Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 601: Tiếng Còi Báo Động: Đợt Thăm Dò Đầu Tiên

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã lịm tắt sau rặng núi phía tây, để lại một vệt tím hồng mờ ảo trên nền trời thăm thẳm. Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh se sắt của đất trời. Dưới chân đồi, Thôn Làng Sơn Cước bắt đầu lên đèn, những đốm lửa vàng le lói từ các ngôi nhà tranh vách đất, tựa như những vì sao rơi xuống mặt đất. Tiếng trẻ con đùa nghịch đã ngớt dần, nhường chỗ cho tiếng gà gáy thưa thớt từ xa, tiếng chó sủa văng vẳng rồi chìm vào màn đêm. Mùi khói gỗ từ các bếp lò quyện với mùi đất ẩm và cỏ dại, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ lùng, một sự bình yên mong manh mà Lâm Dịch biết rõ có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Trong căn phòng làm việc tạm bợ, vốn là một kho chứa cũ được cải tạo lại, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi vẫn đang miệt mài bên chiếc bàn gỗ thô sơ. Một ngọn đèn dầu lay lắt hắt bóng hai người lên vách đất. Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì thiếu ăn và những đêm dài thức trắng suy tính, đang nghiêng mình trên tấm bản đồ biên giới trải rộng. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người đến từ thế giới khác, lướt qua từng con sông, từng ngọn núi, từng dấu chấm nhỏ tượng trưng cho các thôn làng và đồn g��c. Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, thanh thoát, ngồi đối diện, tay cầm bút lông ghi chép cẩn thận những điểm yếu, điểm mạnh của từng cứ điểm phòng thủ, từng báo cáo tình báo mới nhất về động thái của quân địch từ các thương nhân và người đưa tin mà nàng đã thu thập được. Nàng luôn giữ được vẻ bình tĩnh, chuyên nghiệp, nhưng trong ánh mắt lấp lánh của nàng vẫn ẩn chứa một nỗi lo lắng khó giấu.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, tay chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Theo những tin tức mới nhất, có vẻ như quân địch đang tập trung lực lượng ở phía bắc của Dãy Núi Sương Mù này. Nhưng động thái đó có thể là nghi binh, hoặc là để che giấu một đợt tấn công nhỏ hơn, mang tính thăm dò." Hắn trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên bản đồ. "Mối lo của ta không phải là một cuộc tấn công tổng lực ngay lập tức, mà là những đợt trinh sát, quấy phá để tìm hiểu điểm yếu của chúng ta. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và chúng ta cần phải đảm bảo rằng đối phương không thể thu thập được bất kỳ tri thức nào về chúng ta một cách dễ dàng."

Bạch Vân Nhi gật đầu, đặt bút xuống. "Những nhóm nhỏ đột nhập đã được ghi nhận ở một vài khu vực xa hơn, nhưng chưa có bất kỳ động thái lớn nào nhắm vào Thôn Làng Sơn Cước hay Đồn Gác Biên Giới. Có lẽ chúng cũng đang chờ đợi thời cơ, hoặc đang phân tích thông tin mà chúng ta đã vô tình để lộ ra."

Đột nhiên, một âm thanh chói tai xé toạc màn đêm yên tĩnh. "Vù... vù... vù..." Tiếng còi hiệu khẩn cấp dồn dập vang lên từ phía tây bắc, vọng lại từ rất xa, xuyên qua tiếng gió rít. Âm thanh đó không phải là tiếng còi hú lảnh lót như của các đội tuần tra, mà là một chuỗi âm thanh trầm đục, dồn dập, được tạo ra từ một vật dụng đặc biệt mà Lâm Dịch đã thiết kế để truyền đi tín hiệu cảnh báo cấp bách nhất. Hắn gần như có thể cảm nhận được từng đợt sóng âm thanh va đập vào vách đất, rung động cả căn phòng.

Lâm Dịch lập tức ngẩng đầu, đôi mắt sắc lạnh quét về phía phát ra âm thanh. Hắn siết chặt nắm đấm. "Tín hiệu này... nó đến sớm hơn ta dự đoán." Giọng hắn trầm khàn, mang theo một sự căng thẳng ẩn chứa. Hắn đã tính toán mọi khả năng, nhưng dường như tốc độ hành động của kẻ địch vẫn vượt ra ngoài dự liệu của hắn.

Chỉ vài giây sau tiếng còi hiệu, một cột khói đen đặc, thẳng tắp, bùng lên trên nền trời đêm tối mịt. Nó bốc lên từ một ngọn đồi cao, nơi Đồn Gác Biên Giới đứng sừng sững. Cột khói ấy, tuy bị màn đêm che khuất một phần, nhưng với đôi mắt đã quen nhìn và cảm nhận nguy hiểm của Lâm Dịch, hắn biết đó là tín hiệu báo động cấp ba – thăm dò quy mô nhỏ, theo hệ thống mã hiệu mà hắn đã thiết lập.

Bạch Vân Nhi đã bật dậy, vội vã kiểm tra biểu đồ mã hiệu treo trên tường. Nàng quay lại nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng nhưng giọng nói vẫn cố giữ sự bình tĩnh, dứt khoát. "Là từ Đồn Gác Biên Giới, Lâm Dịch. Xem ra quân địch đã bắt đầu hành động. Tín hiệu là cấp ba, thăm dò quy mô nhỏ." Nàng dừng lại một chút, nhìn vào biểu đồ, rồi nói thêm. "Đội tuần tra đã phát hiện ra chúng, hoặc một chòi canh đã bị tấn công."

Lâm Dịch không nói gì, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào cột khói đang dần tan vào không trung, tâm trí hắn xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. *Mũi nhọn ��ầu tiên đã xuất hiện. Chúng không chỉ thử nghiệm hệ thống cảnh báo của mình, mà còn thử nghiệm phản ứng của chúng ta.* Hắn nghĩ. *Nếu chúng ta chậm trễ, nếu chúng ta lơ là, chúng sẽ coi đây là điểm yếu và sẽ tấn công mạnh hơn.* Hắn từng đọc trong lịch sử, những cuộc chiến tranh lớn thường bắt đầu bằng những đợt thăm dò nhỏ, những cuộc quấy phá để dò la tình hình đối phương. Và giờ đây, hắn đang sống trong chính cái lịch sử đó, không phải là một người đọc sách, mà là một kẻ phải đối mặt trực tiếp. Nỗi sợ hãi tiềm ẩn về sự tàn khốc của chiến tranh hiện thực hóa, nhưng đồng thời, một ngọn lửa quyết tâm cũng bùng cháy trong lòng hắn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn, hắn không thể chùn bước.

"Mau!" Lâm Dịch ra lệnh, giọng hắn vang lên dứt khoát, không một chút do dự. "Gọi Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu đến đây ngay lập tức. Cử người đi nhanh nhất có thể. Đồng thời, thông báo cho toàn bộ dân quân vào tư thế sẵn sàng, nhưng không được gây hoang mang cho dân làng. Chỉ cảnh báo các đội trưởng và những người phụ trách." Hắn quay lại bản đồ, tay nhanh chóng phác thảo những chỉ thị ban đầu lên một mảnh giấy da. "Vân Nhi, cô hãy lập tức tập hợp các đội cứu thương và hậu cần. Chuẩn bị lương thực, nước uống và vật phẩm y tế. Chúng ta không biết cuộc chạm trán này sẽ kéo dài bao lâu, và hậu quả sẽ như thế nào."

Bạch Vân Nhi gật đầu dứt khoát, lập tức quay người ra khỏi phòng, thân hình thoăn thoắt biến mất vào màn đêm. Lâm Dịch biết nàng sẽ xử lý mọi việc một cách hiệu quả nhất. Hắn lại nhìn về phía chân trời, nơi cột khói đã gần như biến mất, chỉ còn lại một vệt mờ ảo. Cơn gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Hắn cảm thấy sống lưng mình lạnh toát, nhưng đôi mắt vẫn kiên định. *Đây chỉ là khởi đầu,* hắn tự nhủ. *Cuộc chiến thực sự còn chưa bắt đầu.* Hắn biết, khả năng thích ứng và sáng tạo của hắn trong việc giải quyết vấn đề bằng 'công nghệ' cổ đại sẽ là một lợi thế lớn trong bối cảnh Đại Hạ suy yếu. Nhưng lợi thế đó chỉ có ý nghĩa khi được vận dụng một cách nhanh chóng và chính xác. Hắn phải là bộ não, là trái tim của hệ thống phòng thủ này, và hắn không được phép sai lầm.

***

Đêm đã về khuya, gió mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá luồn lách qua từng kẽ đá của Đồn Gác Biên Giới. Ánh trăng mờ mịt bị những đám mây đen kịt che khuất, khiến cả khu đồn chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có vài ngọn đuốc lập lòe hắt ra ánh sáng vàng vọt, nhảy múa cùng bóng đêm. Tiếng gió rít qua khe cửa, hòa lẫn với tiếng lính tuần tra bước đều trên tường thành, tiếng vũ khí va chạm lanh canh khi họ kiểm tra lại giáp trụ, tạo nên một bản giao hưởng căng thẳng, kỷ luật. Mùi bụi đất, mồ hôi và kim loại gỉ sét vương vấn trong không khí, báo hiệu sự cảnh giác cao độ.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và có một vết sẹo nhỏ trên má, đứng giữa sân đồn, ánh mắt sắc bén quét qua từng binh lính dưới quyền. Ông ta luôn mặc giáp trụ gọn gàng, dù là trong đêm khuya, thể hiện sự chuyên nghiệp và kinh nghiệm chiến trường dày dặn. Tiếng còi hiệu báo động vừa vang lên đã khiến ông ta lập tức triệu tập toàn bộ binh lính, chuẩn bị cho một cuộc truy kích. Binh trưởng Triệu đã quá quen với những đợt thăm dò như thế này ở biên giới, nhưng lần này, với sự xuất hiện của hệ thống cảnh báo mới của Lâm Dịch, mọi thứ dường như nhanh chóng và có tổ chức hơn rất nhiều.

Chẳng bao lâu sau, một toán người hớt hải chạy vào sân đồn. Đó là Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, dẫn theo một đội dân quân tinh nhuệ mà họ đã dày công huấn luyện. Trần Nhị Cẩu, vẫn với khuôn mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng quắc, nhanh nhẹn, cùng với Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác và đầy quyết tâm, nhanh chóng đến trước mặt Binh trưởng Triệu. Trang phục của họ vẫn là những bộ quần áo lao động thô sơ, nhưng giờ đây trên tay mỗi người đều cầm chắc vũ khí, ánh mắt bừng bừng ý chí chiến đấu.

"Binh trưởng Triệu!" Trần Nhị Cẩu hớt hải nói, hơi thở gấp gáp. "Lâm Dịch đã nhận được tin báo và lệnh cho chúng tôi lập tức đến đây hỗ trợ. Tình hình thế nào rồi ạ?"

Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt ông ta lướt qua đội dân quân, có chút ngạc nhiên trước sự nhanh nhẹn và tinh thần của họ. "Các cậu đến nhanh thật. Quân địch là một nhóm nhỏ, khoảng hai mươi tên, có vẻ chỉ là trinh sát hoặc quân cướp bóc, nhưng rất hung hãn. Đã đốt phá một vài chòi canh nhỏ ở khu vực phía tây, gần Cánh Đồng Bất Tận. Chúng di chuyển rất nhanh, và có vẻ như đang cố gắng tránh các điểm gác chính." Giọng ông ta trầm khàn, mang theo sự thận trọng của một người lính già. "Chúng tôi đã phái một đội tiền trạm ra kiểm tra, nhưng e rằng chúng sẽ không dừng lại ở đó."

Vương Đại Trụ, nắm chặt thanh đại đao trong tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay. "Chúng ta sẽ không để chúng lộng hành trên đất của mình, Binh trưởng Triệu! Chúng dám bén mảng đến đây là phải trả giá!" Giọng hắn to và rõ ràng, đầy sự phẫn nộ và quyết tâm bảo vệ quê hương. Đối với hắn, mỗi tấc đất này đều là mồ hôi, nước mắt của bao thế hệ, không thể để bất kỳ kẻ ngoại bang nào giẫm đạp.

Trần Nhị Cẩu, mặc dù còn trẻ nhưng đã trải qua nhiều trận chiến nhỏ cùng Lâm Dịch, cũng thể hiện sự nhiệt huyết không kém. "Cứ giao cho chúng tôi, Binh trưởng Triệu! Đại ca Lâm Dịch đã huấn luyện chúng tôi rất kỹ càng. Chúng tôi biết cách đối phó với bọn trinh sát này." Hắn vỗ ngực, thể hiện sự tự tin. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

Binh trưởng Triệu nhìn hai người, rồi lại nhìn đội dân quân phía sau. Ông ta đã nghe về những gì Lâm Dịch đã làm để tổ chức và huấn luyện dân làng, nhưng đây là lần đầu tiên ông ta chứng kiến sự hiệu quả của nó trong một tình huống khẩn cấp. Ông ta gật đầu. "Được. Tinh thần của các cậu rất đáng khen. Nhưng đừng khinh địch. Bọn chúng dù ít nhưng rất ma mãnh. Chúng tôi đã chuẩn bị một đội tinh nhuệ để truy kích. Các cậu hãy phối hợp với chúng tôi. Đi theo đội của Tiểu Lý, hắn đã có kinh nghiệm truy lùng bọn cướp rừng."

Ông ta nhanh chóng phác thảo kế hoạch. "Chúng ta sẽ chia thành ba mũi. Một mũi bọc hậu, một mũi đánh chặn từ phía trước, và mũi chính sẽ truy kích trực diện. Mục tiêu là bắt sống càng nhiều càng tốt để khai thác thông tin. Hạn chế giao tranh trực diện nếu không cần thiết, ưu tiên bắt giữ."

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cùng đội dân quân của họ nhanh chóng hòa vào đội ngũ binh lính. Không khí trở nên vô cùng căng thẳng, tiếng chân người di chuyển dồn dập, tiếng vũ khí loảng xoảng, tiếng gió rít gào bên tai. Mọi người đều biết, đây không còn là những cuộc huấn luyện, mà là chiến trường thực sự. Mỗi bước chân đều có thể mang đến nguy hiểm chết người. Họ tiến ra khỏi cổng đồn, hòa vào màn đêm đen kịt, bóng dáng họ dần biến mất trong màn sương mờ ảo bắt đầu giăng xuống.

Binh trưởng Triệu đứng trên tường thành, nhìn theo bóng dáng họ cho đến khi không còn nhìn thấy gì nữa. Ông ta khẽ thở dài. *Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu rõ rệt,* ông ta nghĩ. *Biên cương ngày càng hỗn loạn, mà triều đình thì vẫn chìm trong những cuộc tranh giành quyền lực. Giờ đây, việc bảo vệ biên giới lại phải dựa vào những người dân thường và một thiếu niên kỳ lạ đến từ đâu đó. Thật là một thời thế...* Ông ta siết chặt nắm đấm. Dù sao đi nữa, ông ta vẫn là một người lính, và nhiệm vụ của ông ta là bảo vệ những gì còn lại.

***

Cánh Đồng Bất Tận vào rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua đi màn đêm, là một khung cảnh đầy vẻ hoang sơ và lạnh lẽo. Sương mù nhẹ giăng mắc khắp nơi, tạo thành một tấm màn trắng xóa bao phủ những thảm cỏ xanh mướt, chỉ để lộ ra những ngọn cỏ cao ngang đầu gối, đung đưa xào xạc trong gió lạnh cắt da. Mùi đất ẩm và cỏ dại xen lẫn với hơi sương phả vào mặt, khiến mọi giác quan trở nên tê dại. Âm thanh duy nhất lúc này là tiếng gió rít qua những bụi cây khô và tiếng côn trùng đêm còn sót lại, tạo nên một sự tĩnh mịch đáng sợ, báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra.

Đội truy kích của Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, phối hợp với binh lính của Binh trưởng Triệu, đã bí mật di chuyển xuyên qua màn sương mù dày đặc. Mỗi người đều giữ một khoảng cách nhất định, bước chân nhẹ nhàng, ánh mắt cảnh giác quét ngang dọc, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Họ đi theo dấu vết mà đội tiền trạm đã để lại – những vết chân mờ ảo trên nền đất mềm, những cành cây bị bẻ gãy vội vã.

Bỗng nhiên, Tiểu Lý, chỉ huy đội binh lính của Binh trưởng Triệu, giơ tay ra hiệu dừng lại. Hắn khẽ cúi người xuống, lắng nghe. Một tiếng động nhỏ, tiếng cành cây khô gãy vụn, vọng lại từ phía trước. "Chúng ở gần đây rồi," hắn thì thầm, giọng khàn đặc. "Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người dẫn đội dân quân bọc ra phía cánh trái, cố gắng chặn đường rút của chúng. Đội của ta sẽ tấn công trực diện. Nhớ kỹ lời Lâm Dịch đã dặn: ưu tiên bắt sống!"

Vương Đại Trụ gật đầu dứt khoát, ánh mắt rực lửa. Hắn ra hiệu cho đội dân quân theo mình, nhanh chóng rẽ vào màn sương mù, biến mất không một tiếng động. Trần Nhị Cẩu cũng vậy, với sự nhanh nhẹn vốn có, hắn dẫn một phần đội dân quân còn lại vòng ra phía bên phải. Họ đã được Lâm Dịch huấn luyện rất kỹ về cách di chuyển trong địa hình phức tạp, cách sử dụng sương mù và địa hình để che giấu thân phận.

Chỉ vài phút sau, khi đội của Tiểu Lý tiến đến gần một cụm cây bụi rậm rạp, một mũi tên đen kịt xé gió lao tới, cắm phập vào thân cây ngay cạnh đầu hắn. "Cẩn thận! Chúng ở đây!" Tiểu Lý gầm lên, rút kiếm.

Tiếng binh khí va chạm chan chát vang lên, xé tan sự tĩnh mịch của Cánh Đồng Bất Tận. Tiếng la hét của lính, tiếng kêu đau đớn của địch, tiếng vũ khí chém vào không khí tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh. Trong màn sương mù dày đặc, mọi thứ trở nên mơ hồ, chỉ có thể nghe thấy âm thanh và cảm nhận được sự hiện diện của đối phương qua những bóng đen lướt qua. Mùi máu tanh và khói lửa (từ những chòi canh bị đốt) bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi sương đêm và đất ẩm.

Đội của Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, với sự phối hợp ăn ý và dũng mãnh, đã nhanh chóng xuất hiện từ hai bên sườn, đánh úp toán địch đang cố gắng chống trả đội chính diện. Vương Đại Trụ, với sức mạnh trời phú, vung đại đao như vũ bão, mỗi nhát chém đều mang theo sức nặng ngàn cân, khiến đối phương không kịp trở tay. "Tiến lên! Không để chúng chạy thoát! Bao vây chúng!" Hắn hô lớn, giọng vang dội trong màn sương.

Trần Nhị Cẩu, tuy không có sức mạnh như Đại Trụ, nhưng lại vô cùng linh hoạt. Hắn sử dụng cây đinh ba của mình một cách khéo léo, đâm, chọc, và gạt đỡ, phối hợp nhịp nhàng với các dân quân khác để tạo thành một vòng vây chặt chẽ. "Bảo vệ anh em! Đừng để chúng tấn công từ phía sau! Nhắm vào kẻ cầm đầu!" Hắn liên tục ra lệnh, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường.

Cuộc giao tranh diễn ra ngắn ngủi nhưng vô cùng dữ dội. Toán địch, tuy hung hãn nhưng bị bất ngờ và không có kế hoạch rút lui rõ ràng, nhanh chóng rơi vào thế bị động. Chúng là những kẻ trinh sát, quen với việc đánh du kích và quấy phá, không phải là những chiến binh chính quy có thể chống lại một lực lượng lớn và có tổ chức như vậy. Một số tên cố gắng bỏ chạy vào màn sương, nhưng đều bị các dân quân và binh lính đã được huấn luyện tốt của Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu chặn lại.

Kết quả, toán địch bị đánh bại hoàn toàn. Một vài tên bị giết trong lúc chống trả quyết liệt, nhưng phần lớn đã bị bắt sống. Mặc dù có một vài dân quân bị thương nhẹ do bị chém hoặc va chạm, nhưng không có ai tử vong. Đây là một chiến thắng quan trọng, không chỉ về mặt quân sự mà còn về mặt tinh thần.

Khi màn sương bắt đầu tan dần, nhường chỗ cho những tia nắng yếu ớt của buổi bình minh, cảnh tượng sau cuộc chiến hiện ra rõ ràng hơn. Máu đỏ thấm đẫm trên thảm cỏ xanh, những thi thể nằm ngổn ngang, và tiếng rên rỉ đau đớn của những kẻ bị thương vang vọng trong không khí. Dân quân và binh lính nhanh chóng xử lý thương binh, băng bó vết thương cho cả phe mình và đối phương (những kẻ bị bắt sống). Họ thu dọn vũ khí, kiểm tra thi thể để tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nhận dạng nào, và sau đó nhanh chóng đưa các tù binh về Đồn Gác Biên Giới. Cuộc chiến, dù nhỏ, đã để lại một vết sẹo sâu sắc trong lòng những người tham gia, nhắc nhở họ về sự tàn khốc của chiến tranh. Mặc dù chiến thắng, sự trầm trọng và u ám vẫn bao trùm.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của căn phòng làm việc tạm bợ ở Thôn Làng Sơn Cước, hắt lên tấm bản đồ quân sự trải rộng trên bàn. Bên ngoài, tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng dân làng thức dậy, nhưng không khí không còn sự bình yên thường thấy. Một sự lo lắng vô hình, một sự xôn xao xen lẫn căng thẳng bao trùm khắp thôn. Mùi khói gỗ từ các bếp lò vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó dường như mang một chút vị khói của cuộc chiến đêm qua.

Trong phòng, Lâm Dịch ngồi giữa, ánh mắt kiên định và sắc lạnh quét qua từng người. Bao quanh hắn là những cộng sự thân tín nhất: Bạch Vân Nhi, vẫn với vẻ ngoài điềm tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ; Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, ánh mắt đầy suy tư; Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, cả hai đều có vài vết xước nhỏ trên người, nhưng tinh thần vẫn hừng hực khí thế chiến thắng; và Lão Hồ, thân hình gầy gò, lưng hơi còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết.

"Vậy là, toán địch có hai mươi tên, mười ba tên bị bắt sống, bảy tên bị tiêu diệt," Lâm Dịch tổng kết thông tin từ báo cáo của Binh trưởng Triệu và lời khai sơ bộ của các tù binh. Hắn khẽ gõ ngón tay lên bản đồ. "Theo lời khai của chúng, chúng là những lính trinh sát của quân đoàn phương Bắc, được phái đi thăm dò tình hình biên giới. Chúng được lệnh phải tìm kiếm các điểm yếu trong hệ thống phòng thủ của chúng ta, và nếu có cơ hội, quấy phá để tạo ra sự hỗn loạn."

Binh trưởng Triệu gật đầu đồng tình. "Lời khai của chúng khớp với những gì ta đã dự đoán. Đây không phải là một toán cướp thông thường. Chúng được huấn luyện bài bản, di chuyển bí mật và có mục tiêu rõ ràng. Chúng đã cố gắng đốt phá các chòi canh để phá hoại hệ thống cảnh báo sớm của chúng ta." Ông ta thở dài. "Quân địch đã bắt đầu lộ diện. Cuộc chiến thực sự đã đến gần, không thể chần chừ nữa."

Lâm Dịch nhìn vào gương mặt của từng người, rồi quay lại bản đồ. "Đây không chỉ là cướp bóc. Chúng đang thăm dò điểm yếu, kiểm tra phản ứng của chúng ta. Quy mô nhỏ, nhưng ý đồ không hề nhỏ. Chúng muốn biết chúng ta mạnh đến đâu, nhanh đến mức nào, và liệu chúng ta có đủ sức để tự bảo vệ mình hay không." Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Và may mắn thay, chúng ta đã cho chúng thấy một phản ứng kiên quyết và có tổ chức. Hệ thống cảnh báo của chúng ta đã phát huy tác dụng tuyệt vời, và các anh em dân quân đã chiến đấu vô cùng dũng cảm."

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ nghe vậy thì lòng dâng lên một niềm tự hào. "Không có gì, Lâm Dịch! Chúng tôi chỉ làm theo những gì huynh đã dạy!" Trần Nhị Cẩu nói, đôi mắt sáng rực.

"Đúng vậy," Vương Đại Trụ tiếp lời. "Huấn luyện của huynh đã giúp chúng tôi rất nhiều. Bọn chúng không ngờ chúng tôi lại phản ứng nhanh đến vậy."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhưng vẻ mặt hắn vẫn trầm trọng. "Chiến thắng này chỉ là một lời nhắc nhở. Một lời nhắc nhở rằng chúng ta không thể lơ là bất cứ lúc nào. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và chúng ta phải tự mình giành lấy sự an toàn. Chúng ta phải tăng cường phòng thủ gấp đôi. Mỗi người dân đều phải biết vị trí và nhiệm vụ của mình. Từ giờ, không có ai là người ngoài cuộc." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, hãy bắt đầu tổ chức các nhóm dân công, luân phiên canh gác và củng cố công sự phòng thủ. Tất cả các bức tường phải được gia cố, các con đường mòn phải được đặt bẫy cảnh báo đơn giản. Chúng ta cần tận dụng mọi thứ chúng ta có."

Bạch Vân Nhi ghi chép nhanh chóng, đôi mắt nàng lấp lánh sự quyết tâm. "Ta sẽ bắt đầu ngay, Lâm Dịch. Ta sẽ phân công cụ thể và giám sát việc thực hiện."

Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu. "Binh trưởng, xin hãy hỗ trợ chúng tôi trong việc huấn luyện các kỹ năng chiến đấu cơ bản cho dân làng, đặc biệt là những người trẻ tuổi. Chúng ta cần mọi người đều có thể cầm vũ khí và tự vệ."

Binh trưởng Triệu gật đầu. "Ta sẽ làm hết sức mình. Huấn luyện của cậu đã có nền tảng rất tốt. Ta sẽ bổ sung thêm kinh nghiệm chiến trường của binh lính."

Lão Hồ, người từ đầu vẫn im lặng lắng nghe, giờ đây khẽ thở dài, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy vẻ ưu tư. "Thời loạn đến rồi... Mọi thứ đã thay đổi. Những gì chúng ta từng biết, từng tin tưởng, giờ đây đều đang dần sụp đổ. Con người ta, ai cũng phải chọn phe, chọn cách sống cho riêng mình." Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. "Cậu đã làm rất tốt, Lâm Dịch. Nhưng con đường phía trước còn gian nan lắm."

Lâm Dịch biết Lão Hồ nói đúng. *Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều* đã quá rõ ràng. Không có bất kỳ viện trợ nào từ trung ương, không có bất kỳ chỉ thị rõ ràng nào. Họ hoàn toàn phải tự lực cánh sinh. Hắn cũng nhận ra rằng, đây chỉ là một sự kiện nhỏ, một mũi nhọn thăm dò. Cuộc chiến thực sự, với quy mô lớn hơn nhiều, vẫn còn đang chờ ở phía trước. Hắn bắt đầu suy nghĩ về việc sử dụng các công cụ và kỹ thuật hiện đại hơn, những bẫy cải tiến, những công sự phòng thủ tối ưu mà hắn từng thấy trong sách vở và phim ảnh từ thế giới cũ của mình, để đối phó với quy mô chiến tranh sắp tới.

"Chúng ta sẽ phải chuẩn bị mọi thứ tốt nhất có thể," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang lên đầy kiên định. "Không chỉ về vũ khí, công sự, mà còn về tinh thần. Chúng ta sẽ không lùi bước, chúng ta sẽ bảo vệ từng tấc đất, từng người thân yêu của mình." Hắn nhìn các tù binh đang bị dẫn đi, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Có lẽ từ lời khai sâu hơn của chúng, hắn có thể tìm thấy manh mối về *các thế lực tu hành* hoặc những dấu hiệu lạ lùng nào đó về nguồn gốc của chúng.

Ngoài kia, nắng đã lên cao, nhưng những đám mây đen vẫn lởn vởn phía chân trời, như một lời nhắc nhở về cơn bão lớn sắp ập đến. Thôn Làng Sơn Cước đã trải qua đêm đầu tiên của chiến tranh, và họ đã đứng vững. Nhưng đó chỉ là khởi đầu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free