Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 51: Chông Gai Khởi Đầu: Bài Học Từ Đất và Người

Đêm dần buông xuống, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của vùng biên thùy, nhưng trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ngọn đèn dầu vẫn bập bùng thắp sáng, xua đi bóng tối và cái lạnh lẽo bên ngoài. Mùi khói bếp đã tan, nhường chỗ cho hương trà thoang thoảng từ ấm trà Lão Hồ vừa đặt xuống, hòa lẫn với mùi giấy cũ và mực mới từ những cuốn sách Lâm Dịch mua từ Thành Cổ Thiên Phong. Hắn tỉ mẩn ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ, tổng hợp lại những kiến thức về canh tác, săn bắn mà hắn đã truyền đạt cho dân làng hôm nay, cùng với những điều hắn học được từ các sách cổ và cuộc trò chuyện với Chu Thiên.

Tiếng Lão Hồ trầm ấm vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, câu nói về “cây cao gió lớn” và “gai nhọn nhắm vào” cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí. Lâm Dịch đặt bút xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng chiếu rọi con đường làng tĩnh mịch, nhưng tâm trí hắn lại đang lướt qua những gương mặt lam lũ của dân làng sáng nay. Hắn đã nói về sự cẩn trọng, về việc không lùi bước, về niềm tin vào sự đoàn kết. Nhưng lòng hắn nặng trĩu. Hắn biết, lời nói dễ hơn hành động, và thực tế phũ phàng hơn bất kỳ kế hoạch nào trên giấy trắng mực đen.

“Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nhắc nhở mình, ngón tay miết nhẹ lên bìa cuốn “Thần Nông Bách Thảo Phổ” đang mở. Nhưng tri thức ấy, nếu không được “bản địa hóa”, không được chuyển hóa thành những thứ cụ thể, dễ hiểu, dễ dùng, thì cũng chỉ là những dòng chữ vô tri trên giấy. Hắn đã quá vội vàng, quá lý thuyết. Hắn đã nghĩ rằng những phương pháp khoa học, những kỹ thuật tiên tiến ấy sẽ được đón nhận và thực hành một cách trôi chảy. Nhưng hắn đã quên mất rằng, đây là Đại Hạ, không phải thế giới hiện đại của hắn. Đây là Thôn Làng Sơn Cước, nơi con người sống bằng kinh nghiệm truyền đời, nơi công cụ thô sơ và sức lao động là tất cả.

Sự lo lắng của hắn không phải là vô cớ. Hắn đã nhìn thấy những ánh mắt mệt mỏi, những cái thở dài cam chịu, thậm chí là vài tiếng làu bàu khó chịu khi dân làng vật lộn với những “cải tiến” của hắn. Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu hắn: khuôn mặt nhăn nheo của lão nông Trương Bá, mồ hôi nhễ nhại túa ra trên vầng trán khắc khổ khi ông cố gắng ghì chặt cái cày cải tiến của hắn xuống đất. Cái cày ấy, trong suy nghĩ của Lâm Dịch, đã được thiết kế để nhẹ hơn, dễ điều khiển hơn. Nhưng với Trương Bá, người đã quen với cái cày gỗ nặng trịch truyền thống, cái cày mới lại trở nên xa lạ, khó làm chủ. Nó không phải nặng hơn, mà là *khác*. Và sự khác biệt đó, đôi khi, còn khó chấp nhận hơn cả sự nặng nhọc.

Hắn cũng nhớ đến nhóm thanh niên được hắn hướng dẫn cách chế tạo bẫy thú. Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn vốn có, đã có thể lắp ráp tương đối nhanh chóng. Nhưng những người khác, họ loay hoay, chật vật. Mảnh gỗ không khớp, dây không căng, cơ chế không hoạt động. Tiếng càu nhàu xen lẫn tiếng thở dài vọng lại từ phía bìa rừng. "Đại Trụ ca, cái bẫy này phức tạp quá, ta làm mãi không được!" Hắn đã nghe một thanh niên thốt lên với Vương Đại Trụ, giọng điệu đầy bất lực. Vương Đại Trụ, dù đã cố gắng hết sức để hướng dẫn lại, nhưng chính hắn cũng chưa thực sự thuần thục.

Lâm Dịch biết, hắn không thể trách họ. Cả đời họ đã làm việc theo một cách nhất định. Thay đổi thói quen, đặc biệt là khi nó liên quan đến miếng ăn, manh áo, là một việc vô cùng khó khăn. Hắn đã quá tập trung vào "hiệu quả" mà quên đi "sự thích nghi". Dù hắn đã cố gắng đơn giản hóa các phương pháp, nhưng những công cụ hiện có, và thậm chí cả những công cụ hắn nghĩ là "cải tiến", vẫn chưa đủ phù hợp với sức vóc, kỹ năng và tài nguyên sẵn có của dân làng.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "và ta cũng không thể mong đợi họ sẽ ngay lập tức tiếp thu mọi thứ ta mang đến." Hắn cần phải làm nhiều hơn, phải trở thành cầu nối giữa tri thức và thực tiễn, giữa cái mới mẻ và cái truyền thống. Hắn cần phải biến những "ý tưởng" thành những "hành động" mà bất kỳ ai, dù ít học nhất, dù thô kệch nhất, cũng có thể thực hiện được.

Nghĩ đến đó, một tia sáng lóe lên trong đầu Lâm Dịch. Nếu công cụ là rào cản chính, vậy thì hãy cải tiến công cụ. Nhưng không phải theo cách hắn đã làm, mà phải theo một hướng khác: đơn giản hơn, nhẹ nhàng hơn, phù hợp với bàn tay chai sần và sức lực không còn sung mãn của những lão nông, cũng như sự vụng về ban đầu của những thanh niên chưa quen. Hắn chợt nhớ đến Thợ rèn Vương, người đàn ông cộc cằn nhưng có đôi tay vàng, người có thể biến sắt thép thành những vật dụng hữu ích. Chính ông sẽ là chìa khóa.

***

Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló dạng sau rặng núi, nhuộm vàng đỉnh cây và mái nhà tranh, Thôn Làng Sơn Cước đã thức giấc với tiếng gà gáy và tiếng lợn ụt ịt. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương đêm, xen lẫn chút khói bếp từ những căn nhà đã bắt đầu nổi lửa. Dân làng tản ra khắp nơi, chuẩn bị cho một ngày làm việc.

Tại bãi đất trống gần rìa làng, nơi Lâm Dịch đã chọn làm nơi thực hành canh tác, cảnh tượng vẫn diễn ra tương tự như ngày hôm trước, nhưng với một sắc thái có phần trầm lắng hơn. Tiếng rì rầm than thở, tiếng thở dài nặng nhọc, và thỉnh thoảng là tiếng cằn nhằn nho nhỏ.

Lão nông Trương Bá, với tấm lưng còng và mái tóc điểm bạc, đang vật lộn với một chiếc cày gỗ được Lâm Dịch hướng dẫn "cải tiến" đôi chút. Hắn đã cố gắng làm cho nó nhẹ hơn, lưỡi cày sắc bén hơn, và tay cầm dễ điều khiển hơn. Tuy nhiên, Trương Bá vẫn không sao bắt nhịp được. Cái cày cứ trượt trên đất, không ăn sâu như ông muốn, hoặc lại lật úp, khiến ông suýt ngã. Mồ hôi túa ra trên gương mặt nhăn nheo, từng giọt lăn dài xuống cằm, thấm vào chiếc áo vải thô đã sờn cũ. "Lâm Dịch à, cái cày này nặng quá, không quen tay chút nào!" Ông lão lầm bầm, giọng khàn đặc vì mệt, nhưng cũng vì chút tự ái khi không thể làm chủ được công cụ mới. Ông đã cày ruộng cả đời, nhưng chưa bao giờ thấy bất lực đến thế.

Lâm Dịch, trong bộ quần áo vải thô giản dị, đứng cách đó không xa, đôi mắt sâu thẳm quan sát từng cử động của Trương Bá. Hắn không vội vàng lại gần, mà để ông lão tự mình thử sức, đồng thời ghi nhớ lại từng chi tiết nhỏ: cách ông lão cầm cày, cách ông dồn sức, vị trí của lưỡi cày khi tiếp xúc với đất. Hắn nhận ra vấn đề không chỉ nằm ở bản thân cái cày, mà còn ở tư thế, lực tay và thói quen đã ăn sâu vào xương tủy của người nông dân. Cái cày của hắn, dù "nhẹ" hơn về mặt trọng lượng, nhưng lại đòi hỏi một kỹ thuật khác, một cách sử dụng khác. Và đó chính là điểm mấu chốt.

Xa hơn một chút, tại bìa rừng, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đang hướng dẫn một nhóm thanh niên làm bẫy thú. Tuy nhiên, tình hình cũng không mấy khả quan. Cái bẫy mà Lâm Dịch phác thảo, tuy đơn giản về nguyên lý, nhưng lại yêu cầu sự chính xác trong từng mối nối, từng sợi dây. Một thanh niên, gương mặt còn non choẹt, đang cau mày nhìn đống gỗ và dây lằng nhằng trước mặt. "Đại Trụ ca, cái bẫy này phức tạp quá, ta làm mãi không được," hắn thốt lên, giọng điệu pha chút nản lòng. "Mảnh gỗ này không khớp, cái chốt này lỏng lẻo quá."

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại tỏ ra lúng túng, gãi đầu. "Cố gắng chút đi, A Cẩu. Lâm Dịch bảo chỉ cần chỉnh lại chút là được mà." Nhưng chính hắn cũng biết, việc đó không dễ dàng gì. Hắn đã quen với những cái bẫy đơn giản, thô sơ hơn nhiều, chỉ cần vài khúc cây và một sợi dây thừng. Những chi tiết nhỏ như độ căng của lò xo, độ nhạy của chốt gài, lại khiến những người nông dân chân chất này đau đầu.

Trần Nhị Cẩu, với bản tính nhanh nhẹn, đã làm được vài cái bẫy, nhưng cũng mất khá nhiều thời gian và công sức. Hắn nhìn những người bạn của mình đang vật lộn, rồi quay sang Lâm Dịch, ánh mắt lộ rõ vẻ bối rối. "Đại ca, mấy cái bẫy này... có vẻ không dễ dàng cho lắm."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhòa trên môi. Hắn biết, hắn đã quá vội vàng khi áp đặt những tiêu chuẩn của thế giới cũ lên thế giới này. Hắn đã nghĩ rằng "đơn giản" theo cách hiểu của hắn sẽ là "đơn giản" với họ. Nhưng không phải. "Đơn giản" ở đây phải là "đơn giản" trong khả năng của họ, với công cụ của họ, với kinh nghiệm của họ.

Hắn đi lại giữa các nhóm, không nói nhiều, chỉ quan sát. Hắn nhìn thấy những bàn tay chai sạn, thô ráp, không quen với sự tinh tế của những mối nối nhỏ. Hắn nhìn thấy những ánh mắt hoang mang, những cái nhíu mày cố gắng hiểu những lời hướng dẫn của hắn. Hắn ngửi thấy mùi mồ hôi, mùi đất, mùi gỗ tươi, tất cả hòa quyện vào không khí buổi sáng. Hắn nghe thấy tiếng than thở, tiếng càu nhàu, tiếng cọ xát của gỗ và đất.

"Chà, mình đã quá lý thuyết rồi. Thực tế khác xa. Phải đơn giản hóa!" Lâm Dịch thầm nhủ. Sự sốt ruột ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng sự bình tĩnh và tập trung. Hắn nhận ra, vấn đề không phải là phương pháp của hắn sai, mà là cách hắn truyền đạt và công cụ hỗ trợ chưa phù hợp. Hắn cần phải "bản địa hóa" những kiến thức ấy, biến chúng thành những thứ quen thuộc và dễ tiếp cận hơn.

Hắn liếc nhìn về phía lò rèn của Thợ rèn Vương, nơi khói đã bắt đầu bốc lên nghi ngút, và tiếng búa đập chan chát đã vọng lại. Một ý tưởng rõ ràng hơn hình thành trong tâm trí hắn. Hắn sẽ không chỉ đơn giản hóa phương pháp, mà còn đơn giản hóa cả công cụ. Hắn sẽ cùng Thợ rèn Vương tạo ra những công cụ mới, không phải là những thứ phức tạp hay đắt tiền, mà là những vật dụng thực sự phù hợp với sức vóc và thói quen của dân làng, những thứ mà họ có thể dễ dàng sử dụng và tự sửa chữa khi cần.

Vương Đại Trụ tiến lại gần Lâm Dịch, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. "Đại ca, mọi người có vẻ... không thích nghi được. Hay là chúng ta cứ làm theo cách cũ?"

Lâm Dịch quay lại, đặt tay lên vai Vương Đại Trụ. "Không. Chúng ta sẽ không lùi bước. Chỉ là chúng ta cần thay đổi cách tiếp cận. Không phải phương pháp sai, mà là công cụ và cách hướng dẫn chưa phù hợp. Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người cứ tiếp tục hướng dẫn mọi người làm quen trước đã. Ta có việc cần đến Thợ rèn Vương."

Nói rồi, hắn không đợi Vương Đại Trụ trả lời, quay người bước nhanh về phía tiếng búa đập đang vọng lại từ xưởng rèn của Thợ rèn Vương. Trong đầu hắn, những bản phác thảo mới đã bắt đầu hình thành, những hình dung về những chiếc cày nhẹ hơn, những chiếc xẻng nhỏ hơn, những cái bẫy với cơ chế đơn giản đến mức một đứa trẻ cũng có thể hiểu được. Hắn biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, nhưng hắn không thể từ bỏ. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn không chỉ là cho riêng hắn, mà là cho cả Thôn Làng Sơn Cước này.

***

Tiệm Rèn Huyền Thiết, một cái tên mỹ miều cho một xưởng rèn thô sơ nằm khuất trong một góc làng. Từ xa đã có thể nghe thấy tiếng búa đập chan chát, tiếng kim loại va chạm vào nhau vang vọng, hòa lẫn với tiếng phì phò của lò than đỏ rực. Không khí xung quanh tiệm rèn luôn nóng hầm hập, ngay cả khi mặt trời chưa lên cao. Mùi than cháy, mùi sắt nung, và mùi mồ hôi của Thợ rèn Vương hòa quyện, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, mạnh mẽ và thô ráp.

Lâm Dịch bước vào, ánh mắt đã quen với bóng tối lờ mờ bên trong. Thợ rèn Vương, thân hình vạm vỡ, làn da đen sạm vì khói và nắng, đang trần trụi nửa trên, mồ hôi nhễ nhại chảy thành dòng trên cơ bắp cuồn cuộn. Từng nhát búa của ông giáng xuống thanh sắt đỏ rực trên đe, tạo ra những tia lửa tóe lên rực rỡ, chiếu sáng khuôn mặt cau có, đầy vẻ tập trung của ông. Tiếng "keng! keng! keng!" vang vọng, át cả tiếng Lâm Dịch gọi.

Hắn kiên nhẫn đứng đợi, quan sát từng động tác của Thợ rèn Vương. Mồ hôi của ông không chỉ là do cái nóng của lò lửa, mà còn là sự vất vả, sự cần mẫn của một người thợ thủ công chân chính. Khi thanh sắt dần nguội đi, ông mới nhúng nó vào thùng nước lạnh, tiếng "xèo!" một tiếng vang lên, hơi nước bốc lên nghi ngút. Thợ rèn Vương ngẩng đầu lên, đôi mắt nheo lại vì khói, nhìn thấy Lâm Dịch.

"Cậu Lâm Dịch lại muốn làm gì nữa?" Giọng ông khàn khàn, cộc cằn, nhưng không có ác ý. "Chưa phải lúc sửa cày đâu. Mấy cái cày cũ của các ngươi ta còn chưa xong." Ông đặt cây búa xuống, lấy tay quẹt mồ hôi trên trán.

Lâm Dịch tiến lại gần, mùi kim loại nóng và than cháy xộc vào mũi hắn. "Vương thúc, con không đến để sửa cày cũ." Hắn nhìn quanh, tìm một chỗ sạch sẽ để ngồi xuống, nhưng mọi nơi đều lấm lem bồ hóng và bụi than. Cuối cùng, hắn đành đứng, giữ khoảng cách vừa phải với cái lò nung rực lửa. "Con đến để nói chuyện với thúc về những cái cày mới, những cái bẫy mới. Và cả những công cụ khác nữa."

Thợ rèn Vương nhíu mày. "Cày mới? Bẫy mới? Không phải cậu đã thiết kế cho bọn trẻ rồi sao? Nghe nói chúng nó chật vật lắm, không làm được trò trống gì." Ánh mắt ông lộ rõ vẻ hoài nghi, thậm chí là chút châm chọc. "Những thứ này là tổ tiên để lại, đâu dễ thay đổi. Bao đời nay dân làng ta vẫn dùng cái cày gỗ, cái bẫy giăng lưới. Cậu Lâm Dịch, đừng có bày vẽ những thứ không đâu."

Lâm Dịch không hề tỏ ra khó chịu trước thái độ của Thợ rèn Vương. Hắn biết, đây là phản ứng tự nhiên của một người đã quen với sự ổn định, với những gì đã được chứng minh qua thời gian. "Vương thúc nói đúng. Tổ tiên để lại những kinh nghiệm quý báu. Nhưng thời thế thay đổi, chúng ta cũng cần phải thích nghi. Không phải thay đổi hoàn toàn, mà là thích nghi." Hắn dùng ngón tay vẽ phác thảo lên nền đất ẩm ướt, đầy bụi than, một hình dáng đơn giản của một chiếc cày. "Chúng ta cần công cụ phù hợp với sức lực và thói quen của dân làng, để họ có thể khai thác tối đa đất đai."

"Phù hợp?" Thợ rèn Vương nhếch mép. "Chẳng phải cậu bảo cái cày cậu thiết kế là 'nhẹ' rồi sao? Giờ lại muốn 'nhẹ' hơn nữa à? Hay muốn nó tự chạy ra đồng cày luôn?" Ông khoanh tay, dựa vào cái đe, ánh mắt dò xét Lâm Dịch.

Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy thuyết phục. "Vương thúc, cái cày hôm qua con đưa, nó nhẹ hơn cày truyền thống, nhưng lại đòi hỏi một tư thế, một kỹ thuật khác. Với những người đã quen với cái cày nặng, dùng sức ghì xuống, thì cái cày nhẹ lại trở nên 'bay bổng', khó điều khiển. Cái chúng ta cần không phải là chỉ 'nhẹ' về trọng lượng, mà là 'nhẹ' về sức lực phải bỏ ra, 'dễ' về cách sử dụng." Hắn vẽ thêm vài nét trên nền đất. "Chỉ cần làm nhẹ hơn một chút, lưỡi xẻng nhỏ hơn, nhưng độ cong hợp lý để dễ lật đất. Hoặc chiếc cày có tay cầm dài hơn, hoặc có thêm một điểm tựa nhỏ để người nông dân có thể dùng vai đẩy, thay vì chỉ dùng tay ghì."

Thợ rèn Vương ban đầu vẫn cau mày, nhưng khi Lâm Dịch bắt đầu đi vào chi tiết, ánh mắt ông dần thay đổi. Ông cúi xuống nhìn những nét vẽ trên đất, rồi lại nhìn vào tay Lâm Dịch đang phác thảo. Lâm Dịch không chỉ nói suông, hắn còn giải thích cả nguyên lý vật lý đơn giản: cách một lực nhỏ có thể tạo ra hiệu quả lớn hơn nếu được đặt đúng vị trí, cách trọng tâm của công cụ có thể ảnh hưởng đến cảm giác khi sử dụng. Hắn giải thích về việc giảm ma sát, về việc tối ưu hóa hình dáng lưỡi cày để nó xới đất dễ dàng hơn mà không cần quá nhiều lực.

"Còn cái bẫy thú?" Thợ rèn Vương hỏi, giọng đã bớt cộc cằn hơn, thay vào đó là một chút tò mò.

"Cái bẫy con phác thảo hôm qua, nó hiệu quả, nhưng cơ chế chốt gài và lò xo cần sự tinh tế nhất định. Dân làng chưa quen, tay họ thô ráp, không dễ dàng làm được. Chúng ta cần một cơ chế đơn giản hơn," Lâm Dịch đáp, lại vẽ một cái bẫy khác trên đất. "Không cần lò xo phức tạp. Chỉ cần một miếng gỗ nhỏ, một sợi dây thừng và một cái nẹp. Khi con thú chạm vào miếng gỗ, nó sẽ kích hoạt cái nẹp, giữ chặt con thú. Nó dễ chế tạo hơn, dễ sửa chữa hơn, và quan trọng nhất, dễ sử dụng hơn nhiều."

Thợ rèn Vương không nói gì, ông chỉ cúi xuống, ánh mắt chăm chú nhìn vào những đường nét trên đất. Ông dùng ngón tay thô ráp của mình miết nhẹ theo những đường vẽ của Lâm Dịch. Một lúc lâu sau, ông mới ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đã không còn vẻ hoài nghi, mà thay vào đó là sự trầm tư, pha lẫn chút ngạc nhiên và cả sự tôn trọng.

"Cậu Lâm Dịch... những thứ này... nghe có vẻ... khác lạ, nhưng lại rất hợp lý." Ông chậm rãi nói, giọng điệu đã mềm mại hơn rất nhiều. "Ta đã làm rèn cả đời, chưa bao giờ nghĩ đến những điều này. Cậu muốn ta làm ra những cái như vậy ư?"

Lâm Dịch gật đầu. "Con tin, nếu chúng ta có những công cụ phù hợp hơn, dân làng sẽ dễ dàng hơn trong việc tiếp thu những phương pháp mới. Năng suất sẽ tăng lên, cuộc sống sẽ bớt khó khăn hơn. Thúc là người duy nhất ở đây có thể làm được điều đó." Hắn không quên khen ngợi, để Thợ rèn Vương cảm thấy được coi trọng.

Thợ rèn Vương nhìn ngọn lửa đang cháy rực trong lò, rồi lại nhìn những nét vẽ đơn sơ trên đất. "Được thôi. Cậu cứ nói rõ chi tiết đi. Ta sẽ thử xem sao." Ông nói, giọng điệu đã có chút hào hứng. Bàn tay ông, dù thô ráp, nhưng lại ẩn chứa sự khéo léo và kinh nghiệm của một người thợ. Ông bắt đầu hình dung ra cách biến những nét vẽ đơn giản của Lâm Dịch thành những sản phẩm cụ thể. Mùi sắt nung lại bắt đầu dậy lên trong không khí, hòa lẫn với mùi than cháy và mồ hôi, nhưng lần này, nó mang theo một hương vị của sự khởi đầu, của sự sáng tạo.

***

Vài ngày sau, Thôn Làng Sơn Cước như được thổi một luồng sinh khí mới. Gió nhẹ thổi qua những cánh đồng, mang theo mùi đất mới cày và hơi ẩm từ dòng suối. Những đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh trong, và ánh nắng vàng như mật ong rải đều trên những mái nhà tranh. Không còn tiếng than thở, không còn ánh mắt hoang mang. Thay vào đó là tiếng cười nói rộn ràng, tiếng công cụ va chạm vào đất nghe vui tai hơn, và những khuôn mặt rạng rỡ, tràn đầy hy vọng.

Những công cụ cải tiến do Thợ rèn Vương chế tạo theo thiết kế của Lâm Dịch đã đến tay dân làng. Chúng không quá cầu kỳ, không quá đẹp mắt, nhưng lại vô cùng hiệu quả. Chiếc cày nhẹ hơn, với lưỡi cày được mài sắc bén hơn và độ cong được điều chỉnh hợp lý, giúp nó ăn đất sâu hơn mà không cần quá nhiều sức. Tay cầm cũng được làm dài hơn, có thêm một miếng đệm nhỏ để người nông dân có thể tựa vào vai khi đẩy, giảm bớt gánh nặng cho cánh tay.

Lão nông Trương Bá, người đã từng vật lộn với chiếc cày cũ, giờ đây đang điều khiển chiếc cày mới một cách thuần thục. Từng luống đất được cày lên tơi xốp, thẳng tắp, không còn những vết trượt hay lật đổ. Mồ hôi vẫn túa ra, nhưng trên gương mặt ông lão không còn vẻ bất lực, thay vào đó là nụ cười mãn nguyện. "Thật kỳ diệu, cái cày này nhẹ hơn hẳn, ta có thể cày nhanh hơn nhiều!" Ông thốt lên, giọng nói vang vọng, tràn đầy sự phấn khích. Ông cảm thấy như mình trẻ lại vài tuổi, không còn phải gồng mình vật lộn với công việc nặng nhọc như trước.

Ở bìa rừng, nhóm thanh niên được Lâm Dịch và Vương Đại Trụ hướng dẫn làm bẫy thú cũng đạt được những thành công bước đầu. Những cái bẫy đơn giản, không lò xo phức tạp, chỉ dựa vào cơ chế chốt gài và nẹp gỗ, đã được lắp đặt nhanh chóng và chính xác. Trần Nhị Cẩu, với sự khéo léo của mình, đã chỉ cho những người khác cách làm, và chỉ trong một buổi sáng, đã có hàng chục cái bẫy được đặt.

"Đại ca, cái bẫy này dễ làm, mà lại bắt được con thỏ này!" Trần Nhị Cẩu reo lên sung sướng, giơ cao một con thỏ rừng còn đang giãy giụa trong cái bẫy mới. Gương mặt hắn rạng rỡ, đôi mắt sáng bừng. Những thanh niên khác cũng xúm lại, trầm trồ. Niềm tin vào Lâm Dịch, vào những phương pháp mới của hắn, đã được củng cố.

Lâm Dịch, trong vai trò người hướng dẫn, đi lại giữa các nhóm, điều chỉnh những chi tiết nhỏ. Hắn chỉ cho Trương Bá cách giữ thăng bằng tốt hơn, chỉ cho những thanh niên cách đặt bẫy ở những vị trí hiểm hóc hơn, nơi con thú thường đi qua. Hắn không nói nhiều, chỉ mỉm cười khi thấy những gương mặt rạng rỡ, những tiếng cười nói vui vẻ. Hắn ngửi thấy mùi đất mới, mùi thảo mộc rừng, và mùi của sự lao động hăng say. Hắn nghe thấy tiếng chim hót líu lo, tiếng gió rì rào trong tán lá, và cả tiếng búa đập nhỏ từ xa, nơi Thợ rèn Vương vẫn đang tiếp tục công việc của mình.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nay đã trở nên tự tin hơn rất nhiều khi hướng dẫn mọi người. Hắn là cầu nối quan trọng giữa Lâm Dịch và dân làng, là người trực tiếp truyền đạt và giải thích những điều mà Lâm Dịch chỉ có thể phác thảo. Hắn cảm thấy tự hào khi thấy dân làng làm việc hăng say, và những thành quả đầu tiên đã xuất hiện.

"Đừng vội mừng, đây mới là khởi đầu. Chúng ta còn nhiều việc phải làm," Lâm Dịch nói với Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, giọng điệu trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lấp lánh sự hài lòng. Hắn biết, những thành công nhỏ này là vô cùng quan trọng. Nó không chỉ mang lại lương thực, mà còn mang lại niềm tin, mang lại hy vọng cho một cộng đồng đã quá lâu phải sống trong cảnh nghèo khó và bế tắc.

Hắn cũng biết, chính những thành công này sẽ không thoát khỏi tai mắt của Trần Thị Gia Tộc. Sự thay đổi, dù là nhỏ nhất, cũng có thể gây ra những phản ứng không mong muốn. Nhưng lúc này, nhìn những khuôn mặt hân hoan của dân làng, nhìn những mảnh đất được cày xới cẩn thận, hắn cảm thấy rằng mọi nỗ lực đều xứng đáng.

***

Buổi tối muộn, không khí se lạnh bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Hầu hết các căn nhà đều đã tắt đèn, chìm vào bóng đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió rì rào. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ngọn đèn dầu vẫn bập bùng, hắt ra ánh sáng vàng ấm áp. Hắn ngồi bên bàn gỗ cũ, xoa bóp thái dương. Một ngày dài đã kết thúc, mang theo cả sự mệt mỏi thể xác lẫn tinh thần.

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đen đặc như mực. "Thật không dễ dàng. Thay đổi thói quen của một người đã khó, thay đổi cả một cộng đồng còn khó hơn," hắn thầm nghĩ. Dù hôm nay đã có những thành công, nhưng hắn biết đó chỉ là những bước khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, và đầy chông gai. Hắn cần phải luôn giữ mình tỉnh táo, luôn suy nghĩ về những bước đi tiếp theo.

Lâm phụ, với gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt hiền lành, lặng lẽ ngồi xuống cạnh hắn. Ông đặt một chén trà nóng hổi lên bàn, hơi ấm lan tỏa trong không khí. Ông không nói nhiều, chỉ đơn giản vỗ nhẹ lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ đầy tình yêu thương và sự tin tưởng. "Con làm tốt lắm, Dịch nhi. Dân làng đã có thể nở nụ cười rồi." Giọng ông trầm ấm, chứa đựng sự an ủi và tự hào. Ông đã chứng kiến sự thay đổi trong làng, chứng kiến những nụ cười hiếm hoi nở trên môi những người hàng xóm. Và ông biết, tất cả là nhờ vào đứa con trai của mình.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Lão Hồ, với dáng người gầy gò và mái tóc bạc phơ, bước vào. Đôi mắt tinh anh của ông quét một vòng quanh căn phòng, dừng lại ở Lâm Dịch. Mùi trà thơm thoang thoảng từ chén trà trên tay ông. Ông ngồi xuống đối diện Lâm Dịch, đặt chén trà xuống bàn.

"Cây non có thể uốn, cây già khó bẻ. Nhưng nếu cây già không uốn, e rằng gió lớn sẽ quật ngã cả." Lão Hồ chậm rãi nói, giọng điệu trầm ngâm, như đang nói với chính mình. Ông nhấp một ngụm trà, hơi nước bốc lên làm mờ đi khuôn mặt già nua. "Ngươi đã làm rất tốt, Dịch nhi. Ngươi đã giúp những cây già ấy bắt đầu uốn mình. Nhưng đừng quên, gió lớn thì vẫn sẽ đến, dù cây có uốn hay không."

Lời cảnh báo của Lão Hồ như một gáo nước lạnh tạt vào sự hài lòng tạm thời của Lâm Dịch. Hắn biết, ông lão đang nhắc đến Trần Thị Gia Tộc. Những thành công nhỏ này, sự đoàn kết đang dần hình thành trong làng, chắc chắn sẽ không thoát khỏi tai mắt của bọn chúng. Chúng sẽ coi đây là một sự thách thức, một sự ngạo mạn của một thôn làng nhỏ bé.

"Con hiểu, Lão Hồ," Lâm Dịch đáp, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ không lơ là cảnh giác." Hắn nhìn vào cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" đang nằm trên bàn, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên bầu trời đêm, chiếu rọi lên con đường làng tĩnh mịch. Bên ngoài kia, không chỉ có những cánh đồng đang đơm hoa kết trái, mà còn có cả những hiểm nguy đang rình rập, những âm mưu đang được giăng ra.

Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt già nua của ông hiện lên một niềm hy vọng mạnh mẽ, xen lẫn sự lo lắng thầm kín. Ông biết, gánh nặng trên vai chàng trai trẻ này là vô cùng lớn. Nhưng ông cũng tin tưởng vào khả năng của hắn, vào trí tuệ và sự kiên cường của hắn.

“Việc ngươi hợp tác với Thợ rèn Vương là một bước đi đúng đắn,” Lão Hồ tiếp tục, giọng nói nhỏ nhẹ hơn, “Người thợ thủ công ấy, tuy cộc cằn, nhưng có một trái tim ngay thẳng và đôi tay vàng. Hắn có thể giúp ngươi làm được nhiều hơn những gì ngươi nghĩ.” Ông khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm. “Những thành công nhỏ ngày hôm nay, dù mang lại niềm vui, nhưng cũng sẽ là những đốm lửa thu hút côn trùng. Cẩn thận những tai mắt từ bên ngoài, Dịch nhi. Đặc biệt là những kẻ đã từng nếm mùi thất bại.”

Lâm Dịch gật đầu, khắc ghi từng lời Lão Hồ nói vào lòng. Hắn biết, đây không phải là những lời nói vu vơ, mà là kinh nghiệm xương máu của một người đã trải qua nhiều thăng trầm. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa trong việc bảo vệ những người xung quanh, trong việc xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn cho Thôn Làng Sơn Cước. Nhưng cái giá phải trả cho sự yên bình ấy, hắn biết, sẽ không hề nhỏ. Cuộc chiến sinh tồn của hắn và Thôn Làng Sơn Cước chỉ mới bắt đầu. Ngọn đèn dầu vẫn cháy, thắp sáng niềm hy vọng và sự quyết tâm kiên cường trong đêm tối.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free