Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 50: Hạt Giống Trí Tuệ: Những Buổi Huấn Luyện Đầu Tiên

Màn đêm dần buông sâu, bao trùm lên cả Thôn Làng Sơn Cước. Quán trà nhỏ chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ bên trong. Lâm Dịch đứng dậy, lòng đầy những suy tính và kế hoạch. Con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai và hiểm nguy, nhưng hắn không hề nao núng. Ngọn lửa quyết tâm trong đôi mắt hắn vẫn bùng cháy mãnh liệt, thắp sáng cả bóng đêm. Hắn sẽ không trở thành một vị thần cứu thế, nhưng hắn sẽ là người dẫn đường, người bảo vệ cho Thôn Làng Sơn Cước, cho gia đình hắn, và cho những giá trị mà hắn tin tưởng. Cuộc hành trình sinh tồn của Lâm Dịch, giờ đây, đã bước sang một chương mới, không chỉ là của riêng hắn, mà là của cả một cộng đồng đang khao khát hy vọng.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đậu trên những mái nhà tranh còn ướt đẫm sương đêm. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm và hương cỏ dại thanh khiết. Tiếng gà gáy vang vọng khắp làng, đánh thức những âm thanh quen thuộc của một ngày mới: tiếng trẻ con tíu tít nô đùa từ xa vọng lại, tiếng lợn ụt ịt trong chuồng, và xa hơn nữa là tiếng gió nhẹ xào xạc qua những rặng tre xanh rì. Tại khoảng đất trống lớn giữa làng, nơi thường ngày chỉ là bãi đất hoang dùng để phơi nông sản hay tụ tập chuyện vãn, hôm nay lại đông đúc lạ thường. Gần như toàn bộ dân làng đã có mặt, tập trung thành một vòng cung lớn, ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Dịch đang đứng giữa trung tâm.

Hắn, với thân hình gầy gò nhưng dáng vẻ vững chãi, mặc một bộ y phục vải thô đã bạc màu nhưng sạch sẽ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, chậm rãi quét nhìn một lượt qua những gương mặt chất phác đang ngóng trông. Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết, và Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn, đôi mắt sáng bừng, đang hăng hái chuẩn bị những dụng cụ đơn giản: một cái cuốc, một cái xẻng, vài bó rơm khô, và một đống tro bếp đã được trộn lẫn với phân chuồng ủ hoai. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, đứng ở một góc, thỉnh thoảng lại vỗ vai một cụ ông tóc bạc phơ đang lẩm bẩm điều gì đó.

“Chào bà con,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói không lớn nhưng rõ ràng, đủ để mọi người đều có thể nghe thấy. “Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu những gì đã bàn. Tôi biết, nhiều thứ tôi sắp nói có thể khác với những gì bà con đã làm từ trước đến nay. Nhưng xin hãy tin tôi, những phương pháp này, nếu chúng ta kiên trì áp dụng, sẽ giúp đất đai của chúng ta màu mỡ hơn, và mùa màng của chúng ta bội thu hơn.”

Hắn cúi xuống, dùng một cành cây khô vẽ sơ đồ đơn giản trên nền đất. “Đất đai cũng như con người, cần được nghỉ ngơi và bồi bổ. Bà con trồng mãi một loại cây trên cùng một mảnh đất năm này qua năm khác, đất sẽ cằn cỗi, chất dinh dưỡng sẽ hao hụt. Chúng ta phải học cách ‘nuôi dưỡng’ nó.” Hắn chỉ vào sơ đồ. “Đây là luân canh. Năm nay chúng ta trồng lúa ở đây, năm sau chúng ta sẽ trồng đậu, hoặc các loại cây họ đậu khác. Chúng sẽ giúp đất lấy lại dinh dưỡng, và diệt trừ sâu bệnh tốt hơn.”

Một cụ ông, chính là người mà Trưởng thôn Lão Vương vừa vỗ vai, hoài nghi lên tiếng: “Luân canh? Xưa nay tổ tiên ta đều trồng lúa cả đời, có thấy ai làm khác đâu? Lỡ thất bát thì sao?” Tiếng xì xào bắt đầu lan ra trong đám đông. Lâm Dịch biết, việc thay đổi thói quen ăn sâu vào xương tủy của người dân cổ đại là vô cùng khó khăn. Hắn hít một hơi thật sâu, tự nhắc nhở mình về sự kiên nhẫn.

“Cụ Lão Tứ nói có lý,” Lâm Dịch ôn tồn đáp, không hề tỏ ra khó chịu. “Việc đổi mới luôn đi kèm với rủi ro. Nhưng nếu chúng ta không thử, chúng ta sẽ mãi mắc kẹt trong cái đói nghèo này. Chúng ta không có ‘bàn tay vàng’ của tiên nhân, chúng ta chỉ có tri thức và sự đoàn kết. Tôi đã nghiên cứu rất kỹ từ các sách cổ, và cả những kinh nghiệm mà tôi đã quan sát được. Chúng ta sẽ bắt đầu thử nghiệm trên một phần nhỏ đất trước, để bà con có thể tận mắt chứng kiến hiệu quả. Nếu thành công, chúng ta sẽ mở rộng. Nếu không, chúng ta sẽ rút kinh nghiệm.” Hắn dừng lại, ánh mắt kiên định. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn tốt hơn, chúng ta cần phải thích nghi và thay đổi.”

Trưởng thôn Lão Vương bước tới, vỗ vai cụ Lão Tứ: “Cụ cứ thử xem sao, có khi lại có cái hay. Lâm Dịch nó đâu phải người vô trách nhiệm, nó đã nghĩ kỹ rồi.” Cụ Lão Tứ tuy vẫn còn ngờ vực nhưng cũng không nói gì thêm, ánh mắt vẫn dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch.

Lâm Dịch quay sang đống tro bếp và phân chuồng ủ hoai. “Đây là phân hữu cơ. Phân chuồng không thể bón trực tiếp, nó sẽ làm cháy cây. Chúng ta phải ủ nó với tro bếp, với rơm rạ mục, để nó phân hủy hoàn toàn, trở thành nguồn dinh dưỡng tuyệt vời cho đất.” Hắn dùng tay bốc một nắm hỗn hợp, đưa cho mọi người xem, giải thích cặn kẽ cách ủ, cách trộn, và khi nào thì có thể sử dụng. Mùi đất mới cày xới, mùi phân hữu cơ thoang thoảng bốc lên, không hề khó chịu mà ngược lại, còn mang một vẻ tự nhiên của sự sống.

Vương Đại Trụ, với vẻ mặt hớn hở, giơ cao nắm tay. “Lâm huynh nói phải! Từ nay chúng ta sẽ làm theo lời huynh, không sợ đói nữa!” Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, nhanh nhẹn mang xẻng ra. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Bà con cứ làm theo Lâm ca, chắc chắn sẽ không sai đâu!”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Hắn tiếp tục hướng dẫn cách đào kênh nhỏ dẫn nước từ suối về ruộng một cách hiệu quả hơn, cách làm bờ ruộng vững chắc để giữ nước, tránh xói mòn. Hắn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc quản lý nguồn nước, thứ mà trước đây dân làng thường chỉ dựa vào trời. Hắn vẽ sơ đồ hệ thống kênh mương trên đất, chỉ ra những điểm yếu trong hệ thống cũ và cách khắc phục. Dân làng, đặc biệt là những người trẻ, chăm chú lắng nghe, một số người còn lấy que vẽ lại theo Lâm Dịch, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết. Ánh mắt họ không còn chỉ là hoài nghi, mà đã ánh lên tia hy vọng, niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn dưới sự dẫn dắt của chàng trai trẻ này. Lâm Dịch thầm nghĩ, đây chính là hạt giống. Hắn phải vun trồng nó thật cẩn thận. Cái "Cẩm Nang Kế Sách" trong đầu hắn không chỉ chứa những chiến lược sinh tồn, mà còn chứa cả những kế hoạch xây dựng cộng đồng.

***

Buổi chiều, mặt trời ngả về phía tây, hắt những tia nắng vàng óng qua tán lá xanh mướt của Rừng Trúc Thanh Tịnh. Không khí trong rừng mát mẻ và tĩnh lặng lạ thường, chỉ có tiếng lá tre xào xạc theo làn gió nhẹ, như một bản hòa tấu êm dịu của thiên nhiên, và tiếng chim hót lảnh lót từ sâu trong tán cây. Mùi tre tươi, đất ẩm và không khí trong lành bao trùm khắp lối đi nhỏ được lát bằng những tảng đá đã phủ rêu phong.

Lâm Dịch, cùng với Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và một nhóm khoảng chục thanh niên trai tráng khỏe mạnh của làng, đang tiến sâu vào bìa rừng. Hôm nay là buổi học về săn bắn. Những thanh niên này, ai nấy đều vác theo cung tên, giáo mác tự chế, vẻ mặt hào hứng và đầy mong chờ. Dù đã quen với việc săn bắn để kiếm thêm thức ăn, nhưng họ biết, Lâm Dịch luôn có những điều mới mẻ để chỉ dẫn.

“Bà con thường chỉ dựa vào sức mạnh và số lượng khi săn bắn,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy quyền. “Nhưng một cái bẫy tốt không chỉ là chắc chắn, mà còn phải biết ‘lừa’ con thú. Chúng ta cần hiểu tập tính của chúng, đi nhẹ nói khẽ như một phần của rừng, chứ không phải là kẻ xâm nhập ồn ào.”

Hắn dừng lại bên một bụi cây rậm rạp, nơi có dấu vết rõ ràng của một loài thú nhỏ. Hắn chỉ cho họ cách quan sát: những dấu chân mờ nhạt trên nền đất ẩm, những cành lá bị gãy ngọn, thậm chí là mùi hương thoang thoảng trong gió. “Mỗi loài vật đều có thói quen riêng. Con nai sẽ đi theo con đường này, con lợn rừng sẽ tìm thức ăn ở bụi kia. Nếu chúng ta biết được điều đó, việc đặt bẫy sẽ hiệu quả hơn rất nhiều.”

Trần Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt có chút ngượng ngùng. “Đúng là Lâm ca! Mấy cái bẫy cũ của chúng ta đúng là thô thiển quá! Bảo sao lúc nào cũng chỉ bắt được mấy con chuột rừng! Có khi còn tự dẫm phải bẫy mình!” Cả nhóm bật cười khúc khích.

Lâm Dịch không cười, hắn nghiêm túc tiếp tục. Hắn lấy ra một sợi dây thừng bện từ vỏ cây, vài cành cây khô và một ít lá rụng. Hắn bắt đầu thị phạm cách lắp đặt một cái bẫy thòng lọng đơn giản nhưng vô cùng tinh xảo. Từng động tác của hắn đều cẩn trọng, tỉ mỉ. Hắn dùng cành cây làm khung, buộc dây thòng lọng vào đúng vị trí, sau đó khéo léo dùng lá cây và cành nhỏ che phủ hoàn toàn cái bẫy, khiến nó hòa lẫn vào môi trường xung quanh, gần như không thể nhận ra.

“Quan trọng nhất là ngụy trang,” hắn giải thích. “Con thú dù có cảnh giác đến đâu cũng sẽ không thể phát hiện ra nếu cái bẫy trở thành một phần của tự nhiên. Và hãy nhớ, đừng bao giờ để lại mùi lạ. Mùi mồ hôi của chúng ta, mùi kim loại từ dao, tất cả đều có thể khiến con thú cảnh giác.” Hắn còn chỉ cho họ cách dùng một ít đất khô hoặc lá cây để phủ lên tay trước khi chạm vào bẫy, nhằm hạn chế để lại mùi.

Vương Đại Trụ, mắt chữ A mồm chữ O, thốt lên: “Vậy là chúng ta có thể kiếm nhiều thịt hơn mà không cần tốn quá nhiều sức lực sao? Huynh đệ, ngươi đúng là thần nhân!” Anh ta nhìn cái bẫy mẫu của Lâm Dịch với vẻ ngưỡng mộ tột độ.

Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy. Nhưng cũng có một điều tôi muốn bà con khắc cốt ghi tâm. Chúng ta săn bắn để sinh tồn, để đủ ăn, không phải để tận diệt. Rừng này là nguồn sống của chúng ta. Nếu chúng ta săn bắn quá mức, một ngày nào đó sẽ không còn gì để săn nữa. Hãy chỉ lấy đủ dùng, và hãy bảo vệ nguồn tài nguyên rừng cho mai sau. Đó mới là cách để chúng ta sống sót lâu dài trong cái thế giới khắc nghiệt này.” Hắn nhìn sâu vào mắt từng người, truyền tải sự nghiêm túc trong lời nói của mình.

Lời nói của Lâm Dịch không chỉ là kỹ thuật, mà còn là triết lý sống. Nó khiến những người thanh niên suy ngẫm. Họ đã quen với việc săn được bao nhiêu thì săn, không nghĩ xa hơn. Giờ đây, Lâm Dịch đã mở ra cho họ một tầm nhìn mới về sự bền vững. Hắn nhắc nhở họ về tầm quan trọng của việc bảo tồn thiên nhiên, một khái niệm mà có lẽ trong thời đại này chưa ai từng nghĩ đến. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, không chỉ để chống lại kẻ thù, mà còn để ��ối phó với sự cằn cỗi của đất đai và sự cạn kiệt của tài nguyên. Họ bắt đầu tập theo, cố gắng bắt chước từng động tác của Lâm Dịch, cố gắng làm sao cho cái bẫy của mình cũng tinh xảo và vô hình như của hắn. Tiếng lá cây xào xạc, tiếng cành cây gãy nhẹ, hòa lẫn với tiếng chỉ dẫn trầm ấm của Lâm Dịch, tạo nên một không khí học tập đầy nghiêm túc và hiệu quả trong lòng Rừng Trúc Thanh Tịnh.

***

Thành Cổ Thiên Phong vào buổi chiều muộn mang một vẻ đẹp cổ kính và sôi động đến lạ. Những tia nắng dịu cuối ngày hắt lên những bức tường đá vững chãi, nhuộm vàng những mái ngói cong vút và làm nổi bật những họa tiết điêu khắc tinh xảo trên các công trình kiến trúc. Thành phố này, khác xa với sự yên bình của Thôn Làng Sơn Cước, là một bức tranh đa sắc màu của cuộc sống. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng rao hàng của tiểu thương vang vọng khắp các con phố, hòa lẫn với tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên đường đá và thỉnh thoảng, từ xa vọng lại tiếng va chạm kim loại, có lẽ là từ lò rèn hay các võ quán, mang theo một chút dao động linh khí mờ nhạt, khiến Lâm Dịch phải nheo mắt suy nghĩ.

Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn đường phố quyện với hương thơm của thức ăn đang được chế biến, mùi hương trầm thoang thoảng từ các đền thờ cổ kính, và cả mùi kim loại đặc trưng từ những xưởng rèn, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác độc đáo. Lâm Dịch bước đi giữa dòng người đông đúc, thân hình gầy gò của hắn có vẻ hơi lạc lõng giữa những người dân thành phố ăn mặc bảnh bao hơn, nhưng đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, sắc bén, quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn đến thành phố lần này không chỉ để bán một ít sản vật đặc biệt của làng – những loại nấm rừng quý hiếm và mật ong rừng nguyên chất mà hắn đã chỉ cho dân làng cách khai thác một cách bền vững – mà còn để tìm kiếm tri thức.

Sau khi giao dịch xong xuôi tại khu chợ, Lâm Dịch rẽ vào một con hẻm nhỏ, tìm đến một tiệm sách cũ. Cửa tiệm lụp xụp, bụi bặm, nhưng bên trong lại chất đầy những chồng sách cũ kỹ, từ sách tre, giấy da cho đến những cuộn lụa đã ố vàng. Mùi mực và giấy cũ đặc trưng của sách vở xộc vào mũi, khiến Lâm Dịch cảm thấy một sự thân thuộc lạ lùng. Hắn say mê lướt qua các kệ sách, tìm kiếm những cuốn sách về địa lý, y học, canh nông và những ghi chép cổ về thảo dược. Hắn tin rằng, trong kho tàng tri thức này, có thể tìm thấy những lời giải đáp cho những vấn đề mà Thôn Làng Sơn Cước đang đối mặt, và cả những manh mối về "linh khí" mà hắn vẫn đang nghiên cứu.

Tại một góc tiệm, dưới ánh đèn dầu leo lét, có một người đàn ông lớn tuổi đang say sưa đọc sách. Dáng người thư sinh, râu dài, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, và đặc biệt là đôi mắt đeo một cặp kính gọng kim loại đơn giản nhưng tinh xảo – thứ mà Lâm Dịch chưa từng thấy ở Đại Hạ này. Ông ta ăn mặc đơn giản nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ uyên bác. Đó chính là Chu Thiên, một học giả mà Lâm Dịch từng nghe loáng thoáng danh tiếng.

Lâm Dịch tiến đến gần, cung kính cúi đầu. “Vãn bối muốn tìm vài cuốn sách cổ về nông nghiệp và y lý. Không biết lão tiên sinh có thể chỉ giáo đôi điều được không?”

Chu Thiên ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh anh sau cặp kính nhìn Lâm Dịch một cách dò xét, rồi mỉm cười hiền hậu. “Sách là tri thức, nhưng tri thức nằm ở vạn vật. Ngươi muốn tìm gì, thiếu niên? Trông ngươi không giống một học sĩ bình thường, lại có vẻ từng trải.” Giọng ông trầm ấm, đầy vẻ hiếu khách.

Lâm Dịch không giấu diếm, nhưng cũng không nói quá nhiều. “Vãn bối đến từ một thôn làng nhỏ ở vùng biên thùy, muốn tìm cách cải thiện đời sống cho bà con. Về nông nghiệp, vãn bối muốn tìm hiểu sâu hơn về thổ nhưỡng, về các loại cây trồng phù hợp với từng mùa. Về y lý, vãn bối muốn tìm hiểu về các loại thảo dược, cách chữa trị bệnh tật đơn giản, và cả những ghi chép về ‘sinh cơ’ trong tự nhiên.” Lâm Dịch khéo léo lồng ghép từ khóa "sinh cơ" để thăm dò.

Chu Thiên vuốt chòm râu bạc, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên. “Một thiếu niên ở thôn làng biên thùy lại có ý chí và tầm nhìn như vậy, thật hiếm có. Về nông nghiệp và y lý, ta có thể gợi ý cho ngươi vài cuốn. Đặc biệt là những ghi chép về ‘sinh cơ’ trong tự nhiên, đó là một lĩnh vực ít người chú tâm. Ngươi có duyên với nó.” Ông chỉ cho Lâm Dịch vài cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn nhưng nội dung quý giá. Khi hai người trao đổi về một số loại cây trồng và thảo dược, Lâm Dịch nhận ra Chu Thiên không chỉ là một học giả uyên bác mà còn là một người có cái nhìn rất sâu sắc về tự nhiên, có thể là một nguồn tài nguyên tri thức vô giá cho hắn trong tương lai. Cuộc gặp gỡ này, tuy ngắn ngủi, nhưng đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí Lâm Dịch.

Rời khỏi tiệm sách, Lâm Dịch mang theo vài cuốn sách quý giá, lòng đầy phấn khởi. Nhưng niềm vui đó nhanh chóng bị lu mờ bởi một hình ảnh khác. Trên đường về, khi đi qua một góc phố đông đúc, nơi những người bán hàng vẫn đang rao hàng ồn ào và người đi đường tấp nập, anh thoáng thấy một lão ăn mày mù ngồi dựa vào bức tường đá lạnh lẽo. Lão rách rưới, tóc tai bù xù, đôi mắt trắng dã vô hồn nhìn về khoảng không. Trên tay lão là một cây đàn tì bà đã cũ nát, và lão đang hát những khúc ca buồn thảm với giọng khàn đục, hòa lẫn trong tiếng ồn ào của thành phố.

“Thế sự như phù du, nhân tình bạc như vôi. Ai ơi chớ vội cười người, ngày sau ai biết ai cười ai hơn…” Lời ca bi ai của lão ăn mày như một vết cứa vào lòng Lâm Dịch.

Hắn dừng lại, nhìn lão ăn mày, lòng trĩu nặng. Hắn đã quá tập trung vào Thôn Làng Sơn Cước, vào những kế hoạch cải thiện cuộc sống, mà quên mất rằng bên ngoài kia, vẫn còn biết bao nhiêu con người đang vật lộn với đói nghèo, với bệnh tật, với sự bất công của xã hội. Hình ảnh lão ăn mày mù, với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt vô hồn, là biểu tượng rõ nét nhất cho sự khốn khó và những bất công đang tồn tại khắp nơi trong cái thế giới này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nhắc nhở mình. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ làng, mà có thể sẽ mở rộng ra, đối mặt với những vấn đề lớn hơn của xã hội. Hình ảnh lão ăn mày mù ám ảnh hắn, gợi nhắc về những thách thức lớn hơn mà anh sẽ phải đối mặt khi mở rộng tầm ảnh hưởng của mình.

***

Đêm khuya buông xuống, bao trùm Thôn Làng Sơn Cước trong một màn đen tĩnh mịch, chỉ có ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, hắt xuống con đường làng một vệt sáng bạc mờ ảo. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ cửa sổ, tạo nên một quầng sáng ấm áp trong không gian tĩnh lặng. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ những bụi cây xung quanh, tiếng gió xào xạc lá cây, và thỉnh thoảng tiếng chó sủa xa xăm, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng.

Lâm Dịch ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, trên đó bày la liệt những cuốn sách mới mua từ Thành Cổ Thiên Phong. Hắn tỉ mẩn ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ, tổng hợp lại những kiến thức về canh tác, săn bắn mà hắn đã truyền đạt cho dân làng hôm nay, cùng với những điều hắn học được từ các sách cổ và cuộc trò chuyện với Chu Thiên. Mùi khói bếp vẫn còn vương vất trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau một ngày nắng và mùi trà thoang thoảng từ ấm trà nóng đặt bên cạnh.

Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. “Dịch nhi, ta vào được chứ?” Giọng Lão Hồ trầm ấm vang lên.

“Mời Lão Hồ,” Lâm Dịch đáp, hơi ngẩng đầu lên.

Lão Hồ, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng và mái tóc bạc phơ, bước vào. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại khi nhìn thấy đống sách và ghi chép trên bàn. Ông đặt một ấm trà nóng xuống, hương trà thoang thoảng lan tỏa trong căn phòng. “Dịch nhi, ngươi làm rất tốt. Dân làng có hy vọng rồi. Lão già này cũng không ngờ có ngày lại được nhìn thấy cảnh này.” Giọng Lão Hồ chứa đựng sự nhẹ nhõm và một chút tự hào. Ông ngồi xuống đối diện Lâm Dịch, nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận cái nóng của chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay. Cái se lạnh của không khí đêm dường như bị xua đi bởi hơi ấm từ chén trà.

Lâm Dịch đặt bút xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng chiếu rọi con đường làng tĩnh mịch. “Nhưng con e rằng, những hy vọng này cũng sẽ mang đến phiền phức. Trần Thị Gia Tộc sẽ không để yên đâu.” Lời nói của hắn chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng pha lẫn quyết tâm. Hắn biết, sự thành công ban đầu của các phương pháp cải tiến này, cũng như sự đoàn kết ngày càng tăng của dân làng dưới sự lãnh đạo của hắn, chắc chắn sẽ không thoát khỏi tai mắt của Trần Thị Gia Tộc.

Lão Hồ thở dài, vuốt chòm râu bạc. “Đúng vậy. Cây cao gió lớn. Ngươi càng tỏa sáng, càng dễ bị gai nhọn nhắm vào. Họ sẽ không bỏ qua đâu. Ngươi phải cẩn thận.” Ông dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. “Lý Hổ thất bại là một sỉ nhục lớn với bọn chúng. Trần Thị Gia Tộc coi trọng thể diện hơn cả mạng sống. Lần này, ta e rằng sẽ không chỉ là Lý Quản Sự. Có thể sẽ có một nhân vật cấp cao hơn, hoặc bọn chúng sẽ dùng những thủ đoạn bẩn thỉu hơn, tinh vi hơn để ép buộc chúng ta.”

Lâm Dịch gật đầu, hắn đã dự đoán được điều này. “Họ sẽ làm gì? Tăng thuế, cắt đứt đường buôn bán, hay vu oan giá họa?”

“Tất cả đều có thể,” Lão Hồ đáp, giọng trầm thấp. “Bọn chúng có nhiều cách để bóp nghẹt một thôn làng. Mà quan trọng hơn, Dịch nhi, là bọn chúng có thể lợi dụng những kẻ cơ hội, những kẻ tham lam trong chính thôn làng chúng ta để chia rẽ. Ngươi đã tạo ra hy vọng, nhưng cũng tạo ra sự đố kỵ. Đó là bản chất của con người. Ngươi đã nói, ‘Thế giới này không nợ ai một sự công bằng’. Vậy nên, chúng ta không thể chờ đợi sự công bằng từ bọn chúng.”

Lâm Dịch nhìn vào cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" đang mở trên bàn. Hắn đã dành nhiều đêm để nghiên cứu nó, cố gắng giải mã những ghi chép cổ xưa về thảo dược và "sinh cơ linh khí". Hắn tin rằng tri thức trong đó, cùng với những cuốn sách mới mua về y lý và nông nghiệp, sẽ là chìa khóa để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở mình một lần nữa.

“Con hiểu rồi, Lão Hồ,” Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. “Con sẽ cẩn trọng. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ phát triển, và chúng ta sẽ tự bảo vệ mình. Con tin vào sự đoàn kết của dân làng, và con tin vào những gì chúng ta đang làm.”

Lão Hồ nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt già nua của ông hiện lên một niềm hy vọng mãnh liệt, xen lẫn sự lo lắng thầm kín. Ông biết, gánh nặng trên vai chàng trai trẻ này là vô cùng lớn, nhưng ông cũng tin tưởng vào khả năng của hắn.

Cả hai người trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn chiếu rọi con đường làng tĩnh mịch. Bên ngoài kia, bóng đêm dường như đang ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Trần Thị Gia Tộc chắc chắn đang rình rập, chờ cơ hội để ra tay. Nhưng bên trong căn nhà nhỏ, ngọn đèn dầu vẫn cháy, thắp sáng niềm hy vọng và sự quyết tâm kiên cường. Lâm Dịch biết, cuộc chiến sinh tồn của hắn và Thôn Làng Sơn Cước chỉ mới bắt đầu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free