Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 63: Mưu Kế Đối Đầu: Thôn Làng Đoàn Kết

"Hừ! Ngươi không cần biết nhiều. Chỉ cần biết, ta là người đến thu nợ cho Trần Gia! Ngươi là thằng nhãi ranh nào dám đứng ra cản đường? Dám hỏi tên ta?" Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, vẻ mặt đầy khinh bỉ.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch cảm thấy một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng, nhưng anh nhanh chóng dập tắt nó. *Sự tức giận không giúp giải quyết vấn đề. Bình tĩnh, phải bình tĩnh.* Anh biết, đây là một cuộc đối đầu trực diện, không thể lùi bước. *Lão Hồ đã đúng. Bang Hắc Sa đã ra mặt. Chúng không còn giữ kẽ nữa.*

Lưỡi đao sáng loáng của A Cường vẫn chỉ thẳng vào mặt Lâm Dịch, phản chiếu ánh nắng chiều đang dần ngả sang sắc cam, phủ lên cổng làng một vẻ u ám. Gió chiều thổi lướt qua, mang theo cái lạnh se sắt của mùa đông đang đến gần, cùng với bụi đất vương trên con đường mòn. Dân làng đứng phía sau Lâm Dịch, nín thở theo dõi từng động thái. Nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trên từng khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt họ chốc chốc lại liếc nhìn về phía Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, những người đang nắm chặt vũ khí thô sơ, sẵn sàng lao lên bất cứ lúc nào. Lâm Dịch cảm nhận được sự căng thẳng ấy, nó như một sợi dây vô hình đang kéo căng giữa anh và đám giang hồ hung hãn.

Anh không đáp lời A Cường ngay, mà dành một khoảnh khắc để quan sát kỹ lưỡng. Ánh mắt A Cường hung tợn, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa sự nông nổi và thiếu kiên nhẫn. Những tên tay sai đứng sau hắn cũng vậy, vẻ mặt vằn vện nhưng dáng vẻ lại có chút lén lút, không thực sự đường hoàng. *Chúng không phải là quân chính quy, chỉ là một đám côn đồ được thuê mướn. Chúng thiếu kỷ luật, và quan trọng nhất, chúng thiếu sự tin tưởng lẫn nhau.* Lâm Dịch thầm đánh giá, bộ óc anh vận hành hết công suất, tìm kiếm một kẽ hở, một điểm yếu.

"Ngươi muốn biết tên ta?" Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, không nhanh không chậm, hoàn toàn trái ngược với sự giận dữ đang cháy bỏng trong lòng. "Được thôi. Ta là Lâm Dịch, một người dân bình thường của Thôn Làng Sơn Cước này." Anh dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua từng tên trong Bang Hắc Sa, rồi dừng lại ở A Cường. "Ngươi nói Bang Hắc Sa hành sự 'thay mặt Trần Gia' ư?" Anh nhếch mép cười khẩy, một nụ cười đầy châm biếm, khiến A Cường thoáng giật mình. "Vậy ra Trần Gia đã hạ mình đến mức phải nhờ lũ chuột cống các ngươi dọn dẹp sao? Hay là, các ngươi chỉ mượn danh Trần Gia để kiếm chác?"

Lời nói của Lâm Dịch như một lưỡi dao sắc bén, không chỉ đâm thẳng vào sự tự tôn của A Cường, mà còn gieo rắc sự nghi ngờ vào tâm trí những tên tay sai. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng ta có thể tạo ra sự bất công cho kẻ thù.* A Cường, vốn quen với việc dùng sức mạnh và lời lẽ thô tục để uy hiếp, chưa bao giờ đối mặt với một đối thủ dùng lời lẽ sắc sảo để phản công như vậy. Vẻ mặt hắn ta biến sắc, từ hung tợn chuyển sang giận dữ cực độ, rồi thoáng chốc pha lẫn sự bối rối. Hắn không ngờ một thằng nhóc gầy gò lại có thể nói ra những lời lẽ như vậy.

"Mày... mày dám nói vậy!?" A Cường gầm lên, tay nắm chặt cán đao, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay hắn. Hắn định lao lên, nhưng một cái nhìn của Lâm Dịch, sâu thẳm và đầy thách thức, đã khiến hắn khựng lại.

"Ta chỉ nói sự thật." Lâm Dịch vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, nhưng giọng nói lại thêm phần đanh thép. "Nếu Trần Gia thực sự muốn, họ sẽ cử người của họ đến, những kẻ có thể đại diện cho thể diện của một gia tộc lớn, chứ không phải một lũ ô hợp như các ngươi, chỉ biết cậy đông hiếp yếu. Hoặc là," Lâm Dịch nhướn mày, ánh mắt như xuyên thấu tâm can A Cường, "Trần Gia chỉ đang thử xem làng ta có phản kháng hay không, và các ngươi là con tốt thí, là bia đỡ đạn cho sự thăm dò của họ. Một khi có chuyện, Trần Gia sẽ phủi tay, để các ngươi tự gánh hậu quả."

Lời nói của Lâm Dịch không chỉ là sự khiêu khích, mà còn là một đòn tâm lý mạnh mẽ. Nó gợi lên nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong lòng A Cường và đám tay sai: nỗi sợ bị lợi dụng, bị bỏ rơi. Những tên giang hồ này, dù hung hãn, nhưng cũng rất thực tế. Chúng hiểu rõ thân phận của mình trong mắt các thế gia lớn, chỉ là những công cụ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào. Ánh mắt A Cường bắt đầu liếc nhìn xung quanh, một tia nghi ngờ thoáng qua trong đôi mắt hắn. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo nào đó từ phía xa, một cảm giác bị giám sát vô hình, khiến hắn bỗng nhiên chùn bước. Hắn không biết đó có phải là ánh mắt của Liễu Thanh Y hay không, nhưng sự khó chịu và cảm giác bất an là có thật.

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, chứng kiến màn đối đáp sắc như dao của Lâm Dịch, ban đầu còn kinh ngạc, sau đó là một sự nể phục dâng trào. Họ chưa từng thấy Lâm Dịch nói năng hùng hồn đến vậy, và cách anh xoay chuyển tình thế chỉ bằng lời nói khiến họ cảm thấy như được khai sáng. Dân làng phía sau cũng bắt đầu xì xào bàn tán, nỗi sợ hãi dần được thay thế bằng một chút hy vọng mong manh.

A Cường nắm chặt chuôi đao đến trắng bệch, hắn muốn xông lên, muốn dùng bạo lực để dập tắt những lời nói chói tai của Lâm Dịch, nhưng những lời đó cứ luẩn quẩn trong đầu hắn. *Con tốt thí... bia đỡ đạn...* Hắn liếc nhìn đám thuộc hạ, chúng cũng đang nhìn hắn với ánh mắt đầy phân vân. Trần Gia có quyền thế thật, nhưng cũng rất tàn nhẫn. Nếu thật sự Lâm Dịch nói đúng, thì chuyến đi này của chúng có thể là một cái bẫy.

"Hừ, được lắm!" A Cường gầm gừ, nhưng giọng nói đã không còn vẻ hung hăng như trước, thay vào đó là một sự miễn cưỡng rõ ràng. Hắn thu đao lại, chỉ vào mặt Lâm Dịch. "Lần này tha cho mày, thằng nhãi. Nhưng Trần Gia sẽ không bỏ qua đâu! Ngươi cứ chờ xem!" Hắn nói xong, vung tay ra hiệu cho đám thuộc hạ. "Đi! Chúng ta đi!"

Đám Bang Hắc Sa lầm lũi quay lưng, bước đi trong sự ngỡ ngàng của dân làng. Chúng nhanh chóng khuất dạng sau con đường mòn. Sự rút lui đột ngột của chúng khiến mọi người vẫn chưa thể tin vào mắt mình. Lâm Dịch vẫn đứng đó, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng của A Cường cho đến khi chúng biến mất hoàn toàn. Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng biết rõ, đây chỉ là sự trì hoãn tạm thời. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, sống sót không phải là chiến thắng mà là tránh được một trận thua.*

***

Cùng lúc đó, tại một quán trà nhỏ ven con đường mòn dẫn vào Thôn Làng Sơn Cước, Liễu Thanh Y vẫn ngồi đó, thanh thoát và tĩnh lặng. Nàng, vẫn trong bộ trang phục màu xanh đơn giản nhưng toát lên khí chất của một kiếm khách lãng du, đặt chén trà xuống bàn một cách nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nhỏ. Ngón tay thon dài của nàng khẽ gõ nhịp trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, ánh mắt sắc bén như kiếm quang, theo dõi từng cử chỉ của Lâm Dịch.

Nàng đã thấy tất cả. Thấy sự hung hăng của A Cường, sự hoảng loạn của dân làng, và rồi, thấy Lâm Dịch bước ra. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng để ra tay nếu mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát, chuôi kiếm trong tay nàng đã ấm lên. Nhưng rồi, nàng lại chứng kiến một màn kịch khác. Lâm Dịch, với vóc dáng gầy gò của một thiếu niên, lại dùng lời lẽ sắc bén như kiếm, mưu trí như nước, buộc kẻ hung hãn như A Cường phải chùn bước.

*Không ngờ thằng nhóc này lại có cái đầu như vậy.* Liễu Thanh Y thầm nghĩ, một tia kinh ngạc thoáng qua trong đôi mắt cương nghị của nàng. Nàng đã đánh giá thấp Lâm Dịch. Ban đầu, nàng chỉ thấy ở anh một sự kiên cường khác thường, một ý chí sinh tồn mạnh mẽ. Nhưng giờ đây, nàng thấy cả một trí tuệ sắc sảo, một khả năng thao túng tâm lý đáng gờm. Những lời Lâm Dịch nói ra không chỉ là khiêu khích, mà là những mũi tên độc, ghim thẳng vào nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ của đám giang hồ.

Nàng đã đoán được Trần Thị sẽ không dễ dàng bỏ qua, nhưng sự xuất hiện của Bang Hắc Sa lại sớm hơn nàng dự kiến. Và việc Lâm Dịch có thể một mình giải quyết được chúng mà không cần đến bạo lực là điều nằm ngoài dự đoán của nàng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* nàng chợt nhớ lại một câu nói đã từng nghe. Giờ đây, nàng thấy nó được thể hiện rõ ràng qua hành động của Lâm Dịch. Anh không có sức mạnh tu luyện, không có kỹ năng võ thuật, nhưng anh có một cái đầu.

Liễu Thanh Y khẽ đứng dậy, bước ra ngoài một chút, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm bên hông. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay, nhắc nhở nàng về trách nhiệm và sức mạnh của mình. Nàng vẫn giữ khoảng cách, quan sát phản ứng của Lâm Dịch, muốn xem thiếu niên này sẽ đối phó thế nào. Nàng không muốn can thiệp quá sớm, muốn xem giới hạn của Lâm Dịch đến đâu, nhưng cũng không thể đứng yên nhìn cảnh máu đổ. Một đồng minh tiềm năng, hay một người hùng mới đang xuất hiện? Nàng chưa thể quyết định, nhưng trong lòng đã có một sự lay động. Sự khó chịu với hành động của Bang Hắc Sa vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho sự tò mò và một chút ngưỡng mộ dành cho Lâm Dịch. *Có lẽ, ta nên ở lại thêm một thời gian.* Nàng thầm nhủ, ánh mắt vẫn dõi theo con đường dẫn vào Thôn Làng Sơn Cước, nơi một cuộc chiến khác, không bằng đao kiếm, đang chờ đợi.

***

Đêm đó, gió lạnh rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm của sương đêm và cái lạnh buốt xương. Ngọn lửa trong bếp nhà Lão Hồ cháy bập bùng, tạo ra những điệu nhảy của ánh sáng và bóng tối trên vách tường gỗ cũ kỹ. Mùi khói gỗ và mùi thuốc lá thảo mộc thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy suy tư. Lâm Dịch ngồi đối diện Lão Hồ, chén trà nóng trên tay bốc khói nghi ngút. Anh đã kể lại toàn bộ sự việc xảy ra ở cổng làng, không bỏ sót một chi tiết nào, từ thái độ hung hãn của A Cường đến những lời anh đã dùng để đẩy lùi chúng.

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, chăm chú lắng nghe từng lời, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh lửa. Ông không nói một lời, chỉ thỉnh thoảng gật gù, ngụm trà nóng nhẹ nhàng trôi qua cổ họng khô khốc. Khi Lâm Dịch kết thúc câu chuyện, Lão Hồ đặt chén trà xuống, khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo bao nỗi lo toan của người già đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm.

"Lâm Dịch à, ngươi làm tốt lắm." Lão Hồ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh và khàn đặc. "Việc ngươi dùng lời lẽ để dồn A Cường vào thế khó, gieo rắc sự nghi ngờ vào đầu chúng, là một nước đi cao tay. Tránh được một cuộc đổ máu không cần thiết lúc này là ưu tiên hàng đầu. Nhưng..." Ông dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch, "đây chỉ là một sự trì hoãn nhỏ nhoi thôi. Trần Gia sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu. Chúng có thể sẽ dùng những thủ đoạn tàn độc hơn, hoặc cử những kẻ khó đối phó hơn đến."

Lâm Dịch gật đầu, khuôn mặt trầm tư. "Con cũng nghĩ vậy, Lão Hồ. Bang Hắc Sa, dù hung hãn, nhưng vẫn chỉ là một đám côn đồ ô hợp. Trần Gia có quyền thế, nhưng không đến mức phải trực tiếp nhúng tay vào những việc bẩn thỉu này. Chúng thường dùng tay sai, nhưng để Bang Hắc Sa 'thay mặt' thì..." Anh suy nghĩ một lát, rồi tiếp tục. "Có lẽ là một nước cờ thăm dò, hoặc chúng đang muốn gây sức ép nhanh chóng, không muốn phí thời gian. Chúng coi chúng ta như con tốt thí, như một thử nghiệm để xem phản ứng của Thôn Làng Sơn Cước."

Lão Hồ gật gù, đôi mắt nheo lại. "Ngươi nói đúng. Trần Gia không muốn dính dáng trực tiếp đến những chuyện làm ô danh. Chúng muốn có lợi ích, nhưng không muốn bị mang tiếng là kẻ bóc lột trắng trợn. Việc dùng Bang Hắc Sa là một cách để chúng giữ khoảng cách, đồng thời tạo ra một sự đe dọa đủ lớn để dân làng phải khuất phục. Nếu chúng ta phản kháng mạnh mẽ, chúng có thể sẽ từ bỏ ý định, hoặc ít nhất là phải tính toán lại. Nhưng nếu chúng ta im lặng, chúng sẽ càng lấn tới." Ông đặt chén trà xuống, lấy ra một điếu thuốc lá cuốn từ lá khô, châm lửa bằng một mảnh than hồng từ bếp, rít một hơi dài, khói thuốc lan tỏa trong không gian.

"Vậy chúng ta phải làm gì, Lão Hồ?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói đầy kiên định. "Tiếp tục chịu đựng, hay phản kháng?"

Lão Hồ nhả khói, ánh mắt xa xăm. "Nước đã đến chân rồi, không phản kháng e là không còn đường sống. Thôn Làng Sơn Cước này đã bị bóc lột quá nhiều, chúng ta không thể chịu đựng thêm nữa. Nhưng phản kháng thế nào lại là một chuyện khác. Nếu dùng vũ lực, chúng ta không có cửa thắng. Chúng ta không có quân đội, không có võ sư cao cường. Nhưng chúng ta có sự đoàn kết, có ý chí." Ông nhìn Lâm Dịch, một nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt khắc khổ. "Ngươi đã có ý kiến gì rồi sao?"

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ấm áp từ chén trà truyền qua lòng bàn tay. Anh biết, đây là thời điểm quan trọng. Anh phải thuyết phục Lão Hồ, người có uy tín và kinh nghiệm trong làng, để ông ủng hộ kế hoạch của mình. "Con có vài suy nghĩ, Lão Hồ. Chúng ta không thể chống lại bằng sức mạnh, nhưng chúng ta có thể chống lại bằng sự đoàn kết và mưu trí. Con muốn triệu tập toàn bộ dân làng, đặc biệt là các trưởng lão, Trưởng thôn Lão Vương, và những người có tiếng nói. Chúng ta sẽ cùng nhau phân tích tình hình, và sau đó..." Anh dừng lại, ánh mắt lóe lên vẻ kiên quyết. "Chúng ta sẽ cùng nhau đưa ra một quyết định. Không ai được phép đơn độc đối mặt với Trần Gia. Tất cả phải cùng nhau. Chúng ta sẽ lập ra một hệ thống canh gác, không cho bất kỳ ai tùy tiện ra vào làng nữa. Chúng ta sẽ bảo vệ sản vật của mình. Chúng ta sẽ tìm cách trì hoãn, kéo dài thời gian, và tìm kiếm sự công bằng, thậm chí là tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài nếu cần."

Lão Hồ lắng nghe từng lời của Lâm Dịch, ánh mắt ông từ từ sáng lên. Ông đã sống đủ lâu để hiểu rằng, đôi khi, sức mạnh không nằm ở nắm đấm hay vũ khí, mà nằm ở sự đồng lòng và trí tuệ. "Kế hoạch của ngươi không tồi, Lâm Dịch." Ông chậm rãi nói, gật đầu. "Một người thì yếu, nhưng cả trăm người cùng đồng lòng thì có thể lay chuyển cả một ngọn núi. Việc đoàn kết dân làng là bước đi đầu tiên và quan trọng nhất. Ngươi có muốn ta giúp ngươi triệu tập mọi người không?"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ nhõm. "Nếu có Lão Hồ ủng hộ, thì con tin rằng dân làng sẽ có thêm niềm tin. Con cần sự khôn ngoan và kinh nghiệm của lão để hướng dẫn họ."

"Được thôi." Lão Hồ đáp, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định. "Ta đã sống quá nửa đời người, nhìn thấy quá nhiều bất công. Đến lúc ta phải làm gì đó cho cái làng này rồi. Ngươi cứ việc nói, ta sẽ hỗ trợ ngươi hết sức mình." Ông rít một hơi thuốc nữa, nhìn ngọn lửa cháy bập bùng, trong lòng dường như đã nhen nhóm lại một tia hy vọng đã tưởng chừng lụi tắt.

***

Sáng hôm sau, mặt trời nhô lên khỏi đỉnh núi, mang theo những tia nắng vàng óng ả, xua tan đi cái lạnh se sắt của đêm đông. Bầu trời quang mây, trong xanh đến lạ, nhưng không khí trong Thôn Làng Sơn Cước lại nặng trĩu. Dân làng, từ già đến trẻ, đã được triệu tập đến Đền Thờ Vô Danh, nơi trang nghiêm và linh thiêng nhất của làng. Đây là một cấu trúc đá đơn giản, rêu phong phủ đầy những bức tường xám xịt, những chạm khắc trên bàn thờ nhỏ đã phai mờ theo thời gian. Mùi đất ẩm, gỗ cũ và hương trầm thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí u buồn, tĩnh mịch, nhưng cũng đầy sự bình yên lạ kỳ. Tiếng gió xào xạc qua những tán cây cổ thụ quanh đền, tiếng côn trùng kêu xa xăm, càng làm tăng thêm vẻ hoang sơ của nơi này.

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, đứng dựa vào cột đá, vẻ mặt đầy lo lắng và bất lực. Bên cạnh ông là Đại Nương Lý, khuôn mặt phúc hậu nhưng ánh mắt đầy ưu tư; Hồ Gia Gia, râu tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng đôi mắt tinh anh; và Thợ rèn Vương, thân hình vạm vỡ, mặt đen sạm, khoanh tay đứng lặng, vẻ mặt cộc cằn nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Hàng chục gương mặt khác, đại diện cho các gia đình trong làng, đều có mặt, ánh mắt họ đổ dồn về phía Lâm Dịch, người đang đứng ở vị trí trung tâm, trước bàn thờ đá cổ kính.

Lâm Dịch, trong bộ trang phục thô sơ, vá víu, nhưng lại toát lên một khí chất kiên định, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt quen thuộc. Anh nhìn thấy sự sợ hãi, sự tuyệt vọng, nhưng sâu thẳm trong đó, anh cũng nhìn thấy một tia hy vọng mong manh đang nhen nhóm. Anh biết, đây là thời điểm quyết định.

"Các vị huynh đệ, các vị trưởng bối, các vị cô bác, chú dì..." Giọng nói của Lâm Dịch trầm ấm, rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đền thờ, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. "Hôm qua, chúng ta đã thấy sự hung hãn của Bang Hắc Sa, đội lốt Trần Gia. Đây không phải là chuyện nhỏ, mà là một đòn bóc lột có hệ thống, nhắm vào sự sống còn của Thôn Làng Sơn Cước chúng ta." Anh dừng lại, để lời nói của mình thấm vào lòng mỗi người. "Chúng muốn cướp đất đai của chúng ta, cướp sản vật của chúng ta, và biến con cái chúng ta thành những lao dịch khổ sai. Nếu chúng ta không phản kháng, chúng ta sẽ mất tất cả."

Trưởng thôn Lão Vương thở dài thườn thượt, bước tới một bước. "Nhưng biết làm sao đây, Lâm Dịch? Chúng ta chỉ là những người dân thường, làm sao đối đầu được với Trần Gia? Chúng là thế gia lớn, có tiền, có thế, có cả quan lại chống lưng. Chống lại chúng, chẳng phải là rước họa vào thân sao?" Giọng ông đầy vẻ bất lực, cũng là nỗi sợ hãi chung của dân làng.

Lâm Dịch nhìn Trưởng thôn, ánh mắt kiên định. "Trưởng thôn nói đúng, một người thì yếu. Nhưng cả làng chúng ta thì sao? Chúng ta có thể đoàn kết lại, không chịu khuất phục một cách mù quáng. Chúng ta sẽ không dùng vũ lực để chống lại chúng một cách vô ích, bởi vì chúng ta yếu hơn về mặt đó. Nhưng chúng ta sẽ dùng mưu trí, dùng sự đoàn kết, dùng ý chí của chúng ta." Anh nói, giọng nói dần vang lên đầy nhiệt huyết. "Chúng ta sẽ cùng nhau phản đối những yêu sách vô lý. Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ sản vật của mình, không để chúng tùy tiện cướp đoạt. Chúng ta sẽ lập ra một hệ thống canh gác, không cho bất kỳ ai tùy tiện ra vào làng nữa, không cho phép chúng nhũng nhiễu chúng ta. Chúng ta sẽ biến ngôi làng này thành một pháo đài vững chắc, không phải bằng tường thành, mà bằng sự đồng lòng của mỗi người."

Đại Nương Lý, người vốn rất lo lắng, lên tiếng, giọng nói run run. "Nhưng nếu chúng nó dùng vũ lực thì sao? Nếu chúng nó đốt nhà, giết người thì sao?"

Lâm Dịch nhìn Đại Nương Lý, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. "Chúng ta sẽ không chống lại bằng vũ lực một cách vô ích. Chúng ta sẽ dùng mưu trí, dùng sự đoàn kết. Chúng ta sẽ tìm cách trì hoãn, tìm kiếm sự công bằng, và nếu cần, tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người khác, từ những nơi mà Trần Gia không thể vươn tới dễ dàng. Chúng ta sẽ biến sự yếu kém của mình thành sức mạnh. Nếu chúng ta đoàn kết, chúng ta có thể làm cho chúng phải trả giá đắt cho mỗi hành động bóc lột của chúng. Khi đó, chúng sẽ phải suy nghĩ lại." Anh dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt, dừng lại ở Lão Hồ, người đang khẽ gật đầu ủng hộ. "Các vị, mọi người có tin tưởng vào tôi không, tin tưởng vào chính chúng ta không? Tin tưởng rằng chúng ta có thể bảo vệ được ngôi làng này, bảo vệ được gia đình mình không?"

Lời nói của Lâm Dịch như một luồng gió mạnh, thổi bay đi những đám mây u ám trong lòng dân làng. Hồ Gia Gia, người vốn bình tĩnh và suy xét, bước tới một bước, giọng nói từ tốn nhưng đầy sức nặng. "Lời của Lâm Dịch không phải là không có lý. Trần Gia mạnh thật, nhưng chúng cũng có những giới hạn của chúng. Nếu chúng ta cùng nhau phản kháng một cách có tổ chức, chúng sẽ phải cân nhắc. Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết. Chúng ta phải hành động."

Thợ rèn Vương, với vẻ mặt cộc cằn thường ngày, cũng lên tiếng, giọng nói thô mộc nhưng đầy quyết tâm. "Ta thấy Lâm Dịch nói đúng. Thà đứng lên chống lại mà chết, còn hơn cứ cúi đầu chịu nhục! Trần Gia muốn cướp của chúng ta, chúng ta sẽ cho chúng biết mùi!"

Dân làng bắt đầu xì xào bàn tán, nhưng lần này không phải là sự sợ hãi, mà là những lời bàn bạc đầy quyết tâm. Trưởng thôn Lão Vương nhìn Lâm Dịch, rồi nhìn Lão Hồ, cuối cùng, ông thở dài một hơi thật sâu, như trút bỏ gánh nặng. Ông gật đầu, khuôn mặt hiện lên một tia hy vọng mong manh. "Được! Ta tin Lâm Dịch! Ta tin vào dân làng chúng ta! Chúng ta sẽ cùng nhau chống lại!"

Một làn sóng đồng tình dâng lên trong đền thờ. Các trưởng lão khác cũng lần lượt gật đầu, ánh mắt họ không còn sự hoài nghi hay sợ hãi, mà thay vào đó là sự kiên định. Họ đã tìm thấy một người lãnh đạo, một tia hy vọng trong đêm tối. Lâm Dịch nhìn những gương mặt ấy, trong lòng anh, một cảm giác ấm áp lan tỏa. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Sự rút lui của A Cường chỉ là tạm thời, Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng bỏ qua, báo hiệu những biện pháp cứng rắn hơn sắp tới. Lão Hồ ngầm ủng hộ Lâm Dịch, cho thấy ông sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc hướng dẫn và cung cấp thông tin. Lời đề xuất 'tìm kiếm sự hỗ trợ từ bên ngoài' của Lâm Dịch gợi ý về sự xuất hiện của các đồng minh mới hoặc sự can thiệp của Liễu Thanh Y. Việc dân làng đồng lòng đoàn kết là bước đầu tiên và quan trọng nhất, nhưng việc duy trì sự đoàn kết này dưới áp lực sẽ là một thử thách lớn. Kế hoạch của Lâm Dịch sẽ kiểm tra giới hạn của sự mưu trí và khả năng tổ chức của anh, cũng như sức chịu đựng của Thôn Làng Sơn Cước.

Anh biết, anh không thể chiến thắng bằng sức mạnh, nhưng anh có thể chiến thắng bằng trí tuệ và sự đồng lòng. Anh sẽ không để những người anh yêu thương phải chịu cảnh bị chà đạp. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, sinh tồn không chỉ của riêng mình anh, mà là của cả Thôn Làng Sơn Cước.*

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free