Lạc thế chi nhân - Chương 605: Y Dụ Giữa Khói Lửa: Bài Học Sinh Tồn
Tiếng đập bàn chói tai của Thẩm Đại Nhân vẫn còn vang vọng đâu đó trong tâm trí lão quản gia, như một lời đe dọa không ngừng. Nhưng ở Thôn Làng Sơn Cước, nơi gió biên thùy vẫn lùa về se lạnh, một nhịp sống khác đang diễn ra, khẩn trương nhưng cũng đầy hy vọng. Vài ngày đã trôi qua kể từ khi đoàn dân tị nạn cuối cùng được Bang Hắc Sa hộ tống an toàn về đến đây, và trong khi Thẩm Đại Nhân đang nghiến răng nghiến lợi lên kế hoạch trả đũa, Lâm Dịch lại đang đối mặt với một cuộc chiến khác, thầm lặng hơn nhưng không kém phần cam go: cuộc chiến chống lại bệnh tật và sự suy yếu của con người.
Sáng sớm, bầu trời Thôn Làng Sơn Cước còn vương những đ��m mây xám xịt, báo hiệu một ngày se lạnh. Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi bước đi trên con đường đất lầy lội, hai bên là những túp lều tạm bợ dựng vội từ gỗ, bạt, thậm chí là rơm rạ. Đây là khu vực tạm trú dành cho hàng trăm dân tị nạn mới đến, những người đã may mắn thoát khỏi lưỡi hái chiến tranh nhưng lại đang đứng trước một hiểm họa khác, âm thầm hơn. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa nhỏ quyện vào mùi ẩm mốc của đất, mùi thức ăn nấu vội và cả mùi cơ thể của những người đã lâu không được tắm rửa tươm tất. Nó tạo nên một bầu không khí đặc quánh, vừa mộc mạc của làng quê, vừa mang nặng nỗi lo âu của những kiếp người lưu lạc.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Thân hình gầy gò của hắn hơi khom xuống, đôi mắt sâu thẳm quét một lượt qua khung cảnh trước mắt. Hắn không nói gì, nhưng từng cử chỉ, ánh nhìn đều toát lên vẻ trầm tư và một sự căng thẳng nội tại. Những vết thương nhỏ, những cơn ho khan của trẻ con, những đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và mệt mỏi… tất cả hiện lên rõ ràng dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm. Hắn nhìn thấy một người phụ nữ trẻ đang cố gắng dỗ dành đứa con nhỏ đang quấy khóc vì sốt, một vết xước sâu trên tay một ông lão đang bắt đầu mưng mủ, hay một nhóm trẻ con đang chơi đùa cạnh vũng nước đọng, nơi mà theo kiến thức hiện đại của hắn, ẩn chứa vô vàn mầm bệnh.
"Tình hình này không ổn," Lâm Dịch trầm giọng, phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn khàn khàn vì sương sớm và nỗi lo lắng chất chứa. "Nếu dịch bệnh bùng phát, hậu quả còn thảm khốc hơn cả chiến tranh. Chúng ta có thể chống lại quân địch bằng gươm đao, nhưng đối với bệnh tật, sự thiếu hiểu biết chính là tử huyệt."
Bạch Vân Nhi, dáng người thon thả nhưng đầy nghị lực, đi bên cạnh hắn, vẻ mặt cũng không giấu được sự lo lắng. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng đã lấm tấm bụi đường. "Ta biết, công tử. Suốt mấy ngày nay, ta đã cố gắng phân phát thuốc men và lương thực dự trữ, nhưng số lượng quá ít ỏi. Nguồn cung từ bên ngoài thì bị Thẩm Đại Nhân cắt đứt, ngay cả những chuyến hàng nhỏ cũng rất khó khăn. Nhân lực y tế thì chỉ có Hồ Gia Gia và vài đệ tử của ông ấy, không thể nào cáng đáng nổi cho hàng trăm người thế này." Nàng ngừng lại, thở dài một tiếng. "Chúng ta cần nguồn thuốc men và nhân lực y tế, nhưng mọi thứ đều khan hiếm, đặc biệt sau khi Thẩm Đại Nhân cắt nguồn cung."
Lâm Dịch không đáp lời ngay. Hắn tiếp tục quan sát, đôi mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất. Cái ý nghĩ về việc "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu" lại trỗi dậy mạnh mẽ trong tâm trí hắn. Nó không chỉ là sự sinh tồn của cá nhân hắn, mà là sự sinh tồn của cả cộng đồng này, những người đã tin tưởng và gửi gắm hy vọng vào hắn. Hắn nhớ lại những bài học về vệ sinh dịch tễ, về tầm quan trọng của nước sạch, về cách ly người bệnh mà hắn từng được học ở thế giới cũ. Chúng là những kiến thức cơ bản đến mức hiển nhiên ở thời đại của hắn, nhưng lại là những "bí mật" cứu mạng ở nơi đây.
"Chúng ta không thể chờ đợi nguồn cung từ bên ngoài," Lâm Dịch nói, giọng đầy kiên quyết. "Và cũng không thể trông cậy vào một vài thầy thuốc. Chúng ta phải biến mỗi người dân thành một thầy thuốc cho chính mình và gia đình họ. Ít nhất là những kiến thức cơ bản nhất." Hắn dừng lại trước một túp lều, nơi một người mẹ trẻ đang hoảng loạn vì đứa con nhỏ của mình. Vết thương trên chân đứa bé đã sưng tấy, đỏ ửng. Lâm Dịch nhẹ nhàng lại gần, cúi xuống kiểm tra. Mùi mủ tanh nồng xộc vào mũi hắn. "Vết thương này đã nhiễm trùng nặng. Nếu không xử lý kịp thời, đứa bé có thể mất chân, thậm chí là cả tính mạng."
Bạch Vân Nhi nhìn cảnh đó với đôi mắt xót xa. Nàng đã quen với sự khắc nghiệt của cuộc sống, nhưng chứng kiến những sinh linh bé nhỏ vật lộn với bệnh tật lại là một nỗi đau khác. "Nhưng công tử... dân chúng ở đây quen với việc tìm thầy lang. Việc thay đổi thói quen của họ e là không dễ. Hơn nữa, việc giảng giải những kiến thức y lý phức tạp cho những người dân chất phác này..."
Lâm Dịch đứng thẳng dậy, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những ngọn núi xanh thẫm ẩn hiện trong màn sương. "Không cần y lý phức t���p, Vân Nhi. Chỉ cần những điều đơn giản nhất, thiết thực nhất. Rửa tay trước khi ăn, đun sôi nước trước khi uống, không để rác thải bừa bãi, xử lý vết thương đúng cách... Đó là những điều có thể cứu sống hàng trăm người." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Chúng ta không có thời gian để bi quan hay chờ đợi. Chúng ta phải hành động."
Nàng gật đầu, sự lo lắng trong đôi mắt dần nhường chỗ cho sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. "Công tử nói phải. Vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?"
"Từ Hồ Gia Gia," Lâm Dịch đáp. "Ông ấy là người có uy tín, có kiến thức y thuật cổ truyền. Chúng ta sẽ kết hợp cái cũ và cái mới, để dân chúng dễ tiếp nhận hơn." Hắn tin rằng, với tư duy logic và khả năng thích nghi của mình, hắn có thể tìm ra cách truyền đạt những kiến thức hiện đại nhất một cách đơn giản, dễ hiểu nhất cho những người dân nơi đây. Bởi lẽ, hắn biết rõ, trong một thế giới mà sự công bằng là điều xa xỉ, "tri thức là vũ khí mạnh nhất" để sinh tồn, để bảo vệ những người mình yêu thương. Và giờ đây, tri thức về sức khỏe, vệ sinh chính là vũ khí mà hắn cần trang bị cho cộng đồng của mình.
*****
Chiều cùng ngày, ánh nắng yếu ớt xuyên qua những kẽ hở của mái tranh, rọi xuống nền đất nện trong căn nhà nhỏ của Hồ Gia Gia. Mùi thảo dược nồng nàn, quen thuộc vẫn bao trùm không gian, gợi lên sự yên bình và tĩnh lặng thường thấy ở nơi đây, nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng ấy đã bị phá vỡ bởi một cuộc thảo luận đầy tâm huyết. Hồ Gia Gia, với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng và bộ râu dài chấm ngực, đang ngồi đối diện Lâm Dịch, đôi mắt từ bi nhưng cũng đầy kinh nghiệm dõi theo từng cử chỉ của thiếu niên. Ông không nói nhiều, chỉ lắng nghe.
"Hồ Gia Gia," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ổn, pha chút khẩn trương. "Cháu đến đây là có một chuyện vô cùng quan trọng muốn thỉnh cầu ông giúp đỡ." Hắn trình bày ý tưởng về một chương trình huấn luyện y tế cơ bản cho dân làng và dân tị nạn, không chút vòng vo. "Tình hình dịch bệnh và thương tích trong dân tị nạn hiện nay rất đáng báo động. Nếu chúng ta không hành động kịp thời, sẽ có rất nhiều người phải bỏ mạng không phải vì gươm đao mà vì bệnh tật."
Hồ Gia Gia nhắm mắt lại, trầm ngâm vuốt râu. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của chiến tranh và bệnh dịch trong cuộc đời mình. "Lâm công tử, ý tưởng của cậu không sai. Quả thực, số lượng người bệnh ngày càng tăng, và những vết thương nhỏ cũng dễ dàng biến thành bệnh nặng. Lão phu và đám đệ tử đã cố gắng hết sức, nhưng sức người có hạn." Ông mở mắt, nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Tuy nhiên, để thay đổi thói quen của dân làng không phải chuyện một sớm một chiều. Họ quen với việc tìm thầy lang khi ốm đau, quen với việc cúng bái thần linh. Hơn nữa, nguồn thuốc men, vật tư của chúng ta cũng chẳng còn bao nhiêu. Làm sao có thể đủ cho hàng trăm người học và thực hành?" Hồ Gia Gia thở dài một tiếng, nỗi lo âu hiện rõ trên gương mặt già nua. "Ý tưởng của cậu hay, nhưng dân làng quen với thầy lang, và vật tư đâu mà dùng? Hơn nữa, những kiến thức này... liệu họ có tin không?"
Lâm Dịch hiểu rõ những lo ngại của Hồ Gia Gia. Hắn biết rằng việc thay đổi nhận thức là một quá trình dài và khó khăn, đặc biệt là ở một thế giới mà mê tín và y thuật truyền thống đã ăn sâu vào tiềm thức con người. Nhưng hắn cũng biết rằng, "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và không có gì thiết thực hơn việc tự cứu lấy mình.
"Về vật tư, cháu sẽ tìm cách giải quyết," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. Hắn tin rằng với mạng lưới thương hội của Bạch Vân Nhi và một chút mưu mẹo, hắn có thể xoay sở được những vật liệu cơ bản nhất như vải sạch, kim chỉ, và một số loại thảo dược dễ kiếm. "Cái chính là thay đổi tư duy, Hồ Gia Gia. Chúng ta phải cho họ thấy rằng sức khỏe của họ nằm trong tay họ, chứ không phải nằm ở thầy lang hay thần linh. Chúng ta sẽ không bác bỏ y thuật cổ truyền, mà sẽ kết hợp nó với những kiến thức vệ sinh, sơ cứu cơ bản. Ví dụ, việc rửa tay, đun sôi nước uống không hề mâu thuẫn với việc dùng thảo dược chữa bệnh. Ngược lại, chúng còn bổ trợ cho nhau."
Hắn lấy ra một bản đồ cũ, phác thảo đơn giản. "Cháu đã nghĩ ��ến một chương trình huấn luyện đơn giản, tập trung vào ba điều chính: vệ sinh cá nhân và môi trường, cách nhận biết triệu chứng bệnh thông thường, và sơ cứu vết thương cơ bản. Chúng ta có thể dùng những ví dụ thực tế, dễ hiểu để minh họa. Ví dụ như nước đun sôi có thể diệt trừ 'những con trùng nhỏ bé không nhìn thấy được' gây bệnh, hay việc băng bó sạch sẽ có thể giúp vết thương mau lành và không bị 'ma quỷ xâm nhập'." Hắn dùng những ngôn ngữ mà người dân cổ đại có thể dễ dàng tiếp nhận, mặc dù trong đầu hắn, đó là vi khuẩn và nhiễm trùng.
Bạch Vân Nhi ngồi bên cạnh, tay cầm bút lông và cuộn giấy, ghi chép tỉ mỉ từng lời của Lâm Dịch. Nàng không ngừng suy nghĩ về cách để biến những ý tưởng này thành hiện thực, về việc làm sao để tổ chức, để tìm kiếm vật tư, để thuyết phục dân chúng. Khả năng tổ chức và quản lý của nàng chính là một trong những tài sản quý giá nhất mà Lâm Dịch có được.
Hồ Gia Gia lắng nghe chăm chú, đôi mắt dần sáng lên. Ông đã sống cả đời trong y thuật, và ông hiểu rằng s��� sạch sẽ là điều kiện tiên quyết để chữa bệnh. "Những con trùng nhỏ bé không nhìn thấy được..." ông lẩm bẩm, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khóe môi. "Cách nói này thật thú vị. Lão phu có đọc trong Thần Nông Bách Thảo Phổ rằng có những bệnh do 'khí độc' xâm nhập. Có lẽ, những 'con trùng' mà cậu nói chính là 'khí độc' đó chăng?" Ông nhìn Lâm Dịch với vẻ ngưỡng mộ, hiểu rằng thiếu niên này đang mang đến một luồng gió mới, một cách nhìn nhận mới mẻ về bệnh tật.
"Có thể lắm, Hồ Gia Gia," Lâm Dịch gật đầu. "Và chúng ta có thể dùng kiến thức của ông về thảo dược để chế biến các loại thuốc sát trùng đơn giản, hay các loại trà giúp tăng cường sức đề kháng. Chúng ta sẽ không dạy họ trở thành thầy lang, mà là giúp họ có đủ kiến thức để tự bảo vệ mình và gia đình trước những hiểm nguy rình rập."
Cuộc thảo luận kéo dài cho đến khi ánh chiều tà bao phủ căn nhà nhỏ. Cuối cùng, Hồ Gia Gia đứng dậy, cúi đầu một cách trang trọng trước Lâm Dịch. "Lâm công tử, cậu có tấm lòng nhân ái và trí tuệ hơn người. Lão phu nguyện dốc hết sức mình để giúp cậu thực hiện ý tưởng này. Dù có khó khăn đến mấy, chúng ta cũng phải thử. Bởi lẽ, cái mạng người là quan trọng nhất."
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Cảm ơn Hồ Gia Gia. Cháu tin rằng với sự giúp đỡ của ông, chúng ta sẽ làm được. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, chúng ta sẽ dùng tri thức đó để bảo vệ những sinh mạng này." Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Thẩm Đại Nhân vẫn là một mối đe dọa, chiến tranh vẫn đang rình rập, nhưng ít nhất, hắn đã gieo được một hạt mầm hy vọng, một hạt mầm của sự tự cường trong lòng cộng đồng này.
*****
Vài ngày sau đó, dưới ánh nắng nhẹ nhàng của buổi sáng, sân làng Thôn Làng Sơn Cước trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Không phải vì chợ phiên hay lễ hội, mà là vì một sự kiện lạ lẫm: buổi huấn luyện y tế cộng đồng đầu tiên. Một bục gỗ đơn giản được dựng ở trung tâm sân, nơi Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò của hắn nổi bật giữa đám đông dân làng và dân tị nạn. Gió se lạnh vẫn thổi, mang theo mùi đất ẩm và khói bếp, nhưng không khí xung quanh bục giảng lại nóng hơn bởi sự tò mò và cả hoài nghi.
Những gương mặt mệt mỏi, khắc khổ của dân tị nạn vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt họ đã thấp thoáng một tia hy vọng. Họ ngồi bệt xuống đất, hoặc đứng tựa vào nhau, lắng nghe Lâm Dịch nói. Hắn không dùng những lời lẽ hoa mỹ hay phức tạp, mà nói thẳng vào vấn đề, bằng một giọng rõ ràng, trầm ổn, đủ sức thu hút sự chú ý.
"Hỡi bà con," Lâm Dịch bắt đầu, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt. "Chiến tranh đã lấy đi của chúng ta quá nhiều. Nhưng có một kẻ thù khác, âm thầm hơn, nguy hiểm hơn, đó là bệnh tật. Một vết thương nhỏ, nếu không được xử lý đúng cách, có thể cướp đi sinh mạng. Một bát nước bẩn, có thể gây ra dịch bệnh cho cả làng." Hắn dừng lại, cho lời nói của mình thấm vào lòng người. "Sức khỏe là vũ khí quan trọng nhất của chúng ta. Không có sức khỏe, chúng ta không thể lao động, không thể chiến đấu, không thể bảo vệ gia đình mình."
Hắn tiếp tục giảng giải về tầm quan trọng của vệ sinh cá nhân, về việc rửa tay bằng tro bếp và nước sạch trước khi ăn, về việc đun sôi nước trước khi uống. Hắn giải thích bằng những ví dụ đơn giản, dễ hình dung. "Hãy tưởng tượng, trong nước chưa đun sôi có những 'con trùng nhỏ bé' mà mắt thường không thấy được. Chúng ta uống vào, chúng sẽ vào bụng, cắn phá lục phủ ngũ tạng, khiến chúng ta đau ốm. Nhưng khi nước được đun sôi, lửa sẽ tiêu diệt hết những 'con trùng' đó, giúp nước trở nên an toàn." Hắn cũng nói về việc giữ gìn vệ sinh môi trường, không xả rác bừa bãi, không để nước đọng thành vũng.
Ban đầu, có tiếng rì rầm bàn tán, một số người tỏ vẻ hoài nghi. "Nước đun sôi? Chúng ta vẫn uống nước suối bao đời nay có sao đâu?" một người đàn ông chất phác hỏi.
Lâm Dịch mỉm cười. "Đúng vậy, nhưng bà con có thấy những lúc cả làng bỗng nhiên bị đau bụng, tiêu chảy không? Đó chính là do 'con trùng' trong nước gây ra. Chúng ta uống nước sạch hơn, sẽ khỏe mạnh hơn. Có sức khỏe, mới có thể vượt qua thời loạn này." Hắn nhấn mạnh vào khía cạnh "sinh tồn", điều mà ai cũng quan tâm.
Sau phần giảng lý thuyết của Lâm Dịch, Hồ Gia Gia bước lên. Ông không nói nhiều, mà trực tiếp bắt đầu các thao tác thực hành. "Lão phu sẽ chỉ cho bà con cách sơ cứu những vết thương đơn giản." Ông lấy ra một chiếc khăn vải trắng sạch, một bó thảo dược đã được giã nát, và một lọ nước trong vắt. "Đây là nước đã được đun sôi để nguội. Trước hết, bất cứ vết thương nào, dù nhỏ đến mấy, cũng phải được rửa sạch."
Ông dùng chiếc khăn thấm nước, nhẹ nhàng lau sạch một vết cắt giả định trên tay của một đệ tử. "Rửa sạch vết thương là để loại bỏ 'khí độc' và bụi bẩn. Sau đó, chúng ta sẽ dùng lá trầu không giã nát, đắp lên vết thương. Lá trầu không có tính ấm, giúp cầm máu và làm sạch vết thương." Hồ Gia Gia vừa nói, vừa làm, động tác nhanh nhẹn, dứt khoát. "Nhưng nhớ, phải là lá trầu không sạch, rửa kỹ trước khi giã."
Vương Đại Trụ và Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ của mình, cũng đứng cạnh Hồ Gia Gia, hỗ trợ hướng dẫn bà con thực hành. Vương Đại Trụ, dù vẻ ngoài cục mịch, lại rất nghiêm túc học hỏi. Hắn cầm một mảnh vải, cố gắng băng bó một vết thương giả trên tay Lý Hổ. "Này Lý Hổ, xem ta băng có chắc không? Sợ nó lại tuột ra." Lý Hổ bật cười, nhưng cũng chỉnh lại cho Vương Đại Trụ. "Phải buộc chặt, nhưng đừng quá chặt, cản máu. Hồ Gia Gia nói thế mà."
Dần dần, sự tò mò của dân làng chiến thắng sự hoài nghi. Họ bắt đầu tập trung lắng nghe, và rồi bắt đầu thực hành. Những tấm vải sạch được phân phát, cùng với một ít thảo dược dễ kiếm. Tiếng ho khan của trẻ nhỏ thưa dần, nhường chỗ cho tiếng rì rầm trao đổi, tiếng hỏi đáp, và cả những tiếng cười nhẹ nhõm khi một người nào đó hoàn thành được thao tác băng bó.
Bạch Vân Nhi đi lại giữa đám đông, ghi chép tỉ mỉ danh sách những người tham gia, phân phát vật tư và giải đáp thắc mắc. Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng ánh lên sự ngưỡng mộ. Hắn không chỉ là một người lãnh đạo quân sự, mà còn là một người thầy, một người mang đến hy vọng và tri thức.
Lâm Dịch quan sát cảnh tượng trước mắt, một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Dịch bệnh, đói kém, chiến tranh vẫn còn đó. Thẩm Đại Nhân có thể đang lên kế hoạch trả đũa, và quân địch có thể tấn công bất cứ lúc nào. Cuộc sống ở thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn phải luôn chiến đấu để bảo vệ những gì mình trân trọng. Nhưng ít nhất, hôm nay, hắn đã gieo vào lòng những con người này hạt giống của tri thức, của sự tự cường. Hắn đã cho họ thấy rằng, dù trong hoàn cảnh khốc liệt nhất, họ vẫn có thể tự bảo vệ mình, tự cứu lấy mình.
Khi mặt trời dần lặn, nhuộm đỏ sân làng, buổi huấn luyện kết thúc. Dân làng ra về, trên tay mang theo những mảnh vải, những gói thảo dược, và quan trọng hơn, là những kiến thức mới mẻ. Lâm Dịch đứng trên bục gỗ, nhìn theo bóng lưng họ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia hy vọng. Hắn biết, sự chuẩn bị y tế cơ bản này sẽ là nền tảng vững chắc giúp cộng đồng của hắn vượt qua những dịch bệnh hoặc thương vong lớn trong các trận chiến và khó khăn sắp tới, tạo lợi thế đáng kể so với các vùng khác. Vai trò của Hồ Gia Gia sẽ được nâng cao, trở thành một nhân vật có ảnh hưởng lớn trong việc chăm sóc sức khỏe cộng đồng dưới sự dẫn dắt của hắn. Bạch Vân Nhi tiếp tục chứng tỏ năng lực quản lý và tổ chức hiệu quả, trở thành cánh tay đắc lực không thể thiếu của Lâm Dịch trong cả các vấn đề dân sự. Việc Lâm Dịch đưa kiến thức hiện đại vào thực tiễn cuộc sống không chỉ y tế mà còn các lĩnh vực khác, sẽ dần thay đổi nhận thức của người dân, tạo ra một cộng đồng mạnh mẽ và tiến bộ hơn trong bối cảnh loạn lạc này.
Hắn thở dài, hít một hơi thật sâu bầu không khí se lạnh buổi hoàng hôn, mùi khói gỗ và thảo dược quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự sống và hy vọng. Cuộc chiến sinh tồn vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có một cộng đồng đang dần trưởng thành, một cộng đồng được trang bị tri thức, và đó chính là sức mạnh lớn nhất của hắn.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.