Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 56: Hợp Tác Sơn Cước: Nền Tảng Kháng Cự

Cuộc chiến tranh giành sự sinh tồn, quả thật, đã bước sang một giai đoạn mới, phức tạp và đầy cam go hơn.

Sẩm tối, ánh đèn dầu trong căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch leo lét, hắt những vệt sáng vàng vọt lên khuôn mặt trầm tư của anh, cùng vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt của Lão Hồ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Bên ngoài, tiếng trẻ con nô đùa đã tắt hẳn, nhường chỗ cho tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng chó sủa vọng từ xa và những âm thanh mơ hồ của núi rừng. Mùi khói gỗ từ bếp vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hương cỏ dại từ những cánh đồng vừa thu hoạch, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ lùng, tương phản hoàn toàn với những suy nghĩ nặng trĩu trong lòng những người đàn ông. Trưởng thôn Lão Vương sau khi tiễn Thị trưởng Tôn đi đã tức tốc tìm đến Lâm Dịch, nhưng sau một hồi bàn bạc, ông đã trở về nhà với lời hứa sẽ đợi tin tức từ Lâm Dịch vào sáng mai. Giờ đây, chỉ còn lại những người thân tín nhất.

"Hắn muốn 'bảo hộ' chúng ta, nhưng thực chất là muốn bóp nghẹt," Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói trầm lắng, phá vỡ sự im lặng bao trùm. Anh ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén của người hiện đại quét qua từng người một. "Cái gọi là 'phí bảo an' kia chẳng qua là khoản thuế cắt cổ, còn 'bao tiêu ưu đãi' chính là thao túng giá cả, buộc chúng ta bán rẻ sản vật để hắn kiếm lời. Chưa kể, những 'thảo dược quý hiếm' hay 'mỏ quặng' hắn nhắc đến... đó là những thứ có thể khiến chúng ta rơi vào cảnh khốn cùng, trở thành lao nô cho Trần Thị Gia Tộc."

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại ngồi thu mình, nắm chặt bàn tay to lớn. "Vậy... vậy chúng ta không thể nào đồng ý được. Một khi đã gật đầu, chẳng phải cả làng sẽ chết đói sao?" Giọng hắn tuy chất phác nhưng đầy sự căm phẫn.

Trần Nhị Cẩu, người luôn hăng hái và trung thành với Lâm Dịch, cũng gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Đại ca nói sao, Nhị Cẩu làm nấy! Cùng lắm thì liều mạng với bọn chúng!" Hắn ta nói một cách bốc đồng, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự kiên quyết.

Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh đèn dầu. Ông không vội lên tiếng mà chỉ lặng lẽ quan sát Lâm Dịch, như thể đang chờ đợi một điều gì đó. "Trần Thị Gia Tộc có thủ đoạn thâm độc, chúng ta phải cẩn trọng," Lão Hồ nói, giọng khàn khàn. "Bọn chúng sẽ không để yên. Chiêu bài 'bảo hộ' của Thị trưởng Tôn chỉ là bước thăm dò, một khi chúng ta lộ ra sơ hở, chúng sẽ nuốt chửng chúng ta không còn một mẩu xương."

Lâm Dịch gật đầu đồng tình với Lão Hồ. Anh biết rõ điều này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nghĩ. Cuộc sống ở cái thế giới cổ đại khắc nghiệt này đã dạy anh bài học đó nhiều lần. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt bên ngoài, nơi chỉ có tiếng côn trùng rả rích. "Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết, cũng không thể liều mạng một cách mù quáng. Nếu chúng ta chỉ là những cá thể rời rạc, thì chúng ta sẽ dễ dàng bị bóc lột và nghiền nát."

Anh quay lại, ánh mắt dừng lại ở ba người. "Chúng ta cần phải đoàn kết. Nhưng không chỉ là đoàn kết suông, mà là đoàn kết có tổ chức, có mục đích." Anh hít một hơi sâu, rồi nói tiếp, "Ta có một ý tưởng. Chúng ta hãy thành lập một 'nhóm hợp tác' nhỏ. Một nhóm mà mỗi thành viên đều có công việc rõ ràng, cùng nhau chia sẻ công sức và cùng nhau hưởng thành quả. Bằng cách này, chúng ta có thể tập hợp sức mạnh, tạo ra một tiếng nói chung, và quan trọng nhất, là tự chủ được kinh tế của mình."

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn nhau, vẻ mặt vẫn còn mơ hồ. "Nhóm hợp tác? Là sao hả huynh?" Đại Trụ hỏi, ánh mắt ngây ngô.

Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích. "Hiện tại, mỗi nhà tự làm, tự bán. Khi Thị trưởng Tôn hay bất cứ ai khác đến, họ sẽ dễ dàng ép giá từng hộ gia đình. Nhưng nếu chúng ta tập hợp lại, sản xuất chung, bán chung, thì quyền lực thương lượng của chúng ta sẽ lớn hơn nhiều. Chúng ta có thể đặt ra giá, có thể từ chối những điều khoản vô lý, bởi vì chúng ta không chỉ là một người, mà là cả một tập thể."

Lão Hồ vuốt chòm râu bạc. "Ý của Lâm Dịch là, chúng ta sẽ không còn là những con cá nhỏ dễ bị bắt nạt, mà sẽ là một bầy cá lớn, đủ sức tự vệ?"

"Chính xác là vậy, Lão Hồ," Lâm Dịch khẳng định. "Hơn nữa, khi chúng ta hợp tác, chúng ta có thể chia sẻ kinh nghiệm, công cụ, và thậm chí là cải tiến phương pháp sản xuất. Ta đã học được nhiều điều từ kiếp trước về cách tối ưu hóa công việc, cách trồng trọt hiệu quả hơn, cách tận dụng tài nguyên. Những tri thức đó, nếu chỉ mình ta làm, hiệu quả sẽ không bằng việc cả làng cùng áp dụng." Anh không trực tiếp nói "tri thức là vũ khí mạnh nhất", nhưng ý tứ của anh đã thấm nhuần điều đó. "Chúng ta sẽ không chỉ đơn thuần là tự vệ, mà còn phải phát triển, phải trở nên mạnh mẽ hơn để không ai có thể tùy tiện bóc lột chúng ta."

Đại Trụ đập bàn một cái, làm chén trà trên bàn rung lên. "Tuyệt! Huynh nói có lý! Nếu cả làng cùng làm, cùng ăn, thì ai dám ức hiếp?"

Nhị Cẩu cũng hăng hái. "Vậy chúng ta sẽ làm gì đầu tiên, đại ca? Nhị Cẩu nghe lời đại ca hết!"

Lâm Dịch nhìn hai người, rồi lại nhìn sang Lão Hồ, người đang gật đầu tán thành. "Đầu tiên, chúng ta phải tập hợp những người tin tưởng, những người sẵn sàng cùng nhau gánh vác. Sau đó, chúng ta sẽ bắt đầu từ những dự án nhỏ, thiết thực nhất để cải thiện đời sống. Ví dụ, cải tạo hệ thống tưới tiêu, hay tìm kiếm thêm nguồn thu nhập khác ngoài nông nghiệp."

Anh biết, việc thuyết phục cả làng sẽ không dễ dàng. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tiềm thức của họ qua bao thế hệ bị áp bức. Nhưng anh tin vào sức mạnh của sự đoàn kết và trí tuệ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ, "và để sinh tồn trong thế giới này, đôi khi phải dám thay đổi, dám đứng lên."

"Ba ngày là khoảng thời gian Thị trưởng Tôn cho chúng ta," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Đó cũng là ba ngày để chúng ta chứng minh rằng, Thôn Làng Sơn Cước này không dễ dàng bị khuất phục. Ngày mai, chúng ta sẽ nói chuyện với Trưởng thôn và các trưởng lão. Ta cần sự ủng hộ của họ để lan tỏa ý tưởng này."

Lão Hồ khẽ thở dài. "Lâm Dịch à, con quả thật có ý chí hơn người. Nhưng những người già trong làng, họ đã trải qua quá nhiều biến cố, nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy. Để thuyết phục họ, cần phải có lý lẽ và cả sự kiên nhẫn."

"Con biết, Lão Hồ," Lâm Dịch đáp, giọng anh chứa đựng sự quyết tâm. "Nhưng con cũng tin, một khi họ nhìn thấy lợi ích thực sự, nhìn thấy hy vọng, họ sẽ hiểu. Chúng ta sẽ không chỉ nói suông, mà sẽ hành động, sẽ chứng minh bằng kết quả. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng không phải lúc nào cũng cần đến sức mạnh. Đôi khi, sự khôn ngoan và sự đoàn kết mới là chìa khóa." Anh nhìn những khuôn mặt đầy hy vọng và tin tưởng của Đại Trụ và Nhị Cẩu. "Và dù có khó khăn đến mấy, chúng ta cũng phải thử. Bởi vì, nếu không, chúng ta sẽ mất tất cả." Đêm dần buông sâu, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đã được nhóm lên.

***

Sáng hôm sau, mặt trời mọc rạng rỡ, trải những tia nắng vàng ấm áp lên những mái nhà tranh của Thôn Làng Sơn Cước. Bầu trời trong xanh, không một gợn mây, hứa hẹn một ngày đẹp trời. Trong căn nhà của Trưởng thôn Lão Vương, không khí lại có phần căng thẳng hơn. Mùi gỗ cũ ẩm mốc hòa với hương trà mộc mạc tỏa ra từ ấm trà trên bàn, không làm dịu đi sự lo lắng trong lòng những người có mặt. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, ngồi đối diện với Lâm Dịch, bên cạnh là vài người già có tiếng nói trong làng. Lão Hồ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng có mặt, lặng lẽ ủng hộ Lâm Dịch.

Bên ngoài, sau bụi tre cạnh cửa sổ, có một bóng người cao lớn đang lấp ló. Đó là Lý Hổ, vóc dáng vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ thường ngày của hắn lúc này lại lộ vẻ tò mò. Hắn ta vốn không mấy quan tâm đến chuyện làng xã, chỉ thích săn bắn kiếm sống, nhưng câu chuyện về Thị trưởng Tôn và "món quà nhỏ" mà Lâm Dịch đã hứa dường như đã khơi gợi sự chú ý của hắn. Hắn đứng đó, lắng nghe từng lời nói vọng ra.

Lâm Dịch bắt đầu trình bày kế hoạch của mình một cách điềm tĩnh và rõ ràng. "Thưa Trưởng thôn, thưa các vị trưởng lão. Chuyến thăm của Thị trưởng Tôn ngày hôm qua đã cho chúng ta thấy một điều: Thôn Làng Sơn Cước của chúng ta đang bị nhòm ngó. Vụ mùa bội thu vừa qua, mặc dù là thành quả của sự cố gắng của toàn thể dân làng và những cải tiến mà chúng ta đã áp dụng, lại vô tình khiến chúng ta trở thành mục tiêu."

Trưởng thôn Lão Vương thở dài thườn thượt. "Lão phu biết chứ. Nhưng làm sao bây giờ? Bọn chúng là quan phủ, lại có Trần Thị Gia Tộc chống lưng. Chúng ta chỉ là những người dân thường, làm sao chống lại được?" Giọng ông đầy vẻ tuyệt vọng.

Một trưởng lão khác, tóc bạc phơ, cũng lên tiếng. "Đúng vậy, Lâm Dịch. Bao đời nay, chúng ta vẫn phải chịu cảnh bóc lột. Cố gắng chống cự cũng chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn mà thôi."

Lâm Dịch không vội phản bác. Anh hiểu rằng, nỗi sợ hãi này đã ăn sâu vào tâm trí họ. "Các vị nói không sai. Nếu chúng ta đơn lẻ, chúng ta không có cách nào chống lại. Nhưng nếu chúng ta đoàn kết, cùng nhau tạo ra sức mạnh, thì câu chuyện sẽ khác." Anh nói, giọng điềm đạm nhưng kiên định. "Thay vì để họ bóc lột từng người, từng gia đình nhỏ lẻ, chúng ta hãy tập hợp lại, cùng nhau làm việc, cùng chia sẻ thành quả. Như vậy, họ sẽ khó bề động đến chúng ta hơn, và khi đó, chúng ta sẽ có tiếng nói."

"Ta gọi đây là 'Hợp Tác Xã Sơn Cước'," Lâm Dịch tiếp tục. "Nó không phải là một sự chống đối công khai, mà là một cách để chúng ta tự bảo vệ mình, tự cường bản thân. Dưới danh nghĩa hợp tác, chúng ta có thể tập trung tài nguyên, nhân lực, và tri thức để tối đa hóa sản lượng, cải thiện chất lượng sản phẩm. Khi chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn về kinh tế, chúng ta sẽ có nhiều lựa chọn hơn, nhiều khả năng để đối phó hơn."

Lão Hồ, lúc này mới lên tiếng, giọng trầm tĩnh: "Lâm Dịch nói có lý, các vị trưởng lão. Chúng ta không thể mãi cúi đầu chờ đợi bị chèn ép. Nếu chúng ta không tự cứu lấy mình, thì ai sẽ cứu chúng ta? Trần Thị Gia Tộc, hay những kẻ như Thị trưởng Tôn, sẽ không bao giờ thương xót chúng ta. Chúng sẽ chỉ nhìn vào miếng mồi béo bở mà thôi."

Trưởng thôn Lão Vương nhíu mày. "Nhưng... điều này... liệu có an toàn không? Nếu Trần Thị Gia Tộc biết chúng ta đang cố gắng tập hợp lại, họ sẽ không để yên. Họ sẽ coi đó là sự phản kháng, và có thể sẽ giáng xuống những đòn trừng phạt tàn khốc hơn."

"Đó là lý do chúng ta phải khôn ngoan, Trưởng thôn," Lâm Dịch đáp. "Chúng ta sẽ không công khai tuyên bố chống đối. Chúng ta sẽ làm việc dưới danh nghĩa 'cải thiện năng suất, nâng cao đời sống dân làng' – một mục tiêu mà không ai có thể phản đối. Chúng ta sẽ tạo ra một hệ thống sản xuất và phân phối hiệu quả hơn, để khi Thị trưởng Tôn quay lại, chúng ta có thể 'cống nạp' cho hắn một phần, nhưng phần còn lại, phần lớn hơn, sẽ thuộc về dân làng, được bảo vệ bởi chính chúng ta."

Anh nhìn sâu vào mắt Trưởng thôn Lão Vương. "Món quà nhỏ mà con hứa với Thị trưởng Tôn không phải là hối lộ đơn thuần, mà là thời gian. Thời gian để chúng ta chuẩn bị, để chúng ta đoàn kết. Ba ngày này là cơ hội vàng để chúng ta xây dựng nền móng."

Một trưởng lão khác hỏi, giọng đầy hoài nghi: "Vậy cụ thể chúng ta sẽ làm gì? Ai sẽ làm? Ai sẽ quản lý? Và nếu có lợi nhuận, sẽ chia chác ra sao?"

Lâm Dịch đã lường trước những câu hỏi này. Anh lấy ra một cuộn giấy nhỏ đã chuẩn bị từ trước, phác thảo sơ bộ một số ý tưởng. "Đầu tiên, chúng ta sẽ tập hợp những người trẻ, khỏe mạnh, có ý chí. Họ sẽ là những người trực tiếp lao động, xây dựng. Sau đó, chúng ta sẽ chọn ra một vài người có uy tín, công tâm để giám sát và phân chia công việc. Về lợi nhuận, chúng ta sẽ trích một phần nhỏ để làm quỹ chung cho làng, phòng khi hữu sự, phần còn lại sẽ được chia đều dựa trên công sức đóng góp của mỗi người. Mọi thứ sẽ minh bạch, rõ ràng, không có chuyện thiên vị."

Lý Hổ bên ngoài, nghe đến "công bằng" và "minh bạch", đôi mắt hắn khẽ lóe lên. Hắn vốn là một người thẳng tính, ghét sự bất công. Những lời Lâm Dịch nói, mặc dù nghe có vẻ cao siêu, lại chạm đến những điều cơ bản nhất mà hắn vẫn luôn khao khát: một cuộc sống công bằng, không bị kẻ mạnh ức hiếp.

"Nếu chúng ta làm được điều này," Lâm Dịch nói thêm, "chúng ta không chỉ tự bảo vệ được mình khỏi sự bóc lột của Trần Thị Gia Tộc, mà còn có thể phát triển Thôn Làng Sơn Cước trở nên giàu có hơn. Chúng ta có thể xây dựng đường sá, cầu cống, trường học, cải thiện cuộc sống cho con cháu chúng ta. Đây không chỉ là vì bản thân chúng ta, mà còn là vì tương lai của làng."

Những lời của Lâm Dịch, kết hợp với sự ủng hộ vững chắc của Lão Hồ, cuối cùng cũng đã làm lay động được các trưởng lão. Họ nhìn nhau, rồi nhìn Trưởng thôn Lão Vương. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng hy vọng, một thứ đã bị chôn vùi quá lâu, giờ đây lại bắt đầu nhen nhóm.

Trưởng thôn Lão Vương hít một hơi thật sâu, ánh mắt ông chuyển từ hoài nghi sang một chút quyết đoán. "Được rồi, Lâm Dịch. Lão phu tin con. Hãy nói cho chúng ta biết, chúng ta phải làm gì."

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. Anh biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Nhưng có được sự đồng thuận của Trưởng thôn và các trưởng lão đã là một thành công lớn. Anh quay sang Lão Hồ, gật đầu nhẹ. "Cảm ơn Lão Hồ đã tin tưởng. Chúng ta sẽ bắt tay vào việc ngay lập tức."

Khi cuộc họp kết thúc, Lý Hổ, vẫn đứng ngoài cửa, đã suy nghĩ rất nhiều. Hắn chưa bao giờ thấy một người trẻ tuổi nào có thể nói chuyện thuyết phục đến vậy. Lâm Dịch không chỉ nói về lý tưởng, mà còn đưa ra những kế hoạch cụ thể, rõ ràng. Hắn cảm thấy có một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự tò mò muốn được tham gia vào cái "Hợp Tác Xã Sơn Cước" này.

***

Buổi chiều cùng ngày, dưới tán trúc rậm rạp của Rừng Trúc Thanh Tịnh, một nhóm người đang tụ tập. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm. Tiếng lá tre xào xạc trong gió nhẹ, tiếng chim hót líu lo, và mùi tre tươi cùng đất ẩm tạo nên một không khí thanh bình, tĩnh lặng. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng đó lại được lấp đầy bởi tinh thần hăng hái và quyết tâm của những người đang có mặt.

Lâm Dịch đứng giữa nhóm, vẻ mặt trầm tư nhưng ánh mắt lại sáng rực. Bên cạnh anh là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, vẫn nhiệt tình như mọi khi. Lão Hồ đứng lùi lại một chút, quan sát mọi thứ với vẻ hài lòng. Và bất ngờ, Lý Hổ cũng có mặt, đứng hơi tách biệt nhưng ánh mắt lại tập trung vào Lâm Dịch. Ngoài ra, còn có A Phúc và A Tứ, hai chàng trai trẻ nhất trong làng, gầy gò, đen nhẻm nhưng đôi mắt đầy tò mò và ngưỡng mộ dành cho Lâm Dịch. Vài thanh niên khác cũng có mặt, họ là những người đầu tiên hưởng ứng lời kêu gọi của Trưởng thôn Lão Vương và Lâm Dịch.

"Mục tiêu trước mắt của chúng ta là đảm bảo lương thực," Lâm Dịch mở đầu, giọng nói vang vọng vừa đủ để mọi người nghe rõ. "Mặc dù vụ mùa vừa rồi bội thu, nhưng chúng ta không thể chủ quan. Con suối nhỏ chảy qua làng, mặc dù cung cấp nước, nhưng hệ thống kênh mương hiện tại vẫn còn rất thô sơ và không hiệu quả. Nhiều ruộng đất ở rìa làng vẫn bị khô hạn. Chúng ta sẽ bắt đầu từ đó."

Anh chỉ tay về phía con suối nhỏ uốn lượn qua bìa rừng. "Chúng ta sẽ cải tạo con suối, nới rộng lòng suối ở một số đoạn, và quan trọng nhất, là xây dựng một hệ thống kênh mương tưới tiêu bài bản hơn, đưa nước đến tận những ruộng đất khô cằn nhất. Điều này không chỉ giúp tăng sản lượng lương thực mà còn giúp chúng ta chủ động hơn trong việc đối phó với hạn hán."

Vương Đại Trụ lập tức hăng hái: "Cứ theo lời huynh, chúng ta làm! Đào đất, vác đá, huynh cứ việc phân công, bọn ta không ngại khó!"

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, đại ca! Càng nhiều việc, càng có thành quả!"

Lý Hổ, người thường ngày kiệm lời, lúc này lại chủ động bước lên một bước. Vẻ mặt hắn vẫn dữ tợn, nhưng giọng nói lại chứa đầy sự chân thành: "Ta khỏe, có thể vác đá, đào đất. Những việc nặng nhọc, cứ giao cho ta." Lời nói của hắn khiến mọi người hơi bất ngờ, nhưng Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. Sự tham gia của Lý Hổ là một dấu hiệu tích cực, cho thấy ý tưởng "Hợp Tác Sơn Cước" đang dần lan tỏa và thuyết phục được cả những người vốn dĩ khó gần nhất.

"Tốt lắm," Lâm Dịch nói. "Chúng ta sẽ chia thành các nhóm nhỏ. Nhóm của Đại Trụ và Nhị Cẩu sẽ phụ trách việc nạo vét lòng suối và làm sạch những vật cản. Nhóm của Lý Hổ sẽ chuyên trách việc vận chuyển đá và gỗ để gia cố bờ suối, và chuẩn bị vật liệu cho kênh mương. A Phúc và A Tứ, cùng những người còn lại, sẽ theo ta để học cách đo đạc, tính toán hướng dòng chảy và cách xây dựng kênh mương sao cho hiệu quả nhất."

Anh không chỉ phân công nhiệm vụ, mà còn hướng dẫn cách làm việc khoa học hơn, điều mà người dân ở đây chưa từng biết đến. "Khi đào mương, chúng ta cần đào sâu và rộng vừa phải, đảm bảo độ dốc nhất định để nước chảy đều. Đất đào lên không vứt bừa bãi mà dùng để đắp bờ, tạo thành lối đi kiên cố. Đá cuội lớn sẽ dùng để kè bờ, tránh sạt lở. Tre sẽ được chẻ ra, dùng làm cọc định hình và lót đáy kênh ở những đoạn đất yếu." Lâm Dịch nói, tay không ngừng phác họa trên nền đất bằng một cành cây nhỏ, minh họa những gì anh đang nói.

Những chàng trai trẻ, bao gồm cả Lý Hổ, chăm chú lắng nghe. Có lẽ những điều Lâm Dịch nói không hoàn toàn mới mẻ, nhưng cách anh hệ thống hóa, biến chúng thành một kế hoạch cụ thể, rõ ràng lại là điều khác biệt. Họ cảm thấy một luồng năng lượng mới, một sự hăng hái chưa từng có.

Lý Hổ, mặc dù không nói nhiều, nhưng hành động của hắn lại chứng minh sự tích cực. Hắn vươn vai, gân cốt nổi lên cuồn cuộn. "Vậy thì còn chờ gì nữa? Chúng ta bắt đầu thôi!"

Tiếng cuốc xẻng bắt đầu vang lên lách cách, phá vỡ sự tĩnh lặng của Rừng Trúc Thanh Tịnh. Tiếng nước chảy róc rách từ con suối, mùi đất ẩm và tre tươi bao trùm không gian. Ánh nắng chiều tà xuyên qua tán cây, tạo nên những vệt sáng lung linh trên lưng áo thấm đẫm mồ hôi của những người lao động. Cảm giác mệt nhọc nhanh chóng ập đến, nhưng không ai kêu ca. Thay vào đó, là tiếng cười nói rộn ràng, những câu đùa cợt chất phác, và trên hết, là sự hăng hái của lao động tập thể.

Lâm Dịch đi khắp nơi, chỉ dẫn từng chút một, chỉnh sửa những sai sót nhỏ. Anh không trực tiếp cầm cuốc xẻng nhiều, nhưng trí óc anh hoạt động không ngừng nghỉ. Anh biết, đây là nền tảng, là viên gạch đầu tiên cho cái gọi là "Hợp Tác Sơn Cước". Việc tập trung vào cải thiện nông nghiệp và tưới tiêu không chỉ là để tăng sản lượng, mà còn là để tạo ra sự tự chủ lương thực cho làng, giảm thiểu sự phụ thuộc vào bên ngoài, và quan trọng hơn, là tạo ra một mô hình thành công để thuyết phục những người còn đang hoài nghi.

A Phúc, gầy gò nhưng nhanh nhẹn, chạy theo Lâm Dịch như cái đuôi, học hỏi từng chút một. "Lâm Dịch ca, làm thế này nước có chảy nhanh hơn không ạ?"

A Tứ, hiền lành và chăm chỉ, cặm cụi đào đất theo hướng dẫn. "Chỗ này có cần đặt thêm đá không ạ, Lâm Dịch ca?"

Lâm Dịch kiên nhẫn trả lời, hướng dẫn. Anh biết, những kiến thức hiện đại trong đầu anh là một kho báu vô giá, và anh sẽ phải từ từ truyền thụ chúng cho những người dân chất phác này. Anh tin rằng, sự thành công của mô hình hợp tác này sẽ không chỉ thu hút những người còn lại trong làng, mà có thể sẽ trở thành hình mẫu cho các làng khác, mặc dù điều đó cũng có thể thu hút sự chú ý ghen ghét từ các thế lực cường hào. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Hiện tại, sự sinh tồn của Thôn Làng Sơn Cước là ưu tiên hàng đầu, và sự đoàn kết này chính là chìa khóa.

Khi mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm đỏ cả một góc trời, những người đàn ông mệt mỏi nhưng với nụ cười rạng rỡ trên môi, tập trung lại. Tuy chỉ mới là ngày đầu tiên, nhưng công việc đã có tiến triển đáng kể. Con suối nhỏ đã được nạo vét, một vài đoạn kênh mương đầu tiên đã thành hình. Lý Hổ, đôi tay chai sạn, toàn thân lấm lem bùn đất, nhìn thành quả lao động của mình, một cảm giác hài lòng khó tả dâng lên trong lòng hắn. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, việc lao động lại có thể mang lại cảm giác ý nghĩa đến vậy. Hắn nhìn Lâm Dịch, và trong ánh mắt dữ tợn thường ngày của hắn, giờ đây đã có thêm một tia tôn trọng và tin tưởng. Lâm Dịch đã không chỉ đưa ra một kế hoạch, mà còn cho họ thấy một con đường. Cuộc chiến tranh giành sự sinh tồn vẫn còn dài, nhưng ít nhất, Thôn Làng Sơn Cước đã có một khởi đầu, một nền tảng vững chắc để kháng cự.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free