Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 55: Cơn Gió Lạ Từ Thị Trấn: Ánh Mắt Đầu Tiên Của Tham Vọng

Gió đêm vẫn rít qua những khe núi, mang theo hơi lạnh buốt giá và một nỗi lo lắng vô hình. Lý Quản Sự đã rút lui vào bóng tối, nhưng những lời nói đầy toan tính của hắn ta vẫn văng vẳng trong không khí, như một lời nguyền rủa cho sự thịnh vượng vừa chớm nở của Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch không ngủ được. Suốt cả đêm, hắn trằn trọc, hình ảnh Lý Quản Sự với đôi mắt ti hí tham lam cứ lẩn quẩn trong đầu. Hắn biết, lời cảnh báo của Lão Hồ không phải là lời nói suông. Cái "bóng lớn" của Trần Thị Gia Tộc đã bắt đầu di động, và Thôn Làng Sơn Cước, từ nay, sẽ không còn được yên bình như trước nữa.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua làn sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh núi, Lâm Dịch đã thức dậy. Hắn ra hiên nhà, hít thở không khí trong lành, cố gắng xua đi những suy nghĩ nặng nề. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía xa, tiếng trẻ con trong làng đã bắt đầu chơi đùa, tiếng lạch cạch của cối xay nước, và mùi khói gỗ lẫn với mùi cháo ngô thoang thoảng bay tới từ những căn nhà lân cận. Khung cảnh bình dị ấy, đối với Lâm Dịch, vừa là niềm an ủi, vừa là gánh nặng. Hắn cảm nhận được sự yên bình mộc mạc, gắn bó của ngôi làng, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự cảnh giác thường trực, một sợi dây vô hình đang kéo căng trong lòng.

Lâm Dịch ngồi xuống bậc cửa gỗ đã mòn vẹt, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía cánh đồng xanh mướt, nơi vụ mùa bội thu vừa kết thúc. Thành quả đó là mồ hôi, nước mắt, và cả những kiến thức vượt thời gian mà hắn đã mang đến. Giờ đây, chính nó lại trở thành cái cớ để người ta dòm ngó, để những kẻ tham lam từ bên ngoài rắp tâm chiếm đoạt. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu mình đã làm đúng hay chưa khi cố gắng thay đổi số phận của ngôi làng này? Nhưng rồi, hắn lại lắc đầu. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. "Và để sinh tồn, không thể mãi mãi sống trong nghèo đói và áp bức."

Một bóng người lướt tới, kéo theo mùi hương quen thuộc của thảo mộc và đất khô. Đó là Lão Hồ. Vị cố vấn già nua, lưng hơi còng, mái tóc bạc phơ như sương tuyết, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh nắng sớm. Lão Hồ đặt chén trà nóng xuống bên cạnh Lâm Dịch, rồi chậm rãi ngồi xuống.

"Dịch à, không ngủ được sao?" Lão Hồ khẽ hỏi, giọng điệu trầm lắng, ánh mắt đầy sự thấu hiểu.

Lâm Dịch khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt. "Cái bóng của Trần Thị Gia Tộc, e rằng đã hiện rõ rồi, Lão Hồ."

Lão Hồ gật đầu, đưa tay vuốt chòm râu bạc. "Cây cao thì gió lớn, Dịch à. Vàng son của làng ta, sợ rằng đã bị người ta dòm ngó rồi. Mùi thịt tươi đã lan xa, và bầy sói đói đã đánh hơi thấy." Lão Hồ ngưng một lát, nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch. "Mấy ngày nay, ta có cử mấy đứa trẻ linh hoạt đi thăm dò. Có bóng người lạ quanh làng, nhưng không rõ lai lịch. Chúng không lộ diện, chỉ lén lút quan sát. Tuy nhiên, có một điều chắc chắn, người của Trần Thị không thể bỏ qua miếng mồi béo bở này đâu. Chúng sẽ không trực tiếp ra mặt, mà sẽ dùng tay sai, những con rối của chúng để làm việc bẩn."

Lâm Dịch lắng nghe, trầm ngâm suy nghĩ. Lời Lão Hồ nói hoàn toàn trùng khớp với những gì hắn dự đoán. "Con hiểu, Lão Hồ. Chỉ là không ngờ nhanh đến vậy. Hắn ta, Lý Quản Sự, chắc chắn đã báo cáo về những gì hắn thấy." Trong lòng hắn, một kế hoạch sơ bộ bắt đầu hình thành, những mảnh ghép rời rạc dần được sắp xếp vào đúng vị trí. Hắn vô thức siết chặt tay, cảm nhận được hình dạng của cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" được giấu kỹ trong lớp áo, dưới lớp vải thô ráp. Đó không chỉ là một cuốn sách ghi chép, mà là biểu tượng cho tri thức, là vũ khí mạnh nhất của hắn trong thế giới này.

"Lão có nghe ngóng được gì về những 'con rối' đó không?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói thấp xuống, ánh mắt trở nên sắc bén.

Lão Hồ lắc đầu. "Chưa rõ. Nhưng kinh nghiệm của ta cho thấy, khi Trần Thị muốn bóc lột, chúng thường thông qua quan phủ hoặc các thương hội có liên hệ. Vùng biên này, Thị trưởng Tôn ở thị trấn gần đây là kẻ hám lợi nhất, lại có quan hệ khá mật thiết với Trần Thị. Nếu có 'tay sai', thì khả năng lớn là hắn."

Thị trưởng Tôn. Cái tên đó khiến Lâm Dịch nhíu mày. Hắn đã nghe danh Thị trưởng Tôn là một kẻ tham lam, chuyên vơ vét của cải của dân chúng. "Vậy là, một cuộc viếng thăm 'thân tình' sẽ sớm diễn ra, phải không Lão Hồ?" Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười đó không hề mang ý vui vẻ, mà đầy vẻ châm biếm và toan tính. Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để bảo vệ những gì mình đã xây dựng, hắn phải chấp nhận đối đầu với những mặt tối của nó.

"Đúng vậy," Lão Hồ đáp, ánh mắt đầy lo lắng. "Sự yên bình của làng ta đã kết thúc rồi. Nhưng Dịch à, ta tin vào con. Con đã làm được những điều mà cả đời ta cũng không dám nghĩ tới. Hãy cẩn trọng, nhưng cũng đừng quá lo lắng. Dân làng bây giờ đã khác xưa, họ không còn là những kẻ chỉ biết cam chịu nữa."

Lâm Dịch gật đầu. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm, nhưng đồng thời cũng là sự động viên từ Lão Hồ. Hắn không phải chiến đấu một mình. Hắn đã có dân làng, những người đã đặt niềm tin tuyệt đối vào hắn. Hắn sẽ không phụ lòng họ. Hắn sẽ phải chủ động, phải hành động, không chỉ để sinh tồn, mà còn để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng. Hắn cần một kế hoạch, một kế sách đủ khôn ngoan để đối phó với cả Thị trưởng Tôn và cái bóng lớn hơn đang đứng sau hắn ta.

Mặt trời đã lên cao, sưởi ấm cả không gian. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với Thôn Làng Sơn Cước, đó không còn là một ngày bình thường nữa. Đó là ngày mà những "cơn gió lạ" từ thị trấn sẽ thổi tới, mang theo những ánh mắt tham lam và những âm mưu mới. Lâm Dịch đứng dậy, đôi mắt hắn quét một lượt khắp ngôi làng, rồi dừng lại ở con đường mòn dẫn ra bên ngoài. Hắn biết, họ sẽ đến. Và hắn, đã sẵn sàng.

***

Đúng như dự đoán của Lâm Dịch và Lão Hồ, không khí yên bình của Thôn Làng Sơn Cước không kéo dài được bao lâu. Khi mặt trời đứng bóng, những tia nắng gay gắt đổ xuống con đường đất bụi bặm, một tiếng vó ngựa xa xa bắt đầu vọng lại, phá tan sự tĩnh lặng của buổi trưa hè. Tiếng động ngày càng lớn, rồi dần hiện rõ hình dáng một đoàn người đang tiến về phía cổng làng. Dân làng đang nghỉ trưa sau buổi sáng lao động vất vả, bỗng giật mình, vội vã ra xem. Một sự tò mò pha lẫn cảnh giác hiện rõ trên từng khuôn mặt khắc khổ.

Đi đầu là một chiếc xe ngựa lớn, được kéo bởi hai con ngựa khỏe mạnh, lông đen tuyền, bờm được tết cẩn thận. Bánh xe nghiến ken két trên sỏi đá, khuấy động lớp bụi vàng óng lên không trung, tạo thành một màn sương mờ ảo. Phía sau xe ngựa là vài tùy tùng ăn mặc bảnh bao, nhưng lại có vẻ ngoài bặm trợn, tay lăm lăm vũ khí. Không khí vốn đã nóng nực bởi cái nắng gắt, nay càng trở nên ngột ngạt hơn bởi sự xuất hiện đột ngột của đoàn người này. Mùi ngựa, mùi bụi đất và một mùi hương lạ lẫm, có vẻ như là nước hoa rẻ tiền từ những tên tùy tùng, xộc vào mũi dân làng, khiến họ không khỏi nhíu mày.

Người cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn chính là Mã Đại Ca, thương nhân vận chuyển mà Lâm Dịch từng quen biết. Hắn ta vẫn giữ nguyên vẻ ngoài phong trần, vóc dáng cường tráng, làn da ngăm đen vì nắng gió. Nụ cười sảng khoái thường trực trên môi, nhưng hôm nay, nụ cười đó có vẻ gượng gạo hơn thường lệ, và ánh mắt hắn không ngừng liếc về phía sau, nơi có một vị khách quan trọng.

Ngồi trên xe ngựa, dáng vẻ ung dung tự mãn, là một vị quan chức bụng phệ, mặc quan phục màu xanh lam thêu hoa văn phức tạp. Hắn ta có gương mặt tròn trĩnh, đôi mắt ti hí ẩn sau lớp mỡ, và một cái bụng phệ nhô ra, căng như một cái trống. Đó chính là Thị trưởng Tôn, người đứng đầu thị trấn gần đó. Hắn ta không ngừng phe phẩy chiếc quạt giấy, dù không khí đã khá nóng, nhưng dường như là một thói quen để thể hiện vẻ thanh cao, quyền quý của mình. Vẻ mặt hắn ta đầy vẻ tự mãn, khóe môi khẽ nhếch lên, lộ ra vẻ hám lợi không thể che giấu. Hai tên lính gác cao to, mặc giáp sắt đơn giản, đứng hai bên xe ngựa, ánh mắt quét qua dân làng đầy vẻ khinh thường.

Khi đoàn xe dừng lại trước cổng làng, một đám đông dân làng đã tụ tập, xì xào bàn tán. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, đã vội vàng chạy ra đón. Ông ta nhìn đoàn người lạ, đặc biệt là Thị trưởng Tôn, với vẻ mặt đầy lo lắng và cung kính quá mức.

Lâm Dịch cũng bước tới, theo sau là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác có vết sẹo nhỏ trên má, đứng ngay phía sau Lâm Dịch, ánh mắt đầy cảnh giác. Trần Nhị Cẩu, dù có chút lo lắng, nhưng vẫn giữ vẻ nhanh nhẹn, đôi mắt sáng không ngừng quan sát mọi động thái của những vị khách lạ. Lâm Dịch bước ra, vẻ ngoài của hắn vẫn là một thiếu niên gầy gò, trang phục thô sơ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự bình tĩnh và sắc bén đến lạ thường. Hắn quan sát Thị trưởng Tôn một cách kỹ lưỡng, từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất của hắn ta đều không thoát khỏi tầm mắt của Lâm Dịch.

Mã Đại Ca xuống ngựa trước, vội vàng chạy tới chỗ Lâm Dịch, vỗ vai hắn một cách gượng gạo. "Lâm huynh đệ! Ngươi khỏe chứ? Ta có khách quý từ thị trấn đến thăm làng của ngươi đây!" Hắn ta nói, giọng hơi gắt, dường như muốn đẩy nhanh mọi việc.

Thị trưởng Tôn lúc này cũng đã được hai tên lính gác dìu xuống xe. Hắn ta bước đi chậm rãi, thong thả, như thể đang dạo chơi trong vườn nhà mình, ánh mắt quét qua một lượt những ngôi nhà gỗ đơn sơ và cánh đồng phía xa. Mùi khói bếp từ các nhà dân, mùi đất ẩm và cả mùi lúa mới vẫn còn vương vấn trong không khí, khiến hắn ta khẽ nhếch mép.

"Thôn Làng Sơn Cước quả nhiên là một nơi phong cảnh hữu tình..." Thị trưởng Tôn cất lời, giọng nói the thé, cố tình kéo dài, nhưng ẩn chứa sự dò xét. "Và... mùa màng bội thu, phải không?" Hắn ta quay sang Trưởng thôn Lão Vương, người đang cúi rạp người chào đón.

Trưởng thôn Lão Vương, vốn đã nhút nhát, nay lại càng thêm lắp bắp trước uy quyền của quan chức. "Bẩm... bẩm Thị trưởng đại nhân, không dám... không dám ạ. Chỉ là... năm nay trời thương, mưa thuận gió hòa, nên dân làng có chút thu hoạch tốt hơn mọi năm..." Ông ta lắp bắp giải thích, mồ hôi l��m tấm trên trán.

Thị trưởng Tôn phì cười, tiếng cười nghe như tiếng lợn ụt ịt. "À, trời thương? Hay là... có người tài đức giúp đỡ? Nghe danh Thôn Làng Sơn Cước đã lâu, nay mới có dịp diện kiến. Thật là một điều may mắn." Hắn ta nói, ánh mắt chuyển sang Lâm Dịch, kẻ đang đứng đó, im lặng nhưng đầy khí chất. "Vị tiểu huynh đệ đây chắc là người đã giúp làng làm nên vụ mùa này? Trẻ tuổi mà tài giỏi, đáng khâm phục, đáng khâm phục!"

Lâm Dịch khẽ cúi đầu, vẻ mặt cung kính nhưng không hề tỏ ra sợ sệt. "Dân làng chúng con chỉ là những người lao động chân chất. Tất cả là nhờ trời đất ban ơn, và sự đoàn kết của mọi người thôi ạ, bẩm Thị trưởng đại nhân." Hắn không muốn tiết lộ quá nhiều, không muốn biến mình thành mục tiêu quá sớm. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, "nhưng nó phải được sử dụng một cách khôn ngoan, không phải phô trương."

Thị trưởng Tôn nheo mắt, như muốn nhìn thấu tâm can Lâm Dịch. Hắn ta vốn là kẻ cáo già, đã quen với việc nhìn người đoán ý. Hắn cảm nhận được sự khác biệt ở thiếu niên này, sự bình tĩnh quá mức và đôi mắt quá sâu. "Không hổ là nơi đã làm nên chuyện lạ," hắn thầm nghĩ. "Đúng là có cá lớn trong ao nhỏ."

Dân làng xì xào bàn tán. Họ không hiểu Thị trưởng Tôn đến đây làm gì, nhưng vẻ mặt hám lợi và những lời nói mập mờ của hắn ta đã khiến họ cảm thấy bất an. Vương Đại Trụ siết chặt nắm tay, Trần Nhị Cẩu thì khẽ nhích lại gần Lâm Dịch hơn. Họ đều nhìn về phía Lâm Dịch, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối, chờ đợi hắn đưa ra quyết định.

Lâm Dịch biết, màn dạo đầu đã kết thúc. Cuộc đấu trí thực sự, chỉ mới bắt đầu.

***

Không khí trong căn nhà của Trưởng thôn Lão Vương trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Ánh nắng chiều đã dịu bớt, nhưng sự căng thẳng trong căn phòng thì không hề giảm đi. Mùi trà nóng thoang thoảng, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của gỗ cũ, tạo nên một sự kết hợp khá khó chịu.

Thị trưởng Tôn ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ lớn nhất, vẻ mặt vẫn tự mãn nhưng ánh mắt thì sắc lạnh, không ngừng dò xét. Trưởng thôn Lão Vương ngồi cạnh hắn, lưng còng hơn, khuôn mặt khắc khổ giờ đây lại càng thêm lo lắng, mồ hôi túa ra trên trán dù trời đã bớt nóng. Lâm Dịch đứng phía sau Trưởng thôn, tỏ vẻ khiêm tốn, nhưng đôi mắt hắn thì không bỏ sót bất kỳ một cử chỉ nào của Thị trưởng Tôn. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng ngoài cửa, cảnh giác quan sát, biểu lộ sự ủng hộ ngầm dành cho Lâm Dịch.

Sau vài câu hỏi thăm xã giao và những lời khen ngợi giả tạo về cảnh quan làng, Thị trưởng Tôn cuối cùng cũng đi vào vấn đề chính. Hắn ta đặt chiếc quạt giấy xuống bàn, hắng giọng, rồi nhìn thẳng vào Lâm Dịch.

"Dân làng Sơn Cước quả là có phúc, được thiên thời địa lợi, lại có những người tài như... à, vị tiểu huynh đệ đây, mà làm nên vụ mùa rực rỡ." Hắn ta dừng lại một chút, nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục. "Tuy nhiên, sự thịnh vượng cũng cần có sự 'bảo hộ' từ quan phủ, để tránh những kẻ xấu dòm ngó, đúng không? Vùng biên này vốn phức tạp, đạo tặc hoành hành, lại còn có những kẻ ghen ghét đố kỵ. Nếu không có sự che chở của triều đình, của quan phủ, e rằng những thành quả này khó mà giữ được lâu dài."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, vẻ mặt vẫn cung kính nhưng không hề tỏ ra nao núng. "Đa tạ Thị trưởng đại nhân đã quan tâm sâu sắc đến dân làng chúng con. Làng chúng con chỉ là dân thường, hiểu rõ 'phép tắc'. Chúng con vẫn luôn trung thành với triều đình, tuân thủ pháp luật. Không biết đại nhân có cao kiến gì để bảo hộ cho sự yên bình của làng con không ạ? Chúng con xin lắng nghe và tuân theo." Hắn cố tình dùng từ "tuân theo", không phải "hợp tác", để thể hiện sự phục tùng giả tạo, đồng thời thăm dò ý đồ thực sự của Thị trưởng Tôn.

Thị trưởng Tôn nghe vậy, ánh mắt lóe lên một tia hài lòng. Hắn ta nghĩ rằng Lâm Dịch đã bị uy quyền của mình dọa sợ. Hắn ta phì cười một tiếng, rồi nói tiếp, giọng điệu trở nên trịch thượng hơn. "Ài, cao kiến thì không dám, chỉ là quan phủ muốn 'hợp tác' với làng. Chẳng hạn, chúng ta có thể thiết lập một 'thuế sản vật' đặc biệt. Vốn dĩ làng các ngươi nghèo khó, nên triều đình miễn giảm nhiều khoản. Nhưng nay đã giàu có rồi, thì cũng nên đóng góp chút ít cho quốc gia, cho triều đình, đúng không? Đó là trách nhiệm của mỗi công dân."

Trưởng thôn Lão Vương nghe đến "thuế sản vật đặc biệt" thì giật mình, định mở miệng nói gì đó nhưng bị ánh mắt sắc lạnh của Thị trưởng Tôn dọa cho co rúm lại, đành im bặt.

Lâm Dịch trong lòng cười khẩy. "Thuế sản vật đặc biệt? Chẳng qua là muốn bóc lột trắng trợn dưới danh nghĩa triều đình." Hắn biết, nếu chấp nhận khoản thuế này, sẽ không có điểm dừng. Chúng sẽ vắt kiệt làng đến khi trở lại cảnh nghèo đói như xưa. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng cũng phải có mưu lược."

"Hoặc," Thị trưởng Tôn tiếp tục, không để Lâm Dịch kịp trả lời, "quan phủ sẽ 'bao tiêu' toàn bộ nông sản của làng với giá... ưu đãi. Như vậy, dân làng không cần lo lắng về việc tiêu thụ, không cần bận tâm đến việc vận chuyển, không sợ bị thương nhân ép giá. Lợi ích đôi bên, phải không?" Hắn ta nói, ánh mắt liếc về phía Lâm Dịch với hàm ý thăm dò, như muốn xem phản ứng của hắn.

Lâm Dịch thầm rùng mình. "Bao tiêu với giá ưu đãi? Chắc chắn là giá rẻ mạt, lại còn độc quyền nữa. Đây rõ ràng là muốn kiểm soát hoàn toàn kinh tế của làng, biến dân làng thành nô lệ cho Trần Thị Gia Tộc." Hắn nhận ra sự tinh vi trong mưu đồ của Thị trưởng Tôn. Hắn ta không chỉ muốn tiền, mà còn muốn quyền kiểm soát. Điều này hoàn toàn phù hợp với lời cảnh báo của Lão Hồ về 'tay sai' của Trần Thị Gia Tộc, sử dụng quan chức địa phương làm 'bàn đạp' để thao túng.

"Đương nhiên," Thị trưởng Tôn nói thêm, giọng điệu trở nên nhỏ nhẹ, đầy vẻ dụ dỗ, "sẽ có một khoản 'phí bảo an' nhỏ để quan phủ cử lính tráng canh gác, tuần tra khu vực quanh làng, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho dân làng, không để kẻ xấu nào dám dòm ngó. Nghe nói làng các ngươi còn có những loại thảo dược quý hiếm, những mỏ quặng chưa khai thác. Quan phủ cũng có thể giúp đỡ, bảo vệ những tài nguyên đó khỏi tay kẻ gian."

"Phí bảo an... thảo dược quý hiếm... mỏ quặng..." Lâm Dịch nội tâm lặp lại. Đây không chỉ là một khoản phí, mà là một sự khẳng định quyền sở hữu, một cánh cửa mở toang cho sự bóc lột không giới hạn. Hắn hiểu rằng, nếu đồng ý, Thôn Làng Sơn Cước sẽ hoàn toàn mất đi sự tự chủ, trở thành một cỗ máy sản xuất cho Trần Thị Gia Tộc thông qua Thị trưởng Tôn.

Trưởng thôn Lão Vương đã tái mét mặt. Ông ta nhìn Lâm Dịch với ánh mắt cầu cứu. Ông biết, nếu chấp nhận những điều khoản này, dân làng sẽ lại rơi vào cảnh khốn cùng, thậm chí còn tệ hơn trước.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, nụ cười trên môi vẫn không đổi, nhưng ánh mắt hắn lại càng thêm sắc bén. "Đại nhân nói rất đúng," hắn cung kính đáp, giọng điệu chậm rãi, từng chữ một như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Thôn Làng Sơn Cước chúng con vô cùng cảm kích trước sự quan tâm chu đáo của Thị trưởng đại nhân và triều đình. Những cao kiến của đại nhân quả thực là... rất thâm sâu và mang lại nhiều lợi ích cho dân làng." Hắn cố ý nhấn mạnh từ "thâm sâu", mang hàm ý châm biếm nội bộ. "Tuy nhiên, những điều này là trọng đại, liên quan đến sinh kế của toàn bộ dân làng, chúng con không dám tự ý quyết định ngay lập tức. Xin cho chúng con một chút thời gian để bàn bạc kỹ lưỡng với toàn thể dân làng, để mọi người đều hiểu rõ lợi ích mà đại nhân mang lại."

Thị trưởng Tôn nhíu mày, có vẻ hơi khó chịu vì Lâm Dịch không đồng ý ngay. Nhưng hắn ta không muốn gây ấn tượng xấu ngay từ đầu. "Thời gian ư? Cần bao lâu? Sự thịnh vượng không chờ đợi ai đâu, tiểu huynh đệ."

Lâm Dịch vẫn giữ nụ cười. "Dạ, chỉ vài ngày thôi ạ. Và để tỏ lòng thành kính với Thị trưởng đại nhân đã đích thân hạ cố đến thăm, chúng con cũng xin phép được chuẩn bị một 'món quà nhỏ' để dâng lên đại nhân, coi như chút lòng thành của dân làng để cảm ơn sự 'bảo hộ' và 'quan tâm' của ngài." Hắn cố ý dùng từ "món quà nhỏ" để ám chỉ một khoản hối lộ, một khoản tiền để mua chuộc tạm thời và câu giờ.

Thị trưởng Tôn nghe đến "món quà nhỏ" thì đôi mắt ti hí của hắn ta sáng lên. Nụ cười giả tạo lập tức trở nên thật hơn, lộ rõ vẻ hám lợi. "À... à phải rồi, lễ nghi là phải phép. Dân làng các ngươi thật biết điều. Vậy thì được, ta sẽ cho các ngươi ba ngày. Ba ngày sau, ta sẽ quay lại. Hy vọng khi đó, chúng ta sẽ có một câu trả lời làm hài lòng đôi bên." Hắn ta nói, rồi đứng dậy, vẻ mặt đã trở nên hài lòng hơn nhiều. "Nhớ kỹ, tiểu huynh đệ, đây là cơ hội tốt để làng các ngươi được hưởng sự che chở của quan phủ. Đừng bỏ lỡ."

Lâm Dịch cúi đầu một lần nữa, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo mà Thị trưởng Tôn không hề nhận ra. "Vâng, chúng con xin ghi nhớ lời đại nhân dạy bảo."

Khi Thị trưởng Tôn và đoàn tùy tùng của hắn rời đi, tiếng vó ngựa dần xa khuất, Trưởng thôn Lão Vương lập tức đổ sụp xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm. "Lâm Dịch à, con... con làm tốt lắm. Nhưng ba ngày... ba ngày thì biết làm sao đây?" Ông ta lo lắng hỏi, khuôn mặt nhăn nhó.

Lâm Dịch không đáp lời ngay. Hắn nhìn theo bóng lưng của Thị trưởng Tôn khuất dần sau bụi cây, trong lòng không khỏi suy tính. "Cáo già! Bao tiêu ưu đãi, phí bảo an... chẳng qua là muốn bóc lột trắng trợn dưới cái mác 'bảo hộ' của triều đình. Còn 'món quà nhỏ' kia, chỉ là để câu giờ mà thôi." Hắn biết, Thị trưởng Tôn chỉ là một con rối, một tay sai của Trần Thị Gia Tộc. Kẻ thù thực sự vẫn còn ẩn mình trong bóng tối. Nhưng chính sự xuất hiện của Thị trưởng Tôn đã xác nhận rằng, Trần Thị Gia Tộc đã bắt đầu gián tiếp nhúng tay vào Thôn Làng Sơn Cước, sử dụng các quan chức địa phương làm 'bàn đạp'.

Lâm Dịch quay lại nhìn Trưởng thôn Lão Vương, ánh mắt kiên định. "Đừng lo lắng, Trưởng thôn. Ba ngày là đủ. Chúng ta sẽ có một kế sách. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng không phải lúc nào cũng cần dùng đến sức mạnh. Đôi khi, sự khôn ngoan mới là chìa khóa." Hắn đã có một ý tưởng, một kế hoạch để đối phó không chỉ với Thị trưởng Tôn, mà còn là một đòn thăm dò vào Trần Thị Gia Tộc. Cuộc chiến tranh giành sự sinh tồn, quả thật, đã bước sang một giai đoạn mới, phức tạp và đầy cam go hơn.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free