Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 61: Cơn Lốc Thuế Vô Lý: Trần Thị Siết Chặt

Bình minh vừa ló dạng, vệt nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua những rặng núi phía đông, trải dài trên những mái tranh ẩm ướt sương đêm của Thôn Làng Sơn Cước. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất sau mưa và hơi ẩm của cây cỏ dại. Tiếng gà gáy vang vọng từ các chuồng trại, tiếng chó sủa lanh canh từ xa, và đâu đó là tiếng lạch cạch của những chiếc cối xay gạo, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu như bao ngày bình dị khác. Trẻ con trong làng đã bắt đầu chạy đuổi nhau trên con đường đất lổn nhổn, tiếng cười giòn tan xé tan màn sương mỏng, hòa vào tiếng chim hót líu lo trên cành. Một vài người đàn ông đang vác cuốc ra đồng, lưng còng đổ bóng dài trên mặt đất. Các bà, các mẹ í ới gọi nhau ra giếng nước đầu làng, tiếng trò chuyện râm ran phá vỡ sự tĩnh lặng. Đó là một buổi sáng điển hình của Thôn Làng Sơn Cước, một bức tranh thanh bình mà Lâm Dịch đã nỗ lực rất nhiều để gìn giữ.

Thế nhưng, sự yên bình đó bị xé toạc một cách thô bạo.

Từ phía con đường mòn dẫn vào làng, một tiếng vó ngựa dồn dập đột ngột vang lên, càng lúc càng gần, càng lúc càng mạnh mẽ, như một hồi trống trận báo hiệu tai ương. Tiếng vó ngựa không phải là tiếng bước chậm rãi, khoan thai của những thương nhân hay lữ khách đơn lẻ, mà là tiếng phi nước đại hung hãn, không chút kiêng dè. Bụi đất mịt mù bay lên, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Dân làng đang túm tụm quanh giếng nước chợt ngừng trò chuyện, những khuôn mặt chất phác bỗng trở nên căng thẳng, ánh mắt đầy vẻ lo lắng đổ dồn về phía con đường. Tiếng trẻ con im bặt, như thể có một bàn tay vô hình bịt miệng chúng lại. Những đứa bé đang chơi đùa vội vàng nép vào chân cha mẹ, đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn về phía bụi mù đang tiến tới.

Lâm Dịch, đang cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu kiểm tra lại những bó củi khô chuẩn bị mang ra chợ trấn vào tuần tới, chợt ngẩng đầu. Đôi mắt hắn nheo lại, cái vẻ trầm tư thường trực càng thêm sâu sắc. Hắn đã dự cảm được điều này. Cái "lời đe dọa ngầm" của Lý Hổ hôm trước không phải là lời nói suông. Trần Thị Gia Tộc, giống như một con mãng xà khổng lồ, sẽ không bao giờ bỏ qua một con mồi đã lọt vào tầm ngắm của chúng.

Đoàn người ngựa xuất hiện. Dẫn đầu là Lý Hổ, quản sự của Trần Thị, vẫn cái vẻ bệ vệ, lụa là nhưng ánh mắt càng thêm gian xảo và hống hách. Hắn cưỡi một con ngựa cao lớn, lông đen bóng, nhìn xuống dân làng bằng ánh mắt khinh miệt, như thể đang nhìn một lũ sâu bọ. Phía sau hắn là Lão Cai, với dáng người thô kệch và vết sẹo dài trên trán trông càng hung tợn hơn, cùng với khoảng năm sáu tên tay sai khác, tất cả đều mặt mày hung dữ, lưng dắt đao, tay cầm roi. Chúng không thèm giấu giếm thái độ khinh thường và uy hiếp. Tiếng vó ngựa dồn dập cuối cùng cũng dừng lại giữa quảng trường làng, nơi có một cây đa cổ thụ rợp bóng. Bụi đất lắng xuống, nhưng không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng.

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, đã vội vàng chạy ra từ căn nhà tranh của mình, run rẩy tiến về phía đoàn người. Ông ta cúi thấp người, mồ hôi lấm tấm trên trán, giọng nói nghèn nghẹt: "Kính chào quan quản sự Lý Hổ. Không biết ngài đến làng chúng tôi có việc gì ạ?"

Lý Hổ cười khẩy, nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai. Hắn vung tay ra hiệu cho tay sai dừng ngựa, động tác dứt khoát, dường như muốn thể hiện quyền uy tuyệt đối. Ánh mắt hắn quét qua từng khuôn mặt dân làng đang tụ tập, đầy vẻ thách thức, rồi dừng lại trên Trưởng thôn Lão Vương. Hắn không thèm xuống ngựa, chỉ ngồi trên đó, nhìn xuống Trưởng thôn bằng vẻ bề trên.

"Trưởng thôn Lão Vương, không cần mời cũng đến rồi!" Lý Hổ cất giọng khàn đục, vang vọng khắp quảng trường. Giọng hắn không to, nhưng uy lực, khiến từng lời nói như đâm thẳng vào tai người nghe. "Hôm nay, ta đến đây để truyền đạt 'ân điển' của Trần Thị gia tộc cho lũ dân đen các ngươi!"

Chữ "ân điển" được hắn nhấn mạnh một cách đầy châm biếm, khiến ai nghe cũng hiểu đó là một lời đe dọa hơn là một sự ban ơn. Dân làng bắt đầu xì xào, tiếng rì rầm lo lắng lan nhanh như bệnh dịch. Những khuôn mặt vốn đã khắc khổ giờ càng thêm hốc hác, đôi mắt tràn ngập sự sợ hãi và bất an. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa đang nhóm dở, mùi thức ăn nấu còn vương vất, giờ đây hòa quyện với mùi bụi đất, mùi mồ hôi của những người đang căng thẳng, tạo thành một thứ mùi hỗn tạp khó chịu.

Vương Đại Trụ, đứng cạnh Lâm Dịch, nắm chặt bàn tay to lớn của mình, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Anh ta nghiến răng ken két, muốn xông lên đối chất nhưng ánh mắt của Lâm Dịch đã kịp thời ngăn lại. Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt ra hiệu cho Đại Trụ giữ bình tĩnh. Trần Nhị Cẩu thì xanh mặt, nép sát vào Lâm Dịch, đôi mắt láo liên nhìn đám tay sai của Lý Hổ.

Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng. Hắn nhận ra Lý Hổ hôm nay còn hống hách hơn lần trước rất nhiều, không còn chút che giấu nào. Điều đó cho thấy Trần Thị Gia Tộc đã có đủ thông tin, và giờ đây chúng không còn muốn "dò la" nữa, mà là muốn "siết chặt". Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ đã nói, về sự tham lam và độc ác của Trần Thị. Quả nhiên, chúng không bao giờ để bất kỳ lợi ích nào lọt khỏi tay.

*Cơn bão tố thực sự vẫn còn ở phía trước*, Lâm Dịch thầm nghĩ, tái khẳng định lại lời nói của mình hôm trước. *Đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến. Thái độ của Lý Hổ đã nói lên tất cả. Chúng không chỉ muốn chút lợi lộc, chúng muốn kiểm soát, muốn nghiền nát ý chí phản kháng của dân làng. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự công bằng càng không tự nhiên mà có được. Chỉ có tự mình giành lấy.* Hắn hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho tâm trí mình tỉnh táo, lạnh lùng như một nhà chiến lược đang phân tích tình hình địch.

***

Nắng bắt đầu lên cao, đổ lửa xuống quảng trường làng. Ánh nắng gắt gao gay gắt, thiêu đốt da thịt, khiến không khí càng thêm oi ả. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán mọi người, nhưng không ai dám nhúc nhích. Lý Hổ vẫn ngồi trên lưng ngựa, hưởng thụ cái cảm giác quyền uy khi nhìn hàng trăm con mắt sợ hãi đang đổ dồn về phía hắn. Hắn chậm rãi rút ra một cuộn giấy da, mở ra một cách khoa trương.

"Trần Thị Gia Tộc chúng ta đã 'ưu ái' cho làng Sơn Cước các ngươi quá lâu rồi," Lý Hổ cất tiếng, giọng điệu hằn học. "Để các ngươi tự sinh tự diệt, tự mình phát triển mà không có sự 'chỉ đạo' của gia tộc. Nhưng nay, thời thế đã thay đổi. Làng Sơn Cước các ngươi đã 'phất' lên, đã có của ăn của để. Vậy thì cũng đã đến lúc phải 'trả ơn' cho Trần Thị Gia Tộc, cho những người đã 'che chở' cho các ngươi."

Hắn nhếch mép cười, ánh mắt liếc qua những khuôn mặt đang hoang mang tột độ của dân làng. Tiếng xì xào trong đám đông tăng lên, nhưng nhanh chóng bị những ánh mắt đe dọa của Lão Cai và đám tay sai dập tắt. Những tên tay sai này, mỗi tên đều mang vẻ mặt hung ác, đứng dàn hàng ngang phía sau Lý Hổ, tay đặt hờ trên chuôi đao, như những bức tượng đá lạnh lùng sẵn sàng ra tay.

"Vậy, ta xin tuyên bố 'ân điển' mới của Trần Thị Gia Tộc!" Lý Hổ nói, giọng hắn càng lúc càng lớn, vang vọng khắp quảng trường. Hắn bắt đầu đọc những điều khoản trong cuộn giấy da, từng chữ từng chữ như những nhát dao cứa vào lòng người dân.

"Thứ nhất, kể từ nay, mỗi hộ gia đình trong làng Sơn Cước phải nộp thêm ba mươi phần trăm thuế ruộng! Không được thiếu một đồng, một hạt!"

Một tiếng "ôi chao!" vang lên từ một người phụ nữ lớn tuổi, rồi nhanh chóng bị tiếng quát của một tên tay sai dập tắt. Ba mươi phần trăm? Đó là con số khủng khiếp. Dân làng Sơn Cước vốn đã sống bằng nghề nông nghiệp tự cung tự cấp, phụ thuộc hoàn toàn vào đất đai cằn cỗi và thời tiết khắc nghiệt. Sản lượng thu hoạch vốn đã thấp, nay phải nộp thêm ba mươi phần trăm thuế thì khác nào đẩy họ vào đường cùng, vào cảnh đói kém triền miên? Nhiều người già yếu bắt đầu xanh mặt, đôi tay run rẩy vịn vào nhau, nước mắt lưng tròng. Những người đàn ông trẻ tuổi thì siết chặt nắm đấm, ánh mắt bùng lên sự phẫn uất, nhưng không ai dám lên tiếng. Họ biết, phản kháng lúc này chỉ chuốc lấy tai họa.

Lâm Dịch thở dài một hơi rất khẽ, khó nhận ra. Hắn đã dự liệu được sự tham lam, nhưng con số ba mươi phần trăm vẫn khiến hắn nhíu mày. Đây không chỉ là lấy đi lợi nhuận, đây là lấy đi sinh mạng của dân làng. *Chiêu này không phải chỉ để lấy tiền, mà là để bẻ gãy xương sống kinh tế của làng, khiến dân làng mãi mãi không ngóc đầu lên được. Trần Thị muốn biến Sơn Cước thành một cái kho lương thực, một nguồn lao động rẻ mạt, hoàn toàn phụ thuộc vào chúng.*

Lý Hổ không đợi phản ứng, đọc tiếp: "Thứ hai, các loại sản vật từ rừng như mật ong, gỗ lim, thảo dược quý hiếm... nay phải cống nạp năm mươi phần trăm sản lượng! Kể từ vụ thu hoạch tới, phải nộp đủ cho Trần Thị Gia Tộc!"

Tiếng xì xào lại nổi lên, lần này còn lớn hơn. Năm mươi phần trăm! Đó là một nửa số sản vật mà dân làng đã đổ mồ hôi, xương máu để khai thác từ rừng sâu. Rừng là nguồn sống thứ hai của làng, là nơi họ tìm kiếm thêm thu nhập, thêm thức ăn khi ruộng đồng không đủ. Mật ong, gỗ lim, thảo dược... đó là những thứ giúp họ đổi lấy muối, vải vóc, hoặc những vật dụng thiết yếu khác. Mất đi một nửa, cuộc sống của họ sẽ khó khăn gấp bội. Vương Đại Trụ, người vốn sống nhờ săn bắn và khai thác rừng, tức giận đến mức toàn thân run lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lý Hổ, chỉ chực lao tới. Trần Nhị Cẩu thì ôm mặt, rên rỉ khe khẽ.

Lâm Dịch cảm nhận được sự tuyệt vọng đang bao trùm dân làng. Hắn cũng cảm thấy một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy trong lòng, nhưng hắn cố gắng dập tắt nó, giữ cho đầu óc mình lạnh băng. *Đây là đòn chí mạng thứ hai, đánh vào khả năng tự chủ kinh tế và tinh thần của dân làng. Chúng muốn chúng ta không còn đường lùi, không còn cách nào khác ngoài việc phục tùng.*

"Và thứ ba," Lý Hổ tiếp tục, giọng điệu đắc thắng, "mỗi hộ gia đình phải cử ít nhất một tráng đinh làm lao dịch ba ngày mỗi tuần, không công! Để phục vụ các công trình của Trần Thị Gia Tộc! Ai không chấp hành, hoặc tìm cách trốn tránh, sẽ bị xử phạt nặng!"

Lao dịch không công ba ngày mỗi tuần! Đó là một nửa số ngày làm việc trong tuần. Với dân làng Sơn Cước, mỗi ngày làm việc đều quý giá như vàng. Ba ngày lao dịch không công đồng nghĩa với việc ruộng đồng sẽ bị bỏ bê, công việc của gia đình sẽ bị đình trệ, sức khỏe của người dân sẽ bị vắt kiệt. Đây không chỉ là sự bóc lột sức lao động, mà còn là sự tước đoạt thời gian, tước đoạt cả tương lai của họ.

Toàn bộ quảng trường làng chìm trong sự im lặng đáng sợ, nhưng đó không phải là sự im lặng của chấp thuận, mà là sự im lặng của nỗi tuyệt vọng tột cùng. Trưởng thôn Lão Vương, người đã cố gắng giữ bình tĩnh, giờ đây cũng không thể đứng vững. Ông ta lảo đảo mấy bước, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.

"Quan quản sự, làng chúng tôi... thật sự rất khó khăn, e rằng không thể..." Lão Vương run rẩy cất lời, giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu. Ông ta cố gắng ngẩng đầu lên nhìn Lý Hổ, ánh mắt van lơn.

"Im miệng!" Lý Hổ gằn giọng, cắt ngang lời Lão Vương một cách thô bạo. Hắn trừng mắt, ánh nhìn sắc như dao. "Ngươi nghĩ ta đến đây để nghe ngươi than vãn sao? Đây là 'ân điển' của Trần Thị Gia Tộc! Không phải để thương lượng! Ngươi là trưởng thôn, phải có trách nhiệm thi hành! Nếu không làm được, ta sẽ cho người khác làm thay!"

Lão Vương giật mình lùi lại, đôi mắt mở to vì sợ hãi. Ông ta cúi gằm mặt, không dám nói thêm lời nào. Sự bất lực của ông ta trước cường quyền của Trần Thị Gia Tộc hiện rõ mồn một. Điều này càng khắc sâu thêm nỗi tuyệt vọng trong lòng dân làng. Họ nhìn nhau, không biết phải làm gì. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má những người phụ nữ.

Lâm Dịch đứng đó, bất động. Hắn cảm nhận được sức nóng của mặt trời trên da, mùi mồ hôi chua và đất khô nồng nặc trong không khí. Hắn thấy rõ sự hoang mang, nỗi sợ hãi tột cùng trong mắt từng người dân. *Đây là lúc phải ra mặt. Mình không thể để họ bị nghiền nát như thế này. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng sinh tồn không có nghĩa là chấp nhận làm nô lệ. Tri thức là vũ khí, nhưng chỉ có mưu lược và khả năng thích nghi mới là yếu tố quyết định.* Hắn hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi bước ra khỏi đám đông, tiến về phía Lý Hổ.

***

Trong khi Lý Hổ đang thỏa sức uy hiếp và bóc lột dân làng Sơn Cước, cách đó không xa, tại quán trà nhỏ ven lối vào làng, một khung cảnh hoàn toàn đối lập đang diễn ra. Quán trà yên tĩnh, chỉ có tiếng gió xào xạc qua những tán cây cổ thụ và tiếng nước sôi reo nhẹ nhàng trên bếp lửa. Nắng chiều đã dịu hơn một chút, xuyên qua những tán lá xanh um, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất. Mùi trà thơm dịu nhẹ, lan tỏa trong không khí, mang đến một cảm giác thanh tịnh và bình yên.

Liễu Thanh Y, vẫn trong bộ trang phục màu xanh quen thuộc, dáng người cao ráo, thanh thoát, đang ngồi bên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Nàng nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt cương nghị nhưng lại ẩn chứa sự trầm tư, lặng lẽ quan sát mọi việc đang diễn ra ở quảng trường làng qua khung cửa sổ. Nàng không lộ diện, chỉ đơn giản là một người khách uống trà bình thường, nhưng đôi mắt nàng lại sắc bén và tinh tường hơn bất kỳ ai.

Từ xa, nàng nghe rõ tiếng Lý Hổ quát tháo, tiếng dân làng xì xào lo lắng, và cả những điều khoản bóc lột tàn nhẫn mà hắn đưa ra. Nàng khẽ nhíu mày. Ánh mắt nàng dừng lại khá lâu trên người Lâm Dịch khi hắn chậm rãi bước ra khỏi đám đông, tiến về phía Lý Hổ. Một thiếu niên gầy gò, trang phục thô sơ, nhưng lại toát lên một khí chất khác biệt hoàn toàn so với những người xung quanh. Cái vẻ bình tĩnh đến lạ thường của hắn trong hoàn cảnh ngặt nghèo này đã gây ấn tượng mạnh với nàng. Nàng đã chú ý đến Lâm Dịch từ lần trước, và lần này, sự xuất hiện của hắn một lần nữa thu hút toàn bộ sự tập trung của nàng.

Lâm Dịch bước lên phía trước, không nóng nảy, không trực tiếp phản đối, mà chỉ dùng ánh mắt bình tĩnh và một giọng điệu ôn hòa để đối đáp. "Quan quản sự, ngài nói chí lý," Lâm Dịch cất lời, giọng hắn trầm ấm, không hề run rẩy, "nhưng cũng cần nhìn nhận, sức dân có hạn. Nếu thu quá mức, dân không có sức sản xuất, e rằng sang năm... Trần Thị Gia Tộc cũng sẽ không có gì để thu."

Liễu Thanh Y lắng nghe từng lời Lâm Dịch nói. Nàng ngạc nhiên trước cách tiếp cận của hắn. Hắn không hề cầu xin hay than vãn, mà lại dùng lý lẽ, phân tích những khó khăn thực tế và hệ lụy lâu dài. Hắn không phủ nhận quyền của Trần Thị, nhưng lại khéo léo chỉ ra rằng việc bóc lột quá đáng sẽ dẫn đến kết quả tiêu cực cho chính Trần Thị. Đó là một lập luận thông minh, một cái nhìn xa trông rộng mà hiếm ai ở cái tuổi đó, hay thậm chí ở địa vị đó, có thể đưa ra được.

Ánh mắt của Lý Hổ ban đầu đầy khinh thường, nhưng sau đó hắn bắt đầu cau mày. Rõ ràng, những lời của Lâm Dịch đã chạm đến một phần lý trí nào đó trong hắn, dù hắn không muốn thừa nhận. Hắn chưa từng gặp một dân đen nào dám dùng lời lẽ như vậy để đối đáp hắn, lại còn nói có lý đến thế. Dù vậy, cái bản chất kiêu ngạo và tham lam của hắn vẫn không cho phép hắn nhượng bộ.

"Hừ! Lời lẽ sắc bén!" Lý Hổ cười khẩy, nhưng trong nụ cười đó không còn sự khinh miệt hoàn toàn, mà pha lẫn một chút khó chịu. Hắn vẫn giữ thái độ cứng rắn, không chấp nhận nhượng bộ. "Nhưng Trần Thị ta có cách của Trần Thị! Ngươi nghĩ Trần Thị không thể tìm cách khác để thu lợi sao? Nếu không nộp đủ, hậu quả các ngươi tự chịu! Thời hạn là ba ngày! Nếu không, ta sẽ cho người đến 'thu' bằng cách riêng của Trần Thị!"

Lý Hổ phất tay áo, ra lệnh cho đám tay sai chuẩn bị rời đi. Hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch một lần cuối, ánh mắt đầy sự uy hiếp và cảnh cáo, như muốn nói: "Ngươi đừng tưởng ngươi có thể thay đổi được gì."

Liễu Thanh Y khẽ thở dài, nàng đặt tách trà xuống bàn. Nàng thấy rõ sự bất lực của Trưởng thôn Lão Vương, sự hoang mang của dân làng, và cả sự kiên cường ẩn dưới vẻ trầm tĩnh của Lâm Dịch. Lời nói của Lý Hổ cho thấy hắn sẽ không chấp nhận bất kỳ sự thương lượng nào, và Trần Thị Gia Tộc sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục đích. Điều này báo hiệu một cuộc đối đầu lớn hơn, khốc liệt hơn sắp xảy ra.

Nàng nhấp một ngụm trà cuối cùng, đôi mắt hướng về phía quảng trường làng, nơi Lâm Dịch vẫn đứng đó, gầy gò nhưng kiên định. Một tia sáng lóe lên trong mắt nàng, như thể đang cân nhắc một điều gì đó. *Một thiếu niên như hắn, trong một ngôi làng nhỏ bé như thế này, lại có thể làm được nhiều điều đến vậy sao?* Nàng tự hỏi. *Có lẽ, thế giới này không chỉ có những cường quyền bóc lột, mà còn có những hạt giống của sự phản kháng đang nảy mầm.* Liễu Thanh Y đứng dậy, bước ra khỏi quán trà. Nàng không vội vàng rời đi, chỉ đứng đó, dõi theo bóng lưng Lý Hổ và đám tay sai khuất dần trên con đường mòn. Nàng biết, câu chuyện ở Thôn Làng Sơn Cước này, sẽ không chỉ dừng lại ở đây.

***

Lý Hổ và đoàn người của hắn rời đi nhanh chóng như khi họ đến, để lại phía sau một bầu không khí đặc quánh sự sợ hãi và tuyệt vọng. Tiếng vó ngựa dần xa, rồi tắt hẳn, nhưng dư âm của lời đe dọa vẫn còn vương vấn, đè nặng lên từng hơi thở của dân làng. Nắng đã lên đến đỉnh đầu, thiêu đốt cả quảng trường, nhưng dường như không ai còn cảm nhận được sức nóng đó nữa. Họ chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương đang bao trùm lấy mình.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, nơi hắn vừa đối mặt với Lý Hổ. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vội vàng chạy đến bên hắn. Vương Đại Trụ đấm mạnh vào không khí, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận: "Đồ khốn nạn! Hắn ta đúng là không có chút nhân tính nào! Ba mươi phần trăm thuế, năm mươi phần trăm sản vật, lại còn ba ngày lao dịch không công! Hắn muốn chúng ta chết hết sao?!"

Trần Nhị Cẩu thì ôm mặt, giọng nói nghèn nghẹt: "Lâm Dịch đại ca, chúng ta phải làm gì bây giờ? Với những thứ đó, chúng ta sẽ không thể sống nổi! Ruộng đất sẽ bỏ hoang, người trong nhà sẽ đói. Thậm chí còn phải đi làm không công cho chúng!"

Lão Hồ, với thân hình gầy gò và mái tóc bạc phơ, chậm rãi tiến đến. Ông vỗ nhẹ lên vai Lâm Dịch, đôi mắt tinh anh nheo lại, ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. "Lâm Dịch, con đã rất dũng cảm khi đứng ra. Nhưng Lý Hổ đó... hắn ta là một con chó săn trung thành của Trần Thị. Hắn sẽ không buông tha đâu. Lần này, Trần Thị đã ra tay thật rồi."

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người càng thêm còng rạp, bước đến bên Lâm Dịch, đôi mắt ông ta đỏ hoe. "Lâm Dịch, lão già này vô dụng quá. Không bảo vệ được dân làng. Bây giờ... bây giờ phải làm sao đây?"

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái cảm giác tức giận và bất lực đang muốn trào dâng trong lòng. Hắn biết, lúc này, hắn phải là trụ cột, phải là người giữ vững tinh thần cho mọi người. Vẻ ngoài hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng nội tâm hắn đang quay cuồng với hàng ngàn suy nghĩ.

*Sự bất lực của Trưởng thôn Lão Vương không phải là lỗi của ông ấy, mà là sự thối nát của cả một hệ thống. Lời Lão Hồ nói quả không sai, quan trường mục ruỗng, cường hào lộng hành. Trần Thị Gia Tộc không chỉ có tiền, chúng còn có cả quan lại làm tay sai. Chúng ta đang đối đầu với một con quái vật có vòi bạch tuộc vươn khắp nơi.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Nhưng không phải là không có cách. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải biết cách phản kháng, không phải bằng sức mạnh vũ phu, mà bằng trí tuệ.*

Hắn nhìn những khuôn mặt lo lắng, sợ hãi xung quanh, từ những người già yếu đến những thanh niên tráng kiện. Họ đặt niềm tin vào hắn, và hắn không thể để họ thất vọng.

"Mọi người nghe đây," Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn không to, nhưng đủ trầm và chắc để thu hút sự chú ý của tất cả. "Lý Hổ đã ra tối hậu thư. Chúng ta có ba ngày để tìm cách đối phó. Việc đầu tiên chúng ta cần làm lúc này là giữ bình tĩnh. Hoảng loạn không giải quyết được gì, chỉ khiến chúng ta yếu thế hơn mà thôi."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người, cố gắng truyền sự bình tĩnh của mình sang cho họ. "Lão Vương, chú Đại Trụ, Nhị Cẩu, Lão Hồ... và tất cả mọi người. Chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc. Không ai bị bỏ lại phía sau."

"Nhưng Lâm Dịch, chúng ta còn cách nào nữa chứ?" Trưởng thôn Lão Vương thở dài thườn thượt. "Hắn ta không chịu nghe bất kỳ lời nào. Trần Thị Gia Tộc... chúng ta làm sao chống lại nổi?"

"Chống lại không có nghĩa là chúng ta phải xông lên đánh nhau một cách mù quáng," Lâm Dịch giải thích, ánh mắt sắc bén. "Chúng ta không có binh lính, không có quyền lực, nhưng chúng ta có trí tuệ, có sự đoàn kết, và quan trọng hơn, chúng ta có sự hiểu biết về cách vận hành của thế giới này."

Hắn biết, những lời đó nghe có vẻ to tát, nhưng đó là sự thật. Hắn có kiến thức từ thế giới hiện đại, có khả năng tư duy logic mà những người ở thế giới này không có. Đó chính là "vũ khí" bí mật của hắn.

"Lý Hổ không chấp nhận bất kỳ sự thương lượng nào, điều đó cho thấy Trần Thị Gia Tộc sẽ không dừng lại," Lâm Dịch nói tiếp, giọng hắn trầm xuống, "nhưng việc hắn cho chúng ta ba ngày cũng là một cơ hội. Hắn muốn chúng ta sợ hãi, muốn chúng ta tự giao nộp. Nhưng chúng ta sẽ không làm vậy."

Hắn quay sang Lão Hồ, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Lão Hồ, ông có thể giúp con tổng hợp lại tất cả những thông tin về Trần Thị Gia Tộc không? Từ cách chúng bóc lột, cách chúng liên kết với quan lại, đến những điểm yếu của chúng nếu có. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Luôn có kẽ hở."

Lão Hồ gật đầu, ánh mắt ông sáng lên một tia hy vọng. "Được, Lâm Dịch. Lão già này sẽ cố gắng hết sức."

Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. "Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người hãy trấn an dân làng. Đừng để họ hoảng loạn. Hãy nói với họ rằng chúng ta sẽ tìm ra cách. Và quan trọng nhất, đừng để lộ ra bất kỳ sự chia rẽ nào. Sự đoàn kết là sức mạnh lớn nhất của chúng ta lúc này."

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu nhanh chóng đáp lời, lấy lại chút tinh thần. Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay Lâm Dịch.

*Chúng ta không chỉ phòng thủ, mà còn phải tìm cách phản công.* Lâm Dịch thầm nhủ. *Không thể cứ ngồi yên chịu trận. Phải tìm ra một giải pháp sáng tạo và mưu trí hơn, không chỉ là đối phó tạm thời mà còn là đặt nền móng cho sự phản kháng lâu dài.* Hắn nhớ lại những gì mình đã biết về các loại thảo dược quý hiếm, về tiềm năng kinh tế khác ngoài nông nghiệp và khai thác rừng. *Có lẽ, đã đến lúc phải mở rộng tầm nhìn, tìm kiếm những con đường mới, không bị Trần Thị Gia Tộc kiểm soát.*

Bóng chiều tà dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Gió thổi qua những tán cây, mang theo hơi lạnh của màn đêm sắp tới. Thôn Làng Sơn Cước vẫn chìm trong sự lo lắng, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp, nhiều tầng lớp đã bắt đầu hình thành rõ ràng hơn. Hắn không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện, nhưng h��n có một bộ óc hiện đại, một ý chí kiên cường và một tấm lòng muốn bảo vệ những người mình yêu thương.

*Sự sống sót không chỉ là việc thích nghi với thế giới này, mà còn là việc tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn, dù chỉ là một phần nhỏ. Và để làm được điều đó, mình phải đánh cược.* Lâm Dịch nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi làng, nơi Liễu Thanh Y vừa rời đi, không biết rằng mình đã có thêm một ánh mắt quan tâm đang dõi theo. Hắn biết, cuộc chiến này mới chỉ vừa bắt đầu, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi những người thân yêu của hắn được an toàn.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free