Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 600: Đôi Mắt Biên Cương: Hệ Thống Cảnh Báo Sớm

Tiếng trống hội họp đêm qua vẫn còn vọng lại trong tâm trí, nhưng bình minh đã ló dạng, xua tan đi sự nặng nề của màn đêm cùng nỗi lo âu vô định. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới rải vàng trên mái nhà tranh đơn sơ, xuyên qua kẽ lá, đậu trên cửa sổ nhà Lâm Dịch. Không khí buổi sớm se lạnh, mang theo mùi khói bếp len lỏi từ những căn nhà đã bắt đầu nhóm lửa. Tiếng gà gáy rộn rã, tiếng chó sủa lanh lảnh, cùng tiếng trẻ con ê a đọc bài học vỡ lòng từ nhà bên cạnh, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng bình dị của Thôn Làng Sơn Cước, một sự bình yên mong manh mà Lâm Dịch quyết tâm bảo vệ.

Trong căn phòng nhỏ, ánh nến lung lay từ đêm qua đã tắt, chỉ còn ánh sáng nhạt nhòa của ban ngày. Lâm Dịch không ngủ được bao lâu. Trách nhiệm nặng nề đè lên vai hắn khiến hắn không thể an giấc. Hắn đã triệu tập Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đến từ rất sớm. Trên chiếc bàn gỗ sần sùi đặt giữa phòng, một tấm bản đồ thô sơ, được vẽ vội vàng bằng mực tàu, trải ra. Đó không phải là bản đồ hành chính chính xác, mà là một bức vẽ tay đầy ký hiệu, đánh dấu những ngọn núi, con sông, những con đường mòn bí mật và vị trí các thôn làng lân cận mà Lâm Dịch cùng dân làng đã khám phá và ghi nhớ qua bao năm.

Lâm Dịch quỳ gối bên bàn, đôi mắt sâu thẳm ẩn ch���a sự mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén lướt qua từng chi tiết. Ngón tay hắn chậm rãi di chuyển trên bản đồ, vạch ra những tuyến đường tưởng tượng, những điểm cao chiến lược. Hắn gầy gò, hơi xanh xao sau những đêm dài trăn trở, nhưng khí chất lãnh đạo toát ra từ hắn lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chiếc áo vải thô đã sờn vai, nhưng nó lại không làm lu mờ đi sự quyết đoán trên gương mặt thanh tú, trầm tư của hắn.

Bạch Vân Nhi ngồi cạnh, bút lông và giấy Tuyên Thành đã được đặt sẵn. Nàng vẫn giữ vẻ thanh thoát, gọn gàng dù chỉ mới sáng sớm. Nàng nhìn Lâm Dịch với một sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng đâu đó trong ánh mắt vẫn còn một chút lo lắng ẩn giấu.

“Tốc độ thông tin là sinh tử,” Lâm Dịch trầm giọng, giọng hắn khàn khàn như tiếng gió xào xạc qua khe núi, “chúng ta cần một hệ thống mà tin tức có thể truyền đến đây trong thời gian ngắn nhất, không chỉ từ biên giới mà còn từ các thôn làng xung quanh. Khi chiến tranh bùng nổ, kẻ thù có thể xuất hiện từ bất cứ đâu, và chúng ta không thể bị động.” Hắn nhấn mạnh từng chữ, như muốn khắc sâu tầm quan trọng của nó vào tâm trí những người đang lắng nghe.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, đứng thẳng người. Hắn vẫn giữ nguyên vẻ nhiệt huyết, hăng hái từ đêm qua. Vương Đại Trụ, vạm vỡ và trầm tĩnh, đứng dựa vào khung cửa, tay vân vê chuôi kiếm, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bản đồ, ánh lên vẻ suy tư. Cả hai đều nghiêm nghị lắng nghe, hiểu rõ gánh nặng mà Lâm Dịch đang gánh vác.

“Vậy chúng ta sẽ dùng gì?” Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, nhưng cũng mang một chút băn khoăn. “Khói, cờ, hay người chạy bộ? Mỗi phương án đều có ưu nhược điểm riêng, đặc biệt là trong địa hình hiểm trở này.”

Lâm Dịch gật đầu. “Cả ba, tùy vào tình huống. Người chạy bộ sẽ là xương sống, đảm bảo thông tin chi tiết được truyền đi. Khói và cờ sẽ là tín hiệu cảnh báo sớm, nhanh chóng và trực quan nhất.” Hắn chỉ vào một dãy núi hiểm trở phía tây. “Ở đây, những ngọn núi cao này là rào cản tự nhiên, nhưng cũng là những đài quan sát tuyệt vời. Chúng ta cần những trạm gác cố định trên các đỉnh núi chính, có thể nhìn thấy nhau, tạo thành một chuỗi liên lạc.”

“Ta có thể dẫn đầu một nhóm đi khảo sát các điểm cao, đại ca,” Trần Nhị Cẩu xung phong ngay lập tức, đôi mắt hắn rực sáng. “Ta quen thuộc mọi ngóc ngách của Linh Thú Sơn Mạch này. Chỗ nào gió tốt để đốt khói, chỗ nào che chắn tốt để dựng lều, ta đều biết.”

Vương Đại Trụ cũng bước tới, thân hình vạm vỡ của hắn che khuất một phần ánh sáng. “Dân quân của ta có thể hỗ trợ việc này, Lâm Dịch. Bọn họ đã quen với việc di chuyển trong rừng núi, cũng có chút kinh nghiệm trinh sát. Việc canh gác ở các trạm cũng cần người đáng tin cậy.”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy khích lệ. “Tốt. Nhưng không chỉ là việc canh gác. Chúng ta cần một hệ thống mã hóa đơn giản nhưng hiệu quả. Khói có thể bị gió làm tan, cờ có thể bị sương mù che khuất. Mỗi trạm phải có người luôn sẵn sàng chuyển tiếp tín hiệu, và phải có một đội ngũ người đưa tin cơ động, thiện chiến, sẵn sàng chạy ngày đêm để truyền những tin tức quan trọng hơn.”

Hắn bắt đầu phác thảo các tuyến đường và điểm trạm trên bản đồ bằng một cành than vụn. Những vòng tròn nhỏ đánh dấu các đỉnh núi, những đường kẻ nối liền biểu thị tầm nhìn. Cả nhóm thảo luận sôi nổi, đưa ra các phương án khả thi. Lâm Dịch lắng nghe cẩn thận, cân nhắc từng lời nói, từng ý kiến. Hắn biết, *tri thức là vũ khí mạnh nhất*, nhưng tri thức đó cần được thực thi bởi những con người cụ thể, với những giới hạn và khả năng cụ thể.

Nội tâm Lâm Dịch vẫn không ngừng tính toán. Hệ thống liên lạc này không chỉ để biết địch đến từ đâu, mà còn để điều phối lực lượng phòng thủ, để kịp thời sơ tán người dân, để phân phối lương thực và thuốc men. Hắn không có những thiết bị hiện đại như radio, điện thoại, hay internet. Hắn phải quay về với những phương pháp thô sơ nhất, nhưng lại phải tối ưu hóa chúng bằng tư duy của một người hiện đại. Hắn đang xây dựng một mạng lưới thông tin, một bộ não cho hệ thống phòng thủ của thôn làng, nơi mỗi người dân, mỗi ngọn núi, mỗi con đường đều là một phần của tổng thể.

“Chúng ta cần tìm kiếm những người có sức bền tốt, có khả năng định hướng trong rừng núi, và quan trọng nhất là trung thành,” Lâm Dịch nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Vương Đại Trụ. “Những người đưa tin này phải hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ, phải sẵn sàng hy sinh để thông tin được truyền đi.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. “Ta sẽ chọn ra những người tốt nhất trong dân quân. Họ sẽ được huấn luyện kỹ càng về đường đi, về các tín hiệu, và cả cách tự bảo vệ mình.”

Bạch Vân Nhi ghi chép lại tất cả, đôi khi ngẩng lên nhìn Lâm Dịch với ánh mắt ngưỡng mộ. Nàng biết, hắn đang đặt cược tất cả vào hệ thống này, vào sự tin tưởng của người dân. Hắn không hề có một "bàn tay vàng" nào để dễ dàng vượt qua khó khăn, mọi thứ hắn có đều là sự nỗ lực, trí tuệ và sự kiên cường đến từ chính bản thân hắn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và hắn đang biến nó thành một nghệ thuật, một chiến lược để bảo vệ cả một cộng đồng. Ánh nắng đã lên cao, chiếu rọi qua khung cửa, làm sáng rõ những đường nét trên bản đồ, như một lời hứa hẹn về một tương lai, dù khắc nghiệt, nhưng không hề tuyệt vọng.

***

Mặt trời đã lên đến đỉnh, trải những vệt nắng vàng rực rỡ xuống những con đường mòn quanh co và những đỉnh cao chót vót của Linh Thú Sơn Mạch. Không khí buổi trưa ấm áp, gió nhẹ mơn man những tán lá, tạo nên âm thanh xào xạc như một lời thì thầm bí ẩn. Mùi đất ẩm, mùi lá khô và hương hoa dại phảng phất trong gió, mang theo vẻ hoang sơ, hùng vĩ của núi rừng.

Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn vốn có, dẫn đầu một nhóm thanh niên và dân quân. Hắn mặc trang phục gọn gàng, tay cầm một con dao rừng, bước chân thoăn thoắt trên con đường mòn cheo leo. Đôi mắt hắn không ngừng quan sát xung quanh, tìm kiếm những điểm đặt trạm gác lý tưởng. Theo sát hắn là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng lại di chuyển vô cùng linh hoạt. Hắn cầm theo một cây rìu nhỏ, thỉnh thoảng lại dừng lại, kiểm tra địa hình, đánh giá khả năng phòng thủ của từng vị trí.

“Nhớ kỹ,” Trần Nhị Cẩu dặn dò những người đi theo, giọng hắn tuy còn chút ngây ngô nhưng lại rất d��t khoát, “Ba đốm khói là báo động địch tấn công, cần tất cả dân quân tập trung ngay lập tức. Một đốm là cần tiếp viện hoặc có tin tức quan trọng. Tuyệt đối không được nhầm lẫn!” Hắn vừa nói vừa chỉ tay lên bầu trời trong xanh, hình dung những cột khói sẽ bốc lên từ những ngọn núi.

“Cứ mỗi dặm phải có một người canh gác,” Vương Đại Trụ bổ sung, giọng hắn to, rõ ràng, vang vọng giữa núi rừng. “Phải đảm bảo tầm nhìn rõ ràng giữa các trạm. Nếu không nhìn thấy tín hiệu từ trạm trước, phải ngay lập tức phái người chạy đến kiểm tra. Không được phép có lỗ hổng nào trong hệ thống này.” Hắn chỉ tay vào một thanh niên đang cặm cụi đào hố. “Hố phải sâu, cột phải chắc. Gió núi mạnh, không thể lơ là.”

Các nhóm người hối hả làm việc. Tiếng cuốc xẻng va chạm vào đá, tiếng rìu chặt gỗ vang lên đều đặn. Họ đào những cái hố sâu hoắm trên các đỉnh núi, dựng lên những cột cờ tạm bợ bằng thân cây gỗ chắc chắn. Bên cạnh mỗi cột, một đống củi khô, cành cây tươi và lá khô đã được chuẩn bị sẵn sàng, phủ kín bằng vải bạt để tránh mưa. Đó là những "mồi lửa" để tạo ra những cột khói đen đặc, hoặc trắng xóa tùy theo tín hiệu đã quy ước.

Những thanh niên khỏe mạnh nhất được giao nhiệm vụ leo lên cột, buộc những lá cờ vải trắng và đỏ to bản. Họ thực hành cách phất cờ theo các mã hiệu đơn giản: hai cờ trắng chéo nhau báo hiệu an toàn, một cờ đỏ giương cao là cảnh báo nguy hiểm gần. Lâm Dịch đã thiết kế một hệ thống tối giản nhất, dễ học, dễ nhớ, nhưng vẫn đủ để truyền tải những thông tin cốt lõi nhất trong tình huống khẩn cấp.

Trần Nhị Cẩu chạy đi chạy lại giữa các nhóm, kiểm tra từng chi tiết nhỏ. Hắn hướng dẫn cách đặt củi, cách đốt lửa để tạo ra khói dày đặc nhất, cách nhìn tín hiệu từ xa. Dù trời nắng ấm, mồ hôi vẫn lấm tấm trên trán hắn, nhưng đôi mắt hắn rực cháy sự quyết tâm. Hắn biết, đây không chỉ là một công việc, mà là một phần của sự sống còn của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn nhớ lời đại ca Lâm Dịch nói, *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và hắn sẽ làm tất cả để đảm bảo điều đó.

Vương Đại Trụ thì trầm tĩnh hơn, hắn đi dọc theo các con đường mòn, kiểm tra sự liên kết giữa các trạm. Hắn ước lượng khoảng cách, tính toán thời gian cần thiết để một người đưa tin chạy từ trạm này sang trạm khác. Hắn cũng đặc biệt chú ý đến việc ngụy trang các trạm gác, đảm bảo chúng khó bị phát hiện từ xa bởi kẻ địch. Hắn nhớ lại những bài huấn luyện dân quân của Lâm Dịch, về sự quan trọng của việc phòng thủ, về việc phải luôn ở thế chủ động.

Một tốp dân quân khác thì đang tập luyện chạy đường dài. Họ mang theo những chiếc túi vải nhỏ chứa nước và lương khô, chạy hết tốc lực từ chân núi lên đỉnh, rồi lại xuống. Đây là những “người đưa tin” tương lai, những đôi chân sẽ mang theo sinh mệnh của cả làng. Lâm Dịch đã chỉ đạo phải có ít nhất ba người đưa tin cho mỗi tuyến đường, đảm bảo khi một người kiệt sức hoặc gặp nguy hiểm, sẽ có người khác thay thế.

Không khí lao động hăng say, khẩn trương nhưng không hề hỗn loạn. Mỗi người đều hiểu rõ nhiệm vụ của mình. Họ là những người nông dân, thợ săn, những người dân thường chân chất, nhưng giờ đây, dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch, họ đang trở thành một cỗ máy phòng thủ vững chắc. Cảm giác mệt mỏi thể chất dần bị thay thế bằng sự thỏa mãn khi nhìn thấy những cột cờ đầu tiên được dựng lên, những đống củi được chuẩn bị.

Lâm Dịch không có mặt trực tiếp tại hiện trường, hắn vẫn đang ở thôn làng để tiếp tục công việc hoạch định, nhưng mọi chỉ đạo của hắn đã được truyền tải rõ ràng và được mọi người tuân thủ tuyệt đối. Hắn đã tin tưởng giao phó công việc này cho Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, và họ không làm hắn thất vọng.

Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, những cột cờ đầu tiên đã sừng sững trên các đỉnh núi. Dù còn thô sơ, nhưng chúng là biểu tượng của sự đoàn kết, của ý chí chống trả. Những ngọn gió mạnh hơn bắt đầu thổi qua, làm những lá cờ phất phần phật, tạo ra âm thanh như tiếng vỗ tay của núi rừng. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa nhỏ được nhóm lên để giữ ấm cho những người canh gác bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi đất ẩm và lá cây. Đó là một mùi hương của sự chuẩn bị, của một cuộc chiến sắp diễn ra.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ trao đổi ánh mắt, cả hai đều nở một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy tự hào. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng một bước quan trọng đã được thực hiện. Họ đã nhìn thấy Lâm Dịch biến những ý tưởng tưởng chừng như không tưởng thành hiện thực, và họ tin rằng, với sự dẫn dắt của hắn, Thôn Làng Sơn Cước sẽ đứng vững.

***

Khi màn đêm buông xuống, không khí trong phòng họp thôn trở nên nghiêm túc và trang trọng hơn bao giờ hết. Bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một bản nhạc nền u tịch. Mùi khói gỗ từ các bếp lửa và mùi đất ẩm từ những đôi giày của những người vừa từ ngoài về vẫn còn vương vấn trong không gian, nhắc nhở về sự khẩn trương của thời cuộc.

Lâm Dịch, vẫn với vẻ trầm tĩnh quen thuộc, đứng trước Lão Hồ, Trưởng thôn Lão Vương của Thôn Làng Sơn Cước, và vài trưởng lão từ các làng nhỏ lân cận như làng Thạch Khê, làng Bồ Câu, làng Ba Khe. Những trưởng lão này, với mái tóc bạc phơ và gương mặt khắc khổ, đến đây với sự hoài nghi và lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. Họ là những con người gắn bó với đất đai, với những truyền thống cổ xưa, và việc chấp nhận một hệ thống mới, đặc biệt là do một thanh niên trẻ tuổi như Lâm Dịch đề xuất, không phải là điều dễ dàng. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt luôn tỏ vẻ lo lắng, ngồi co ro ở một góc, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Lâm Dịch với vẻ vừa sợ hãi vừa ngưỡng mộ.

Lâm Dịch bắt đầu trình bày, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, như một dòng nước chảy xiết ngầm. Hắn không nói những lời hoa mỹ hay những lý thuyết cao siêu. Hắn đi thẳng vào vấn đề, nhấn mạnh sự cấp bách của tình hình và tầm quan trọng của sự đoàn kết.

“Các vị trưởng lão, các vị trưởng thôn,” Lâm Dịch nói, ánh mắt quét qua từng người, “như các vị đã biết, tin tức về chiến tranh ở biên giới đang lan rộng. Không ai trong chúng ta có thể đảm bảo rằng ngọn lửa chiến tranh sẽ không bén đến mảnh đất này. Chúng ta không thể ngồi chờ đợi, không thể để dân làng của mình bị bất ngờ. Chúng ta cần chủ động.”

Hắn chỉ vào tấm bản đồ trên bàn, nơi đã được đánh dấu những điểm trạm gác và tuyến đường liên lạc. “Hệ thống này không chỉ của riêng Thôn Làng Sơn Cước. Nó là đôi mắt của toàn bộ vùng biên này. Khi chiến tranh tới, khi quân địch hành quân, chúng ta sẽ biết trước. Chúng ta sẽ có thời gian để chuẩn bị, để sơ tán người già, trẻ nhỏ, để dân quân tập hợp, để bố trí phòng thủ. Mỗi làng sẽ là một mắt xích quan trọng trong chuỗi liên lạc này.”

Lão Hồ, với đôi mắt tinh anh nheo lại, gật đầu chậm rãi. “Lâm tiểu tử nói có lý. Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết. Từ bao đời nay, chúng ta vẫn sống nhờ vào rừng núi này, giờ đây, rừng núi cũng phải trở thành tai mắt của chúng ta. Nếu không có thông tin, chúng ta chẳng khác nào những con cá nằm trên thớt.” Giọng Lão Hồ vang dội, đầy uy tín, như một lời khẳng định cho uy tín của Lâm Dịch trong mắt các trưởng lão khác.

Tuy nhiên, Trưởng thôn Lão Vương từ làng Thạch Khê, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt đầy lo âu, rụt rè lên tiếng: “Nhưng nhân lực và vật lực… Liệu chúng ta có đủ? Mỗi làng đều nghèo khó, dân đinh không nhiều, còn phải lo việc đồng áng, săn bắn. Lấy đâu ra người để canh gác ngày đêm, để chạy tin?”

Ánh mắt Lâm Dịch dịu đi một chút, hắn hiểu rõ những lo lắng của họ. Hắn biết, để thuyết phục những con người này, không chỉ cần lý lẽ mà còn cần sự đồng cảm và giải pháp thực tế.

“Ta hiểu những lo lắng của các vị,” Lâm Dịch đáp, giọng điệu kiên nhẫn. “Việc này không phải chỉ một làng gánh vác. Chúng ta sẽ chia sẻ gánh nặng. Thôn Làng Sơn Cước sẽ hỗ trợ các làng về vật liệu, về kinh nghiệm huấn luyện dân quân. Chúng ta sẽ cùng nhau thiết lập các ca trực, xoay vòng để không ảnh hưởng quá nhiều đến việc sinh hoạt hằng ngày. Hơn nữa, việc có hệ thống cảnh báo sớm sẽ giúp chúng ta tránh được những tổn thất không đáng có, bảo toàn được nhân lực và tài sản quý giá hơn nhiều.”

Hắn tiếp tục giải thích cụ thể về cách thức hoạt động của hệ thống, về các tín hiệu khói và cờ đơn giản, về quy trình chuyển tiếp thông tin. Hắn nhấn mạnh rằng, đây không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời kêu gọi đoàn kết, một sự hợp tác vì sự sống còn chung. “Nếu một làng bị tấn công mà không có cảnh báo, thì các làng khác cũng sẽ không an toàn. Ngược lại, nếu chúng ta liên kết lại, chúng ta sẽ trở thành một pháo đài vững chắc mà không kẻ thù nào có thể dễ dàng xâm phạm.”

Lão Hồ lại lên tiếng, giọng ông trầm ấm nhưng đầy sức nặng: “Mấy lão già các ngươi còn nghi ngờ gì nữa? Lâm Dịch đã làm được những gì cho Thôn Làng Sơn Cước, các ngươi không thấy sao? Hắn đã đưa chúng ta từ cảnh đói nghèo đến cuộc sống ấm no. Giờ đây, hắn lại nghĩ cách bảo vệ chúng ta khỏi chiến tranh. Ai có thể làm được điều đó ngoài hắn? Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Hãy tin tưởng Lâm Dịch, như đã tin tưởng hắn bấy lâu nay!”

Lời nói của Lão Hồ như một đòn bẩy mạnh mẽ, lay động suy nghĩ của các trưởng lão. Họ bắt đầu xì xào bàn tán, những ánh mắt hoài nghi dần chuyển thành suy tư. Lâm Dịch không thúc ép, hắn chỉ kiên nhẫn chờ đợi, biết rằng niềm tin cần thời gian để nảy mầm và phát triển.

Một trưởng lão từ làng Bồ Câu, người có vẻ mặt hiền lành hơn, cuối cùng cũng lên tiếng: “Nếu Thôn Làng Sơn Cước thực sự có thể hỗ trợ chúng ta về vật liệu và người huấn luyện, thì chúng ta cũng sẽ cố gắng. Dân làng ta cũng không muốn chết một cách vô ích.”

Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên một tia sáng. Hắn biết, hắn đã thành công một phần. Sự thiếu hụt nhân lực và vật lực là một thách thức lớn, nhưng hắn tin vào khả năng thích nghi và sự sáng tạo của mình. Hắn đã chuẩn bị một cuốn cẩm nang kế sách nhỏ, ghi lại chi tiết các hướng dẫn, các tín hiệu, và cả những phương pháp đơn giản để tự chế tạo vật liệu cần thiết. Hắn rút cuốn cẩm nang ra, đặt lên bàn.

“Đây là những gì ta đã chuẩn bị,” Lâm Dịch nói, “mỗi làng sẽ có một bản. Nó không chỉ là bản đồ, mà còn là hướng dẫn chi tiết về cách thiết lập và vận hành hệ thống. Chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện. Ta sẽ cử người của ta đến từng làng để hướng dẫn tận tình.”

Trưởng thôn Lão Vương của Thôn Làng Sơn Cước, cuối cùng cũng gật đầu mạnh mẽ. “Lâm Dịch đã nói vậy, chúng ta còn gì để lo lắng nữa? Chúng ta là người một nhà. Cùng nhau, chúng ta sẽ vượt qua!”

Cuộc họp kết thúc trong không khí có phần căng thẳng được giải tỏa. Những lo âu vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một ý chí hợp tác mạnh mẽ hơn. Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, nhưng ít nhất, hắn đã có thêm những đôi mắt, thêm những đôi tai, và thêm những cánh tay để cùng nhau đối mặt với cơn bão sắp tới. Hắn tin rằng, *thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, nhưng hắn sẽ cố gắng tạo ra sự công bằng ấy bằng sự đoàn kết và trí tuệ.

***

Hoàng hôn trải dài trên các dãy núi, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng biên cương. Gió lớn hơn, rít qua các vách đá, tạo nên âm thanh hùng vĩ nhưng cũng đầy khắc nghiệt. Trên cao điểm phía Bắc Thôn Làng Sơn Cước, nơi được mệnh danh là Vách Đá Nguyệt Quang, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đứng cạnh nhau, mắt dõi về phía chân trời xa xăm. Dù đã có một ngày dài mệt mỏi với những cuộc họp và chỉ đạo, nhưng họ vẫn không một chút lơ là.

Lâm Dịch, với tấm áo vải thô phất phơ trong gió, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. Đôi mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, vóc dáng thon thả của nàng nổi bật giữa nền trời rộng lớn. Nàng cũng im lặng, nhưng đôi mắt thông minh của nàng không ngừng quét qua những đỉnh núi phía xa, chờ đợi. Mùi không khí trong lành, lẫn chút mùi đá lạnh và mùi khói bếp vương vấn từ thôn làng, bao trùm lấy họ.

Bỗng nhiên, một đốm khói mờ ảo, đen đặc, bỗng bốc lên từ phía tây, tại một ngọn núi xa tít tắp mà mắt thường khó có thể nhìn rõ nếu không tập trung. Đó là tín hiệu thử nghiệm từ làng Thạch Khê, làng xa nhất trong hệ thống liên lạc vừa được thiết lập. Lâm Dịch nheo mắt, tay khẽ siết chặt. Hắn gần như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.

Vài giây sau, một đốm khói khác lại xuất hiện từ làng giữa, nằm cách làng Thạch Khê không quá xa, nhưng đủ xa để cần một mắt xích trung gian. Cột khói thứ hai cao và rõ ràng hơn, như một bàn tay khổng lồ đang vẫy gọi giữa trời chiều.

Rồi, chỉ trong một thoáng chốc, một cột khói thứ ba, mạnh mẽ và rõ nét, bùng lên từ một ngọn đồi gần Thôn Làng Sơn Cước nhất. Tốc độ truyền tin nhanh hơn Lâm Dịch dự kiến. Hắn đã ước tính khoảng thời gian cần thiết để tín hiệu được truyền từ làng xa nhất về đến thôn, nhưng thực tế lại vượt quá mong đợi của hắn. Điều này chứng tỏ sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tinh thần trách nhiệm cao của những người canh gác.

“Rất nhanh!” Bạch Vân Nhi thốt lên, giọng nàng pha lẫn sự ngạc nhiên và vui mừng. “Quá trình truyền tin diễn ra suôn sẻ, không có bất kỳ sai sót nào. Họ đã thực hiện đúng như kế hoạch.” Nàng quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.

Lâm Dịch khẽ thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười gần như vô hình lướt qua khóe môi hắn, nhưng ánh mắt hắn vẫn đầy suy tư. Sự căng thẳng trong hắn chỉ giảm đi một chút, không hoàn toàn biến mất. Hắn biết, đây chỉ là một cuộc thử nghiệm trong điều kiện lý tưởng. Chiến tranh thực sự sẽ khắc nghiệt hơn rất nhiều.

“Đây chỉ là khởi đầu,” Lâm Dịch trầm giọng, gió lớn làm tóc hắn bay nhẹ. “Chúng ta cần luyện tập thường xuyên, mỗi ngày, để đảm bảo không có sai sót nào khi nguy hiểm thực sự ập đến. Khói có thể bị mưa làm tan, sương mù có thể che khuất tín hiệu, và kẻ thù có thể tìm cách phá hoại hệ thống. Chúng ta phải luôn trong tư thế sẵn sàng, luôn tìm cách cải thiện.”

Hắn quay người, nhìn xuống thôn làng đang bắt đầu lên đèn, những đốm lửa nhỏ li ti như những vì sao trên mặt đất. Hắn biết, hệ thống thông tin liên lạc này sẽ trở thành xương sống cho việc phòng thủ và tổ chức dân quân của Lâm Dịch trong các chương tiếp theo, đặc biệt khi chiến tranh biên giới chính thức bùng nổ. Nó không chỉ là một phương tiện truyền tin, mà còn là biểu tượng của sự đoàn kết và ý chí chống trả của cả một vùng đất.

Lâm Dịch đã nhận thấy tầm quan trọng của việc này ngay từ đầu. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và thông tin chính là tri thức. Có thông tin, họ có thể phản ứng, có thể chuẩn bị, có thể chiến đấu. Mất thông tin, họ sẽ mù tịt, sẽ bị động, và sẽ bị tiêu diệt.

Hắn nhìn Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, ngày mai, hãy cùng Nhị Cẩu và Đại Trụ tiếp tục rèn luyện dân quân về cách sử dụng hệ thống này. Đồng thời, cử người đến các làng xa hơn, những làng mà hôm nay chưa kịp tham gia, để mở rộng mạng lưới. Chúng ta cần kéo tất cả vào hệ thống này, biến toàn bộ vùng biên này thành một khối thống nhất.”

Bạch Vân Nhi gật đầu dứt khoát. “Vâng, Lâm Dịch. Ta sẽ đảm bảo mọi thứ được thực hiện chu đáo.”

Lâm Dịch quay lại nhìn về phía chân trời, nơi những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn đang dần lụi tắt. Sự hiệu quả của hệ thống này sẽ sớm được kiểm chứng bởi những tin tức về quân địch hoặc những âm mưu của Thẩm Đại Nhân. Việc Lâm Dịch liên kết các làng lân cận không chỉ tạo ra một mạng lưới phòng thủ mà còn củng cố vị thế lãnh đạo không chính thức của anh, đặt nền móng cho một liên minh mạnh mẽ hơn trong tương lai. Hắn biết, khả năng thích ứng và sáng tạo của hắn trong việc giải quyết vấn đề bằng 'công nghệ' cổ đại sẽ là một lợi thế lớn trong bối cảnh Đại Hạ suy yếu.

Cơn gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Lâm Dịch siết chặt nắm đấm. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn, không chỉ cần ý chí, mà còn cần sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến từng chi tiết nhỏ nhất. Những đốm khói đã tan vào không trung, nhưng thông điệp của chúng vẫn còn đọng lại: Thôn Làng Sơn Cước và các làng lân cận đã sẵn sàng. Họ đã có đôi mắt để nhìn thấy nguy hiểm, và họ sẽ không lùi bước.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free