Lạc thế chi nhân - Chương 598: Mưu Kế Phá Vây: Mạng Lưới Ngầm Nổi
Ánh đèn dầu lay động trong căn phòng nhỏ, vẽ nên những bóng hình kỳ dị trên vách gỗ sờn cũ. Ngoài kia, màn đêm buông xuống Thôn Làng Sơn Cước đặc quánh, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc trên những tán cây rừng xa xa. Mùi khói gỗ từ bếp lửa đã tàn và hương đất ẩm ướt sau một ngày nắng gắt phảng phất qua khe cửa. Trong không gian tĩnh mịch ấy, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn gỗ thô sơ, trên đó trải đầy bản đồ, sổ sách và những báo cáo tình hình được ghi chép cẩn thận. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn le lói hắt lên khuôn mặt gầy gò của Lâm Dịch, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự trầm tư và vẻ mệt mỏi cố hữu. Nét thanh tú trên gương mặt anh bị che mờ bởi những đường nét của sự lo toan, nhưng ánh mắt ấy vẫn sắc bén lạ thường. Đối diện hắn, Bạch Vân Nhi, dù vóc dáng thon thả và cử chỉ thanh thoát, cũng không giấu được vẻ lo lắng trên gương mặt trái xoan. Đôi mắt thông minh của nàng chăm chú nhìn Lâm Dịch, chờ đợi.
“Thẩm Đại Nhân muốn cắt đứt mạch máu của chúng ta,” Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. Hắn dùng ngón tay gầy gò chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có những nét vẽ tượng trưng cho các tuyến đường thương mại. “Hắn nghĩ ta sẽ hoảng loạn mà thỏa hiệp, hoặc cùng lắm là ngồi yên chịu trận. Hắn đã đánh giá thấp sự kiên cường của biên cương này, và hơn hết, hắn đánh giá thấp ta.” Lâm Dịch thầm nghĩ, cái tư duy quan lại mục ruỗng ấy chỉ biết đến quyền lực và sự đe dọa, không bao giờ hiểu được sức mạnh của sự thích nghi và ý chí sinh tồn. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và Lâm Dịch có cả tri thức của hai thế giới để đối phó.
Bạch Vân Nhi khẽ thở dài, giọng nói nàng mang một sự nặng nề khó tả. “Nhưng Lâm ca, nếu chúng ta không có nguồn cung cấp lương thực, thuốc men, vật tư thiết yếu… dân làng sẽ khó lòng chống đỡ được lâu, cả về vật chất lẫn tinh thần. Các thương hội ở Thành Thiên Phong đã bắt đầu rụt rè, thậm chí có người đã cắt đứt giao dịch hoàn toàn dưới áp lực của Thẩm Đại Nhân. Lương thực dự trữ của thôn cũng chỉ cầm cự được thêm vài tháng nữa nếu chiến sự tiếp diễn.” Nàng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt cầu thị, mong chờ một giải pháp. Nàng biết Lâm Dịch chưa bao giờ bó tay trước khó khăn, nhưng lần này, đối thủ là một quan lại lớn, nắm trong tay quyền sinh sát cả một vùng.
Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với lời của nàng. Hắn hiểu rõ tầm quan trọng của hậu cần trong bất kỳ cuộc chiến nào, dù là chiến tranh quân sự hay chiến tranh kinh tế. “Đúng vậy, nhưng nếu chúng ta không thể đi đường lớn, vậy thì đi đường nhỏ, đường hẹp. Thậm chí, chúng ta sẽ biến những con đường đó thành huyết mạch mới của mình.” Hắn dùng ngón tay dò theo những con đường mòn nhỏ xíu trên bản đồ, những lối đi mà ngay cả dân bản địa cũng ít khi sử dụng để giao thương chính thức. Những nét vẽ của hắn trên bản đồ lúc này không chỉ là những đường thẳng, mà là những đường cong lắt léo, xuyên qua rừng núi, men theo những con sông nhỏ.
Lâm Dịch ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn Bạch Vân Nhi. “Thẩm Đại Nhân muốn cô lập chúng ta, biến Thôn Làng Sơn Cước thành một hòn đảo giữa dòng nước xiết. Nhưng hắn quên mất rằng, những hòn đảo cô lập đôi khi lại có hệ sinh thái riêng, mạnh mẽ và độc đáo hơn bất kỳ nơi nào khác. Chúng ta sẽ xây dựng một hệ thống tự cung tự cấp mạnh mẽ, đồng thời mở rộng mạng lưới giao thương ngầm, không phụ thuộc vào hệ thống chính thức mà hắn có thể kiểm soát.”
Hắn bắt đầu vạch ra kế hoạch chi tiết, giọng nói đầy sức thuyết phục. “Trước hết, về tự cung tự cấp. Chúng ta cần tận dụng tối đa đất đai và nguồn lực hiện có. Tôn Bá và đội thợ rèn sẽ có nhiều việc phải làm hơn nữa. Không chỉ cải tiến vũ khí, họ cần cải tiến công cụ nông nghiệp, tạo ra những loại cuốc, xẻng, cày bừa hiệu quả hơn. Chúng ta cần tìm kiếm các loại cây trồng mới, chịu hạn tốt, năng suất cao, phù hợp với điều kiện khí hậu khắc nghiệt ở đây. Ta đã nghiên cứu trong cuốn Cẩm Nang Kế Sách về một số loại cây lương thực có thể canh tác trên đất đồi núi và một số loại thảo dược có khả năng kháng bệnh, cầm máu hiệu quả. Chúng ta sẽ mở rộng khu vực trồng trọt, thậm chí là khai hoang thêm một số mảnh đất ven rừng. Về chăn nuôi, cần tập trung vào các giống vật nuôi dễ chăm sóc, sinh sản nhanh để đảm bảo nguồn thịt. Kế hoạch này cần sự tham gia của toàn bộ dân làng, và phải được tiến hành một cách khoa học, có tổ chức.”
Lâm Dịch dừng lại, nhấp một ngụm trà nóng đã nguội bớt, vị chát đắng lan tỏa trong miệng. Hắn tiếp tục, ánh mắt lướt qua những con số trong sổ sách Bạch Vân Nhi đã ghi chép. “Thứ hai là mạng lưới giao thương ngầm. Các thương hội lớn ở Thành Thiên Phong không thể chịu được áp lực của Thẩm Đại Nhân, đó là điều dễ hiểu. Họ có gia sản, có gia đình, không thể mạo hiểm tất cả. Chúng ta sẽ không trách họ. Ngược lại, chúng ta sẽ tạo điều kiện để họ ‘cắt đứt’ với chúng ta một cách công khai, thậm chí có thể để họ ‘hợp tác’ với Thẩm Đại Nhân một cách hình thức. Điều này sẽ giúp họ tránh được rắc rối, đồng thời che mắt Thẩm Đại Nhân. Nhưng ngầm, chúng ta sẽ xây dựng những kênh vận chuyển và giao dịch hoàn toàn mới, thông qua những kẻ mà Thẩm Đại Nhân không thể chạm tới.”
“Những kẻ mà Thẩm Đại Nhân không thể chạm tới?” Bạch Vân Nhi lặp lại, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng hiểu ý Lâm Dịch đang muốn nói đến ai. “Giang hồ, phải không, Lâm ca? Hoặc những thương nhân nhỏ lẻ, những người buôn lậu không sợ cường quyền?”
Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy. Những người đó, họ không sợ quan lại như các thương hội lớn. Họ có mạng lưới riêng, có cách thức vận chuyển riêng, và quan trọng nhất, họ có thể có mối thù riêng với những kẻ quan lại tham lam như Thẩm Đại Nhân. Trong thời loạn lạc, những quy tắc cũ sẽ dần mất đi giá trị, và những thế lực ‘ngoài lề’ sẽ có cơ hội trỗi dậy. Chúng ta sẽ tận dụng điều đó.” Hắn nhấn mạnh từ “tri thức”. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn không chỉ nói về kiến thức hiện đại của mình, mà còn về sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của con người và xã hội này. Hắn hiểu rằng, trong thời loạn lạc, những quy tắc cũ sẽ dần mất đi giá trị, và những thế lực “ngoài lề” sẽ có cơ hội trỗi dậy.
Bạch Vân Nhi chăm chú lắng nghe từng lời Lâm Dịch nói, tay nàng không ngừng ghi chép. Nàng đã quen với những kế sách táo bạo của Lâm Dịch, nhưng lần này, việc giao thiệp với giang hồ và những thương nhân không chính thống vẫn khiến nàng cảm thấy bất an. “Nhưng Lâm ca, việc giao thương với giang hồ tiềm ẩn rất nhiều rủi ro. Chúng ta khó có thể kiểm soát được lòng tham và sự biến đổi của họ. Hơn nữa, việc xây dựng mạng lưới riêng sẽ tốn rất nhiều thời gian và nguồn lực. Liệu chúng ta có đủ sức để đối phó với những đòn đánh tiếp theo của Thẩm Đại Nhân không? Hắn sẽ không buông tha dễ dàng đâu.”
Lâm Dịch quay lại nhìn nàng, ánh mắt hắn kiên định. “Rủi ro luôn tồn tại, Vân Nhi. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với nó. Về nguồn lực, chúng ta sẽ phải tận dụng mọi thứ mình có, và tìm kiếm những đồng minh mới. Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều đang ngày càng rõ rệt, những quan lại như Thẩm Đại Nhân lạm dụng quyền lực để trục lợi cá nhân, bỏ qua lợi ích chung. Điều đó sẽ tạo ra những kẻ thù cho hắn, và những cơ hội cho chúng ta.” Hắn cầm lên cuốn Cẩm Nang Kế Sách, vuốt nhẹ bìa sách đã sờn cũ. “Mọi thứ đều có giải pháp. Vấn đề là chúng ta có đủ kiên nhẫn và đủ sáng tạo để tìm ra nó hay không. Thẩm Đại Nhân muốn phong tỏa chúng ta, vậy thì chúng ta sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài tự cường, không thể bị bóp nghẹt từ bên ngoài. Hắn muốn cô lập chúng ta, vậy thì chúng ta sẽ xây dựng những cây cầu mới, kết nối với những thế lực mà hắn không thể chạm tới.”
Lời nói của Lâm Dịch mang một sức nặng, một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Bạch Vân Nhi cảm thấy lòng mình ấm lại. Nàng biết, dù tình hình có khó khăn đến đâu, chỉ cần có Lâm Dịch, họ sẽ luôn tìm ra con đường. Cuộc đối đầu giữa Lâm Dịch và Thẩm Đại Nhân đã không còn là một trận chiến cục bộ. Nó đã leo thang thành một cuộc đối đầu toàn diện trên nhiều mặt trận: kinh tế, chính trị, và sớm thôi, có thể cả quân sự.
“Vậy thì, Lâm ca, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng đã tràn đầy quyết tâm, không còn chút do dự nào.
Lâm Dịch nhìn nàng, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi hắn, làm khuôn mặt gầy gò bỗng trở nên sáng sủa hơn. “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách gửi một vài ‘món quà’ đặc biệt đến Thẩm Đại Nhân. Hắn muốn chơi trò chơi của kẻ bề trên? Vậy thì ta sẽ cho hắn thấy, có những trò chơi mà hắn chưa từng nghĩ đến, nơi quyền lực và tiền bạc không phải là tất cả.” Ánh đèn dầu vẫn lay động, nhưng trong căn phòng nhỏ, một ngọn lửa ý chí đã bùng lên, sáng rực giữa màn đêm của những âm mưu và thử thách. Lâm Dịch biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ bảo vệ những gì mình trân trọng, bằng mọi giá.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban trưa rải vàng trên những mái ngói xanh xám của Thành Thiên Phong, quán trọ Lạc Nguyệt đã tấp nập khách ra vào. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm lách cách và tiếng cười giòn tan của những người khách tạo nên một không khí sôi động, náo nhiệt. Mùi thức ăn thơm lừng từ nhà bếp, mùi rượu gạo nồng nàn và thoang thoảng mùi khói gỗ từ lò sưởi cũ kỹ quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Trong một góc khuất gần cửa sổ, nơi ánh nắng không quá gay gắt, Trương Quản Sự ngồi không yên trên chiếc ghế gỗ cứng cáp. Ông ta liên tục liếc nhìn ra cửa, đôi mắt láo liên ẩn chứa sự lo lắng và bất an. Vẻ mặt xảo quyệt thường ngày giờ đây bị bao phủ bởi một lớp mồ hôi mỏng, cho thấy sự căng thẳng tột độ. Ông ta mặc một bộ trang phục thương nhân khá tươm tất, nhưng những nếp nhăn trên trán và đôi tay siết chặt vào nhau lại tố cáo nội tâm đang rối bời.
Đối diện ông ta, Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình thản đến khó hiểu. Hắn mặc một bộ y phục vải thô giản dị, không khác gì một thiếu niên nhà nghèo từ vùng quê lên thành. Khuôn mặt hắn không biểu lộ chút cảm xúc nào, chỉ có đôi mắt sâu thẳm thỉnh thoảng khẽ đảo qua quan sát Trương Quản Sự, như một thợ săn đang theo dõi con mồi của mình. Giữa hai người là một ấm trà nóng nghi ngút khói, hương trà nhè nhẹ lan tỏa trong không khí.
“Lâm huynh, Thẩm Đại Nhân ra tay quá độc ác,” Trương Quản Sự khẽ nghiến răng, giọng nói thều thào, cố gắng giữ cho không ai nghe thấy. Ông ta lại nhìn ra cửa, như thể sợ Lão Quản Gia của Thẩm Đại Nhân sẽ bất ngờ xuất hiện. “Hắn không chỉ phong tỏa nguồn hàng của chúng ta, mà còn phái người đến từng thương hội, đe dọa, ép buộc họ cắt đứt mọi giao dịch với Thôn Làng Sơn Cước. Hắn còn tung tin đồn rằng Thôn Làng Sơn Cước đang nuôi dưỡng phản tặc, rằng giao dịch với Lâm huynh là tiếp tay cho loạn lạc. Các thương hội khác đều sợ hãi, không ai dám chống lại hắn. Chúng ta… chúng ta phải làm sao đây? Chẳng lẽ phải bó tay chịu trói sao?”
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, giúp làm dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm. Hắn đặt chén trà xuống, động tác chậm rãi, điềm tĩnh. “Trương Quản Sự đừng lo. Ta có một kế hoạch.” Ánh mắt Lâm Dịch sắc bén như dao, xuyên thẳng vào tâm trí của Trương Quản Sự, khiến ông ta không khỏi rùng mình. “Các người sẽ công khai cắt đứt giao dịch với ta, thậm chí có thể giả vờ hợp tác với Thẩm Đại Nhân. Hãy nói với hắn rằng các người đã từ bỏ, rằng Thôn Làng Sơn Cước không còn đáng để đầu tư nữa. Hãy tỏ ra sợ hãi, tỏ ra thuận phục. Nhưng ngầm, chúng ta sẽ xây dựng một mạng lưới khác.”
Trương Quản Sự há hốc mồm, khuôn mặt tái mét. “Ngầm? Đó là… rất mạo hiểm, Lâm huynh. Nếu bị Thẩm Đại Nhân phát hiện, hậu quả sẽ khôn lường! Gia sản của chúng ta, tính mạng của chúng ta, tất cả sẽ mất trắng!” Ông ta không thể tưởng tượng được một thiếu niên lại có thể đưa ra một kế hoạch điên rồ đến vậy. Đối đầu trực diện với Thẩm Đại Nhân đã là điều không thể, nay lại còn muốn lén lút sau lưng hắn?
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa một sự châm biếm nội tâm. “Mạo hiểm? Đời nào mà không mạo hiểm, Trương Quản Sự? Ngay cả việc ngồi yên chờ chết cũng là một sự mạo hiểm. Thẩm Đại Nhân muốn bóp nghẹt chúng ta, và nếu chúng ta không phản kháng, cái chết chỉ là vấn đề thời gian. Đúng, nó mạo hiểm, nhưng cũng là cơ hội để thoát khỏi sự khống chế của hắn mãi mãi.” Hắn nhìn sâu vào mắt Trương Quản Sự. “Hắn muốn phá, chúng ta sẽ xây dựng lại từ đống đổ nát, nhưng kiên cố hơn, bí mật hơn. Thẩm Đại Nhân muốn phong tỏa, thì chúng ta sẽ biến thành dòng nước ngầm, chảy len lỏi qua mọi kẽ hở mà hắn không thể kiểm soát. Các thương hội sẽ không còn phải sống dưới cái bóng của hắn nữa, mà sẽ có một con đường riêng, một sự độc lập thực sự.”
Lâm Dịch biết rằng Trương Quản Sự là một người tham lam, nhưng cũng là một người biết nhìn xa trông rộng. Hắn cần phải khơi gợi lòng tham và khao khát thoát khỏi áp bức của ông ta. “Hãy nghĩ mà xem, Trương Quản Sự. Nếu kế hoạch này thành công, các người sẽ không chỉ giữ được mối làm ăn với Thôn Làng Sơn Cước – một nơi mà tiềm năng phát triển còn rất lớn, mà còn có thể mở rộng ra những vùng đất khác, những con đường khác mà Thẩm Đại Nhân không ngờ tới. Hơn nữa, việc này sẽ bảo vệ tài sản và gia đình của các người khỏi sự trả thù trực diện của hắn.”
Trương Quản Sự suy nghĩ đắn đo, đôi mắt ông ta đảo đi đảo lại giữa vẻ lo lắng và một tia sáng của sự tính toán. Ông ta hiểu rằng Lâm Dịch không phải là kẻ nói suông. Những gì Lâm Dịch đã làm được ở Thôn Làng Sơn Cước, từ việc cải thiện nông nghiệp đến việc huấn luyện dân quân, đều cho thấy sự tài tình và quyết đoán của hắn. Hơn nữa, những lời Lâm Dịch nói về việc Thẩm Đại Nhân không thể kiểm soát được dòng nước ngầm quả thực rất hấp dẫn. Ông ta đã quá chán ngán việc phải cúi đầu trước quyền lực của quan phủ, sống trong nơm nớp lo sợ. Đây, có lẽ, là cơ hội duy nhất để thay đổi.
“Nhưng… làm sao để che mắt hắn? Hắn có tai mắt khắp nơi,” Trương Quản Sự vẫn còn e dè, bàn tay nắm chặt đến nỗi các khớp xương trắng bệch.
Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười bí hiểm như một con cáo. “Đó là phần thú vị nhất của trò chơi này. Chúng ta sẽ để hắn nghĩ rằng hắn đã thắng. Hắn sẽ nghĩ rằng hắn đã bóp nghẹt được chúng ta. Hắn sẽ chủ quan. Và đó chính là lúc chúng ta ra tay. Các người cứ việc công khai thể hiện sự ‘tuân phục’ với hắn. Về phần vận chuyển và giao dịch ngầm, ta đã có những mối liên hệ khác.” Hắn không nói chi tiết, bởi vì hắn hiểu rằng càng ít người biết, càng an toàn. “Ta cần các người tiếp tục cung cấp thông tin về động thái của Thẩm Đại Nhân, và chuẩn bị một số kho hàng bí mật, nơi chúng ta có thể tập kết hàng hóa mà không bị ai nghi ngờ. Mọi giao dịch sẽ được tiến hành một cách kín đáo nhất, chỉ thông qua những người tin cậy nhất của các người.”
Trương Quản Sự nhìn Lâm Dịch một lúc lâu, như muốn đọc được suy nghĩ trong đôi mắt sâu thẳm kia. Cuối cùng, ông ta thở ra một hơi dài, như trút bỏ gánh nặng. Ánh mắt ông ta giờ đây đã pha lẫn giữa sự sợ hãi và một tia hy vọng. “Được… được thôi, Lâm huynh. Ta sẽ làm theo lời huynh. Dù sao thì, cũng không còn gì để mất nữa rồi.” Ông ta khẽ gật đầu, chấp nhận rủi ro, chấp nhận đặt cược vào canh bạc lớn này. Lâm Dịch biết rằng, đây là một bước đi đầy tính toán. Nó không chỉ bảo vệ các thương hội, mà còn biến áp lực của Thẩm Đại Nhân thành cơ hội để mở rộng mạng lưới giao thương ngầm, củng cố vị thế của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn thầm nghĩ, *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và nếu muốn sống sót, phải tự mình tạo ra công bằng cho mình.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Những tia nắng cuối ngày yếu ớt hắt lên trạm tiếp tế thô sơ nằm chơ vơ giữa con đường mòn heo hút. Trạm được xây bằng đá và gỗ đơn giản, với một vài chuồng ngựa xiêu vẹo và một cửa hàng nhỏ chuyên bán những vật phẩm thiết yếu cho lữ khách. Tiếng gió thổi vi vút qua những khe cửa, mang theo mùi bụi đất khô khốc và hương rơm rạ từ chuồng ngựa. Đôi khi, một tiếng ngựa hí vang lên từ xa, hoặc tiếng bảng hiệu kẽo kẹt theo từng cơn gió, tạo nên một bản giao hưởng buồn tẻ của miền viễn xứ. Bầu không khí nơi đây vừa xa xôi, yên tĩnh, lại vừa mang một vẻ hoang sơ, đôi khi là một cảnh tượng đáng hoan nghênh cho những kẻ lữ hành mệt mỏi.
Trong một góc khuất của trạm, nơi bóng tối đã bắt đầu bao trùm, Lâm Dịch gặp gỡ Mã Đại Ca và Lão Hồ Ly. Mã Đại Ca vẫn giữ vẻ ngoài cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, nụ cười sảng khoái thường trực trên môi, nhưng hôm nay lại có chút thận trọng. Lão Hồ Ly thì gầy gò hơn, đôi mắt gian xảo lấp lánh dưới bộ râu lưa thưa, liên tục đảo quanh như muốn dò xét mọi thứ. Cả hai đều có vẻ ngoài phong trần, từng trải, như những con sói già đã quen với việc lang thang giữa chốn giang hồ hiểm ác.
Lâm Dịch ngồi đối diện họ trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ánh mắt hắn điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự sắc bén không ai có thể xem thường. “Mã Đại Ca, Lão Hồ Ly,” hắn bắt đầu, giọng nói trầm ổn, “ta cần các vị giúp đỡ một việc. Thẩm Đại Nhân muốn cô lập ta, phong tỏa mọi con đường giao thương của Thôn Làng Sơn Cước. Nhưng ta muốn biến điều đó thành cơ hội. Ta cần một mạng lưới vận chuyển và giao dịch có thể lách qua mọi con mắt của hắn, một con đường riêng biệt, không ai có thể kiểm soát.”
Mã Đại Ca trầm ngâm vuốt bộ râu quai nón, ánh mắt nheo lại nhìn Lâm Dịch. “Đường xá thời loạn khó đi, Lâm huynh à. Quan quân tuần tra gắt gao, lại còn phải tránh tai mắt của Thẩm Đại Nhân… Rồi bọn cướp bóc hoành hành khắp nơi. Cái giá phải trả sẽ không rẻ đâu, Lâm huynh. Không chỉ là bạc trắng, mà còn là mạng người.” Giọng ông ta thẳng thắn, không chút che giấu. Ông ta trọng chữ tín, nhưng cũng là một người thực tế.
Lão Hồ Ly cười khan một tiếng, đôi mắt gian xảo đảo qua Lâm Dịch rồi lại nhìn sang Mã Đại Ca. “Cũng phải xem Lâm huynh có gì để đổi lấy lòng tin và sự mạo hiểm của chúng ta. Giao thương ngầm, lợi nhuận lớn, nhưng rủi ro cũng không nhỏ. Nếu bị phát hiện, cả ba chúng ta đều có thể mất mạng như chơi. Vậy nên, Lâm huynh, thành ý của ngài là gì?” Lão Hồ Ly vốn dĩ là một kẻ tham tiền, hắn luôn đặt lợi ích lên hàng đầu.
Lâm Dịch không hề nao núng trước những lời chất vấn ấy. Hắn hiểu rằng, với những người như Mã Đại Ca và Lão Hồ Ly, nói suông là vô ích. Hắn cần phải thể hiện giá trị của mình một cách cụ thể. Hắn đặt nhẹ một túi vải nhỏ lên bàn, bên trong chứa những thỏi bạc lấp lánh, nhưng đó chỉ là phần nhỏ. Kèm theo đó là một lọ nhỏ bằng sứ trắng tinh xảo, bên trong chứa những viên thuốc màu xanh ngọc bích. “Lợi nhuận chắc chắn sẽ không làm các vị thất vọng. Số bạc này chỉ là tiền đặt cọc cho chuyến hàng đầu tiên. Còn đây…” Hắn đẩy lọ thuốc về phía Lão Hồ Ly. “Đây là ‘Thanh Tâm Đan’, một loại thuốc dưỡng khí an thần, giúp tăng cường sức khỏe, xua tan mệt mỏi và có thể giúp chữa trị một số bệnh thông thường. Ta đã nghiên cứu và tự bào chế. Số lượng có hạn, nhưng ta có thể cung cấp thường xuyên nếu các vị hợp tác. Giá trị của một viên đan này, chắc các vị cũng hiểu.”
Lão Hồ Ly cầm lấy lọ thuốc, mở nắp. Một mùi hương thảo dược thanh mát, dễ chịu lan tỏa ngay lập tức, xua đi mùi ẩm mốc của trạm. Hắn cẩn thận đổ một viên thuốc ra lòng bàn tay, quan sát kỹ lưỡng. Viên thuốc tròn đều, màu sắc trong trẻo, toát ra một vẻ tinh khiết hiếm thấy. Hắn nhắm mắt lại, hít nhẹ mùi hương, rồi khẽ gật đầu. Hắn là kẻ giao thiệp rộng, có hiểu biết nhất định về các loại dược liệu quý hiếm. Hắn biết rõ giá trị của một loại thuốc có thể cải thiện sức khỏe trong thời buổi loạn lạc này.
“Còn về rủi ro,” Lâm Dịch tiếp tục, “chúng ta sẽ cùng nhau đối phó, và ta có cách để giảm thiểu nó. Ta có những tuyến đường mới, những mật đạo mà Thẩm Đại Nhân chưa từng biết đến. Ta có thông tin tình báo về các trạm gác, các toán tuần tra của hắn. Và quan trọng nhất, ta có những sản phẩm độc đáo mà hắn không thể có được. Ngoài Thanh Tâm Đan, ta còn có một số mặt hàng khác mà thị trường đang rất cần, và chỉ Thôn Làng Sơn Cước của ta mới có thể cung cấp. Chúng ta sẽ không chỉ vận chuyển hàng hóa, mà còn vận chuyển thông tin, những thông tin mà cả quan phủ lẫn giang hồ đều khao khát.” Hắn không nói cụ thể về những mặt hàng khác, giữ lại một chút bí ẩn để kích thích sự tò mò và lòng tham của họ. Hắn cũng không nói cụ thể về "thông tin" mà hắn có, chỉ gợi mở về giá trị của nó.
Mã Đại Ca và Lão Hồ Ly nhìn nhau, trao đổi ánh mắt. Mã Đại Ca vốn là một người trọng chữ tín, từng có lần được Lâm Dịch giúp đỡ nên ông ta có phần tin tưởng. Còn Lão Hồ Ly, hắn là kẻ tham tiền, và viên Thanh Tâm Đan kia đã chứng minh giá trị của Lâm Dịch. Đối với họ, đây không chỉ là một giao dịch, mà còn là một cơ hội để thoát khỏi sự kiểm soát của quan phủ, để có một nguồn lợi nhuận ổn định trong thời loạn lạc.
“Vậy thì, Lâm huynh,” Mã Đại Ca cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông ta vang dội hơn, “chúng ta cần một lời hứa chắc chắn. Một khi đã dấn thân vào con đường này, không thể quay đầu. Huynh có thể đảm bảo an toàn cho hàng hóa và anh em của ta không?”
Lâm Dịch chậm rãi gật đầu. “Ta sẽ không hứa hẹn viển vông. Nhưng ta có thể hứa rằng, ta sẽ dùng hết khả năng của mình để bảo vệ lợi ích của tất cả chúng ta. Mọi kế hoạch đều được tính toán kỹ lưỡng, mọi rủi ro đều được dự đoán. Chúng ta sẽ không đặt cược vào may rủi, mà vào tri thức và sự chuẩn bị. Và ta sẽ trả tiền công xứng đáng cho những rủi ro mà các vị phải gánh chịu.” Hắn lấy ra một miếng gỗ nhỏ, màu đen tuyền, chạm khắc đơn giản nhưng tinh xảo một hình chim ưng đang sải cánh. “Đây là ‘Hắc Mộc Lệnh’. Miếng lệnh bài này sẽ là ký hiệu cho mạng lưới của chúng ta. Bất cứ ai cầm nó đều là người có thể tin tưởng, và cũng là người phải chịu trách nhiệm. Mã Đại Ca, Lão Hồ Ly, các vị có đồng ý tham gia vào mạng lưới này không?”
Mã Đại Ca nhìn chằm chằm vào miếng Hắc Mộc Lệnh, rồi lại nhìn sang Lâm Dịch. Ông ta cảm nhận được sức nặng của lời hứa và sự quyết tâm trong ánh mắt của thiếu niên. Cuối cùng, ông ta gật đầu, nụ cười sảng khoái trở lại trên môi. “Được! Mã Đại Ca ta đã tin tưởng huynh từ lâu rồi, Lâm huynh. Con đường này dù nguy hiểm, nhưng có huynh dẫn dắt, ta tin là sẽ thành công!”
Lão Hồ Ly, sau một thoáng chần chừ, cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt gian xảo lấp lánh như nhìn thấy núi bạc. “Lâm huynh nói phải! Trong thời buổi này, ai cũng phải tìm đường sống. Lợi nhuận cao, rủi ro thấp, lại còn có Lâm huynh ra tay… Lão Hồ Ly ta xin được theo chân huynh!”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua trong lòng. Hắn đã thành công bước đầu trong việc thiết lập mạng lưới này. Hắn biết rằng đây chỉ là khởi đầu, con đường phía trước còn đầy chông gai và thử thách. Mạng lưới giao thương ngầm này sẽ trở thành một kênh tài nguyên và thông tin quan trọng cho Lâm Dịch trong tương lai, đặc biệt khi Đại Hạ Vương Triều suy yếu hơn nữa. Sự liên kết với các thế lực giang hồ và ‘ngoài luồng’ này sẽ giúp Lâm Dịch hiểu rõ hơn về thế giới ngầm, mở ra những cánh cửa mới cho anh. Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng bỏ qua thất bại này, và cuộc đối đầu giữa hắn và Lâm Dịch sẽ càng trở nên gay gắt và phức tạp hơn. Hắn nhìn ra khung cửa sổ, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo chiếu sáng con đường mòn, báo hiệu một hành trình dài và đầy biến động. Lâm Dịch hiểu rằng, để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải tiếp tục dấn thân vào những cuộc chơi nguy hiểm, và *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.