Lạc thế chi nhân - Chương 604: Phá Vòng Vây: Liên Minh Dưới Bóng Tối
Màn đêm buông xuống Thôn Làng Sơn Cước, kéo theo cái lạnh se sắt của cuối thu. Ánh trăng lưỡi liềm mỏng manh ẩn hiện sau những cụm mây xám bạc, chỉ đủ soi rõ những đường nét mờ ảo của mái nhà tranh và hàng cây cổ thụ già nua đứng lặng lẽ. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ khe cửa, tạo thành một vệt sáng yếu ớt trên nền đất ẩm ướt. Tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, mang theo hơi ẩm lạnh của sương đêm, thỉnh thoảng lại có tiếng chó sủa vọng từ xa, hay tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng. Bên trong, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng.
Lâm Dịch ngồi giữa bàn, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt: Bạch Vân Nhi điềm tĩnh nhưng ánh mắt ẩn chứa sự lo lắng, Trần Nhị Cẩu ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm nghị khác hẳn thường ngày, Vương Đại Trụ thì nghiêng người về phía trước, nắm chặt nắm đấm như sẵn sàng xông pha bất cứ lúc nào, còn Binh trưởng Triệu, ông ta chỉ thở dài, mái tóc muối tiêu lốm đốm bạc rũ xuống, vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt sạm nắng.
“Tình thế đã đến nước này,” Lâm Dịch mở lời, giọng trầm thấp, rõ ràng, phá vỡ sự im lặng nặng nề. Hắn đặt tay lên tấm bản đồ cũ kỹ trải giữa bàn, ngón tay chỉ vào những con đường mòn uốn lượn như những mạch máu trên một cơ thể đang hấp hối. “Thẩm Đại Nhân đã phong tỏa hầu hết các con đường chính, biến chúng thành cái bẫy để hắn trục lợi. Các đoàn di tản của chúng ta, những người dân vô tội, đang mắc kẹt giữa vòng vây của hắn và nguy hiểm từ quân địch bên ngoài. Nếu chúng ta không hành động ngay, họ sẽ chết đói, chết bệnh, hoặc tệ hơn là rơi vào tay những kẻ cướp bóc do Thẩm Đại Nhân gián tiếp tạo ra. Chúng ta cần một con đường khác, một con đường cứu sinh, dù nó có nguy hiểm đến mấy.”
Hắn dừng lại, cho phép những lời nói của mình thấm vào tâm trí mọi người. Trong đầu Lâm Dịch, những tính toán phức tạp vẫn đang xoay vần. *“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,”* hắn tự nhủ, một cảm giác chua chát dâng lên trong lòng. *“Và trong thời loạn lạc này, sự sống còn của những người mình quan tâm còn quan trọng hơn bất kỳ nguyên tắc nào.”* Việc phải dựa vào những thế lực ngầm như Bang Hắc Sa không nằm trong dự tính ban đầu của hắn, không phù hợp với những giá trị mà hắn từng được dạy dỗ ở thế giới cũ. Nhưng Thẩm Đại Nhân đã đẩy hắn đến đường cùng. Hắn không thể ngồi yên nhìn người dân chết dần chết mòn vì sự tham lam của một tên quan lại thối nát, trong khi bản thân mình còn có chút năng lực để thay đổi cục diện.
Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Liệu Bang Hắc Sa có đáng tin không? Giang hồ vốn trọng lợi, liệu chúng ta có bị phản bội? Hơn nữa, việc cấu kết với chúng, dù là bất đắc dĩ, cũng sẽ để lại những vết nhơ khó gột rửa. Một khi đã dính líu, việc thoát ra sẽ không dễ dàng.” Nàng hiểu Lâm Dịch đang nghĩ gì, nhưng sự thận trọng của một thương nhân lâu năm khiến nàng không thể không cân nhắc đến mọi rủi ro, không chỉ là rủi ro trước mắt mà còn là hệ lụy lâu dài. Nàng lo lắng cho Lâm Dịch, lo lắng cho Thôn Làng Sơn Cước sẽ bị cuốn vào một vòng xoáy phức tạp hơn.
Lâm Dịch gật đầu, thừa nhận mối lo ngại của nàng. “Ngươi nói không sai, Vân Nhi. Giang hồ không có chữ tín, chỉ có lợi ích. Nhưng chính vì vậy mà chúng ta có thể lợi dụng. Thẩm Đại Nhân đã cắt đứt nguồn lợi của hầu hết các thương nhân và cả những thế lực ngầm muốn kiếm chác từ việc vận chuyển hàng hóa. Bang Hắc Sa, với thế lực hùng hậu và mạng lưới phân bố rộng khắp, chắc chắn cũng bị ảnh hưởng. Các tuyến đường bí mật của Bang chủ cũng bị hắn tìm cách thâm nhập, đúng không? Lợi nhuận của Bang Hắc Sa chắc chắn đã giảm sút đáng kể trong thời gian gần đây.” Hắn tạm dừng, ánh mắt quét qua từng người, tìm kiếm sự đồng tình. “Kẻ thù của kẻ thù là bạn. Chúng ta sẽ không trông chờ vào lòng tốt của chúng, mà là vào sự tính toán lợi hại của chúng. Hơn nữa, ta không yêu cầu họ chiến đấu vì chúng ta, mà là mở đường. Chúng ta có thể cung cấp cho họ một tuyến đường an toàn, một cơ hội để họ tiếp tục làm ăn, đổi lại sự bảo đảm an toàn cho các đoàn di tản trên những con đường mà chỉ chúng mới biết rõ. Một con đường mà Thẩm Đại Nhân không ngờ tới, hoặc không có đủ lực lượng để kiểm soát.”
Binh trưởng Triệu thở dài thườn thượt, hai tay day day thái dương, vẻ mặt càng thêm mệt mỏi. “Nếu có thể giúp dân, tôi sẽ phối hợp. Nhưng danh nghĩa quân đội không thể trực tiếp cấu kết với giang hồ. Điều đó sẽ gây ra đại loạn, và ta sẽ bị triều đình xử tội chết ngay lập tức. Ta chỉ có thể hỗ trợ gián tiếp, bằng cách tạo ra áp lực giả lên các tuyến đường khác, hoặc phái quân tuần tra ở những khu vực trọng yếu để Thẩm Đại Nhân không thể dồn hết lực lượng của hắn vào một mối.” Ông ta hiểu sự cần thiết, nhưng cũng bị ràng buộc bởi những quy tắc của một hệ thống đang mục ruỗng. Sự bất lực của ông ta trước sự thối nát của triều đình lại càng tô đậm thêm hình ảnh một Đại Hạ đang trên bờ vực sụp đổ, một vương triều mà ngay cả những người lính trung thành nhất cũng không thể bảo vệ dân chúng một cách công khai.
*“Đây chính là vấn đề,”* Lâm Dịch thầm nghĩ. *“Những người tốt thì bị trói buộc bởi luật lệ cũ, bởi những danh nghĩa hão huyền, còn những kẻ xấu thì tự do hoành hành. Đó là lý do tại sao một người như mình phải bước ra khỏi khuôn khổ, phải dùng những thủ đoạn không mấy ‘chính thống’ để đạt được mục đích.”* Hắn biết mình đang đi một nước cờ nguy hiểm, có thể dẫn đến những hệ lụy khó lường, nhưng sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự sống của hàng trăm con người vô tội đang chờ đợi quyết định của hắn.
“Ta hiểu điều đó, Binh trưởng,” Lâm Dịch trấn an, giọng điệu kiên định. “Chúng ta sẽ không yêu cầu ông ra mặt. Sự hỗ trợ của ông đã là rất lớn rồi. Vương Đại Trụ, ngươi hãy chuẩn bị dân quân như đã nói. Chia thành các đội nhỏ, cải trang thành người dân bình thường để hộ tống các đoàn di tản. Chúng ta sẽ ưu tiên những phụ nữ, trẻ em và người già yếu. Khi cần thiết, hãy sử dụng vũ lực để dẹp bỏ những kẻ cản trở, nhưng phải thật khéo léo, tránh để lộ thân phận. Nhiệm vụ của các ngươi là bảo vệ họ an toàn đến điểm tập kết mới, nơi chúng ta đã chuẩn bị lương thực và nơi trú ẩn tạm thời.”
Vương Đại Trụ lập tức đứng dậy, vẻ mặt cương nghị, đầy hào hứng. “Rõ, đại ca! Cứ tin tưởng vào dân quân của chúng ta. Bọn chúng không phải loại dễ bắt nạt đâu.” Những lời nói chất phác nhưng đầy dứt khoát của Vương Đại Trụ như một liều thuốc an thần nhẹ nhàng trong không khí căng thẳng, xoa dịu phần nào những lo lắng của mọi người.
Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ngươi sẽ đi cùng ta. Ta cần ngươi làm tai mắt, và nếu cần, làm cầu nối với những người chúng ta sẽ gặp. Nhớ kỹ, cẩn trọng trong từng lời nói, từng cử chỉ.”
Trần Nhị Cẩu không chút do dự, gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt sáng rực. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”
Cuối cùng, ánh mắt Lâm Dịch dừng lại ở Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, ngươi vẫn sẽ tiếp tục công việc ‘đàm phán’ với các thương nhân. Hãy để Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương H���i thấy rằng việc hợp tác với chúng ta sẽ mang lại lợi ích lớn hơn việc cúi đầu trước Thẩm Đại Nhân. Chúng ta sẽ tạo ra một mạng lưới song song, một ‘con đường sinh mệnh’ mới không chỉ cho Thôn Làng Sơn Cước mà còn cho cả khu vực này, một khi chúng ta phá vỡ thế độc quyền của Thẩm Đại Nhân. Điều quan trọng là phải khiến cho Thẩm Đại Nhân cảm thấy hắn đang mất dần quyền kiểm soát, mất dần nguồn lợi mà không thể xác định rõ ràng kẻ đứng sau. Hắn phải e dè trước một thế lực mà hắn không thể nhìn thấy.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, nở một nụ cười nhẹ đầy tự tin. “Ta hiểu. Để ta đích thân đi gặp Trương Quản Sự. Ta tin rằng hắn sẽ không từ chối một cơ hội như vậy, nhất là khi ta mang đến cho hắn không chỉ lợi nhuận, mà còn là sự bảo vệ khỏi tên Thẩm Đại Nhân tham lam kia.”
Lâm Dịch vạch ra trên tấm bản đồ những con đường mòn nhỏ bé, những dòng sông, những khu rừng rậm mà hắn đã nghiên cứu kỹ lưỡng từ trước, kết hợp với thông tin thu thập từ các đầu mối thương nhân và dân địa phương. H���n chỉ rõ những điểm tập kết, những nơi ẩn nấp, và cả những vị trí mà Bang Hắc Sa có thể thiết lập các trạm trung chuyển bí mật. Kế hoạch này không chỉ đơn thuần là di tản dân, mà còn là một đòn giáng mạnh vào hệ thống trục lợi của Thẩm Đại Nhân, một đòn kinh tế và chính trị đầy mưu lược. Hắn biết, để đối phó với một con cáo già như Thẩm Đại Nhân, hắn không thể chỉ dùng sức mạnh. Hắn cần mưu kế, cần sự tinh xảo, và trên hết, cần sự kiên nhẫn. Sự căng thẳng trong căn phòng dần chuyển hóa thành một quyết tâm sắt đá. Tất cả đều hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến chống lại quân địch bên ngoài, mà còn là cuộc chiến chống lại sự mục ruỗng từ bên trong, một cuộc chiến đòi hỏi sự dũng cảm, trí tuệ và một ý chí kiên cường để bảo vệ những gì còn sót lại của nhân tính trong thời loạn lạc này. Màn đêm và tiếng mưa như nuốt chửng những âm mưu và quyết tâm trong căn phòng nhỏ, nhưng bên trong, ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên.
***
Thành Thiên Phong về đêm vẫn còn vương vấn chút hơi tàn của sự náo nhiệt ban ngày, nhưng càng về khuya, những con phố càng chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn ánh đèn lồng hắt ra từ vài quán trọ còn mở cửa, hay tiếng bước chân vội vã của những kẻ đi đêm. Quán Trọ Lạc Nguyệt, một nơi nổi tiếng với những kẻ giang hồ và thương nhân lui tới, vẫn còn sáng đèn. Mùi rượu nồng, mùi thức ăn chiên xào và khói gỗ thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với hơi sương nhẹ bao phủ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa sôi động vừa ẩn chứa sự nguy hiểm.
Trong một căn phòng riêng biệt trên lầu hai, với ánh đèn dầu leo lét và bức rèm dày che kín cửa sổ, Lâm Dịch và Trần Nhị Cẩu đang ngồi đối diện với một người đàn ông có thân hình to lớn, vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn với bộ râu quai nón rậm rạp và một vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm. Hắn chính là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, Bang chủ Long Hổ. Hắn mặc một bộ giáp da màu đen sẫm, bên hông đeo một cây đại đao lớn, toát ra vẻ uy hiếp khó tả. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua Lâm Dịch như muốn xuyên thấu mọi bí mật, như một con mãnh thú đang thăm dò con mồi.
“Lâm công tử quả là có gan,” Thủ Lĩnh Long Hổ gằn giọng, tiếng nói khàn đục như tiếng đá mài, rót một chén rượu tự mình rồi đẩy về phía Lâm Dịch. “Dám đường hoàng đến địa bàn của Bang Hắc Sa ta, lại còn có ý muốn hợp tác. Ngươi không sợ ta ‘tiếp đãi’ ngươi một bữa cơm đoàn viên dưới suối vàng sao?” Hắn nhếch mép cười khẩy, để lộ hàm răng trắng bóc trong bóng tối, một nụ cười không hề có chút thiện ý nào. Mùi rượu nồng nặc và mùi mồ hôi đặc trưng của kẻ thường xuyên lăn lộn trên giang hồ tỏa ra từ người hắn, hòa cùng mùi khói và ẩm mốc của căn phòng, tạo nên một cảm giác ngột ngạt.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, bình thản như không. Hắn không chạm vào chén rượu, chỉ khẽ đẩy nó về lại. “Bang chủ Long Hổ nổi tiếng là người trọng lợi, không phải là kẻ vô cớ gây thù chuốc oán. Ta đến đây là để mang đến lợi ích, không phải để tìm chết. Vả lại, nếu Bang chủ muốn ra tay, e là ta đã không thể ngồi đây uống rượu với ngài rồi.” Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của đối phương, không chút nao núng, ánh mắt kiên định và sắc bén. *“Nghi kỵ là bản năng của giang hồ. Mình cần phải thể hiện sự tự tin và giá trị của bản thân, không cho hắn thấy bất kỳ sự yếu đuối nào. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong tình huống này, sự tự tin vào tri thức của mình chính là thứ cần thiết nhất.”*
Trần Nhị Cẩu ngồi cạnh Lâm Dịch, tay đặt hờ lên chuôi dao giắt bên hông, ánh mắt cảnh giác quét quanh căn phòng, quan sát từng động tĩnh nhỏ nhất của những thuộc hạ Bang Hắc Sa đang đứng rải rác trong bóng tối. Anh đã quen với những tình huống nguy hiểm, và sự tin tưởng tuyệt đối v��o Lâm Dịch khiến anh sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
Thủ Lĩnh Long Hổ nheo mắt, vẻ mặt có chút bất ngờ trước sự điềm tĩnh đến đáng sợ của Lâm Dịch. Hắn hớp một ngụm rượu lớn, sau đó đặt mạnh chén xuống bàn, tạo ra một tiếng va chạm khô khốc. “Ha! Miệng lưỡi cũng sắc bén đấy. Được rồi, nói đi, lợi ích ngươi nói là gì? Bang Hắc Sa ta không làm việc không công. Ngươi đừng có nói những lời hoa mỹ vô dụng.”
“Lợi ích của Bang chủ, của dân chúng, và của cả ta, đều nằm ở việc phá vỡ sự độc quyền của Thẩm Đại Nhân,” Lâm Dịch đáp, giọng vẫn bình thản, nhưng từng câu từng chữ đều sắc bén và logic, không nhanh không chậm. Hắn bắt đầu phân tích tình hình, như một nhà chiến lược đang vạch ra một ván cờ. “Thẩm Đại Nhân đang phong tỏa các tuyến đường vận chuyển, ép giá, cắt đứt mọi nguồn cung để trục lợi trong lúc chiến loạn. Điều này không chỉ gây khó khăn cho dân chúng, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến nguồn thu của các bang phái giang hồ, bao gồm cả Bang Hắc Sa. Các tuyến đường bí mật của Bang chủ cũng bị hắn tìm cách thâm nhập, đúng không? Lợi nhuận của Bang Hắc Sa chắc chắn đã giảm sút đáng kể trong thời gian gần đây, và điều đó thì không vui vẻ chút nào.”
Thủ Lĩnh Long Hổ không nói gì, nhưng ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ khó chịu, cùng với một cái gật đầu nhẹ không thể nhận ra, chứng tỏ Lâm Dịch đã nói đúng trọng tâm, chạm đúng vào nỗi đau của hắn. Sự thật là Thẩm Đại Nhân đã gây ra không ít phiền toái cho Bang Hắc Sa, làm hao hụt không ít nhân lực và tài lực của hắn, thậm chí còn khiến hắn mất đi một vài tuyến đường làm ăn béo bở.
Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu trở nên thuyết phục hơn, như đang vẽ ra một bức tranh đầy hấp dẫn. “Ta có thứ Bang chủ cần, và Bang chủ có thứ ta cần. Ta cần một con đường an toàn để di tản dân lành và vận chuyển hàng hóa thiết yếu, một con đường mà Thẩm Đại Nhân không thể ngăn cản. Bang chủ cần lợi nhuận, cần khôi phục lại thế lực, và có lẽ, cần cả một cơ hội để trả đũa Thẩm Đại Nhân vì những gì hắn đã gây ra, phải không?”
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh Long Hổ, đợi chờ phản ứng. “Ta sẽ cung cấp cho Bang chủ một tuyến đường vận chuyển mới, ít bị Thẩm Đại Nhân kiểm soát, và cam kết đảm bảo an toàn cho việc giao thương của Bang chủ trên con đường đó. Đổi lại, Bang chủ sẽ giúp ta hộ tống các đoàn dân tị nạn qua những con đường bí mật của mình. Ta cũng sẽ cung cấp cho Bang chủ những thông tin quý giá về các hoạt động của Thẩm Đại Nhân, giúp Bang chủ tránh được những cạm bẫy và thậm chí, làm suy yếu thế lực của hắn.”
Thủ Lĩnh Long Hổ im lặng một lúc lâu, ánh mắt sắc bén xoáy sâu vào Lâm Dịch, như đang cân nhắc từng lời nói. Hắn không phải kẻ ngu dốt, hắn hiểu rõ những lời Lâm Dịch nói là sự thật, và cơ hội này thực sự hấp dẫn. Cơ hội để thoát khỏi sự chèn ép của Thẩm Đại Nhân và kiếm chác trong thời loạn lạc là điều hắn không thể bỏ qua. Tuy nhiên, hắn vẫn giữ thái độ nghi ngờ, vì giang hồ vẫn là giang hồ. “Ngươi nói thì hay đấy. Nhưng ta cần tín vật. Một thứ gì đó đủ nặng để ta tin Lâm công tử không chỉ là kẻ nói suông, mà là một đối tác đáng để Bang Hắc Sa ta mạo hiểm, một thứ mà ngay cả tên Thẩm Đại Nhân cũng phải e ngại.”
Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối, và một chút bí ẩn. Hắn từ từ đưa tay vào trong áo, rút ra một cuộn giấy da cũ kỹ, được niêm phong cẩn thận bằng một dấu triện nhỏ. Hắn đặt cuộn giấy lên bàn, đẩy nhẹ về phía Thủ Lĩnh Long Hổ. Cảm giác lạnh lẽo của giấy da cũ mờ ám trong ánh đèn.
“Đây là một phần trong sổ sách của Thẩm Đại Nhân, ghi chép lại những giao dịch mờ ám của hắn với các thế lực bên ngoài, những khoản tham ô từ ngân khố triều đình, và cả những âm mưu hãm hại các quan lại thanh liêm. Ta đã mất không ít công sức để có được nó. Ta tin rằng, với cuộn sổ sách này, Bang chủ không chỉ có thể bảo vệ bản thân, mà còn có thể gây áp lực đáng kể lên Thẩm Đại Nhân, thậm chí là khiến hắn thân bại danh liệt. Đây không chỉ là lợi ích, mà còn là vũ khí, một vũ khí có thể hạ gục một tên quan lại mà không cần phải đổ máu trực tiếp.”
Thủ Lĩnh Long Hổ thận trọng cầm lấy cuộn giấy, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc. Hắn nhìn kỹ dấu triện, rồi bóc niêm phong, mở cuộn giấy ra. Ánh đèn dầu leo lét hắt lên những dòng chữ viết tay nhỏ li ti, ghi lại những con số, những cái tên và những địa điểm đầy bí ẩn. Khuôn mặt dữ tợn của hắn dần thay đổi, từ nghi ngờ chuyển sang sự kinh ngạc, rồi cuối cùng là một nụ cười rạng rỡ đầy hiểm ác, lộ rõ sự hài lòng.
“Hay! Hay lắm, Lâm công tử!” Hắn vỗ mạnh xuống bàn, khiến chén rượu rung lên bần bật, một tiếng động khô khốc vang vọng trong căn phòng. “Ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng! Với cái này, Thẩm Đại Nhân có muốn thoát cũng khó! Được, ta chấp nhận giao dịch này. Bang Hắc Sa sẽ mở đường cho ngươi, và sẽ bảo vệ những đoàn dân tị nạn của ngươi. Nhưng ngươi phải nhớ, ta chỉ làm những gì có lợi cho ta. Nếu một ngày nào đó ngươi không còn giá trị, hoặc ngươi dám phản bội ta, thì đừng trách đại đao của ta không có mắt!” Hắn gằn giọng, ánh mắt lóe lên vẻ đe dọa, nhưng rõ ràng là hắn đã bị thuyết phục. Mối quan hệ giữa Lâm Dịch và Bang Hắc Sa đã chính thức được thiết lập, một mối liên minh phức tạp dưới bóng tối.
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt kiên định. “Ta hiểu. Ta cũng chỉ làm những gì có lợi cho ta và những người ta cần bảo vệ. Chúng ta là đối tác, không phải bằng hữu. Chỉ cần chúng ta cùng có lợi, mối hợp tác này sẽ bền vững. Nếu Bang chủ làm đúng cam kết, ta hứa sẽ mang đến cho Bang chủ nhiều lợi ích hơn nữa trong tương lai. Thời loạn lạc này, kẻ nắm được thông tin, nắm được nguồn lực, chính là kẻ làm chủ.”
Thủ Lĩnh Long Hổ cười ha hả, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng, át đi cả tiếng ồn ào từ bên ngoài, mang theo sự sảng khoái sau khi đạt được một thỏa thuận có lợi. “Được! Hảo hán! Ngươi cứ chờ tin tốt của ta! Ngày mai, các đoàn dân tị nạn của ngươi sẽ thấy con đường mới!” Hắn đứng dậy, vỗ mạnh vào vai Lâm Dịch, lực mạnh đến mức khiến Lâm Dịch suýt chút nữa là loạng choạng. Mùi rượu, mùi mồ hôi và mùi nguy hiểm từ Thủ Lĩnh Long Hổ phả vào mặt Lâm Dịch, nhưng h���n vẫn không hề nao núng. Hắn biết, mình vừa bước vào một ván cờ đầy rủi ro, nhưng đây là con đường duy nhất để sinh tồn và bảo vệ những người thân yêu.
***
Rạng sáng, màn sương mù dày đặc như một tấm chăn khổng lồ bao phủ lấy Con Đường Mòn Cổ, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài bước chân. Con đường đất gồ ghề, mọc đầy cây cối dại hai bên, thỉnh thoảng lại có những cột mốc đá cổ rêu phong, như những người lính gác im lìm của một thời đã xa. Tiếng lá xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng côn trùng kêu rỉ rả không ngừng, và tiếng bước chân lạo xạo của hàng trăm con người đang di chuyển trong bóng tối mờ ảo. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt của sương đêm thấm vào từng lớp áo, khiến mọi người rùng mình, cảm nhận rõ sự khắc nghiệt của đêm đông.
Đoàn dân tị nạn, chủ yếu là phụ nữ, trẻ em và người già yếu, đang di chuyển một cách cẩn trọng, từng bước nặng nề trên con đường mòn lầy lội. Khuôn mặt họ khắc khổ, mệt mỏi, ánh mắt đầy lo âu nhưng cũng thấp thoáng một tia hy vọng mong manh về một tương lai tốt đẹp hơn. Những bộ quần áo cũ kỹ, vá víu càng làm nổi bật sự khó khăn mà họ đang phải gánh chịu, nhưng không ai dám than vãn. Họ chỉ biết tin vào Lâm Dịch, vào những người đã hứa sẽ đưa họ đến nơi an toàn.
Phía trước đoàn người, Vương Đại Trụ đi đầu, thân hình vạm vỡ, cao lớn, mặc dù cũng đã thấm mệt vì cả đêm không ngủ nhưng vẫn cố gắng giữ vững bước chân. Hắn quay đầu lại, cố gắng nhìn xuyên qua màn sương, cất giọng nói khàn khàn nhưng đầy kiên định: “Cố lên bà con! Sắp tới nơi an toàn rồi! Cứ đi theo dấu chân của ta, đừng tách đoàn!” Hắn biết mình đang nói dối một phần, vì ngay cả hắn cũng không chắc chắn tuyệt đối về sự an toàn, nhưng những lời động viên đó là tất cả những gì hắn có thể cho họ lúc này. Hắn nhớ lại lời Lâm Dịch dặn dò: "Hãy bảo vệ họ như bảo vệ gia đình của mình." và điều đó tiếp thêm sức mạnh cho hắn.
Xung quanh đoàn người, xen kẽ với dân quân của Vương Đại Trụ, là những bóng người lầm lũi của Bang Hắc Sa. Bọn chúng không mặc trang phục thống nhất, mỗi tên một vẻ, nhưng đều toát ra vẻ hung hãn, nguy hiểm. Chúng đi lại như những bóng ma trong màn sương, đôi mắt sắc lạnh liên tục dò xét xung quanh, cảnh giác với mọi tiếng động, mọi dấu hiệu bất thường. Mùi đất ẩm, mùi lá mục hòa lẫn với mùi mồ hôi và mùi thuốc súng thoang thoảng từ vũ khí của bọn chúng, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ của thiên nhiên và hiểm nguy.
Bỗng nhiên, một tiếng còi chói tai vang lên từ phía trước, phá tan sự yên tĩnh của màn sương, khiến cả đoàn người giật mình thon thót. Tiếp theo là tiếng la hét, tiếng bước chân dồn dập và ánh đuốc chập chờn xuyên qua lớp sương mù, như những đốm lửa ma quái trong đêm tối. “Dừng lại! Không ngờ chúng lại đi đường này! Đuổi theo! Không được để một ai thoát!” Một tên thủ hạ của Thẩm Đại Nhân, mặc bộ giáp trụ cũ kỹ, gào lên, giọng the thé, đầy vẻ hung hăng. Hắn dẫn đầu một toán lính của Thẩm Đại Nhân, có vẻ như đã được lệnh truy đuổi gắt gao, không cho phép bất kỳ ai vượt qua.
Sự hỗn loạn ập đến. Đoàn dân tị nạn hoảng sợ, tiếng trẻ con khóc thét, tiếng phụ nữ la thất thanh, cố gắng tìm nơi ẩn nấp. Vương Đại Trụ lập tức rút thanh đại đao ra, chặn ngang đường, gầm lên: “Dân quân đâu! Bảo vệ bà con!” Dân quân nhanh chóng dàn trận, tạo thành một lá chắn mỏng manh che chắn cho đoàn người. Ánh mắt họ đầy sợ hãi, nhưng cũng đầy kiên quyết. Họ là những nông dân, không phải binh lính chuyên nghiệp, nhưng họ có lòng dũng cảm của những người bảo vệ gia đình mình.
Tuy nhiên, trước khi lính của Thẩm Đại Nhân kịp tiếp cận, những thành viên của Bang Hắc Sa đã hành động. Chúng không dàn trận đối đầu trực diện như quân đội, mà lao vào như những con thú săn mồi. Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, tiếng rên rỉ, tiếng la hét vang lên giữa màn sương, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của bạo lực. Bang Hắc Sa không dùng những chiêu thức hoa mỹ, chúng chiến đấu một cách tàn bạo và hiệu quả, mỗi đòn đánh đều mang theo sát khí. Một tên thủ hạ của Bang Hắc Sa, với khuôn mặt đầy sẹo, dùng thanh đoản kiếm của mình nhanh chóng kết liễu hai tên lính của Thẩm Đại Nhân chỉ trong chớp mắt. Chúng quen thuộc địa hình, lợi dụng màn sương và những bụi cây rậm rạp để ẩn nấp, rồi bất ngờ tấn công từ mọi phía, khiến quân địch không kịp trở tay.
“Đồ khốn! Chúng là Bang Hắc Sa!” Một tên lính của Thẩm Đại Nhân kêu lên trong hoảng loạn khi thấy những dấu hiệu đặc trưng của bang phái này, sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Sự phối hợp của Bang Hắc Sa và dân quân, tuy không chính thức nhưng lại vô cùng hiệu quả. Dân quân tập trung vào việc bảo vệ dân lành, tạo vòng vây chắc chắn, trong khi Bang Hắc Sa thì như những mũi dao sắc bén, xuyên thủng đội hình địch, gây ra sự hoảng loạn và thương vong lớn.
Vương Đại Trụ thấy vậy, cũng không chần chừ. Hắn vung đại đao, chặn đứng một tên lính đang cố gắng vượt qua. “Lùi về! Lùi về sau ta!” Hắn gầm lên, cố gắng giữ vững trận địa. Mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương hắn, nhưng ý chí của hắn không hề suy suyển. Hắn biết, đây là trận chiến vì sự sống còn của những người dân vô tội, và hắn không thể để họ thất v���ng.
Trận giao tranh không kéo dài quá lâu. Lính của Thẩm Đại Nhân, vốn không ngờ sẽ gặp phải sự kháng cự dữ dội và có tổ chức như vậy, nhanh chóng bị đánh tan tác. Nhiều tên bị thương nặng, số khác bỏ chạy tán loạn vào trong rừng sâu, cố gắng thoát khỏi những bóng ma của Bang Hắc Sa. Một số tên lính nằm lại trên con đường mòn, máu tươi nhuộm đỏ đất ẩm, mùi tanh nồng xộc lên trong không khí lạnh lẽo, một minh chứng cho sự tàn khốc của cuộc chiến.
Thủ Lĩnh Long Hổ không có mặt tại đây, nhưng những thuộc hạ tinh nhuệ nhất của hắn đã thực hiện đúng lời hứa. Sau khi đẩy lùi địch, một tên thủ hạ của Bang Hắc Sa, với vẻ mặt lạnh lùng, quay sang Vương Đại Trụ. “Đường đã thông. Các ngươi tiếp tục đi đi. Bọn ta sẽ dọn dẹp nơi này.”
Vương Đại Trụ gật đầu, lòng thầm cảm ơn nhưng không dám nói ra. Hắn quay lại với đoàn dân tị nạn, cố gắng trấn an họ. “Không sao rồi bà con! Tiếp tục đi thôi! Chúng ta đã an toàn!” Tiếng khóc thét dần lắng xuống, thay vào đó là những tiếng thở phào nhẹ nhõm, và những bước chân lại tiếp tục lăn bánh trên con đường mòn phủ sương, mang theo hy vọng và một chút sợ hãi còn sót lại. Họ đã vượt qua được cửa ải đầu tiên, nhưng ai biết được còn bao nhiêu cửa ải nữa đang chờ đợi phía trước.
***
Trong phủ Thẩm Đại Nhân tại Thành Thiên Phong, không khí đặc quánh sự giận dữ. Nắng gắt ban sớm chiếu thẳng vào sảnh đường rộng lớn, làm lộ rõ những mảnh vỡ của một chiếc bình sứ quý giá nằm lăn lóc trên nền gạch hoa. Mùi hương trầm thoang thoảng trong phòng, nhưng không thể át đi mùi của sự tức giận và thất bại đang bốc lên ngùn ngụt từ vị chủ nhân của phủ.
Thẩm Đại Nhân, với thân hình gầy gò và chòm râu bạc phơ, đang đứng giữa sảnh, khuôn mặt dài cau có biến dạng vì giận dữ. Hắn mặc bộ quan phục chỉnh tề, nhưng sự chỉnh tề đó càng làm nổi bật sự hỗn loạn trong nội tâm hắn. Đôi mắt mưu mô, tính toán của hắn giờ đây đỏ ngầu, ánh lên vẻ căm hờn, như thể muốn thiêu đốt mọi thứ xung quanh.
“Vô dụng! Một đám phế vật!” Hắn gào lên, tiếng nói the thé vang vọng khắp sảnh đường, khiến mấy tên thủ hạ và lão quản gia đứng nép mình vào tường không dám thở mạnh, sợ hãi đến mức không dám ngẩng đầu lên. “Ta đã dặn dò phải chặn đứng mọi ngả đường, không được để một ai lọt qua! Vậy mà chúng vẫn thoát được! Lực lượng của ta lại còn bị Bang Hắc Sa đánh tan tác? Ai! Ai đã cho phép Bang Hắc Sa can thiệp vào chuyện của bổn quan? Chúng dám!” Hắn vung tay, đập mạnh vào chiếc bàn gỗ lim, tạo ra một tiếng động chói tai, khiến tách trà trên bàn đổ ụp xuống, làm vương vãi chất lỏng màu nâu sẫm trên nền gạch, nhuộm bẩn cả sự sang trọng giả tạo.
Lão quản gia, với mái tóc hoa râm và khuôn mặt nhăn nheo, khép nép bước lên, cúi đầu sát đất, giọng run run, tràn đầy sợ hãi. “Đại nhân bớt giận… Thuộc hạ đã hỏi rõ. Có vẻ Lâm Dịch kia đã có được sự giúp đỡ từ thế lực ngầm. Bọn chúng đã đi theo một con đường mòn cổ mà chúng ta không ngờ tới, và được Bang Hắc Sa bảo vệ. Nghe nói, Bang Hắc Sa đã ra tay rất tàn độc, không nể nang gì quân lính của chúng ta.” Lão nuốt nước bọt, cố gắng giữ giọng không run rẩy quá mức. “Chúng ta… có vẻ đã đánh giá thấp hắn.”
Thẩm Đại Nhân nheo mắt lại, ánh mắt lóe lên sự nghi ngờ, xen lẫn một chút hoảng loạn. *“Lâm Dịch? Một thiếu niên từ vùng biên thùy nghèo khó mà lại có thể điều động Bang Hắc Sa? Điều này thật không thể tin được!”* Hắn đã quen với việc xem thường những kẻ xuất thân thấp kém, và luôn coi Lâm Dịch chỉ là một cái gai nhỏ cần phải nhổ bỏ. Nhưng giờ đây, cái gai đó lại đang đâm sâu vào kế hoạch trục lợi của hắn, gây ra một vết thương đáng kể. Hắn không thể chấp nhận được sự thất bại này, đặc biệt là khi nó đến từ một kẻ mà hắn khinh thường bấy lâu.
“Thế lực ngầm?” Thẩm Đại Nhân lặp lại, giọng nói trở nên lạnh lẽo, chứa đầy sự mưu mô, nhưng cũng không giấu được sự tức tối. “Bang Hắc Sa vốn không dễ bị sai khiến. Phải có lợi ích gì đó rất lớn, hoặc một sự đe dọa nào đó đủ mạnh để chúng dám đối đầu với ta. Lâm Dịch… Lâm Dịch rốt cuộc là ai? Hắn có thể nắm giữ bí mật gì? Hay h���n có mối liên hệ nào với những thế lực mà ta không biết, những thế lực còn lớn hơn cả Bang Hắc Sa?” Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, một cảm giác bất an len lỏi vào tâm trí.
Hắn bắt đầu đi đi lại lại trong sảnh, tay vuốt vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt sắc lạnh lóe lên những tia tính toán, những âm mưu mới đang hình thành nhanh chóng trong đầu hắn. Sự tức giận dần lắng xuống, nhường chỗ cho một sự lạnh lùng tàn độc hơn. Hắn không chỉ muốn trừng phạt Bang Hắc Sa vì dám xen vào chuyện của hắn, mà còn muốn tìm hiểu rõ hơn về Lâm Dịch, về cái "tín vật" mà hắn có thể đã dùng để thuyết phục Bang Hắc Sa. Hắn cảm thấy một mối đe dọa tiềm tàng, một điều gì đó vượt ra ngoài tầm kiểm soát của hắn, một thứ mà quyền lực và tiền bạc của hắn không thể dễ dàng mua chuộc hay dập tắt. Điều này thực sự khiến hắn phải e dè, phải cảnh giác hơn bao giờ hết.
“Điều tra!” Thẩm Đại Nhân ra lệnh, giọng nói dứt khoát, vang vọng như một tiếng sét. “Điều tra kỹ lưỡng về Lâm Dịch! Tất cả những mối quan hệ của hắn, những người hắn tiếp xúc, những nơi hắn từng đến! Đặc biệt là mối liên hệ của hắn với Bang Hắc Sa! Ta muốn biết hắn đã dùng cách nào để thuyết phục bọn chúng! Ta không tin một thiếu niên tầm thường lại có thể gây ra nhiều rắc rối như vậy! Chắc chắn có kẻ đứng sau giật dây, một thế lực nào đó đang âm thầm thao túng mọi chuyện!” Hắn đập mạnh nắm đấm xuống bàn một lần nữa, khiến lão quản gia và các thủ hạ giật mình lùi lại, mặt cắt không còn một hạt máu. “Ta không cho phép bất cứ ai cản trở kế hoạch của ta! Lâm Dịch, Bang Hắc Sa… tất cả những kẻ dám ngáng đường ta đều sẽ phải trả giá đắt!”
Ánh mắt hắn lóe lên sự căm hận sâu sắc, một ngọn lửa báo thù đang bùng cháy dữ dội. Hắn đã đánh giá thấp Lâm Dịch, và điều đó khiến hắn trả một cái giá không hề nhỏ. Sự kiện này không chỉ là một thất bại trong việc phong tỏa, mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín và quyền lực của hắn, cho thấy sự suy yếu của quyền lực trung ương và sự lỏng lẻo trong kiểm soát địa phương. Lâm Dịch đã chứng minh rằng hắn không phải là một thiếu niên dễ bị bắt nạt, mà là một đối thủ đáng gờm, có khả năng điều động cả giang hồ để đạt được mục đích của mình. Thẩm Đại Nhân biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu gay gắt hơn nhiều, và hắn sẽ không bao giờ buông tha. Hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu nhất, mọi mánh khóe thâm độc nhất để nghiền nát Lâm Dịch.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.