Lạc thế chi nhân - Chương 603: Âm Mưu Cắt Đường Sinh Mệnh
Hoàng hôn đã dần tắt, để lại một màn đêm đen thẫm. Ánh lửa từ các trại dã chiến bắt đầu bập bùng, xua đi cái lạnh se sắt của đêm. Thôn Làng Sơn Cước đã sống sót qua một ngày nữa. Nhưng Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, và những thử thách mới sẽ không ngừng ập đến. Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng tràn ngập quyết tâm. "Chúng ta sẽ phải chuẩn bị mọi thứ tốt nhất có thể," hắn tự nhủ. "Không chỉ về vũ khí, công sự, mà còn về tinh thần. Chúng ta sẽ không lùi bước, chúng ta sẽ bảo vệ từng tấc đất, từng người thân yêu của mình." Dù vậy, một cảm giác bất an vẫn lởn vởn trong tâm trí hắn, không chỉ đến từ mối đe dọa bên ngoài mà còn từ một thứ gì đó mục rữa hơn, ẩn sâu bên trong.
***
Sáng sớm hôm sau, Thôn Làng Sơn Cước chìm trong màn sương mù mỏng manh, tựa như một bức tranh thủy mặc u buồn. Tiếng gà gáy vẫn vang vọng đều đặn từ phía xa, lẫn vào tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó trong làng, tạo nên một không khí yên bình giả tạo. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa mới nhóm, quyện với mùi đất ẩm và hơi sương, phảng phất trong không khí, mang theo chút bình dị quen thuộc. Thế nhưng, trong trụ sở tạm thời của Lâm Dịch – một căn nhà gỗ đơn sơ, mái tranh đã ngả màu thời gian – sự yên bình ấy chỉ là một lớp vỏ mỏng manh. Bên trong, không khí căng như dây đàn.
Lâm Dịch ngồi trước chiếc bàn gỗ thô, thân hình gầy gò của hắn hơi khom về phía trước, ánh mắt sâu thẳm găm chặt vào những cuộn giấy và tấm bản đồ trải rộng. Khuôn mặt thanh tú nhưng xanh xao của hắn hằn rõ vẻ trầm tư, mi tâm nhíu chặt thành một nếp. Đêm qua, hắn đã không ngủ được mấy. Những suy nghĩ về cuộc chiến, về sự thiếu thốn của Đại Hạ, về cái biểu tượng lạ lùng trên áo giáp của quân địch, tất cả cứ qu��n quanh trong đầu, như những bóng ma không ngừng ám ảnh. Hắn biết, *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, nhưng giờ đây, sinh tồn không chỉ là bảo vệ bản thân và gia đình nữa, mà là bảo vệ cả một cộng đồng đang đặt niềm tin vào hắn. Cái gánh nặng ấy đè nặng lên đôi vai của một người đàn ông hiện đại bỗng chốc bị đẩy vào vai trò lãnh đạo trong thời loạn.
Bạch Vân Nhi, trong bộ y phục thương nhân gọn gàng, kín đáo, đang sắp xếp lại những cuộn giấy tờ và bút lông trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Mỗi cử động của nàng đều thanh thoát, dứt khoát, nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo ấy lại lộ vẻ lo âu khó giấu. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Dịch, thấy hắn chìm sâu vào suy nghĩ, không dám quấy rầy. Những báo cáo nàng vừa thu thập được từ các đầu mối thương hội và giang hồ không mấy khả quan, và nàng biết, đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Sự căng thẳng trong không khí như một sợi dây vô hình, siết chặt lấy mọi người. Mùi mực và giấy cũ quyện vào mùi gỗ ẩm mục, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng cho những buổi làm việc căng thẳng như thế này.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ bật mở, Trần Nhị Cẩu vội vã bước vào, trên trán lấm tấm mồ hôi dù trời vẫn còn se lạnh. Gương mặt có chút ngây ngô thường ngày của hắn giờ đây đầy vẻ lo lắng, đôi mắt nhanh nhẹn đảo quanh một lượt rồi dừng lại ở Lâm Dịch. Hắn thở dốc, mang theo một làn gió lạnh và mùi đất ẩm từ bên ngoài.
“Đại ca, có tin xấu!” Trần Nhị Cẩu vừa nói vừa chắp tay, giọng điệu gấp gáp. “Đoàn xe lương thực từ trấn Thiên Phong bị chặn lại vô cớ ở Ngã Ba Cát. Họ nói là kiểm tra, nhưng thật ra là cố tình gây khó dễ, một số bao gạo đã bị ẩm mốc hết! Lão Mã nói, bọn chúng cứ lần lữa mãi, không cho đi, cuối cùng phải hối lộ một khoản lớn mới được qua, mà vẫn bị thiệt hại.”
Lâm Dịch ngước mắt lên, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao cạo. Hắn cau mày, tay cầm bút lông khẽ siết lại, gạch một đường trên tấm bản đồ treo trên tường, khoanh tròn vị trí Ngã Ba Cát. “Ngã Ba Cát… lại là chỗ đó.” Hắn lẩm bẩm. Đây không phải lần đầu tiên xảy ra chuyện. Hắn đã nghe về những tin đồn về các trạm kiểm soát mới mọc lên dọc các tuyến đường huyết mạch, nhưng không ngờ lại trắng trợn đến mức này.
Bạch Vân Nhi đặt cuộn giấy xuống, gương mặt càng thêm lo âu. “Không chỉ vậy, Lâm Dịch,” nàng tiếp lời, giọng nói rõ ràng nhưng đầy vẻ nặng nề. “Các gia đình di tản từ làng Hòa Bình khi đến các chốt kiểm soát của Thẩm Đại Nhân đều bị yêu cầu phí quá cao, nếu không có tiền thì bị giữ lại hoặc buộc phải quay về. Ta nghe nói, có mấy gia đình đã phải bán cả con gái để có tiền qua ải, mà vẫn không đủ. Họ đang mắc kẹt giữa đường, không tiến không lùi được.”
Nghe đến đây, Lâm Dịch cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Bán con gái? Hắn quay người lại, nhìn chằm chằm vào bản đồ, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh. Hắn dùng bút khoanh tròn thêm vài điểm nữa – những ngôi làng đã phải di tản, những tuyến đường mà người dân đang cố gắng thoát khỏi vùng chiến sự. Tất cả những điểm bất thường này, khi được xâu chuỗi lại, tạo thành một bức tranh đáng sợ.
*“Thẩm Đại Nhân,”* Lâm Dịch thầm nghiến răng trong lòng. Tên quan lại tham lam, xảo quyệt đó đã trở thành một cái gai trong mắt hắn từ lâu. Hắn đã biết Thẩm Đại Nhân lợi dụng chức quyền để vơ vét, nhưng không ngờ hắn ta lại dám làm vậy ngay cả trong tình hình chiến sự cấp bách này. Quân địch đang chực chờ bên ngoài, hàng ngàn sinh mạng đang bị đe dọa, vậy mà Thẩm Đại Nhân lại ngang nhiên cắt đứt đường sinh mệnh của họ, trục lợi trên nỗi đau của đồng bào.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất* của hắn, và giờ đây hắn cần nó hơn bao giờ hết để phân tích tình hình. Ngã Ba Cát nằm trên tuyến đường chính dẫn từ trấn Thiên Phong – nguồn cung cấp lương thực và vật tư quan trọng nhất của khu vực biên thùy này. Việc chặn đường, kiểm tra vô cớ, gây khó dễ cho các đoàn xe không chỉ làm chậm trễ mà còn làm hư hỏng hàng hóa, đẩy giá cả lên cao ngất. Điều này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng tiếp tế của Thôn Làng Sơn Cước và Đồn Gác Biên Gi���i.
Và chuyện di tản… Hàng ngàn người dân vô tội đang tìm cách thoát khỏi lưỡi hái của chiến tranh. Nếu họ bị chặn lại, bị vắt kiệt tiền bạc, bị đẩy vào đường cùng, thì họ sẽ trở thành gánh nặng, hoặc tệ hơn, trở thành nguồn cơn của sự hỗn loạn nội bộ. Thẩm Đại Nhân không chỉ tham lam, hắn còn đang cố tình phá hoại.
“Hắn muốn gì?” Lâm Dịch lẩm bẩm, ánh mắt vẫn găm chặt vào bản đồ, như thể muốn xuyên thủng nó. Hắn không tin Thẩm Đại Nhân chỉ đơn thuần muốn tiền. Trong tình hình này, việc làm suy yếu lực lượng phòng thủ biên giới có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, hắn đã biết điều đó từ lâu. Nhưng sự tàn nhẫn và thiển cận của kẻ này lại vượt quá cả sức tưởng tượng của hắn. Phải chăng hắn ta muốn Thôn Làng Sơn Cước sụp đổ, để dễ bề thâu tóm tài sản, hoặc để loại bỏ một Lâm Dịch đang dần trở thành một thế lực không thể xem thường?
Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu im lặng nhìn Lâm Dịch, chờ đợi chỉ thị. Họ bi��t, mỗi khi hắn chìm vào trạng thái phân tích này, một kế sách nào đó sẽ được hình thành. Mùi khói gỗ ngoài trời đã tan bớt, thay vào đó là mùi ẩm ướt của đất khi sương bắt đầu ngưng tụ thành những giọt nhỏ. Tiếng trẻ con cũng đã nhỏ dần, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng bút lông sột soạt khi Lâm Dịch cẩn thận ghi chú vài điều lên bản đồ. Cái không khí bình yên giả tạo của buổi sớm mai đã hoàn toàn bị xua tan bởi những tin tức tồi tệ. Lâm Dịch biết, cuộc chiến không chỉ diễn ra trên chiến trường, mà còn cả trong những âm mưu thâm độc, sau lưng những bức tường quyền lực.
***
Chiều tối, trời đổ mưa lâm thâm, từng hạt nước nhỏ li ti gõ lách tách trên mái tranh và cửa sổ gỗ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã. Trong phòng làm việc của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét soi rõ từng hạt bụi nhảy múa trong không khí ẩm ướt. Ngọn lửa bập bùng trong chiếc đèn nhỏ hắt những bóng hình chập chờn lên bức tường, khiến không gian vốn đã chật hẹp càng thêm u ám. Mùi dầu đèn quyện với mùi ẩm mốc của gỗ cũ và mùi đất từ bên ngoài xộc vào, tạo nên một cảm giác nặng nề.
Lâm Dịch ngồi một mình, hai tay chống cằm, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Khuôn mặt hắn hằn rõ vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén đến lạ thường. Hắn đã dành cả ngày để xâu chuỗi các mảnh thông tin, từ việc lương thực bị chặn, người di tản bị gây khó dễ, cho đến những tin tức mờ ám về việc Thẩm Đại Nhân thâu tóm tài sản. Mỗi mảnh ghép lại càng làm rõ hơn bức tranh về một âm mưu lớn, một bàn tay đen tối đang cố tình bóp nghẹt Thôn Làng Sơn Cước từ bên trong.
Hắn nhớ lại lời của Binh trưởng Triệu, lời của Lão Hồ về sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều. *Không có viện trợ từ trung ương, không có chỉ thị rõ ràng.* Họ hoàn toàn bị bỏ mặc. Và Thẩm Đại Nhân, kẻ đã tận dụng sự hỗn loạn này để trục lợi, chính là một bằng chứng rõ rệt cho sự mục ruỗng từ bên trong của triều đại. Lâm Dịch cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc. Hắn đã từng nghĩ rằng ít nhất trong thời chiến, những kẻ cầm quy��n sẽ đoàn kết lại để bảo vệ đất nước. Nhưng hắn đã nhầm. Lòng tham và quyền lực luôn là động cơ mạnh mẽ nhất, ngay cả khi chiến tranh đang gõ cửa.
Tiếng mưa ngoài trời bỗng nặng hạt hơn, như tiếng trống dồn dập, càng làm tăng thêm sự căng thẳng trong căn phòng. Bỗng cánh cửa khẽ mở, Binh trưởng Triệu bước vào, trên người còn vương hơi ẩm của mưa và mùi đất. Bộ giáp sắt của ông ta đã được cởi bỏ, thay bằng bộ thường phục đơn giản, nhưng dáng người rắn rỏi, sạm nắng của ông vẫn toát lên vẻ kiên cường của một quân nhân dày dạn. Gương mặt ông ta đầy vẻ lo lắng, ánh mắt tìm kiếm Lâm Dịch ngay lập tức.
“Lâm huynh đệ,” Binh trưởng Triệu cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng có chút khàn đi vì mệt mỏi. Ông ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện, không cần Lâm Dịch mời. “Ta vừa nhận được tin báo từ binh lính dưới quyền. Thẩm Đại Nhân đang lợi dụng tình hình hỗn loạn để thâu tóm tài sản, hắn ép các thương nhân phải bán hàng với giá rẻ mạt cho hắn, rồi bán lại với giá cắt cổ cho những nơi đang c��n, kể cả quân đội biên phòng… Hắn ta còn tìm cách can thiệp vào các kho lương thảo của quân đội, lấy cớ kiểm kê để trích bớt đi.”
Lâm Dịch nhắm mắt lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực. Mọi thứ đã rõ ràng. Thẩm Đại Nhân không chỉ là một kẻ tham lam bình thường, hắn còn là một con rắn độc đang siết chặt lấy cổ họng của Thôn Làng Sơn Cước và Đồn Gác Biên Giới.
*“Thằng cha này không chỉ tham lam, hắn còn muốn bóp nghẹt mình,”* Lâm Dịch thầm nghĩ, một cảm giác tức giận trào dâng trong lòng. *“Hắn muốn mình phải phụ thuộc vào hắn, hoặc tệ hơn, muốn mình không thể chống đỡ nổi quân địch để hắn dễ bề thâu tóm sau này. Hắn đang tạo ra một cuộc khủng hoảng từ bên trong, trong khi chúng ta đang phải đối mặt với kẻ thù bên ngoài. Đây là một ván cờ lớn, và Thẩm Đại Nhân đang cố gắng đẩy mình vào thế bí.”*
Hắn mở mắt ra, nhìn thẳng vào Binh trưởng Triệu. “Ta cũng đã nghe về chuyện này. Vậy còn việc di tản của người dân thì sao?”
Binh trưởng Triệu nắm chặt tay, đập nhẹ xuống bàn, tiếng ‘thịch’ khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. “Còn việc di tản… Những người nghèo không có tiền thì sao? Dù là dân thường, họ cũng là người của Đại Hạ. Hắn đang đẩy họ vào chỗ chết! Ta đã cử người đi điều tra, có kẻ còn bị đánh đập, tài sản bị cướp bóc trắng trợn khi cố gắng đi qua chốt của hắn. Hắn còn dám phao tin rằng Thôn Làng Sơn Cước không đủ khả năng tiếp nhận người di tản, khiến nhiều người hoang mang, không dám đến đây.”
Lời nói của Binh trưởng Triệu khiến Lâm Dịch cảm thấy ruột gan mình như bị thắt lại. Đây không chỉ là vấn đề tài chính, mà là một vấn đề nhân đạo nghiêm trọng. Hắn không thể để yên cho Thẩm Đại Nhân ngang nhiên chà đạp lên sinh mạng của người dân như vậy. Mùi ẩm ướt của mưa và mùi gỗ mục trong căn phòng nhỏ bỗng trở nên ngột ngạt.
Lâm Dịch nắm chặt tay, đập nhẹ xuống bàn, một tiếng động nhỏ nhưng đầy ẩn ý. Ánh mắt hắn sắc lạnh, không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự kiên định đến đáng sợ. Hắn đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn màn mưa nặng hạt đang xối xả bên ngoài. Từng giọt mưa như những mũi tên nước, đâm vào khung cảnh tối tăm.
*“Không thể để hắn tiếp tục như vậy,”* Lâm Dịch tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết. *“Nếu để hắn thành công, không chỉ Thôn Làng Sơn Cước gặp nguy, mà hàng ngàn người dân vô tội sẽ phải chịu cảnh đói khổ, chết chóc. Kẻ thù bên ngoài đã đủ khó khăn, không thể để kẻ thù từ bên trong tiếp tục khoét sâu thêm vết thương.”*
Hắn biết, đây là lúc phải hành động. Nhưng hành động thế nào? Trực tiếp đối đầu với một quan chức có quyền lực như Thẩm Đại Nhân trong tình hình này là vô cùng mạo hiểm, có thể gây ra sự chia rẽ không đáng có và làm suy yếu lực lượng phòng thủ. Nhưng im lặng chịu đựng thì càng không thể. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí ẩm ướt tràn vào lồng ngực. Hắn phải tìm ra một giải pháp, một kế sách vừa đủ mạnh mẽ để ngăn chặn Thẩm Đại Nhân, vừa đủ khôn ngoan để không gây ra xung đột nội bộ không cần thiết. Trận chiến này, không chỉ là đối đầu với quân địch trên chiến trường, mà còn là một cuộc đấu trí đầy cam go với lòng tham và sự thối nát của con người.
***
Đêm khuya, tiếng mưa vẫn không ngừng xối xả, như một bản hùng ca thảm thiết cho sự suy tàn của một vương triều. Ánh đèn dầu trong phòng làm việc của Lâm Dịch lay động dữ dội theo từng đợt gió lùa qua khe cửa, hắt những bóng hình chập chờn lên bức tường. Mùi gỗ ẩm, mùi mực và mùi trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa ấm cúng, vừa căng thẳng.
Lâm Dịch, Binh trưởng Triệu, Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ cùng ngồi quanh chiếc bàn gỗ thô, những gương mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. Tiếng mưa ngoài kia như nuốt chửng mọi âm thanh khác, chỉ còn tiếng thở đều đều và ánh mắt giao nhau của họ.
Lâm Dịch là người phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức nặng. “Chúng ta không thể đối đầu trực diện với Thẩm Đại Nhân lúc này. Quân địch bên ngoài vẫn là ưu tiên hàng đầu. Nhưng chúng ta cũng không thể để hắn bóp nghẹt đường sống của mình, đẩy hàng ngàn người vào cảnh đói rét và tử vong. Hắn đang cố tình tạo ra hỗn loạn, làm suy yếu chúng ta từ bên trong.”
Hắn dừng lại, nhìn từng người một. Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. Vương Đại Trụ nắm chặt bàn tay to lớn, ánh mắt đầy phẫn nộ. Binh trưởng Triệu nhíu mày, trầm ngâm.
“Vậy chúng ta phải làm gì, đại ca?” Vương Đại Trụ không nhịn được, cất tiếng hỏi, giọng to và có chút cục cằn. “Nếu hắn dám cản đường di tản của dân lành, để ta dẫn dân quân đi bảo vệ. Bọn Thẩm Đại Nhân dám động đến một sợi tóc của người dân thì cứ đánh!”
“Không, Đại Trụ,” Lâm Dịch lắc đầu, giọng nói kiên quyết. “Chúng ta cần cẩn trọng, tránh xung đột trực tiếp với quan lại lúc này, đặc biệt là Thẩm Đại Nhân đang có quyền lực lớn. Một cuộc đối đầu công khai sẽ chỉ gây ra sự chia rẽ, tạo cơ hội cho quân địch và làm suy yếu chính chúng ta. Chúng ta cần một kế sách khôn ngoan hơn.”
Bạch Vân Nhi, người vẫn im lặng lắng nghe, giờ đây lên tiếng, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. “Có thể liên hệ với Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội. Họ cũng không muốn Thẩm Đại Nhân độc quyền và gây rối loạn thị trường. Ta nghe nói, gần đây Thẩm Đại Nhân đã gây khó dễ cho không ít thương nhân, ép họ phải bán hàng với giá rẻ mạt, khiến họ bất mãn. Chúng ta có thể cung cấp thông tin cho họ để họ gây áp lực lên Thẩm Đại Nhân từ phía thương nghiệp. Thiên Phong Thương Hội có mạng lưới rộng khắp, và có mối quan hệ với nhiều quan lại lớn hơn Thẩm Đại Nhân.”
Lâm Dịch gật đầu tán thành, đôi mắt sáng lên. Đây là một ý hay. *Lợi dụng mâu thuẫn nội bộ để giải quyết vấn đề, đó chính là mưu lược.*
“Binh trưởng Triệu,” Lâm Dịch quay sang ông ta. “Ngài có thể dùng danh nghĩa quân đội để đảm bảo một số tuyến đường là ‘tuyến vận chuyển quân sự’ không? Ít nhất là cho các đoàn di tản yếu thế, những người không có khả năng chi trả. Chúng ta sẽ lấy lý do là cần đảm bảo an toàn cho việc tiếp tế cho tiền tuyến, và việc di tản dân lành là một phần của kế hoạch quân sự tổng thể. Hắn ta không thể ngang nhiên chặn đường vận chuyển quân sự.”
Binh trưởng Triệu thở dài, vẻ mặt đầy lo lắng. “Ta có thể thử. Nhưng điều đó sẽ làm lộ ra sự thiếu thống nhất và bất lực của triều đình trước dân chúng. Hắn ta sẽ không dễ dàng buông tha. Hắn có thể sẽ tìm cách trả đũa bằng những thủ đoạn khác. Và nếu hắn ta tố cáo lên trên, ta cũng sẽ gặp rắc rối lớn.” Ông ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nặng trĩu. “Nhưng… vì người dân, ta sẽ làm.”
*“Sự thối nát của triều đình đã ăn sâu đến tận xương tủy,”* Lâm Dịch thầm nghĩ, một cảm giác chua chát dâng lên trong lòng. *“Ngay cả một Binh trưởng trung thành như ông ấy cũng phải lo sợ việc bảo vệ dân lành. Thế giới này thực sự đã mục rữa từ gốc.”* Hắn biết, Binh trưởng Triệu đang mạo hiểm chức vị và cả tính mạng của mình để giúp đỡ. Điều đó càng củng cố thêm mối liên minh bất đắc dĩ nhưng kiên cố giữa họ.
“Tốt,” Lâm Dịch nói, giọng điệu dứt khoát. “Vậy thì chúng ta sẽ dùng cả hai cách. Một mặt, tăng cường bảo vệ các đoàn di tản bằng dân quân và danh nghĩa quân sự của Binh trưởng Triệu, đảm bảo họ đến được vùng an toàn. Chúng ta sẽ tập trung vào những tuyến đường ít bị Thẩm Đại Nhân kiểm soát chặt chẽ nhất, hoặc những nơi mà lực lượng của chúng ta có thể can thiệp hiệu quả. Vương Đại Trụ, ngươi hãy chuẩn bị dân quân, chia thành các đội nhỏ, cải trang thành người dân bình thường để hộ tống các đoàn di tản. Khi cần thiết, hãy sử dụng vũ lực để dẹp bỏ những kẻ cản trở, nhưng phải thật khéo léo, tránh để lộ thân phận.”
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, vẻ mặt hào hứng. “Rõ, đại ca!”
“Mặt khác,” Lâm Dịch tiếp tục, nhìn sang Bạch Vân Nhi. “Tìm cách ‘đàm phán’ với các thương nhân đang bị Thẩm Đại Nhân chèn ép, cung cấp cho họ một giải pháp thay thế, một con đường mới để buôn bán mà không cần qua tay hắn. Hãy để Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội thấy rằng việc hợp tác với chúng ta sẽ mang lại lợi ích lớn hơn việc cúi đầu trước Thẩm Đại Nhân. Chúng ta sẽ tạo ra một m���ng lưới song song, một ‘con đường sinh mệnh’ mới cho Thôn Làng Sơn Cước và cho cả khu vực này.”
Bạch Vân Nhi mỉm cười nhẹ, ánh mắt đầy tự tin. “Ta hiểu. Để ta đích thân đi gặp Trương Quản Sự. Ta tin rằng hắn sẽ không từ chối một cơ hội như vậy.”
“Và quan trọng nhất,” Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc bén đảo qua tất cả mọi người. “Phải tìm ra cách để Thẩm Đại Nhân không dám làm quá nữa mà không cần đối đầu trực diện. Hắn phải biết rằng có những ranh giới không thể vượt qua, và nếu hắn tiếp tục, hắn sẽ phải trả giá. Nhưng chúng ta sẽ làm điều đó một cách kín đáo, bằng cách cắt đứt nguồn lợi của hắn, bằng cách cho hắn thấy rằng hắn không thể kiểm soát tất cả, và bằng cách khiến hắn phải e dè trước một thế lực mà hắn không thể nhìn thấy.”
Hắn không nói rõ đó là thế lực nào, nhưng trong đầu hắn, một kế hoạch phức tạp bắt đầu hình thành, liên quan đến việc thu thập chứng cứ, lợi dụng dư luận, và có thể là cả sự can thiệp của những ‘thế lực tu hành’ mà hắn đã nghe lo��ng thoáng, nếu cần thiết. Bí ẩn về nguồn gốc của Cổ Ngọc Phù và mối liên hệ với ‘linh khí mỏng manh’ lại chợt lóe lên trong tâm trí hắn, liệu có mối liên hệ nào không? Hắn biết, để đối phó với một con cáo già như Thẩm Đại Nhân, hắn không thể chỉ dùng sức mạnh. Hắn cần mưu kế, cần sự tinh xảo, và trên hết, cần sự kiên nhẫn.
Lâm Dịch phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng người, ánh mắt kiên định dù biết thách thức phía trước vô cùng lớn. Màn đêm và tiếng mưa như nuốt chửng những âm mưu và quyết tâm trong căn phòng nhỏ. Tất cả đều hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến chống lại quân địch bên ngoài, mà còn là cuộc chiến chống lại sự mục ruỗng từ bên trong, một cuộc chiến đòi hỏi sự dũng cảm, trí tuệ và một ý chí sắt đá để bảo vệ những gì còn sót lại của nhân tính trong thời loạn lạc.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.