Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 597: Vây Hãm Kinh Tế: Đòn Đánh Từ Hậu Trường

Ánh tà dương cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một màn đêm buông xuống dày đặc trên Thôn Làng Sơn Cước. Dù buổi huấn luyện vừa kết thúc, nhưng dư âm của sự căng thẳng và mệt mỏi vẫn còn đọng lại trong không khí, phảng phất đâu đó trong tiếng côn trùng rả rích và làn gió đêm se lạnh. Lâm Dịch đứng đó, bất động như một pho tượng, nhìn những bóng người lầm lũi khuất dần sau những con đường đất quen thuộc. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát, để những suy nghĩ hỗn độn trôi nổi trong tâm trí.

Hắn biết rõ, một ngày huấn luyện không thể biến những người nông dân hiền lành này thành những chiến binh thực thụ. Cái giá của chiến tranh không chỉ là máu và nước mắt, mà còn là sự tàn phá về tinh thần, là sự biến đổi tận gốc rễ của những giá trị mà họ từng tin tưởng. Hắn đang buộc họ phải trở thành một thứ mà họ không hề muốn, chỉ để bảo vệ cái họ đang có. Trách nhiệm đó nặng nề như ngọn núi đè trên vai hắn. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời nhắc nhở lạnh lùng ấy lại vang lên, xua tan đi chút mềm lòng yếu ớt còn sót lại. Hắn phải kiên cường, phải quyết đoán, vì số phận của hàng trăm con người đang đặt cả vào tay hắn.

Khi bầu trời đã hoàn toàn tối đen, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh như những con m���t vô định của vũ trụ, Lâm Dịch mới quay bước. Hắn trở về căn nhà nhỏ của mình, nơi ánh đèn dầu hắt ra một vầng sáng ấm áp, như một lời mời gọi bình yên hiếm hoi giữa cuộc đời đầy biến động. Hắn vẫn còn rất nhiều việc phải làm, rất nhiều vấn đề phải suy tính. Từ việc củng cố phòng tuyến, huấn luyện dân quân, cho đến việc đảm bảo nguồn lương thực, vật tư cho cả một cộng đồng. Mọi thứ đều phải được tính toán kỹ lưỡng, không được phép có bất kỳ sai sót nào. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không ngồi yên. Hắn đã chuẩn bị cho một cuộc đối đầu toàn diện, không chỉ trên chiến trường mà còn cả trên những mặt trận khác, thầm lặng và tàn khốc hơn.

***

Sáng sớm hôm sau, Thôn Làng Sơn Cước thức giấc trong một không khí trong lành, mát mẻ. Sương sớm vẫn còn đọng trên những ngọn cỏ, lấp lánh như những viên ngọc li ti dưới ánh nắng ban mai. Khói bếp bốc lên từ những mái nhà tranh, quyện vào mùi đất ẩm và tiếng gà gáy, tạo nên một bức tranh bình dị, quen thuộc. Trẻ con nô đùa trên con đường đất, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp thôn. Từ xa, tiếng chó sủa và tiếng lợn ụt ịt xen lẫn tiếng người nói chuyện râm ran, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống nông thôn. Bầu không khí nơi đây vẫn giữ được vẻ mộc mạc, gắn bó, nhưng đâu đó, một sự cảnh giác ngầm với người lạ đã bắt đầu bén rễ trong tâm trí mỗi người, đặc biệt là sau những buổi huấn luyện căng thẳng.

Lâm Dịch ngồi trong căn phòng làm việc đơn sơ của mình, ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu rọi lên chồng báo cáo và bản đồ trải rộng trên chiếc bàn gỗ. Hắn đang xem xét lại các báo cáo về tiến độ xây dựng phòng tuyến. Những con số, những ký hiệu được ghi chép cẩn thận trên giấy, thể hiện sự vất vả của dân làng và sự tỉ mỉ trong công việc của Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. Hắn nhíu mày, tính toán lại lượng vật tư cần thiết cho giai đoạn tiếp theo. Đá, gỗ, sắt, lương thực dự trữ... mọi thứ đều phải được đảm bảo đầy đủ trước khi mùa đông khắc nghiệt ập đến, và trước khi những cuộc đối đầu thực sự nổ ra. Hắn biết rằng nguồn lực là chìa khóa để duy trì sự sống còn, không chỉ của quân đội mà còn của cả cộng đồng.

Đúng lúc đó, một bóng người yểu điệu bước vào, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. Đó là Bạch Vân Nhi, trên tay nàng cầm một bức mật thư được niêm phong cẩn thận. Vẻ mặt nàng hiện rõ sự lo lắng, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh thường thấy. Nàng khẽ khàng đặt bức thư lên bàn, nhưng ánh mắt nàng thì không rời khỏi Lâm Dịch, như muốn tìm kiếm một sự trấn an.

"Lâm ca," nàng cất giọng, phá vỡ sự im lặng. Giọng nàng khẽ run, "Có tin tức khẩn cấp từ Thành Thiên Phong. Thẩm Đại Nhân đang ra tay... rất mạnh."

Lâm Dịch ngẩng đầu lên, đặt cây bút lông xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại lóe lên một tia sắc bén. Hắn đã đoán trước được điều này. Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ sẽ ngồi yên nhìn hắn xây dựng thế lực. Đòn đánh của hắn chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở mặt quân sự.

"Kể rõ đi," Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm ổn, như một tảng đá giữa dòng nước xiết. "Ta đã đoán được hắn sẽ không ngồi yên."

Bạch Vân Nhi thở nhẹ một hơi, trấn tĩnh lại bản thân. Nàng biết, trong những thời khắc quan trọng như thế này, sự lo lắng chỉ càng làm mọi việc thêm rối ren. Nàng bắt đầu tường thuật, giọng nói dần lấy lại sự rõ ràng vốn có. "Mật thám của chúng ta báo về, Thẩm Đại Nhân đã bắt đầu nhúng tay vào các thương hội ở Thành Thiên Phong, đặc biệt là những thương hội có giao dịch với Thôn Làng Sơn Cước chúng ta."

Lâm Dịch nhíu mày. Hắn dựa lưng vào ghế, đôi tay đan vào nhau, ánh mắt chăm chú nhìn Bạch Vân Nhi. Hắn biết rõ, kinh tế chính là huyết mạch của bất kỳ một thế lực nào, dù là một thôn làng nhỏ bé hay một vương triều rộng lớn. Nếu Thẩm Đại Nhân muốn đánh vào điểm yếu đó, thì đây chính là một đòn chí mạng.

"Hắn ta không chỉ dùng quyền lực quan lại để gây sức ép," Bạch Vân Nhi tiếp tục, "mà còn ngầm tung tin đồn thất thiệt. Hắn bảo rằng Thôn Làng Sơn Cước là nơi chứa chấp phản tặc, sẽ sớm bị triều đình trấn áp. Hắn còn dọa sẽ tịch thu toàn bộ tài sản, thậm chí là bắt giam những chủ thương hội nào dám tiếp tục giao thương với chúng ta."

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại. Hắn hình dung ra cảnh tượng các thương nhân, vốn dĩ đã quen sống trong cảnh làm ăn bình yên, nay phải đối mặt với sự đe dọa trắng trợn từ một quan lớn như Thẩm Đại Nhân. Nỗi sợ hãi sẽ lan nhanh hơn bất kỳ loại dịch bệnh nào. Hắn biết rằng, trong một xã hội nơi quyền lực quan lại có thể thao túng mọi thứ, thì những lời đe dọa như vậy không phải là vô căn cứ. Các thương hội sẽ không dám mạo hiểm sinh mạng và tài sản của mình chỉ vì một mối làm ăn nhỏ với một thôn làng biên thùy.

"Hậu quả thế nào?" Lâm Dịch hỏi, đôi mắt lại mở ra, sắc bén nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi.

"Một số thương hội lớn đã bắt đầu cắt đứt giao dịch với chúng ta," nàng đáp, giọng đầy tiếc nuối và bất lực. "Trong đó có cả những đối tác lâu năm. Họ nói rằng không thể mạo hiểm được nữa. Việc vận chuyển lương thực, thuốc men, và các vật tư thiết yếu khác đang gặp khó khăn chồng chất. Giá cả các mặt hàng cũng bắt đầu leo thang, thậm chí có những thứ không thể tìm mua được nữa."

Lâm Dịch gật đầu. Điều này đúng như hắn dự đoán. Thẩm Đại Nhân đang sử dụng chiến thuật "vây hãm kinh tế", một đòn đánh thâm độc nhưng vô cùng hiệu quả. Nó không đổ máu, nhưng lại có thể bóp nghẹt một cộng đồng từ từ, buộc họ phải đầu hàng mà không cần tốn một binh một tốt. Hắn, một người đến từ thế kỷ 21, hiểu rõ hơn ai hết sức mạnh của kinh tế. Hắn từng chứng kiến những đế chế sụp đổ không phải vì thất bại quân sự, mà vì kiệt quệ tài chính.

Trong tâm trí Lâm Dịch, một cuộc chiến mới đã bắt đầu, một cuộc chiến không tiếng súng nhưng lại tàn khốc không kém. Hắn phải nhanh chóng tìm ra cách đối phó, nếu không, mọi công sức xây dựng phòng tuyến, huấn luyện dân quân đều sẽ trở thành vô nghĩa. Một cỗ máy chiến tranh, dù kiên cố đến đâu, cũng không thể hoạt động nếu thiếu đi nhiên liệu.

Bạch Vân Nhi nhìn thấy vẻ trầm tư trên khuôn mặt Lâm Dịch, nàng biết hắn đang suy tính rất nhiều. Nàng tin tưởng vào khả năng của hắn, nhưng nàng cũng cảm nhận được áp lực nặng nề đang đè lên vai người đàn ông này. Nàng đã quen với việc Lâm Dịch luôn tìm ra giải pháp cho mọi vấn đề, nhưng lần này, nàng cảm thấy một sự lo lắng mơ hồ. Đối thủ của họ là một quan lớn có quyền lực trong triều, kẻ có thể thao túng cả một hệ thống. Đây không còn là những tiểu xảo của một tên địa chủ, mà là một đòn đánh có hệ thống, đầy tính toán.

"Chúng ta cần phải có kế hoạch đối phó ngay lập tức, Lâm ca," Bạch Vân Nhi nói, giọng đã trở nên kiên định hơn. "Nếu không, Thôn Làng Sơn Cước sẽ..."

"Sẽ suy yếu và sụp đổ," Lâm Dịch nói thay lời nàng, giọng hắn vẫn bình thản một cách đáng sợ. "Ta biết. Nhưng Thẩm Đại Nhân đã phạm một sai lầm. Hắn đánh giá thấp sự kiên cường của những con người sống ở đây, và hắn cũng đánh giá thấp khả năng thích nghi của ta."

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thôn làng bình yên bên ngoài. Trong đầu hắn, những bánh răng của trí tuệ đang quay cuồng, phân tích dữ liệu, tìm kiếm lỗ hổng, vạch ra những hướng đi mới. Hắn không thể để Thẩm Đại Nhân đạt được mục đích. Hắn không thể để những người đã đặt niềm tin vào hắn phải chịu cảnh đói khổ, phải đối mặt với hiểm nguy.

"Hãy chuẩn bị hành trang," Lâm Dịch quay lại nói với Bạch Vân Nhi, ánh mắt hắn sáng rực một ý chí mạnh mẽ. "Chúng ta cần phải đến Thành Thiên Phong. Không chỉ để tìm hiểu rõ hơn tình hình, mà còn để gặp một vài người." Hắn khẽ nhếch mép. "Hắn muốn cắt đứt huyết mạch của chúng ta? Vậy thì chúng ta sẽ tạo ra một huyết mạch khác, kiên cường hơn, và nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn."

Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng ban đầu đã được thay thế bằng một sự quyết tâm mới. Nàng biết, Lâm Dịch sẽ không bao giờ đầu hàng. Và nàng sẽ luôn ở bên cạnh hắn, cùng hắn vượt qua mọi sóng gió.

***

Thành Thiên Phong vào buổi trưa luôn nhộn nhịp và ồn ào. Dù đang trong giai đoạn căng thẳng vì những tin đồn chiến sự và sự suy yếu của triều đình, nhưng cuộc sống nơi đây vẫn tiếp diễn một cách tất bật. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, sau một đêm di chuyển không nghỉ, đã có mặt tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, một nơi quen thuộc mà họ thường dùng làm điểm liên lạc. Quán trọ là một tòa nhà gỗ hai tầng, được trang trí bằng những chiếc đèn lồng đỏ treo dọc hành lang, tạo nên một không khí cổ kính nhưng ấm cúng. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm lách cách và tiếng cười nói từ tầng dưới vọng lên, quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một quán trọ đông khách. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và thoang thoảng mùi khói gỗ từ bếp lò lan tỏa khắp nơi, khiến không gian trở nên sôi động và náo nhiệt, dù ngoài trời nắng đang chiếu rọi gay gắt, hơi oi bức.

Họ được dẫn vào một căn phòng riêng biệt trên lầu, nơi đã có một người đang đợi sẵn. Đó là Trương Quản Sự, người liên lạc chính của họ với các thương hội ở Thành Thiên Phong. Vừa nhìn thấy hắn, Lâm Dịch đã nhận ra sự khác biệt rõ rệt. Trương Quản Sự, vốn là một người có vẻ ngoài nhanh nhẹn, có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt tinh tường, giờ đây lại hiện rõ vẻ nhợt nhạt, mồ hôi lấm tấm trên trán, và đôi mắt lộ rõ sự hoang mang, lo lắng. Hắn ta ngồi co ro trên ghế, hai tay nắm chặt vào nhau, như thể đang cố gắng kìm nén một nỗi sợ hãi tột độ.

"Lâm ca, Vân Nhi cô nương," Trương Quản Sự vội vàng đứng dậy đón chào, giọng hắn run rẩy. "Hai vị đã đến rồi."

Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho hắn ngồi xuống. Hắn không phí lời chào hỏi xã giao, mà đi thẳng vào vấn đề. "Trương Quản Sự, ta muốn nghe chi tiết về những gì đã xảy ra. Đừng bỏ sót bất kỳ điều gì."

Trương Quản Sự nuốt khan. Hắn nhìn quanh căn phòng một lượt, như sợ rằng những bức tường cũng có tai. "Lâm ca, tình hình... thật sự rất tồi tệ. Thẩm Đại Nhân... hắn ta đã ra tay quá sức tưởng tượng." Hắn ta bắt đầu kể lại, giọng điệu run rẩy, đầy vẻ sợ hãi và bất lực. "Hắn cử Lão Quản Gia của mình, cái lão già xảo quyệt đó, đích thân đến từng thương hội, không bỏ sót một ai. Lão ta không chỉ mang theo lời đe dọa từ Thẩm Đại Nhân, mà còn phô trương quyền lực, nói rằng bất kỳ thương hội nào còn dám giao dịch với Thôn Làng Sơn Cước đều sẽ bị coi là đồng lõa với phản tặc, sẽ bị tịch thu tài sản, thậm chí là tru di cửu tộc!"

Bạch Vân Nhi nghe đến đó, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch. Tru di cửu tộc là một hình phạt tàn khốc nhất, đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải kinh hồn bạt vía.

"Hắn còn... còn tung tin đồn rằng Thôn Làng Sơn Cước là hang ổ của những kẻ muốn lật đổ triều đình, và sẽ sớm bị triều đình phái quân đến trấn áp. Lão Quản Gia đó, hắn ta dùng những lời lẽ hoa mỹ nhưng lại đầy gai nhọn, vừa nịnh nọt vừa đe dọa. Hắn ta bảo, Thẩm Đại Nhân đang làm việc vì sự ổn định của Đại Hạ, vì lợi ích của dân chúng, và những ai chống đối đều là những kẻ phản quốc." Trương Quản Sự kể lại, mồ hôi lấm tấm trên trán, hắn ta không ngừng đưa tay lau vội. Hắn đã phải chịu đựng áp lực quá lớn trong những ngày qua.

Lâm Dịch lắng nghe một cách chăm chú, không bỏ sót một từ nào. Thỉnh thoảng, hắn liếc nhìn Bạch Vân Nhi, trao đổi ánh mắt với nàng. Hắn hiểu rõ, Thẩm Đại Nhân đang muốn triệt tiêu hắn từ gốc rễ, cắt đứt mọi nguồn cung cấp, mọi mối liên hệ của hắn với thế giới bên ngoài. Đây là một đòn đánh có tính toán, không chỉ nhắm vào kinh tế mà còn vào uy tín, vào niềm tin của cộng đồng.

"Vậy là hắn muốn cắt đứt huyết mạch của chúng ta," Lâm Dịch nói, giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn đưa tay xoa cằm, đôi mắt suy tư. Hắn biết rằng không chỉ các thương hội lớn, mà cả những thương nhân nhỏ lẻ, những người bán rong, những người vận chuyển hàng hóa cũng sẽ bị ảnh hưởng. Ai dám công khai đối đầu với một quan lại có quyền lực như Thẩm Đại Nhân?

Trương Quản Sự gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy tuyệt vọng. "Đúng vậy, Lâm ca. Giờ đây, không ai dám bán hàng cho chúng ta nữa. Những chuyến hàng lương thực, thuốc men, vải vóc mà chúng ta đã đặt đều bị hủy bỏ. Những thương hội còn nợ chúng ta cũng viện cớ mà trì hoãn thanh toán, thậm chí là từ chối. Chúng ta đã mất đi gần hết các nguồn cung cấp chính, và các khoản nợ phải thu cũng đang bị đóng băng. Thậm chí, việc tìm kiếm người vận chuyển cũng trở nên bất khả thi. Ai cũng sợ hãi."

"Và tình hình các thương hội khác thì sao?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng không còn vẻ lo lắng mà đã thay bằng sự tập trung cao độ. Nàng lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút, bắt đầu ghi chép lại những thông tin quan trọng.

"Hầu hết đều đã cúi đầu trước Thẩm Đại Nhân," Trương Quản Sự đáp, giọng hắn đầy cay đắng. "Một số thương hội nhỏ hơn thì âm thầm tìm cách rút lui. Chỉ có một vài thương nhân nhỏ lẻ, những người không có gì để mất, hoặc những người có thù oán cá nhân với Thẩm Đại Nhân, mới dám mạo hiểm. Nhưng số đó quá ít, không đủ để bù đắp vào lượng thiếu hụt."

Lâm Dịch gật đầu. Điều này cho thấy Thẩm Đại Nhân không chỉ có quyền lực, mà còn có cả sự nham hiểm. Hắn không chỉ dùng sức mạnh, mà còn dùng cả những tin đồn, những lời đe dọa để chia rẽ và cô lập. Hắn đang cố gắng bóp nghẹt Thôn Làng Sơn Cước một cách từ từ, khiến họ phải kiệt quệ trước khi hắn ra tay trực tiếp.

"Hắn muốn chúng ta đói, muốn chúng ta thiếu thốn, muốn chúng ta không còn sức lực để chống cự," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn lạnh lùng. "Hắn muốn biến chúng ta thành một miếng mồi ngon, dễ dàng nuốt chửng."

Trương Quản Sự không dám nói gì thêm, chỉ biết cúi đầu. Hắn biết rằng Lâm Dịch đã nhìn thấu mọi âm mưu của Thẩm Đại Nhân. Nhưng nhìn thấu không có nghĩa là có thể hóa giải. Áp lực từ một quan lớn như Thẩm Đại Nhân là điều mà những thương nhân như hắn không thể nào chống lại.

"Ta hiểu rồi," Lâm Dịch nói sau một hồi im lặng. Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng người hối hả bên ngoài. Trong đầu hắn, những ý tưởng đang dần hình thành. Thẩm Đại Nhân nghĩ rằng hắn đã nắm được yết hầu của Thôn Làng Sơn Cước, nhưng hắn đã lầm. Lâm Dịch không phải là một người dễ dàng đầu hàng. Hắn sẽ tìm ra cách để vượt qua thử thách này, thậm chí còn biến nó thành cơ hội để xây dựng một mạng lưới vững chắc hơn, độc lập hơn.

"Trương Quản Sự," Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn rực sáng một ý chí kiên cường. "Ta cần ông tiếp tục thu thập thông tin về tình hình các thương hội. Đặc biệt là những thương hội nhỏ, những người đang gặp khó khăn hoặc có mối quan hệ không tốt với Thẩm Đại Nhân. Đừng lộ liễu, hãy làm một cách cẩn trọng nhất."

Trương Quản Sự ngẩng đầu lên, trong đôi mắt hắn lóe lên một tia hy vọng. "Vâng, Lâm ca. Tôi sẽ cố gắng hết sức."

Lâm Dịch gật đầu, rồi cùng Bạch Vân Nhi rời khỏi quán trọ. Hắn biết, cuộc chiến kinh tế này sẽ còn khốc liệt hơn cả những trận đánh trên chiến trường. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Khi màn đêm buông xuống Thôn Làng Sơn Cước, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng biên cương, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đã trở về. Căn phòng làm việc của hắn, vốn dĩ đã đơn sơ, giờ đây càng trở nên tĩnh lặng hơn trong ánh sáng nhập nhòe của ngọn đèn dầu. Ngọn lửa nhỏ trong chiếc đèn lay động, hắt ra những bóng đổ dài, nhảy nhót trên bức tường gỗ và trên những cuốn sách, bản đồ trải rộng khắp mặt bàn. Mùi khói gỗ từ bếp lò lan tỏa trong không khí, quyện vào mùi đất ẩm và mùi mực giấy, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa đầy suy tư. Bên ngoài, tiếng gió đêm rì rào thổi qua những tán cây, đôi khi mang theo tiếng côn trùng kêu rả rích, làm tăng thêm sự tĩnh mịch của màn đêm.

Lâm Dịch ngồi đối diện với Bạch Vân Nhi, trên bàn là những ghi chép mà nàng đã cẩn thận ghi lại từ lời kể của Trương Quản Sự, cùng với bản đồ của vùng Đại Hạ và các tuyến đường thương mại. Vẻ mặt hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén và quyết đoán. Hắn đưa tay xoa xoa cằm, một thói quen mỗi khi hắn suy nghĩ sâu xa. Hắn biết, đòn đánh của Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần là cắt đứt nguồn cung, mà còn là một nỗ lực nhằm phá vỡ niềm tin, gieo rắc sự hoang mang trong cộng đồng.

"Hắn nghĩ rằng cắt đứt đường buôn bán sẽ khiến chúng ta suy yếu," Lâm Dịch lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn trầm và chắc chắn. "Nhưng hắn quên mất, con người có thể sống mà không cần lụa là gấm vóc, không cần những món đồ xa xỉ, nhưng không thể sống thiếu gạo ăn, thiếu thuốc men khi ốm đau."

Bạch Vân Nhi gật đầu đồng tình. "Vậy chúng ta sẽ tìm kiếm nguồn cung ứng mới, hay..." Nàng ngừng lại, chờ đợi Lâm Dịch nói tiếp. Nàng biết, hắn sẽ không bao giờ bằng lòng với những giải pháp thông thường.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng thoáng qua trên môi. "Chúng ta sẽ làm nhiều hơn thế. Hắn muốn chơi trò của kẻ bề trên, ta sẽ cho hắn thấy một trò chơi khác, nơi quyền lực không phải là tất cả."

Hắn dùng ngón tay chỉ vào các điểm trên bản đồ. "Các thương hội lớn, vốn dĩ bị trói buộc bởi hệ thống và quyền lực của triều đình, đã không thể giúp chúng ta. Vậy thì chúng ta sẽ không dựa vào họ nữa. Chúng ta sẽ tìm đến những con đường khác." Hắn chỉ vào một vài khu vực xa xôi hơn, nơi giao thông khó khăn, hoặc những khu vực được biết đến là nơi hoạt động của các bang phái giang hồ, hay những thương nhân có tiếng là 'ngoài lề', không chịu sự quản lý chặt chẽ của quan phủ.

"Thế lực giang hồ?" Bạch Vân Nhi hỏi, đôi mắt nàng mở to. Nàng biết rằng Lâm Dịch có một số mối liên hệ với giới giang hồ, nhưng việc dựa vào họ để duy trì nguồn cung cho cả một thôn làng là điều chưa từng có.

"Đúng vậy," Lâm Dịch đáp. "Những người đó, họ không sợ quan lại như các thương hội. Họ có mạng lưới riêng, có cách thức vận chuyển riêng. Hơn nữa, ta tin rằng có không ít người trong số họ cũng có mối thù riêng với những kẻ quan lại tham lam như Thẩm Đại Nhân." Hắn nhấn mạnh từ "tri thức". *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn không chỉ nói về kiến thức hiện đại của mình, mà còn về sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của con người và xã hội này. Hắn hiểu rằng, trong thời loạn lạc, những quy tắc cũ sẽ dần mất đi giá trị, và những thế lực "ngoài lề" sẽ có cơ hội trỗi dậy.

Hắn tiếp tục vạch ra những kế hoạch khác. "Chúng ta cũng cần phát triển khả năng tự cung tự cấp. Lương thực, thuốc men cơ bản, vật tư thiết yếu... những thứ có thể tự sản xuất được thì phải tập trung sản xuất. Tôn Bá và đội thợ rèn sẽ có nhiều việc phải làm hơn nữa. Chúng ta cần cải tiến công cụ nông nghiệp, tìm kiếm các loại cây trồng mới phù hợp với điều kiện khí hậu ở đây, thậm chí là nghiên cứu các loại thảo dược."

Lâm Dịch đứng dậy, bước đi quanh phòng, những bước chân trầm ổn nhưng đầy năng lượng. "Về lâu dài, chúng ta cũng cần phải nghĩ đến việc thiết lập một mạng lưới thương mại riêng, một hệ thống cung ứng độc lập, không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Điều này sẽ mất thời gian, nhưng nó là nền tảng cho sự tồn tại bền vững của chúng ta." Hắn dừng lại trước tấm bản đồ, ngón tay hắn dò theo những con đường nhỏ, những con sông, những ngọn núi. "Có những con đường mà Thẩm Đại Nhân không thể kiểm soát, có những con người mà hắn không thể mua chuộc hay đe dọa."

Bạch Vân Nhi chăm chú lắng nghe từng lời Lâm Dịch nói. Nàng ghi chép nhanh chóng, thỉnh thoảng đặt câu hỏi để làm rõ những điểm nàng chưa hiểu. "Nhưng Lâm ca, việc giao thương với giang hồ tiềm ẩn rất nhiều rủi ro. Hơn nữa, việc xây dựng mạng lưới riêng sẽ tốn rất nhiều thời gian và nguồn lực. Liệu chúng ta có đủ sức để đối phó với những đòn đánh tiếp theo của Thẩm Đại Nhân không?"

Lâm Dịch quay lại nhìn nàng, ánh mắt hắn kiên định. "Rủi ro luôn tồn tại, Vân Nhi. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với nó. Về nguồn lực, chúng ta sẽ phải tận dụng mọi thứ mình có, và tìm kiếm những đồng minh mới. Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều đang ngày càng rõ rệt, những quan lại như Thẩm Đại Nhân lạm dụng quyền lực để tr��c lợi cá nhân, bỏ qua lợi ích chung. Điều đó sẽ tạo ra những kẻ thù cho hắn, và những cơ hội cho chúng ta."

Hắn trở lại bàn, cầm lên cuốn Cẩm Nang Kế Sách, vuốt nhẹ bìa sách đã sờn cũ. "Mọi thứ đều có giải pháp. Vấn đề là chúng ta có đủ kiên nhẫn và đủ sáng tạo để tìm ra nó hay không. Thẩm Đại Nhân muốn phong tỏa chúng ta, vậy thì chúng ta sẽ biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài tự cường, không thể bị bóp nghẹt từ bên ngoài. Hắn muốn cô lập chúng ta, vậy thì chúng ta sẽ xây dựng những cây cầu mới, kết nối với những thế lực mà hắn không thể chạm tới."

Lời nói của Lâm Dịch mang một sức nặng, một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Bạch Vân Nhi cảm thấy lòng mình ấm lại. Nàng biết, dù tình hình có khó khăn đến đâu, chỉ cần có Lâm Dịch, họ sẽ luôn tìm ra con đường. Cuộc đối đầu giữa Lâm Dịch và Thẩm Đại Nhân đã không còn là một trận chiến cục bộ. Nó đã leo thang thành một cuộc đối đầu toàn diện trên nhiều mặt trận: kinh tế, chính trị, và sớm thôi, có thể cả quân sự.

"Vậy thì, Lâm ca, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng đã tràn đầy quyết tâm.

Lâm Dịch nhìn nàng, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi hắn. "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách gửi một vài 'món quà' đặc biệt đến Thẩm Đại Nhân. Hắn muốn chơi trò chơi của kẻ bề trên? Vậy thì ta sẽ cho hắn thấy, có những trò chơi mà hắn chưa từng nghĩ đến, nơi quyền lực và tiền bạc không phải là tất cả."

Ánh đèn dầu vẫn lay động, nhưng trong căn phòng nhỏ, một ngọn lửa ý chí đã bùng lên, sáng rực giữa màn đêm của những âm mưu và thử thách. Lâm Dịch biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ bảo vệ những gì mình trân trọng, bằng mọi giá.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free