Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 608: Bàn Cờ Trong Bóng Đêm: Vạch Trần Kẻ Phản Quốc

Ánh sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ bằng gỗ thô sơ, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên nền đất nện trong căn phòng làm việc giản dị của Lâm Dịch. Bên ngoài, màn sương sớm còn vương vấn trên những mái tranh, phủ mờ những con đường đất dẫn vào trung tâm Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng gà gáy lanh lảnh cắt ngang sự tĩnh mịch, theo sau là tiếng trẻ con nô đùa ríu rít, tiếng lợn ụt ịt và tiếng chó sủa xa xa – những âm thanh quen thuộc, mộc mạc của một cuộc sống đang dần hồi sinh sau những tháng ngày cơ cực. Mùi khói gỗ từ các bếp lửa mới nhóm, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và thoang thoảng mùi phân gia súc từ các chuồng trại quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, chân thật của vùng biên thùy.

Trong căn phòng, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Một chiếc đèn lồng nhỏ vẫn còn treo lơ lửng, ánh lửa leo lét như cố gắng xua đi bóng đêm cuối cùng, hắt lên khuôn mặt Lâm Dịch vẻ trầm tư, khắc khoải. Trước mặt hắn và Bạch Vân Nhi là một tấm bản đồ da dê cũ kỹ, trải rộng trên chiếc bàn gỗ sờn màu. Trên tấm bản đồ ấy, những đường nét bằng mực đen, mực đỏ đan xen chằng chịt, đánh dấu các tuyến đường buôn lậu, các điểm yếu phòng thủ, và những khu vực mà Thẩm Đại Nhân đã cố tình bỏ qua hoặc tạo điều kiện cho sự lỏng lẻo. Bên cạnh là những chồng giấy tờ, ghi chép cẩn mật mà Bạch Vân Nhi đã miệt mài tổng hợp suốt đêm qua, cùng với tin tức mới nhất từ Bang Hắc Sa.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, ngón tay hắn miết nhẹ theo một đường màu đỏ trên bản đồ, nơi có một con đường mòn hiểm trở xuyên qua vùng núi Linh Thú Sơn Mạch, vốn dĩ phải được canh gác nghiêm ngặt nhưng giờ đây lại trở thành một lối đi thuận tiện cho những kẻ buôn lậu và gián điệp. Hắn thở dài, một hơi thở nặng trĩu. "Thông tin này tuy quý giá, nhưng muốn khiến một quan lại tin vào việc đồng liêu của mình phản quốc, cần phải có hơn cả lời kể. Họ cần thấy lợi ��ch, và nỗi sợ hãi."

Bạch Vân Nhi gật đầu, đôi mắt nàng tập trung cao độ vào những ghi chép. Nàng đã quen với những lời nói ẩn ý của Lâm Dịch, và những suy nghĩ phức tạp ẩn chứa đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh của hắn. "Đúng vậy. Một khi đã dính vào chính trường, không ai hành động chỉ vì chính nghĩa đơn thuần. Lợi ích cá nhân, sự an nguy của bản thân và gia đình, đó mới là những thứ chi phối họ." Nàng ngẩng lên nhìn Lâm Dịch, ánh mắt sắc sảo. "Vậy chúng ta sẽ dùng điểm yếu nào của Thẩm Đại Nhân để khoét sâu vào sự nghi kỵ của họ? Hắn là một con cáo già, đã tạo dựng quyền thế không nhỏ ở Thành Thiên Phong."

Lâm Dịch đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ, hít một hơi khí trời trong lành. Hắn cảm nhận được sự đối lập đến kỳ lạ giữa không khí bình yên của thôn làng và những âm mưu thâm độc đang diễn ra bên ngoài. "Điểm yếu của hắn không phải là sự tham lam, mà là sự tự phụ. Hắn tin rằng mình có thể thao túng tất cả, kể cả quân giặc, để đạt được mục đích. Hắn tin rằng triều đình đã quá mục ruỗng ��ể có thể can thiệp." Hắn quay lại, ánh mắt chạm vào ánh mắt Bạch Vân Nhi. "Và điểm yếu của triều đình lại chính là điểm yếu của những kẻ còn lại. Sự yếu kém và mục ruỗng của Đại Hạ Vương Triều được nhấn mạnh qua hành động của Thẩm Đại Nhân, báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi."

Hắn trở lại bàn, chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Nhìn đây. Những con đường buôn lậu này, chúng không chỉ vận chuyển hàng hóa cấm. Chúng còn là những con đường tình báo, con đường tiếp tế cho quân giặc khi chúng tiến sâu vào nội địa. Thẩm Đại Nhân đã cố tình lơ là các đồn gác ở những vị trí chiến lược này, viện cớ thiếu quân, thiếu lương thảo, hoặc bận đối phó với 'quân cướp'. Nhưng thực chất, đó là sự mở đường. Hắn đang bán đứng biên cương, từng chút một."

Bạch Vân Nhi chăm chú lắng nghe, ngón tay nàng lướt trên những ghi chép của mình. "Vậy thì, chúng ta cần phải cho các quan lại thấy rõ ràng điều đó. Không phải là một cáo buộc trực tiếp, mà là một bức tranh tổng thể, nơi mọi hành động của Thẩm Đại Nhân đều dẫn đến một kết quả: suy yếu biên giới và tạo lợi thế cho kẻ thù." Nàng cầm lấy một cây bút lông, chấm vào nghiên mực. "Chúng ta có thể so sánh những báo cáo quân sự giả dối của hắn với tình hình thực tế, hoặc với những tin tức tình báo mà Bang Hắc Sa đã thu thập được. Những con số, những dữ liệu cụ thể sẽ có sức thuyết phục hơn những lời đồn thổi."

"Chính xác," Lâm Dịch đáp, trong lòng thầm tán thưởng sự sắc bén của Bạch Vân Nhi. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, đặc biệt là tri thức được sắp xếp và trình bày một cách logic, không thể chối cãi. Chúng ta sẽ không trực tiếp buộc tội hắn phản quốc, mà chỉ trình bày những 'sự thật' và để họ tự suy luận. Huyện lệnh Cao sẽ lo sợ về chức vị của mình, Binh trưởng Triệu sẽ lo sợ về danh dự của quân đội và sự an nguy của binh lính dưới quyền. Còn Tham tướng Lý, hắn là một người quân nhân cứng rắn, hắn sẽ không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào bán đứng đồng bào."

Hắn lại trầm tư, nhớ về hình ảnh của những quan lại mà hắn từng tiếp xúc �� Thành Thiên Phong. Huyện lệnh Cao, một người trung niên mệt mỏi, luôn cố gắng giữ mình an toàn giữa vòng xoáy quyền lực. Binh trưởng Triệu, một lão tướng dạn dày sương gió, vẫn còn giữ được chút nhiệt huyết và lòng trung thành với triều đình, dù biết triều đình đang suy yếu. Tham tướng Lý, một người trẻ tuổi hơn, ít nói, nhưng ánh mắt ẩn chứa sự quyết đoán và tinh tường. "Mỗi người một nỗi lo, một mối quan tâm. Chúng ta cần đánh đúng vào những điểm yếu đó."

Hắn suy nghĩ về cách trình bày. Nếu đưa ra bằng chứng quá rõ ràng ngay lập tức, có thể sẽ khiến họ hoảng sợ và không dám hành động, thậm chí quay lưng lại với Lâm Dịch vì sợ Thẩm Đại Nhân trả thù. Ngược lại, nếu quá mơ hồ, họ sẽ không tin. "Chúng ta cần gieo vào lòng họ một hạt giống nghi ngờ, một nỗi lo sợ âm ỉ, để họ tự mình bắt đầu tìm kiếm 'bằng chứng' cho những gì ta nói. Khi nỗi sợ hãi đủ lớn, họ sẽ tự tìm cách bảo vệ mình."

Bạch Vân Nhi đã viết xong vài dòng chữ trên một mảnh giấy mới. "Chúng ta cũng cần chuẩn bị sẵn sàng cho trường hợp Thẩm Đại Nhân phản ứng. Hắn sẽ không ngồi yên khi cảm thấy bị đe dọa. Hắn có thể sẽ tăng cường các hành động phá hoại, hoặc thậm chí là tấn công trực diện vào Thôn Làng Sơn Cước để bịt miệng chúng ta." Nàng ngẩng đầu lên, vẻ lo lắng hiện rõ trong mắt. "Người có nghĩ rằng hắn sẽ biết được chúng ta đang điều tra hắn không?"

Lâm Dịch lắc đầu. "Không phải ngay lập tức. Chúng ta sẽ hành động hết sức cẩn trọng. Nhưng sớm muộn gì hắn cũng sẽ nhận ra có điều gì đó không ổn. Điều quan trọng là chúng ta phải đi trước hắn một bước." Hắn nhìn ra bên ngoài, nơi Trần Nhị Cẩu đang đứng gác, dáng vẻ trung thành và cảnh giác. "Nhị Cẩu cũng đã làm rất tốt việc thu thập thông tin từ Bang Hắc Sa. Mối quan hệ giữa ta và Bang Hắc Sa sẽ trở nên sâu sắc hơn, từ liên minh bất đắc dĩ thành một sự hợp tác chiến lược, chứng tỏ khả năng kết nối đa dạng của ta trong thời loạn."

Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Kế hoạch là thế này: Ta sẽ gặp ba người họ. Không phải một cuộc đối đầu trực tiếp, mà là một cuộc trò chuyện 'chia sẻ lo lắng'. Ta sẽ trình bày những 'sự thật' về tình hình biên giới, những điểm yếu, những sự bất hợp lý trong các báo cáo. Ta sẽ không nói Thẩm Đại Nhân phản quốc, mà chỉ gợi ý rằng có một 'thế lực đen tối' đang thao túng, và những hành động của Thẩm Đại Nhân, dù vô tình hay cố ý, đều đang tiếp tay cho thế lực đó. Điều đó sẽ khiến họ tự hỏi, liệu Thẩm Đại Nhân có phải là 'thế lực đen tối' đó không, hay hắn chỉ là một con rối bị giật dây."

Bạch Vân Nhi suy nghĩ một lát, rồi gật đầu. "Một mũi tên trúng hai đích. Vừa gieo nghi ngờ, vừa không trực tiếp đối đầu. Họ sẽ không thể bỏ qua những lời của người, vì đó là những sự thật hiển nhiên, những điều họ cũng đã từng hoài nghi nhưng không dám nói ra." Nàng mỉm cười. "Người đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc gặp tối nay rồi chứ?"

Lâm Dịch nhìn vào tấm bản đồ một lần nữa, những đường nét đỏ, đen như hiện lên trong tâm trí hắn. "Ta đã chuẩn bị đủ. Giờ thì, chỉ còn chờ đợi phản ứng của họ." Hắn biết, hắn đang bước vào một ván cờ chính trị đầy rẫy hiểm nguy, nơi mỗi nước đi đều có thể dẫn đến họa sát thân. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. "Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu," hắn tự nhủ. "Và để sinh tồn, đôi khi phải làm những việc mà mình không muốn, phải trở thành kẻ mà mình từng ghét bỏ."

*****

Đêm đã về khuya, những con phố của Thành Thiên Phong chìm trong bóng tối lờ mờ của ánh trăng và những chiếc đèn lồng treo lẻ loi. Quán Trọ Lạc Nguyệt, vốn ban ngày tấp nập, giờ đây cũng đã vắng vẻ hơn nhiều, chỉ còn lại vài tiếng nói chuyện rì rầm và tiếng bát đĩa va chạm khe khẽ từ tầng dưới. Mùi thức ăn đã nguội, mùi rượu nhạt và mùi khói gỗ từ bếp lò quyện vào nhau, tạo nên một không khí có chút u tịch. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo cái lạnh se sắt của vùng biên thùy, khiến những tấm biển hiệu gỗ khẽ kẽo kẹt.

Trong một căn phòng riêng biệt ở lầu hai, không khí lại vô cùng căng thẳng. Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng kín đáo, với những bức vách gỗ dày và một cánh cửa chắc chắn. Trên bàn trà nhỏ đặt ở giữa phòng, một chiếc đèn lồng dầu leo lét, hắt những vệt sáng vàng vọt lên bốn gương mặt đang ngồi đối diện nhau. Đó là Lâm Dịch, và ba vị quan chức cấp cao của Thành Thiên Phong: Binh trưởng Triệu, Huyện lệnh Cao, cùng Tham tướng Lý. Bên ngoài hành lang, Trần Nhị Cẩu đứng gác, đôi mắt sắc như dao cau liên tục quét qua lại, đề phòng bất kỳ sự tiếp cận nào. Hắn biết, cuộc gặp này không hề tầm thường.

Huyện lệnh Cao, với vẻ ngoài của một quan lại trung niên, áo mũ chỉnh tề nhưng ánh mắt lộ vẻ mệt mỏi và lo toan, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. "Lâm công tử, ngài nói Thẩm Đại Nhân cấu kết với giặc? Đây là tội tru di cửu tộc, cần bằng chứng xác thực." Giọng hắn trầm và có chút run rẩy, không phải vì sợ Lâm Dịch, mà vì sợ cái tên "Thẩm Đại Nhân" và những hậu quả mà lời cáo buộc ấy có thể mang lại. Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt dò xét, pha lẫn nghi ngờ và một chút hoảng sợ. Quyền lực của Thẩm Đại Nhân đã ăn sâu vào Thành Thiên Phong, khiến bất cứ ai muốn đối đầu với hắn đều phải cân nh��c kỹ lưỡng.

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt hắn sâu thẳm nhưng không chút hoảng loạn. Hắn biết rõ tâm lý của những kẻ này. Họ không quan tâm đến "chính nghĩa" bằng "sự an toàn" của bản thân. "Thưa Huyện lệnh Cao, Binh trưởng Triệu, và Tham tướng Lý," hắn nói, giọng điệu từ tốn, không hề có ý buộc tội. "Lâm Dịch tôi không dám nói một lời nào về việc 'cấu kết'. Tôi chỉ muốn trình bày một số sự thật, một số quan sát về tình hình biên giới mà tôi tin rằng các vị cũng đã từng có những hoài nghi tương tự." Hắn đưa mắt nhìn lượt từng người. "Bằng chứng sẽ dần lộ rõ. Nhưng thưa các vị, liệu chúng ta có thể chờ đợi đến khi giặc đã vào thành, hay chúng ta cần ngăn chặn từ gốc rễ?"

Hắn không trực tiếp trả lời câu hỏi về bằng chứng, mà chuyển hướng sang hậu quả, đánh thẳng vào nỗi sợ hãi của họ. Huyện lệnh Cao khẽ nuốt nước bọt, ánh mắt dao động.

Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, là người lên tiếng tiếp theo. Hắn đã có vài lần tiếp xúc với Lâm Dịch, và ít nhiều tin tưởng vào năng lực cũng như sự thận trọng của chàng trai trẻ này. "Ta tin Lâm công tử không phải loại người hồ đồ. Hãy nghe cậu ấy nói hết." Giọng hắn trầm ấm, đầy uy quyền của một vị tướng quân. Binh trưởng Triệu là người có trách nhiệm trực tiếp với an nguy biên cương, những thông tin liên quan đến việc phòng thủ lỏng lẻo sẽ đánh trúng vào mối quan tâm lớn nhất của hắn.

Được Binh trưởng Triệu ủng hộ, Lâm Dịch gật đầu cảm ơn, rồi tiếp tục. Hắn không vội vàng, mà bắt đầu trình bày một cách chậm rãi, từng chi tiết một. "Thời gian qua, Thôn Làng Sơn Cước chúng tôi đã phải đối mặt với nhiều khó khăn, không chỉ từ cái đói, mà còn từ những mối đe dọa bên ngoài." Hắn bắt đầu kể về những đợt tấn công lẻ tẻ, những âm mưu phá hoại mà Thẩm Đại Nhân đã giật dây, nhưng không nhắc trực tiếp tên Thẩm Đại Nhân. "Chúng tôi nhận thấy rằng, có những tuyến đường mòn, những điểm yếu mà quân giặc thường xuyên lợi dụng để xâm nhập. Đáng lẽ ra, những nơi này phải được canh gác cẩn mật, nhưng trong các báo cáo quân sự mà chúng tôi có thể tiếp cận được, lại luôn nêu lý do thiếu quân, hoặc các đồn gác ở đó đều bị bỏ trống một cách 'ngẫu nhiên'."

Hắn dừng lại, quan sát phản ứng của ba vị quan chức. Huyện lệnh Cao vẫn còn vẻ lo lắng, nhưng đã lắng nghe chăm chú hơn. Binh trưởng Triệu thì đã nhíu mày, ánh mắt hiện rõ sự suy tư. Tham tướng Lý, ít nói, nhưng ánh mắt sắc sảo của hắn đang dán chặt vào Lâm Dịch, như muốn đọc thấu từng suy nghĩ.

"Mặt khác," Lâm Dịch tiếp lời, "trong khi các tuyến phòng thủ trọng yếu bị bỏ ngỏ, lại có những khoản chi phí khổng lồ được đổ vào các công trình không thực sự cấp thiết, hoặc vào việc củng cố những vị trí mà quân giặc không thể tiếp cận. Lương thảo bị thất thoát, quân nhu không đủ, nhưng các báo cáo vẫn luôn khẳng định mọi thứ đều ổn thỏa." Hắn không đưa ra con số cụ thể, nhưng gợi ý về sự bất hợp lý, những điều mà chắc chắn các quan chức này, với kinh nghiệm của họ, cũng đã từng nhận thấy.

"Và điều kỳ lạ nhất," Lâm Dịch nói tiếp, hạ thấp giọng, "là những tin tức về quân giặc. Chúng ta luôn nhận được tin tức chậm trễ, hoặc sai lệch. Những cuộc tuần tra của binh sĩ thường xuyên bị phục kích, nhưng lại không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy có nội gián. Chỉ là... một sự 'trùng hợp' quá mức."

Hắn ngừng hẳn lời, nhìn thẳng vào mắt từng người. "Những điều này, Lâm Dịch tôi tin rằng các vị cũng đã từng nghe, từng thấy, hoặc từng cảm nhận được. Chúng không phải là bằng chứng cụ thể cho một âm mưu phản quốc, nhưng chúng là những dấu hiệu. Những dấu hiệu cho thấy có một bàn tay vô hình đang thao túng, đang làm suy yếu biên cương này từ bên trong. Nếu chúng ta cứ nhắm mắt làm ngơ, thì e rằng không chỉ Thôn Làng Sơn Cước của tôi, mà cả Thành Thiên Phong này, và tính mạng của tất cả chúng ta, cũng sẽ gặp nguy hiểm khi giặc thực sự ồ ạt tấn công."

Lời nói của Lâm Dịch không mang tính cáo buộc, mà mang tính cảnh báo. Hắn không chỉ ra Thẩm Đại Nhân là kẻ phản quốc, mà chỉ ra những hậu quả thảm khốc nếu tiếp tục dung túng cho những hành động mờ ám. Đó là một cách tiếp cận khôn ngoan, khiến các quan chức không thể bác bỏ ngay lập tức, mà buộc phải tự suy nghĩ, tự đối chiếu với những gì họ đã biết. Nỗi sợ hãi về một cuộc chiến tranh không thể tránh khỏi, và nguy cơ bị giặc ngoại xâm tàn sát, đã bắt đầu gặm nhấm sự dè dặt của họ. Hắn đã thành công gieo một hạt giống nghi ngờ.

*****

Sau khi Lâm Dịch kết thúc phần trình bày, cả căn phòng chìm vào một sự im lặng nặng nề, chỉ còn nghe thấy tiếng gió lạnh thổi qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài. Ánh nến trên bàn vẫn chập chờn, như muốn phản chiếu sự dao động trong lòng mỗi người. Các quan chức nhìn nhau, ánh mắt đầy suy tư và lo sợ. Huyện lệnh Cao vân vê chòm râu bạc, vẻ mặt nhăn nhó. Tham tướng Lý khẽ cắn môi, đôi mắt sắc sảo nheo lại. Chỉ có Binh trưởng Triệu là giữ được vẻ điềm tĩnh hơn cả, nhưng sự nghiêm nghị trên khuôn mặt hắn cho thấy hắn cũng đang suy nghĩ rất sâu xa.

Cuối cùng, Huyện lệnh Cao là người phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn trầm hơn, không còn vẻ hoảng sợ ban đầu mà thay vào đó là sự lo lắng sâu sắc. "Nếu những gì Lâm công tử nói là thật... thì chúng ta không thể làm ngơ. Nhưng Thẩm Đại Nhân quyền thế ngập trời, gia tộc hắn có căn cơ sâu rộng ở triều đình. Hành động vội vàng sẽ tự rước họa vào thân, không chỉ cho riêng chúng ta, mà còn cho cả gia quyến." Hắn nói ra nỗi lo sợ chung của những quan lại cấp thấp trước quyền uy của Thẩm Đại Nhân, cũng là nỗi lo sợ về sự mục ruỗng của triều đình đã không còn đủ sức mạnh để trừng phạt những kẻ như Thẩm Đại Nhân.

Lâm Dịch hiểu rõ điều đó. Hắn không hề có ý định khiến họ hành động một cách mù quáng. Hắn đã lường trước phản ứng này. "Chúng ta không cần hành động vội vàng," hắn đáp, giọng vẫn bình tĩnh nhưng đầy trọng lượng. "Chúng ta không cần phải đối đầu trực tiếp với Thẩm Đại Nhân ngay lập tức. Điều đó, như Huyện lệnh Cao đã nói, là quá mạo hiểm." Hắn nhìn từng người, ánh mắt kiên định. "Chỉ cần âm thầm điều tra, thu thập thêm chứng cứ xác thực cho những điều tôi vừa trình bày. Và quan tr��ng nhất là không để Thẩm Đại Nhân lợi dụng quyền lực để tiếp tục thao túng tình hình biên cương, không để hắn có thể 'mở đường' cho quân địch mà không bị ai ngăn cản."

Hắn đã gieo hạt giống nghi ngờ, và giờ là lúc đề xuất một giải pháp an toàn, để hạt giống đó có thể nảy mầm và phát triển. "Nếu các vị đồng ý, chúng ta có thể cùng nhau, một cách kín đáo, rà soát lại các báo cáo quân sự, các kế hoạch phòng thủ, các khoản chi thu của Thành Thiên Phong trong thời gian gần đây. Hãy chú ý đến những điểm bất hợp lý, những sự chậm trễ cố ý, những khoản chi tiêu mập mờ. Bất kỳ động thái nào của Thẩm Đại Nhân có vẻ bất thường, hãy giữ lấy trong lòng và thận trọng quan sát."

Binh trưởng Triệu gật đầu chậm rãi. Nỗi lo lắng về vận mệnh biên cương đã lấn át sự dè dặt của hắn. Hắn là một quân nhân, trách nhiệm bảo vệ quốc gia là trên hết. Hắn nhìn Lâm Dịch, rồi nhìn sang Huyện lệnh Cao và Tham tướng Lý. "Lâm công tử nói phải. Chúng ta không thể ngồi yên nhìn biên cương bị bán đứng. Ta sẽ đích thân cử m���t vài thủ hạ đáng tin cậy, những người không bị Thẩm Đại Nhân mua chuộc, để điều tra nội bộ quân đội. Rà soát lại các báo cáo quân vụ, các lệnh điều động binh sĩ, và cả việc phân bổ lương thảo trong mấy tháng qua. Nếu có gì bất thường, ta sẽ báo lại ngay." Hắn đã quyết định, dù biết rằng hành động này tiềm ẩn rất nhiều rủi ro.

Huyện lệnh Cao vẫn còn do dự, nhưng thấy Binh trưởng Triệu đã đồng ý, hắn cũng không thể đứng ngoài. Hắn là quan văn, không trực tiếp liên quan đến quân sự, nhưng những vấn đề về tài chính, hành chính thì lại nằm trong quyền hạn của hắn. "Ta... ta cũng sẽ chú ý đến các giấy tờ hành chính, các lệnh điều động dân phu, các khoản thu chi thuế vụ. Nếu có bất kỳ sự sai lệch nào so với quy định, ta sẽ ghi nhận lại." Giọng hắn yếu ớt hơn Binh trưởng Triệu, nhưng cũng thể hiện sự đồng thuận một cách miễn cưỡng. Hắn vẫn lo sợ, nhưng nỗi sợ hãi về việc bị Thẩm Đại Nhân kéo vào vòng xoáy tội lỗi khi quân giặc tràn vào đã lớn hơn nỗi sợ phải đối đầu với hắn.

Tham tướng Lý, người im lặng từ đầu, cuối cùng cũng cất tiếng. Giọng hắn trầm và dứt khoát. "Ta sẽ thắt chặt kỷ luật quân doanh, tăng cường tuần tra các tuyến trọng yếu, đặc biệt là những con đường mòn mà Lâm công tử đã đề cập. Bất kỳ ai vi phạm quân lệnh, dù là ai, cũng sẽ bị xử lý nghiêm khắc." Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác nhưng cũng ẩn chứa sự kính trọng.

Lâm Dịch khẽ cúi đầu, một nụ cười kín đáo nở trên môi. Hắn biết, mình đã thành công. Hắn không cần họ phải tuyên chiến với Thẩm Đại Nhân ngay lập tức. Chỉ cần gieo được hạt giống nghi ngờ, và khiến họ bắt đầu tự mình điều tra, tự mình hành động. Khi những bằng chứng được thu thập đủ, và khi nỗi sợ hãi của họ về Thẩm Đại Nhân được thay thế bằng nỗi sợ hãi về hậu quả của việc không hành động, thì đó mới là lúc thích hợp để vạch trần hắn.

"Cảm ơn các vị đã tin tưởng Lâm Dịch này," hắn nói, đứng dậy. "Chúng ta hãy cùng nhau bảo vệ Thành Thiên Phong, bảo vệ những người dân vô tội." Hắn cúi đầu chào một lần nữa, rồi quay lưng bước đi, Trần Nhị Cẩu đã đợi sẵn bên ngoài.

Khi Lâm Dịch rời đi, ba vị quan chức còn lại vẫn ngồi đó, ánh nến đã tàn hơn, để lại những bóng đổ dài trên vách gỗ. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía cánh cửa vừa đóng lại. Một liên minh ngầm đã được hình thành, một liên minh không lời, đầy rẫy sự thận trọng và lo lắng, nhưng cũng đầy quyết tâm. Họ biết, một cuộc chiến âm thầm đã bắt đầu, và Thẩm Đại Nhân sẽ không bao giờ biết được rằng, những kẻ mà hắn vẫn coi thường, đã bắt đầu giăng bẫy xung quanh hắn.

Lâm Dịch bước xuống tầng dưới, tiếng chân hắn nhẹ nhàng trên bậc thang gỗ cũ kỹ. Hắn không còn là một thiếu niên gầy gò chỉ biết lo cho miếng ăn. Hắn đã trở thành một nhà chiến lược, một người điều khiển ván cờ chính trị trong bóng đêm. Hắn biết, phía trước sẽ là những thử thách lớn hơn, những cuộc đối đầu khốc liệt hơn. Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng buông tha khi nhận ra mình bị đe dọa. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Hắn đã học được rằng, trong một thế giới tàn khốc và bất công như thế này, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và để bảo vệ những gì mình trân trọng, đôi khi phải tự mình tạo ra công bằng. Đây không phải là sự xưng bá, mà là sự sinh tồn, là trách nhiệm của một người đứng đầu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free