Lạc thế chi nhân - Chương 599: Bão Tố Gần Kề: Trấn An Lòng Người
Buổi sáng sau đêm Lâm Dịch thiết lập thành công mạng lưới "Hắc Mộc Lệnh", những vì sao trên bầu trời đã nhường chỗ cho ánh bình minh nhàn nhạt. Nhưng bình minh ấy không mang theo sự thanh thản như mọi khi, mà thay vào đó là một sự căng thẳng vô hình, len lỏi vào từng ngóc ngách của Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch, sau một đêm dài suy tính, đã thức dậy sớm hơn thường lệ. Hắn cảm thấy một sự nặng nề trong lồng ngực, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà là gánh nặng của trách nhiệm và linh cảm về những điều sắp đến. Hắn biết, việc chống lại sự phong tỏa kinh tế của Thẩm Đại Nhân chỉ là một ván cờ nhỏ trong cuộc đại chiến sắp bùng nổ.
Khi Lâm Dịch bước ra khỏi nhà, hướng về phía chợ thôn, nơi vốn dĩ luôn ồn ào và tấp nập, hắn lập tức cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Nắng nhẹ, gió heo may đầu thu vẫn thổi hiu hiu, mang theo mùi khói bếp quen thuộc và hương cỏ cây dại, nhưng không khí lại đặc quánh một sự nặng nề, u ám. Tiếng cười nói, tiếng mặc cả của các tiểu thương, tiếng trẻ con nô đùa đã biến mất, thay vào đó là những tiếng xì xào bàn tán nhỏ lẻ, như tiếng ong vỡ tổ bị dập tắt đột ngột. Lâm Dịch nheo mắt nhìn quanh. Các gian hàng thưa thớt hơn hẳn, nhiều sạp đã được dọn dẹp vội vã, để lại những khoảng trống trơ trọi trên nền đất. Những người còn nán lại thì tụm năm tụm ba, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo âu, sợ hãi, như thể một bóng ma vô hình đang lơ lửng trên đầu họ, mang theo điềm báo của tai ương. Ánh sáng mặt trời dường như cũng yếu ớt hơn, chật vật lắm mới xuyên qua được tầng mây mỏng để rọi xuống, nhưng cũng không thể xua tan được cái không khí u ám đang bao trùm.
Hắn đi chậm rãi, cố gắng thu thập thông tin qua những mẩu đối thoại rời rạc, những lời thì thầm đầy sợ hãi.
“Nghe nói quân địch đã tràn qua mấy trấn gần đây rồi!” Giọng Thím Ba, người phụ nữ nhỏ nhắn với khuôn mặt nhiều nếp nhăn do hay cười, thường ngày oang oang khắp chợ, giờ đây lại bị ghì xuống, chỉ còn là một tiếng thì thầm đầy vẻ kinh hãi, nhưng vẫn đủ vang để lọt vào tai Lâm Dịch. Bà ta co rúm lại, đôi mắt đảo liên tục, như thể đang tìm kiếm một lối thoát vô hình khỏi hiểm nguy. “Lần này e là không tránh khỏi tai ương! Nghe đâu chúng tàn ác lắm, đốt nhà giết người không chừa một ai! Ai biết chúng có đến tận đây không chứ? Trời ơi là trời!”
A Cẩu, người dân trong thôn với vẻ mặt ngốc nghếch quen thuộc, thường ngày chỉ biết cười tủm tỉm, giờ đây cũng thất thần, gãi đầu bứt rứt. “Ta nghe nói quan binh ở Thành Thiên Phong cũng đang hoảng loạn, không biết có giữ nổi thành không? Nếu thành thất thủ, chúng ta ở đây… ở đây thì biết chạy đi đâu bây giờ?” Hắn không nói hết câu, nhưng cái sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn vạn lời nói. Đôi mắt ngây ngô của A Cẩu nhìn lên bầu trời, như muốn tìm kiếm một dấu hiệu nào đó, một lời trấn an từ cõi trên, nhưng chỉ có những đám mây xám xịt đang lững lờ trôi, không mang theo bất cứ câu trả lời nào.
Lão Hồ, trưởng lão thôn, nguồn tin tức đáng tin cậy của dân làng, đang ngồi bên một gian hàng bán vải thô, lưng còng rạp xuống, đôi mắt tinh anh thường ngày giờ đây đục ngầu vì lo lắng. Ông ta không nói nhiều, chỉ khẽ lắc đầu thở dài, tay vuốt vuốt chòm râu bạc phơ. “Tình hình không ổn… Triều đình suy yếu, biên cương giờ như cái sàng… Tin tức từ thương nhân đi lại cũng nói, mấy tháng nay thuế má tăng nặng, binh lính thì ăn uống kham khổ, lòng quân ly tán. Bây giờ giặc ngoại xâm lại thừa cơ hội này… Một khi bão táp kéo đến, ai có thể đứng vững?” Giọng ông ta trầm trầm, chất chứa sự bất lực của một người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thời cuộc. Ông ho khan một tiếng, rồi nhỏ giọng nói thêm, "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Giặc ngoại xâm thì đáng sợ, nhưng lòng người sợ hãi còn đáng sợ hơn. Lòng người mà loạn, thì mọi thứ sẽ sụp đổ hết."
Lâm Dịch đứng đó, bất động, như một bức tượng giữa dòng người hoang mang. Hắn lắng nghe từng lời, từng câu, thu thập mảnh ghép của bức tranh toàn cảnh đang hiện ra trước mắt. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đã không còn là một lời đồn đại xa xôi, mà là một thực tế phũ phàng đang gõ cửa từng nhà. Các tin tức tiêu cực lan tràn mà không có bất kỳ sự trấn an hay chỉ đạo nào từ chính quyền trung ương, cho thấy sự bất lực trong việc kiểm soát tình hình và lòng dân. Điều này càng củng cố thêm nhận định của Lâm Dịch: *thế giới này không nợ ai một sự công bằng*. Trong thời loạn, mỗi người phải tự tìm lấy con đường sinh tồn, và trách nhiệm bảo vệ những người xung quanh sẽ đổ dồn lên vai những kẻ có đủ khả năng và ý chí.
Hắn tự hỏi, liệu mạng lưới giao thương ngầm mà hắn vừa thiết lập có thể đứng vững trước cơn bão chiến tranh này không? Hay nó sẽ bị cuốn trôi, tan tác như những chiếc lá mùa thu? Hắn đã chuẩn bị cho cuộc đối đầu kinh tế với Thẩm Đại Nhân, cho những ván cờ mưu mẹo, nhưng đây lại là một cuộc chiến hoàn toàn khác, một cuộc chiến mà sự khốc liệt của nó vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng. Nó không chỉ đe dọa đến tài sản, mà là đến sinh mạng, đến sự tồn vong của cả một cộng đồng.
Đại Nương Lý, người phụ nữ phúc hậu thường ngày vẫn hay mua rau của Lâm mẫu, giờ đây hai tay ôm chặt lấy đứa cháu nhỏ, gương mặt tái mét. Bà không ngừng lẩm bẩm những lời cầu nguyện, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. “Ông trời ơi, sao lại đến nông nỗi này… Lũ trẻ con biết làm sao đây… Chúng nó còn quá bé bỏng…” Bà là đại diện cho nỗi sợ hãi tột cùng của những người phụ nữ và trẻ em, những người yếu thế nhất trong mọi cuộc chiến, cảm nhận cái lạnh lẽo của tương lai vô định. Mùi sợ hãi dường như lan tỏa khắp chợ, một mùi vị chua chát, ngột ngạt, hòa lẫn vào không khí lạnh buốt của gió heo may.
Lâm Dịch cảm thấy một nỗi lo âu sâu sắc dâng lên trong lòng. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ gia đình, bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước. Nhưng làm sao có thể bảo vệ được tất cả khi một cơn đại hồng thủy đang ập đến? Hắn nhìn những gương mặt hoang mang, những ánh mắt tuyệt vọng, và hắn biết rằng, trách nhiệm của hắn không chỉ dừng lại ở việc cung cấp lương thực hay hàng hóa. Hắn phải trở thành một điểm tựa, một ngọn hải đăng giữa biển đêm bão tố, một người dẫn đường trong bóng tối dày đặc của chiến tranh.
"Lâm huynh!" Một giọng nói vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Đó là Trần Nhị Cẩu, với gương mặt nhanh nhẹn thường ngày giờ đây cũng lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Nhị Cẩu chạy đến bên Lâm Dịch, thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Huynh có nghe tin gì chưa? Mấy thương nhân từ phía Tây Thành Thiên Phong vừa chạy về, nói rằng quân giặc đã áp sát biên giới, có vẻ như sẽ đánh thẳng vào Thành Thiên Phong trong vài ngày tới! Quan phủ đang ra lệnh trưng binh khẩn cấp, nhưng dân chúng hoang mang bỏ chạy hết rồi! Thành Thiên Phong loạn hết rồi, Lâm huynh!"
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông đang ngày càng hỗn loạn hơn sau những lời của Nhị Cẩu. "Ta đã nghe rồi. Tình hình còn tệ hơn ta nghĩ." Hắn biết, tin tức này sẽ thổi bùng lên ngọn lửa hoảng loạn trong thôn làng, biến những lời thì thầm thành tiếng la hét. Hắn không thể để điều đó xảy ra. Hắn phải hành động. Ngay lập tức.
"Nhị Cẩu, ngươi đi tìm Vương Đại Trụ. Bảo hắn tập hợp dân quân tại hội trường thôn. Và cử người đi thông báo cho tất cả các hộ gia đình trong thôn, nói rằng tối nay Lâm Dịch có chuyện quan trọng muốn nói với mọi người tại hội trường. Không thiếu một ai." Giọng Lâm Dịch trầm ổn, dứt khoát, mang theo một sự uy nghiêm lạ thường, đủ để trấn áp sự hoảng loạn của Trần Nhị Cẩu. Hắn không cho phép b���t kỳ sự chần chừ nào.
"Dạ, đại ca!" Trần Nhị Cẩu, dù trong lòng vẫn còn lo lắng, nhưng khi nghe giọng điệu kiên định của Lâm Dịch, hắn như tìm thấy điểm tựa, lập tức vâng lời, quay người chạy đi. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn không hỏi thêm một lời nào, chỉ có niềm tin tuyệt đối vào người mà hắn đã xem là đại ca, là người dẫn dắt bấy lâu nay.
Lâm Dịch quay lại nhìn Lão Hồ, ánh mắt hai người giao nhau. Lão Hồ khẽ gật đầu, như thấu hiểu ý định của Lâm Dịch. "Cần ta giúp gì không, Lâm Dịch? Ta sẽ làm mọi thứ có thể." Giọng ông ta không còn sự bất lực như trước, thay vào đó là một tia hy vọng mong manh, một sự sẵn lòng cống hiến.
"Lão Hồ giúp ta trấn an dân chúng trước mắt, và nhắc nhở họ tối nay nhất định phải có mặt. Ta cần mọi người bình tĩnh để lắng nghe." Lâm Dịch nói, rồi hắn quay người, bước nhanh về phía nhà mình. Hắn biết, trước khi đối mặt với cả thôn làng, hắn cần phải đối mặt với gia đình mình trước tiên. Hắn phải đảm bảo rằng những người thân yêu nhất của hắn không bị nhấn chìm bởi cơn hoảng loạn này, rằng họ sẽ có đủ niềm tin để cùng hắn vượt qua. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn, trước hết phải giữ vững tinh thần và ý chí.
***
Lâm Dịch bước vào căn nhà nhỏ của mình, mang theo hơi lạnh của gió heo may và gánh nặng của những tin tức vừa nghe được. Bên trong, căn nhà ấm cúng hơn nhờ ánh lửa bập bùng từ bếp lò, xua đi cái lạnh của buổi chiều tối, nhưng không khí lại đặc quánh một nỗi lo âu. Lâm phụ và Lâm mẫu ngồi cạnh bếp lửa, gương mặt nhăn nhó, hằn rõ những nếp nhăn của sự khắc khổ và giờ là cả nỗi sợ hãi tột cùng. Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ, dáng người nhỏ nhắn, đang ôm chặt lấy Lâm Tiểu Nguyệt, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước, không ngừng vuốt ve mái tóc rối bù của con gái như tìm kiếm sự an ủi. Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đang chơi đồ chơi gần đó, xếp những mảnh gỗ thành hình thù ngộ nghĩnh, thỉnh thoảng ngước đôi mắt to tròn, ngây thơ lên nhìn cha mẹ và anh trai, cảm nhận được sự căng thẳng từ người lớn nhưng chưa hiểu rõ ý nghĩa của nó. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, cũng ngồi một bên, lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt thông minh sắc sảo dõi theo Lâm Dịch, vẻ mặt nghiêm trọng.
Lâm Dịch ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc bên bàn gỗ thô. Hắn đặt tay lên mái tóc mềm mại của Lâm Tiểu Nguyệt, khẽ vuốt ve, cảm nhận sự ấm áp và vô tư của em gái mình, như một lời nhắc nhở về những gì hắn đang cố gắng bảo vệ. Tay kia hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều như một nhịp đập của suy nghĩ đang quay cuồng trong đầu hắn. Hắn đang cân nhắc từng lời nói, từng hành động, bởi vì đây không chỉ là gia đình, mà còn là khởi điểm cho mọi quyết định của hắn đối với cả thôn làng.
“Dịch nhi à,” Lâm mẫu cất tiếng, giọng bà run run, đứt quãng, nghẹn ngào. “Con thấy tình hình thế nào? Có thật là chiến tranh sắp đến không? Mẹ sợ quá, sợ Tiểu Nguyệt… sợ chúng nó đến đây rồi… rồi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với chúng ta… Có phải chúng ta lại phải bỏ nhà cửa mà chạy không con?” Bà không thể nói hết câu, những giọt nước mắt đã lăn dài trên gò má hằn sâu vết thời gian. Nỗi sợ hãi mất đi những gì mình trân quý nhất, nỗi sợ hãi về một tương lai vô định, đã bóp nghẹt trái tim người mẹ. Mùi sợ hãi hòa lẫn với mùi khói bếp, tạo nên một không khí ngột ngạt.
Lâm phụ, lão nông chất phác, da rám nắng, tay chân thô ráp, cũng thở dài thườn thượt. “Chúng ta có nên tính toán đường lui không? Quân địch đến, thôn làng nhỏ bé này làm sao chống đỡ nổi? Mấy đời nay, thôn mình chưa từng thấy cảnh chiến tranh… Lần này e là không thoát khỏi kiếp nạn. Lâm Dịch à, con có kế sách gì không? Hay chúng ta nên tìm cách đưa mẹ con Tiểu Nguyệt đi lánh nạn trước?” Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy hy vọng và cũng đầy tuyệt vọng, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một con đường thoát thân từ đứa con trai duy nhất.
Lâm Dịch nhìn vào mắt mẹ, rồi sang cha. Ánh mắt hắn sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, nhưng cũng đầy sự kiên định. Hắn biết, bây giờ không phải lúc để bi lụy hay hoảng sợ, mà là lúc để thể hiện sự vững vàng. "Cha mẹ đừng quá lo lắng." Giọng hắn ôn tồn, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều như được nung chảy từ sắt thép, mang theo một sức nặng khó cưỡng, xuyên thấu vào nỗi sợ hãi của họ. "Con sẽ không để chiến tranh lan đến đây. Chúng ta đã chuẩn bị rất nhiều, cha mẹ hãy tin con. Con đã hứa rồi, con sẽ bảo vệ mọi người." Hắn không hứa hẹn viển vông, nhưng hắn hứa bằng cả ý chí và trí tuệ của mình, bằng tất cả những gì hắn có.
Lâm Tiểu Nguyệt, cảm nhận được sự căng thẳng, ngước đôi mắt to tròn lên nhìn anh trai, giọng cô bé trong trẻo, ngây thơ như một nốt nhạc lạc điệu trong bản hòa ca u ám. "Ca ca... có chuyện gì vậy? Sao mẹ lại khóc? Có phải ca ca đi xa không?" Câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào lòng Lâm Dịch, nhắc nhở hắn về sự mong manh của hạnh phúc mà hắn đang cố gắng bảo vệ.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười với Tiểu Nguyệt, một nụ cười gượng gạo nhưng đầy yêu thương. Hắn xoa đầu em gái, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc cô bé. "Không sao đâu, Tiểu Nguyệt. Mẹ chỉ hơi buồn một chút thôi. Sẽ không có gì xảy ra đâu. Anh sẽ luôn ở bên em mà." Hắn nói, vừa là để trấn an em gái, vừa là để tự trấn an chính mình, rằng hắn sẽ không bao giờ để điều tồi tệ nhất xảy ra.
Bạch Vân Nhi, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự tự tin và bình tĩnh. "Lâm phụ, Lâm mẫu, những tin tức từ Thành Thiên Phong đúng là không mấy khả quan. Nhưng Lâm Dịch đã có kế hoạch. Chúng ta đã xây dựng Thôn Làng Sơn Cước này không phải chỉ để ngồi yên chịu trận. Dân quân đã được huấn luyện, phòng tuyến đã được củng cố. Chúng ta không yếu ớt như người ngoài nhìn nhận. Chúng ta có đủ khả năng để tự bảo vệ mình." Nàng đã theo Lâm Dịch đủ lâu để hiểu rằng hắn không bao giờ nói suông, và mọi lời hắn nói đều có cơ sở, đều được tính toán kỹ lưỡng.
Lâm Dịch gật đầu đồng tình với Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn trở nên kiên quyết hơn. "Vân Nhi nói đúng. Cha mẹ có nhớ những ngày đầu thôn mình còn hoang sơ, đói khổ không? Chúng ta đã cùng nhau vượt qua. Chúng ta đã biến vùng đất cằn cỗi này thành một nơi trù phú, an toàn. Chúng ta có tri thức, có sự đoàn kết, và quan trọng nhất, chúng ta có ý chí sinh tồn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất* của chúng ta, và chúng ta sẽ dùng nó để bảo vệ gia đình, bảo vệ thôn làng này, bảo vệ tất cả những gì chúng ta đã gây dựng."
Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt thân yêu. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của họ. Hắn cũng hiểu sự bất lực khi phải đối mặt với một thế lực khổng lồ như chiến tranh. Nhưng hắn không thể gục ngã. Hắn là điểm tựa duy nhất của họ. Trong sâu thẳm nội tâm, Lâm Dịch cảm thấy một nỗi lo âu không thể gọi tên. Hắn biết mình không phải là một vị thần, không có 'bàn tay vàng' hay sức mạnh siêu nhiên. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại bị ném vào một thế giới cổ đại tàn khốc, với vũ khí duy nhất là trí óc và kinh nghiệm từ một xã hội tiên tiến hơn. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, cảm giác này nặng nề hơn bất kỳ đòn đánh kinh tế nào từ Thẩm Đại Nhân. Hắn đang đối mặt với sự mong manh của cuộc sống mà hắn đã cố gắng xây dựng.
"Cha mẹ hãy tin con," Lâm Dịch lặp lại, giọng điệu kiên quyết hơn, như một lời thề. "Con sẽ dùng mọi cách để bảo vệ mọi người. Nhưng để làm được điều đó, con cần sự tin tưởng và bình tĩnh từ cha mẹ. Tối nay, con sẽ nói chuyện với toàn thể dân làng. Con sẽ vạch ra kế hoạch, và chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nó. Chúng ta sẽ không bỏ chạy, chúng ta sẽ đứng vững." Hắn đứng dậy, bước đến ôm lấy Lâm mẫu, vỗ nhẹ lưng bà, cảm nhận sự run rẩy dưới bàn tay mình. "Mẹ đừng khóc nữa. Tiểu Nguyệt đang nhìn kìa. Chúng ta cần mạnh mẽ vì con bé."
Lâm mẫu nức nở trong vòng tay con trai, nhưng cảm giác ấm áp từ hắn như một liều thuốc an thần. Bà khẽ gật đầu, cố gắng nén tiếng khóc, lau khô nước mắt. Lâm phụ cũng đứng dậy, đặt tay lên vai Lâm Dịch, ánh mắt ông lộ rõ sự tin tưởng, dù trong đó vẫn còn ẩn chứa nỗi sợ hãi, nhưng sự kiên định của Lâm Dịch đã thắp lên một tia hy vọng mong manh trong họ.
"Vân Nhi, tối nay cô cũng sẽ cùng ta đến hội trường thôn." Lâm Dịch nói với Bạch Vân Nhi, ánh mắt nghiêm nghị. "Ta cần cô hỗ trợ ta trong việc trấn an dân chúng và truyền đạt kế hoạch, giúp ta giải thích những điều cụ thể hơn."
Bạch Vân Nhi gật đầu không chút do dự. "Vâng, Lâm Dịch. Tôi sẽ chuẩn bị những thông tin cần thiết và sẵn sàng hỗ trợ ngài bất cứ lúc nào." Nàng hiểu rằng, trong thời khắc này, sự đoàn kết và niềm tin là vô cùng quan trọng. Lâm Dịch đang dần trở thành một nhà lãnh đạo quân sự và chính trị không chính thức, được dân làng tin tưởng và trông cậy, đặt nền móng cho vai trò lớn hơn trong cuộc chiến. Lời hứa của Lâm Dịch về việc "bảo vệ từng tấc đất, từng người thân yêu" sẽ trở thành động lực chính cho hành động của anh trong toàn bộ Arc 4, một lời hứa mà hắn sẽ cố gắng thực hiện bằng mọi giá.
Lâm Dịch nhìn ra khung cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, và những ngôi sao bắt đầu lấp lánh. Trời lạnh hơn, gió rít qua khe cửa, mang theo tiếng thì thầm của một cơn bão đang đến gần. Hắn biết, thử thách thực sự chỉ mới bắt đầu, và hắn phải đối mặt với nó bằng tất cả sự bình tĩnh và trí tuệ mà hắn có.
***
Đêm đã về khuya, trời càng lúc càng lạnh, trăng mờ ảo ẩn hiện sau những đám mây xám xịt, chỉ đủ soi sáng lờ mờ con đường dẫn đến hội trường thôn. Hội trường, vốn chỉ dùng cho những dịp lễ hội hay họp mặt quan trọng, giờ đây chật kín người. Ánh đèn dầu leo lắt và vài ngọn đuốc được đốt lên, hắt những vệt sáng vàng vọt lên những gương mặt khắc khổ, lo lắng của dân làng. Mỗi ánh mắt, từ trẻ nhỏ đến người già, đều hướng về một bóng hình quen thuộc đang đứng trên bục gỗ cao hơn một chút, đó là Lâm Dịch. Hắn đứng đó, thân hình gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng không hề tỏ ra nao núng trước hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về mình, ánh mắt kiên định quét qua từng người, như muốn chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn họ, truyền đi một luồng sức mạnh vô hình.
Bên cạnh Lâm Dịch là Bạch Vân Nhi, nàng đứng thẳng tắp, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, ánh mắt sắc bén nhưng cũng chất chứa sự lo lắng cho cộng đồng, sẵn sàng hỗ trợ Lâm Dịch. Phía dưới, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, đứng nghiêm trang cùng đội dân quân, gương mặt chất phác của hắn giờ đây lộ rõ vẻ nghiêm trọng, tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông. Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn chút vẻ bốc đồng, nhưng ánh mắt hắn cũng đầy kiên quyết, sẵn sàng làm theo mọi mệnh lệnh của đại ca. Lão Hồ, trưởng lão thôn, ngồi ở hàng đầu, lưng còng rạp xuống, đôi mắt tinh anh dõi theo Lâm Dịch, trong đó có sự suy tư, nhưng cũng có một niềm tin vững chắc. Mùi khói đuốc, mùi đất ẩm, mùi mồ hôi của đám đông hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc quánh.
Ban đầu, cả hội trường im phăng phắc, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng củi cháy lách tách trong bếp sưởi, cùng với tiếng ho khan nhẹ của ai đó. Sau đó là những tiếng xì xào bàn tán nhỏ lẻ lại nổi lên, như những con sóng nhỏ vỗ vào bờ, thể hiện sự hoang mang vẫn chưa tan biến hoàn toàn trong lòng dân làng.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng. Giọng hắn không quá lớn, nhưng đủ vang, trầm ổn và đầy sức thuyết phục, như một dòng nước mát xoa dịu những tâm hồn đang khô cháy vì sợ hãi. "Ta biết," hắn bắt đầu, ánh mắt quét chậm rãi qua từng gương mặt. "Tin tức về chiến tranh đang khiến mọi người hoang mang. Ta biết, trong lòng mỗi người đang có một nỗi sợ hãi rất lớn. Sợ hãi cho bản thân, cho gia đình, cho tương lai của con cái mình. Sợ hãi về những gì sắp xảy ra. Ta hiểu điều đó, và ta cũng cảm thấy điều đó."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người nghe. Hắn không phủ nhận nỗi sợ hãi của họ, mà chấp nhận nó, đồng cảm với nó. Đây là cách để hắn kết nối với dân làng, để họ cảm thấy không bị cô lập trong nỗi sợ hãi của mình.
"Nhưng ta muốn nói với mọi người rằng, chúng ta không cô độc, và chúng ta sẽ không ngồi yên chờ chết." Giọng Lâm Dịch bắt đầu mạnh mẽ hơn, mang theo một sự kiên quyết. "Chúng ta đã xây dựng nơi này bằng mồ hôi và công sức. Chúng ta đã cùng nhau biến Thôn Làng Sơn Cước từ một vùng đất nghèo khó, biên viễn thành một nơi có đủ ăn, đủ mặc, có cuộc sống ổn định. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nạn đói, lũ lụt, và cả những áp bức từ thế gia địa phương. Chúng ta đã chứng minh rằng, khi đoàn kết, chúng ta có thể làm nên những điều không tưởng. Chúng ta đã tạo ra một cuộc sống tốt đẹp hơn cho chính mình, và chúng ta sẽ không để bất cứ ai cướp đi điều đó."
Đại Nương Lý, người phụ nữ vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, giờ đây ngừng lẩm bẩm những lời cầu nguyện, ngước nhìn Lâm Dịch. Ánh mắt bà vẫn còn sợ hãi, nhưng đã có thêm một tia hy vọng, một sự tin tưởng mới. A Cẩu, người thường ngày ngây ngô, giờ cũng mở to mắt, chăm chú lắng nghe, gương mặt lộ vẻ nghiêm túc hiếm thấy. Thím Ba, với tính cách thích buôn chuyện, giờ cũng quên hết mọi lời đồn đại, hoàn toàn tập trung vào lời nói của Lâm Dịch, như thể đang bị thôi miên. Cái lạnh của đêm khuya cũng không còn đáng sợ bằng sự lo lắng về tương lai.
Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn, nhưng vẫn tràn đầy sự tin tưởng vào khả năng của cộng đồng. "Một cuộc chiến tranh lớn đang đến gần. Điều đó là không thể tránh khỏi. Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu, và biên cương đang đứng trước nguy cơ bị xâm lược. Nhưng chúng ta, Thôn Làng Sơn Cước, sẽ không phải là những kẻ bị động. Chúng ta sẽ không chờ đợi số phận định đoạt. Chúng ta sẽ bảo vệ từng tấc đất, từng người thân yêu của mình! Chúng ta sẽ chiến đấu cho những gì chúng ta tin tưởng, cho những gì chúng ta đã gây dựng!"
Những lời nói ấy vang vọng trong hội trường thôn, như một tiếng sét đánh thức những linh hồn đang ngủ vùi trong sợ hãi. Lâm Dịch biết, hắn đang đặt cược rất nhiều vào niềm tin của dân làng. Hắn đang gánh vác một trách nhiệm khổng lồ, không chỉ là của một cá nhân, mà là của cả một cộng đồng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, nhưng hắn sẽ cố gắng tạo ra sự công bằng ấy cho những người hắn trân trọng, cho những người đã đặt niềm tin vào hắn.
"Chúng ta đã huấn luyện dân quân," Lâm Dịch nói, ánh mắt chuyển sang Vương Đại Trụ, người gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt chuôi kiếm. "Chúng ta đã xây dựng phòng tuyến, tích trữ lương thực, thuốc men. Chúng ta có những người lính dũng cảm, có những người phụ nữ kiên cường, có những đứa trẻ cần được bảo vệ. Chúng ta có mọi thứ chúng ta cần để chống lại bất kỳ kẻ thù nào."
Hắn đưa tay chỉ về phía Bạch Vân Nhi. "Và chúng ta có Vân Nhi, người sẽ giúp chúng ta quản lý mọi thứ, đảm bảo mọi nguồn lực được sử dụng hiệu quả nhất, đảm bảo chúng ta có đủ sức lực để chống trả." Bạch Vân Nhi khẽ cúi đầu, thể hiện sự khiêm tốn nhưng cũng đầy tự tin vào khả năng của mình.
"Ta sẽ cùng mọi người chiến đấu," Lâm Dịch nói, giọng nói mạnh mẽ, đầy sức thuyết phục, vang vọng khắp hội trường, "bảo vệ gia đình, bảo vệ thôn làng của chúng ta. Ta sẽ không bỏ rơi bất kỳ ai. Ta sẽ không lùi bước. Ta sẽ dùng tất cả tri thức, tất cả mưu lược mà ta có để đảm bảo rằng Thôn Làng Sơn Cước này sẽ đứng vững trước phong ba bão táp. Ta sẽ bảo vệ từng tấc đất, từng người thân yêu đã đặt niềm tin vào ta!"
Lão Hồ đứng dậy, đôi mắt tinh anh nhìn Lâm Dịch, rồi quay sang nhìn dân làng. "Lâm Dịch nói đúng! Chúng ta không thể ngồi yên. Chúng ta đã thấy Lâm Dịch làm được những gì cho thôn mình. Hắn đã đưa chúng ta thoát khỏi cảnh đói nghèo, đã giúp chúng ta có cuộc sống tốt đẹp hơn. Giờ đây, khi hiểm nguy ập đến, hắn cũng sẽ là người dẫn dắt chúng ta vượt qua! Hãy tin tưởng Lâm Dịch, như đã tin tưởng hắn bấy lâu nay!" Giọng Lão Hồ vang dội, đầy uy tín, như một lời khẳng định cho uy tín của Lâm Dịch.
Vương Đại Trụ bước lên một bước, nắm chặt nắm đấm, ánh mắt rực lửa. "Dân quân của ta đã sẵn sàng! Chúng ta sẽ bảo vệ thôn làng đến hơi thở cuối cùng! Kẻ nào dám đặt chân lên đất Thôn Làng Sơn Cước, kẻ đó sẽ phải trả giá bằng máu!" Lời nói của Vương Đại Trụ tuy cục cằn, nhưng lại truyền một luồng khí thế mạnh mẽ, đầy quyết tâm vào đám đông.
Trần Nhị Cẩu cũng hô vang, giọng hắn tuy còn chút ngây ngô nhưng tràn đầy nhiệt huyết. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ theo đại ca đến cùng! Sẽ không ai bị bỏ lại!"
Những lời nói của Lão Hồ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu như những đốm lửa, dần dần thắp sáng niềm tin trong lòng dân làng. Sự hoang mang, sợ hãi ban đầu dần bị đẩy lùi, thay vào đó là một ý chí kiên cường, một tinh thần đoàn kết mạnh mẽ. Tiếng xì xào bàn tán đã biến mất, thay vào đó là những ánh mắt rực sáng, đầy quyết tâm. Lâm Dịch đang dần trở thành một nhà lãnh đạo quân sự và chính trị không chính thức, được dân làng tin tưởng và trông cậy, đặt nền móng cho vai trò lớn hơn trong cuộc chiến.
Lâm Dịch nhìn thấy điều đó. Hắn biết mình đã thành công bước đầu trong việc trấn an lòng người. Hắn đã biến nỗi sợ hãi thành ý chí chiến đấu, sự bất lực thành niềm tin. Hắn là một nhà lãnh đạo không chính thức, nhưng hắn lại là điểm tựa duy nhất mà họ có thể bám víu vào. Sự đoàn kết của Thôn Làng Sơn Cước dưới sự lãnh đạo của Lâm Dịch sẽ là yếu tố then chốt giúp họ vượt qua những thử thách sắp tới.
"Hãy tin ta," Lâm Dịch khẽ nói, giọng hắn trầm xuống nhưng vẫn chứa đầy sức nặng, như một lời hứa danh dự. "Hãy đoàn kết. Hãy nhớ rằng, trong bóng tối, chúng ta là ánh sáng của nhau!" Hắn giơ nắm đấm lên cao, và cả hội trường, sau một thoáng im lặng, bỗng bùng nổ. Tiếng hô vang, tiếng vỗ tay, tiếng chân dậm đều tạo nên một âm thanh mạnh mẽ, xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm khuya, xua tan đi nỗi sợ hãi đang ám ảnh bấy lâu. Ánh mắt Lâm Dịch nhìn ra khung cửa sổ, nơi những vì sao vẫn lấp lánh giữa màn đêm. Hắn biết, cơn bão lớn đang đến, nhưng giờ đây, Thôn Làng Sơn Cước đã không còn là một con thuyền nhỏ bé đơn độc, mà là một pháo đài vững chắc, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và hắn sẽ đảm bảo rằng, những người hắn yêu thương sẽ được sinh tồn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.