Lạc thế chi nhân - Chương 54: Vụ Mùa Bội Thu: Khúc Ca Hy Vọng và Ánh Mắt Nhòm Ngó
Bóng chiều tà buông dần trên Cánh Đồng Thôn Làng Sơn Cước, nhuộm vàng những ngọn lúa trĩu hạt bằng một thứ ánh sáng ấm áp, như mật ong rót xuống. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo mùi thơm của đất đai màu mỡ, của lúa chín và cả khói bếp vấn vít từ những ngôi nhà tranh ẩn mình dưới tán cây cổ thụ. Hôm nay không phải là một ngày thu hoạch đơn thuần, mà là một ngày hội. Tiếng cười nói rộn ràng xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa vang vọng khắp cánh đồng, xua tan đi cái vẻ tĩnh mịch, trầm buồn vốn có của vùng đất biên thùy nghèo khó. Những gánh lúa chất cao như núi, những bao thóc căng tròn được chuyển về kho chứa, chất chứa không chỉ là lương thực mà còn là niềm hy vọng mới mẻ, lấp lánh trong ánh mắt mỗi người dân làng.
Dân làng tụ tập thành từng nhóm nhỏ trên bãi đất trống gần mép ruộng, nơi những bếp lửa đã được nhóm lên, khói trắng bay lượn như những dải lụa mỏng. Các món ăn đơn giản, nhưng lại thịnh soạn hơn bất kỳ bữa tiệc nào họ từng có trong nhiều năm qua. Thịt rừng được tẩm ướp kỹ càng, nướng trên than hồng, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt. Rau củ quả tươi ngon, được thu hoạch từ những mảnh vườn cải tạo, bày biện đầy ắp trên những tấm lá chuối trải rộng. Chum rượu ngô ủ lâu năm được khui ra, mùi men nồng nàn lan tỏa trong không khí, càng làm tăng thêm sự hưng phấn.
Giữa vòng vây của những người dân làng đang hân hoan, Lâm Dịch cùng gia đình mình ngồi cạnh một bếp lửa lớn. Hắn không còn vẻ gầy gò, xanh xao như những ngày đầu mới xuyên không, nhưng thân hình vẫn thanh mảnh, ẩn chứa một sự dẻo dai. Khuôn mặt hắn, thường ngày trầm tư, nay cũng giãn ra đôi chút, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi khi hắn nhìn ngắm khung cảnh xung quanh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn giữ nguyên vẻ sắc bén, quan sát từng gương mặt rạng rỡ, từng cử chỉ vui mừng của dân làng.
Lâm phụ, với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp chai sạn vì lao động, đang cười nói rôm rả với mấy lão nông khác, khuôn mặt ông tràn đầy vẻ mãn nguyện. Ông không ngừng rót rượu cho mọi người, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào khi nhìn về phía con trai mình. Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với mái tóc đã điểm bạc, đang ân cần gắp thức ăn vào bát cho Lâm Dịch và Lâm Tiểu Nguyệt, đôi mắt bà đỏ hoe nhưng không phải vì buồn, mà là vì hạnh phúc ngập tràn. "Ăn nhiều vào con trai. Con đã vất vả nhiều rồi," bà khẽ nói, giọng run run. "Nhờ có con mà nhà ta mới có được ngày hôm nay."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhận lấy bát cơm đầy ắp mà mẹ đưa. Hắn nhìn Tiểu Nguyệt, em gái hắn, đang hồn nhiên chạy nhảy với những đứa trẻ khác, tiếng cười trong trẻo của con bé như xua tan mọi lo âu. Khuôn mặt bầu bĩnh của Tiểu Nguyệt giờ đã phúng phính hơn, đôi má ửng hồng vì vui đùa, không còn vẻ xanh xao, thiếu sức sống như trước. Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của em gái, trái tim Lâm Dịch như được sưởi ấm.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang ngồi đối diện Lâm Dịch, tay cầm một đùi thịt nướng lớn, vừa ăn vừa nói oang oang: "Đại ca! Năm nay đúng là trời thương, nhưng cũng là nhờ đại ca cả! Nhìn xem, lúa đầy kho, gà vịt đầy sân, chưa bao giờ làng mình lại no đủ như vầy!" Hắn nói, đoạn vỗ ngực thùm thụp, vẻ mặt phấn khích.
Trần Nhị Cẩu ngồi bên cạnh, gật đầu lia lịa hưởng ứng: "Đúng vậy! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhờ những cách của đại ca mà công việc nhẹ nhàng đi nhiều, mà thành quả thì gấp mấy lần trước!" Ánh mắt hắn ta tràn đầy sự ngưỡng mộ dành cho Lâm Dịch.
Dân làng xung quanh cũng không ngừng vang lên những lời tán dương, cảm ơn: "Phải đó, Lâm Dịch! Mấy lão già chúng ta cứ khăng khăng làm theo lối cũ, may mà có con. Con đúng là phúc tinh của làng!" "Nếu không có Lâm Dịch, chắc vụ này chúng ta lại đói kém như mọi năm rồi!" "Đúng vậy, đúng vậy! Lâm Dịch đã cứu sống cả làng rồi!"
Lâm phụ nghe những lời ấy, cười ha hả, vỗ vai Lâm Dịch: "Tiểu Dịch nhà ta đúng là phúc tinh của làng! Ta tự hào về con lắm!" Niềm tự hào của ông không thể che giấu, ánh mắt ông rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Lâm Dịch chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì nhiều. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, cảm nhận không khí ấm áp, vui vẻ đang bao trùm. Tiếng cười, tiếng nói, mùi thức ăn, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh sống động về sự thịnh vượng mà hắn đã giúp vun đắp. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, sự cảnh giác của hắn vẫn không hề suy giảm. Những lời của Lão Hồ vẫn văng vẳng bên tai: "Cây lớn thì dễ bị gió táp, sương sa."
Hắn nhấp một ngụm rượu ngô, vị cay nồng xộc lên mũi, nhưng không làm tan đi những suy tư đang cuộn xoáy trong đầu. Niềm vui này, sự bình yên mà hắn đã cố gắng tạo dựng, liệu có thể kéo dài bao lâu? Hắn hiểu rằng, sự no đủ này sẽ không chỉ mang lại niềm vui cho dân làng, mà còn thu hút những ánh mắt thèm khát từ bên ngoài. Trần Thị Gia Tộc, những con sói đói mà Lão Hồ đã nhắc đến, chắc chắn sẽ không bỏ qua miếng mồi béo bở này.
*Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Câu châm ngôn ấy luôn hiện hữu trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn không phải là kẻ mơ mộng về một thế giới công bằng tuyệt đối, bởi hắn biết rõ *thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Những gì hắn đã đạt được hôm nay, là nhờ vào tri thức, sự kiên trì và khả năng thích nghi của hắn. Nhưng để giữ gìn những thành quả này, để bảo vệ những con người đơn thuần, lương thiện đang tin tưởng vào hắn, sẽ cần nhiều hơn thế.
Hắn nhìn những đứa trẻ đang vui đùa, nhìn nụ cười rạng rỡ của cha mẹ, của Tiểu Nguyệt. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực hắn, nhưng cũng đi kèm với một gánh nặng vô hình. Hắn đã tạo ra hy vọng, và giờ đây, hắn phải chịu trách nhiệm bảo vệ hy vọng đó. "Niềm vui này... mình sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá," hắn thầm nhủ, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, để bảo vệ những gì mình trân trọng, đôi khi phải sẵn sàng đối mặt với những điều tàn khốc nhất. Và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng cho cuộc chiến đó. Hắn đã gieo những hạt mầm hy vọng, và giờ đây, hắn phải bảo vệ chúng khỏi những cơn bão sắp đến, những "cái bóng lớn" đang ẩn mình trong màn đêm. Hắn không thể lùi bước, dù chỉ là một bước. Hắn phải đối mặt, bằng tất cả những gì hắn có, bằng tri thức, bằng mưu lược, và cả sự liều lĩnh nếu cần.
***
Đêm khuya, khi tiếng cười nói huyên náo của buổi tiệc mừng vụ mùa đã tắt hẳn, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng bao trùm Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch trở về căn nhà tranh của mình. Ánh trăng rằm vằng vặc treo trên nền trời xanh thẳm, rọi những tia sáng bạc qua khe cửa sổ, in hình những bóng cây khẳng khiu lên vách đất. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi cỏ cây mục rữa đặc trưng của vùng biên thùy.
Lâm Dịch không vội vàng đi ngủ. Hắn đứng lặng bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh làng quê đang chìm trong giấc ngủ say. Những ánh đèn dầu le lói từ các ngôi nhà tranh đã dần tắt, chỉ còn lại vài đốm sáng yếu ớt, như những con đom đóm lạc loài trong màn đêm vô tận. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng chó sủa vọng từ xa, và tiếng gió rít qua những khe hở của mái nhà, tất cả tạo nên một bản giao hưởng cô tịch của đêm khuya.
Trong lòng Lâm Dịch, sự tĩnh lặng của cảnh vật lại càng làm nổi bật lên những suy nghĩ đang cuộn xoáy không ngừng. Hôm nay, hắn đã nhìn thấy niềm vui, sự mãn nguyện trên gương mặt của cha mẹ, nụ cười vô tư của Tiểu Nguyệt, và cả ánh mắt biết ơn, tin tưởng của toàn bộ dân làng. Đó là thành quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ, của những phương pháp canh tác mới mẻ mà hắn đã liều lĩnh áp dụng. Hắn đã thành công, ít nhất là ở bước đầu tiên. Lúa đã đầy kho, dân làng đã có thể ăn no, mặc ấm.
Nhưng chính sự thành công ấy lại là con dao hai lưỡi. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Lão Hồ, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức nặng: "Cây lớn thì dễ bị gió táp, sương sa." Và cả lời tiên tri vu vơ của Thầy bói mù về "hạt mầm quyền lực" đã gieo, nhưng "cái bóng lớn đang đến gần." Những lời ấy, giờ đây, không còn là những lời nói xa xôi nữa, mà đã trở thành một mối lo hiện hữu, nặng trĩu trong lòng hắn.
Trần Thị Gia Tộc. Cái tên ấy như một đám mây đen đang lơ lửng trên đầu Thôn Làng Sơn Cước. Hắn đã lường trước được sự tham lam của chúng, đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Nhưng khi chứng kiến niềm vui rạng rỡ của dân làng, sự ấm áp trong đôi mắt cha mẹ, hắn lại càng cảm thấy trách nhiệm nặng nề hơn bao giờ hết.
"Niềm vui này không thể kéo dài mãi nếu mình không chủ động," Lâm Dịch thì thầm, giọng nói khẽ đến mức gần như tan biến vào làn gió đêm. Hắn siết chặt nắm tay, các khớp xương kêu răng rắc. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc sẽ không đứng yên nhìn Thôn Làng Sơn Cước ngày càng thịnh vượng. Chúng sẽ coi đây là sự thách thức đối với quyền uy của chúng, hoặc tệ hơn, là một cơ hội để bóc lột, vơ vét.
Hắn nhắm mắt lại, tái hiện lại những lời cảnh báo của Lão Hồ. "Quyền lực và lòng tham, Dịch nhi à, nó như những con sói đói. Chúng không bao giờ để con mồi béo bở yên ổn. Chúng sẽ đánh hơi thấy mùi thịt tươi, và chúng sẽ đến." Hắn đã dự đoán nhiều kịch bản: tăng thuế, tìm cớ gây sự, cử người đến quấy phá, phá hoại mùa màng, công cụ, hoặc thậm chí là loại bỏ hắn – người đã khơi mào cho sự thay đổi này. Nhưng điều Lão Hồ nhấn mạnh nhất, chính là việc Trần Thị Gia Tộc sẽ lợi dụng quan trường, dùng quyền lực nhà nước để hợp pháp hóa sự bóc lột. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lão Hồ đã nói, "Và quan trường, lại càng không."
Điều đó khiến Lâm Dịch lo ngại sâu sắc. Hắn có thể đối phó với cường hào, với những kẻ côn đồ, nhưng đối đầu với quyền lực chính thống, với những luật lệ mục ruỗng được che đậy dưới vỏ bọc công lý, lại là một thử thách hoàn toàn khác. Hắn, một người đàn ông đến từ thế giới hiện đại, nơi pháp luật được coi trọng, lại phải đối mặt với một hệ thống quan trường thối nát, nơi quyền lực và tiền bạc mới là thước đo của công lý. Điều đó thật sự khiến hắn cảm thấy bất lực, nhưng không phải là tuyệt vọng.
Hắn mở mắt, nhìn chằm chằm vào màn đêm đen kịt. Ánh mắt hắn sắc lạnh và kiên định. Hắn không thể để cho sự bình yên mới có này bị phá vỡ. Hắn không thể để những nụ cười kia biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi và đói khát. Hắn đã đặt cược tất cả vào sự thay đổi này, và hắn sẽ bảo vệ nó đến cùng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và hắn sẽ sử dụng nó. Hắn sẽ phải tìm cách đối phó với Trần Thị Gia Tộc, không chỉ bằng sức mạnh thô bạo, mà còn bằng mưu lược, bằng sự am hiểu về tâm lý con người, và bằng cách tận dụng mọi lợi thế mà hắn có.
Đêm dần trôi về khuya, không khí càng thêm lạnh lẽo. Lâm Dịch vẫn đứng đó, như một pho tượng tạc vào bóng tối. Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một cuộc chiến thầm lặng đã bắt đầu. Cuộc chiến không chỉ vì bản thân hắn, mà vì tất cả những người dân Thôn Làng Sơn Cước, những người đã đặt trọn niềm tin vào hắn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Hắn sẽ phải chủ động, phải hành động, trước khi "cái bóng lớn" kia nuốt chửng tất cả.
***
Cùng lúc đó, cách Thôn Làng Sơn Cước không xa, trên Con Đường Mòn Cổ dẫn vào làng, ba bóng người đang lén lút ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp. Ánh trăng mờ nhạt bị che khuất bởi những đám mây đen lững lờ trôi, khiến con đường càng thêm âm u, lạnh lẽo. Gió lạnh luồn qua những tán cây, rít lên từng hồi như tiếng ma trêu quỷ khóc, khiến không khí trở nên rợn người.
Người đàn ông đi đầu, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, chính là Lý Quản Sự của Trần Thị Gia Tộc. Hắn ta mặc một bộ trường bào bằng vải lụa tơ tằm màu xám tro, tuy không phải loại đắt tiền nhất nhưng cũng tươm tất hơn hẳn trang phục của dân thường. Tuy nhiên, vẻ ngoài đó không thể che giấu được sự bần tiện, lươn lẹo toát ra từ khuôn mặt đầy nếp nhăn và đôi mắt ti hí, láu cá của hắn. Hai tên tay sai vạm vỡ, mặt mày bặm trợn, đứng núp phía sau, áo quần cũng phong phanh, run rẩy trong gió lạnh.
Lý Quản Sự không quan tâm đến cái lạnh cắt da cắt thịt. Ánh mắt hắn ta dán chặt vào Thôn Làng Sơn Cước ở phía xa, nơi vẫn còn lấp lánh vài đốm lửa tàn và vọng lại những âm thanh cuối cùng của buổi lễ mừng vụ mùa. Mùi khói gỗ, mùi thịt nướng và mùi rượu ngô thoang thoảng bay tới, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá, khiến hắn ta cau mày khó chịu.
"Một lũ dân đen mà cũng dám ăn ngon mặc đẹp như vậy sao? Chắc chắn có điều mờ ám. Vụ mùa này... quá bất thường," Lý Quản Sự lẩm bẩm, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy vẻ khinh miệt. Hắn ta không thể tin vào mắt mình. Suốt bao năm qua, Thôn Làng Sơn Cước luôn là một cái ổ nghèo nàn, nơi người dân đói rách quanh năm, quanh quẩn với những mảnh ruộng cằn cỗi và những vụ mùa thất bát. Thế mà giờ đây, những ánh lửa hân hoan, những mùi thơm của yến tiệc lại xộc thẳng vào mũi hắn, thách thức sự hiểu biết của hắn về vùng đất này.
"Đúng vậy, Quản Sự," một tên tay sai rụt rè đáp, giọng run run vì lạnh. "Làng này vốn nghèo rớt mồng tơi, làm gì có chuyện năm nay lại có lúa gạo đầy kho như vậy chứ? Thật là lạ lùng." Tên còn lại cũng gật gù đồng tình, đôi mắt hắn ta ánh lên vẻ tham lam khi tưởng tượng đến những bữa tiệc thịnh soạn như vậy.
Lý Quản Sự nhếch mép cười khẩy, để lộ hàm răng ố vàng. Hắn ta rít một hơi thuốc lào từ chiếc tẩu cũ kỹ, khói trắng bay lượn trong gió, che khuất một phần khuôn mặt đầy tính toán. "Hừm, không thể để chúng yên ổn như vậy được. Chắc chắn là có vấn đề. Lão gia đã dặn phải chú ý đến vùng biên này, và cái làng Sơn Cước này, xem ra, đã vượt quá tầm kiểm soát rồi." Hắn ta suy tính, lòng đầy ngờ vực và tham lam. "Phải báo cáo lão gia, xem thử chúng lấy đâu ra thứ phúc phần này. Có lẽ... là chúng giấu giếm thứ gì đó, một mỏ quặng, hay một loại thảo dược quý hiếm nào đó mà chúng ta chưa biết?"
Ánh mắt hắn ta lóe lên vẻ mưu mô và sắc lạnh. Trong đầu Lý Quản Sự, sự thịnh vượng bất ngờ của Thôn Làng Sơn Cước không thể nào là thành quả của lao động chân chính hay những phương pháp canh tác đơn thuần. Đối với hắn ta, mọi thứ đều phải có nguyên nhân sâu xa hơn, và thường là những nguyên nhân có thể mang lại lợi ích cho Trần Thị Gia Tộc, và dĩ nhiên, cho chính hắn. Hắn ta vốn là kẻ chuyên đi bóc lột, vơ vét, không bao giờ tin vào sự may mắn hay tài trí của những kẻ thấp cổ bé họng.
"Mau! Chúng ta trở về báo cáo lão gia ngay lập tức!" Lý Quản Sự đột ngột ra lệnh, giọng nói trở nên khẩn trương hơn, phá vỡ bầu không khí im lặng của đêm khuya. Hắn ta quay lưng lại, ra hiệu cho hai tên tay sai rút lui. Bóng dáng gầy gò của hắn ta khuất dần vào bóng tối, mang theo sự khó chịu, nghi ngờ và một âm mưu đang dần nhen nhóm. Tiếng gió rít vẫn tiếp tục, như một lời thì thầm cảnh báo về những hiểm nguy đang đến gần Thôn Làng Sơn Cước, về những "cái bóng lớn" đã bắt đầu nhòm ngó, chờ đợi thời cơ để lao ra nuốt chửng tất cả những thành quả mà Lâm Dịch và dân làng đã cố gắng vun đắp. Cuộc chiến tranh giành sự sinh tồn, quả thật, chỉ mới bắt đầu.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.