Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 62: Bão Đen Kéo Đến: Mưu Kế Đổi Mạng

Bóng chiều tà dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không sưởi ấm được không khí đang đặc quánh sự sợ hãi và tuyệt vọng tại Thôn Làng Sơn Cước. Gió thổi qua những tán cây, mang theo hơi lạnh của màn đêm sắp tới, như một lời thì thầm về những biến cố đang chực chờ. Lâm Dịch đứng giữa quảng trường làng, ánh mắt vẫn dõi theo hướng Lý Hổ và đoàn tùy tùng cưỡi ngựa khuất bóng sau con đường mòn ngoằn ngoèo. Bụi đất do vó ngựa tung lên vẫn còn lẩn quẩn trong không khí, như một dấu tích hằn sâu của sự áp bức vừa mới diễn ra.

Dân làng vẫn chưa tan hẳn, họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, khuôn mặt thất thần, ánh mắt vô hồn. Tiếng xì xào bàn tán thì thầm như tiếng ve sầu mùa hạ, nhưng không hề mang chút vui tươi, chỉ toàn là những câu hỏi không lời đáp, những tiếng thở dài nặng trĩu. Không khí u ám bao trùm cả thôn làng, đè nặng lên từng nóc nhà, từng thân cây, từng mảnh đời. Trưởng thôn Lão Vương, người từng được kính trọng và tin tưởng, giờ đây chỉ còn là một thân hình gầy gò ngồi sụp xuống bậc thềm nhà mình, ôm mặt, đôi vai gầy run rẩy. Tiếng nấc nghẹn ngào của ông lẫn trong tiếng gió, yếu ớt và thê lương. Ông đã mất hết ý chí, đã không còn tin vào bất kỳ sự cứu rỗi nào.

Lâm Dịch cảm nhận được sức nặng của hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, dù không trực tiếp nhìn thẳng, nhưng anh biết họ đang trông chờ. Đó không chỉ là niềm tin, mà còn là sự tuyệt vọng, sự ký thác toàn bộ hy vọng mong manh cuối cùng lên đôi vai của một thiếu niên 17 tuổi. Gánh nặng này không phải là thứ anh từng quen thuộc ở thế giới cũ, nơi mọi vấn đề đều có pháp luật và hệ thống giải quyết. Ở đây, anh là người duy nhất họ có thể bấu víu.

*Đây không chỉ là thuế, đây là động thái thăm dò và cảnh báo.* Lâm Dịch thầm nhủ, ánh mắt sắc bén quét qua từng khuôn mặt hoang mang. *Trần Thị Gia Tộc muốn xem giới hạn của chúng ta đến đâu, và liệu chúng ta có kẻ nào dám đứng ra chống đối không. Chúng muốn kiểm soát, muốn bóc lột đến tận xương tủy, biến chúng ta thành những con vật biết làm việc mà không có tiếng nói. Lý Hổ không cho chúng ta đường lui, nhưng việc hắn cho ba ngày cũng là một cơ hội, một khoảng trống để chúng ta thở, để chúng ta suy tính.*

"Làm sao bây giờ? Chúng ta không chống lại nổi Trần Thị đâu! Lần này... lần này họ muốn bóp chết chúng ta!" Trưởng thôn Lão Vương ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhăn nheo ướt đẫm nước mắt, giọng nói lạc hẳn đi vì sợ hãi. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của cường quyền, đã thấy quá nhiều làng xã bị Trần Thị vắt kiệt rồi bỏ rơi.

"Đại ca, chúng ta không thể để yên! Phải làm gì đó!" Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, ánh mắt đỏ ngầu vì tức giận. Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay. Hắn không thể chịu đựng được cảnh dân làng mình bị chà đạp như vậy.

"Đại ca, chỉ cần người ra lệnh, huynh đệ chúng ta sẽ theo đến cùng!" Trần Nhị Cẩu, dù vóc dáng nhỏ hơn, nhưng cũng không kém phần phẫn nộ. Hắn sẵn sàng xông lên, dù biết rõ sức mạnh của mình nhỏ bé đến thế nào trước một thế lực như Trần Thị.

Lâm Dịch khẽ siết chặt nắm tay, cảm nhận sự căng thẳng dồn nén trong lồng ngực. Anh quay lại nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, ánh mắt ra hiệu trấn an. Một cái nhíu mày nhẹ nhàng, một cái lắc đầu tinh tế, đủ để ngăn hai người bạn thân cận khỏi hành động bộc phát. Lúc này, bạo lực không phải là giải pháp, càng không phải là thứ anh muốn.

*Không thể hoảng loạn, càng không thể để lộ sự chia rẽ. Sự đoàn kết là thứ duy nhất chúng ta có.* Anh hít một hơi thật sâu, tiếng gió lạnh như luồn vào tận phổi, giúp anh lấy lại sự bình tĩnh. Anh biết mình phải hành động, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng sự mưu lược.

"Mọi người nghe đây," Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn không to, nhưng đủ trầm và chắc để thu hút sự chú ý của tất cả. Từng lời hắn nói ra như xé toạc màn sương u ám, gieo vào lòng người chút hy vọng mong manh. "Lý Hổ đã ra tối hậu thư. Chúng ta có ba ngày để tìm cách đối phó. Việc đầu tiên chúng ta cần làm lúc này là giữ bình tĩnh. Hoảng loạn không giải quyết được gì, chỉ khiến chúng ta yếu thế hơn mà thôi."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người, cố gắng truyền sự bình tĩnh của mình sang cho họ. Ánh mắt anh dừng lại ở Trưởng thôn Lão Vương, rồi đến Lão Hồ, người vẫn trầm ngâm đứng lặng lẽ một góc, ánh mắt tinh anh dõi theo mọi chuyện. "Lão Vương, chú Đại Trụ, Nhị Cẩu, Lão Hồ... và tất cả mọi người. Chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc. Không ai bị bỏ lại phía sau."

"Nhưng Lâm Dịch, chúng ta còn cách nào nữa chứ?" Trưởng thôn Lão Vương thở dài thườn thượt, giọng ông vẫn đầy sự tuyệt vọng. "Hắn ta không chịu nghe bất kỳ lời nào. Trần Thị Gia Tộc... chúng ta làm sao chống lại nổi?"

"Chống lại không có nghĩa là chúng ta phải xông lên đánh nhau một cách mù quáng," Lâm Dịch giải thích, ánh mắt sắc bén. "Chúng ta không có binh lính, không có quyền lực, nhưng chúng ta có trí tuệ, có sự đoàn kết, và quan trọng hơn, chúng ta có sự hiểu biết về cách vận hành của thế giới này."

Hắn biết, những lời đó nghe có vẻ to tát, như một lời hứa hẹn viển vông trong lúc tuyệt vọng. Nhưng đó là sự thật. Hắn có kiến thức từ thế giới hiện đại, có khả năng tư duy logic mà những người ở thế giới này không có. Đó chính là "vũ khí" bí mật của hắn, thứ vũ khí vô hình nhưng có thể thay đổi cục diện.

"Lý Hổ không chấp nhận bất kỳ sự thương lượng nào, điều đó cho thấy Trần Thị Gia Tộc sẽ không dừng lại," Lâm Dịch nói tiếp, giọng hắn trầm xuống, "nhưng việc hắn cho chúng ta ba ngày cũng là một cơ hội. Hắn muốn chúng ta sợ hãi, muốn chúng ta tự giao nộp. Nhưng chúng ta sẽ không làm vậy. Chúng ta sẽ không biến mình thành những con cừu chờ bị xẻ thịt."

Hắn quay sang Lão Hồ, ánh mắt đầy sự tin tưởng. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, dường như đã hiểu được ý đồ của Lâm Dịch. "Lão Hồ, ông có thể giúp con tổng hợp lại tất cả những thông tin về Trần Thị Gia Tộc không? Từ cách chúng bóc lột, cách chúng liên kết với quan lại, đến những điểm yếu của chúng nếu có. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Luôn có kẽ hở."

Lão Hồ gật đầu, ánh mắt ông sáng lên một tia hy vọng, một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong bóng tối tuyệt vọng. "Được, Lâm Dịch. Lão già này sẽ cố gắng hết sức. Ta sẽ lục lại tất cả những gì ta biết, từ những câu chuyện được nghe, những tin đồn về những kẻ dám chống lại Trần Thị, và cả những bí mật mà họ cố gắng che giấu."

Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người hãy trấn an dân làng. Đừng để họ hoảng loạn. Hãy nói với họ rằng chúng ta sẽ tìm ra cách. Và quan trọng nhất, đừng để lộ ra bất kỳ sự chia rẽ nào. Sự đoàn kết là sức mạnh lớn nhất của chúng ta lúc này. Hãy tổ chức canh gác cẩn mật hơn, đặc biệt là ở những lối vào ra của làng. Chúng ta không biết họ sẽ làm gì tiếp theo."

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu nhanh chóng đáp lời, lấy lại chút tinh thần. Hắn vỗ ngực, ánh mắt kiên định. Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay Lâm Dịch. Sự tin tưởng tuyệt đối của họ là một nguồn sức mạnh vô hình đối với Lâm Dịch.

*Chúng ta không chỉ phòng thủ, mà còn phải tìm cách phản công.* Lâm Dịch thầm nhủ. *Không thể cứ ngồi yên chịu trận. Phải tìm ra một giải pháp sáng tạo và mưu trí hơn, không chỉ là đối phó tạm thời mà còn là đặt nền móng cho sự phản kháng lâu dài.* Hắn nhớ lại những gì mình đã biết về các loại thảo dược quý hiếm, về tiềm năng kinh tế khác ngoài nông nghiệp và khai thác rừng. *Có lẽ, đã đến lúc phải mở rộng tầm nhìn, tìm kiếm những con đường mới, không bị Trần Thị Gia Tộc kiểm soát, những con đường mà chúng chưa thể đặt chân tới.*

Bóng đêm đã nuốt trọn ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen kịt. Tiếng côn trùng rả rích bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng gió lạnh. Thôn Làng Sơn Cước vẫn chìm trong sự lo lắng, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp, nhiều tầng lớp đã bắt đầu hình thành rõ ràng hơn. Hắn không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có một bộ óc hiện đại, một ý chí kiên cường và một tấm lòng muốn bảo vệ những người mình yêu thương.

*Sự sống sót không chỉ là việc thích nghi với thế giới này, mà còn là việc tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn, dù chỉ là một phần nhỏ. Và để làm được điều đó, mình phải đánh cược.* Lâm Dịch nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi làng, nơi Liễu Thanh Y vừa rời đi, không biết rằng mình đã có thêm một ánh mắt quan tâm đang dõi theo. Hắn biết, cuộc chiến này mới chỉ vừa bắt đầu, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi những người thân yêu của hắn được an toàn.

***

Đêm khuya, căn nhà nhỏ của Lão Hồ ấm cúng một cách lạ thường, đối lập hoàn toàn với cái lạnh buốt xương đang rít gào bên ngoài. Tiếng gió bấc xuyên qua khe cửa, tạo thành những âm thanh rên rỉ như lời than vãn của linh hồn. Bên trong, một ngọn đèn dầu lay lắt tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, mơ hồ chiếu sáng căn phòng chất đầy sách cũ, những cuộn giấy da mục nát và những loại thảo dược khô. Mùi khói gỗ từ bếp lò và hương trà thảo mộc thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, tĩnh mịch.

Lâm Dịch ngồi đối diện Lão Hồ trên một tấm chiếu đã bạc màu, hai tay đặt lên đầu gối, lưng thẳng tắp. Đôi mắt sâu thẳm của anh tập trung hoàn toàn vào ông lão. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, chậm rãi pha trà. Từng động tác của ông đều toát lên sự cẩn trọng và điềm tĩnh. Nước được đun sôi trong ấm đất nung, tiếng nước reo sôi nhỏ nhẹ như một khúc nhạc thiền định. Ông nhẹ nhàng rót trà vào hai chén sứ thô, hơi nóng bốc lên mang theo hương thơm dịu nhẹ của trà Phổ Nhĩ, thứ trà mà ông quý trọng như sinh mệnh. Ánh mắt thâm thúy của Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, như thể ông đã đọc được suy nghĩ của chàng trai trẻ, đã nhìn thấu những lo lắng, những toan tính đang cuộn chảy trong đầu anh.

Bên ngoài, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi canh gác cẩn mật. Họ không nói gì, chỉ lắng nghe từng tiếng động nhỏ, tiếng gió thổi, tiếng lá cây xào xạc, tiếng chim đêm gọi bạn, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất trắc nào. Lòng trung thành và sự tin tưởng tuyệt đối của họ dành cho Lâm Dịch là không thể lay chuyển.

"Lão Hồ, ông thấy sao về chuyện của Lý Hổ? Lần này e là chúng không định để yên." Lâm Dịch mở lời, giọng trầm khẽ, phá vỡ sự im lặng. Anh đưa tay đón lấy chén trà nóng hổi, hơi ấm truyền vào lòng bàn tay, xua đi phần nào cái lạnh đang len lỏi.

Lão Hồ nhấp một ngụm trà, đôi mắt nheo lại. "Trần Thị Gia Tộc... họ không chỉ muốn tiền, Lâm Dịch ạ. Tiền bạc chỉ là một phần. Họ muốn kiểm soát hoàn toàn, muốn biến tất cả các thôn làng lân cận thành thuộc địa của mình, biến chúng ta thành những con nô lệ biết làm việc mà không có quyền lên tiếng. Lý Hổ chỉ là con chó giữ nhà, một kẻ tay sai hung hãn. Nhưng con chó này có vẻ đã được thả xích, và nó đang cắn rất mạnh. Hơn nữa, Trần Thị còn có quan hệ với Bang Hắc Sa, một bang phái giang hồ khét tiếng, chuyên làm những việc bẩn thỉu, những chuyện mà Trần Thị không muốn lộ mặt. Cần phải cẩn trọng với chúng, Lâm Dịch. Chúng không chỉ dùng luật pháp hay thuế má để bóc lột, mà còn dùng bạo lực trắng trợn để uy hiếp."

Lão Hồ đặt chén trà xuống, ngón tay gõ nhẹ lên bàn. "Ta đã sống đủ lâu để chứng kiến nhiều chuyện. Có những thôn làng từng bị Trần Thị vắt kiệt, nhưng không phải ai cũng chịu an phận. Ta nhớ có một thôn làng tên là Thạch Khê, họ cũng từng bị Trần Thị áp bức tương tự. Họ đã cố gắng liên minh với các thôn làng khác, nhưng không thành. Trần Thị đã dùng thủ đoạn chia rẽ, mua chuộc, và cuối cùng, Bang Hắc Sa đã ra tay, đốt cháy nhà cửa, giết chóc những kẻ chống đối. Cuối cùng, thôn Thạch Khê tan hoang, những người sống sót phải bỏ xứ mà đi. Cũng có thôn làng khác, họ cố gắng 'mua chuộc' quan lại ở huyện, hy vọng có thể thoát khỏi sự kìm kẹp của Trần Thị. Nhưng quan lại ở đây, từ huyện nha cho đến phủ, đều đã bị Trần Thị mua chuộc đến tận xương tủy. Tiền bạc của dân làng chỉ như muối bỏ biển, cuối cùng vẫn bị cả Trần Thị và quan lại nuốt chửng."

Lão Hồ thở dài, ánh mắt xa xăm. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Lâm Dịch. Quyền lực và tiền bạc là trên hết. Nhưng... cũng có những kẽ hở. Trần Thị dù lớn mạnh, cũng không phải là không có đối thủ. Và ngay cả khi họ có quyền lực, họ vẫn cần một 'cái cớ' hợp lý để làm mọi chuyện, để tránh bị chỉ trích quá mức từ các thế lực lớn hơn, ví như triều đình, dù triều đình ở xa xôi và quyền lực đang suy yếu. Quan lại dù thối nát, vẫn phải giữ một cái vỏ bọc nào đó."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ghi nhớ từng lời. Mỗi thông tin Lão Hồ đưa ra đều là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh anh đang cố gắng dựng lên. Cái tên Bang Hắc Sa khiến anh rùng mình. Đó là một biến số mới, một mối đe dọa bạo lực và trực tiếp hơn nhiều so với những lời đe dọa của Lý Hổ.

"Nếu chúng ta không có cách chính diện để đối phó, vậy thì phải dùng mưu." Lâm Dịch nói, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. "Họ muốn chúng ta tuân thủ, nhưng họ cũng cần 'cái cớ' hợp lý để bóc lột công khai. Chúng ta có thể tìm ra điểm yếu trong 'thiên ý' của họ không? Hay ít nhất là kéo dài thời gian, tìm kiếm sự trợ giúp từ bên ngoài? Liệu có thế lực nào khác trong vùng, dù nhỏ hơn, nhưng đối đầu với Trần Thị Gia Tộc không? Hoặc có những quy định, luật lệ nào của triều đình mà Trần Thị cũng phải kiêng dè?"

Lão Hồ trầm ngâm. "Đối thủ của Trần Thị không thiếu, nhưng không ai đủ mạnh để trực tiếp đối đầu. Hầu hết đều là những thế gia nhỏ hơn, hoặc những bang phái giang hồ khác, nhưng họ thường chỉ tìm cách tránh mặt Trần Thị hoặc làm ăn riêng. Về luật lệ triều đình... Triều đình ở xa, quyền lực suy yếu, nhưng vẫn có những quy định về thuế má, về quyền sở hữu đất đai. Tuy nhiên, Trần Thị luôn biết cách lách luật, hoặc dùng tiền để bưng bít. Vấn đề là, chúng ta cần bằng chứng, và cần người dám đứng ra làm chứng, đứng ra tố cáo. Điều đó rất khó, và cực kỳ nguy hiểm."

"Vậy thì, chúng ta không thể dựa vào sự công bằng hay luật pháp từ bên trên." Lâm Dịch kết luận. "Chúng ta phải tự cứu lấy mình. Lão Hồ, ông có biết về những loại thảo dược quý hiếm nào trong vùng núi này không? Những thứ có giá trị kinh tế cao, nhưng không bị Trần Thị Gia Tộc kiểm soát, hoặc ít nhất là chưa biết đến giá trị thực sự của chúng?"

Lão Hồ ngạc nhiên nhìn Lâm Dịch. "Thảo dược ư? Có chứ. Trong vùng núi sâu này có rất nhiều loại thảo dược quý, một số còn có công dụng trị bệnh lạ, hoặc có thể dùng để điều chế thuốc bổ. Nhưng việc khai thác rất khó khăn, và nguy hiểm. Hơn nữa, việc tìm kiếm thị trường tiêu thụ cũng không dễ dàng, Trần Thị kiểm soát gần như mọi con đường giao thương lớn."

"Đúng vậy, nhưng không phải mọi con đường." Lâm Dịch nheo mắt. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Anh nhớ lại những kiến thức về các loại dược liệu trong thế giới cũ, những công dụng ít người biết đến, những cách chế biến đặc biệt. "Có lẽ chúng ta cần tìm một con đường nhỏ hơn, một con đường mà Trần Thị chưa thèm để mắt tới. Hoặc tạo ra một thứ gì đó độc đáo, mà chúng không thể dễ dàng sao chép hay kiểm soát."

Anh đặt ra các câu hỏi sắc bén, dần phác thảo một kế hoạch trong đầu, bàn bạc với Lão Hồ về các phương án. Từ việc trì hoãn bằng cách gửi một bức thư "cầu xin" đến Trần Thị, nhưng ngầm ý thăm dò thái độ của chúng, đến việc tìm kiếm sự hỗ trợ từ các thương hội nhỏ không thuộc tầm ảnh hưởng của Trần Thị, hoặc thậm chí là nghĩ đến khả năng tạo ra một "sản phẩm" mới lạ từ những nguồn tài nguyên sẵn có mà Trần Thị chưa phát hiện ra.

Lâm Dịch cảm thấy như mình đang chơi một ván cờ vây phức tạp, mỗi nước đi đều phải tính toán cẩn trọng, không chỉ để sống sót mà còn để mở ra một tương lai khác. Anh biết, đây không phải là cuộc chiến chỉ để bảo vệ bản thân, mà là cuộc chiến vì sự tồn vong của cả một cộng đồng. Và anh, Lâm Dịch, người lạc thế, sẽ không lùi bước.

***

Sáng sớm hôm sau, khi sương còn chưa tan hết, bao phủ Thôn Làng Sơn Cước bằng một lớp màn mờ ảo, không khí đã trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Mặt trời vừa ló rạng phía đông, nhuộm hồng những đám mây, nhưng không khí trong làng không hề tươi sáng hơn chút nào. Tiếng chim hót xa xăm bị át đi bởi sự lo lắng hiện rõ trên từng khuôn mặt dân làng.

Lâm Dịch, sau một đêm dài không ngủ, cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đang đứng ở cổng làng, bàn bạc với một vài dân làng khác về cách tổ chức canh gác và phân chia công việc. Anh chỉ đạo họ gia cố hàng rào, kiểm tra các lối mòn dẫn vào làng, và phân công người luân phiên canh trực, đề phòng bất trắc. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà thấp thoáng bay ra, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương sớm, tạo nên một thứ hỗn hợp vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, báo hiệu một ngày mới đầy thử thách.

Đột nhiên, từ phía con đường mòn dẫn vào làng, một âm thanh chói tai cắt ngang sự yên tĩnh của buổi sớm. Tiếng vó ngựa dồn dập, mạnh mẽ, như tiếng sấm rền từ xa vọng lại, mỗi nhịp đều dội vào lồng ngực người nghe. Dân làng đang làm việc vội vàng ngẩng đầu lên, ánh mắt kinh hoàng. Một nhóm người cưỡi ngựa, chừng hơn chục tên, xông thẳng đến cổng làng, bụi đất mù mịt cuộn theo sau.

Kẻ dẫn đầu là một gã đàn ông vạm vỡ, vẻ mặt hung tợn, đôi mắt ti hí lấm lét, mặc một bộ đồ đen tuyền. Hắn ta cầm một thanh đao sáng loáng, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh nắng ban mai, khiến người nhìn rợn tóc gáy. Đó là A Cường, tay sai khét tiếng của Bang Hắc Sa, một bang phái giang hồ chuyên làm việc bẩn cho Trần Thị. Phía sau hắn là vài tên thuộc hạ cũng không kém phần dữ tợn, mỗi tên đều mang theo đao kiếm, vẻ mặt đầy sát khí.

A Cường không nói không rằng, xông thẳng vào làng, khiến dân làng hoảng loạn dạt ra hai bên như những con cá nhỏ tránh lưới. Tiếng la hét hoảng sợ của phụ nữ, tiếng khóc thét của trẻ con vang lên, phá tan sự bình yên giả tạo.

"Thôn làng này là của Trần Thị Gia Tộc! Từ nay, sản vật của các ngươi phải nộp cho Bang Hắc Sa của ta! Ai dám chống, đừng trách đao kiếm vô tình! Đây là lệnh của Trần Gia, chúng ta đến thu nợ thay!" A Cường gầm lên, giọng nói khàn khàn, vang vọng khắp làng, mang theo sự ngạo mạn và tàn nhẫn. Hắn vứt một cuộn giấy da xuống đất, cuộn giấy được cuộn chặt bằng một sợi dây thừng thô, như một lời tuyên bố không thể chối cãi. Tiếng kim loại va chạm từ đao kiếm của đám tay sai càng làm tăng thêm sự sợ hãi.

Lâm Dịch bước ra đối mặt, cố gắng giữ bình tĩnh đến lạ lùng. Anh hít thở sâu, mùi bụi đường và mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi sộc vào mũi. Ánh mắt sắc bén của anh quét qua đám người của Bang Hắc Sa, đánh giá số lượng, vũ khí và thái độ của chúng. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng ngay phía sau anh, tay đã nắm chặt vũ khí thô sơ – một cây gậy gỗ nặng trịch của Đại Trụ, và một con dao rựa sắc bén của Nhị Cẩu. Gân xanh nổi lên trên cánh tay Đại Trụ, còn Nhị Cẩu thì nghiến răng ken két, sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

"Các hạ là ai? Chuyện này liên quan gì đến Trần Thị Gia Tộc? Chúng tôi đã có lời với quản sự Lý Hổ rồi." Lâm Dịch lên tiếng, giọng anh không hề run rẩy, dù trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Anh biết, đây là một cuộc đối đầu trực diện, không thể lùi bước. *Lão Hồ đã đúng. Bang Hắc Sa đã ra mặt. Chúng không còn giữ kẽ nữa.*

A Cường cười khẩy, nụ cười hung tợn để lộ hàm răng ố vàng. Hắn vươn tay ra, dùng đầu đao chỉ thẳng vào mặt Lâm Dịch. "Hừ! Ngươi không cần biết nhiều. Chỉ cần biết, ta là người đến thu nợ cho Trần Gia! Ngươi là thằng nhãi ranh nào dám đứng ra cản đường? Dám hỏi tên ta?" Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, vẻ mặt đầy khinh bỉ.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch cảm thấy một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng, nhưng anh nhanh chóng dập tắt nó. *Sự tức giận không giúp giải quyết vấn đề. Bình tĩnh, phải bình tĩnh.* Anh biết, đây là một thử thách mới, một bước leo thang nguy hiểm hơn nhiều so với những gì anh đã dự tính.

***

Cùng lúc đó, tại một quán trà nhỏ ven con đường mòn dẫn vào Thôn Làng Sơn Cước, Liễu Thanh Y vẫn ngồi đó, thanh thoát và tĩnh lặng. Nàng, vẫn trong bộ trang phục màu xanh đơn giản nhưng toát lên khí chất của một kiếm khách lãng du, nhấp một ngụm trà. Nắng sớm bắt đầu lên cao, xuyên qua những tán lá cây, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi hương của cỏ cây sau sương đêm.

Ánh mắt nàng khẽ nheo lại khi nghe thấy tiếng ồn ào bất thường và nhận ra sự xuất hiện của Bang Hắc Sa từ phía Thôn Làng Sơn Cước. Nàng đã ở đây từ đêm qua, sau khi rời đi từ làng, nhưng không hề rời khỏi khu vực này. Nàng đã đoán được Trần Thị sẽ không dễ dàng bỏ qua, nhưng sự xuất hiện của Bang Hắc Sa lại sớm hơn nàng dự kiến.

Nàng nhìn thấy A Cường và đồng bọn, vẻ mặt hung tợn của chúng, cùng với sự hoảng loạn của dân làng. Rồi ánh mắt nàng dừng lại ở Lâm Dịch, người đang bước ra đối mặt với đám giang hồ. Vóc dáng gầy gò của thiếu niên ấy đứng vững vàng trước bão tố, ánh mắt kiên định không hề nao núng.

*Bang Hắc Sa... xem ra Trần Thị đã bắt đầu dùng đến thủ đoạn này. Sớm hơn ta nghĩ.* Liễu Thanh Y thầm nhủ, đặt chén trà xuống bàn một cách nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nhỏ. Ngón tay thon dài của nàng khẽ gõ nhịp trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, ánh mắt sắc bén như kiếm quang, theo dõi từng cử chỉ của Lâm Dịch. *Thằng nhóc kia... liệu có chống đỡ nổi không? Hay ta nên ra tay?*

Nàng có thể cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên, mùi thuốc súng vô hình trong không khí. Sự hung hăng của A Cường và thái độ không khoan nhượng của Bang Hắc Sa khiến nàng cảm thấy khó chịu. Nàng là người trọng nghĩa khí, không thể chịu đựng được cảnh cường hào ác bá ức hiếp dân lành một cách trắng trợn như vậy.

Liễu Thanh Y khẽ đứng dậy, bước ra ngoài một chút, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm bên hông. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay, nhắc nhở nàng về trách nhiệm và sức mạnh của mình. Nàng vẫn giữ khoảng cách, quan sát phản ứng của Lâm Dịch, muốn xem thiếu niên này sẽ đối phó thế nào. Nàng không muốn can thiệp quá sớm, muốn xem giới hạn của Lâm Dịch đến đâu, nhưng cũng không thể đứng yên nhìn cảnh máu đổ. Một đồng minh tiềm năng, hay một người hùng mới đang xuất hiện? Nàng chưa thể quyết định, nhưng trong lòng đã có một sự lay động.

Lâm Dịch, đang đứng giữa lằn ranh sinh tử, đối mặt với lưỡi đao sáng loáng của A Cường, không hề hay biết rằng có một ánh mắt sắc bén khác đang dõi theo mình, một thanh kiếm vô hình đang sẵn sàng tuốt vỏ. Cuộc chiến này, với anh, không chỉ là sự sống còn của Thôn Làng Sơn Cước, mà còn là một ván cờ lớn, nơi mỗi nước đi đều có thể định đoạt số phận của rất nhiều người. Và anh, sẽ không để mình và những người thân yêu thất bại.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free