Lạc thế chi nhân - Chương 52: Bằng Chứng Sống: Niềm Tin Nảy Mầm
Đêm dần buông, mang theo một làn gió se lạnh luồn qua khe cửa, khiến ngọn đèn dầu trên bàn của Lâm Dịch khẽ lay động, hắt những cái bóng đổ dài, nhảy múa trên vách tường đất. Lời cảnh báo của Lão Hồ vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng, như một hòn đá lạnh lẽo đặt vào lồng ngực. “Cây non có thể uốn, cây già khó bẻ. Nhưng nếu cây già không uốn, e rằng gió lớn sẽ quật ngã cả.” Ông lão đã nói vậy, và Lâm Dịch hiểu rằng “gió lớn” không chỉ là những tai ương thiên nhiên, mà còn là những âm mưu thâm độc từ Trần Thị Gia Tộc, những kẻ không bao giờ chấp nhận sự vươn lên của kẻ yếu hơn, đặc biệt là khi sự vươn lên ấy trực tiếp đe dọa đến lợi ích của chúng.
Hắn xoa nhẹ thái dương, cảm nhận sự mỏi mệt lan tỏa khắp cơ thể sau một ngày dài vật lộn với những suy nghĩ và kế hoạch. Ánh mắt hắn lướt qua cuốn “Thần Nông Bách Thảo Phổ” đang nằm trên bàn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đen như mực đang ôm trọn lấy thôn làng. Bên ngoài kia, không chỉ có những cánh đồng đang chầm chậm đơm hoa kết trái từ những phương pháp mới mẻ của hắn, mà còn có cả những hiểm nguy đang rình rập, những âm mưu đang được giăng ra. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng. Sự yên bình mà hắn đang cố gắng xây dựng cho Thôn Làng Sơn Cước sẽ phải đánh đổi bằng cái giá không hề nhỏ. Cuộc chiến sinh tồn của hắn và những người dân nơi đây chỉ mới bắt đầu.
Lâm Dịch không phải là một anh hùng mơ mộng. Hắn là một người thực tế, một người từng trải qua sự khắc nghiệt của thế giới hiện đại và giờ đây phải đối mặt với sự tàn khốc hơn nữa của thế giới cổ đại này. Mục tiêu của hắn chưa bao giờ là xưng bá hay thay đổi giang sơn, mà là bảo vệ những người xung quanh, tạo dựng một cuộc sống ổn định và bình dị. Nhưng để đạt được điều đó, hắn buộc phải hành động, buộc phải dẫn dắt. Và mỗi bước đi, mỗi quyết định của hắn, đều phải được cân nhắc kỹ lưỡng, vì nó không chỉ ảnh hưởng đến bản thân hắn, mà còn đến vận mệnh của cả một cộng đồng đang đặt niềm tin vào hắn.
Hắn khẽ thở dài, nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh. Vị chát nhẹ nhàng lan tỏa trong miệng, giúp hắn phần nào xua đi sự mệt mỏi. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nhủ. Trong thế giới mà võ công và quyền lực là trên hết, hắn chỉ có trí tuệ của một người hiện đại để làm kim chỉ nam. Hắn phải dùng nó để phá vỡ những định kiến, những thói quen đã ăn sâu bám rễ, để rồi từ đó, xây dựng một nền tảng vững chắc hơn cho sự sinh tồn.
Hắn nhắm mắt lại, hình dung lại những khuôn mặt của dân làng hôm nay – những ánh mắt hoài nghi, những nụ cười miễn cưỡng, và cả những tia hy vọng le lói. Hắn biết, để thuyết phục họ, lời nói thôi là chưa đủ. Hắn cần bằng chứng, bằng chứng sống động và rõ ràng, để họ có thể tự mình nhìn thấy, tự mình trải nghiệm. Ngày mai, hắn sẽ phải làm điều đó. Hắn sẽ phải chứng minh rằng, những phương pháp tưởng chừng như xa lạ ấy, lại chính là con đường duy nhất để họ thoát khỏi vòng luẩn quẩn của đói nghèo và áp bức.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai còn đang rón rén len lỏi qua những rặng núi phía Đông, nhuộm vàng đỉnh cây và xua tan làn sương mờ ảo, cả Thôn Làng Sơn Cước đã thức giấc trong một bầu không khí khác lạ. Không còn những tiếng lợn gà ủ rũ hay tiếng càu nhàu của những người đàn bà phải dậy sớm nấu cơm độn, thay vào đó là sự xôn xao, bàn tán của hàng chục người dân đang đổ về khu đất thử nghiệm rộng lớn nằm rìa làng.
Khu đất ấy đã được dọn dẹp sạch sẽ, những luống đất được cày xới sơ bộ từ hôm trước, giờ đây hiện rõ ràng dưới ánh nắng dịu nhẹ, hứa hẹn một sự khởi đầu mới. Mùi đất tươi xốp, ẩm ướt trộn lẫn với mùi phân hữu cơ thoang thoảng trong gió, một mùi hương tuy không thơm ngào ngạt nhưng lại mang đến một cảm giác của sự sống, của sự màu mỡ. Lâm Dịch đứng ở giữa, thân hình tuy gầy gò nhưng lại toát ra một khí chất kiên định, ánh mắt sắc bén quét qua từng khuôn mặt đang vây quanh. Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ vạm vỡ, và Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn. Cả ba đang chuẩn bị cho buổi thị phạm quan trọng nhất từ trước đến nay.
“Sáng sớm đã ồn ào thế này à?” Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, nhíu mày nói khẽ với một người hàng xóm. Ánh mắt ông vẫn còn đầy vẻ hoài nghi, nhưng sự tò mò đã chiến thắng thói quen. “Liệu có ích gì không? Toàn là những thứ chưa từng thấy.” Lời thì thầm của ông nhanh chóng lan đi trong đám đông, giống như một làn sóng nhỏ gợn trên mặt hồ.
Lâm Dịch nghe thấy, nhưng hắn không để tâm. Hắn biết, để phá vỡ lớp vỏ bọc của định kiến và thói quen đã ăn sâu hàng đời người, hắn cần phải làm nhiều hơn là chỉ nói. Hắn cần phải cho họ thấy.
“Mọi người, xin hãy lắng nghe!” Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng đủ để át đi những tiếng bàn tán, vang vọng rõ ràng trong không khí buổi sớm. “Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau thực hành những phương pháp canh tác mới mà tôi đã nói đến. Tôi biết, nhiều người trong số các vị còn hoài nghi, còn lo lắng. Đó là điều dễ hiểu. Nhưng hãy tin tôi, và hãy tin vào đôi mắt của chính mình.”
Hắn ra hiệu cho Vương Đại Trụ. Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ căng thẳng, nhưng cũng tràn đầy nhiệt huyết. Hắn tiến đến bên chiếc cày mới. Chiếc cày này không còn nặng nề, thô kệch như những chiếc cày cũ kỹ mà họ vẫn dùng. Nó đã được Thợ rèn Vương cải tiến theo bản vẽ của Lâm Dịch: khung cày nhẹ hơn, lưỡi cày sắc bén hơn, được thiết kế để lật đất hiệu quả mà không cần quá nhiều sức lực. Thợ rèn Vương, người đàn ông vạm vỡ, áo lấm lem bồ hóng, gương mặt đen sạm, đứng từ xa quan sát với vẻ tự hào pha lẫn lo lắng.
Vương Đại Trụ nắm lấy tay cày, hít một hơi thật sâu. Ban đầu, động tác của hắn còn hơi lúng túng, chưa quen với trọng lượng và cách điều khiển mới. Chiếc cày vẫn còn chệch choạng đôi chút, khiến đám đông lại xì xào. “Thấy chưa? Khác gì cái cày cũ đâu, còn khó dùng hơn ấy chứ!” một người đàn ông lớn tuổi buột miệng.
Lâm Dịch không vội vàng. Hắn tiến lại gần Đại Trụ, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay vạm vỡ của hắn. “Đại Trụ, nhớ lời tôi dặn. Không cần dùng sức nhiều, hãy để trọng lượng của cày và sức kéo của trâu làm việc. Điều chỉnh góc độ, và quan trọng nhất là sự đều tay.” Hắn nói nhỏ, nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.
Đại Trụ gật đầu, tập trung cao độ. Lần này, hắn hít thở đều, thả lỏng cơ thể, cảm nhận chiếc cày trong tay. Từng bước chân của hắn trở nên vững vàng hơn, chiếc cày lướt trên mặt đất một cách mượt mà, rạch ra những đường rãnh thẳng tắp, sâu và đều tăm tắp. Đất được lật lên một cách gọn gàng, để lộ lớp đất màu mỡ bên dưới.
“Thấy chưa? Nhẹ nhàng hơn hẳn!” Đại Trụ thốt lên, khuôn mặt rạng rỡ. Hắn không còn phải gồng mình, oằn lưng như khi dùng chiếc cày cũ. Chỉ sau vài đường cày, mồ hôi trên trán hắn đã bớt đi đáng kể.
Đám đông im lặng. Ánh mắt hoài nghi ban đầu dần chuyển thành kinh ngạc. Trưởng thôn Lão Vương nheo mắt nhìn, trong lòng dấy lên một tia hy vọng. “Quả thật là nhẹ hơn nhiều…” ông lẩm bẩm.
Tiếp theo là Trần Nhị Cẩu. Với vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, hắn cầm trên tay một chiếc giỏ chứa đầy phân hữu cơ đã được ủ kỹ. Mùi phân không hề khó chịu, mà lại mang theo hương đất và cỏ khô. Lâm Dịch đã hướng dẫn hắn cách trộn các loại lá cây khô, tro bếp, và phân gia súc để tạo ra loại phân bón tự nhiên này.
“Mọi người thường nghĩ bón phân càng nhiều càng tốt, nhưng không phải vậy,” Lâm Dịch giải thích. “Quan trọng là phải bón đúng cách, đúng liều lượng, và đúng thời điểm. Phân hữu cơ này sẽ giúp đất màu mỡ hơn, giữ nước tốt hơn, và cung cấp dinh dưỡng từ từ cho cây trồng, thay vì chỉ đốt cháy rễ cây như phân hóa học chúng ta vẫn mua từ bên ngoài.”
Nhị Cẩu tỉ mỉ rải phân theo những đường rãnh mà Đại Trụ vừa cày, đảm bảo phân được phân bố đều. Động tác của hắn thuần thục, chính xác, cho thấy hắn đã luyện tập rất nhiều.
Một người phụ nữ lớn tuổi, tay chân thô ráp vì lao động, rụt rè hỏi: “Lâm công tử, cái phân này… có thật là tốt không? Năm ngoái nhà tôi cũng ủ phân, nhưng cây không lớn được bao nhiêu.”
Lâm Dịch mỉm cười. “Bà Lý, bí quyết là ở chỗ ủ kỹ, và cân bằng các loại vật liệu. Phân phải hoai mục hoàn toàn mới có thể dùng được. Phân của chúng ta được ủ theo cách đặc biệt, đảm bảo cây trồng sẽ hấp thụ tốt nhất.” Hắn lấy một nắm phân trong giỏ của Nhị Cẩu, để mọi người xem xét. “Màu đen đậm, tơi xốp, không còn mùi khó chịu nữa. Đây chính là ‘thức ăn’ tốt nhất cho đất và cho cây.”
Cả buổi sáng, Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích từng bước, từ cách chọn hạt giống, gieo hạt theo hàng lối thay vì rải vung vãi, đến cách tưới tiêu tiết kiệm nước hơn. Hắn không chỉ nói, mà còn để Đại Trụ và Nhị Cẩu trực tiếp thực hiện, và cả hai đều làm rất tốt, với sự hướng dẫn tỉ mỉ của hắn. Dân làng từ chỗ thì thầm bàn tán, đến cuối cùng đã hoàn toàn im lặng, chăm chú theo dõi. Ánh mắt của họ dần thay đổi, từ sự hoài nghi chuyển sang sự tò mò, và rồi là sự kinh ngạc. Những nụ cười hiếm hoi bắt đầu xuất hiện trên vài khuôn mặt khắc khổ.
“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu vui vẻ nói, khi hắn hoàn thành việc rải phân trên một luống đất. Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Lâm Dịch gật đầu, trong lòng cảm thấy một chút hài lòng. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Nhưng những ánh mắt ấy, những nụ cười ấy, chính là động lực để hắn tiếp tục. “Thay đổi thói quen của một người đã khó, thay đổi cả một cộng đồng còn khó hơn,” hắn lại thầm nghĩ. Nhưng ít nhất, hắn đã gieo được những hạt giống đầu tiên của sự tin tưởng.
Buổi chiều hôm ấy, dưới ánh nắng dịu nhẹ và làn gió mát lành, Lâm Dịch dẫn Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu cùng một vài thanh niên khỏe mạnh khác vào rìa Rừng Trúc Thanh Tịnh. Khu rừng không quá rậm rạp, những cây tre cao vút vươn thẳng lên trời, lá xanh mướt reo vui trong gió, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên của tiếng xào xạc và tiếng chim hót líu lo. Mùi tre tươi thanh khiết và mùi đất ẩm ướt sau gốc cây xen lẫn nhau, tạo nên một bầu không khí trong lành, dễ chịu.
Đám đông dân làng vẫn theo sau, nhưng lần này họ không còn giữ khoảng cách xa như buổi sáng. Họ theo sát hơn, ánh m��t đầy sự tò mò và phấn khích. Thành công trên cánh đồng đã khiến họ tin tưởng hơn vào Lâm Dịch.
“Săn bắn không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự tinh tế,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ổn. Hắn chỉ vào một vết chân nhỏ in hằn trên lớp đất mềm dưới gốc cây. “Mọi người thường chỉ nhìn vào những dấu vết lớn, nhưng hãy nhìn kỹ hơn. Vết chân này nông, nhưng rõ ràng, cho thấy con vật không chạy nhanh. Có thể nó đang kiếm ăn gần đây.”
Hắn hướng dẫn mọi người cách quan sát dấu vết động vật một cách tỉ mỉ, từ những sợi lông vướng trên cành cây, những chiếc lá bị gặm dở, đến những tiếng động nhỏ xíu trong bụi rậm. Hắn giải thích về thói quen của từng loài vật, về cách chúng di chuyển, kiếm ăn và ẩn nấp. “Quan trọng là phải hiểu thói quen của chúng, không phải cứ mạnh là được,” hắn nhấn mạnh. Điều này khác hẳn với cách săn bắn truyền thống của dân làng, vốn dựa nhiều vào kinh nghiệm thô sơ và sức khỏe.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, vốn đã có kinh nghiệm săn bắn, giờ đây lại càng ngạc nhiên hơn khi được Lâm Dịch chỉ dẫn những điều mà họ chưa từng nghĩ tới. “Đại ca, đúng là chỉ cần nhìn mấy dấu vết này thôi mà biết được nhiều thứ vậy sao?” Đại Trụ tròn mắt hỏi, giọng điệu đầy vẻ khâm phục.
Lâm Dịch mỉm cười. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Đại Trụ. Hiểu biết về tự nhiên sẽ giúp chúng ta săn bắn hiệu quả hơn, và cũng an toàn hơn.”
Tiếp đó, hắn thị phạm cách đặt bẫy. Không phải là những chiếc bẫy lớn, cồng kềnh và dễ bị phát hiện, mà là những chiếc bẫy nhỏ gọn, tinh xảo, được làm từ tre và dây rừng, được Thợ rèn Vương cải tiến theo ý tưởng của hắn. Những chiếc bẫy này được đặt một cách khéo léo, hòa lẫn vào môi trường xung quanh, hầu như không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Lâm Dịch dạy cách đặt bẫy ở những lối đi nhỏ mà động vật thường xuyên qua lại, cách che giấu mùi người và cách sử dụng mồi nhử hiệu quả.
Chỉ sau một thời gian ngắn, họ đã thu hoạch được vài con thỏ rừng nhỏ, thân hình mũm mĩm, lông mượt mà. Những con thỏ này, trước đây, thường rất khó bắt được bằng cách săn đuổi trực tiếp, vốn tiêu tốn rất nhiều sức lực và thường không mang lại hiệu quả cao. Thành công bất ngờ này khiến đám đông dân làng vỡ òa trong tiếng reo hò.
“Trời ạ! Thật không thể tin được! Chưa bao giờ thấy săn bắn dễ dàng như vậy!” một người đàn ông trung niên thốt lên, ánh mắt rạng rỡ.
“Đúng là Lâm công tử có khác! Cách này lợi hại quá!” một thanh niên khác tiếp lời, khuôn mặt tràn đầy phấn khích.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng không giấu nổi sự vui mừng. “Đại ca, cách này đúng là lợi hại, không tốn sức mà hiệu quả hơn nhiều!” Đại Trụ nói, tay xách một con thỏ, cảm giác nhẹ bẫng nhưng đầy giá trị. Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng bừng.
Lâm Dịch quan sát những khuôn mặt rạng rỡ của dân làng, lắng nghe những lời bàn tán đầy hào hứng của họ. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn biết, hắn đã làm được. Hắn đã gieo được hạt giống của niềm tin, không chỉ vào phương pháp của hắn, mà còn vào chính bản thân họ, vào khả năng của họ để thay đổi cuộc sống của mình. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và việc dạy họ cách tự cung tự cấp hiệu quả hơn chính là nền tảng vững chắc nhất cho sự sinh tồn ấy.
Những con thỏ rừng nhỏ được mang về làng, trở thành bữa tối thịnh soạn cho gia đình Lâm Dịch và những người đã tham gia buổi thị phạm. Mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa khắp thôn làng, xua đi phần nào cái lạnh của buổi hoàng hôn đang buông xuống.
Sau một ngày dài với những thành công vang dội, Lâm Dịch chọn cho mình một khoảng thời gian yên tĩnh để quan sát và suy ngẫm. Hắn đi dạo quanh làng, nơi ánh hoàng hôn đang nhuộm vàng những mái nhà tranh vách đất, tạo nên một khung cảnh ấm áp nhưng cũng đượm buồn. Tiếng cười nói, tiếng bàn tán rôm rả của dân làng vang vọng trong không khí, khác hẳn với sự u ám, nặng nề của những ngày trước. Họ đang nói về những chiếc cày nhẹ hơn, về những đường rãnh đều tăm tắp, về những con thỏ rừng béo múp mà không tốn quá nhiều công sức để bắt. Ánh mắt họ giờ đây không còn sự hoài nghi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là những tia hy vọng, những niềm tin mới mẻ.
Lâm Dịch cảm thấy một sự hài lòng nhẹ nhõm. Hắn đã thực hiện được bước đầu tiên. Hắn đã chứng minh rằng tri thức, dù đến từ một thế giới khác, vẫn có thể là ngọn hải đăng dẫn lối cho những con người đang lạc lối trong bóng tối của sự nghèo đói và lạc hậu. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, hắn không thể quên lời cảnh báo của Lão Hồ đêm qua. “Gió lớn thì vẫn sẽ đến, dù cây có uốn hay không.”
Khi đi ngang qua một góc chợ nhỏ đã vãn người, chỉ còn lác đác vài hàng quán chuẩn bị đóng cửa, Lâm Dịch vô tình chạm mặt một lão già mù. Lão ngồi đó, thân hình gầy gò, đôi mắt đục ngầu vô định nhìn về phía trước, tay cầm một quẻ bói đã cũ sờn. Hắn đang lẩm bẩm những câu nói vu vơ, nghe như một khúc hát ru cổ xưa, nhưng lại ẩn chứa một điều gì đó bí ẩn và khó hiểu.
“Hạt mầm quyền lực đã gieo… nhưng cái bóng lớn đang đến gần, cẩn trọng, cẩn trọng!” Lão thầy bói mù khẽ lẩm bẩm, giọng điệu khàn đục như tiếng sỏi cọ vào nhau. Hắn không nhìn Lâm Dịch, nhưng những lời nói ấy lại như nhắm thẳng vào hắn, xuyên thẳng vào tâm trí hắn.
Lâm Dịch khựng lại. “Hạt mầm quyền lực? Cái bóng lớn?” Hắn cau mày, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an. Hắn chưa bao giờ tin vào bói toán hay những điều mê tín, nhưng trong thế giới này, những lời nói của những người như lão thầy bói mù đôi khi lại ẩn chứa những chân lý đáng sợ. Hắn tự hỏi, liệu lão có thực sự nhìn thấy điều gì, hay chỉ là những lời nói vu vơ của một người điên? Nhưng dù sao đi nữa, lời nói ấy cũng khiến hắn liên tưởng đến lời cảnh báo của Lão Hồ.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm tĩnh vang lên bên tai hắn. “Những kẻ mù lòa đôi khi lại nhìn thấy rõ hơn những gì chúng ta tưởng.”
Lâm Dịch quay đầu lại. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ gần đó, nhấp chén trà nóng hổi, hơi nước bốc lên làm mờ đi khuôn mặt già nua. Ông đã ở đó từ lúc nào không hay, lặng lẽ quan sát Lâm Dịch và dân làng, như một cái bóng giữa hoàng hôn.
Lâm Dịch tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. “Lão Hồ, lời của ông ấy…”
Lão Hồ khẽ đặt chén trà xuống, ánh mắt đầy thâm trầm nhìn vào Lâm Dịch. “Người trẻ, tài năng là tốt, nhưng cây càng cao càng dễ đón gió lớn. Ngươi đã gieo những hạt mầm tốt, đã giúp dân làng tìm thấy hy vọng. Điều đó rất đáng quý. Nhưng đừng quên, Trần Thị Gia Tộc không phải là những kẻ dễ dàng bỏ qua đâu.” Giọng ông trầm ấm, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng, một sự cảnh báo rõ ràng.
“Họ sẽ coi những gì ngươi đang làm là một sự thách thức. Một thôn làng nhỏ bé như Thôn Làng Sơn Cước, nếu không còn bị chèn ép, không còn phải lệ thuộc vào chúng, thì chúng sẽ mất đi một phần lợi ích. Và những kẻ đó, Dịch nhi, sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó.” Lão Hồ khẽ thở dài, trong ánh mắt già nua hiện lên một nỗi lo lắng thầm kín. “Chúng ta có thể đã nhìn thấy những thành quả đầu tiên, nhưng đó cũng là lúc những tai mắt của Trần Thị Gia Tộc sẽ hoạt động mạnh mẽ hơn. Chúng sẽ tìm cách phá hoại, để dập tắt niềm hy vọng mới nhen nhóm này.”
Lâm Dịch gật đầu, khắc ghi từng lời Lão Hồ nói vào lòng. Hắn biết, ông không nói suông. Kinh nghiệm xương máu của ông đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc và bất công. “Con hiểu, Lão Hồ. Chúng ta sẽ không lơ là cảnh giác,” hắn đáp, ánh mắt kiên định.
“Ta tin vào ngươi, Dịch nhi,” Lão Hồ nói, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. “Ngươi có trí tuệ, có sự kiên cường. Nhưng hãy nhớ, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, đôi khi chúng ta phải sẵn sàng đối mặt với những điều tàn khốc nhất.”
Lâm Dịch nhìn ra xa, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình, nhưng cũng cảm thấy một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy trong lồng ngực. Hắn không thể lùi bước. Hắn đã nhìn thấy ánh sáng trong đôi mắt của dân làng, đã cảm nhận được niềm hy vọng mới nhen nhóm. Hắn sẽ bảo vệ nó, bằng mọi giá. Cuộc chiến sinh tồn của hắn và Thôn Làng Sơn Cước, quả thật, chỉ mới bắt đầu, và những “hạt mầm quyền lực” mà hắn gieo hôm nay, dù mang đến hy vọng, cũng sẽ thu hút những “cái bóng lớn” đang ẩn mình trong màn đêm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.