Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 595: Phòng Tuyến Kiên Cố: Bức Tường Sắt của Lâm Dịch

Ánh nến trong căn phòng làm việc của Lâm Dịch chập chờn nhảy múa, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên vách gỗ đơn sơ. Đêm đã khuya, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích ngoài cửa sổ và tiếng gió nhẹ luồn qua khe hở, mang theo hơi lạnh của sương đêm. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tấm bản đồ do Binh trưởng Triệu cung cấp được trải rộng, chi chít những ký hiệu mới do Lâm Dịch đánh dấu bằng bút than. Hắn trầm ngâm, ngón tay mảnh khảnh dò theo từng tuyến đường, từng vị trí đóng quân mà Binh trưởng Triệu đã tỉ mỉ chỉ dẫn. Những dòng chữ nguệch ngoạc, những mũi tên, và những vòng tròn đỏ, đen đan xen nhau, tạo thành một bức tranh hỗn loạn nhưng lại ẩn chứa một trật tự riêng trong mắt Lâm Dịch.

"Đây không chỉ là một bản đồ phòng thủ, Vân Nhi. Đây là tấm gương phản chiếu sự mục nát của Đại Hạ, và cả những điểm yếu mà chúng ta có thể lợi dụng," Lâm Dịch nói, giọng hắn khẽ khàng, gần như thì thầm, nhưng chất chứa một sự nặng nề. Hắn nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm dừng lại ở một điểm trên bản đồ, nơi có vẻ như là một kho lương thực bí mật của quân Thẩm Đại Nhân. "Hắn ta quá tự tin vào quyền lực của mình, hắn đã để lộ quá nhiều."

Bạch Vân Nhi ngồi đối diện hắn, khuôn mặt trái xoan thanh tú được chiếu sáng bởi ánh nến, tạo nên những mảng sáng tối sắc nét. Nàng không nói gì, chỉ chăm chú lắng nghe và ghi chép những điều Lâm Dịch vừa nói vào một cuốn sổ nhỏ. Ngòi bút than sột soạt trên giấy, âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng ngoài tiếng gió. Nàng nghiên cứu kỹ bản đồ, đôi mắt thông minh lướt qua từng chi tiết. "Mặc dù quân đội Triều Đình đông đảo, nhưng sự thiếu hụt lương thực, tinh thần binh sĩ thấp và bố trí lực lượng thiếu khoa học là tử huyệt của Thẩm Đại Nhân. Nếu chúng ta có thể tạo ra một phòng tuyến đủ mạnh, hắn sẽ không dám mạo hiểm công sức." Nàng khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Lâm Dịch.

Lâm Dịch lật giở cuốn Cẩm Nang Kế Sách cũ kỹ mà hắn luôn mang theo bên mình. Hắn không phải là một chiến binh, nhưng tri thức là vũ khí mạnh nhất của hắn. Những lời dạy về mưu lược, về cách vận dụng thế cục, về nghệ thuật dùng người, tất cả đều được hắn nghiền ngẫm kỹ lưỡng. Hắn so sánh những nguyên tắc phòng thủ cổ điển với những ý tưởng hiện đại trong đầu. *Hào sâu, ụ súng, công sự ngầm... Tất cả phải được kết nối, tạo thành một mạng lưới bất khả xâm phạm. Nhưng làm sao để người dân hiểu và thực hiện những ý tưởng vượt thời đại này?* Hắn tự hỏi, một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi trong tâm trí. Kiến thức hiện đại là một lợi thế, nhưng nó cũng là một gánh nặng, bởi vì để biến nó thành hiện thực trong thế giới này, cần phải vượt qua rất nhiều rào cản về công nghệ, vật liệu và cả tư duy.

"Vấn đề không chỉ là xây dựng, Vân Nhi," Lâm Dịch tiếp lời, giọng trầm hơn. "Mà là xây dựng sao cho hiệu quả nhất với nguồn lực chúng ta có. Thôn Làng Sơn Cước không phải là một thành trì. Chúng ta không có tường đá kiên cố, không có máy bắn đá, không có quân đội được huấn luyện bài bản. Chúng ta chỉ có đất, gỗ, và sức người. Và niềm tin."

Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch. "Nhưng chúng ta có Lâm Dịch. Và anh có những thứ mà không ai ở Đại Hạ này có được." Nàng nhìn xuống cuốn Cẩm Nang Kế Sách trên tay hắn, rồi lại nhìn vào những nét vẽ kỳ lạ trên bản đồ. "Tôi tin vào anh." Lời nói của nàng tuy đơn giản nhưng lại mang một sức mạnh củng cố to lớn.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi. *Đúng vậy, ta có tri thức. Và ta có những người tin tưởng ta.* Hắn nhớ lại những lời dạy trong Cẩm Nang Kế Sách về việc xây dựng phòng tuyến, về chiến thuật "lấy yếu chống mạnh", về việc tận dụng địa hình và tinh thần binh sĩ. Hắn bắt đầu phác thảo nhanh trên một mảnh giấy khác, một bản vẽ thô sơ về một hệ thống phòng thủ đa tầng. "Chúng ta sẽ không chỉ đào hào và đắp ụ. Chúng ta sẽ tạo ra những 'bẫy chuột' khổng lồ. Những con đường hẹp dẫn vào những vùng chết chóc. Những điểm ẩn nấp cho cung thủ. Những rào chắn gai góc được ngụy trang cẩn thận."

Nàng chăm chú nhìn theo những nét vẽ của hắn, rồi đặt ra những câu hỏi sắc bén, đi thẳng vào trọng tâm của vấn đề. "Lực lượng lao động thì sao? Dân làng chưa từng làm những công trình quy mô như vậy. Và vật liệu? Chúng ta cần rất nhiều gỗ, đất, đá. Liệu chúng ta có thể khai thác đủ nhanh trước khi Thẩm Đại Nhân phát hiện ra động tĩnh?"

"Chúng ta sẽ phải huy động toàn bộ dân làng. Và chúng ta sẽ cần Tôn Bá. Tài năng của ông ấy trong việc cải tiến công c�� sẽ là chìa khóa. Những chiếc cuốc, xẻng sẽ cần phải bền hơn, hiệu quả hơn. Chúng ta sẽ cần ròng rọc để di chuyển vật nặng. Những thứ mà ở thời đại của ta, chỉ là công cụ thô sơ nhất, nhưng ở đây, chúng sẽ là những phát minh vĩ đại." Lâm Dịch vạch ra những đường nét trên bản đồ, giải thích về việc tận dụng địa hình tự nhiên, những con dốc, những con suối nhỏ, những khu rừng thưa. "Chướng ngại vật ngầm, hào sâu chứa nước, những ụ đất cao có thể bố trí cung thủ và nỏ. Tất cả sẽ tạo thành một lớp phòng thủ dày đặc, khiến kẻ địch phải tốn rất nhiều công sức và sinh mạng mới có thể vượt qua."

Hắn nhắm mắt lại, hình dung toàn bộ chiến trường. *Chiến tranh không chỉ là sức mạnh, mà còn là trí tuệ. Thẩm Đại Nhân có quân đông, nhưng hắn thiếu mưu lược. Hắn dựa vào sự áp đảo, vào quyền lực của triều đình đã mục ruỗng. Còn ta, ta dựa vào sự hiểu biết, vào khả năng thích nghi. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, ta phải biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài bất khả xâm phạm.* Hắn thở dài. Áp lực nặng nề đè lên vai hắn. Mạng sống của cả thôn làng, của gia đình hắn, của Bạch Vân Nhi, tất cả đều đặt cược vào kế hoạch này. Hắn không phải là một anh hùng, không mơ mộng thay đổi thế giới, nhưng hắn sẽ bảo vệ những gì mình trân trọng, bằng mọi giá.

Bạch Vân Nhi lại ghi chép. "Chúng ta cần phân công công việc rõ ràng. Trần Nhị Cẩu có thể quản lý nhân lực. Vương Đại Trụ và Lý Hổ có thể giám sát việc khai thác vật liệu và đảm bảo an ninh. Tôi sẽ giúp anh với việc tính toán và phân bổ tài nguyên. Chúng ta cần một kế hoạch chi tiết, từng bước một, để không ai cảm thấy choáng ngợp."

"Đúng vậy," Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn kiên định. "Và chúng ta cần phải giữ bí mật. Thẩm Đại Nhân sẽ không để chúng ta yên nếu hắn biết chúng ta đang xây dựng một phòng tuyến như thế này. Hắn sẽ tìm cách phá hoại. Chúng ta phải làm việc nhanh chóng, hiệu quả, và kín đáo nhất có thể. Binh trưởng Triệu đã cho chúng ta một lợi thế về thông tin. Giờ là lúc chúng ta biến thông tin đó thành lợi thế trên chiến trường."

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bao trùm thôn làng. Mùi đất ẩm và khói bếp đã tắt từ lâu. Chỉ còn hương cỏ dại và hơi lạnh của sương. *Một cuộc chiến mới sắp bắt đầu,* hắn nghĩ. *Không phải là cuộc chiến giữa hai đội quân giáp mặt, mà là cuộc chiến của trí tuệ, của ý chí, của sự kiên cường. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và ta sẽ phải tự mình tạo ra sự công bằng đó, cho những người mà ta muốn bảo vệ.* Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Sẽ có những cuộc đối đầu trực diện, những đòn phản công bất ngờ, và có thể cả những hy sinh. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xua đi màn sương mỏng còn vương trên lá cây và mái nhà, Lâm Dịch đã có mặt tại ngoại vi Thôn Làng Sơn Cước. Trời trong xanh, không một gợn mây, hứa hẹn một ngày nắng đẹp nhưng cũng khá gay gắt. Hắn đi cùng với Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Hơi thở của đất ẩm và mùi cỏ dại tươi mát lấp đầy không khí. Tiếng chim hót ríu rít từ những lùm cây ven đường, tạo nên một bản nhạc bình yên đối lập hoàn toàn với những gì đang diễn ra trong đầu Lâm Dịch.

"Ở đây, một con suối nhỏ sẽ dẫn nước từ suối này, tạo thành một rào cản tự nhiên," Lâm Dịch chỉ vào một con suối nhỏ uốn lượn quanh một gò đất thấp. Hắn dùng một cành cây khô, vạch những đường phác thảo trên nền đất mềm, minh họa ý tưởng của mình. "Phía trên, chúng ta sẽ dựng các ụ đất và chướng ngại vật ngầm để làm chậm bước tiến của địch. Mục tiêu là biến mỗi bước chân của chúng thành một thử thách, một sự hao mòn."

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, gãi đầu, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc nhìn vào bản vẽ thô sơ của Lâm Dịch. "Hào sâu ư? Sâu đến mức nào? Dân làng chúng ta chưa từng làm công trình lớn như vậy. Liệu có đủ sức không, Lâm ca? Để đào một con hào dài như thế này, chúng ta sẽ cần cả tháng trời, chưa kể việc đắp đất thành ụ." Giọng anh ta to, rõ ràng, mang theo sự lo lắng thực tế của một người gắn bó với đất đai.

Lý Hổ, người cũng có thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hơi hung dữ, chỉ vào một khu rừng thưa cách đó không xa. "Khu rừng này có nhiều cây lớn, có thể dùng làm vật liệu cho cọc nhọn, chướng ngại vật. Nhưng vận chuyển từ đây về làng sẽ tốn rất nhiều công sức. Đường đi gồ ghề, xe bò khó mà đi được nhanh." Anh ta nói, giọng hơi cục cằn nhưng rõ ràng là đang suy nghĩ về những khó khăn thực tế.

Trần Nhị Cẩu, ngược lại, lại đầy nhiệt huyết. Hắn vỗ ngực, đôi mắt sáng rực. "Đại ca cứ giao cho Nhị Cẩu! Dù khó đến mấy, em cũng sẽ đốc thúc dân làng làm đến cùng! Chỉ cần Đại ca nói, chúng em sẽ làm!" Lòng trung thành và sự tin tưởng tuyệt đối của hắn vào Lâm Dịch là một nguồn động viên lớn.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhìn lướt qua vẻ lo lắng trên gương mặt Vương Đại Trụ và Lý Hổ, rồi lại nhìn thấy sự nhiệt tình của Trần Nhị Cẩu. *Đúng vậy, đây là những vấn đề thực tế. Không thể giải quyết bằng lý thuyết suông.* Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ dại và đất ẩm, rồi chậm rãi giải thích. "Đừng lo, chúng ta sẽ có cách. Tôn Bá sẽ giúp chúng ta với các công cụ. Chúng ta sẽ cải tiến xẻng, cuốc, và chế tạo ròng rọc để tăng năng suất. Quan trọng là sự đoàn kết và tin tưởng. Chúng ta sẽ biến nơi này thành một pháo đài sống, một pháo đài mà không kẻ nào có thể xâm phạm."

Hắn đi tới một gò đất cao hơn, nơi có thể bao quát một phần lớn thôn làng và các con đường dẫn vào. "Đây sẽ là điểm quan sát chính. Chúng ta sẽ xây một vọng gác cao, có thể nhìn thấy địch từ xa. Các ụ đất không chỉ để phòng thủ mà còn là nơi che chắn cho những người bắn cung. Chúng ta sẽ không chiến đấu trực diện ngoài đồng trống. Chúng ta sẽ dụ địch vào những cái bẫy mà chúng ta đã chuẩn bị sẵn."

Bạch Vân Nhi, nãy giờ vẫn lắng nghe và ghi chép, cuối cùng cũng lên tiếng. "Chúng ta cần phân chia rõ ràng các khu vực phòng thủ, và mỗi khu vực sẽ do một người có kinh nghiệm phụ trách. Vương Đại Trụ, anh có thể phụ trách khu vực phía Tây, nơi có con dốc này. Lý Hổ, anh sẽ lo khu vực phía Đông, giáp với khu rừng. Trần Nhị Cẩu, anh sẽ giám sát toàn bộ lực lượng lao động, đảm bảo tiến độ và tinh thần của mọi người." Nàng phân công một cách dứt khoát, khiến mọi người đều phải gật đầu chấp thuận.

Lâm Dịch nhìn Bạch Vân Nhi, trong lòng thầm tán thưởng sự sắc bén và khả năng tổ chức của nàng. *Không có nàng, ta sẽ khó mà xoay sở được mọi việc.* Hắn quay lại nhìn các cộng sự của mình. "Mỗi người chúng ta đều có một vai trò quan trọng. Đây không phải là việc riêng của ta, mà là của tất cả chúng ta. Thẩm Đại Nhân đang cố gắng nuốt chửng vùng đất này, phá hoại cuộc sống của chúng ta. Nếu chúng ta không tự bảo vệ mình, không ai sẽ làm điều đó thay chúng ta."

Hắn lại nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi ánh mặt trời đang dần lên cao, nhuộm vàng cả cánh đồng. *Sẽ có những lúc nản lòng, sẽ có những lúc mệt mỏi. Nhưng sự sống còn của chúng ta phụ thuộc vào điều này.* Hắn biết, việc thuyết phục những người dân chất phác, vốn quen với việc đồng áng hơn là đào hào đắp lũy, sẽ không dễ dàng. Họ sẽ nghi ngờ, sẽ sợ hãi. Nhưng hắn tin vào sức mạnh của sự đoàn kết và sự cần thiết của sinh tồn.

"Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay. Phải làm thật nhanh, nhưng cũng phải thật chắc chắn. Mỗi ụ đất, mỗi con hào đều phải là một phần của bức tường thép vô hình, bảo vệ chúng ta. Hãy nói với dân làng rằng đây là vì tương lai của con em họ, vì sự bình yên mà chúng ta đang cố gắng xây dựng. Ta không hứa là sẽ không có hy sinh, nhưng ta hứa sẽ làm tất cả những gì có thể để giảm thiểu nó." Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng trong không gian buổi sớm, đầy kiên quyết. *Một pháo đài sống, một pháo đài của ý chí.* Hắn thầm nhắc nhở bản thân.

***

Vài ngày sau đó, ngoại vi Thôn Làng Sơn Cước đã biến thành một công trường xây dựng nhộn nhịp. Tiếng cuốc xẻng va chạm lạch cạch, tiếng đất đá đổ ầm ầm, tiếng hô hào của dân làng hòa lẫn vào tiếng chim chóc và tiếng gió xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng lao động đầy sinh khí. Nắng gắt giữa buổi sáng đổ xuống, không khí khô và nóng, khiến mồ hôi ướt đẫm lưng áo mọi người. Mùi đất mới đào, mùi mồ hôi và mùi khói than thoang thoảng từ lò rèn của Tôn Bá hòa quyện vào nhau.

Dân làng, dưới sự chỉ đạo của Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Lý Hổ, đang miệt mài đào hào, đắp đất thành ụ. Những người đàn ông khỏe mạnh vác những khúc gỗ lớn, những người phụ nữ và trẻ em phụ trách việc chuyển đất đá bằng những chiếc giỏ mây, chiếc xe cút kít thô sơ. Ai nấy đều lấm lem bùn đất, khuôn mặt đỏ bừng vì nắng và sự gắng sức, nhưng trong ánh mắt họ, bên cạnh sự mệt mỏi, vẫn ánh lên một tia hy vọng và sự quyết tâm lạ lùng. Họ làm việc như thể sự sống còn của cả thôn làng phụ thuộc vào từng xẻng đất, từng viên đá mà họ đặt xuống.

Ở một góc công trường, Tôn Bá, với dáng người thấp đậm và bàn tay chai sạn, đang cùng vài thợ lành nghề khác miệt mài bên lò rèn. Tiếng búa gõ chan chát trên đe vang lên đều đặn. Họ không chỉ sửa chữa mà còn cải tiến xẻng, cuốc, và chế tạo ròng rọc theo chỉ dẫn của Lâm Dịch. Những chiếc xẻng cũ kỹ được gia cố thêm phần cán bằng sắt, lưỡi xẻng được mài sắc hơn, cứng cáp hơn. Những chiếc ròng rọc lớn, tuy thô sơ nhưng hiệu quả, dần dần được đưa vào sử dụng, giúp việc kéo những tảng đá lớn lên dốc trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Mùi khói than và kim loại nóng bốc lên ngai ngái, đặc trưng của một lò rèn đang hoạt động hết công suất.

Lâm Dịch đi qua từng nhóm người, kiểm tra tiến độ, động viên mọi người. Hắn không chỉ đứng nhìn mà còn tự tay cầm cuốc xẻng làm mẫu, chỉ dẫn cách đào hào sao cho đúng kỹ thuật, cách đắp ụ đất sao cho vững chắc. Hắn mặc một bộ y phục vải thô đã sờn cũ, lấm lem đất cát, trông không khác gì những người dân lao động khác. Chính sự gần gũi và trực tiếp tham gia vào công việc của hắn đã củng cố niềm tin và tinh thần của dân làng.

"Tôn Bá, những chiếc xẻng này phải được gia cố thêm ở phần cán bằng sắt. Và chúng ta cần thêm ròng rọc lớn để kéo những tảng đá kia lên dốc. Có làm được không?" Lâm Dịch nói khi hắn đến bên lò rèn, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn chỉ vào một đống đá lớn đang chờ được vận chuyển lên đỉnh gò.

Tôn Bá, ít lời, chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt ánh lên vẻ thông minh và sự tỉ mỉ. "Dạ, Lâm ca. Tôi sẽ cố gắng hết sức, sẽ sớm có đồ dùng cho mọi người. Cứ tin tưởng ở tôi." Ông ta lại quay lại với công việc của mình, tiếng búa gõ đều đều.

Đột nhiên, một tiếng reo hò nhỏ vang lên từ một đoạn hào gần đó. Lâm Dịch quay lại. Một đoạn hào vừa đào xong đêm qua, sau trận mưa nhỏ, đã bị sạt lở một phần do địa chất yếu. Vài người dân đang đứng nhìn, vẻ mặt lộ rõ sự nản lòng và lo lắng.

Trần Nhị Cẩu, mồ hôi nhễ nhại, chạy lại, vẻ mặt có chút bối rối. "Đại ca, có vẻ như một số người còn e ngại. Họ lo lắng liệu công trình này có thực sự chống đỡ được quân địch không. Và Thẩm Đại Nhân liệu có để chúng ta yên? Họ sợ rằng công sức của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển." Hắn nói, giọng hơi thấp xuống, phản ánh sự dao động trong tinh thần của dân làng.

Lâm Dịch nhìn đoạn hào bị sạt lở, rồi nhìn những khuôn mặt mệt mỏi và hoài nghi. Hắn biết đây là lúc cần phải hành động, không phải chỉ bằng lời nói. Hắn không nói gì, chỉ cúi xuống, tự tay cầm một chiếc xẻng, bắt đầu xúc đất và đá để gia cố lại đoạn hào. Hắn chỉ dẫn cách đặt cọc gỗ để giữ đất, cách xếp đá để tạo thành một bức tường chắn tạm thời. "Hãy cho họ thấy thành quả, Nhị Cẩu. Một khi công trình hoàn thiện, niềm tin sẽ tự đến. Một bức tường không thể được xây dựng chỉ bằng một viên gạch. Một phòng tuyến cũng vậy. Nó cần sự kiên trì và tinh thần không lùi bước. Còn Thẩm Đại Nhân... hắn sẽ phải nhận ra rằng không phải mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn."

Lời nói của hắn, cùng với hành động trực tiếp, đã xua tan đi phần nào sự nghi ngờ. Vài người dân làng, ban đầu còn ngần ngại, cũng bắt đầu cúi xuống giúp đỡ. Tiếng cuốc xẻng lại vang lên. Họ nhận ra rằng Lâm Dịch không chỉ là người đưa ra ý tưởng, mà còn là người trực tiếp cùng họ gánh vác khó khăn. Dưới ánh nắng gay gắt, hình ảnh Lâm Dịch cùng dân làng miệt mài gia cố đoạn hào sạt lở, bụi đất bay mù mịt, trở thành một biểu tượng mạnh mẽ của sự kiên cường và ý chí sinh tồn.

Bạch Vân Nhi đứng từ xa quan sát, ghi lại mọi thứ vào sổ. Nàng biết, những khó khăn như sạt lở, thiếu thốn vật liệu, hay sự dao động trong lòng người sẽ còn rất nhiều. Nhưng nàng cũng nhìn thấy sức mạnh từ Lâm Dịch, từ cách hắn biến tri thức thành hành đ���ng, biến sự lo lắng thành quyết tâm. *Thẩm Đại Nhân có thể có quân đội, có quyền lực. Nhưng hắn không có Lâm Dịch. Và hắn không có một "pháo đài sống" như thế này.*

Mùi mồ hôi, mùi đất, mùi kim loại nóng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự lao động và hy vọng. Lâm Dịch biết, con đường phía trước còn rất dài. Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ không ngồi yên. Những công sự này, dù kiên cố đến đâu, cũng chỉ là công cụ. Quan trọng hơn cả là tinh thần của những người đang xây dựng và bảo vệ chúng. Hắn nhìn những ụ đất dần cao lên, những con hào dần sâu xuống. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn không mơ mộng trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn sẽ dùng mọi thứ mình có để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng. Dù phải dấn thân vào những cuộc chiến không phải của mình, dù phải đối mặt với những âm mưu thâm độc, Lâm Dịch sẽ không lùi bước. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chiến mới, một cuộc chiến phức tạp hơn, nơi trí tuệ và mưu lược sẽ là thứ quyết định vận mệnh. Và Thôn Làng Sơn Cước, bằng chính bàn tay của hắn và dân làng, đang dần biến thành một bức tường thép sống động, chờ đón thử thách từ một thế giới đầy hỗn loạn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free