Lạc thế chi nhân - Chương 60: Con Mắt Cú Vọ: Lý Hổ Hạ Sơn
Bầu trời biên thùy sau cơn giông tối qua vẫn còn mang một vẻ u ám, nhưng những tia nắng đầu tiên của buổi sớm đã cố gắng xuyên qua tầng mây xám, rải rác những vệt sáng vàng nhạt xuống Thôn Làng Sơn Cước. Không khí ẩm ướt mang theo mùi đất mới, mùi khói bếp và mùi cây cỏ dại sau mưa, tạo nên một sự thanh bình hiếm hoi. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng trẻ con í ới gọi nhau thức giấc, và đâu đó tiếng lợn ụt ịt, tiếng bò rống trầm đục xen lẫn tiếng lạch cạch của những chiếc gáo múc nước từ giếng làng. Dân làng bắt đầu một ngày mới, vẫn với những công việc quen thuộc, nhưng trong lòng mỗi người, một sự hứng khởi mới mẻ đã nhen nhóm từ khi những chuyến hàng đầu tiên mang lại tiền bạc và lương thực đầy đủ hơn. Những mái nhà tranh đã được sửa sang tươm tất hơn, vài gia đình còn dựng thêm chuồng trại, sắm thêm vật dụng.
Tuy nhiên, sự thanh bình ấy đột ngột bị phá vỡ bởi một tiếng lạo xạo khô khốc từ phía con đường mòn dẫn vào làng. Một đám bụi vàng từ từ bay lên, che khuất một phần tầm nhìn. Dân làng đang làm việc đồng áng hay gánh nước lập tức dừng lại, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác dõi về phía đó. Từ trong đám bụi, một chiếc xe ngựa bọc lụa là, trông có vẻ nặng nề và sang trọng đến lạ, chậm rãi tiến vào. Theo sau là vài tên lính gác mặc áo giáp thô kệch, vũ khí lủng lẳng bên hông, và một gã đàn ông dáng người thô kệch, vẻ mặt hung ác, trên trán có vết sẹo dài—đó chính là Lão Cai, tay sai đắc lực của Lý Hổ.
Dân làng bắt đầu thì thầm, tiếng nói chuyện nhỏ dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại những tiếng thở dốc đầy lo lắng. Họ biết, những kẻ lạ mặt mang theo sự xa hoa và hung hãn như thế này thường không mang lại điều tốt lành. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, đã run rẩy từ lúc nào. Ông ta vội vàng chỉnh lại vạt áo, cố gắng nén lại sự sợ hãi đang dâng trào trong lồng ngực, lật đật chạy ra đón.
Từ một góc khuất gần giếng làng, Lâm Dịch đứng đó, ánh mắt sắc bén như chim ưng dõi theo đoàn người đang tiến vào. Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, hai tay siết chặt thành nắm đấm, vẻ mặt căng thẳng. Trần Nhị Cẩu, với đôi mắt lanh lợi, cũng không ngừng quét nhìn mọi động thái của đối phương. Lão Hồ, lưng còng, tóc bạc phơ, đứng cạnh Lâm Dịch, đôi mắt tinh anh nheo lại, vẻ mặt trầm tư.
"Đến rồi," Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng hắn trầm thấp, gần như hòa lẫn vào tiếng gió. Trong đầu hắn, một cỗ máy tính toán đã khởi động. “*Quả nhiên, cơn bão tố không thể tránh khỏi. Lý Hổ này không kém phần ‘hiệu quả’ so với các quan lại tham nhũng trong lịch sử mình từng đọc.*” Hắn tự nhủ, cố gắng giữ vẻ bình thản bên ngoài. “*Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, im lặng và quan sát lại là phương án tối ưu.*”
Chiếc xe ngựa dừng lại giữa làng, ngay trước sân đình nhỏ. Cửa xe mở ra, một gã đàn ông béo tốt, ăn mặc sang trọng với bộ lụa là dù đã lấm lem vết trà hôm qua, chậm rãi bước xuống. Đó chính là Lý Hổ, quản sự của Trần Thị Gia Tộc. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ thản nhiên, nhưng đôi mắt nhỏ ti hí của hắn đã nheo lại, quét một lượt quanh làng, như muốn nuốt trọn từng ngóc ngách. Ánh mắt hắn dừng lại lâu hơn ở những mái nhà có vẻ tươm tất hơn, những chuồng trại mới dựng, những kho thóc có vẻ đầy đặn. Một nụ cười nhếch mép khó hiểu thoáng qua trên môi hắn.
“*Hừm, đúng là có biến động. Không đến nỗi chó không thèm gặm như lời Lão Cai nói. Chắc chắn có gì đó không ổn.*” Lý Hổ nghĩ, ánh mắt hắn đầy dò xét.
Trưởng thôn Lão Vương run rẩy tiến lại gần, cúi đầu khúm núm. "Bái kiến quản sự đại nhân. Tiểu nhân là Trưởng thôn Lão Vương, không biết quản sự đại nhân quang lâm có việc gì chỉ giáo?" Giọng ông ta run rẩy đến tội nghiệp.
Lý Hổ không thèm nhìn thẳng mặt Trưởng thôn, chỉ hừ một tiếng khinh khỉnh. "Hừ! Chỉ giáo? Ta nghe nói làng Sơn Cước của các ngươi gần đây làm ăn khấm khá lắm, sản vật chất lượng cao, bán chạy ở chợ trấn? Lại còn ký kết mua bán lâu dài với thương nhân bên ngoài mà không thèm báo cáo với Trần Thị Gia Tộc ta một tiếng nào sao?" Giọng hắn lạnh lùng, mang theo một áp lực vô hình khiến không khí càng thêm nặng nề. "Đây là cái đạo lý gì?"
Lão Cai đứng bên cạnh, hống hách xua đuổi mấy đứa trẻ tò mò đang lấp ló phía sau. "Lũ ranh con, cút hết đi! Không thấy quản sự đại nhân đang nói chuyện sao? Thật là vô phép tắc!" Hắn còn tiện tay đá một hòn sỏi về phía chúng, khiến mấy đứa trẻ sợ hãi co rúm lại, bỏ chạy tán loạn.
Vương Đại Trụ siết chặt tay, định xông ra nhưng Lâm Dịch kịp thời đặt tay lên vai hắn, lắc đầu nhẹ. Ánh mắt hắn ra hiệu cho Đại Trụ bình tĩnh. “*Khi tức giận, người ta dễ dàng bộc lộ điểm yếu. Lúc này, càng phải kiên nhẫn.*” Lâm Dịch nội tâm nhắc nhở.
Trưởng thôn Lão Vương tái mặt, vội vàng quỳ sụp xuống. "Tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân đáng chết! Quản sự đại nhân bớt giận! Chuyện này... chuyện này đều là nhờ trời thương, nhờ dân làng chăm chỉ, chứ không hề có ý qua mặt gia tộc đâu ạ!" Ông ta vội vã giải thích, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Lý Hổ cười khẩy. "Trời thương? Dân làng chăm chỉ? Hừm, cái cớ này ta nghe nhiều rồi. Một ngôi làng nghèo rớt mồng tơi như các ngươi mà chỉ dựa vào hai chữ đó là có thể phất lên? Ngươi nghĩ ta là thằng ngốc sao?" Hắn đảo mắt một vòng, ánh mắt dừng lại ở Lâm Dịch và nhóm người đang đứng cách đó không xa. "Ngươi là ai? Sao lại không ra đón khách quý của Trần Thị Gia Tộc?"
Lâm Dịch chậm rãi bước tới, thân hình gầy gò của hắn có vẻ nhỏ bé hơn so với đám người hùng hổ của Lý Hổ, nhưng bước đi của hắn lại vô cùng vững vàng, không hề có chút run sợ nào. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh lạ thường, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén. Hắn đứng thẳng, không cúi đầu quá mức, chỉ khẽ chắp tay.
"Tiểu dân Lâm Dịch, bái kiến quản sự đại nhân," Lâm Dịch nói, giọng hắn không lớn, nhưng rõ ràng và dứt khoát. "Trưởng thôn tuổi cao, chân yếu, tiểu dân chỉ là kẻ hậu bối, xin mạn phép đứng quan sát từ xa. Thật không ngờ lại có thể diện kiến quản sự đại nhân tại hạ. Kính mời quản sự đại nhân và các vị quý khách vào nhà tiểu dân dùng chút trà, nghỉ ngơi, để tiểu dân tiện bề bẩm báo."
Lý Hổ nhướn mày, ánh mắt dò xét Lâm Dịch từ đầu đến chân. Hắn ta không ngờ một thiếu niên gầy gò lại có thể đối đáp tự nhiên và bình tĩnh đến vậy. Cái vẻ ngoài thư sinh, có chút yếu ớt của Lâm Dịch lại khiến hắn càng thêm nghi ngờ. “*Thằng nhóc này, có vẻ không đơn giản.*”
Lão Cai định mắng nhiếc, nhưng Lý Hổ đã phất tay ngăn lại. Hắn ta muốn xem, cái thiếu niên này có thể bày trò gì. "Được thôi. Dẫn đường đi."
Lâm Dịch không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, sau đó quay người, dẫn lối về phía căn nhà của mình. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lão Hồ vẫn đứng tại chỗ, dõi theo bóng dáng Lâm Dịch, trong lòng vừa lo lắng, vừa có chút tin tưởng lạ thường vào người thiếu niên này. Trưởng thôn Lão Vương thì thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đứng dậy, lật đật theo sau đoàn người. Bầu không khí trong làng vẫn căng như dây đàn, nhưng ít nhất, một cuộc đối đầu trực tiếp ngay giữa đường đã được tránh khỏi.
***
Căn nhà của Lâm Dịch, dù vẫn mang đậm nét kiến trúc dân dã của vùng biên thùy, nhưng giờ đây đã tươm tất hơn rất nhiều so với trước. Những vách gỗ được chà nhẵn, mái tranh được lợp lại tỉ mỉ, và đặc biệt, bên trong nhà có thêm vài món đồ gỗ mới, chắc chắn, do chính tay Lâm Dịch hướng dẫn thợ mộc trong làng đóng. Mùi khói bếp vẫn thoang thoảng, hòa lẫn với mùi đất ẩm từ khu vườn nhỏ phía sau, và một chút hương thảo dược nhẹ nhàng từ những bó lá khô treo trên vách. Bầu không khí trong nhà căng thẳng tột độ, dù Lâm phụ và Lâm mẫu đã cố gắng hết sức để tỏ ra bình thường, tiếp đãi vị khách không mời mà đến này. Lâm Tiểu Nguyệt, ban đầu còn ngây thơ tò mò về những người lạ ăn mặc sang trọng, nhưng khi cảm nhận được sự im lặng và căng thẳng bất thường của cha mẹ, con bé cũng rúc vào lòng Lâm mẫu, không dám hó hé lời nào.
Lý Hổ sải bước vào nhà, ánh mắt hắn như những chiếc kim châm, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Hắn liếc nhìn cái bàn gỗ lim chắc chắn đặt giữa nhà, bộ ấm trà bằng gốm sứ tuy không phải loại thượng hạng nhưng cũng sạch sẽ, tinh xảo. Hắn còn chú ý đến những dụng cụ nông nghiệp được cải tiến treo trên tường, trông có vẻ hiệu quả hơn hẳn những món đồ cũ kỹ mà hắn từng thấy ở các làng khác. “*Chà, đúng là có cải thiện. Không phải là thứ mà một lũ dân đen có thể tự nghĩ ra được.*” Hắn thầm nghĩ, nụ cười trên môi càng trở nên khó lường.
Lâm Dịch bình thản rót trà, động tác của hắn chậm rãi, đều đặn, như đang làm một việc gì đó vô cùng thiêng liêng. Hương trà thanh khiết lan tỏa khắp gian nhà, cố gắng xoa dịu phần nào sự căng thẳng đang bao trùm. Hắn đặt chén trà trước mặt Lý Hổ, sau đó là Lão Cai, rồi mời Lâm phụ, Lâm mẫu ngồi xuống bên cạnh.
"Mời quản sự đại nhân dùng trà," Lâm Dịch nói, giọng hắn vẫn bình thản.
Lý Hổ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hương thơm dịu của trà khiến hắn hơi ngạc nhiên. Hắn chưa từng nghĩ một ngôi làng nghèo nàn lại có thể có loại trà tương đối hảo hạng như thế này. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Lâm Dịch.
"Ngươi tên Lâm Dịch?" Lý Hổ hỏi, giọng hắn vang lên đầy uy quyền. "Nghe nói chính ngươi là kẻ đứng ra chủ trì mọi việc, giúp làng Sơn Cước này 'phất' lên?" Hắn cố tình nhấn mạnh từ "phất lên", như muốn châm chọc.
Lâm Dịch cười nhẹ, một nụ cười khó phân biệt được là thật hay giả. "Quản sự đại nhân quá khen. Tiểu dân chỉ là một thiếu niên bình thường, làm sao có thể 'chủ trì mọi việc' được? Chuyện làng Sơn Cước có được ngày hôm nay, đều là nhờ trời thương, ban cho mưa thuận gió hòa, đất đai màu mỡ. Thêm vào đó, dân làng chúng tôi vốn cần cù, chịu khó, ngày đêm làm lụng vất vả, nên mới có chút thành quả nhỏ bé."
Lâm phụ và Lâm mẫu ngồi cạnh, người run lên bần bật, chỉ biết cúi đầu dạ vâng. Lâm mẫu lén lút nắm chặt tay Lâm Tiểu Nguyệt, đôi mắt đầy lo âu.
Lão Cai hừ lạnh một tiếng. "Nói dóc! Trời thương? Dân làng cần cù? Cái làng này nghèo từ đời này sang đời khác, sao tự dưng lại 'trời thương' đúng lúc này? Ta thấy có vẻ có kẻ nào đó đang giấu giếm 'bí quyết' làm giàu mà không muốn báo cáo với gia tộc thì có!"
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình thản. "Lão Cai nói vậy là oan uổng cho dân làng chúng tôi quá. Tiểu dân không có 'bí quyết' gì cao siêu cả, chỉ là cố gắng áp dụng những kinh nghiệm mà cha ông để lại, cộng thêm một chút suy nghĩ của bản thân. Ví dụ như việc chọn giống cây trồng phù hợp với thổ nhưỡng, hay cải thiện phương pháp canh tác để tăng năng suất. Chúng tôi cũng tìm cách tận dụng những tài nguyên có sẵn trong rừng, như thảo dược hay cây tre, để làm ra những sản phẩm thủ công. Tất cả đều là những điều đơn giản, chỉ cần bỏ công sức và tâm huyết."
Lão Hồ, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, đột ngột lên tiếng, giọng ông ta trầm khàn nhưng đầy uy tín. "Đúng vậy, quản sự đại nhân. Lâm Dịch nói không sai. Thôn làng chúng tôi từ bao đời nay vẫn vậy, chỉ biết trông chờ vào trời đất. Nhưng từ khi thằng bé này có vài ý tưởng mới mẻ, chúng tôi mới thử làm theo. Ai ngờ lại có chút thành quả. Chuyện làm ăn với Thương nhân Triệu cũng là do ông ấy tự tìm đến, thấy sản vật của chúng tôi tốt nên mới đề nghị hợp tác. Dân làng chúng tôi nào dám qua mặt gia tộc? Tất cả những gì chúng tôi làm đều là để sống sót qua ngày, không để gia tộc phải bận tâm về việc thu thuế."
Lý Hổ nheo mắt nhìn Lão Hồ. Hắn biết Lão Hồ là người có uy tín trong làng, lời nói của ông ta không thể xem nhẹ. Hắn ta cảm thấy một sự bực bội dâng lên trong lòng. Bất kể hắn hỏi thế nào, Lâm Dịch và Lão Hồ đều đưa ra những câu trả lời chung chung, không có gì cụ thể, không có "bí mật" hay "kho báu" nào như hắn mong đợi. Chúng chỉ nói về sự chăm chỉ, kinh nghiệm, và "trời thương". Hắn ta biết rõ, cái thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự chăm chỉ đơn thuần không thể khiến một ngôi làng nghèo khó phất lên nhanh chóng đến vậy.
“*Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, phải biết cách che giấu ưu điểm của mình.*” Lâm Dịch nội tâm tự nhủ, ánh mắt hắn chạm phải ánh mắt dò xét của Lý Hổ, nhưng hắn vẫn giữ vẻ bình thản, thậm chí có chút mệt mỏi. “*Càng tỏ ra bình thường, càng ít bị chú ý. Một kẻ khôn ngoan sẽ không bao giờ khoe khoang tài sản của mình trước mặt kẻ trộm.*”
Lý Hổ lại nhấp một ngụm trà, cố gắng tìm kiếm một kẽ hở trong lời nói của Lâm Dịch. Hắn liếc nhìn Lâm Tiểu Nguyệt đang rúc vào lòng mẹ, rồi lại quét mắt qua những vật dụng đơn giản nhưng sạch sẽ trong nhà. Hắn không tìm thấy vàng bạc châu báu, không thấy bí kíp võ công hay mỏ khoáng sản nào cả. Chỉ có một sự cải thiện rõ rệt về chất lượng cuộc sống, một sự thịnh vượng nhỏ bé nhưng đáng ngờ. Sự khó chịu của hắn tăng lên. Hắn không thể chấp nhận được việc một ngôi làng dưới quyền cai quản của hắn lại có thể phát triển mà không có sự kiểm soát hay hưởng lợi của Trần Thị Gia Tộc.
"Hừm, xem ra các ngươi cũng có chút đầu óc," Lý Hổ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn mang vẻ miễn cưỡng. "Nhưng các ngươi phải nhớ kỹ, tất cả đất đai, sản vật, cho đến sinh mạng của các ngươi, đều thuộc về Trần Thị Gia Tộc. Bất kỳ sự phát triển nào cũng phải có sự cho phép và quản lý của gia tộc. Chuyện các ngươi tự ý ký kết thỏa thuận mua bán với thương nhân bên ngoài, đây là một tội lớn. May mà lần này ta chưa truy cứu. Nhưng nếu có lần sau, thì đừng trách ta không nể tình." Hắn ngừng lại, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo hướng về phía Lâm Dịch. "Ngươi, Lâm Dịch, có vẻ là một kẻ có tài năng. Nhưng tài năng mà không biết đặt đúng chỗ, thì cũng chỉ là tai họa."
Lâm Dịch khẽ cúi đầu, vẻ mặt hắn vẫn điềm tĩnh. "Tiểu dân xin ghi nhớ lời dạy của quản sự đại nhân. Từ nay về sau, mọi việc lớn nhỏ của làng, chúng tôi đều sẽ bẩm báo lên gia tộc." Hắn nói, nhưng trong lòng lại là một sự châm biếm. “*Đúng là một kịch bản quen thuộc. Luôn là lời lẽ uy hiếp, sau đó là đòi hỏi quyền lợi. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng nó cũng không cho phép ai dễ dàng bóc lột người khác mãi mãi.*”
Lý Hổ đứng dậy, vẻ mặt hắn vẫn đầy nghi ngờ và tham lam. "Được rồi, hôm nay ta đến đây chỉ để xem xét tình hình. Các ngươi cứ tiếp tục làm việc của mình. Nhưng nhớ kỹ lời ta nói." Hắn không quên để lại một ánh mắt dò xét cuối cùng cho Lâm Dịch, như muốn xuyên thấu tâm can hắn. Sau đó, hắn quay người, sải bước ra khỏi nhà. Lão Cai vội vàng theo sau, ánh mắt hắn cũng đầy vẻ hằn học. Lâm phụ và Lâm mẫu thở phào nhẹ nhõm, như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Lâm Tiểu Nguyệt rụt rè nhìn theo bóng lưng của những kẻ xa lạ, đôi mắt to tròn vẫn còn chút sợ hãi.
***
Cách Thôn Làng Sơn Cước không xa, trên một con đường mòn nhỏ ven sườn núi, có một quán trà nhỏ đơn sơ, chỉ vỏn vẹn vài chiếc bàn gỗ và mái hiên che nắng. Quán trà này ít người ghé qua, chủ yếu là những tiều phu hay thợ săn nghỉ chân. Hôm nay, một vị khách đặc biệt đang ngồi lặng lẽ tại một góc khuất, khuất tầm nhìn từ làng. Đó là Liễu Thanh Y, kiếm khách trong trang phục màu xanh thanh thoát. Nàng ngồi thẳng lưng, dáng người cao ráo, thanh thoát, một tay nhẹ nhàng đặt trên chuôi kiếm, tay kia đưa chén trà lên môi.
Tiếng gió xào xạc trên những tán lá cây cổ thụ, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong rừng, và tiếng suối chảy róc rách từ xa tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi trà thanh khiết hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi khói bếp thoang thoảng từ ngôi làng bên dưới. Liễu Thanh Y nhấp một ngụm trà, ánh mắt cương nghị của nàng không rời khỏi con đường dẫn vào Sơn Cước Thôn, nơi đoàn người của Lý Hổ vừa đi qua.
Nàng đã quan sát tất cả. Từ lúc chiếc xe ngựa sang trọng của Trần Thị Gia Tộc xuất hiện, phá vỡ sự bình yên của ngôi làng, cho đến khi Lý Hổ và Lão Cai bước vào nhà của thiếu niên Lâm Dịch. Nàng đã chứng kiến sự sợ hãi của dân làng, sự khúm núm của Trưởng thôn Lão Vương, và cả sự hống hách, kiêu ngạo của Lý Hổ. Nhưng điều khiến nàng chú ý nhất chính là Lâm Dịch.
“*Thật thú vị.*” Liễu Thanh Y thầm nghĩ. Nàng đã nghe loáng thoáng về cái tên Lâm Dịch và sự thay đổi kỳ lạ của Thôn Làng Sơn Cước. Nàng vốn dĩ không quan tâm đến những chuyện thế tục, nhưng bản tính chính trực và sự tò mò đã khiến nàng nán lại. Nàng không ngờ, một thiếu niên gầy gò, trông có vẻ thư sinh lại có thể đối đáp với Lý Hổ một cách bình thản đến vậy. Cái vẻ điềm tĩnh, không kiêu ngạo cũng không hèn nhát của Lâm Dịch đã khiến nàng phải suy nghĩ.
Nàng nhớ lại từng lời đối đáp của Lâm Dịch. Hắn không hề khoe khoang, cũng không hề tỏ ra sợ hãi. Hắn dùng những lời lẽ khiêm tốn, đổ hết công lao cho "trời thương" và "dân làng chăm chỉ", tránh né mọi câu hỏi trực tiếp về "bí quyết" hay "phương pháp". Đó là một sự khôn ngoan hiếm thấy ở một người trẻ tuổi. “*Một người bình thường sẽ không có được sự điềm tĩnh đó khi đối mặt với cường hào địa phương. Hắn ta không hề đơn giản như vẻ ngoài.*”
Liễu Thanh Y khẽ vuốt nhẹ chuôi kiếm bên hông. Nàng không thích những kẻ ỷ thế hiếp người như Lý Hổ. Ánh mắt tham lam và giọng điệu hống hách của hắn ta khiến nàng cảm thấy chán ghét. Trần Thị Gia Tộc nổi tiếng là một thế lực tham lam và tàn bạo ở vùng này, chèn ép dân lành, bóc lột thuế má. Nàng đã từng nghe nhiều chuyện về sự độc ác của bọn chúng.
Nàng tiếp tục nhấp trà, đôi mắt nàng dõi theo đoàn người của Lý Hổ đang dần khuất dạng trên con đường mòn. Bụi đường vàng vẫn còn vương vấn trong không khí. Sau đó, nàng lại nhìn về phía ngôi làng bên dưới. Dân làng bắt đầu tụ tập lại, tiếng nói chuyện nhỏ dần vang lên, chắc chắn là đang bàn tán về sự viếng thăm vừa rồi. Nàng có thể cảm nhận được sự nhẹ nhõm tạm thời của họ, nhưng cũng có một sự lo lắng ẩn chứa.
“*Cơn bão tố này mới chỉ bắt đầu.*” Liễu Thanh Y thầm nghĩ. Nàng biết rõ tính cách của những kẻ như Lý Hổ. Hắn ta sẽ không dễ dàng bỏ qua một miếng mồi béo bở như Thôn Làng Sơn Cước. Chắc chắn hắn sẽ quay lại, và lần sau sẽ không chỉ là một cuộc "thị sát" đơn thuần. Lâm Dịch và dân làng của hắn sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn nhiều.
Nàng đứng dậy, thân hình thanh thoát như một làn gió. Nàng không có ý định can thiệp vào chuyện này ngay lập tức. Nhưng nàng sẽ tiếp tục quan sát. Ánh mắt cương nghị của nàng một lần nữa lướt qua ngôi làng, rồi quay lưng bước đi, bóng dáng nàng dần khuất vào những tán cây xanh biếc, như một bóng ma của sự chính trực, lặng lẽ dõi theo thế sự.
***
Khi đám bụi vàng cuối cùng cũng tan hết và đoàn xe ngựa của Lý Hổ khuất hẳn sau khúc cua, một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên khắp Thôn Làng Sơn Cước. Dân làng tụ tập lại quanh giếng làng, nơi những chiếc gáo nước vừa được nhúng xuống, mang theo hơi mát lạnh. Tiếng gáo nước chạm vào thành giếng vẫn vang lên đều đặn, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với những tiếng thì thầm, bàn tán xôn xao. Ánh nắng chiều đã nhạt dần, mang theo một vẻ hiu hắt, nhưng không khí vẫn còn vương vấn sự căng thẳng.
Lâm Dịch đứng cạnh giếng, tay hắn đặt nhẹ lên thành giếng thô ráp. Bên cạnh hắn là Lão Hồ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Vương Đại Trụ vẫn còn vẻ mặt bực tức, nhưng Trần Nhị Cẩu thì chỉ biết lắc đầu, thở dài.
"Cái lão Lý Hổ đó đúng là đồ chó má! Hắn ta nhìn cái gì cũng muốn chiếm đoạt!" Vương Đại Trụ gằn giọng, siết chặt tay. "Nếu không phải Lâm Dịch ngăn lại, ta đã xông ra cho hắn một trận rồi!"
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Đại Trụ, nóng nảy không giải quyết được vấn đề. Hắn ta là quản sự của Trần Thị Gia Tộc, không phải là một kẻ cướp đường đơn thuần. Đánh hắn ta lúc này chỉ khiến chúng ta gặp thêm rắc rối."
Lão Hồ trầm ngâm nói, đôi mắt tinh anh của ông nheo lại nhìn về phía con đường Lý Hổ vừa đi. "Lâm Dịch nói đúng. Thằng Lý Hổ đó nổi tiếng tham lam và độc ác. Hắn ta sẽ không dễ dàng bỏ qua miếng mồi béo bở này đâu. Chuyến viếng thăm hôm nay chỉ là để dò la tình hình mà thôi."
"Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ, Lão Hồ?" Trần Nhị Cẩu lo lắng hỏi. "Hắn ta sẽ quay lại sao?"
Lâm Dịch nhìn về phía xa xăm, nơi những đám mây đen vẫn còn lãng đãng. Trong lòng hắn, một kế hoạch phức tạp đã bắt đầu hình thành. “*Cơn bão tố thực sự vẫn còn ở phía trước. Đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến. Nếu mình không thể trở thành hoàng đế hay tiên nhân, ít nhất mình cũng phải đảm bảo sự sinh tồn cho những người mình quan tâm. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng mưu lược và khả năng thích nghi mới là yếu tố quyết định.*”
"Hắn ta chắc chắn sẽ quay lại," Lâm Dịch nói, giọng hắn bình tĩnh đến lạ thường, như thể hắn đang nói về một điều hiển nhiên. "Trần Thị Gia Tộc không bao giờ để bất kỳ lợi ích nào lọt khỏi tay chúng. Lần này hắn ta không tìm thấy 'bí mật' hay 'kho báu' nào rõ ràng, nên hắn sẽ tìm cách khác để bóc lột chúng ta. Có thể là tăng thuế, có thể là đòi hỏi chia lợi nhuận, hoặc thậm chí là chiếm đoạt đất đai, nguồn lực."
Lão Hồ thở dài. "Ai da, đúng là những lời ta vẫn hay nói. Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Cái thế gia Trần Thị đó đã bóc lột dân lành hàng trăm năm nay, chẳng có gì chúng không dám làm. Chúng ta phải cẩn thận."
Vương Đại Trụ đấm mạnh vào thành giếng. "Vậy thì chúng ta cứ chống lại chúng thôi! Dân làng chúng ta không dễ bị bắt nạt!"
Lâm Dịch quay lại nhìn Vương Đại Trụ, ánh mắt hắn nghiêm nghị. "Chống lại là điều tất yếu, nhưng không phải là xông lên một cách mù quáng. Chúng ta cần có kế hoạch, có sự chuẩn bị. Chúng ta không có binh lính, không có quyền lực, nhưng chúng ta có trí tuệ và sự đoàn kết." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua những gương mặt lo lắng của dân làng. "Lần này, chúng ta đã cho Lý Hổ thấy rằng chúng ta không hề có 'bí mật' gì, và sự phát triển của chúng ta chỉ là nhờ sự chăm chỉ. Điều đó ít nhiều sẽ khiến hắn ta phải suy nghĩ lại về cách tiếp cận."
“*Mình đã cố gắng vẽ nên một bức tranh về sự phát triển hữu cơ, tự nhiên, không có gì bất thường. Hy vọng điều đó sẽ làm chậm lại bước chân của chúng, cho mình thêm thời gian chuẩn bị.*” Lâm Dịch nội tâm nghĩ. “*Tuy nhiên, sự tham lam không bao giờ ngủ yên. Chỉ là nó sẽ thay đổi hình thức mà thôi.*”
"Vậy chúng ta nên làm gì tiếp theo, Lâm Dịch?" Lão Hồ hỏi, trong giọng nói ông ta có một sự tin tưởng tuyệt đối vào người thiếu niên này.
Lâm Dịch siết chặt tay, quyết tâm bảo vệ những gì mình đã xây dựng, bảo vệ những con người đã tin tưởng hắn. "Chúng ta phải chuẩn bị. Chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lâu dài hơn. Không chỉ là phòng thủ, mà còn phải tìm cách phản công. Chúng ta sẽ không chỉ ngồi yên chịu trận." Hắn nhìn về phía con đường mòn, nơi ánh nắng chiều cuối cùng cũng biến mất, chỉ còn lại bóng tối bao trùm. “*Sự sống sót không chỉ là việc thích nghi với thế giới này, mà còn là việc tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn, dù chỉ là một phần nhỏ.*”
Đêm xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo. Thôn Làng Sơn Cước chìm vào tĩnh lặng, nhưng trong lòng mỗi người, và đặc biệt là trong tâm trí Lâm Dịch, một cơn bão tố thực sự mới chỉ vừa bắt đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.