Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 59: Bão Tố Từ Một Tin Đồn: Mắt Cú Vọ Của Trần Thị

Sương sớm vẫn còn giăng mắc trên những tán cây xanh rì, phủ một lớp màn mỏng huyền ảo lên Thôn Làng Sơn Cước. Dưới làn sương ấy, ánh nắng ban mai dịu nhẹ bắt đầu xuyên qua, hứa hẹn một ngày mới trong lành. Không khí se lạnh đặc trưng của vùng núi biên thùy dần tan biến, nhường chỗ cho hơi ấm của một cuộc sống đang hồi sinh. Tiếng gà gáy râm ran từ xa, tiếng mõ trâu lốc cốc trên đường làng, cùng với tiếng trẻ con cười đùa ríu rít đã phá tan sự tĩnh mịch, thay vào đó là một bức tranh sống động, đầy sức sống.

Trong căn nhà gỗ đơn sơ của mình, Lâm Dịch chậm rãi bước ra hiên. Hắn đứng đó, tựa vào cột gỗ sờn cũ, đôi mắt sâu thẳm lướt qua khung cảnh trước mặt. Làng Sơn Cước hôm nay khác hẳn. Không còn vẻ ảm đạm, lo âu thường trực trên gương mặt mỗi người. Những người phụ nữ xúng xính trong bộ quần áo tuy vẫn là vải thô, nhưng đã được vá víu cẩn thận hơn, thậm chí còn có những đường thêu đơn giản mà tinh tế, một vài sợi chỉ màu đỏ, xanh được điểm xuyết trên vạt áo, khiến họ trông tươi tắn hơn hẳn. Đàn ông làng, sau bữa sáng tươm tất, vác cuốc ra đồng với những tiếng cười nói rôm rả, không còn vẻ nặng nề, mệt mỏi như trước. Những đứa trẻ con, với đôi má ửng hồng vì no đủ, đang nô đùa rượt đuổi nhau bên bờ suối, tiếng cười khúc khích vang vọng khắp thung lũng. Chúng cầm trên tay những món đồ chơi đơn giản làm từ gỗ, từ lá cây, nhưng đối với chúng, đó là cả một kho báu.

Lâm Dịch cảm nhận mùi khói gỗ thoang thoảng từ bếp lửa nhà mình, lẫn với mùi thức ăn thơm lừng, mùi đất ẩm sau sương đêm và cả mùi mộc mạc của đàn gia súc quanh làng. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực hắn, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn. Hắn nhìn Lâm Tiểu Nguyệt, em gái hắn, đang hào hứng giúp Lâm mẫu bày biện bữa sáng. Khuôn mặt bầu bĩnh của con bé giờ đã hồng hào hơn, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. Lâm phụ, với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp, đang ngồi cạnh bàn, mỉm cười hiền hậu nhìn vợ con. Gia đình hắn, và cả ngôi làng này, đang thay đổi từng ngày, theo một hướng tốt đẹp hơn.

"Dịch nhi à, con xem," Lâm mẫu cất tiếng gọi, giọng bà tràn đầy sự mãn nguyện. Bà đặt bát cháo gạo lứt nóng hổi lên bàn, khói nghi ngút bốc lên. "Nhờ con mà cả nhà mình được ăn no mặc ấm thế này. Cả làng cũng vui vẻ hơn hẳn. Ai cũng khen con là thần tài của Sơn Cước chúng ta đấy."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhưng trong thâm tâm, hắn không khỏi dấy lên một nỗi lo lắng mơ hồ. *Niềm vui này liệu có kéo dài được bao lâu?* Hắn tự hỏi. *Cây cao gió lớn, sự thịnh vượng này chắc chắn sẽ thu hút những ánh mắt không mong muốn.* Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để có được sự bình yên, no đủ này, họ đã phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả mưu trí. Nhưng để giữ được nó, có lẽ họ sẽ phải trả một cái giá đắt hơn nhiều. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, mục tiêu của hắn không chỉ là sinh tồn, mà còn là bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng.

Đúng lúc đó, Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và đôi mắt tinh anh, đi ngang qua. Lão dừng lại trước hiên nhà Lâm Dịch, nheo mắt nhìn hắn, như thể đọc được những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu người thanh niên trẻ.

"Thịnh vượng là tốt, nhưng cũng là cái họa... con người ta ai cũng muốn hưởng lợi, nhất là kẻ có quyền thế," Lão Hồ nói, giọng trầm đục mang theo sự từng trải của tháng năm. Lão không trực tiếp nhắc đến ai, nhưng Lâm Dịch hiểu ý lão muốn nói đến Trần Thị Gia Tộc, và cả những quan lại thối nát mà lão đã từng cảnh báo. "Khi cái bụng đã no, người ta lại nghĩ đến những thứ khác. Quyền lực, tiền bạc... Chúng sẽ không để yên đâu, tiểu Dịch à. Cái làng nghèo này, giờ lại có thể sản xuất ra những thứ vượt trội, kiếm được tiền... Nó sẽ là cái gai trong mắt nhiều kẻ."

Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Lão Hồ. "Cháu hiểu, Lão Hồ. Cháu đã lường trước điều đó. Nhưng chúng ta không thể vì sợ hãi mà mãi chìm trong đói nghèo được. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và cháu tin, chúng ta sẽ có cách để bảo vệ những gì mình đã xây dựng." Hắn biết, lời cảnh báo của Lão Hồ không thừa. Sự phát triển của Sơn Cước Thôn, dù chỉ là bước khởi đầu, đã tạo ra một làn sóng ngầm, một sự chú ý không mong muốn. Cái tên "Sơn Cước Thôn" không còn là một cái tên vô danh trên bản đồ nữa.

Lão Hồ gật đầu, ánh mắt lão hiện lên vẻ tán thưởng, xen lẫn một chút xót xa. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Cháu còn trẻ, nhưng suy nghĩ đã thấu đáo. Làng này có cháu là phúc lớn. Nhưng con đường phía trước còn dài lắm, cháu phải cẩn trọng." Lão vỗ nhẹ lên vai Lâm Dịch, rồi tiếp tục bước đi, bóng lưng còng khuất dần sau những hàng rào tre.

Lâm Dịch siết chặt nắm tay. Hắn không ngây thơ đến mức nghĩ rằng mọi chuyện sẽ suôn sẻ. Ngược lại, hắn biết rõ rằng cái giá của sự thịnh vượng trong một thế giới đầy rẫy bất công này là vô cùng đắt. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dùng mọi tri thức, mọi mưu lược mình có để bảo vệ những con người đã đặt niềm tin vào hắn, và bảo vệ cuộc sống bình dị mà hắn đã dày công vun đắp. Hắn nhìn lại căn nhà, nơi Lâm mẫu vẫn đang gọi hắn vào ăn sáng, nơi Lâm Tiểu Nguyệt đang cười khúc khích. Đó là động lực để hắn tiếp tục chiến đấu.

***

Cách Thôn Làng Sơn Cước không xa, trong một quán trà nhỏ ở thị trấn Lạc Phong, không khí buổi trưa đang trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Nắng gắt chiếu thẳng xuống con đường đất bụi mù, phản chiếu ánh sáng chói chang vào những tấm biển hiệu cũ kỹ. Tiếng người trò chuyện ồn ào, tiếng rao hàng lanh lảnh của tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa kẽo kẹt lăn trên đường đá, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy sức sống của chốn phồn hoa đô thị. Mùi gia vị nồng nàn từ các gánh hàng rong, mùi thức ăn đường phố hấp dẫn, cùng với hương trầm thoang thoảng từ một ngôi miếu nhỏ cạnh đường, tạo nên một tổng thể mùi hương đặc trưng của chợ búa.

Trong góc khuất của quán trà, nơi ánh sáng khó có thể rọi tới, một gã đàn ông ăn mặc tầm thường đang ngồi. Hắn không nổi bật giữa đám đông ồn ào, nhưng đôi mắt sắc lẻm của hắn liên tục đảo qua lại, lắng nghe từng lời bàn tán. Đó chính là Lão Cai, một trong những tay sai thân cận của Lý Hổ, quản sự Trần Thị Gia Tộc. Hắn trông thô kệch, với một vết sẹo dài trên trán, nhưng ánh mắt hắn lại ẩn chứa sự ranh mãnh và tàn độc. Lão Cai đang nhấp từng ngụm trà loãng, vẻ mặt tỏ ra thờ ơ, nhưng thực chất, mọi giác quan của hắn đều đang tập trung vào cuộc nói chuyện của hai thương nhân ngồi bàn kế bên.

"Ngươi có nghe gì không? Làng Sơn Cước đó, cái làng nghèo rớt mồng tơi dưới chân núi ấy, nay lại có sản vật chất lượng đến thế!" Thương nhân A, một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón, vừa nhấp một ngụm trà, vừa nói với vẻ kinh ngạc. Hắn là một lái buôn nhỏ, thường xuyên đi lại giữa các trấn.

Thương nhân B, trẻ hơn một chút, gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy phấn khích. "Đúng vậy, ta vừa làm một chuyến lên đó, hàng bán chạy lắm. Mấy hôm nay ở chợ trấn, ai cũng bàn tán về gạo lứt thơm ngon, rồi cả những món đồ đan lát tinh xảo, những loại thảo dược sơ chế sạch sẽ từ Sơn Cước Thôn. Không chỉ chất lượng tốt, mà giá cả lại phải chăng hơn nhiều so với hàng của các thương hội lớn. Ta đã bán hết sạch trong một buổi sáng! Chắc chắn có bí quyết gì đó. Ta nghe nói có một người tên Lâm Dịch gì đó, rất giỏi giang."

Thương nhân A xoa cằm, trầm ngâm. "Thật không ngờ. Bao nhiêu năm qua, làng đó chỉ toàn là lũ bần nông đói rách, sống lay lắt qua ngày. Nghe nói đến mùa thu hoạch còn bị Trần Thị Gia Tộc bóc lột đến tận xương tủy, chẳng còn gì để ăn. Vậy mà nay lại phất lên nhanh như vậy? Không khéo lại có mỏ vàng, mỏ bạc gì đó dưới lòng đất cũng nên!" Hắn cười ha hả, nhưng trong giọng điệu lại ẩn chứa một chút tò mò và thèm khát.

Lão Cai, nghe đến đây, tay hắn khẽ run lên, khiến tách trà va vào đĩa kêu leng keng. Hắn vội vàng cúi thấp đầu, giả vờ như không có chuyện gì. *Sơn Cước? Làng đó... có chuyện gì mà lại phất lên nhanh như vậy?* Hắn nhíu mày. Lão Cai vốn biết rõ tình cảnh bi đát của Sơn Cước Thôn, nơi mà Trần Thị Gia Tộc vẫn thường xuyên cử người đến thu thuế nặng nề, cướp bóc sản vật. Việc làng đó tự nhiên trở nên thịnh vượng, lại còn có "người lạ mặt" đến mua bán, điều này thực sự khác thường. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng. *Phải báo lại cho quản sự Lý Hổ!*

Hắn nhanh chóng trả tiền trà, đứng dậy rời đi. Lão Cai len lỏi qua đám đông, tâm trí hắn tràn ngập những suy tính. Tin tức này chắc chắn sẽ làm Lý Hổ quản sự hài lòng, hoặc ít nhất là khiến hắn chú ý. Bất cứ điều gì liên quan đến tiền bạc, quyền lợi, đặc biệt là từ những nơi mà Trần Thị Gia Tộc coi là "của riêng", đều không thể thoát khỏi tai mắt của tên quản sự tham lam đó. Hắn biết, đây có thể là cơ hội để hắn ghi điểm với Lý Hổ. Vết sẹo trên trán hắn như giật giật, báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra.

***

Trong một căn phòng được trang hoàng lộng lẫy, nguy nga bậc nhất trong dinh thự Trần Thị Gia Tộc, không khí lúc này trở nên đặc quánh, nặng nề. Căn phòng rộng lớn với những bức tường ốp gỗ quý, những bức tranh lụa thêu rồng phượng tinh xảo, và những đồ vật trang trí bằng ngọc bích, vàng bạc lấp lánh dưới ánh nến. Hương trầm cao cấp thoang thoảng, hòa quyện với mùi nước hoa đắt tiền và mùi gỗ đánh bóng, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa bí ẩn. Tiếng lụa xào xạc từ y phục của người hầu, tiếng bước chân khẽ khàng của chúng trên nền gạch hoa văn, cùng với những cuộc thảo luận thì thầm từ xa, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy quyền uy và áp bức.

Trên một chiếc ghế gỗ lim chạm khắc tinh xảo, quản sự Lý Hổ đang ngồi. Hắn có vẻ ngoài béo tốt, thân hình tròn trịa, nhưng ánh mắt hắn lại sắc lạnh như chim ưng, ẩn chứa sự tàn độc và tham lam. Hắn mặc một bộ trường bào lụa là màu xanh thẫm, với những đường thêu chỉ vàng tinh tế, càng tôn lên vẻ quyền quý nhưng cũng không kém phần ngạo mạn. Bàn tay mập mạp của hắn đang cầm một tách trà sứ men ngọc, từ tốn nhấp từng ngụm, vẻ mặt thản nhiên như thể mọi chuyện trên đời đều nằm trong lòng bàn tay hắn.

Đối diện với hắn, Lão Cai đang run rẩy quỳ gối trên nền gạch lạnh lẽo. Vết sẹo trên trán hắn nổi rõ, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn cúi đầu sát đất, không dám ngẩng mặt nhìn thẳng vào Lý Hổ.

"Bẩm quản sự, tiểu nhân nghe ngóng được tin tức động trời," Lão Cai lắp bắp, giọng hắn run run. "Làng Sơn Cước, cái làng mà chúng ta vẫn coi là nơi khỉ ho cò gáy ấy, gần đây lại sản xuất ra rất nhiều sản vật quý, chất lượng cao, bán rất chạy ở các chợ trấn. Gạo lứt thơm ngon, đồ đan lát tinh xảo, cả thảo dược nữa... Thương nhân Triệu ở trấn bên còn đích thân đến đó ký kết thỏa thuận mua bán lâu dài."

Lý Hổ đặt tách trà xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Khuôn mặt béo tốt của hắn vẫn giữ vẻ thản nhiên, nhưng đôi mắt hắn đã nheo lại một chút. "Cái gì? Làng Sơn Cước?" Giọng hắn ban đầu vẫn đều đều, nhưng sau đó bất ngờ cao hơn, lộ rõ vẻ hoài nghi và khinh thường. "Ngươi có lầm không, Lão Cai? Làng đó nghèo đến nỗi chó không thèm gặm, suốt ngày chỉ biết nộp thuế trễ hạn, làm gì có thứ gì ra hồn mà đòi sản vật quý? Chắc là lũ nhà quê đó lại bày trò gì lừa bịp thiên hạ thôi."

Lão Cai vội vã lắc đầu. "Không sai đâu bẩm quản sự, chính tai tiểu nhân nghe thấy. Các thương nhân ở chợ trấn ai cũng bàn tán rầm rộ, còn có người lạ mặt đến tận nơi để ký kết thỏa thuận mua bán lâu dài nữa. Họ nói là có một tên thanh niên tên Lâm Dịch gì đó đứng ra chủ trì mọi việc, rất là tài giỏi."

Nghe đến đây, khuôn mặt Lý Hổ dần thay đổi. Vẻ khinh thường ban đầu biến mất, thay vào đó là sự nghi ngờ, rồi tham lam và cuối cùng là giận dữ. Bàn tay mập mạp của hắn bất ngờ siết chặt tách trà. Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, tách trà sứ men ngọc vỡ tan trong tay hắn, những mảnh vỡ sắc nhọn găm vào da thịt, nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn. Nước trà nóng hổi bắn tung tóe lên bộ lụa là của hắn, nhưng hắn cũng chẳng thèm để ý. Đôi mắt hắn nheo lại, lạnh lẽo và đầy tính toán.

"Hừ!" Lý Hổ gằn giọng, giọng nói hắn giờ đây như mang theo một lớp băng giá. "Một lũ tiện dân dám qua mặt Trần Thị Gia Tộc ta? Dưới sự cai quản của Lý Hổ này, mà một cái làng nghèo hèn lại có thể âm thầm phát triển, lại còn dám ký kết thỏa thuận buôn bán với người ngoài? Chắc chắn có kẻ giật dây phía sau. Hay là bọn chúng tìm được mỏ vàng, mỏ bạc gì đó mà giấu diếm, không chịu báo cáo cho gia tộc!" Hắn đập mạnh bàn tay dính máu lên mặt bàn gỗ lim, tạo ra một âm thanh khô khốc, dứt khoát.

Lão Cai giật mình, cả người run lên bần bật. Hắn biết, khi Lý Hổ đã nổi giận, thì hậu quả sẽ khó lường. Tên quản sự này nổi tiếng tàn nhẫn và độc ác.

"Lập tức chuẩn bị!" Lý Hổ ra lệnh, giọng nói hắn vang vọng khắp căn phòng, mang theo một sự quyết đoán lạnh lùng. "Ngày mai, ta sẽ đích thân đến đó xem xét. Ta muốn tận mắt nhìn xem, cái làng Sơn Cước rách nát đó đã 'phất' lên đến mức nào, và kẻ nào đang đứng sau giật dây. Nếu có bất kỳ điều gì không minh bạch, bất kỳ lợi ích nào mà Trần Thị Gia Tộc ta không được hưởng, thì... hừm, ta sẽ cho bọn chúng biết thế nào là lễ độ!"

"Vâng, vâng, tiểu nhân tuân lệnh!" Lão Cai vội vàng dập đầu, giọng hắn líu ríu. Hắn nhanh chóng lùi ra ngoài, để lại Lý Hổ một mình trong căn phòng sang trọng, với ánh mắt đầy thù hận và tham lam.

Lý Hổ dựa người vào ghế, nhắm mắt lại. Một nụ cười nhếch mép hiện trên đôi môi dày của hắn. Hắn không tin vào sự phát triển tự nhiên của một ngôi làng nghèo khổ như Sơn Cước. Chắc chắn phải có một bí mật nào đó, một kho báu nào đó mà bọn dân đen kia đang giấu giếm. Hoặc có thể, có kẻ nào đó đang cố tình chống đối Trần Thị Gia Tộc, âm mưu gây dựng thế lực riêng ngay dưới mũi hắn. Dù là trường hợp nào, Lý Hổ cũng sẽ không cho phép. Tất cả mọi thứ trong vùng này, từ đất đai, sản vật, cho đến sinh mạng con người, đều phải nằm dưới sự kiểm soát của Trần Thị Gia Tộc. Hắn sẽ nghiền nát bất kỳ mầm mống phản kháng nào, và đoạt lấy mọi thứ mà hắn cho là thuộc về mình.

Ngoài trời, bầu trời dần âm u, những đám mây đen kịt bắt đầu kéo đến, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp trút xuống. Cũng như vậy, một cơn bão tố thực sự đang chực chờ đổ ập xuống Thôn Làng Sơn Cước, mang theo sự tham lam và tàn bạo của Trần Thị Gia Tộc. Lâm Dịch và dân làng của hắn, dù chưa hay biết, đang đứng trước một thử thách lớn lao, có thể định đoạt số phận của cả ngôi làng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free