Lạc thế chi nhân - Chương 57: Sản Vật Dư Thừa: Bước Chân Đầu Tiên Ra Thị Trường
Tiếng gió xào xạc trên cánh đồng lúa mì trải dài ngút tầm mắt, từng đợt sóng vàng óng ả nhấp nhô theo nhịp gió, quyện cùng mùi đất ẩm và khói gỗ thoang thoảng từ những căn nhà tranh. Bình minh vừa ló dạng, nhuộm một màu cam hồng lên triền núi phía đông, hứa hẹn một ngày nắng đẹp. Dưới vầng thái dương vừa thức giấc, Thôn Làng Sơn Cước bỗng trở nên sống động một cách lạ thường. Không còn là những gương mặt khắc khổ, những tiếng thở dài nặng nhọc như năm xưa. Thay vào đó là những nụ cười rạng rỡ, những tiếng hò reo nhỏ khi từng bó lúa trĩu hạt được gặt hái, và cả những câu chuyện phiếm rôm rả, giòn tan.
Lâm Dịch đứng trên gò đất cao, quan sát toàn cảnh làng mình. Hắn gầy gò, hơi xanh xao so với những thanh niên vạm vỡ khác, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự sắc bén, từng trải hiếm thấy. Khuôn mặt thanh tú, trầm tư, giờ đây hiện rõ một nét hài lòng khó tả. Những bộ quần áo vải thô vá víu không che giấu được dáng vẻ thanh mảnh của hắn, nhưng cũng không làm lu mờ đi khí chất của một người dẫn dắt.
Bên dưới, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, làn da rám nắng và vết sẹo nhỏ trên má, đang hăng hái chỉ đạo dân làng. Hắn không ngớt lời trầm trồ, giọng nói sang sảng vang vọng khắp cánh đồng: “Lâm Dịch huynh đúng là ‘thần nhân’ rồi! Mấy cái mương này huynh bảo đào, nước chảy đều khắp, chẳng bù cho năm xưa chúng ta phải gánh từng thùng, mồ hôi ướt đẫm mà vẫn không đủ tưới. Nhìn xem, mùa này bội thu gấp đôi! Hạt lúa chắc nịch, vàng ươm, chưa từng thấy bao giờ!” Đại Trụ dùng tay gạt đi những giọt mồ hôi trên trán, nhưng khóe môi cứ thế cong lên thành một nụ cười mãn nguyện, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và tự hào. Hắn cảm thấy mình như một phần của một điều vĩ đại, một sự thay đổi mà hắn chưa từng dám mơ tới.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, môi mím chặt. Hắn biết, thành quả này không phải là do phép màu, mà là sự kết hợp giữa tri thức hiện đại và sức lao động cần mẫn của dân làng. Những hệ thống tưới tiêu đơn giản nhưng khoa học, những kỹ thuật canh tác luân canh, bón phân hữu cơ mà hắn đã hướng dẫn, tuy còn thô sơ so với thế kỷ 21, nhưng ở thời đại này, chúng lại là những cuộc cách mạng. "Năng suất này vẫn còn thấp so với tiêu chuẩn hiện đại, nhưng với điều kiện nơi đây thì đã là một kỳ tích," hắn tự nhủ, một chút hoài niệm thoáng qua trong tâm trí. "Vấn đề bây giờ là tiêu thụ. Sản xuất ra mà không bán được thì cũng chỉ là lãng phí."
Anh bước xuống cánh đồng, đôi chân dẫm lên lớp đất mềm, cảm nhận sự sống động của mảnh đất đã nuôi dưỡng hắn và gia đình. Mùi thơm ngai ngái của lúa mới gặt, mùi bùn đất và cỏ dại xen lẫn, tất cả tạo nên một bức tranh chân thực về sự lao động và thành quả. Hắn đi về phía khu vực gần suối, nơi một nhóm phụ nữ và trẻ em đang làm việc dưới bóng mát của những hàng tre.
Tại đó, Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi tay thoăn thoắt, đang cùng các bà, các chị khác đan lát giỏ tre. Khuôn mặt bà giờ đây đã bớt đi vẻ lo âu, thay vào đó là sự bận rộn nhưng hạnh phúc. "Giỏ tre này Dịch nhi dạy mẹ cách đan chắc chắn hơn nhiều, lại thêm mấy hoa văn đơn giản mà nhìn đẹp hẳn. Chắc chắn sẽ bán được giá tốt," bà nói với một người phụ nữ bên cạnh, giọng điệu tràn đầy tự hào khi nhắc đến con trai. Lâm phụ, da rám nắng, tay chân thô ráp, đang cẩn thận phơi những bó thảo dược khô trên những tấm chiếu lớn. Ông cũng nở nụ cười hiền hậu, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy yêu thương và tự hào.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đang hướng dẫn mấy đứa trẻ nhỏ hơn cách phân loại thảo dược. Hắn nhiệt tình, nhanh nhẹn, luôn miệng nói: “Đại ca Lâm Dịch nói, mỗi loại cây đều có giá trị riêng, không được lẫn lộn đâu đấy! Phải phơi khô đúng cách, giữ được hương thơm thì mới bán được giá cao!” Nhị Cẩu là một trong những người đầu tiên tin tưởng Lâm Dịch, và giờ đây, niềm tin đó đã được đền đáp. Hắn cảm thấy mình có ích, không còn là một kẻ lông bông chỉ biết chạy việc vặt nữa.
Lâm Dịch chậm rãi đi vòng quanh, kiểm tra từng chiếc giỏ tre, từng mẻ thảo dược khô. Hắn đưa ra những lời khuyên nhỏ, tinh tế. "Thím Ba, chiếc giỏ này nên đan chặt hơn ở đáy một chút, để khi đựng đồ nặng không bị bung. Còn những bông hoa văn này, nếu chúng ta dùng sợi tre có màu sắc tự nhiên khác nhau, có lẽ sẽ bắt mắt hơn." Đối với thảo dược, hắn hướng dẫn: "Lâm mẫu, loại lá này nên phơi ở nơi thoáng mát, tránh nắng trực tiếp để giữ màu xanh và dược tính. Loại rễ kia thì cần phơi đủ nắng cho khô giòn."
Hắn nhặt lên một củ rễ khô, ngửi nhẹ. Mùi thảo mộc đặc trưng lan tỏa, mang theo chút hương đất. Trong đầu hắn, kiến thức từ cuốn Thần Nông Bách Thảo Phổ mà hắn đã vô tình tìm được trong những lần khám phá rừng núi, cùng với những thông tin về dược liệu học hiện đại, được kết hợp và ứng dụng một cách nhuần nhuyễn. Hắn không có 'bàn tay vàng' của những kẻ xuyên không khác, nhưng hắn có 'bộ óc vàng' của một người hiện đại, cộng với sự kiên trì và khả năng thích nghi phi thường.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch thầm nhắc nhở mình. "Để sinh tồn một cách bền vững, không chỉ cần đủ ăn, mà còn phải có dư thừa để phòng bị và trao đổi. Nông sản bội thu, thủ công mỹ nghệ tinh xảo, những thứ này là nền tảng để làng Sơn Cước thoát khỏi cảnh đói nghèo, khỏi sự bóc lột của cường hào." Hắn nhìn vào những khuôn mặt rạng rỡ của dân làng, ánh mắt họ tràn đầy hy vọng và biết ơn. Đó là động lực lớn nhất để hắn tiếp tục.
Tuy nhiên, sự phấn khởi đó cũng đi kèm với một nỗi lo lắng âm ỉ. Hắn biết, sự thịnh vượng không thể che giấu mãi. Những gì làng Sơn Cước đang làm, những thành quả họ đạt được, sớm muộn cũng sẽ lọt vào mắt xanh của những kẻ tham lam bên ngoài. Thị trưởng Tôn, Trần Thị Gia Tộc, đó là những cái tên mà hắn không thể bỏ qua. Chúng là những con kền kền rình rập, chờ đợi thời cơ để lao vào xâu xé.
Lý Hổ, người đàn ông vạm vỡ, gương mặt có chút hung dữ, nay đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi Lâm Dịch. Hắn cùng với A Phúc và A Tứ, hai thanh niên gầy gò, đen nhẻm nhưng nhanh nhẹn, đang giúp vận chuyển lúa về kho. Lý Hổ không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn dõi theo Lâm Dịch đầy sự tin tưởng và tôn trọng. Hắn là một người đơn thuần, tin vào sức mạnh và sự rõ ràng. Những gì Lâm Dịch mang lại, từ hệ thống tưới tiêu đến mùa màng bội thu, đều là những minh chứng không thể chối cãi.
Cảm giác ấm áp của nắng sớm trên da, tiếng lạch cạch của giỏ tre khi được đan, tiếng hò reo nhỏ khi thu hoạch được mùa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng. Nhưng đối với Lâm Dịch, bản giao hưởng đó vẫn còn thiếu một nốt trầm, nốt trầm của sự cảnh giác và dự liệu. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy chông gai. Bước đầu thành công đã đạt được, nhưng thách thức lớn nhất vẫn còn ở phía trước: đưa những thành quả này ra thị trường bên ngoài, đối mặt với thế giới rộng lớn đầy rẫy hiểm nguy và cạm bẫy.
***
Khi ánh hoàng hôn dịu nhẹ buông xuống, nhuộm màu tím biếc lên những ngọn núi xa xa, Lâm Dịch lặng lẽ đến căn nhà gỗ đơn sơ của Lão Hồ. Tiếng gió mát rượi lùa qua khe cửa, mang theo hương đất và cỏ cây, tạo nên một bầu không khí trầm lắng, yên bình. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, đang ngồi bên bàn gỗ cũ kỹ, tay vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nhấp từng ngụm trà thảo dược. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, quan sát Lâm Dịch với vẻ mặt trầm tư thường thấy.
"Lão Hồ," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ổn, "mùa này bội thu, dân làng cũng đã làm ra rất nhiều sản phẩm thủ công chất lượng cao, từ giỏ tre đan đến thảo dược phơi khô. Nếu chỉ giữ lại dùng trong làng thì quá lãng phí, thậm chí còn gây áp lực lên kho lương thực và chỗ chứa." Hắn trải một tấm bản đồ đơn giản lên bàn, tấm bản đồ này là do hắn tự vẽ dựa trên những gì đã quan sát và nghe ngóng được, dù không chính xác bằng bản đồ hiện đại, nhưng cũng đủ để phác thảo các tuyến đường và địa danh quan trọng. "Cháu muốn tìm cách đưa chúng ra ngoài, đến thị trấn hoặc xa hơn nữa, để đổi lấy những thứ chúng ta còn thiếu, hoặc đơn giản là bán lấy tiền để tích trữ."
Lão Hồ gật đầu chậm rãi, đặt chén trà xuống. Tiếng lách cách nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng. "Điều này là tất yếu, sớm muộn cũng phải làm," ông nói, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đầy sự từng trải. "Sơn Cước làng chúng ta, nhờ có cháu, đã thoát khỏi cảnh đói khổ triền miên. Đất có nở ra, người có khỏe mạnh hơn, sản vật tự nhiên cũng được tận dụng tốt hơn. Nhưng con đường buôn bán không dễ đi, Dịch nhi à. Nó không chỉ là mang hàng đi rồi bán là xong."
Lão Hồ dùng ngón tay gầy guộc chỉ vào một vài điểm trên tấm bản đồ thô sơ của Lâm Dịch. "Ngươi xem, từ làng ta đến thị trấn gần nhất, phải mất ít nhất hai ngày đường ngựa thồ. Con đường này xuyên qua rừng sâu, địa hình hiểm trở, dễ bị chặn cướp. Hơn nữa, thị trưởng Tôn vừa rồi đã nhòm ngó, chắc chắn hắn ta sẽ không để yên khi thấy hàng hóa của làng ta xuất hiện trên thị trường mà không qua tay hắn. Và phía sau Thị trưởng Tôn, vẫn còn cái bóng của Trần Thị Gia Tộc, một thế lực đã bám rễ sâu ở vùng này. Chúng là những kẻ tham lam, nham hiểm, sẽ tìm mọi cách để bóc lột, chèn ép chúng ta."
Lâm Dịch lắng nghe, trong lòng không hề bất ngờ. "Như dự đoán, Lão Hồ đã nhìn thấy trước những rắc rối," hắn thầm nghĩ. "Nhưng không đi thì không có đường. Muốn phát triển thì phải mạo hiểm. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự tự chủ kinh tế là một phần không thể thiếu của nó." Hắn hiểu rằng, việc giữ kín tài nguyên và thành quả của làng chỉ là giải pháp tạm thời. Sớm muộn gì, sự thịnh vượng cũng sẽ thu hút sự chú ý. Vấn đề là phải chủ động đối phó, chứ không phải bị động chờ đợi.
"Cháu hiểu những điều Lão Hồ lo lắng," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Nhưng chúng ta không thể mãi ẩn mình trong núi. Nếu không mang sản vật ra ngoài, dân làng sẽ không thể có tiền để mua sắm những vật dụng cần thiết, cũng như tích lũy để phòng khi mất mùa hay gặp nạn. Hơn nữa, những sản phẩm thủ công này, nếu được bán ra, sẽ mang lại giá trị cao hơn rất nhiều so với chỉ đổi lấy lương thực."
Lão Hồ thở dài, vuốt râu. "Đúng là như vậy. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Lòng người tham lam thì không đáy. Cháu định làm thế nào để đối phó với những kẻ đó?"
Lâm Dịch trầm ngâm một lát. "Trước mắt, cháu sẽ cử một đoàn nhỏ, có Lý Hổ dẫn đầu, mang theo một ít hàng mẫu ra thị trấn dò la tình hình. Chúng ta cần tìm hiểu giá cả, nhu cầu, và quan trọng nhất là tìm một thương nhân trung thực, hoặc ít nhất là một người có thể hợp tác mà không gây quá nhiều rắc rối." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lão Hồ. "Về Thị trưởng Tôn và Trần Thị Gia Tộc, cháu nghĩ chúng ta cần phải có một kế hoạch dài hơi hơn. Có lẽ cần 'hối lộ' một ít để chúng ta có thể yên ổn làm ăn lúc đầu, nhưng không phải là cúi đầu phục tùng."
"Hối lộ?" Lão Hồ nhíu mày. "Đó là con dao hai lưỡi, Dịch nhi. Một khi đã mở miệng, chúng sẽ không bao giờ thỏa mãn."
"Cháu hiểu," Lâm Dịch đáp. "Nhưng chúng ta cần thời gian. Thời gian để củng cố lực lượng, để dân làng quen với việc làm giàu, để tích lũy. Hối lộ chỉ là một cách mua thời gian. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, tiền bạc cũng có thể mở đường. Chúng ta sẽ không đưa ra tất cả những gì chúng ta có, mà chỉ một phần nhỏ, như một 'phí bảo kê' tạm thời, để chúng ta có thể an toàn đi lại và giao dịch."
Hắn chỉ vào một con đường mòn nhỏ trên bản đồ, men theo sườn núi, ít người qua lại hơn. "Cháu cũng đã tìm hiểu được một con đường khác, tuy xa hơn một chút nhưng ít nguy hiểm hơn, và ít bị kiểm soát bởi quan lại địa phương. Chúng ta có thể dùng con đường này để vận chuyển hàng hóa quan trọng hoặc khi cần tránh sự chú ý."
Lão Hồ nhìn tấm bản đồ, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Trong ánh mắt ông có sự lo lắng, nhưng cũng có một niềm tin mãnh liệt. "Kế hoạch của cháu có vẻ chu đáo. Nhưng cháu phải nhớ, con đường đó không có nghĩa là an toàn tuyệt đối. Vẫn có những toán cướp, những kẻ lạc đường, hoặc những con thú dữ. Và quan trọng hơn, sự thịnh vượng của làng ta, cho dù có che giấu đến đâu, cũng sẽ không thoát khỏi những con mắt không lành. Sớm muộn gì, Trần Thị Gia Tộc cũng sẽ có những động thái cụ thể hơn. Đây là một cuộc chiến dai dẳng, Dịch nhi à."
"Cháu biết," Lâm Dịch gật đầu. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự giành lấy nó. Nhưng cháu tin rằng, với sự đoàn kết của dân làng, và sự mưu trí của chúng ta, Thôn Làng Sơn Cước sẽ đứng vững." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn núi rừng, chỉ còn ánh trăng rọi sáng. Sự yên tĩnh của núi rừng đối lập hoàn toàn với sự bận rộn và những dự định lớn lao đang nhen nhóm trong lòng hắn. Hắn biết, đây là một canh bạc lớn, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những người hắn yêu thương, hắn phải đi xa hơn, mạo hiểm nhiều hơn.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Thôn Làng Sơn Cước đã rộn ràng một khí thế khác lạ. Không phải là tiếng cuốc xẻng trên đồng, mà là tiếng người nói chuyện, tiếng va chạm lách cách của các kiện hàng. Dưới sự chỉ đạo của Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, dân làng tập trung tại một bãi đất trống ở rìa làng, nơi từng là bãi hoang nay đã được dọn dẹp sạch sẽ để làm nơi tập kết hàng hóa.
Các bao lúa mì chắc nịch, được đong đếm cẩn thận và buộc chặt, xếp thành từng chồng ngay ngắn. Bên cạnh đó là những chiếc giỏ tre đan tinh xảo, mỗi chiếc đều được bọc cẩn thận bằng lá tre khô để tránh hư hại. Những túi thảo dược khô, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, được sắp xếp gọn gàng theo từng loại. Mùi thơm của thảo dược, mùi gỗ mới và mùi đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa tất bật, vừa ấm cúng.
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt nghiêm nghị, đang cùng vài thanh niên khác kiểm tra lại các cây bẫy và vũ khí đơn giản như cung tên, giáo tre. Hắn không còn là một kẻ nóng nảy, bốc đồng như trước. Những ngày tháng lao động cùng Lâm Dịch, chứng kiến sự kiên trì và mưu trí của hắn, đã mài giũa Lý Hổ trở nên trầm tĩnh và có trách nhiệm hơn. Đôi tay chai sạn của hắn thuần thục kiểm tra từng sợi dây cung, từng mũi tên.
"Đại ca yên tâm," Lý Hổ nói, giọng trầm và chắc nịch, đôi mắt hắn quét một lượt khắp đoàn người và hàng hóa. "Chuyến này có chúng ta đi cùng, sẽ không có chuyện gì đâu. Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng rồi. Sẽ có ba người đi trước dò đường, ba người đi sau bảo vệ, và sáu người đi cùng xe hàng. Tất cả đều là những người khỏe mạnh, thạo đường rừng." Hắn hứa, không chỉ bằng lời nói mà bằng cả ánh mắt kiên định. Hắn biết, đây không chỉ là việc buôn bán, mà còn là sự an nguy của cả làng.
Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn thường thấy, chạy đi chạy lại kiểm tra từng kiện hàng, gương mặt hớn hở. "Đại ca, chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng rồi. Lần này nhất định sẽ bán được giá tốt! Mấy cái giỏ này đẹp thế cơ mà, lại còn bền nữa chứ! Chắc chắn các tiểu thư, phu nhân ở thị trấn sẽ thích mê!" Hắn không giấu được sự phấn khích, tưởng tượng ra cảnh hàng hóa của làng mình được đón nhận nồng nhiệt.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, không vội vui mừng. "Đừng lơ là, Nhị Cẩu," hắn nhắc nhở, giọng trầm xuống. "Cảnh giác mọi lúc. Đây là bước đầu, không được phép có sai sót. Dù hàng hóa có tốt đến mấy, nếu không an toàn đến nơi, tất cả cũng bằng không." Hắn kiểm tra từng kiện hàng một lần nữa, cẩn thận buộc lại những sợi dây lỏng lẻo, dặn dò Lý Hổ về những tuyến đường cần tránh, những dấu hiệu bất thường cần chú ý.
Một bà lão, với mái tóc bạc phơ, đang đứng cạnh Lâm mẫu, nhìn cảnh tượng tấp nập mà không khỏi xúc động. Bà nắm lấy tay Lâm mẫu, đôi mắt rưng rưng. "Đời tôi chưa từng thấy làng mình có nhiều của cải thế này, lại còn mang ra ngoài bán. Đúng là nhờ phúc của Lâm Dịch. Nó không chỉ cứu đói cho làng, mà còn cho chúng ta thấy một con đường mới." Lời nói của bà lão không chỉ là sự cảm kích, mà còn là một minh chứng cho sự thay đổi lớn lao mà Lâm Dịch đã mang lại cho Thôn Làng Sơn Cước.
Lâm Dịch đứng nhìn, trong lòng vừa có sự phấn khởi của người kiến tạo, vừa có chút bất an của kẻ tiên phong. Hắn biết, đây là một ván cờ, và hắn đã đặt cược rất nhiều. Những chiếc xe bò chất đầy hàng hóa đã sẵn sàng khởi hành, tiếng bánh xe kẽo kẹt trên con đường mòn, tiếng lạch cạch của những chiếc chuông nhỏ treo trên cổ trâu. Hắn nhìn lên con đường mòn dẫn ra khỏi làng, nơi những chiếc xe bò sẽ từ từ khuất dạng sau những tán cây xanh rậm rạp. Chuyến đi này không chỉ đơn thuần là buôn bán, mà còn là chuyến đi thử nghiệm, chuyến đi thăm dò, chuyến đi khẳng định vị thế của Thôn Làng Sơn Cước trên bản đồ của thế giới bên ngoài.
Sự chú ý ngày càng tăng của Thị trưởng Tôn và Trần Thị Gia Tộc đối với Thôn Làng Sơn Cước là điều không thể tránh khỏi khi sản phẩm của làng bắt đầu xuất hiện trên thị trường bên ngoài. Lão Hồ đã cảnh báo về "những con mắt không lành" sẽ để ý đến sự thịnh vượng bất ngờ của làng, báo hiệu một cuộc đối đầu lớn hơn sắp xảy ra. Lý Hổ và nhóm thanh niên làng được giao nhiệm vụ bảo vệ chuyến hàng, cho thấy vai trò ngày càng tăng của họ trong việc phòng vệ cho làng. Và việc Lâm Dịch bắt đầu tìm hiểu về thị trường và con đường giao thương đặt nền móng cho việc mở rộng mạng lưới kinh tế của anh trong tương lai, một tương lai mà không ai có thể đoán trước được, nhưng chắc chắn sẽ không hề bằng phẳng.
Dưới ánh nắng ấm áp của buổi sáng, những chiếc xe bò bắt đầu lăn bánh. Bầu không khí hy vọng, cần mẫn và chiến lược bao trùm lấy Thôn Làng Sơn Cước, xen lẫn với một căng thẳng nhẹ nhàng, một dự cảm về những thử thách đang chờ đợi phía trước. Lâm Dịch đứng đó, cho đến khi bóng dáng cuối cùng của đoàn xe khuất sau khúc quanh của con đường mòn. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu bước đi.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.