Lạc thế chi nhân - Chương 596: Huấn Luyện Dân Quân: Nền Tảng Chiến Thuật Du Kích
Bình minh nhuốm vàng ngọn núi phía Đông, rải những sợi nắng yếu ớt lên Thôn Làng Sơn Cước còn chìm trong sương sớm. Không khí se lạnh đặc trưng của vùng biên cương tràn ngập, mang theo mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà tranh, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và cả mùi hăng hắc của phân gia súc từ những chuồng trại gần đó. Tiếng gà gáy xé tan sự tĩnh lặng, cùng với tiếng trẻ con lanh lảnh đùa nghịch đâu đó trong làng, tạo nên một bức tranh thanh bình đến lạ lùng, tương phản với những gì đang diễn ra ở khoảng đất trống giữa làng.
Tại đây, gần năm mươi người đàn ông, phụ nữ và cả những thiếu niên vừa đủ sức vác cuốc xẻng, đang tập trung thành một nhóm lớn. Vẻ mệt mỏi hằn sâu trên những khuôn mặt khắc khổ do lao động nặng nhọc và thiếu thốn trường kỳ, nhưng trong ánh mắt họ đã không còn sự hoài nghi hay nản lòng như đêm qua. Thay vào đó là một sự tò mò pha lẫn quyết tâm, tựa như những đốm lửa nhỏ vừa được thắp lên trong màn đêm u ám. Họ mặc những bộ quần áo vải thô đã sờn cũ, lấm lem đất cát, nhiều người còn mang theo cuốc, xẻng hoặc những cây gậy tre được vót sơ sài. Đây là lực lượng dân quân mới được Lâm Dịch tập hợp, những người nông dân chân chất nay phải khoác lên mình một vai trò mới, vai trò của người bảo vệ.
Lâm Dịch đứng giữa đám đông, thân hình gầy gò của hắn nổi bật trong bộ y phục vải thô đã bạc màu. Khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư của hắn giờ đây hiện rõ sự tập trung cao độ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại quét một lượt qua từng gương mặt. Hắn không nói nhiều, chỉ cúi xuống, dùng một cành cây khô vẽ phác những đường nét đơn giản lên nền đất. Đó là những đường hào, ụ đất, những vị trí ẩn nấp và cả những mũi tên chỉ hướng di chuyển. Dù chỉ là những nét vẽ nguệch ngoạc, nhưng qua lời giải thích của Lâm Dịch, chúng dần hiện ra một ý nghĩa rõ ràng, một chiến lược cụ thể.
"Chúng ta không có binh giáp, không có võ công cao cường, cũng không có những đội quân được huấn luyện tinh nhuệ như triều đình hay các thế lực khác." Giọng Lâm Dịch trầm ấm nhưng đủ vang, thu hút sự chú ý của mọi người. Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt kiên định. "Nhưng chúng ta có lợi thế địa hình, có sự hiểu biết về từng ngóc ngách của vùng đất này, và quan trọng hơn cả, chúng ta có sự đoàn kết." Hắn lại cúi xuống, chỉ vào một vị trí trên sơ đồ phác thảo. "Mục tiêu của chúng ta là biến mỗi bụi cây, mỗi tảng đá, mỗi con suối nhỏ thành một vũ khí. Biến chính vùng đất này thành một pháo đài sống, một cái bẫy chết người cho bất kỳ kẻ nào dám xâm phạm."
Hắn nhấc cành cây lên, chỉ về phía những ngọn đồi thoai thoải bao bọc lấy thôn làng. "Chúng ta sẽ không chiến đấu theo cách truyền thống, đối đầu trực diện trong một trận chiến mà chúng ta chắc chắn sẽ thua. Chúng ta sẽ dùng trí, dùng mưu, dùng sự linh hoạt để quấy rối, để làm suy yếu kẻ địch, để bảo vệ từng tấc đất, từng người dân của chúng ta." Trong tâm trí Lâm Dịch, những kỹ năng và chiến thuật du kích mà hắn từng đọc trong sách vở, từng xem trên phim ảnh, đang được tái hiện và điều chỉnh cho phù hợp với bối cảnh cổ đại này. Hắn biết, đây là một nhiệm vụ bất khả thi đối với người bình thường, nhưng đối với hắn, đó là con đường duy nhất để sinh tồn. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn tự nhủ, lặp đi lặp lại như một lời thề.
"Đại ca nói đúng!" Vương Đại Trụ, người có thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch rất nhiều, gật đầu lia lịa. Khuôn mặt chất phác của hắn đầy vẻ nghiêm túc và nhiệt tình. "Chúng ta sẽ làm theo lời đại ca! Từng bụi cây, từng tảng đá! Hừm, để xem bọn chúng dám bén mảng vào đây!" Vương Đại Trụ nắm chặt nắm đấm, khí thế hừng hực.
Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn và hăng hái, cũng tiếp lời: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ chỉ việc, đại ca!" Đôi mắt sáng của hắn ánh lên sự thán phục không che giấu. Hắn đã theo Lâm Dịch đủ lâu để hiểu rằng mỗi lời nói của "đại ca" đều ẩn chứa những tính toán sâu xa và luôn mang lại hiệu quả bất ngờ.
Lý Hổ, người có vẻ mặt cứng rắn và kỷ luật hơn, chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt kiên định của hắn cho thấy sự tin tưởng không kém. Hắn đã từng hoài nghi Lâm Dịch, một người thư sinh gầy gò, nhưng sau những gì chứng kiến, từ việc kinh doanh muối, lập chợ, cho đến việc xây dựng phòng tuyến, hắn đã hoàn toàn bị thuyết phục.
Lâm Dịch quay sang ba người họ, giọng hắn dịu lại một chút. "Mọi người, hãy chia nhóm. Vương Đại Trụ phụ trách nhóm phía Bắc, Lý Hổ nhóm phía Nam, Trần Nhị Cẩu nhóm phía Đông. Tôi sẽ phụ trách tổng thể và hướng dẫn nhóm phía Tây. Chúng ta sẽ bắt đầu với những bài tập cơ bản nhất: di chuyển, ẩn nấp, và sử dụng vũ khí thô sơ."
Khi Lâm Dịch bắt đầu phác thảo sơ đồ chi tiết hơn, mô tả cách di chuyển theo đội hình, cách lợi dụng địa hình để che khuất tầm nhìn, cách phối hợp giữa các thành viên, những người dân quân ban đầu còn lúng túng, bỡ ngỡ, giờ đây đã bắt đầu chăm chú lắng nghe. Có lẽ những gì Lâm Dịch nói không phải là võ công cao siêu, cũng không phải là binh pháp uyên thâm, mà là những điều thiết thực, gần gũi với cuộc sống hàng ngày của họ. Họ quen với việc dùng cuốc, xẻng, quen với việc len lỏi trong rừng, quen với việc chờ đợi con mồi trong im lặng. Lâm Dịch chỉ đang hệ thống hóa những kinh nghiệm ấy, biến chúng thành một chiến thuật phòng thủ có tổ chức.
Bài tập đầu tiên là di chuyển. Lâm Dịch hướng dẫn họ cách bước đi nhẹ nhàng, tránh gây tiếng động, cách tận dụng bóng cây, bụi rậm để che thân. Hắn không ngần ngại tự mình thị phạm, thân hình gầy gò của hắn thoăn thoắt ẩn hiện giữa những lùm cây, đôi khi biến mất hoàn toàn sau một tảng đá tưởng chừng không đủ lớn để che giấu một người. Dân làng bắt đầu thực hành, ban đầu còn vụng về, gây ra tiếng lá xào xạc, tiếng cành cây khô gãy rắc. Lâm Dịch không trách mắng, chỉ kiên nhẫn sửa từng động tác, giải thích cặn kẽ từng chi tiết nhỏ nhất.
Bạch Vân Nhi đứng từ xa quan sát, đôi mắt nàng tinh anh lướt qua từng cử động của Lâm Dịch và dân quân. Nàng dùng bút lông ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay mỏng, phác họa lại những sơ đồ chiến thuật đơn giản mà Lâm Dịch vừa vẽ. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là huấn luyện chiến đấu, mà còn là một quá trình xây dựng niềm tin, xây dựng một ý thức cộng đồng, một tinh thần chiến đấu cho những con người vốn chỉ quen với đồng ruộng và nương rẫy. Nàng đã từng chứng kiến Lâm Dịch biến những thứ không thể thành có thể, và nàng tin rằng lần này cũng vậy. *Thẩm Đại Nhân có quân đội, có quyền lực, nhưng hắn không có Lâm Dịch, và hắn không có một "pháo đài sống" được xây dựng bằng ý chí và tri thức như thế này.* Nàng khẽ thì thầm trong lòng, bàn tay siết chặt cây bút.
Tiếng hô dồn dập của các đội trưởng bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng bước chân lệt bệt của dân quân. Mùi mồ hôi bắt đầu tỏa ra, trộn lẫn với mùi đất ẩm và không khí trong lành của núi rừng. Dù còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng những người dân quân này đang dần định hình, từng chút một, trở thành những người lính đầu tiên của Thôn Làng Sơn Cước, dưới sự chỉ huy của một người đàn ông đến từ một thế giới khác.
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng gay gắt bắt đầu xuyên qua tán lá, rọi thẳng xuống khoảng đất trống nơi dân quân đang miệt mài luyện tập. Không khí trở nên oi bức hơn, hơi nóng bốc lên từ mặt đất khiến quần áo ẩm ướt dính chặt vào da. Tiếng hô dồn dập của các đội trưởng vẫn không ngừng nghỉ, nhưng giờ đây đã thêm vào đó là tiếng thở dốc, tiếng chân dậm mạnh xuống đất và tiếng gỗ va chạm lách cách. Mùi mồ hôi nồng nặc trộn lẫn với mùi đất, mùi rơm rạ và cả mùi kim loại nóng từ lò rèn của Tôn Bá, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự lao động và đấu tranh.
Lâm Dịch vẫn không ngừng đi lại, đôi mắt hắn quét nhanh qua từng người, từng động tác. Hắn mặc một chiếc áo vải thô đã thấm đẫm mồ hôi, mái tóc đen bù xù bám vài sợi cỏ khô. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng không hề nao núng, thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá. Hắn không chỉ quan sát, mà còn trực tiếp chỉ dẫn, đôi khi còn tự tay điều chỉnh tư thế của một người dân quân còn lúng túng.
"Động tác phải dứt khoát! Đừng chỉ dùng sức, hãy dùng trí!" Lâm Dịch hét lớn, giọng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng pha lẫn chút nghiêm khắc. "Khi đâm giáo, dồn lực vào mũi giáo, không phải toàn bộ thân giáo! Khi vung mác, phải tận dụng quán tính, tạo ra lực sát thương lớn nhất!" Hắn cầm một cây giáo tre, thị phạm động tác đâm, rút. Mũi giáo xé gió, tạo ra một tiếng vút khô khốc.
Dân quân, dù đã mệt lử, vẫn cố gắng làm theo. Nhiều người ban đầu chỉ biết vung vẩy vũ khí một cách bản năng, giờ đây đã bắt đầu hiểu được tầm quan trọng của kỹ thuật. Cây giáo tre, cái mác gỗ, chiếc rìu đã cùn, qua lời chỉ dẫn của Lâm Dịch, không còn là những vật dụng lao động đơn thuần, mà đã trở thành những công cụ có thể quyết định sinh tử. Hắn dạy họ cách giữ thăng bằng, cách đỡ đòn, cách tấn công vào những điểm yếu trên cơ thể người. Đó không phải là những chiêu thức hoa mỹ của võ công, mà là những động tác thực dụng, hiệu quả nhất để hạ gục đối thủ bằng vũ khí thô sơ.
Vương Đại Trụ, dù vạm vỡ, nhưng cũng thở hồng hộc. Hắn cầm một cây giáo tre, mồ hôi chảy ròng ròng trên khuôn mặt chất phác. "Đúng rồi! Cứ thế mà làm! Đại ca nói sao thì làm vậy! Đừng có lề mề!" Hắn vừa hô hào, vừa tự mình thực hiện động tác đâm giáo, dù còn hơi cứng nhắc nhưng đã có lực hơn hẳn lúc đầu.
Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường ngày, giờ đây cũng thấm mệt nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén, chăm chú theo dõi Lâm Dịch. "Nắm chắc vũ khí! Đừng để nó phản lại các ngươi!" Hắn quát lên, sửa lại tư thế cho một thiếu niên đang cầm cái mác gỗ một cách lỏng lẻo. "Mạng sống của các ngươi phụ thuộc vào nó! Nắm chắc vào!" Lý Hổ đã dần thích nghi với phương pháp huấn luyện của Lâm Dịch, nhận ra rằng những lời lẽ thực tế, không màu mè hoa lá cành này lại chính là thứ họ cần để tồn tại.
Trong lúc đó, Tôn Bá, người thợ rèn ít lời, vẫn miệt mài bên lò lửa. Tiếng búa gõ lách cách, tiếng than hồng cháy lép bép, mùi sắt nung hòa quyện với mùi khói gỗ, tạo thành một bản giao hưởng của sự sáng tạo và lao động. Dáng người thấp đậm, bàn tay chai sạn của ông thoăn thoắt cầm chiếc kẹp sắt nung đỏ, đưa vào nước lạnh xì xèo. Ông và vài người thợ khác đang chế tạo những mũi giáo sắc bén từ sắt phế liệu, gia cố thêm cho những cán giáo tre, và cải tiến cấu trúc của những chiếc cung tên cũ kỹ. Theo lời gợi ý của Lâm Dịch, Tôn Bá đã nghĩ ra cách gắn thêm những mảnh sắt nhỏ vào đầu mũi tên để tăng sức xuyên phá, hoặc tạo ra những cái bẫy chông đơn giản nhưng hiệu quả từ tre và sắt vụn. Đôi mắt khắc khổ của ông ánh lên vẻ thông minh và sự tỉ mỉ, tập trung hoàn toàn vào công việc, như thể đó là cách ông đóng góp vào công cuộc bảo vệ thôn làng.
Lâm Dịch quan sát Tôn Bá một lát, thầm gật đầu. Hắn biết, Tôn Bá là một tài sản quý giá. Trong thế giới này, kỹ năng chế tạo và sửa chữa vật liệu là vô cùng quan trọng, đặc biệt khi tài nguyên khan hiếm. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* không chỉ là kiến thức chiến thuật, mà còn là khả năng vận dụng công nghệ, dù thô sơ, để tạo ra lợi thế.
Hắn lại quay về với dân quân. Ánh nắng gay gắt chiếu thẳng vào gáy, khiến hắn cảm thấy hơi choáng váng. Sự kiệt sức dần xâm chiếm, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Hắn biết, nếu hắn tỏ ra yếu đuối, tinh thần của những người này sẽ ngay lập tức lung lay. Hắn phải là một ngọn hải đăng vững chãi. Trong đầu hắn chợt hiện lên hình ảnh một đội quân tinh nhuệ với trang bị hiện đại, nơi mỗi cá nhân đều được huấn luyện bài bản trong nhiều năm. Còn ở đây, hắn chỉ có vài chục nông dân, với thời gian đếm bằng ngày, và trang bị chỉ là thứ rỉ sét, mục nát. Nỗi lo lắng về sự tàn khốc của chiến tranh, và liệu những gì hắn đang làm có đủ để bảo vệ họ hay không, thoáng qua trong tâm trí. Nhưng hắn nhanh chóng gạt bỏ. Không có thời gian cho sự yếu mềm.
Cẩm Nang Kế Sách, dù không nằm trong tay, nhưng những nguyên lý của nó đã ăn sâu vào tâm trí Lâm Dịch. Hắn đang áp dụng những triết lý về chiến tranh du kích, về cách dùng yếu chống mạnh, dùng ít địch nhiều. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không bao giờ nghĩ rằng một đám nông dân lam lũ lại có thể trở thành một lực lượng đáng gờm. Đó chính là lợi thế của họ.
Tiếng hô tiếp tục vang lên, tiếng gỗ va chạm vào nhau, tiếng mồ hôi nhỏ giọt xuống đất. Dù mệt mỏi, dù khó khăn, nhưng trong ánh mắt của nhiều người dân quân, đã bắt đầu ánh lên một tia lửa, một sự kiên cường và quyết tâm. Họ không chỉ đang luyện tập cho một cuộc chiến, họ đang luyện tập cho sự sinh tồn của chính mình, của gia đình và của toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước. Cảm giác nắng gắt trên da, vị mặn của mồ hôi trên môi, sự đau nhức của cơ bắp, tất cả đều đang tôi luyện họ, biến họ từ những người nông dân hiền lành thành những chiến binh tiềm năng.
Khi chiều muộn buông xuống, không khí dịu mát hơn, mang theo hơi ẩm và mùi đất rừng đặc trưng. Ánh nắng hoàng hôn yếu ớt xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên nền đất ẩm ướt. Lâm Dịch đã dẫn dân quân rời khỏi khoảng đất trống, tiến sâu vào các khu rừng và đồi núi quen thuộc bao quanh Thôn Làng Sơn Cước. Đây là sân nhà của họ, là nơi họ đã lớn lên, săn bắt, hái lượm. Và giờ đây, nó sẽ trở thành chiến trường, thành đồng minh của họ.
"Tận dụng từng ngọn cỏ, từng tảng đá! Mục tiêu là gây rối, không phải đối đầu trực diện!" Giọng Lâm Dịch vang vọng giữa rừng cây, trầm và dứt khoát. Hắn đứng trên một tảng đá lớn, quan sát các nhóm nhỏ dân quân đang ẩn mình giữa những bụi cây và lùm cỏ. "Hãy nhớ, chúng ta yếu hơn về binh lực và trang bị. Vậy nên, chúng ta phải chiến đấu thông minh hơn. Không đối đầu khi không cần thiết. Đánh nhanh, rút gọn. Gây nhiễu loạn, làm suy yếu tinh thần địch, sau đó mới tìm cơ hội tấn công."
Hắn chia dân quân thành nhiều nhóm nhỏ, mỗi nhóm khoảng năm đến bảy người, dưới sự chỉ huy của các đội trưởng Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Hắn hướng dẫn họ cách di chuyển im lặng, tận dụng mọi yếu tố của địa hình để che giấu sự hiện diện của mình. Dân làng, vốn quen thuộc với rừng núi, nhanh chóng thích nghi với bài tập này. Tiếng lá xào xạc dưới chân họ dần nhỏ lại, những bước chân trở nên nhẹ nhàng và khéo léo hơn. Mùi đất ẩm và mùi lá mục quyện vào không khí, cùng với tiếng chim hót líu lo và tiếng côn trùng kêu vo ve, tạo nên một không gian yên bình đến lạ thường, che giấu đi sự căng thẳng của một buổi huấn luyện chiến đấu.
Lâm Dịch đưa ra một kịch bản giả định: một đội tuần tra của địch đang tiến vào làng. "Đội Một, các ngươi sẽ mai phục ở con dốc này," hắn chỉ vào một vị trí trên sườn đồi. "Đội Hai, các ngươi sẽ vòng ra phía sau, tạo ra tiếng động giả để phân tán sự chú ý. Đội Ba, các ngươi chuẩn bị sẵn những bẫy chông nhỏ mà Tôn Bá đã hướng dẫn. Mục tiêu là gây hoảng loạn, không phải tiêu diệt toàn bộ."
Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn và thông minh, ngay lập tức nắm bắt ý đồ của Lâm Dịch. "Đội Một, di chuyển theo mép suối! Nhớ giữ im lặng! Đội Hai, bọc hậu từ phía đông! Tạo tiếng động vừa phải, đừng để chúng phát hiện!" Hắn ra lệnh rành mạch, đôi mắt sáng ngời vì hưng phấn.
Các nhóm dân quân bắt đầu thực hành. Họ len lỏi giữa những thân cây cổ thụ, ẩn mình sau những tảng đá rêu phong, di chuyển một cách cẩn trọng và có chủ đích. Những chiếc giáo tre, những cái mác gỗ được vót nhọn, giờ đây không còn chỉ là vật dụng để luyện tập thể lực, mà đã trở thành công cụ của chiến tranh, sẵn sàng cho những cuộc phục kích bất ngờ. Họ học cách ném đá, cách dùng dây thừng để tạo bẫy, cách đốt lửa tạo khói để báo hiệu. Đó là những kỹ năng sinh tồn mà họ đã có sẵn, nay được Lâm Dịch nâng tầm thành chiến thuật quân sự.
Lâm Dịch quan sát từ xa, ánh mắt hắn sắc bén như chim ưng. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào: một người dân quân vô tình làm rơi cành cây khô, một nhóm di chuyển quá lộ liễu, một người không che chắn kỹ lưỡng. Hắn ghi nhận tất cả, và sau mỗi lần thực hành, hắn lại tập hợp họ lại, phân tích những điểm mạnh, điểm yếu, và đưa ra những lời khuyên cụ thể. Hắn không giấu giếm sự thật rằng chiến tranh là tàn khốc, và họ cần phải sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất.
Trong tâm trí Lâm Dịch, sự giằng xé vẫn không ngừng nghỉ. Hắn đang cố gắng biến những người nông dân hiền lành thành những chiến binh, nhưng hắn cũng biết rằng mỗi người trong số họ đều có gia đình, có những người thân yêu. Hắn không muốn họ phải đổ máu, nhưng hắn biết rằng đó là cái giá phải trả cho sự sinh tồn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời nói này vang vọng trong đầu hắn, nhắc nhở hắn về bản chất tàn khốc của thực tại. Hắn không thể mơ mộng về một thế giới hòa bình khi chiến tranh đang cận kề.
Áp lực đè nặng lên vai Lâm Dịch. Hắn phải giữ kín bí mật về nguồn gốc của mình, về những kiến thức vượt thời đại mà hắn đang sử dụng. Hắn phải làm cho mọi thứ trở nên tự nhiên, hợp lý trong mắt những người xung quanh. Hắn phải biến sự hoài nghi thành niềm tin, sự sợ hãi thành ý chí chiến đấu. Sự kiệt sức về thể chất và tinh thần đang dần xâm chiếm hắn, nhưng hắn che giấu nó một cách khéo léo. Đối với dân làng, hắn phải là một người lãnh đạo kiên cường, không chút nao núng.
Khi mặt trời lặn hẳn, nhuộm tím cả một vùng trời, Lâm Dịch ra hiệu kết thúc buổi huấn luyện. Dân quân, dù mệt mỏi rã rời, nhưng trên khuôn mặt họ đã không còn sự bỡ ngỡ. Thay vào đó là một vẻ tự tin mới mẻ, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về những gì họ có thể làm được. Họ đã bắt đầu tin rằng, dù không có binh giáp lộng lẫy, dù không có võ công cao siêu, họ vẫn có thể chiến đấu, vẫn có thể bảo vệ mảnh đất của mình.
Lâm Dịch đứng đó, nhìn những người dân quân lầm lũi trở về làng, trên vai vác những chiếc giáo, chiếc mác thô sơ. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn biết, một ngày huấn luyện không thể biến họ thành những chiến binh thực thụ. Nhưng đó là một khởi đầu. Một khởi đầu cho một bức tường thép sống động, được xây dựng bằng ý chí, bằng tri thức, và bằng sự đoàn kết của những con người đang chiến đấu cho sự sinh tồn. Thẩm Đại Nhân có thể có quyền lực, nhưng hắn sẽ phải đối mặt với một lực lượng mà hắn chưa từng thấy. Một lực lượng được tôi luyện từ lòng đất, từ ý chí của những người nông dân, dưới sự chỉ huy của một người đến từ một thế giới khác. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.