Lạc thế chi nhân - Chương 58: Thương Lộ Mở Rộng: Khách Từ Phương Xa
Ánh tà dương rải những vệt vàng cam cuối cùng lên triền núi, nhuộm đỏ những mái nhà tranh vách đất của Thôn Làng Sơn Cước. Không khí chiều tà thường tĩnh mịch, nhưng hôm nay lại rộn ràng một cách khác lạ. Từ xa, tiếng bánh xe bò kẽo kẹt, nặng nhọc lăn trên con đường đất đã vang vọng đến tận cổng làng, kéo theo sự hò reo phấn khích của lũ trẻ và ánh mắt mong chờ của những người lớn đang túm tụm lại. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều nhẹ quyện với hương khói bếp từ những ngôi nhà đã lên đèn, tạo nên một không gian quen thuộc, bình dị đến nao lòng.
Lâm Dịch đứng ngay cạnh cổng làng, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt trầm tĩnh dõi theo con đường mòn. Bên cạnh hắn là Lâm phụ và Lâm mẫu, nét lo âu vẫn còn vương vấn trên khuôn mặt khắc khổ của người cha, nhưng ánh mắt người mẹ đã lấp lánh niềm hy vọng. Lâm mẫu không ngừng chà xát đôi tay thô ráp vào nhau, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn con trai, vừa tự hào vừa xót xa. Từ ngày Lâm Dịch về làng, gánh nặng trên vai gia đình dường như đã vơi đi nhiều phần, nhưng đồng thời, những lo toan mới cũng bắt đầu nảy sinh, lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều.
Tiếng bánh xe ngày càng gần, rõ rệt hơn. Ba chiếc xe bò, với những thân gỗ chắc chắn đã được gia cố thêm, từ từ hiện ra sau khúc quanh. Trên xe chất đầy những chiếc giỏ mây trống rỗng, và trên mỗi xe đều có một vài thanh niên làng ngồi vắt vẻo, dáng vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt thì rạng rỡ. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, là người đầu tiên nhảy xuống xe, gương mặt chất phác tràn ngập sự phấn khích không thể che giấu. Hắn chạy vội đến chỗ Lâm Dịch, thở hổn hển, nhưng đôi mắt sáng ngời.
"Ca ca, hàng hóa đã bán hết!" Đại Trụ thốt lên, giọng nói to rõ, vang vọng khắp khoảng sân làng. "Tuy giá không cao lắm, nhưng cũng đủ chi phí đi lại và còn lời chút đỉnh! Chúng ta đã bán sạch rồi!"
Một làn sóng xì xào, vui mừng lan khắp đám đông. Dân làng bắt đầu nhao nhao hỏi han, gương mặt ai nấy đều hớn hở. Lão Hồ, với dáng người gầy gò và mái tóc bạc phơ, chậm rãi tiến lại gần, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn Lâm Dịch và Đại Trụ.
Lâm Dịch gật đầu nhẹ, ánh mắt sắc bén quét qua Đại Trụ, như đang đánh giá không chỉ lời nói mà cả trạng thái tinh thần của đối phương. Hắn nhìn kỹ những chiếc giỏ trống trên xe, sau đó mới quay lại nhìn Đại Trụ. "Không sao, bước đầu là vậy. Quan trọng là chúng ta đã mở được đường," hắn nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Có ai hỏi han kỹ về nguồn gốc sản vật của chúng ta không? Hay có kẻ nào gây khó dễ trên đường không?"
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, cũng chạy đến, xen vào câu chuyện. "Có chứ đại ca! Có mấy lão buôn ở chợ trấn cứ hỏi dò, xem chúng ta là người ở đâu, hàng hóa lấy từ đâu ra. Nhưng chúng ta đều nói là thu mua từ các làng xung quanh thôi! Không nói ra là hàng của Sơn Cước Thôn chúng ta đâu!" Hắn không giấu được sự tự mãn, cho rằng mình đã làm rất tốt.
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, điềm tĩnh hơn hai người kia. Hắn xuống xe sau cùng, một tay vẫn giữ chặt cây giáo tre đã được mài sắc. Hắn gật đầu với Lâm Dịch, ánh mắt kiên định. "Đúng vậy, đại ca. Chúng ta đã cẩn thận che giấu thân phận. Cũng có một toán cướp vặt định giở trò, nhưng bị chúng ta đánh cho chạy mất dép. Chẳng có ai đủ gan để đến gần hàng hóa của làng ta đâu." Giọng hắn trầm và chắc nịch, toát lên vẻ đáng tin cậy.
Lâm Dịch lại gật đầu, trong lòng không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm. Hắn biết, chuyến đi đầu tiên này không chỉ là thử nghiệm về thị trường, mà còn là thử thách về khả năng tổ chức và phòng vệ của nhóm. Việc Đại Trụ và Lý Hổ có thể xử lý các vấn đề trên đường, dù là đối phó với thương nhân dò hỏi hay cướp bóc, đều cho thấy sự trưởng thành đáng kể của họ.
"Tốt. Các ngươi đã làm rất tốt," Lâm Dịch khen ngợi, lời nói không khoa trương nhưng chân thành. "Hãy cho mọi người nghỉ ngơi đi. Số tiền bán được cứ giao cho Đại Trụ giữ, ngày mai chúng ta sẽ tính toán chi tiết."
Lâm phụ và Lâm mẫu nhìn con trai mình, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và tự hào. Lâm mẫu vội kéo Lâm Dịch lại, lo lắng hỏi han: "Con trai, con có mệt không? Cứ để Đại Trụ và Nhị Cẩu lo liệu, con mau về nhà nghỉ ngơi đi. Mẹ đã chuẩn bị cơm tối rồi."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười trấn an mẹ, rồi quay sang dặn dò Đại Trụ và Lý Hổ thêm vài câu trước khi để họ dẫn đoàn thanh niên đi nghỉ. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn một cách vững chắc, họ cần phải mở rộng con đường này. Cái giá "không cao lắm" mà Đại Trụ nhắc đến khiến hắn suy nghĩ. Họ cần một đối tác, một kênh phân phối ổn định hơn, và quan trọng nhất là một cái giá xứng đáng hơn cho công sức của cả làng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, hắn tin vào điều đó. Và giờ đây, hắn phải dùng tri thức của mình để mở ra một con đường mới, một con đường không chỉ nuôi sống cả làng mà còn bảo vệ họ khỏi những thế lực cường hào đang rình rập.
Hắn quay người, bước về phía nhà mình, ánh mắt vẫn không ngừng lướt qua những gương mặt hớn hở của dân làng. Niềm vui của họ, sự tin tưởng của họ, chính là động lực lớn nhất để hắn tiếp tục tiến về phía trước, dù con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai và hiểm nguy. Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và công bằng chỉ có thể được giành lấy bằng chính đôi tay và trí óc của mình.
Buổi hoàng hôn đã dần buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Làn gió se lạnh bắt đầu thổi qua những rặng trúc xanh mướt phía sau làng, mang theo một chút hơi sương. Đèn lồng đã được thắp lên ở vài căn nhà, soi rọi những bóng người tất bật chuẩn bị bữa tối. Tiếng cười nói, tiếng trẻ con nô đùa, và tiếng lạch cạch của những công cụ nông nghiệp đã được cất vào kho bãi, tạo nên một khung cảnh ấm cúng và yên bình đến lạ.
Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài bao lâu. Ngay khi đoàn xe của Đại Trụ vừa được đưa vào sân kho của thôn, một bóng người lạ mặt đột ngột xuất hiện ở cổng làng. Hắn không phải là một người dân Sơn Cước Thôn, cũng không phải là một người hành khất quen thuộc. Dáng người trung bình, quần áo vải tốt nhưng không quá phô trương, tóc búi gọn gàng, đôi mắt nhỏ nhưng tinh anh, khóe miệng thường trực nụ cười mỉm. Nước da của hắn có vẻ được chăm sóc hơn so với những người dân làng quanh năm phơi mình dưới nắng gió. Hắn đứng đó, ánh mắt dò xét, quét một lượt khắp khung cảnh làng đang dần chìm vào màn đêm, như đang đánh giá từng chi tiết nhỏ nhất.
Lý Hổ, người vẫn còn đứng cạnh cổng làng để trông chừng, ngay lập tức phát hiện ra sự hiện diện bất thường này. Hắn nheo mắt, bàn tay siết chặt cây giáo tre. Vài thanh niên làng khác, những người vừa trở về từ chuyến đi, cũng nhận ra và nhanh chóng tụ tập lại phía sau Lý Hổ, ánh mắt cảnh giác.
"Ngươi là ai? Đến Sơn Cước Thôn này làm gì?" Lý Hổ cất giọng trầm, gằn hỏi, không chút khách khí. Sự mệt mỏi sau chuyến đi không làm giảm đi sự cảnh giác cố hữu của hắn, ngược lại, nó còn làm hắn trở nên cẩn trọng hơn. Hắn biết, sự an nguy của làng, của những người thân yêu, giờ đây nằm trong tay hắn và những người đồng đội.
Người lạ mặt không tỏ ra hoảng sợ. Hắn nở một nụ cười nhẹ, giơ tay ra hiệu hòa hoãn, ánh mắt vẫn giữ vẻ tinh anh. "Xin đừng hiểu lầm, các vị anh hùng," hắn nói, giọng nói không quá lớn nhưng rõ ràng, chứa đựng một sự tự tin nhất định. "Tại hạ là Triệu Bình, một thương nhân nhỏ ở trấn Thanh Sơn. Nghe danh sản vật quý hiếm của quý thôn, đặc biệt là những loại thảo dược và nông sản chất lượng vượt trội, nên mạo muội đến đây tìm hiểu."
Lâm Dịch, vừa bước vào trong sân nhà mình, đã nghe thấy tiếng Lý Hổ và âm thanh lạ. Hắn quay người lại, bước nhanh ra cổng. Ánh mắt hắn sắc bén như dao, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào trên người Triệu Bình. Từ chất liệu vải áo, cách búi tóc, đến đôi giày và cả ánh mắt. Hắn đã gặp nhiều loại người, và hắn biết, người này không phải là kẻ tầm thường. Sự xuất hiện của một thương nhân ngay sau khi đoàn hàng của làng vừa trở về, không khỏi khiến hắn nảy sinh hoài nghi.
"Ngươi nghe danh từ đâu?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói bình thản, nhưng ẩn chứa một sự dò xét sâu sắc. Hắn bước đến, đứng ngang hàng với Lý Hổ, ánh mắt giao thoa trực tiếp với Triệu Bình. Hắn ra hiệu cho Lý Hổ và những thanh niên khác lùi lại một chút, không khí căng thẳng giảm đi đôi chút, nhưng sự cảnh giác thì không hề mất đi.
Triệu Bình vẫn giữ nụ cười mỉm, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ tinh ranh mà thay vào đó là một sự đánh giá kỹ lưỡng đối với Lâm Dịch. Hắn dường như đã nhận ra người đứng trước mặt mình là nhân vật chủ chốt. "Chuyện là thế này," Triệu Bình chậm rãi kể, giọng điệu từ tốn. "Hôm nay tại hạ có mặt ở chợ trấn để thu mua hàng hóa. Tình cờ thấy một lô hàng nông sản và thảo dược được bày bán. Bề ngoài có vẻ bình thường, nhưng khi kiểm tra kỹ lưỡng, tại hạ phát hiện ra chất lượng của chúng vượt trội hơn hẳn so với những sản vật cùng loại trên thị trường. Đặc biệt là những bó rau củ, hương vị tươi ngon và thanh khiết lạ thường, còn những loại thảo dược thì dược tính lại tinh khiết hơn những gì tại hạ từng thu mua. Tại hạ đã mua về dùng thử, quả nhiên không sai. Sau khi hỏi dò cẩn thận, tại hạ được biết số hàng này được một nhóm người mang từ vùng núi sâu đến, nói là thu mua từ các làng nhỏ lẻ. Nhưng từ kinh nghiệm nhiều năm buôn bán, tại hạ cảm thấy có điều gì đó không đúng. Những sản vật có chất lượng đồng đều và vượt trội như vậy, chắc chắn phải xuất phát từ một nơi được chăm sóc đặc biệt, và được thu hoạch bởi những người có kinh nghiệm, chứ không thể là ngẫu nhiên từ các làng nhỏ lẻ được."
Hắn dừng lại, ánh mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Thế là, bằng một chút khả năng của mình, tại hạ đã lần theo dấu vết, và cuối cùng tìm đến được đây. Sơn Cước Thôn." Triệu Bình cúi người một chút, tỏ vẻ lễ độ. "Tại hạ mạo muội đến đây, không có ý quấy rầy, chỉ mong được diện kiến người đã tạo ra những sản vật tuyệt vời đó, và hy vọng có thể bàn bạc về một mối hợp tác lâu dài."
Lâm Dịch nghe Triệu Bình nói, trong lòng thầm tán thưởng sự tinh tường của vị thương nhân này. Hắn không hề nói dối, nhưng cũng không nói ra toàn bộ sự thật. Việc Triệu Bình có thể lần theo dấu vết đến tận đây đã cho thấy khả năng và mạng lưới của hắn không hề đơn giản. "Vậy ra ngươi là một 'con cáo già' trong giới buôn bán," Lâm Dịch thầm nghĩ, "nhưng lại có vẻ không phải kẻ độc ác." Hắn quay sang Lão Hồ, người đã lặng lẽ đi đến bên cạnh từ lúc nào, ánh mắt lão hồ vẫn trầm tĩnh nhưng cũng lộ vẻ suy tư.
"Mời Triệu huynh vào nhà," Lâm Dịch nói, giọng điệu đã bớt căng thẳng hơn, nhưng vẫn giữ sự đề phòng. "Lý Hổ, ngươi cứ trông chừng bên ngoài. Nhị Cẩu, Đại Trụ, các ngươi cũng về nghỉ ngơi đi. Mọi việc cứ để ta lo."
Lý Hổ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời Triệu Bình cho đến khi hắn bước vào nhà Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cũng mang theo sự tò mò và chút lo lắng, nhưng họ tin tưởng vào Lâm Dịch.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng nó cũng không từ chối những kẻ biết nắm bắt cơ hội," Lâm Dịch thầm nhủ. Sự xuất hiện của Triệu Bình, dù bất ngờ và có phần đáng ngờ, lại đúng lúc, đúng thời điểm. Đây có thể là một cơ hội lớn, hoặc cũng có thể là một cái bẫy. Hắn cần phải thật tỉnh táo.
Ánh nến lung linh trong căn nhà gỗ nhỏ của Lâm Dịch, tạo nên những vệt sáng và bóng đổ huyền ảo trên vách. Mùi hương trà thảo dược thoang thoảng trong không khí, xua đi cái se lạnh của buổi tối miền núi. Lâm Dịch ngồi đối diện với Thương nhân Triệu, Lão Hồ ngồi ở một góc, ánh mắt tinh anh dõi theo từng cử chỉ của hai người. Lâm phụ và Lâm mẫu, sau khi chuẩn bị một ấm trà nóng và vài món bánh đơn giản, cũng lui vào trong, để lại không gian riêng tư cho cuộc nói chuyện quan trọng.
Lâm Dịch rót một chén trà nóng mời Triệu Bình, hành động tao nhã nhưng vẫn mang vẻ tự nhiên. "Triệu huynh, huynh đã đến tận đây, chắc hẳn không chỉ để khen ngợi sản vật của Thôn Làng Sơn Cước chúng ta," Lâm Dịch trực tiếp đi vào vấn đề, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Triệu Bình. "Mục đích thực sự của huynh là gì?"
Triệu Bình nhận lấy chén trà, khẽ nhấp một ngụm, rồi đặt xuống. Nụ cười mỉm trên môi hắn vẫn không thay đổi, nhưng ánh mắt thì có vẻ nghiêm túc hơn. "Lâm huynh quả là người thẳng thắn," hắn nói. "Tại hạ không quanh co nữa. Chất lượng sản vật của quý thôn quả thật khiến Triệu mỗ kinh ngạc. Những loại rau này, hương vị đậm đà, tươi ngon hơn hẳn những gì Triệu mỗ từng thấy. Đặc biệt là thảo dược, dược tính lại càng tinh khiết. Tại hạ đã kinh doanh buôn bán nhiều năm, nhưng chưa từng thấy nơi nào có thể sản xuất ra những sản vật đồng đều và chất lượng cao đến vậy."
Hắn ngừng lại một chút, dường như để Lâm Dịch tiếp thu lời khen ngợi. "Ở chợ trấn, những sản vật như vậy rất được ưa chuộng, đặc biệt là các gia đình quyền quý và những người có điều kiện. Họ sẵn sàng chi trả một cái giá cao để có được những thứ tốt nhất. Nếu quý thôn có thể cung cấp ổn định, Triệu mỗ nguyện ý thu mua toàn bộ sản vật dư thừa của quý thôn với giá cao hơn ba phần so với chợ trấn hiện tại."
Lời đề nghị của Triệu Bình khiến Lâm Dịch và Lão Hồ đều hơi chấn động. Ba phần, đó không phải là một con số nhỏ. Với giá trị của sản vật mà Thôn Làng Sơn Cước có thể sản xuất, việc tăng giá ba phần sẽ mang lại một khoản lợi nhuận khổng lồ, đủ để cải thiện đáng kể đời sống của cả làng.
Lão Hồ, người luôn giữ vẻ thâm trầm, lúc này mới lên tiếng. "Ba phần sao? Một cái giá không nhỏ. Ngươi có yêu cầu gì không? Lợi nhuận lớn như vậy, chắc hẳn ngươi không phải là một kẻ làm từ thiện." Ánh mắt lão lóe lên vẻ suy tư, không hề bị lời đề nghị hấp dẫn làm cho mờ mắt. Kinh nghiệm sống đã dạy cho lão biết, những thứ dễ dàng có được thường ẩn chứa những cạm bẫy khó lường.
Triệu Bình cười khẽ. "Lão trượng nói chí phải. Tại hạ tuy có tấm lòng, nhưng cũng là một thương nhân, phải có lợi nhuận mới có thể duy trì việc làm ăn. Yêu cầu của tại hạ rất đơn giản: Thứ nhất, quý thôn phải đảm bảo chất lượng sản vật ổn định như hiện tại, không được phép suy giảm. Thứ hai, số lượng phải đủ lớn để Triệu mỗ có thể cung cấp cho các mối hàng lớn ở trấn Thanh Sơn và các vùng lân cận. Thứ ba, sự hợp tác này phải là độc quyền. Tức là, quý thôn chỉ được phép bán sản vật dư thừa cho Triệu mỗ, không được bán cho các thương nhân khác. Đổi lại, Triệu mỗ sẽ đảm bảo thu mua toàn bộ, không để quý thôn phải lo lắng về đầu ra."
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Triệu Bình. "Chúng ta có thể đảm bảo số lượng và chất lượng. Nhưng ngươi sẽ đảm bảo điều gì? Việc thu mua toàn bộ, với giá cao như vậy, đòi hỏi một số vốn không hề nhỏ. Ngươi có đủ khả năng tài chính để thực hiện lời hứa này không? Và phương thức thanh toán sẽ như thế nào? Tiền mặt hay trao đổi hàng hóa? Và quan trọng hơn, ai sẽ là người chịu trách nhiệm vận chuyển? Đường từ Sơn Cước Thôn ra trấn Thanh Sơn không hề dễ dàng, và cũng không phải là nơi an toàn tuyệt đối."
Hắn không chỉ đặt ra những câu hỏi về tài chính và logistics, mà còn ngầm dò xét sự thành thật và khả năng của Triệu Bình. Lâm Dịch hiểu rằng, một hợp đồng mua bán không chỉ là giá cả, mà còn là sự tin cậy và khả năng thực thi.
Triệu Bình không hề tỏ ra khó chịu trước những câu hỏi sắc bén của Lâm Dịch. Ngược lại, hắn dường như còn đánh giá cao sự cẩn trọng này. "Lâm huynh hỏi rất đúng trọng tâm. Về khả năng tài chính, Triệu mỗ tuy chỉ là một thương nhân nhỏ, nhưng cũng có chút vốn liếng tích cóp được qua nhiều năm buôn bán. Hơn nữa, tại hạ cũng có mối quan hệ với vài thương hội lớn ở trấn Thanh Sơn. Họ rất hứng thú với nguồn hàng chất lượng cao như của quý thôn. Tại hạ sẽ đứng ra làm trung gian, đảm bảo việc thanh toán. Về phương thức, chúng ta có thể thống nhất thanh toán bằng tiền mặt sau mỗi chuyến hàng, hoặc theo định kỳ tùy thuộc vào số lượng. Về vận chuyển, Triệu mỗ sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ. Tại hạ có đội ngũ phu khuân vác và xe ngựa riêng, đủ khả năng vận chuyển hàng hóa một cách an toàn. Đương nhiên, nếu quý thôn có thể hỗ trợ một phần về nhân lực để bảo vệ hàng hóa trên đường đi, đó sẽ là điều tốt nhất."
Triệu Bình nói tiếp, ánh mắt trở nên kiên định hơn. "Về tính an toàn, Triệu mỗ cũng xin đảm bảo. Tại hạ có một chút quan hệ với các quan lại nhỏ ở trấn, cũng như với vài bang phái giang hồ. Miễn là chúng ta không làm phật ý những kẻ quyền thế lớn, việc vận chuyển hàng hóa sẽ không gặp vấn đề gì quá lớn. Đương nhiên, nếu có bất trắc xảy ra, Triệu mỗ sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm về tổn thất hàng hóa."
Lão Hồ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát Triệu Bình. Lão biết, những lời hứa hẹn về quan hệ với quan lại và giang hồ không phải là điều có thể dễ dàng tin tưởng hoàn toàn. Nhưng ít nhất, Triệu Bình đã cho thấy sự chuẩn bị và kế hoạch khá chi tiết.
Lâm Dịch trầm ngâm. Hắn cân nhắc giữa những rủi ro và cơ hội. Một mặt, việc hợp tác độc quyền có thể khiến làng bị phụ thuộc vào một thương nhân duy nhất. Mặt khác, một đối tác ổn định, có khả năng tài chính và mạng lưới vận chuyển như Triệu Bình lại là điều mà Thôn Làng Sơn Cước đang rất cần. Nó sẽ giải quyết bài toán đầu ra, giúp làng tập trung vào sản xuất và phát triển.
"Nếu là độc quyền, thì giá cả phải được cam kết rõ ràng, và phải có một cơ chế điều chỉnh hợp lý theo thị trường, tránh việc ngươi ép giá chúng ta khi đã độc quyền," Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên quyết hơn. "Và nếu ngươi không thể thực hiện được cam kết thu mua toàn bộ, chúng ta có quyền tìm đối tác khác."
Triệu Bình gật đầu. "Đó là điều hiển nhiên. Chúng ta có thể ghi rõ vào bản thỏa thuận. Triệu mỗ không phải là kẻ làm ăn thất tín. Mục tiêu của tại hạ là một mối hợp tác lâu dài, bền vững, đôi bên cùng có lợi. Quý thôn có nguồn hàng tốt, tại hạ có kênh phân phối và khả năng tài chính. Chúng ta là mảnh ghép hoàn hảo cho nhau." Hắn lại cười mỉm, ánh mắt tinh anh lấp lánh sự tự tin.
Lâm Dịch và Lão Hồ trao đổi ánh mắt. Trong lòng Lâm Dịch, một cuộc đấu tranh nội tâm đang diễn ra. Hắn phải cân nhắc giữa việc giữ an toàn cho làng và cơ hội phát triển kinh tế thông qua giao thương. Hắn lo lắng về sự chú ý không mong muốn mà việc hợp tác này có thể mang lại, đặc biệt là từ Trần Thị Gia Tộc và Thị trưởng Tôn. Nhưng nếu không bước ra, làng sẽ mãi mãi chìm trong cảnh nghèo đói và bị bóc lột. Đây là một ván cờ, và hắn phải chơi.
"Được," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói dứt khoát. "Chúng ta có thể bàn bạc chi tiết hơn. Nhưng trước hết, ngươi cần phải chứng minh khả năng của mình. Chuyến hàng đầu tiên sẽ là một thử nghiệm. Chúng ta sẽ cung cấp một lượng hàng nhất định, và ngươi sẽ phải thu mua đúng giá đã thỏa thuận, và thanh toán đầy đủ, đúng hạn."
Triệu Bình mỉm cười rạng rỡ. "Đó là điều hiển nhiên! Triệu mỗ rất sẵn lòng!"
Đêm đó, dưới ánh nến, Lâm Dịch và Triệu Bình tiếp tục bàn bạc, từng chi tiết nhỏ được mổ xẻ. Lão Hồ thỉnh thoảng lại đưa ra những lời khuyên, những câu hỏi mang tính chất kiểm tra, dựa trên kinh nghiệm sống dày dặn của lão. Từ giá cả cụ thể cho từng loại nông sản và thảo dược, đến thời gian giao hàng, phương thức thanh toán, và cả những điều khoản về việc nếu một trong hai bên không thể thực hiện cam kết. Lâm Dịch dùng tư duy logic hiện đại của mình để cố gắng lấp đầy mọi lỗ hổng có thể phát sinh trong tương lai. Hắn không muốn bất kỳ sự mơ hồ nào có thể dẫn đến tranh chấp. Hắn biết, một bản hợp đồng rõ ràng, minh bạch là nền tảng cho mọi mối quan hệ làm ăn.
Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn giăng mắc trên những tán cây, bao phủ Thôn Làng Sơn Cước trong một vẻ đẹp huyền ảo, Lâm Dịch và Thương nhân Triệu đã đạt được một thỏa thuận sơ bộ. Một bản thỏa thuận viết tay đơn giản, trên mảnh giấy thô ráp, được đặt lên bàn gỗ sờn cũ trong căn nhà của Lâm Dịch. Mặc dù chỉ là một bản ghi nhớ, nhưng nó lại mang ý nghĩa vô cùng lớn đối với tương lai của Thôn Làng Sơn Cước.
"Vậy là đã thành giao," Triệu Bình nói, ánh mắt tinh anh lộ rõ vẻ hài lòng. Hắn cầm bút lông chấm mực, cẩn thận đặt nét chữ của mình lên bản thỏa thuận, sau đó điểm chỉ vân tay. "Mong rằng chúng ta sẽ có một mối hợp tác lâu dài, thịnh vượng, Lâm huynh."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn cầm lấy cây bút, nét chữ của hắn cứng cáp, dứt khoát. "Hợp tác đôi bên cùng có lợi. Ngươi sẽ không hối hận vì đã tin tưởng Sơn Cước Thôn." Hắn cũng điểm chỉ, dấu vân tay của hắn in rõ trên giấy, biểu trưng cho một cam kết.
Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng Lâm Dịch, như một gánh nặng vừa được trút bỏ. Nhưng ngay sau đó, sự tỉnh táo của hắn lại trỗi dậy. Đây mới chỉ là khởi đầu. Một bản thỏa thuận đơn giản không thể đảm bảo mọi chuyện sẽ suôn sẻ. Triệu Bình sẽ trở thành một đối tác quan trọng, nhưng cũng có thể là cầu nối đưa tin tức về sự phát triển của Sơn Cước Thôn ra bên ngoài, thu hút cả đối tác lẫn kẻ thù.
Lão Hồ, người đã lặng lẽ chứng kiến toàn bộ quá trình đàm phán, khẽ cười hiền. "Người trẻ tuổi có tầm nhìn, lại chịu khó. Thôn Làng Sơn Cước chúng ta có phúc rồi." Lão biết, Lâm Dịch không chỉ mang đến tri thức, mà còn mang đến một luồng sinh khí mới, một tia hy vọng cho vùng đất cằn cỗi này. Tuy nhiên, ánh mắt lão vẫn ánh lên một vẻ lo lắng, một dự cảm về những khó khăn sẽ đến. "Nhưng con đường phía trước còn dài lắm, tiểu Dịch à," lão nói thêm, giọng trầm xuống. "Sự thịnh vượng của chúng ta chắc chắn sẽ không thoát khỏi 'những con mắt không lành'. Cường hào địa phương, quan lại tham lam, bọn chúng sẽ không để yên đâu."
Lời cảnh báo của Lão Hồ không làm Lâm Dịch bất ngờ. Hắn đã lường trước điều đó. Sự thành công của giao thương sẽ thúc đẩy hắn tìm kiếm các phương pháp sản xuất và sản phẩm mới, đa dạng hóa nguồn thu, nhưng đồng thời cũng sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc, Thị trưởng Tôn và các thế lực khác chú ý. Việc ký kết thỏa thuận này chính thức hóa vị thế của Lâm Dịch như một người lãnh đạo kinh tế của làng, củng cố quyền lực mềm của anh, nhưng cũng đặt anh vào tầm ngắm của những kẻ khác.
Triệu Bình đứng dậy, cúi chào Lâm Dịch và Lão Hồ. "Vậy tại hạ xin cáo từ. Sẽ quay lại đúng kỳ hạn để thu mua chuyến hàng đầu tiên. Mong Lâm huynh và quý thôn chuẩn bị tốt." Nói rồi, hắn nhanh chóng rời đi, bóng dáng khuất dần trong màn sương sớm.
Lâm Dịch đứng đó, nhìn theo bóng Triệu Bình, cho đến khi hắn hoàn toàn biến mất. Hắn quay lại, nhìn Lão Hồ và những thành viên cốt cán khác của nhóm hợp tác đang tụ tập lại. "Đây là một bước tiến lớn," hắn nói, giọng điệu nghiêm túc. "Nh��ng cũng là một khởi đầu mới cho những thử thách lớn hơn. Chúng ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng."
Hắn đã có một chiến lược rõ ràng trong đầu. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tin tưởng. Hắn sẽ tiếp tục áp dụng những kiến thức hiện đại của mình để cải tiến nông nghiệp, phát triển các sản phẩm thủ công, và thậm chí là tìm kiếm các loại thảo dược quý hiếm trong rừng sâu, đặt nền móng cho việc kinh doanh sau này. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, mục tiêu của hắn không chỉ là sinh tồn, mà còn là bảo vệ những gì mình đã xây dựng.
Buổi sáng hôm đó, Thôn Làng Sơn Cước không chỉ đón chào một ngày mới với ánh nắng dịu nhẹ xua tan màn sương, mà còn đón chào một tương lai mới, đầy hứa hẹn nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn sóng gió. Lâm Dịch biết, con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu bước đi. Và hắn, với tư duy hiện đại và sự kiên cường của một người lạc thế, sẽ không bao giờ lùi bước.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.