Lạc thế chi nhân - Chương 53: Mầm Sống Đâm Chồi: Thành Quả Đầu Tiên
Ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, nhuộm một màu vàng nhạt lên những đỉnh núi xa xăm, thì Cánh Đồng Thôn Làng Sơn Cước đã rộn ràng tiếng người. Không còn vẻ ủ dột, cam chịu như những buổi sáng trước, giờ đây là một sự hối hả đầy phấn chấn. Tiếng cười nói vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng lưỡi hái xé gió vun vút, tiếng bước chân lạo xạo trên đất ẩm, và cả tiếng trẻ con lanh lảnh chạy theo giúp người lớn. Mùi đất tươi quyện với mùi lúa chín thoang thoảng, một hương vị của sự no đủ và hy vọng, thứ đã từng là xa xỉ phẩm đối với mảnh đất này. Bầu không khí tràn ngập năng lượng tích cực, một sự gắn kết cộng đồng mà Lâm Dịch chưa từng thấy kể từ khi xuyên không đến đây.
Hắn đứng trên gò đất cao, lặng lẽ quan sát. Những thửa ruộng xanh mướt, bông lúa trĩu hạt nặng cong, hứa hẹn một vụ mùa bội thu chưa từng có trong ký ức của những lão nông già nhất làng. Dân làng, với những công cụ mới được Thợ rèn Vương cải tiến trên tay, làm việc hăng say không biết mệt. Những chiếc cày đã nhẹ hơn, những chiếc xẻng nhỏ gọn và sắc bén hơn, giúp họ tiết kiệm sức lực và tăng năng suất đáng kể. Những khuôn mặt rám nắng nay bớt đi phần nào vẻ khắc khổ, thay vào đó là những nụ cười rạng rỡ, chân chất. Đó là nụ cười của niềm hy vọng, nụ cười của những người vừa thoát khỏi gông cùm của sự nghèo đói và áp bức.
Lâm Dịch thấy Vương Đại Trụ vai u thịt bắp, nhưng động tác lại vô cùng khéo léo, đang hướng dẫn một vài thanh niên cách sử dụng cày cải tiến, từng chút từng chút một, kiên nhẫn và tỉ mỉ. "Này, nắm chắc vào, đừng để nó nghiêng! Phải giữ cho lưỡi cày ăn đất đều, như thế mới tơi xốp được!" Giọng Vương Đại Trụ sang sảng, tràn đầy nhiệt huyết. Bên cạnh đó, Trần Nhị Cẩu thì hớn hở chạy đi chạy lại, thoăn thoắt giúp đỡ những người phụ nữ thu hoạch rau màu. "Để đó Nhị Cẩu làm cho! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Lần này rau củ mập mạp thế này, chắc chắn ăn Tết ấm no rồi!" Hắn ta vừa nói vừa cười khà khà, khuôn mặt ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời niềm vui.
Một lão nông già, lưng còng nhưng tay vẫn thoăn thoắt gặt lúa, ngoảnh lại nhìn Lâm Dịch. "Dịch nhi à! Nhờ có con mà vụ này chúng ta mới được như vậy đó! Mấy chục năm nay có bao giờ thấy lúa tốt thế này đâu!"
Một phụ nữ trung niên đang vác bó lúa ngang vai cũng tiếp lời, giọng đầy cảm kích: "Đúng vậy, mấy cái cày này nhẹ hơn hẳn, làm không thấy mỏi nữa. Tay chân đỡ đau nhức biết bao nhiêu."
Trần Nhị Cẩu, sau khi giúp một bà lão vác bó rau vào bờ, chạy đến bên Lâm Dịch, ánh mắt đầy ngưỡng mộ: "Anh Dịch đúng là thần tiên hạ phàm! Chẳng mấy chốc mà làng mình thành chốn tiên cảnh mất thôi!"
Lâm Dịch khẽ cười, lắc đầu, giọng điệu khiêm tốn nhưng ánh mắt lại rất kiên định. "Không có gì, mọi người cùng cố gắng mà thôi. Một mình Dịch nhi thì làm sao làm được. Đây là công sức của cả làng." Hắn không muốn nhận hết công lao, bởi hắn hiểu rằng, lòng người dễ đổi thay. Sự ca tụng hôm nay có thể trở thành sự đố kỵ ngày mai. Hắn chỉ mong dân làng có cuộc sống tốt hơn, vậy là đủ.
Hắn đảo mắt nhìn quanh, tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc. Ở phía xa, dưới tán cây cổ thụ đầu làng, Thợ rèn Vương đang ngồi trên một khúc gỗ, ánh mắt dõi theo những người dân làng đang hăng say lao động. Khuôn mặt đen sạm vì khói lửa của ông nở một nụ cười mãn nguyện, đôi lúc lại gật gù như đang tự hào về những "đứa con tinh thần" của mình đang phát huy hiệu quả. Lâm Dịch hiểu, sự hợp tác giữa hắn và Thợ rèn Vương đã mang lại một làn gió mới, không chỉ cho nông nghiệp mà còn cho cả tâm thế của dân làng. Họ bắt đầu tin rằng, với tri thức và sự đoàn kết, họ có thể thay đổi số phận.
Trong sâu thẳm, Lâm Dịch cảm thấy một niềm vui khó tả. Những hạt mầm hắn gieo, không phải là hạt giống thông thường, mà là hạt giống của tri thức, của phương pháp, của niềm tin. Giờ đây, chúng đã đâm chồi nảy lộc, mang lại những thành quả đầu tiên. Nhưng niềm vui ấy cũng đi kèm với một nỗi lo lắng âm ỉ. Hắn không thể nào quên lời cảnh báo của Lão Hồ và lời tiên tri vu vơ của lão thầy bói mù đêm qua. "Hạt mầm quyền lực đã gieo… nhưng cái bóng lớn đang đến gần." Sự thịnh vượng này, dù nhỏ bé, cũng như một ngọn đèn dầu giữa đêm tối, chắc chắn sẽ thu hút những "con thiêu thân" hay nói đúng hơn là "những con sói đói" từ bên ngoài.
Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Hắn biết rõ điều đó. Sự thay đổi ở Thôn Làng Sơn Cước chắc chắn sẽ đụng chạm đến lợi ích của ai đó, đặc biệt là Trần Thị Gia Tộc, những kẻ đã coi mảnh đất này như một vùng đất màu mỡ để vơ vét. Họ sẽ không bao giờ ngồi yên nhìn "con mồi" của mình trở nên cường tráng và khó kiểm soát. "Một thôn làng nhỏ bé như Thôn Làng Sơn Cước, nếu không còn bị chèn ép, không còn phải lệ thuộc vào chúng, thì chúng sẽ mất đi một phần lợi ích. Và những kẻ đó, Dịch nhi, sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó." Lời của Lão Hồ vẫn văng vẳng bên tai hắn.
Lâm Dịch khẽ thở dài. Hắn đã thấy được nụ cười trên môi dân làng, sự nhẹ nhõm trong ánh mắt của Thợ rèn Vương. Hắn đã đặt một bước chân vững chắc trên con đường sinh tồn, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả cộng đồng này. Nhưng con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn gập ghềnh và nguy hiểm hơn gấp bội. Những thành công nhỏ này, dù là niềm vui, cũng là tín hiệu báo động. Hắn phải luôn giữ cảnh giác, phải tính toán từng bước đi, để bảo vệ ngọn lửa hy vọng vừa được nhen nhóm. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong thế giới này, đôi khi, tri thức cần được bọc trong sự khôn ngoan và cả một chút... tàn nhẫn.
***
Khi màn đêm buông xuống, phủ một lớp áo đen huyền bí lên núi rừng và làng mạc, ngôi nhà tranh vách đất của Lâm Dịch lại tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp của ngọn đèn dầu. Bên trong, tiếng bát đĩa lách cách hòa cùng tiếng cười nói vui vẻ của gia đình, tiếng bếp lửa reo tí tách, tạo nên một không khí ấm cúng đến lạ. Mùi thịt kho thơm lừng, quyện với mùi rau luộc thanh đạm và mùi khói bếp thân thuộc, khiến căn nhà nhỏ trở thành một nơi trú ẩn bình yên khỏi sự khắc nghiệt của thế giới bên ngoài.
Bữa tối của gia đình Lâm Dịch giờ đây đã khác xưa rất nhiều. Không còn là những món ăn đạm bạc, thiếu thốn, mà thay vào đó là một mâm cơm tươm tất, đủ đầy. Đĩa thịt kho đậm đà, bát canh rau nấu ngọt lừ, và cả những củ khoai, củ sắn luộc bở tơi – tất cả đều là thành quả từ vụ mùa bội thu vừa qua và những kỹ thuật săn bắn cải tiến mà Lâm Dịch đã truyền dạy. Lâm phụ và Lâm mẫu ngồi đối diện nhau, ánh mắt không ngừng dõi theo Lâm Dịch, tràn đầy sự tự hào và biết ơn.
"Dịch nhi, con vất vả rồi. Nhờ con mà nhà mình mới có bữa cơm tươm tất thế này." Lâm mẫu khẽ nói, giọng bà hơi nghẹn lại, đôi mắt ngấn lệ. Bà đã trải qua quá nhiều năm tháng đói khổ, nhìn con cái gầy gò, xanh xao. Giờ đây, thấy con trai mình trưởng thành, gánh vác cả gia đình, lại còn mang lại no đủ cho làng, lòng bà không khỏi xúc động. Bà gắp một miếng thịt to vào bát Lâm Dịch, "Con ăn nhiều vào, đừng có gầy đi nữa."
Lâm phụ gật gù, khuôn mặt khắc khổ nay đã giãn ra nhiều phần, ánh mắt hiền lành, ôn hòa. "Cha cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Làng mình có con, là phúc lớn. Mấy hôm nay ra đồng, ai ai cũng nhắc đến con, đều khen con hết lời." Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tin tưởng, như nhìn thấy một trụ cột vững chắc cho gia đình và cả làng. "Trước đây cha cứ lo con không hợp với việc đồng áng, giờ xem ra cha đã sai rồi."
Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, giờ đây đã hồng hào hơn trước rất nhiều. Đôi mắt to tròn, ngây thơ của bé sáng bừng lên khi nhìn thấy món thịt kho yêu thích. Bé gắp một miếng thịt, miệng nhai chóp chép, đôi mắt long lanh nhìn ca ca. "Ca ca giỏi nhất! Thịt ngon nhất!" Lời nói hồn nhiên của bé gái khiến cả nhà bật cười.
Lâm Dịch nhìn mọi người, trong lòng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa. Đây chính là những gì hắn muốn bảo vệ. Đây chính là mục đích sống của hắn trong thế giới xa lạ này. Hắn không mơ mộng xưng bá thiên hạ, không khao khát quyền lực hay danh vọng hão huyền. Thứ hắn muốn, chỉ là một cuộc sống bình dị, an yên bên những người thân yêu. "Mọi người cứ an tâm," hắn đáp, ánh mắt kiên định, "cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp hơn nữa. Chúng ta sẽ không bao giờ phải đói khổ nữa." Lời hứa đó không chỉ dành cho gia đình, mà còn cho tất cả dân làng.
Nhưng dù cho không khí gia đình đang tràn ngập niềm vui và sự bình yên, sâu thẳm trong tâm trí Lâm Dịch vẫn có một chút suy tư. Hắn biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời, như một khoảng lặng trước cơn bão. Lời cảnh báo của Lão Hồ, lời tiên tri của lão thầy bói mù vẫn văng vẳng bên tai hắn. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè lên vai mình, không chỉ là trách nhiệm nuôi sống gia đình, mà còn là trách nhiệm bảo vệ cả làng.
Hắn chợt nhớ đến cuốn *Thần Nông Bách Thảo Phổ* mà hắn vẫn thường xuyên nghiên cứu. Ngoài việc cải thiện năng suất, hắn còn cần phải nghĩ đến việc cải thiện sức khỏe lâu dài cho dân làng. Những năm tháng đói khổ đã khiến nhiều người yếu ớt, dễ bệnh tật. Việc tìm kiếm và sử dụng các loại thảo dược quý hiếm không chỉ giúp nâng cao sức khỏe mà còn có thể là một nguồn thu nhập ổn định trong tương lai, một "bàn đạp" vững chắc hơn cho sự phát triển của làng. Hắn không thể chỉ dừng lại ở việc giải quyết cái đói trước mắt, mà còn phải xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai, một tương lai mà hắn, bằng tri thức của mình, sẽ kiến tạo.
Bữa cơm kết thúc trong không khí ấm áp. Lâm Dịch giúp Lâm mẫu dọn dẹp, sau đó ngồi bên bếp lửa, nhìn ngọn lửa bập bùng cháy. Hắn tự hỏi, liệu Trần Thị Gia Tộc sẽ hành động như thế nào? Liệu những "cái bóng lớn" đó sẽ xuất hiện dưới hình dạng nào? Hắn không sợ hãi, nhưng hắn cảnh giác. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải sẵn sàng đối mặt với những điều tàn khốc nhất.
***
Chiều tà, những tia nắng cuối cùng còn sót lại cũng dần tắt hẳn, nhường chỗ cho một màn đêm buông xuống, mang theo cái se lạnh của gió heo may. Tại một góc khuất trong quán trà nhỏ quen thuộc, Lâm Dịch và Lão Hồ ngồi đối diện nhau. Quán trà giờ đây vắng hơn buổi sáng, chỉ còn lác đác vài người khách ngồi rì rầm trò chuyện, tiếng nước sôi sùng sục và tiếng chén trà chạm nhau khẽ khàng tạo nên một bầu không khí trầm tĩnh, suy tư, tách biệt khỏi sự hối hả bên ngoài. Hương trà mộc mạc quyện với mùi khói thuốc lào thoang thoảng từ chiếc tẩu của Lão Hồ, tạo nên một cảm giác vừa thân quen vừa đầy bí ẩn.
Lão Hồ chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt tinh anh nheo lại, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. Gương mặt ông hiện rõ vẻ thâm trầm, không nói thẳng nhưng lời lẽ đầy ẩn ý về những hiểm nguy tiềm tàng. "Làng Sơn Cước đã lâu không có những ngày vui thế này, Dịch nhi à. Mầm xanh đã đâm chồi, cây đã bắt đầu vươn mình. Nhưng cây lớn thì dễ bị gió táp, sương sa." Giọng ông trầm ấm, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng, một sự cảnh báo rõ ràng.
Lâm Dịch đặt chén trà xuống, ánh mắt kiên định nhìn lại Lão Hồ. Hắn hiểu ý ông. "Ý lão là... Trần Thị Gia Tộc sẽ không đứng yên?" Hắn hỏi thẳng, không quanh co.
Lão Hồ khẽ gật đầu, rít một hơi thuốc lào dài, khói thuốc cuộn lên rồi tan vào không trung. "Quyền lực và lòng tham, Dịch nhi à, nó như những con sói đói. Chúng không bao giờ để con mồi béo bở yên ổn. Chúng sẽ đánh hơi thấy mùi thịt tươi, và chúng sẽ đến." Giọng ông gằn nhẹ, chứa đựng sự từng trải và cả một chút khinh miệt đối với những kẻ tham lam. "Trước đây, chúng coi Thôn Làng Sơn Cước là một vùng đất hoang sơ, một nơi để vơ vét cạn kiệt. Giờ đây, khi thấy mầm mống của sự thịnh vượng đang nảy nở, chúng sẽ không ngừng tìm cách bóp nát, hoặc biến nó thành thứ phục vụ cho lợi ích của chúng."
Lâm Dịch nắm chặt chén trà trong tay. Hắn đã lường trước được điều này, nhưng nghe Lão Hồ nói ra, hắn vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đó không chỉ là mối đe dọa với hắn, mà là với cả làng, với tất cả những hy vọng mà hắn đã cố gắng vun đắp. "Cháu hiểu. Chúng ta cần chuẩn bị." Hắn đáp, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt đã trở nên sắc lạnh và quyết đoán hơn.
Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. "Chuẩn bị là tốt. Nhưng chuẩn bị thế nào, lại là chuyện khác. Ngươi nghĩ, chúng sẽ làm gì?" Ông đặt một câu hỏi mở, như muốn thử thách suy nghĩ của Lâm Dịch.
Lâm Dịch trầm ngâm một lát, rồi đáp: "Có thể là tăng thuế, tìm cớ gây sự, hoặc thậm chí là cử người đến quấy phá, phá hoại mùa màng, công cụ. Chúng sẽ tìm cách khiến dân làng sợ hãi, quay về tình trạng cũ, để chúng dễ dàng kiểm soát. Hoặc, tệ hơn, chúng sẽ tìm cách loại bỏ người đứng đầu, người đã khơi mào cho sự thay đổi này." Hắn nói, ánh mắt lộ rõ vẻ tính toán và phân tích.
"Không sai." Lão Hồ gật gù tán thành. "Nhưng còn một điều nữa, Dịch nhi. Ngươi đã bao giờ nghĩ đến quan trường chưa?"
Lâm Dịch nhíu mày. Quan trường? "Ý lão là... chúng sẽ lợi dụng quan phủ?"
"Đúng vậy. Trần Thị Gia Tộc có gốc rễ sâu rộng, không chỉ ở trấn nhỏ này, mà còn vươn xa hơn. Quan lại, đa phần đều là tay chân của chúng, hoặc bị chúng mua chuộc. Chúng sẽ dùng quyền lực nhà nước để hợp pháp hóa sự bóc lột, sự đàn áp của mình." Lão Hồ thở dài. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Dịch nhi. Và quan trường, lại càng không. Chúng sẽ vươn tay đến, dùng giấy tờ, dùng pháp luật để siết chặt gông cùm lên cổ dân làng."
Lâm Dịch im lặng, suy nghĩ. Đây chính là một mảng tối mà hắn chưa có cơ hội tiếp xúc nhiều. Hắn vẫn luôn cố gắng tránh xa những rắc rối liên quan đến quan lại, nhưng giờ đây, có vẻ như điều đó là không thể. "Vậy chúng ta cần làm gì?"
"Chúng ta cần có tai mắt, Dịch nhi. Cần biết chúng đang âm mưu gì, từ đâu. Và cần có đối sách. Ngươi đã tạo dựng được niềm tin của dân làng, đó là một sức mạnh. Nhưng sức mạnh đó, cần được dẫn dắt đúng hướng, và được bảo vệ." Lão Hồ khẽ ho khan một tiếng, giọng nói trầm đi. "Hãy nhớ, để bảo vệ những gì mình trân trọng, đôi khi chúng ta phải sẵn sàng đối mặt với những điều tàn khốc nhất. Con đường phía trước, sẽ không hề dễ dàng."
Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ quán trà, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, chỉ còn lấp lánh ánh sao. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình, một gánh nặng lớn hơn bất kỳ điều gì hắn từng trải qua. Hắn đã gieo những hạt mầm hy vọng, và giờ đây, hắn phải bảo vệ chúng khỏi những cơn bão sắp đến. Cuộc chiến sinh tồn của hắn và Thôn Làng Sơn Cước, quả thật, chỉ mới bắt đầu. Những "hạt mầm quyền lực" mà hắn gieo hôm nay, dù mang đến hy vọng, cũng sẽ thu hút những "cái bóng lớn" đang ẩn mình trong màn đêm, sẵn sàng lao ra nuốt chửng tất cả. Hắn không thể lùi bước. Hắn sẽ phải đối mặt. Bằng tri thức, bằng mưu lược, và bằng tất cả những gì hắn có.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.