Lạc thế chi nhân - Chương 609: Mạng Lưới Thức Giấc: Biên Cương Cảnh Báo
Tiếng gà gáy lanh lảnh xé tan màn sương sớm, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu ở Thôn Làng Sơn Cước. Nhưng đối với Lâm Dịch, đêm qua dường như chưa hề kết thúc. Ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sự sắc bén, căng thẳng từ cuộc họp bí mật, dù cơ thể đã mỏi mệt vì thiếu ngủ. Hắn không có thời gian để nghỉ ngơi. Sau khi rời khỏi căn phòng đầy khói nến và những lời bàn tính nặng trĩu, Lâm Dịch không về giường. Hắn đi thẳng đến căn phòng làm việc của mình, căn phòng mà giờ đây đã trở thành trung tâm đầu não của mọi kế hoạch, mọi quyết sách.
Bên trong căn phòng được chiếu sáng lờ mờ bởi một ngọn đèn dầu, Lâm Dịch đang tỉ mỉ trải rộng một tấm bản đồ thô sơ lên mặt bàn gỗ cũ kỹ. Tấm bản đồ này được vẽ lại từ trí nhớ và những thông tin thu thập được từ dân làng, thợ săn, và ngay cả những thương nhân từng vượt qua vùng biên. Dù không chính xác hoàn hảo như bản đồ hiện đại, nó vẫn phác họa khá đầy đủ địa hình hiểm trở của vùng biên giới, những con đường mòn cheo leo, những thung lũng sâu hun hút, và cả những con sông chảy xiết mà quân địch có thể lợi dụng. Hắn dùng mấy hòn đá cuội nhẵn bóng để giữ chặt các góc bản đồ, ngăn nó cuộn lại. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi đất ẩm từ những đôi giày vừa mới tháo ra hòa quyện vào không khí, tạo nên một sự hỗn tạp khó tả. Bên ngoài, tiếng trẻ con nô đùa buổi sớm vẫn chưa vang lên, chỉ có tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng chó sủa vọng từ xa và tiếng bước chân lạo xạo của vài người dân dậy sớm ra đồng. Một bầu không khí bình yên đến đáng sợ, như một tấm màn che giấu đi cơn bão táp sắp ập đến.
Chỉ ít lâu sau, cánh cửa khẽ mở. Bạch Vân Nhi bước vào trước, theo sau là Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu. Tất cả đều mang vẻ mặt nghiêm trọng, biểu lộ rõ sự lo lắng và hồi hộp. Họ đã được Lâm Dịch triệu tập ngay sau khi hắn trở về, và dù chưa biết chi tiết, họ đều cảm nhận được sự cấp bách trong tình hình. Bạch Vân Nhi vẫn giữ phong thái ung dung nhưng đôi mắt nàng lại lộ rõ vẻ mệt mỏi, có lẽ cũng đã thức trắng đêm. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân quen thuộc, gọn gàng và kín đáo, nhưng lại toát lên vẻ lo âu. Vương Đại Trụ với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nay lộ rõ vẻ căng thẳng, hai tay hắn siết chặt lại. Lý Hổ, với vết sẹo nhỏ trên lông mày, ánh mắt sắc lẹm quét một lượt quanh căn phòng trước khi dừng lại trên Lâm Dịch, đầy vẻ cảnh giác. Trần Nhị Cẩu, dù nhanh nhẹn và trung thành, vẻ mặt ngây ngô thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy, đôi mắt sáng chăm chú nhìn Lâm Dịch, sẵn sàng lắng nghe mọi mệnh lệnh.
Lâm Dịch không vòng vo. Hắn đưa mắt nhìn từng người một, vẻ mặt nghiêm nghị không giấu giếm sự cấp bách của tình hình. "Thông tin từ đêm qua không thể xem nhẹ," hắn bắt đầu, giọng nói trầm và dứt khoát, vang vọng trong căn phòng nhỏ. "Quân địch đang rục rịch, và điều đáng sợ hơn là chúng ta có nội gián. Thẩm Đại Nhân đã bán đứng biên cương, cấu kết với kẻ thù. Điều này có nghĩa là m���i kế hoạch phòng thủ, mọi tuyến phòng ngự hiện có đều có thể đã bị lộ. Chúng ta phải hành động ngay lập tức để bảo vệ biên giới, không chỉ là những gì chúng ta đang có, mà còn là tính mạng của tất cả những người dân nơi đây."
Không khí trong phòng như đặc quánh lại. Cả bọn đều biết Thẩm Đại Nhân không phải người tốt, nhưng việc hắn cấu kết với địch thì lại là một cú sốc lớn, một sự phản bội không thể tha thứ.
"Đại ca, cứ giao cho bọn đệ," Vương Đại Trụ lên tiếng trước, giọng hắn tuy hơi khàn nhưng đầy kiên quyết. "Chúng đệ sẽ không để một tên địch nào vượt qua. Dù phải đánh đổi bằng xương máu, bọn đệ cũng nguyện bảo vệ làng, bảo vệ người nhà." Hắn siết chặt nắm đấm, sẵn sàng chiến đấu. Nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt hắn, nhưng lòng trung thành và ý chí bảo vệ những người hắn yêu thương còn mạnh mẽ hơn.
Bạch Vân Nhi tiến lên một bước, ánh mắt thông minh quét qua tấm bản đồ rồi dừng lại trên Lâm Dịch. "Cần bao nhiêu nhân lực và vật lực, chủ nhân?" nàng hỏi, gi��ng nói ôn hòa nhưng đầy dứt khoát. "Tôi sẽ lập danh sách ngay. Nguồn cung ứng, lương thực, trang bị... mọi thứ cần được chuẩn bị khẩn cấp." Đối với nàng, mọi thứ đều có thể quy đổi thành những con số, những kế hoạch cụ thể. Nàng biết, trong thời khắc sinh tử này, sự tỉ mỉ và khả năng tổ chức của nàng là vô cùng cần thiết.
Lâm Dịch gật đầu, sự tin tưởng trong mắt hắn dành cho Bạch Vân Nhi là không thể lay chuyển. "Đó là việc của cô, Vân Nhi. Nhưng trước tiên, chúng ta cần một kế hoạch phòng thủ toàn diện, không chỉ là dựa vào những gì chúng ta đang có, mà là một hệ thống mới, có khả năng phản ứng nhanh và linh hoạt." Hắn hít một hơi thật sâu, rồi chỉ tay lên bản đồ, vạch ra các điểm chiến lược bằng ngón tay. "Hãy nhìn đây. Biên giới chúng ta dài, địa hình phức tạp. Không thể chỉ dựa vào một vài đồn gác hiện có. Chúng ta cần thiết lập một mạng lưới trạm gác tiền tiêu, bố trí rải rác ở những vị trí hiểm yếu, những con đường mòn mà quân địch có thể lợi dụng. Mỗi trạm gác phải có khả năng quan sát rộng, và quan trọng nhất, phải có hệ thống báo động nhanh chóng."
Hắn dừng lại, nhìn vào đôi mắt chăm chú của mọi người. "Chúng ta không thể chờ quân địch đánh đến cửa nhà rồi mới giật mình. Chúng ta phải 'đánh động rắn' thay vì 'đợi rắn cắn'. Nghĩa là, chúng ta phải phát hiện chúng từ xa, ngay khi chúng còn đang rục rịch ở bên kia biên giới, hoặc thậm chí là khi chúng mới bắt đầu thăm dò lãnh thổ của chúng ta."
Lý Hổ lên tiếng, giọng trầm và đầy tính thực tế. "Nhưng Đại ca, chúng ta không có đủ binh lực để bố trí dày đặc như vậy. Một trạm gác thường cần ít nhất năm, bảy người. Dân quân thì chưa được huấn luyện bài bản, lính biên phòng thì có hạn." Hắn là người trực tiếp phụ trách các đội tuần tra, nên hiểu rõ sự thiếu thốn về nhân lực.
"Đúng vậy," Lâm Dịch đáp, "chúng ta sẽ không bố trí theo cách truyền thống. Mỗi trạm gác sẽ chỉ cần một đến hai người. Nhiệm vụ của họ không phải là chiến đấu, mà là quan sát và báo tin. Chúng ta sẽ dùng hệ thống tín hiệu khói vào ban ngày và lửa vào ban đêm. M���i trạm gác sẽ phải được bố trí sao cho có thể nhìn thấy ít nhất hai trạm khác, tạo thành một chuỗi liên lạc không bị gián đoạn. Khi một trạm phát hiện địch, họ sẽ phát tín hiệu. Trạm tiếp theo nhìn thấy sẽ tiếp tục phát tín hiệu, cứ thế lan truyền đến tận thôn làng chúng ta. Càng nhiều trạm phát tín hiệu, càng khẳng định mức độ nguy hiểm."
Hắn chỉ vào một dãy núi hiểm trở trên bản đồ. "Ví dụ, ở đây, trên dãy núi này, chúng ta có thể đặt ba đến năm trạm gác. Ở thung lũng bên dưới, chúng ta có thể đặt thêm hai trạm nữa. Dây bẫy chuông cũng sẽ được bố trí ở những con đường mòn, những lối đi tiềm năng. Khi quân địch giẫm phải, tiếng chuông sẽ báo động cho người gác. Chúng ta phải biến vùng biên giới thành một mạng lưới cảm biến khổng lồ, một hệ thống thần kinh phản ứng nhanh nhạy."
Trần Nhị Cẩu giơ tay, vẻ mặt đầy hăm hở. "Vậy thì Nhị Cẩu sẽ là người chạy nhanh nhất, Đại ca! Cứ Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhị Cẩu có thể chạy truyền tin giữa các trạm, hoặc chạy về làng báo tin!"
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Nhị Cẩu sẽ có vai trò quan trọng, nhưng không phải là người duy nhất. Chúng ta cần một hệ thống tự động, hoặc ít nhất là bán tự động. Và việc huấn luyện dân quân là cấp thiết. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hai người sẽ phụ trách việc này. Dân quân phải học cách nhận biết dấu vết địch, cách phát tín hiệu, và quan trọng nhất là cách ẩn mình và rút lui an toàn."
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai bắt đầu rọi vào, xua đi màn đêm. Trong tâm trí hắn, những dòng chảy tri thức hiện đại đang hoạt động hết công suất. Một hệ thống phòng thủ thụ động, dựa trên quan sát và cảnh báo sớm, là lựa chọn khả dĩ nhất với nguồn lực hạn chế của họ. Hắn không thể mơ đến radar hay máy bay trinh sát, nhưng nguyên lý hoạt động của chúng – phát hiện từ xa để có thời gian phản ứng – vẫn có thể được áp dụng. "Chúng ta sẽ dùng gỗ, đá, những thứ có sẵn. Xây những tháp canh đơn giản nhưng đủ cao để quan sát. Dùng củi khô, rơm rạ để tạo khói và lửa. Quan trọng là sự phối hợp và kỷ luật."
Hắn biết, đây là một canh bạc lớn. Hắn đang đặt cược vào khả năng thích nghi và ý chí sinh tồn của những người dân thường, những người chưa bao giờ được huấn luyện chiến đấu bài bản. Nhưng hắn tin vào họ, tin vào bản năng sinh tồn của con người khi bị đẩy đến đường cùng. "Thẩm Đại Nhân đã cho rằng chúng ta là những kẻ ngu dốt, dễ dàng bị thao túng. Hắn đã đánh giá thấp chúng ta. Nhưng chúng ta sẽ chứng minh rằng, tri thức và sự đoàn kết mới là vũ khí mạnh nhất, không phải quyền lực hay sự phản bội."
Bạch Vân Nhi đã bắt đầu ghi chép lia lịa vào cuốn sổ nhỏ của mình. "Vật liệu, nhân công, lương thực cho đội gác, củi khô, rơm rạ... Tôi sẽ liên hệ với các mối quen biết, cố gắng thu mua số lượng lớn trong bí mật. Đồng thời, tôi sẽ huy động thêm dân phu từ các làng lân cận để hỗ trợ việc xây dựng. Chúng ta cần tốc độ."
"Đúng vậy, tốc độ là mấu chốt," Lâm Dịch gật đầu. "Quân địch sẽ không chờ đợi. Và Thẩm Đại Nhân, khi nhận ra kế hoạch của hắn bị cản trở, sẽ có những động thái khác. Chúng ta phải đi trước hắn một bước." Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè lên vai, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy. Hắn không phải là anh hùng, chỉ là một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt ở một thế giới cổ đại, đang cố gắng hết sức để bảo vệ những gì mình trân trọng. Và để làm được điều đó, hắn phải trở thành một chiến lược gia, một người điều binh khiển tướng, dù hắn chưa từng cầm gươm ra trận.
***
Đồn Gác Biên Giới, vào giữa trưa, dưới cái nắng gắt và gió lớn. Bụi đất bị cuốn lên thành từng cuộn, quất vào mặt, mang theo mùi đất khô và mồ hôi. Lâm Dịch cưỡi một con ngựa nâu sẫm, cùng với Binh trưởng Triệu và một đoàn binh lính, dân quân đang tiến vào khu vực đồn gác. Tiếng lính tuần tra hô vang, tiếng vũ khí va chạm lanh canh và tiếng vó ngựa dồn dập đã phá tan sự tĩnh lặng vốn có của chốn biên thùy.
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, có vết sẹo trên má, luôn mặc giáp trụ gọn gàng. Hắn trông khá mệt mỏi sau đêm qua, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự tập trung. Hắn đã cử người đi điều tra từ sớm, và những thông tin ban đầu thu thập được đã khiến hắn phải nhìn Lâm Dịch với một con mắt khác. Quả nhiên, Thẩm Đại Nhân không đơn giản. Hắn đã lờ mờ nhận ra những điểm bất thường trong các báo cáo quân vụ gần đây, nhưng chưa thể xâu chuỗi chúng lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Giờ đây, với những lời cảnh báo của Lâm Dịch, mọi thứ dường như bắt đầu sáng tỏ hơn.
Họ không dừng lại ở cổng đồn, mà đi thẳng dọc theo các tuyến phòng thủ hiện có, dừng lại ở những điểm cao để quan sát. Từ trên đỉnh một tháp canh cũ kỹ bằng đá, Lâm Dịch quét mắt nhìn ra xa, về phía những ngọn đồi trùng điệp và cánh rừng rậm rạp nơi biên giới. Gió mạnh rít qua tai, mang theo tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng vo ve từ xa.
"Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch nói, giọng hắn hơi cao hơn để át đi tiếng gió. "Chúng ta cần một hệ thống báo động phân tầng. Hiện tại, các ngọn lửa hiệu chỉ được đốt khi địch đã tràn qua, hoặc khi chúng ta ��ã giao chiến. Như vậy là quá muộn." Hắn chỉ tay về phía một ngọn núi xa tít tắp. "Tín hiệu khói ban ngày, lửa ban đêm. Nhưng không chỉ là một tín hiệu. Chúng ta sẽ có tín hiệu báo động cấp một, cấp hai, cấp ba. Một cột khói có nghĩa là phát hiện địch thăm dò. Hai cột khói là số lượng lớn hơn. Ba cột khói là địch đã vượt biên, chuẩn bị tấn công. Và mỗi trạm gác cần có tầm nhìn đến hai trạm khác, để đảm bảo liên lạc không bị gián đoạn."
Binh trưởng Triệu nhíu mày, lắng nghe kỹ lưỡng. "Ý tưởng không tồi, Lâm công tử. Nhưng việc duy trì liên tục cần nhiều người. Liệu dân quân có đủ khả năng đảm nhiệm những nhiệm vụ tinh vi như vậy? Họ chỉ quen với cày cấy, săn bắn, không phải trinh sát hay truyền tin." Giọng hắn vẫn còn đôi chút hoài nghi, nhưng đã không còn vẻ bác bỏ như trước.
Lâm Dịch quay lại nhìn thẳng vào Binh trưởng Triệu, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ huấn luyện họ. Sự sống còn của họ phụ thuộc vào điều đó. Hơn nữa, việc này không quá phức tạp. Chỉ cần họ hiểu rõ ý nghĩa của từng tín hiệu, và biết cách truyền tin. Sức người có hạn, nhưng ý chí sinh tồn là vô hạn, Binh trưởng." Hắn đã nhận ra sự thay đổi trong thái độ của Binh trưởng Triệu. Nỗi lo lắng về vận mệnh biên cương đã lấn át sự dè dặt của hắn. Hắn là một quân nhân, trách nhiệm bảo vệ quốc gia là trên hết.
Lâm Dịch không chỉ nói suông. Hắn bắt đầu tự tay hướng dẫn binh lính và dân quân cách bố trí dây bẫy chuông. Hắn nhặt một cành cây khô, dùng nó để chỉ cách buộc những sợi dây mảnh, kết nối với những chiếc chuông nhỏ bằng đồng. "Hãy buộc dây ở ngang đầu gối, che giấu thật kỹ bằng lá cây khô hoặc bụi rậm. Khi địch đi qua, chúng sẽ vướng vào dây, làm chuông kêu. Tiếng chuông sẽ báo động cho người gác. Sau đó, người gác phải ngay lập tức phát tín hiệu khói hoặc lửa, tùy theo thời điểm."
Hắn còn hướng dẫn cách xây dựng tháp canh đơn giản nhưng hiệu quả. "Không cần quá cao, chỉ cần đủ để có tầm nhìn bao quát. Dùng gỗ cây, đá tảng, có thể dựng lên trong vài ngày. Quan trọng là vị trí. Phải chọn những điểm cao nhất, nhưng cũng phải có chỗ ẩn nấp để tránh bị địch phát hiện." Hắn chỉ vào một mỏm đá nhô ra khỏi sườn núi. "Ví dụ như chỗ đó. Vừa có thể quan sát, vừa có thể ẩn mình."
Một tốp dân quân, với những khuôn mặt chất phác nhưng đầy sự hiếu học, chăm chú lắng nghe từng lời Lâm Dịch nói. Họ chưa từng thấy một ai có thể nghĩ ra những cách phòng thủ lạ lùng nhưng lại có vẻ hiệu quả như vậy. Binh trưởng Triệu quan sát Lâm Dịch, hắn thấy cách Lâm Dịch dùng những từ ngữ đơn giản, dễ hiểu để giải thích những khái niệm phức tạp. Hắn thấy cách Lâm Dịch tự tay thực hiện, không ngại bẩn tay hay mệt mỏi. "Người này," Binh trưởng Triệu nghĩ, "không giống bất kỳ quan lại hay thương nhân nào mà ta từng gặp." Sự hoài nghi trong lòng hắn dần tan biến, thay vào đó là sự nể phục và tin tưởng.
"Lâm công tử nói phải," Binh trưởng Triệu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn dứt khoát hơn. "Ta sẽ điều động thêm binh lính và dân phu để hỗ trợ xây dựng các trạm gác và bố trí dây bẫy. Ta cũng sẽ đích thân cử người huấn luyện dân quân về cách nhận biết dấu vết địch, cách ẩn mình và cách truyền tin. Kể từ hôm nay, tất cả binh lính và dân quân ở biên giới này sẽ phải tuân theo chỉ thị của Lâm công tử về các kế hoạch phòng thủ." Hắn quay sang các binh sĩ và dân quân đang đứng xung quanh, "Nghe rõ chưa? Lâm công tử là người sẽ dẫn dắt chúng ta bảo vệ biên cương này! Mọi mệnh lệnh của hắn đều phải được thực hiện nghiêm túc!"
Các binh sĩ và dân quân đồng thanh hô vang, "Rõ!" Tiếng hô vang vọng khắp đồn gác, mang theo một làn sóng quyết tâm mới.
Lâm Dịch gật đầu, trong lòng hắn cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Liên minh với Binh trưởng Triệu đã được củng cố. Đây là một bước tiến quan trọng. Hắn biết, trong cuộc chiến này, hắn không thể đơn độc. Hắn cần sự phối hợp của tất cả mọi người, từ những quan chức cấp cao đến những người lính và dân quân bình thường nhất.
Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ trong tâm. "Và để sinh tồn, để bảo vệ những gì mình trân trọng, mình phải tự tạo ra sự công bằng đó, bằng chính tri thức và khả năng của mình." Hắn đã học được cách biến những khái niệm hiện đại thành những giải pháp thực tế trong một thế giới thiếu thốn, dựa vào sự khéo léo và ý chí của con người. Đó chính là vũ khí mạnh nhất của hắn.
***
Chiều tối, khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng Cánh Đồng Bất Tận. Gió mạnh vẫn không ngừng thổi, làm những ngọn cỏ cao đến thắt lưng xào xạc như những con sóng bạc, tạo nên một âm thanh rì rào liên tục, đôi khi mang theo tiếng chim xa xăm hay tiếng côn trùng vo ve. Không gian rộng mở, vô biên, tạo cảm giác cô đơn nhưng cũng đầy vẻ hùng vĩ.
Đội tuần tra tiền tiêu do Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu dẫn đầu đang cẩn trọng di chuyển qua những bụi cỏ cao. Họ đã đi sâu vào vùng đệm giữa biên giới và những ngọn núi, nơi mà theo Lâm Dịch, quân địch có khả năng thăm dò nhất. Lý Hổ đi trước, ánh mắt sắc như dao cau không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, từng tảng đá, từng vạt cỏ. Trần Nhị Cẩu theo sau, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn cũng không bỏ sót chi tiết nào. Họ là những người được Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu đích thân giao phó nhiệm vụ quan trọng này.
Họ di chuyển chậm rãi, từng bước chân nhẹ nhàng, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Mùi đất ẩm và cỏ dại tràn ngập không khí, xen lẫn với hương hoa dại thoang thoảng. Họ đã được huấn luyện cách nhận biết các dấu vết bất thường, từ một cành cây gãy không tự nhiên, một hòn đá bị xê dịch, cho đến những vết chân lạ.
Khi đến một con suối nhỏ, nước chảy róc rách qua những hòn đá cuội, Lý Hổ đột nhiên giơ tay ra hiệu dừng lại. Tất cả mọi người lập tức đứng yên, nín thở. Lý Hổ khẽ cúi xuống, ánh mắt sắc bén dừng lại ở bờ suối, nơi có một vạt bùn nhỏ. Hắn chỉ vào đó, giọng trầm khẽ, đủ để những người xung quanh nghe thấy. "Nhị Cẩu, nhìn xem. Dấu chân này... không phải của người địa phương. Còn rất mới."
Trần Nhị Cẩu lập tức cúi xuống, đôi mắt tinh tường của hắn cũng nhanh chóng nhận ra sự khác biệt. Dấu chân không phải là của những đôi dép rơm hay giày vải của dân làng, cũng không phải là loại ủng da thô kệch của lính biên phòng Đại Hạ. Nó có hình dáng thon dài hơn, phần mũi hơi nhọn và có những đường rãnh sâu, rõ ràng là loại giày chiến được thiết kế đặc biệt. "Chắc chắn là quân địch thăm dò!" Nhị Cẩu thì thầm, giọng hắn đầy vẻ căng thẳng nhưng cũng pha chút phấn khích. "Chúng ta phải báo về ngay!"
Lý Hổ không nói gì, hắn cẩn thận kiểm tra vết bùn lún. Hắn dùng ngón tay chạm nhẹ vào rìa vết chân, cảm nhận độ ẩm của bùn. "Không quá một canh giờ trước," hắn lẩm bẩm. Hắn tiếp tục quét mắt xung quanh. Cách đó không xa, một nhánh cây nhỏ mọc gần bờ suối bị bẻ gãy, nhưng không phải do tự nhiên hay động vật. Đó là một vết bẻ có chủ ý, có lẽ là để đánh dấu đường đi hoặc để tạo lối đi. Gần đó, hắn còn phát hiện một vài mẩu vải vụn nhỏ, màu sắc sẫm, không phải là loại vải mà dân làng hay binh lính Đại Hạ thường dùng. Chúng có vẻ được dệt từ một loại sợi thô hơn, màu nhuộm cũng khác biệt.
"Quả nhiên," Lý Hổ thì thầm, sự cảnh giác dâng lên tột độ trong ánh mắt. Thông tin của Lâm Dịch là chính xác. Quân địch đã bắt đầu xâm nhập, thăm dò. Có lẽ, đây chính là những con mắt, đôi tai mà Thẩm Đại Nhân đã tiếp tay cho chúng.
Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu, vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Nhị Cẩu, ngươi và ba người nữa lập tức quay về. Báo cáo cho Đại ca Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu. Nói rõ những gì chúng ta đã thấy: dấu chân lạ, nhánh cây bị bẻ, và mảnh vải này." Hắn đưa mẩu vải vụn cho Trần Nhị Cẩu. "Hãy nói rằng chúng còn rất mới, địch đã ở đây không lâu trước chúng ta."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. "Đã rõ, Lý Hổ ca! Nhị Cẩu sẽ chạy nhanh nhất có thể!" Hắn và ba người lính tuần tra khác lập tức quay lưng, dùng tốc độ nhanh nhất có thể lao đi xuyên qua cánh đồng cỏ, hòa vào bóng tối đang dần bao trùm.
Lý Hổ nhìn theo bóng họ khuất dần, rồi quay lại nhìn những dấu vết. Hắn ra lệnh cho những người còn lại. "Chúng ta sẽ tiếp tục theo dõi từ xa. Giữ khoảng cách an toàn, không được đ��� lộ. Mục đích của chúng ta là xác định phương hướng và quy mô của chúng, không phải giao chiến. Nhớ kỹ!"
Bốn người lính còn lại gật đầu. Họ ẩn mình vào những lùm cây ven suối, hòa vào bóng tối hoàng hôn đang dần buông xuống. Không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Tiếng gió rít qua tai nghe như những lời thì thầm của nguy hiểm. Mùi đất ẩm và cỏ dại giờ đây không còn bình yên nữa, mà mang theo một cảm giác bất an khó tả.
Lý Hổ hít một hơi thật sâu, đôi mắt hắn sắc lạnh như chim ưng trong đêm. Hắn biết, cuộc chiến đã thực sự bắt đầu. Những dấu vết này chính là lời cảnh báo đầu tiên. Hệ thống phòng thủ mới của Lâm Dịch, hệ thống mà họ vừa xây dựng xong trong ngày hôm nay, sẽ sớm được thử thách. Sự hợp tác giữa Lâm Dịch, Binh trưởng Triệu và những người dân quân như họ sẽ là nền tảng để đối phó với mối hiểm họa này. Nhưng cũng chính sự kiện này đã khẳng định một điều: Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu nghiêm trọng, đến mức phải dựa vào một người ngoài như Lâm Dịch và những người dân quân tự phát để bảo vệ biên cương.
Mạng lưới cảnh báo sớm mà Lâm Dịch đã thiết lập sẽ đóng vai trò then chốt. Giờ đây, chỉ cần địch có bất kỳ động thái nào, họ sẽ không còn bị động nữa. "Một cuộc tấn công lớn sắp xảy ra," Lý Hổ tự nhủ, trong bóng đêm mịt mờ của cánh đồng bất tận. "Và chúng ta đã sẵn sàng."
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.