Lạc thế chi nhân - Chương 633: Sơ Hở Giữa Loạn Binh: Đòn Phản Công Bất Ngờ
Trận chiến tại chân tường thành vừa kết thúc một cách tạm bợ, nhưng dư âm của nó vẫn còn lơ lửng trong không khí, nặng nề như khói bụi và mùi máu tanh. Ánh bình minh le lói phía chân trời, nhuộm đỏ một phần bầu trời xám xịt, nhưng không thể xua đi cái cảm giác u ám bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Cảnh tượng hoang tàn hiện ra rõ nét hơn dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm: bức tường thành phía Đông Nam, nơi Lâm Dịch vừa xông pha, nay chỉ còn là một đống đổ nát chắp vá. Những khối đá lớn vỡ vụn nằm ngổn ngang, xen lẫn với gỗ mục và bao cát rách nát, tạo thành một bức tường tạm thời, mỏng manh đến khó tin. Từng viên đá, từng thớ gỗ đều thấm đẫm mồ hôi và máu, như những chứng nhân câm lặng cho cuộc chiến sinh tử vừa diễn ra.
Dân quân và binh sĩ, những người đã kiệt sức đến tận cùng, đang lảo đảo di chuyển, hoặc ngồi sụp xuống đất, cố gắng tìm một chút hơi tàn để thở. Trên những khuôn mặt lấm lem bùn đất, máu khô và nước mắt, ánh lên vẻ mệt mỏi cùng cực, xen lẫn với sự sợ hãi và cả một chút hy vọng mong manh. Nhiều người bị thương đang được sơ cứu vội vã ngay tại chỗ, tiếng rên rỉ yếu ớt của họ hòa lẫn với tiếng gió lạnh buổi sớm rít qua những khe hở trên tường thành, tạo thành một bản giao hưởng bi tráng. Không khí đặc quánh mùi bụi, máu, mồ hôi, và một chút mùi khói gỗ cháy dở còn sót lại từ những trận hỏa công đêm qua. Mùi đất ẩm bốc lên thoang thoảng, gợi nhớ đến sự sống bình dị mà họ đang liều mình bảo vệ.
Lâm Dịch đứng đó, lưỡi kiếm vẫn nắm chặt trong tay, dù cánh tay hắn đã rã rời đến mức gần như không thể nhấc lên. Hắn không nói một lời, ánh mắt sâu thẳm quét qua chiến trường, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào của đội hình địch đang tái tổ chức phía xa. Từng nhóm binh lính địch, dù vừa trải qua một đợt công kích thất bại, vẫn đang di chuyển có vẻ trật tự, tập hợp lại lực lượng, chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo. Hắn nhận thấy sự tự tin vẫn còn vương vấn trên từng bóng dáng kẻ địch, chúng dường như vẫn tin rằng việc chiếm được cứ điểm này chỉ là vấn đề thời gian. Sự kiệt sức của Lâm Dịch là điều không thể che giấu, thân hình hắn gầy gò, hơi xanh xao vì thiếu ngủ và căng thẳng. Tuy nhiên, đôi mắt hắn vẫn sắc bén, cái đầu vẫn tỉnh táo lạ thường, như thể mọi mệt mỏi thể chất đều bị gạt sang một bên bởi gánh nặng của trách nhiệm và sự cấp bách của tình hình.
"Chúng ta không thể cầm cự mãi. Phải tìm ra cách phá vỡ thế bế tắc này," Lâm Dịch thầm nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng đầy quyết tâm. Hắn biết rõ, mỗi khắc trôi qua là một khắc nguy hiểm hơn. Lực lượng phòng thủ đã suy yếu đến mức báo động, và bức tường thành này, dù vừa được gia cố tạm bợ, cũng khó lòng chống chịu thêm nhiều đợt tấn công nữa. Cái suy nghĩ về những người thân yêu, về Lâm phụ, Lâm mẫu, Lâm Tiểu Nguyệt, về Bạch Vân Nhi và Hồ Gia Gia, về tất cả những người dân làng đã tin tưởng hắn, đã đổ mồ hôi và máu để xây dựng nơi đây, bỗng dâng lên trong lòng hắn một cảm giác vừa nặng nề vừa thôi thúc. Hắn không thể để họ thất vọng, không thể để nơi đây bị hủy diệt. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải liều lĩnh.
Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi nhưng giờ đây cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi, bước đến bên cạnh Lâm Dịch. Khuôn mặt sạm nắng của ông có một vết sẹo trên má, đôi mắt đầy lo lắng nhìn về phía quân địch. Ông ta không cần phải nói ra, Lâm Dịch cũng hiểu được sự tuyệt vọng đang gặm nhấm trong lòng vị binh trưởng già dặn này.
"Lâm huynh, quân số ta đã hao tổn quá nửa," Binh trưởng Triệu nói, giọng khàn đặc vì la hét chỉ huy. Ông ta liếc nhìn đống đổ nát chắp vá mà họ vừa cố gắng giữ vững. "Bức tường này... e rằng không giữ được bao lâu. Quân địch vẫn còn quá đông, và chúng có vẻ không có ý định dừng lại."
Lâm Dịch gật đầu, không phủ nhận lời của Binh trưởng Triệu. Thực tế tàn khốc là vậy. Số lượng binh sĩ của họ đã giảm đi đáng kể, tinh thần chiến đấu đã bị bào mòn. Nhưng Lâm Dịch không cho phép mình chìm vào sự tuyệt vọng. Hắn đã trải qua quá nhiều gian khổ, đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của thế giới này để biết rằng, chỉ có kiên cường và mưu lược mới có thể giúp họ vượt qua. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn phải vận dụng nó.
"Chúng ta sẽ không ngồi chờ chết," Lâm Dịch nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên định. Hắn quay sang nhìn Binh trưởng Triệu, ánh mắt lóe lên một tia sáng quyết đoán. "Binh trưởng Triệu, tập hợp các chỉ huy nhỏ lại. Chúng ta cần một kế hoạch, và chúng ta cần nó ngay bây giờ."
Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch, trong mắt ông ta hiện lên một chút ngạc nhiên, nhưng rồi nhanh chóng được thay thế bằng sự tin tưởng. Ông ta đã chứng kiến Lâm Dịch tạo ra quá nhiều điều phi thường, từ việc xây dựng làng mạc, tổ chức phòng thủ, cho đến việc trực tiếp xông pha vào trận chiến vừa rồi. Dù Lâm Dịch còn trẻ, nhưng sự điềm tĩnh và quyết đoán của hắn đã khiến những người lính dày dạn kinh nghiệm như ông cũng phải nể phục. "Vâng, Lâm huynh. Tôi sẽ đi ngay."
Khi Binh trưởng Triệu rời đi, Lâm Dịch lại một lần nữa đưa mắt nhìn về phía quân địch. Hắn không chỉ nhìn thấy quân số đông đảo, vũ khí tốt hơn, mà còn nhìn thấy một điều khác: sự lỏng lẻo, sự tự mãn, và những sơ hở nhỏ bé nhưng chết người trong đội hình của chúng. Chúng đã tin rằng đã nắm chắc phần thắng, đã kiệt quệ tinh thần của phe phòng thủ. Và chính sự tự mãn đó sẽ là điểm yếu chí mạng của chúng. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và trong chiến tranh, kẻ nào thông minh hơn, kẻ đó sẽ sống sót. Hắn phải tìm ra cách biến những sơ hở đó thành một đòn chí mạng. Một ý tưởng, dù còn mơ hồ, bắt đầu hình thành trong tâm trí hắn.
***
Vài khắc sau, khi ánh sáng ban ngày đã rõ hơn, một nhóm nhỏ các chỉ huy đã tập trung tại một điểm chỉ huy tạm thời, một khu vực tương đối an toàn phía sau bức tường rạn nứt. Đó chỉ là một góc khuất, được che chắn bởi vài công sự tạm bợ bằng g��� và đá, nhưng đủ để họ có thể thảo luận mà không bị quân địch phát hiện. Không khí trong căn lều tạm bợ này đặc quánh mùi đất, mồ hôi và một chút mùi giấy mực từ tấm bản đồ thô sơ được trải trên một tấm ván gỗ. Tiếng gió rít qua khe hở của lều, mang theo tiếng rên rỉ yếu ớt của thương binh và tiếng hô hào xa xăm của quân địch, tạo nên một bản nhạc nền căng thẳng đến tột độ.
Lâm Dịch đứng giữa, gương mặt anh tuấn nhưng hốc hác, đôi mắt vẫn ánh lên sự tinh anh. Trên tấm bản đồ thô sơ vẽ trên đất hoặc tấm ván – thực chất là một sơ đồ phác thảo vội vã về địa hình xung quanh căn cứ và vị trí quân địch – Lâm Dịch chỉ ra những điểm yếu anh vừa quan sát được. Ngón tay hắn chậm rãi lướ trên mặt đất, từng cử động đều chứa đựng sự tập trung cao độ.
"Nhìn đây, cánh trái của chúng," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, thu hút mọi sự chú ý. "Sau mỗi đợt tấn công, lại có xu hướng tản mác hơn một chút. Chúng nghĩ ta đã kiệt sức, mất cảnh giác. Chúng đã quen với việc tấn công ồ ạt, dựa vào số đông. Điều này khiến đội hình của chúng không thực sự chặt chẽ, đặc biệt là ở cánh."
Binh trưởng Triệu cùng Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và vài chỉ huy nhỏ khác cúi xuống nhìn, cố gắng hiểu ý Lâm Dịch. Khuôn mặt họ đầy vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt thì dán chặt vào tấm bản đồ, cố gắng nắm bắt từng lời Lâm Dịch nói. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây đã gầy đi trông thấy, cau mày. "Thật vậy sao, Lâm huynh? Tôi thấy chúng vẫn rất hung hãn."
"Hung hãn không có nghĩa là không có sơ hở, Đại Trụ," Lâm Dịch đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi bản đồ. "Sự hung hãn của chúng che giấu đi sự thiếu tổ chức. Chúng ta vừa chống đỡ đợt tấn công đầu tiên một cách tuyệt vọng, điều đó càng khiến chúng thêm phần chủ quan. Quân địch đang dàn trận lại, nhưng các ngươi có thấy không? Giữa các đội hình, có những khoảng trống nhỏ. Giữa các mũi tấn công, có sự thiếu ăn ý. Chúng không có một chỉ huy thống nhất thực sự hiệu quả cho toàn bộ chiến trường. Có thể chỉ là những nhóm lính đánh thuê riêng lẻ, hoặc các toán cướp được tập hợp vội vàng, dưới sự chỉ huy của một vài tên tướng lĩnh kiêu ngạo."
Lý Hổ, với vẻ mặt ngang tàng thường ngày, giờ đây cũng nhíu mày suy nghĩ. "Những khoảng trống đó... liệu có đủ để chúng ta xuyên phá?"
Lâm Dịch gật đầu. "Đủ. Nhưng chúng ta sẽ không tấn công trực diện. Mà là một đòn đâm thẳng vào sườn, như một lưỡi dao sắc bén." Hắn dùng ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi cánh trái của địch hơi tách rời khỏi đội hình chính. "Chúng ta sẽ không tìm cách đánh bại toàn bộ quân địch. Mục tiêu là gây rối loạn, đánh vào tinh thần của chúng, và quan trọng nhất là giảm áp lực lên bức tường thành."
Trần Nhị Cẩu, dù có chút bốc đồng, nhưng rất tin tưởng Lâm Dịch. Anh ta nhìn chằm chằm vào bản đồ. "Nhưng Lâm ca, quân số của chúng ta quá ít, lại kiệt sức. Làm sao có thể tấn công?"
"Chúng ta không tấn công bằng số lượng, mà bằng chất lượng và sự bất ngờ," Lâm Dịch giải thích. "Quân địch đang phô trương sức mạnh, nhưng chúng đang rải rác lực lượng của mình. Chúng tấn công từ nhiều hướng, nhưng lại không đủ mạnh ở bất kỳ điểm nào để tạo ra đột phá quyết định. Đây là lúc chúng ta phải tận dụng sự thiếu chặt chẽ của chúng. Chúng ta sẽ không tấn công theo kiểu thông thường, mà sẽ là một đòn đánh chớp nhoáng, một cuộc đột kích bất ngờ."
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm thấy phổi mình rát bỏng vì hít thở quá nhiều bụi và căng thẳng. Hắn biết, kế hoạch này đầy rủi ro. Mọi mệnh lệnh hắn đưa ra đều có thể dẫn đến cái chết của những người tin tưởng hắn. Gánh nặng của một lãnh đạo đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn không thể chùn bước. "Tôi đã quan sát kỹ. Chúng ta có thể lợi dụng địa hình khu vực phía tây nam căn cứ, nơi có một khe núi nhỏ và những bụi cây rậm rạp. Đó là một điểm mù mà quân địch không chú ý nhiều, vì chúng tập trung vào việc phá vỡ bức tường chính."
Binh trưởng Triệu im lặng lắng nghe, rồi gật đầu. Ông ta đã kinh nghiệm chiến trường nhiều năm, và những phân tích của Lâm Dịch, dù có phần khác lạ so với những chiến thuật truyền thống, lại mang một sự hợp lý đến lạ. "Ý Lâm huynh là... chúng ta sẽ phái một đội quân nhỏ luồn lách qua đó, rồi đánh úp vào sườn địch?"
"Chính xác," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ chọn ra những người nhanh nhẹn nhất, tinh nhuệ nhất. Họ sẽ luồn sâu, không giao chiến trực diện, mà sẽ gây ra sự hỗn loạn lớn nhất có thể. Đốt trại của chúng, cắt đứt đường tiếp tế, hoặc thậm chí là ám sát một vài chỉ huy nhỏ của chúng nếu có cơ hội. Quan trọng nhất là tạo ra tiếng ồn, gây ra sự hoảng loạn, khiến chúng nghĩ rằng chúng ta có một lực lượng lớn hơn đang tập kích."
Vương Đại Trụ nghe vậy, tinh thần có vẻ phấn chấn hơn một chút. "Đánh úp sao? Tôi thích kiểu đánh đó! Nhưng nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ..."
"Chúng ta sẽ rút lui ngay lập tức," Lâm Dịch cắt lời. "Đây không phải là một trận chiến sinh tử. Đây là một đòn nghi binh, một cú đấm vào niềm kiêu ngạo của chúng. Mục tiêu là gây rối loạn, buộc chúng phải phân tán lực lượng, hoặc ít nhất là khiến chúng phải cảnh giác hơn, từ đó giảm áp lực lên tuyến phòng thủ chính của chúng ta. Chúng ta không có khả năng đánh bại chúng bằng sức mạnh. Chúng ta phải dùng mưu." Hắn biết, đây là một sự liều lĩnh, nhưng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, sự liều lĩnh đôi khi là lựa chọn duy nhất. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn phải sử dụng nó để xoay chuyển cục diện.
***
Ngay sau khi kế hoạch được Lâm Dịch trình bày và nhận được sự đồng thuận đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng từ Binh trưởng Triệu cùng các chỉ huy nhỏ khác, Lâm Dịch đã nhanh chóng di chuyển đến khu tập trung quân tinh nhuệ. Đây là một góc khuất khác trong căn cứ, nơi những chiến binh còn giữ được chút sức lực và tinh thần chiến đấu cao nhất đang tập hợp. Không khí ở đây đặc quánh mùi mồ hôi, kim loại và đất, nhưng thay vì tuyệt vọng, lại là một sự quyết tâm nghiêm trọng, có chút bất an nhưng tràn đầy lòng tin. Tiếng vũ khí chạm nhẹ vào nhau, tiếng thở dốc của những người lính, cùng với tiếng đất đá lạo xạo dưới chân, tạo nên một s��� im lặng nặng nề, chờ đợi mệnh lệnh.
Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đứng trước Lâm Dịch, ánh mắt họ đầy sự tin tưởng nhưng cũng không giấu được vẻ mệt mỏi cùng cực. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đã lộ rõ những đường gân xanh do kiệt sức, siết chặt nắm đấm. Lý Hổ, vẻ mặt hung dữ thường ngày, giờ đây cũng trầm lắng, đôi mắt sắc bén dán chặt vào Lâm Dịch. Còn Trần Nhị Cẩu, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, đang đứng thẳng tắp, chờ đợi. Họ là những người đã đi cùng Lâm Dịch từ những ngày đầu, đã cùng hắn trải qua bao khó khăn, và lòng trung thành của họ là không thể lay chuyển.
Lâm Dịch nhìn từng người trong số họ, cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình. Hắn biết, hắn đang gửi họ vào một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, một nhiệm vụ mà sự sống chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng hắn cũng biết, đây là cơ hội duy nhất của họ. "Đại Trụ, Lý Hổ, Nhị Cẩu," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, xua tan đi sự mệt mỏi trong tâm trí hắn. "Đây là cơ hội duy nhất để ta lật ngược thế cờ. Ta cần các ngươi dẫn ba đội, mỗi đội 20 người, là những người tinh nhuệ nhất còn sót lại. Những người nhanh nhẹn nhất, gan dạ nhất, và quan trọng là, phải biết cách rút lui khi cần thiết."
Vương Đại Trụ không ngần ngại, lập tức ưỡn ngực. "Huynh cứ yên tâm, Lâm huynh. Sống chết có số, nhưng chúng ta sẽ không làm huynh thất vọng! Chúng tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ!" Giọng anh ta vẫn còn chút khàn, nhưng đầy sức sống, như một lời thề sắt đá.
Lý Hổ cũng gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. "Chỉ cần một đường máu, chúng ta sẽ mở đường! Quân địch kia, chúng sẽ phải nếm mùi vị của Thôn Làng Sơn Cước chúng ta!" Lời nói của Lý Hổ mang theo một sự kiêu hãnh bất khuất của một chiến binh giang hồ, dù đang ở trong hoàn cảnh tuyệt vọng.
Trần Nhị Cẩu, với tinh thần trẻ trung và nhiệt huyết, không chút do dự. "Đại ca cứ việc phân phó, bọn em xin đi đầu! Sợ gì bọn chúng chứ!" Câu nói của anh ta, dù có chút bốc đồng, lại là một s�� khẳng định rõ ràng về lòng trung thành và quyết tâm. Đó không chỉ là lời nói, mà là cả một niềm tin tuyệt đối vào Lâm Dịch. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
Lâm Dịch nở một nụ cười nhẹ, nhưng không chút gượng gạo. Hắn biết, những người này sẽ đi theo hắn đến cùng trời cuối đất. "Nghe kỹ đây," hắn nói, giọng nói hạ thấp hơn, nhưng mỗi từ đều rõ ràng và dứt khoát. "Các ngươi sẽ chia làm ba nhóm nhỏ, mỗi nhóm 20 người. Vương Đại Trụ, ngươi sẽ dẫn một nhóm men theo khe núi phía tây nam, lợi dụng địa hình hiểm trở và những bụi rậm để tiếp cận trại hậu cần của địch. Lý Hổ, ngươi sẽ dẫn nhóm thứ hai, di chuyển dọc theo bờ sông, bí mật tiếp cận cánh trái của chúng, nơi đội hình địch có vẻ lỏng lẻo nhất. Trần Nhị Cẩu, ngươi dẫn nhóm còn lại, tạo ra tiếng động và những đòn quấy rối ở khu vực ngoại vi, thu hút sự chú ý của địch."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt. "Mục tiêu không phải là giao chiến trực diện, mà là tạo ra sự hỗn loạn. Đốt phá lều trại, cắt đứt đư��ng tiếp tế, phá hoại vũ khí hoặc lương thực của chúng. Nếu có cơ hội, ám sát những tên chỉ huy nhỏ, nhưng tuyệt đối không được tham chiến quá lâu. Thời gian là vàng bạc. Đánh nhanh, rút gọn. Phải nhớ, an toàn của các ngươi là quan trọng nhất. Nếu bị phát hiện và không thể tiếp tục, hãy rút lui ngay lập tức theo tín hiệu đã định."
Lâm Dịch lấy ra ba chiếc còi nhỏ được làm từ sừng thú, trao cho từng người. "Còi này là tín hiệu rút lui khẩn cấp. Chỉ thổi khi tình thế không thể xoay chuyển. Và chỉ có ta mới ra lệnh tấn công tổng lực. Các ngươi phải hành động độc lập nhưng phối hợp nhịp nhàng. Ta sẽ cố gắng cầm chân chúng ở đây càng lâu càng tốt, tạo điều kiện cho các ngươi hoàn thành nhiệm vụ."
Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đồng loạt gật đầu, ánh mắt đầy kiên định. Những người lính tinh nhuệ được chọn cũng đã tập trung lại, mặc dù mệt mỏi, nhưng tinh thần chiến đấu lại được thắp sáng bởi sự dũng cảm và quyết đoán của Lâm Dịch. Họ biết, đây là một canh bạc, một đòn tấn công liều lĩnh trong tuyệt vọng. Nhưng họ cũng biết, Lâm Dịch chưa bao giờ dẫn họ vào con đường chết. Tri thức của hắn, mưu lược của hắn, đã nhiều lần cứu sống họ.
"Hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ ra tay khi trời vừa hửng sáng rõ, khi quân địch bắt đầu trở nên lơ là nhất, sau một đêm dài tấn công và tái tổ chức," Lâm Dịch ra lệnh cuối cùng.
Khi các đội tinh nhuệ bắt đầu di chuyển, bóng dáng họ lướt đi trong khói bụi và ánh sáng mờ ảo của buổi sớm, mỗi bước chân đều mang theo sự im lặng chết chóc và quyết tâm phi thường. Lâm Dịch đứng đó, nhìn theo bóng họ khuất dần, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác phức tạp. Hắn không thể chắc chắn về kết quả, nhưng hắn biết, hắn đã làm tất cả những gì có thể. Sự thành công hay thất bại của đòn phản công này sẽ ảnh hưởng lớn đến tinh thần quân đội và định hình chiến lược tiếp theo của hắn. Việc hắn nhận ra sơ hở của địch cho thấy đối thủ không hoàn hảo, và có thể bị đánh bại bằng mưu lược thay vì sức mạnh tuyệt đối. Các đội tinh nhuệ do Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu chỉ huy sẽ chứng tỏ vai trò ngày càng quan trọng của họ trong các trận chiến quy mô lớn hơn, vượt xa những trận cận chiến thông thường. Kế hoạch phản công nhỏ này, dù đầy rủi ro, nhưng có thể là bước đệm cho những chiến thuật táo bạo và quy mô lớn hơn của Lâm Dịch trong tương lai, một khởi đầu cho cuộc chiến mà hắn buộc phải thắng. Gió lạnh buổi sớm thổi qua, mang theo mùi bụi, máu, và cả một chút hy vọng mong manh vào một tương lai không chắc chắn.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.