Lạc thế chi nhân - Chương 606: Trấn An Lòng Người: Lời Hứa Giữa Loạn Ly
Bầu không khí cuối ngày tại sân làng Sơn Cước vẫn còn vương vấn mùi thảo dược tươi và khói bếp, một sự pha trộn giữa sinh khí và lao động miệt mài. Dân làng, sau buổi huấn luyện y tế cơ bản, ra về với những mảnh vải sạch, những gói thảo dược nhỏ và quan trọng hơn, là những kiến thức mới mẻ về cách tự bảo vệ mình trong thời loạn. Ánh hoàng hôn đỏ rực buông xuống, phủ một lớp màu cam ấm áp lên những mái nhà tranh, lên những gương mặt vừa mới tìm thấy chút hy vọng. Lâm Dịch đứng trên bục gỗ, nhìn theo bóng lưng họ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia hy vọng mong manh. Hắn biết, sự chuẩn bị này là nền tảng, một viên gạch đầu tiên trong công cuộc xây dựng sự tự cường. Nhưng hắn cũng biết, cuộc chiến sinh tồn vẫn tiếp diễn, và những thử thách khắc nghiệt hơn sẽ không ngừng ập đến. Thẩm Đại Nhân có thể đang lên kế hoạch trả đũa, và quân địch biên giới có thể tấn công bất cứ lúc nào. Giữa mùi khói gỗ và thảo dược, hắn hít thở sâu, cảm nhận sự sống và hy vọng đang len lỏi, dù mong manh, trong cộng đồng này. Một cộng đồng đang dần trưởng thành, được trang bị tri thức, và đó chính là sức mạnh lớn nhất của hắn.
***
Tuy nhiên, niềm hy vọng mới nhen nhóm ấy chẳng duy trì được bao lâu. Sáng hôm sau, một bầu không khí khác lạ bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Trời âm u, những đám mây xám nặng trĩu kéo đến từ phía tây bắc, mang theo một luồng gió lạnh buốt luồn qua kẽ áo, như dự báo cho những điều chẳng lành. Mùi khói bếp vẫn vấn vương, nhưng giờ đây, nó không còn mang cảm giác ấm cúng nữa, mà hòa lẫn với một nỗi lo lắng vô hình, nặng trĩu.
Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu đi tuần quanh làng. Bước chân hắn chậm rãi, đôi mắt sắc bén quét qua từng góc nhỏ, từng gương mặt. Không còn tiếng cười đùa hồn nhiên của trẻ con như thường lệ, thay vào đó là những tiếng thì thầm lo lắng, những ánh mắt sợ hãi lén lút nhìn về phía biên giới. Dân làng không còn tập trung vào việc đồng áng hay sửa chữa nhà cửa; họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, giọng nói thấp thoáng, đầy vẻ bất an.
"Chiến tranh sắp đến rồi, ở đây sao mà sống nổi?" Một phụ nữ trẻ thì thầm với người chồng, tay siết chặt đứa con bé bỏng. Nàng lén lút nhìn quanh, vẻ mặt tái mét.
"Nghe nói Thẩm Đại Nhân đã thề sẽ không tha cho những kẻ dám cản đường hắn," một người đàn ông khác nói, bàn tay run rẩy gói ghém vài món đồ lặt vặt vào một tấm vải thô. "Hắn là kẻ tàn độc, thà bỏ chạy còn hơn chờ chết!"
Những lời thì thầm ấy, dù cố ý hay vô tình, đều lọt vào tai Lâm Dịch. Hắn cảm nhận được sự hoang mang đang lan tỏa như một dịch bệnh, gặm nhấm niềm tin vừa được xây dựng. Nhiều gia đình lén lút gói ghém đồ đạc, những ánh mắt nhìn nhau đầy ám chỉ, bàn tán về việc bỏ chạy vào sâu nội địa, nơi họ tin là an toàn hơn. Những gánh hàng, những túi vải được chuẩn bị vội vã, ẩn dưới những mái hiên khuất nẻo, như những vết thương hở trong lòng ngôi làng. Tiếng gà gáy vẫn vang lên, tiếng động vật xa xăm vẫn vọng lại từ rừng, nhưng tất cả đều trở nên lạc lõng, bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít và nỗi sợ hãi đang dâng lên.
Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhanh nhẹn, đã sớm nắm bắt được tình hình. Hắn chạy đến gần Lâm Dịch, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng, không còn chút ngây ngô nào thường thấy. "Đại ca, tình hình không ổn rồi. Nhiều người đang bàn nhau bỏ đi... họ sợ Thẩm Đại Nhân sẽ trả thù, rồi quân địch tràn đến." Hắn ngừng lại, nuốt khan, "Đại Nương Lý vừa nói với tiểu đệ rằng, bà con ở xóm Đông đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ đêm đến là lên đường."
Lâm Dịch nheo mắt. Hắn biết, tin tức về việc đoàn dân tị nạn thoát khỏi vòng vây của Thẩm Đại Nhân, dù là một chiến thắng nhỏ, lại chính là lưỡi dao hai lưỡi. Nó chứng minh khả năng của hắn, nhưng cũng đẩy Thẩm Đại Nhân vào thế đường cùng, khiến hắn ta càng trở nên điên cuồng. Và điều đó, trong mắt những người dân thường, không phải là cơ hội, mà là m���t mối đe dọa trực tiếp.
"Ta biết." Lâm Dịch đáp, giọng trầm hơn bình thường, nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh lạ lùng. Hắn không có vẻ gì là giật mình hay hoảng hốt, chỉ là trầm tư hơn. Trong tâm trí hắn, một cuộc chiến đấu khác đang diễn ra, một cuộc chiến chống lại nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng. "Không thể để họ bỏ đi. Nếu căn cứ tan rã, mọi thứ sẽ sụp đổ." Hắn thầm nghĩ. Một khi lòng người đã ly tán, bất kể tường thành có kiên cố đến mấy, vũ khí có sắc bén đến đâu, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự đoàn kết chính là nền tảng của sinh tồn trong thời loạn. Nếu họ bỏ đi, họ sẽ trở thành những con mồi yếu ớt trên đường, và Thôn Làng Sơn Cước sẽ mất đi sức mạnh, mất đi những con người đã cùng nhau xây dựng nó. Đây không chỉ là việc bảo vệ một nhóm người, mà là bảo vệ cả một ý niệm về một cộng đồng tự cường.
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, ánh mắt nàng dõi theo những người dân đang lén lút gói ghém. Nàng thở dài khe khẽ. "Lâm Dịch, chúng ta phải làm gì đó. Nếu họ bỏ đi, chúng ta sẽ mất đi lực lượng lao động, mất đi tinh thần. Và quan trọng hơn, họ sẽ phải đối mặt với nguy hiểm gấp bội trên đường." Giọng nàng đầy lo lắng, nhưng vẫn không kém phần kiên định. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của chiến tranh, nàng hiểu rằng sự phân tán chỉ dẫn đến cái chết.
Lâm Dịch gật đầu. "Nhị Cẩu, ngươi đi nắm bắt thêm thông tin, xem có những ai đang có ý định bỏ đi, và họ dự định sẽ đi đâu. Đồng thời, cố gắng trấn an họ sơ bộ, nói rằng chúng ta sẽ có phương án, không thể hành động vội vàng."
"Vâng, đại ca!" Trần Nhị Cẩu không chút do dự, lập tức xoay người chạy đi, hòa vào đám đông, đôi mắt nhanh nhẹn dò xét, tai lắng nghe từng tiếng thì thầm. Hắn tin vào Lâm Dịch một cách tuyệt đối, và hắn biết, đại ca sẽ không bao giờ để mọi người phải chịu thiệt thòi.
Lâm Dịch đưa mắt nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt phức tạp. "Bạch cô nương, tập hợp tất cả những người có uy tín trong làng, những trưởng bối, những người từng là trưởng nhóm dân quân. Chúng ta cần một cuộc họp khẩn cấp." Hắn hít một hơi sâu, quyết định đã được đưa ra. Cuộc chiến này, hắn sẽ phải thắng. Thắng bằng lý lẽ, bằng niềm tin, bằng sự thật. Hắn không thể để Thôn Làng Sơn Cước trở thành một ngôi làng ma, một pháo đài rỗng.
Bạch Vân Nhi gật đầu, lập tức quay đi, những bước chân nhanh nhẹn ẩn chứa sự quyết đoán. Nàng hiểu gánh nặng đang đè lên vai Lâm Dịch, và nàng sẽ làm tất cả để hỗ trợ hắn. Ánh mắt Lâm Dịch vẫn dõi theo những người dân đang lo lắng, trầm tư. Hắn biết, đây sẽ là một trận chiến khó khăn hơn bất kỳ trận chiến nào trên chiến trường, bởi lẽ hắn phải chiến đấu với chính nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng người. Hắn phải thuyết phục họ rằng, hy vọng vẫn còn, và sự đoàn kết chính là con đường sống duy nhất.
***
Giữa trưa, khi mây đen đã bao phủ kín bầu trời và những cơn gió mạnh hơn bắt đầu thổi ào ạt qua những mái nhà tranh, sân làng Thôn Làng Sơn Cước đã chật kín người. Hàng trăm người dân tị nạn và dân làng tụ tập đông đủ, khuôn mặt ai cũng hiện rõ vẻ mệt mỏi, sợ hãi và khắc khoải chờ đợi. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, những tiếng thì thầm đã biến mất, thay vào đó là một sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng lá cây xào xạc làm nền cho nỗi bất an đang dâng trào.
Lâm Dịch bước lên một bục gỗ đơn giản được dựng vội vã. Vóc dáng gầy gò của hắn dường như bị nuốt chửng bởi không gian rộng lớn và sự lo lắng của đám đông. Tuy nhiên, khi hắn đứng thẳng, đôi mắt sâu thẳm, sắc bén ấy quét qua từng gương mặt, từng ánh mắt đang đổ dồn vào hắn, một sự tĩnh lặng lan tỏa. Hắn không nói gì ngay, chỉ im lặng quan sát, như muốn thấu hiểu tận cùng nỗi sợ hãi đang ngự trị trong lòng mỗi người. Hắn nhìn thấy những đôi mắt đỏ hoe vì mất ngủ, những bờ vai rũ xuống vì gánh nặng lo toan, những bàn tay chai sạn siết chặt lấy nhau, tìm kiếm sự an ủi.
Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, đứng gần bục, gương mặt ông cũng không giấu được vẻ lo lắng. Tuy nhiên, đôi mắt tinh anh của ông vẫn hướng về Lâm Dịch với một sự tin tưởng nhất định. Bên cạnh ông là Đại Nương Lý, khuôn mặt phúc hậu thường ngày giờ đây đầy vẻ run rẩy, đôi tay liên tục vặn vào nhau. Nàng đại diện cho nỗi lo sợ cụ thể, hiện hữu của những người mẹ, người vợ.
Cuối cùng, sự im lặng bị phá vỡ bởi một tiếng thì thầm đầy sợ hãi từ đám đông, rồi nhanh chóng lan ra thành những câu hỏi, những tiếng than vãn.
"Lâm công tử, chúng tôi... chúng tôi có nên đi không? Nghe nói quân địch tàn bạo lắm, Thẩm Đại Nhân lại đang giận dữ..." Đại Nương Lý không kìm được nữa, giọng nàng run rẩy vang lên, mang theo nỗi lo sợ tột cùng của một người mẹ. "Con cái chúng tôi còn nhỏ, chúng tôi không muốn chúng phải chịu khổ nữa..."
"Đúng vậy! Chúng tôi đã mất tất cả một lần rồi, không muốn mất thêm lần nữa!" Một dân tị nạn khác, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ, cất tiếng. Giọng hắn khản đặc, ánh mắt tuyệt vọng. "Chúng tôi đã tin tưởng các vị, đi theo các vị đến đây. Nhưng nếu nơi này không còn an toàn, liệu chúng tôi có thể tự mình tìm một con đường sống khác không?"
Những lời nói ấy như châm ngòi cho một làn sóng bất an. Nhiều người bắt đầu gật gù, ánh mắt dao động. Nỗi sợ hãi tập thể có thể biến thành một cơn sóng thần, cuốn phăng tất cả. Lâm Dịch cảm nhận được sức ép khủng khiếp từ những ánh mắt ấy, từ những lời nói chất chứa bi thương. Gánh nặng trách nhiệm đè lên vai hắn, nặng tựa ngàn cân. Hắn biết, một lời nói sai lầm lúc này có thể phá hủy tất cả những gì hắn đã dày công gây dựng.
Hắn giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người giữ trật tự. Động tác của hắn không quá mạnh mẽ, nhưng lại ẩn chứa một sự trầm ổn kỳ lạ, khiến những tiếng ồn ào nhỏ dần, rồi im bặt. Hắn đợi cho đến khi sự im lặng hoàn toàn bao trùm sân làng, chỉ còn tiếng gió và tiếng lòng người đang thổn thức.
"Ta hiểu nỗi lo của các vị." Lâm Dịch cuối cùng cũng cất tiếng. Giọng hắn trầm ổn, không quá lớn, nhưng lại có một sức nặng lạ thường, đủ để xuyên thấu qua tiếng gió và những bức tường sợ hãi trong lòng người. "Ta hiểu, bởi vì ta cũng là một con người, cũng biết sợ hãi. Ta cũng từng đứng trước những lựa chọn sinh tử, cũng từng mất mát."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào lòng người. Hắn không nói suông về những lời hứa hẹn hão huyền, mà chạm vào nỗi đau chung của họ. "Nhưng các vị hãy nhìn xem. Chúng ta đã cùng nhau trải qua những gì? Chúng ta đã cùng nhau vượt qua những khó khăn nào?" Hắn bắt đầu bài phát biểu của mình, không bằng những lời hô hào sáo rỗng, mà bằng những sự thật hiển nhiên. "Khi các vị bị Thẩm Đại Nhân phong tỏa, bị đẩy vào đường cùng, ai là người đã dang tay giúp đỡ? Ai là người đã phá vòng vây để đưa các vị đến nơi an toàn này?" Hắn không đề cập thẳng tên mình, nhưng tất cả đều hiểu hắn đang nói về ai, về sự kiện ở Chương 604.
"Chẳng phải chính chúng ta đã làm điều đó sao? Chẳng phải Bang Hắc Sa, những kẻ mà các vị luôn sợ hãi, cũng đã đứng về phía chúng ta, bảo vệ lộ trình của các vị sao? Chẳng phải Binh trưởng Triệu, người đại diện cho binh lính Đại Hạ, c��ng đã đón tiếp các vị bằng cả tấm lòng sao?"
Những lời nói của Lâm Dịch như những giọt mưa làm dịu đi không khí căng thẳng. Những gương mặt lo lắng bắt đầu thả lỏng đôi chút, ánh mắt hiện lên sự suy tư. Họ nhớ lại khoảnh khắc kinh hoàng khi bị bao vây, nhớ lại cảm giác được giải thoát, được chào đón. Hắn không chỉ gợi lại ký ức, mà còn củng cố niềm tin vào "chúng ta" – một tập thể, một cộng đồng. Hắn không nói về những điều vĩ đại, mà tập trung vào những sự kiện đã thực sự xảy ra, những bằng chứng cụ thể mà họ đã tận mắt chứng kiến, tận tai nghe thấy. Đây chính là tri thức, là mưu lược của hắn, dùng sự thật để trấn an lòng người.
***
Đầu giờ chiều, mưa nhẹ hạt bắt đầu lất phất rơi, làm dịu đi không khí căng thẳng bao trùm sân làng. Mùi đất ẩm và mùi khói gỗ quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, vừa quen thuộc vừa u buồn. Lâm Dịch vẫn đứng trên bục gỗ, giọng nói trầm ổn của hắn tiếp tục vang vọng, không to nhưng đủ sức mạnh để kéo giữ tâm trí của từng ng��ời dân.
"Ta hiểu nỗi lo của các vị. Chiến tranh là tàn khốc, và sự trả thù của những kẻ có quyền lực là không thể tránh khỏi," hắn nói, không né tránh sự thật phũ phàng. "Nhưng hãy nhìn xem, chúng ta đã cứu được hàng trăm người khỏi bàn tay Thẩm Đại Nhân. Chúng ta đã có thuốc men, có lương thực dự trữ, có những người biết cách tự chữa trị cho mình." Hắn nhắc đến thành quả từ Chương 605, về hệ thống y tế cộng đồng vừa được xây dựng. "Chẳng phải điều đó chứng minh chúng ta có khả năng tự bảo vệ sao? Chẳng phải nó cho thấy chúng ta không phải là những con cừu non chờ bị xẻ thịt?"
Hắn nhìn sâu vào mắt từng người, không hề né tránh. "Rời đi lúc này, các vị sẽ đi đâu? Ai sẽ bảo vệ các vị trên đường đi? Liệu vùng đất mới có thực sự an toàn hơn? Hay các vị sẽ lại trở thành những người tị nạn không nhà, không cửa, không biết ngày mai sẽ ra sao, như cái cách mà các vị đã từng?" Lời nói của hắn không phải là đe dọa, mà là một sự phân tích thực tế, lạnh lùng và tàn nhẫn, về hậu quả của một quyết đ��nh thiếu suy nghĩ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chạy trốn không phải là giải pháp vĩnh viễn. Chạy trốn chỉ là tạm hoãn nỗi sợ hãi, để rồi đối mặt với nó một lần nữa, trong một hoàn cảnh yếu thế hơn."
Hắn giơ tay chỉ về phía những công sự phòng thủ đang được xây dựng dở dang ở rìa làng, những bức tường đất thô sơ nhưng vững chãi, những chướng ngại vật bằng gỗ nhọn hoắt. "Ở đây, chúng ta có nhau, có tường thành, có vũ khí, và quan trọng nhất là chúng ta đoàn kết! Chúng ta có những người đã từng cầm súng, có những người nông dân kiên cường, có những người phụ nữ mạnh mẽ. Chúng ta có kiến thức để tự bảo vệ mình khỏi bệnh tật, có khả năng cầm vũ khí để chống lại kẻ thù!"
Lão Hồ, người vẫn im lặng lắng nghe từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng ông trầm ấm, đầy uy tín. "Lâm công tử nói đúng. Ta già rồi, từng thấy nhiều cảnh loạn lạc. Ta đã chứng kiến nhiều ngôi làng tan rã vì sợ hãi, nhiều gia đình ly tán vì chạy trốn vô vọng. Chạy trốn không phải là cách. Chỉ có ��oàn kết mới sống sót!" Ông nhìn về phía đám đông, đôi mắt tinh anh nheo lại. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Nhưng Lâm công tử, dù tuổi còn trẻ, lại có cái nhìn xa trông rộng, có tấm lòng vì dân. Những gì hắn làm, không phải vì lợi ích riêng, mà vì tất cả chúng ta."
Lời nói của Lão Hồ, một trưởng bối được kính trọng, có sức nặng không kém gì Lâm Dịch. Nó củng cố niềm tin trong lòng những người vẫn còn hoài nghi. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt kiên định. Hắn đi vòng quanh đám đông, vỗ vai một số người, ánh mắt như muốn nói: "Tin tưởng Lâm đại ca đi, hắn sẽ không làm chúng ta thất vọng đâu!"
Bạch Vân Nhi đứng lặng lẽ phía sau Lâm Dịch, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Nàng đã thấy hắn lãnh đạo quân sự, tổ chức dân sự, và giờ đây, nàng thấy hắn lãnh đạo bằng lời nói, bằng sự thấu hiểu lòng người. Hắn không chỉ là một chiến lược gia, mà còn là một nhà lãnh đạo bẩm sinh, người có thể biến nỗi sợ hãi thành quyết tâm, biến sự hoang mang thành niềm tin.
Mưa vẫn lất phất, nhưng không khí không còn nặng nề như trước. Những gương mặt căng thẳng dần thả lỏng. Ánh mắt lo lắng dần chuyển thành sự suy tư, rồi thành sự đồng tình. Họ bắt đầu nhận ra rằng, lời nói của Lâm Dịch không chỉ là những lời hứa hẹn, mà là một bản kế hoạch sinh tồn được xây dựng trên nền tảng của sự thật và những thành quả đã đạt được. Họ nhớ lại cảm giác được an toàn khi đến đây, nhớ lại những kiến thức y tế vừa học được, nhớ lại những công trình phòng thủ đang dần thành hình.
Lâm Dịch biết, hắn đã thắng một nửa trận chiến. Niềm tin, dù mong manh, đã quay trở lại. Hắn đã gieo vào lòng họ hạt giống của sự tự cường, của lòng dũng cảm. Giờ đây, chỉ còn một việc duy nhất, đó là biến những niềm tin ấy thành hành động cụ thể.
***
Mưa đã tạnh hẳn khi chiều tà buông xuống, để lại một bầu trời trong xanh đến lạ thường sau cơn giông, và những vũng nước đọng lấp lánh phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. Không khí trở nên mát mẻ, trong lành, mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây. Sân làng giờ đây không còn là nơi của những tiếng thì thầm sợ hãi, mà là một công trường nhộn nhịp, đầy sức sống.
Hầu hết người dân, sau bài phát biểu đầy thuyết phục của Lâm Dịch, đã được trấn an. Họ không còn bàn tán về việc bỏ đi nữa, mà thay vào đó, ánh mắt họ hiện lên sự quyết tâm, một ngọn lửa nhỏ được thắp lên trong bóng tối của nỗi sợ hãi. Họ bắt đầu tham gia vào các hoạt động phòng thủ một cách tự nguyện, nhiệt tình. Lâm Dịch không lãng phí một chút thời gian nào. Hắn ra lệnh cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ tổ chức ngay một buổi luyện tập dân quân quy mô lớn. Tiếng hô hào của Vương Đại Trụ vang dội khắp làng, pha lẫn với tiếng búa đập, tiếng cưa gỗ, tiếng đá va chạm vào nhau.
"Anh em! Lâm công tử đã nói rồi! Chúng ta phải tự bảo vệ mình! Cố lên!" Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đứng giữa sân làng, tay cầm một thanh gỗ lớn, thị phạm những động tác cơ bản. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết. "Cầm chắc vũ khí! Đứng vững! Đồng lòng! Chúng ta không còn sợ hãi nữa!"
Dân quân, bao gồm cả những người nông dân chất phác và những dân tị nạn từng chịu khổ, tập trung đông đảo. Họ cầm những cây gậy tre, những thanh gỗ, hoặc bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí, bắt chước động tác của Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Dù còn vụng về, nhưng tinh thần hăng hái của họ là không thể phủ nhận.
Đồng thời, Lâm Dịch cũng huy động người dân sửa chữa và củng cố thêm các công sự phòng thủ. Những bức tường đất được đắp cao hơn, chắc chắn hơn. Những hào sâu được đào rộng hơn, cắm thêm chông tre sắc nhọn. Tiếng búa đập côm cốp, tiếng xẻng đào đất đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng của sự lao động và ý chí.
Lâm Dịch không đứng một chỗ chỉ đạo. Hắn đi lại giữa những người dân đang làm việc, trực tiếp trò chuyện, động viên, và phân công nhiệm vụ. Hắn cúi xuống giải thích cho một nhóm phụ nữ cách đào hầm trú ẩn đơn giản, rồi lại quay sang hướng dẫn một tốp đàn ông cách gia cố cổng làng. Hắn vỗ vai m��t cụ già đang miệt mài gọt chông tre, nói lời cảm ơn chân thành.
"Lâm công tử, tôi tuy già nhưng vẫn còn chút sức, có thể giúp vận chuyển đá!" Một dân làng lớn tuổi, với mái tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn còn tinh anh, nói với Lâm Dịch, giọng ông đầy nhiệt huyết.
Lâm Dịch nở nụ cười nhẹ, gật đầu cảm ơn. "Cám ơn Lão Trương. Mỗi viên đá chúng ta đặt xuống hôm nay, là một viên gạch cho sự an toàn của chúng ta ngày mai. Mỗi giọt mồ hôi chúng ta đổ ra, là một giọt nước tưới cho hy vọng của Thôn Làng Sơn Cước."
Hắn tiếp tục chỉ đạo công việc, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Niềm tin vào căn cứ và vào Lâm Dịch dần được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết. Sự sợ hãi không biến mất hoàn toàn, nhưng nó đã nhường chỗ cho một ý chí kiên cường, một tinh thần đoàn kết mạnh mẽ. Thôn Làng Sơn Cước không còn là một nơi chốn tạm bợ, mà đang dần biến thành một pháo đài nhỏ, một nơi mà người dân tin rằng họ có thể tự bảo vệ mình, chống lại bất kỳ mối đe dọa nào.
Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu, Vư��ng Đại Trụ, Lão Hồ, Đại Nương Lý – tất cả họ đều đang làm phần việc của mình, hòa mình vào dòng chảy của sự lao động và hy vọng. Nhìn cảnh tượng ấy, Lâm Dịch cảm thấy một sức mạnh mới dâng trào trong lồng ngực. Hắn biết, cuộc chiến vẫn còn dài, và những thử thách phía trước sẽ còn khốc liệt hơn gấp bội. Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều, những tin tức về các thế lực tu hành bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, và cả những bí ẩn về Cổ Ngọc Phù và linh khí mỏng manh – tất cả đều là những ngọn núi lớn đang chờ đợi hắn. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có một cộng đồng kiên cường, một tập thể đoàn kết. Chính sự đoàn kết và tinh thần chiến đấu này sẽ là yếu tố then chốt giúp họ đối phó với những thử thách khốc liệt hơn trong tương lai, đặc biệt là khi chiến tranh chính thức bùng nổ. Kỹ năng lãnh đạo và khả năng thấu hiểu lòng người của Lâm Dịch đã được khẳng định, đặt nền móng cho việc hắn trở thành một thủ lĩnh không chính thức mạnh mẽ hơn trong thời loạn. Sự nhấn mạnh vào việc củng cố phòng thủ và dân quân cho thấy Thôn Làng Sơn Cước đang dần biến thành một pháo đài nhỏ, sẵn sàng cho những cuộc đối đầu lớn.
Ánh hoàng hôn dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong Thôn Làng Sơn Cước, những ngọn lửa vẫn cháy sáng, soi rọi những gương mặt hăng say lao động. Đó không chỉ là ngọn lửa sưởi ấm, mà còn là ngọn lửa của hy vọng, của ý chí sinh tồn, bùng cháy mãnh liệt giữa loạn ly. Lâm Dịch đứng đó, hít một hơi thật sâu bầu không khí se lạnh của đêm, cảm nhận sự nặng nề của trách nhiệm nhưng cũng cả sự kiên cường đang trỗi dậy. Hắn biết, đêm nay, họ sẽ ngủ yên hơn, bởi họ đã lựa chọn đứng lên chiến đấu, thay vì chạy trốn trong vô vọng. Và đó chính là khởi đầu của một sức mạnh mới, được sinh ra từ tro tàn của sợ hãi.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.