàng hiểu gánh nặng mà Lâm Dịch đang mang, và nàng biết rằng sự tỉ mỉ của hắn không phải là sự nghi ngờ, mà là sự cẩn trọng đến mức cực đoan, bởi vì hắn hiểu rõ giá trị của mỗi sinh mạng.

Lâm Dịch lại quay về phía trước, ánh mắt quét qua những bãi đất trống trải bên ngoài đồn. Sương mù vẫn giăng mắc, che khuất tầm nhìn, nhưng hắn biết rằng đằng sau màn sương ấy là cả một Cánh Đồng Bất Tận rộng lớn, và ở đó, quân địch đang rình rập. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Chỉ có kẻ mạnh mới có quyền sinh tồn. Và để trở thành kẻ mạnh, chúng ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn bất cứ ai khác." Hắn suy nghĩ về sự yếu kém và mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều, khi một vùng biên giới rộng lớn lại phải dựa vào một nhóm nhỏ binh lính và dân quân, dưới sự chỉ huy của một người xuyên không như hắn, để chống lại mối đe dọa từ bên ngoài. Đó là một sự thật cay đắng, nhưng cũng là động lực để hắn không ngừng cố gắng. Hắn biết, một trận đánh lớn đang đến gần, không chỉ là những cuộc thăm dò nhỏ lẻ, mà là một cuộc tổng tấn công quy mô.

Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng các công sự trên tường thành, Lâm Dịch cùng Lý Hổ và một nhóm nhỏ binh lính tiến sâu vào Cánh Đồng Bất Tận. Sương mù đã tan bớt, nhường chỗ cho ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng, nhưng cái lạnh vẫn còn vương vấn trong không khí. Cánh đồng trải dài vô tận, những thảm cỏ xanh mướt uốn lượn theo triền đồi, điểm xuyết bởi vài cây cổ thụ cô đơn đứng sừng sững như những người lính gác thầm lặng. Âm thanh duy nhất là tiếng gió xào xạc qua những ngọn cỏ, tiếng chim xa xăm và tiếng côn trùng vo ve, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường. Nhưng dưới sự bình yên ấy, lại ẩn chứa mối hiểm nguy khôn lường.

Lâm Dịch mặc chiếc áo choàng màu sẫm để dễ dàng ẩn mình, bước đi nhẹ nhàng trên thảm cỏ ẩm ướt. Đôi mắt hắn không ngừng quét qua xung quanh, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, đi cạnh hắn, ánh mắt sắc lạnh và cảnh giác không kém. Hắn vừa là đội trưởng trinh sát, vừa là người dẫn đường đáng tin cậy nhất trong địa hình này.

Họ dừng lại tại một khu vực có nhiều lùm cây rậm rạp, nơi một trạm gác tiền tiêu đã được thiết lập. Trạm gác này được ngụy trang khéo léo, chỉ là một cái hầm nhỏ đào sâu dưới đất, phủ đầy cỏ và lá cây khô, khó mà phát hiện được từ xa. Bên trong, một người lính đang ngồi im phăng phắc, đôi mắt dáo dác nhìn quanh. Lâm Dịch cúi xuống kiểm tra sợi dây bẫy được giấu kỹ dưới lớp cỏ, cảm nhận độ căng của nó. "Sợi dây này rất tinh xảo," hắn lẩm bẩm, "gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường." Đó là một trong những sáng kiến của hắn, sử dụng dây gai mảnh được ngụy trang bằng bùn và lá cây, nối với một hệ thống chuông nhỏ hoặc một mũi tên tẩm độc.

Lý Hổ chỉ tay về phía xa, giọng nói trầm thấp và thẳng thắn: "Đại ca, đêm qua, đội của ta phát hiện thêm dấu chân của khoảng mười tên địch ở khu vực này, chúng có vẻ đang thăm dò đường đi và các điểm yếu trong phòng thủ của chúng ta. Chúng đi rất cẩn thận, gần như không để lại dấu vết rõ ràng, nhưng mắt của lính trinh sát thì không thể đánh lừa."

Lâm Dịch nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua vùng đất mà Lý Hổ vừa chỉ. "Chúng rất cẩn trọng. Hệ thống báo động này, liệu có thể phát hiện được những kẻ chuyên nghiệp như vậy không?" Hắn biết rằng kẻ địch không phải là những kẻ ô hợp, mà là một đội quân được huấn luyện bài bản, có kinh nghiệm chiến trường dày dặn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cũng cần được áp dụng một cách linh hoạt.

"Nếu chúng không cẩn thận, nhất định sẽ chạm phải dây bẫy," Lý Hổ tự tin đáp. "Chúng ta cũng đã bổ sung thêm người túc trực, thay ca liên tục. Hơn nữa, chúng ta còn có những cái bẫy chông được ngụy trang kỹ lưỡng dưới lớp lá khô, chúng sẽ không ngờ tới." Hắn dẫn Lâm Dịch đến một khu vực khác, nơi những cọc tre vót nhọn được chôn sâu dưới đất, phủ đầy lá và cành cây. Mùi đất ẩm và cỏ dại quyện vào nhau, che lấp đi mùi kim loại hay gỗ mới.

Lâm Dịch không khỏi thở dài trong lòng. Những biện pháp này, dù tinh vi đến đâu, vẫn chỉ là những giải pháp thô sơ. Chúng không thể ngăn chặn hoàn toàn một đội quân, mà chỉ có thể làm chậm bước tiến của chúng, gây ra một số tổn thất nhỏ và cung cấp thời gian cảnh báo. Hắn rút ra một chiếc ống nhòm nhỏ được bọc da (một trong những sản phẩm hắn đã cố gắng chế tạo từ những kiến thức còn sót lại từ thế giới cũ, dù chất lượng không thể sánh bằng hàng hiện đại), đưa lên mắt, quan sát về phía chân trời. Từ xa, những ngọn núi trùng điệp hiện lên mờ ảo, ẩn chứa vô vàn bí ẩn và nguy hiểm. Hắn biết, đó không chỉ là nơi quân địch có thể ẩn náu, mà còn có thể là nơi những thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện, như những lời đồn thổi vẫn thường lan truyền.

"Lý Hổ, vị trí của trạm gác tiền tiêu này cần được dịch chuyển thêm ba trượng về phía tây," Lâm Dịch nói, hạ ống nhòm xuống, chỉ vào một điểm trên bản đồ đã được hắn ghi nhớ trong đầu. "Nó sẽ giúp chúng ta có tầm quan sát rộng hơn, đồng thời nằm trong vùng cây cối rậm rạp hơn, khó bị phát hiện hơn." Lý Hổ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ thán phục. Hắn chưa từng thấy ai có khả năng quan sát và tính toán địa hình tỉ mỉ đến vậy.

Lâm Dịch tiếp tục kiểm tra từng sợi dây báo động, từng vị trí của bẫy chông, lắng nghe tiếng gió rít qua tai, cố gắng cảm nhận sự thay đổi nhỏ nhất trong không khí. Hắn biết rằng, cuộc chiến này sẽ không chỉ dựa vào vũ lực, mà còn là cuộc chiến của trí tuệ, của sự kiên nhẫn và khả năng thích nghi. Sự yếu kém của Đại Hạ Vương Triều đã buộc họ phải dựa vào những giải pháp sáng tạo, và Lâm Dịch là người duy nhất có thể cung cấp những giải pháp ấy. Hắn nhận thấy, mối hiểm họa từ Thẩm Đại Nhân không chỉ dừng lại ở việc bán đứng thông tin, mà còn có thể là những âm mưu phá hoại từ bên trong, khiến cho những nỗ lực phòng thủ của họ trở nên vô nghĩa. "Sẽ có một trận đánh lớn," hắn tự nhủ, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. "Và chúng ta phải sẵn sàng, không chỉ cho những gì chúng ta thấy, mà cả những gì chúng ta không thể thấy."

Khi mặt trời đã lên cao, tỏa ánh nắng vàng ấm áp khắp Cánh Đồng Bất Tận, Lâm Dịch cùng đoàn người quay trở về Thôn Làng Sơn Cước. Khung cảnh nơi đây hoàn toàn khác biệt so với sự căng thẳng của đồn gác hay sự tĩnh mịch của cánh đồng. Tiếng trẻ con chơi đùa ríu rít, tiếng gà gáy, tiếng lợn ụt ịt từ các chuồng trại xa xa, tiếng dân làng trò chuyện rôm rả xen lẫn tiếng búa đập, tiếng cưa xẻ gỗ. Mùi khói gỗ từ những căn bếp, mùi thức ăn đang nấu, mùi đất và mùi động vật trang trại hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí bình yên, mộc mạc và đầy sức sống.

Tuy nhiên, dưới vẻ ngoài bình dị ấy, một sự thay đổi lớn đang diễn ra. Tại khoảng đất trống giữa làng, hàng trăm người dân, từ những thanh niên trai tráng đến những người trung niên, đang hăng say tập luyện. Họ mặc những bộ quần áo vải thô đã sờn cũ, tay cầm những cây giáo mác tự rèn, những thanh kiếm cũ kỹ, hoặc những chiếc cung tên đơn giản. Tiếng hô vang, tiếng vũ khí va chạm khô khốc, và tiếng bước chân dậm đều tạo nên một nhịp điệu mới cho ngôi làng. Đây chính là lực lượng dân quân, những người nông dân hiền lành đã được Lâm Dịch và Vương Đại Trụ huấn luyện để trở thành những người bảo vệ quê hương.

Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu tiến vào khu vực kho lương thực, một nhà kho lớn được xây dựng vững chắc bằng đá và gỗ, nằm ở rìa làng. Bên trong, từng bao gạo, bao ngô được chất chồng lên nhau thành những đống cao ngút. Mùi hạt ngũ cốc khô ráo, thơm lừng lan tỏa khắp không gian. Bạch Vân Nhi mở cuốn sổ sách dày cộm, ngón tay thon dài lướt trên những hàng chữ ngay ngắn.

"Lâm công tử," nàng báo cáo, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. "Lương thực dự trữ đủ dùng cho ba tháng nếu chiến sự kéo dài, thậm chí có thể kéo dài hơn nếu chúng ta tiết kiệm. Nhưng dược liệu đặc trị vẫn còn hạn chế. Chúng ta đang cố gắng thu mua thêm từ các thương hội khác, nhưng giá cả đã bắt đầu leo thang." Nàng khẽ nhíu mày, biểu lộ một chút lo lắng.

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, trong chiến tranh, lương thực và dược liệu là những thứ quý giá hơn vàng bạc. Hắn đi đến từng bao gạo, dùng tay chạm vào, cảm nhận độ chắc chắn của nó. Sau đó, hắn kiểm tra các thùng gỗ đựng dược liệu, ngửi mùi thảo dược khô thoang thoảng. Hắn nhận thấy sự thiếu thốn về những loại dược liệu quý hiếm, những thứ có thể cứu sống người trong những trường hợp nguy kịch.

"Đại ca, dân quân ai cũng hừng hực khí thế!" Trần Nhị Cẩu reo lên, khuôn mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời. Hắn chạy theo Lâm Dịch, miệng không ngừng nói. "Vương Đại Trụ huynh cũng đang rèn luyện họ rất nghiêm túc. Mỗi sáng sớm và chiều t��i, họ đều tập luyện không ngừng nghỉ!" Nhị Cẩu làm nấy, hắn luôn cố gắng hết sức mình.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn quay sang nhìn những người dân quân đang tập luyện. Tinh thần của họ là điều đáng quý, nhưng kinh nghiệm thực chiến mới là thứ quyết định sống còn trên chiến trường. Hắn quan sát cách họ sử dụng vũ khí, nhận thấy nhiều người vẫn còn lúng túng, động tác chưa dứt khoát.

"Tinh thần là tốt," Lâm Dịch trầm tư nói, ánh mắt quét qua từng người dân quân. "Nhưng kinh nghiệm thực chiến mới là thứ quyết định. Chúng ta phải tìm cách bù đắp thiếu sót này." Hắn tự hỏi, làm sao để biến những người nông dân chất phác này thành những chiến binh thực thụ trong một thời gian ngắn? Tri thức có thể cung cấp chiến thuật, nhưng kinh nghiệm chiến đấu thì phải đổ bằng máu và nước mắt. "Vũ khí thì sao?" hắn hỏi Vương Đại Trụ, người đang đứng bên cạnh, khuôn mặt nghiêm nghị.

Vương Đại Trụ báo cáo: "Vũ khí chủ yếu là đao kiếm, giáo mác tự rèn và một số ít cung tên. Súng hỏa mai thì chỉ có mấy khẩu lấy được từ quân triều đình, số lượng ít ỏi, đạn dược cũng không nhiều. Hầu hết là vũ khí thô sơ, Lâm công tử." Giọng hắn có chút nặng nề, lộ rõ sự bất lực.

Lâm Dịch biết điều đó. Đại Hạ Vương Triều đã suy yếu đến mức không thể trang bị đầy đủ cho quân lính của mình, huống chi là dân quân. Hắn đi đến khu vực tập luyện, quan sát kỹ hơn. Hắn nhìn thấy một người thanh niên đang cầm cây giáo mác, động tác còn vụng về, không vững. Hắn bước đến, nhẹ nhàng nắm lấy tay người thanh niên, chỉnh sửa tư thế. "Phải giữ vững trọng tâm, lực phải dồn vào mũi giáo, không phải cả cánh tay," hắn hướng dẫn, giọng nói ôn hòa nhưng đầy uy quyền. "Trên chiến trường, một giây lơ là cũng có thể phải trả giá bằng cả sinh mạng." Người thanh niên gật đầu, ánh mắt đầy vẻ kính phục. Lâm Dịch cũng động viên họ: "Mỗi ngày các ngươi đổ mồ hôi trên sân tập, là mỗi ngày các ngươi tự cứu lấy chính mình, cứu lấy gia đình mình. Sự kiên cường của các ngươi chính là bức tường thành vững chắc nhất của thôn làng này."

Hắn dừng lại bên một thùng gỗ lớn, nơi chứa những thanh kiếm cùn và những chiếc nỏ thô sơ. Hắn nhấc một thanh kiếm lên, cảm nhận trọng lượng và độ cân bằng của nó. "Chúng ta cần cải thiện chất lượng vũ khí," hắn nói với Vương Đại Trụ. "Không thể để họ chiến đấu với những thứ này. Ta sẽ tìm cách. Và ta cần một đội thợ rèn giỏi, có khả năng sản xuất vũ khí chất lượng hơn."

Nội tâm Lâm Dịch không ngừng trăn trở. Hắn hiểu rằng, những người dân này, mặc dù đầy nhiệt huyết, vẫn chỉ là những con nai vàng ngơ ngác trước bầy sói hung tợn. Sự thiếu kinh nghiệm thực chiến của dân quân sẽ là một gánh nặng lớn. Hắn hình dung ra những cảnh tượng khốc liệt của chiến tranh, những mất mát không thể tránh khỏi. Nhưng hắn không thể gục ngã. Hắn phải kiên cường, phải tìm mọi cách để bảo vệ họ. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đã đẩy họ vào thế đường cùng, buộc Lâm Dịch phải gánh vác trách nhiệm mà lẽ ra phải thuộc về triều đình.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây. Ánh nắng cuối cùng yếu ớt chiếu rọi lên Thôn Làng Sơn Cước, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng và đầy suy tư. Lâm Dịch đứng một mình trên tháp canh cao nhất của thôn, nhìn về phía biên giới đang dần chìm vào bóng tối. Gió se lạnh thổi qua, làm lay động vạt áo choàng của hắn. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy toàn bộ ngôi làng, những mái nhà tranh đơn sơ, những con đường đất nhỏ, và cả những khuôn mặt khắc khổ nhưng đầy nghị lực của người dân.

Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi lặng lẽ đứng đó, mái tóc đen nhánh khẽ bay trong gió. Nàng không nói gì, chỉ im lặng chia sẻ sự trầm tư của hắn. Hắn cảm thấy gánh nặng của cả một cộng đồng đang đè lên vai mình, nặng trĩu hơn bao giờ hết. Mỗi một sinh mạng trong thôn làng này, mỗi một ánh mắt tin tưởng nhìn vào hắn, đều là một lời nhắc nhở về trách nhiệm mà hắn không thể chối bỏ.

Lâm Dịch khẽ thở dài, hơi thở hóa thành làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh. "Vân Nhi, em nghĩ chúng ta đã làm đủ chưa?" Giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút mệt mỏi mà hắn hiếm khi bộc lộ. Đó không phải là một câu hỏi để tìm kiếm sự an ủi, mà là một sự tự vấn sâu sắc.

Bạch Vân Nhi nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, một cử chỉ an ủi tinh tế. "Công tử đã làm mọi thứ có thể, thậm chí hơn cả những gì một người có thể làm. Nhưng... đối thủ của chúng ta không chỉ là quân địch." Nàng khẽ siết nhẹ bàn tay, ánh mắt nàng cũng dõi về phía chân trời, nơi những bóng đêm đang dần nuốt chửng mọi thứ. Lời nhắc nhở của nàng như một lời cảnh báo, không phải chỉ riêng về quân địch, mà còn về những kẻ thù ẩn mình, những âm mưu chính trị đang bủa vây.

Lâm Dịch siết chặt nắm tay, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. Hắn hiểu ý Bạch Vân Nhi. "Thẩm Đại Nhân..." Hắn lẩm bẩm, tên của kẻ phản quốc kia như một lời nguyền rủa. "Hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để nhúng tay vào. Cuộc chiến này sẽ không chỉ ở biên giới." Hắn biết, Thẩm Đại Nhân, kẻ đã cấu kết với quân địch, sẽ tìm mọi cách để trục lợi từ cuộc chiến này, thậm chí có thể gây ra những tổn thất lớn từ bên trong. Mối liên minh ngầm với các quan chức mà hắn đã gieo mầm nghi ngờ về Thẩm Đại Nhân giờ đây trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch thầm nhủ. "Nhưng nó cần được sử dụng một cách khôn ngoan." Hắn nhớ lại những bí ẩn về thế lực tu hành và bản chất của thế giới này, những điều mà hắn đã nghe được qua những lời đồn thổi, qua những cuốn sách cổ. Liệu chúng có xuất hiện trong cuộc chiến này không? Liệu Cổ Ngọc Phù mà hắn đang sở hữu có mối liên hệ gì với 'linh khí mỏng manh' của thế giới này không? Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu hắn, nhưng hiện tại, tất cả đều phải nhường chỗ cho một mục tiêu duy nhất: sinh tồn và bảo vệ.

Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, trao đổi vài lời ngắn ngủi, giọng nói đã trở lại vẻ quyết đoán thường ngày: "Hãy đảm bảo rằng hệ thống truyền tin của chúng ta luôn hoạt động. Ta cần nắm bắt mọi thông tin, dù là nhỏ nhất. Và hãy chuẩn bị kế hoạch sơ tán cho dân làng nếu tình hình trở nên tồi tệ nhất."

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt nàng đầy kiên đ���nh. "Đã rõ, công tử. Mọi thứ sẽ được chuẩn bị."

Lâm Dịch lại hướng mắt về phía chân trời, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, nuốt chửng những ngọn núi xa xăm, biến chúng thành những bóng đen khổng lồ, đáng sợ. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những lo lắng, những hoài nghi đang dâng lên trong lòng. "Những người này, gia đình này, thôn làng này..." Hắn tự nhủ, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sức nặng, như một lời thề. "Mình phải bảo vệ họ, bằng mọi giá."

Hắn biết, đây sẽ là một trận chiến không khoan nhượng, một cuộc thử thách khắc nghiệt nhất mà hắn từng phải đối mặt. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn có Bạch Vân Nhi, có Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu, Binh trưởng Triệu, và cả những người dân quân kiên cường này. Họ là hy vọng duy nhất của hắn. Dù Đại Hạ Vương Triều có sụp đổ, dù thế giới này có mục nát đến đâu, hắn vẫn sẽ giữ vững nơi này, giữ vững những giá trị và con người mà hắn trân trọng. Một cảm giác foreboding bao trùm lấy hắn, báo hiệu một đêm không yên giấc, và một tương lai đầy bão tố đang chờ đợi.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free