Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 594: Bản Đồ Đêm Tối: Phơi Bày Âm Mưu Triều Đình

Đêm đã buông xuống Thạch Động Ẩn Cư, nhưng những tia nắng đầu tiên của bình minh hứa hẹn một ngày mới vẫn không xua tan được cái lạnh lẽo ẩm ướt của hang động. Mùi máu tanh và bụi đất vẫn còn vương vấn trong không khí, minh chứng cho cuộc đột kích chớp nhoáng vừa diễn ra. Lâm Dịch siết chặt những lá thư trong tay, đôi mắt hắn sắc lạnh như băng. Hắn đã sẵn sàng.

***

Hoàng hôn buông dần trên Thôn Làng Sơn Cước, kéo theo một màn sương mỏng giăng mắc trên những mái nhà tranh, phủ lên những con đường đất đã quen thuộc với bước chân của Lâm Dịch. Tiếng trẻ con nô đùa buổi xế chiều dần tắt hẳn, nhường chỗ cho tiếng gà gáy thưa thớt từ những góc sân, tiếng mõ trâu lốc cốc xa xăm vọng lại từ cánh đồng vừa gặt. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối, mùi đất ẩm sau cơn mưa phùn buổi trưa, và cả mùi đặc trưng của chuồng trại gia súc hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị rất đỗi bình dị, mộc mạc của làng quê. Bình yên, nhưng không hoàn toàn tĩnh lặng, bởi sự cảnh giác luôn thường trực trong từng hơi thở của người dân nơi đây, đặc biệt là những ánh mắt xa lạ thỉnh thoảng lướt qua.

Lâm Dịch ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, ánh đèn dầu leo lét hắt lên chồng báo cáo và sổ sách. Hắn không ngừng kiểm tra, phân loại các thông tin tình báo thu thập được từ dân quân và thương nhân về tình hình biên giới. Mỗi con số về lương thực, mỗi tin tức về động thái của quân triều đình hay các nhóm cướp mới nổi đều được hắn ghi nhớ, phân tích cẩn thận. Tâm trí hắn là một cỗ máy không ngừng vận hành, cố gắng ghép nối từng mảnh ghép rời rạc thành một bức tranh toàn cảnh, một bức tranh mà mỗi đường nét đều có thể quyết định sinh mạng của những người dân vô tội.

Hắn khẽ day thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm. Mấy ngày nay, hắn gần như không có lúc nào ngơi nghỉ. Cuộc đối đầu với Thẩm Đại Nhân ngày càng trở nên gay gắt, và hắn biết, kẻ thù sẽ không từ bỏ dễ dàng. Từng chi tiết nhỏ nhất cũng có thể là chìa khóa, hoặc là tai họa.

Đúng lúc đó, một bóng người lướt vào cửa, nhanh nhẹn như một con sóc. Đó là Trần Nhị Cẩu, đôi mắt nhanh nhẹn của hắn đảo quanh một lượt, đảm bảo không có ai xung quanh. Hắn tiến đến gần bàn, đặt một vật nhỏ được bọc trong một mảnh vải bố xám lên mặt bàn gỗ.

“Đại ca, có người gửi cái này, nói là từ Binh trưởng Triệu.” Trần Nhị Cẩu nói khẽ, giọng nói có chút gấp gáp nhưng vẫn đầy vẻ trung thành. Khuôn mặt hắn vẫn có chút ngây ngô thường ngày, nhưng ánh mắt lại sáng rực sự cảnh giác. Hắn đã học được rất nhiều từ Lâm Dịch, đặc biệt là sự cẩn trọng và bí mật.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn không ngờ tin tức lại đến nhanh như vậy. *Nhanh hơn mình nghĩ.* Hắn đưa tay cầm lấy mảnh vải, cảm nhận sự nặng trịch bên trong. Hắn biết, Binh trưởng Triệu là một người cẩn trọng, không bao giờ làm việc vô cớ. Nếu đã gửi mật tín, chắc chắn là có việc gấp.

Bạch Vân Nhi, đang ngồi đối diện, cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh của nàng nheo lại. Nàng vẫn mặc bộ trang phục thương nhân kín đáo, nhưng cử chỉ thanh thoát và sự sắc sảo toát ra từ mỗi động tác của nàng không thể che giấu. Nàng đã theo sát Lâm Dịch trong mọi kế hoạch, và giờ đây, nàng gần như có thể đọc được suy nghĩ của hắn.

“Có vẻ là tin tức khẩn cấp,” Bạch Vân Nhi nhận xét, giọng nói ôn hòa nhưng đầy dứt khoát, đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. Nàng đưa tay khẽ vuốt mái tóc đen mượt, ánh mắt không rời khỏi vật trong tay Lâm Dịch. Nàng lo lắng cho hắn, nhưng hơn hết, nàng tin tưởng vào khả năng của hắn.

Lâm Dịch gật đầu. Hắn cẩn thận mở mảnh vải, bên trong là một ống tre nhỏ được niêm phong kỹ lưỡng bằng sáp ong. Hắn dùng móng tay khẽ cậy lớp sáp, rút ra một mảnh giấy cuộn tròn. Dưới ánh đèn dầu, hắn mở ra. Đó không phải là một bức thư, mà là một ký hiệu đặc biệt, một hình vẽ đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, chỉ có Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu mới hiểu. Nó là tín hiệu cho một cuộc gặp gỡ bí mật, tại địa điểm đã định trước: Thạch Động Ẩn Cư.

Ánh mắt Lâm Dịch thoáng qua một tia lạnh lẽo. Thẩm Đại Nhân có thể đã bị Lâm Dịch lật tẩy một phần âm mưu, nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Hắn biết, kẻ tham lam và xảo quyệt đó sẽ không bao giờ chịu ngồi yên. Và Binh trưởng Triệu, người đã mạo hiểm sinh mạng để cung cấp thông tin, chắc chắn đang nắm giữ thứ gì đó cực kỳ quan trọng.

“Nhị Cẩu, chuẩn bị ngựa. Chúng ta sẽ đi ngay,” Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên quyết. Hắn gấp mảnh giấy lại, cất vào trong túi áo. “Cẩn thận, đừng để ai phát hiện.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, khuôn mặt ngây ngô thoáng chốc biến mất, thay vào đó là vẻ nghiêm trọng và sẵn sàng hành động. “Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu biết phải làm gì.” Hắn xoay người, nhanh nhẹn như một bóng ma, biến mất vào bóng đêm.

Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. “Nàng cũng đi cùng. Thông tin này có lẽ cần đến sự sắc bén của nàng để phân tích.”

Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, không hề do dự. Nàng hiểu tầm quan trọng của chuyến đi này. Trong một thế giới loạn lạc, nơi sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất, thì mọi thông tin, dù nhỏ nhất, cũng có thể thay đổi cục diện. Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng kiểm tra lại thanh kiếm nhỏ giấu bên người, một thói quen đã ăn sâu vào nàng từ khi nàng bắt đầu dấn thân vào những cuộc phiêu lưu đầy nguy hiểm cùng Lâm Dịch. Nàng biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và chỉ có sự chuẩn bị kỹ lưỡng mới giúp họ sống sót.

Lâm Dịch khoác thêm một chiếc áo choàng dày, che đi thân hình gầy gò của mình. Dù đã có chút ổn định hơn so với những ngày đầu tiên xuyên không, nhưng những dấu vết của sự thiếu ăn và lao động vất vả vẫn còn hằn sâu trên cơ thể hắn. Khuôn mặt thanh tú vẫn mang vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên sự sắc bén và từng trải của một người hiện đại đang phải thích nghi với thế giới cổ đại tàn khốc. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã nuốt trọn những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh như những con mắt vô định nhìn xuống. Một cuộc đối đầu mới, một âm mưu mới đang chờ đợi hắn. Hắn đã sẵn sàng.

***

Đêm khuya, sương dày đặc bắt đầu giăng xuống núi, phủ trắng xóa những tán cây cổ thụ và những con đường mòn cheo leo dẫn vào Linh Thú Sơn Mạch. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt thấm sâu vào da thịt, khiến mỗi hơi thở đều mang theo một làn khói trắng mờ ảo. Tiếng gió rít qua khe đá, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa, xen lẫn tiếng côn trùng kêu đêm tạo nên một bản giao hưởng u ám của núi rừng. Dưới lớp sương mù dày đặc, ba bóng người lặng lẽ tiến bước, bước chân nhẹ nhàng và cẩn trọng, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Họ nhanh chóng đến được Thạch Động Ẩn Cư, hang động tự nhiên mà Lâm Dịch đã dùng làm nơi ẩn náu và gặp gỡ bí mật. Trần Nhị Cẩu nhanh chóng di chuyển ra bên ngoài, ẩn mình giữa những tảng đá và bụi cây rậm rạp, đôi mắt tinh anh quét qua mọi ngóc ngách, đảm bảo an toàn tuyệt đối. Hắn là một người cận vệ trung thành, với khả năng cảnh giới và hành động nhanh nhạy đã được Lâm Dịch huấn luyện kỹ lưỡng.

Bên trong hang, Binh trưởng Triệu đã có mặt. Một ngọn lửa trại nhỏ lập lòe giữa hang, ánh sáng yếu ớt của nó chỉ đủ để xua đi phần nào bóng tối, hắt lên những bóng người đổ dài và những vách đá ẩm ướt. Mùi đất ẩm và đá lạnh đặc trưng của hang động hòa lẫn với mùi khói gỗ nhẹ từ ngọn lửa, tạo nên một không khí vừa bí ẩn vừa căng thẳng.

Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi và khuôn mặt sạm nắng, vẫn mặc bộ giáp trụ gọn gàng, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ sự mệt mỏi và lo lắng. Vết sẹo trên má hắn dường như cũng nổi bật hơn dưới ánh lửa chập chờn. Hắn đã mạo hiểm rất lớn khi đến đây, và sự căng thẳng hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt hắn. Khi Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi bước vào, hắn khẽ gật đầu, không nói một lời thừa thãi.

“Binh trưởng Triệu, ngài đã mạo hiểm rất nhiều khi đến đây,” Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm thấp, đầy sự trân trọng. Hắn nhìn thẳng vào mắt Triệu, cố gắng đọc những suy nghĩ sâu kín ẩn chứa trong đó. Mối quan hệ giữa họ, dù là liên minh bất đắc dĩ, nhưng đã dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau, đặc biệt sau chiến dịch tiêu diệt bọn cướp.

Binh trưởng Triệu thở hắt ra một hơi, như trút bỏ gánh nặng. “Tình hình tệ hơn ta tưởng, Lâm công tử. Thẩm Đại Nhân không chỉ tham lam mà còn đang cố ý tạo ra hỗn loạn. Hắn ta không chỉ muốn trục lợi, mà còn muốn làm suy yếu vùng biên cương này đến mức tận cùng, để dễ bề thao túng.” Hắn ta nói, giọng khàn đặc, đầy sự phẫn nộ.

Không để Lâm Dịch kịp trả lời, Binh trưởng Triệu nhanh chóng trải một tấm bản đồ da cũ kỹ ra trên nền hang động, dưới ánh lửa lập lòe. Tiếng lật trang bản đồ xào xạc trong không gian tĩnh lặng, nghe rõ mồn một. Tấm bản đồ được vẽ tay một cách chi tiết đến kinh ngạc, với những nét mực đã nhòe đi theo thời gian, nhưng vẫn rõ ràng từng tuyến đường, từng vị trí đóng quân, từng cứ điểm phòng thủ.

“Đây là bản đồ phòng thủ của toàn bộ khu vực biên giới phía Đông, dưới quyền chỉ huy của Thẩm Đại Nhân,” Binh trưởng Triệu chỉ vào những đường nét chằng chịt trên bản đồ, giọng nói trở nên khẩn trương. “Ta đã mất nhiều tháng để thu thập và tổng hợp nó. Mỗi tuyến tiếp tế, mỗi doanh trại, mỗi kho lương, thậm chí cả vị trí của những đội tuần tra đều được ghi chú cẩn thận.” Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, như muốn tìm kiếm sự tin tưởng.

Bạch Vân Nhi tiến lại gần hơn, đôi mắt sắc sảo của nàng nhanh chóng lướt qua tấm bản đồ. Nàng đưa ngón tay thanh mảnh chỉ vào một vài điểm. “Đây là tuyến tiếp tế chính của hắn, và đây… là điểm yếu. Nếu bị cắt đứt, quân đội của hắn sẽ gặp khó khăn lớn.” Nàng nói, giọng điệu bình tĩnh, nhưng ẩn chứa sự sắc bén của một nhà chiến lược.

Lâm Dịch cúi xuống, chăm chú quan sát từng chi tiết. Hắn nhận ra ngay sự tinh vi của tấm bản đồ này. Nó không chỉ là một bản đồ thông thường, mà là một bản đồ chiến lược, phơi bày toàn bộ hệ thống phòng thủ và điểm yếu của quân đội triều đình dưới quyền Thẩm Đại Nhân. Hắn hiểu, Binh trưởng Triệu đã mạo hiểm sinh mạng của mình và cả gia đình để có được thứ này.

“Bản đồ này rất chi tiết, Binh trưởng Triệu đã mạo hiểm rất nhiều để có được nó,” Lâm Dịch nói, ánh mắt thâm thúy nhìn Triệu. Hắn biết, một khi thông tin này bị lộ, Triệu sẽ đối mặt với cái chết chắc chắn. “Vì sao ngài lại làm vậy? Ngài vẫn là một phần của quân đội triều đình.”

Binh trưởng Triệu cười khẩy, một nụ cười chua chát. “Quân đội triều đình? Lâm công tử, ngài thấy cái gọi là quân đội triều đình dưới trướng Thẩm Đại Nhân này còn gì nữa không? Hắn ta bòn rút lương bổng, cắt xén quân nhu, bắt lính tr��ng phải lao động khổ sai để phục vụ lợi ích riêng. Bọn lính thì đói rách, thiếu thốn, tinh thần bạc nhược. Hàng ngày ta phải chứng kiến binh lính của mình chết vì bệnh tật, vì thiếu lương thực, chứ không phải vì chiến trường. Đại Hạ Vương Triều đang suy yếu, mục ruỗng từ bên trong, và Thẩm Đại Nhân chính là một trong những khối u đó.”

Hắn ta đấm mạnh xuống đất, tiếng “bộp” vang lên khô khốc, ánh mắt đầy căm phẫn. “Ta đã thề trung thành với Đại Hạ, chứ không phải với loại sâu mọt như hắn ta. Nếu cứ để hắn ta tiếp tục, vùng biên cương này sẽ sớm rơi vào tay giặc ngoại xâm hoặc bị các thế lực khác xâu xé. Ta không thể đứng nhìn. Dù là một con kiến bé nhỏ, ta cũng muốn làm gì đó để bảo vệ mảnh đất này, bảo vệ những người dân vô tội.”

Lời nói của Binh trưởng Triệu chứa đựng sự thất vọng sâu sắc với hệ thống triều đình và nỗi lo lắng chân thành cho đất nước. Đó là cảm giác của một người lính đã cống hiến cả đời nhưng lại bị phản bội bởi chính những người mình phục vụ.

Bạch Vân Nhi đặt tay lên một vị trí trên bản đồ. “Đây là một kho lương thực dự trữ lớn, nằm cách doanh trại chính không xa. Nhưng lại không có nhiều binh lính canh gác. Có vẻ như Thẩm Đại Nhân quá tự tin vào sự an toàn của khu vực này, hoặc hắn đã chuyển bớt lương thực đi nơi khác để tư lợi.” Nàng nói, đôi mắt lóe lên vẻ suy tính.

“Chính xác!” Binh trưởng Triệu gật đầu. “Hắn ta đã bán một phần lương thực cho các thương nhân hắc ám, và thay vào đó tích trữ những thứ hàng hóa xa xỉ khác. Binh lính thường xuyên phải ăn cháo loãng, trong khi kho lương của hắn ta lại đầy ắp những món ngon vật lạ. Thậm chí, hắn còn cố tình tạo ra những cuộc xung đột nhỏ ở biên giới, để có cớ yêu cầu thêm quân phí từ triều đình, rồi bỏ túi riêng.”

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, tâm trí hắn như một chiếc máy tính đang xử lý dữ liệu với tốc độ chóng mặt. *Mỗi chi tiết nhỏ đều có thể là chìa khóa.* Hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ, đặc biệt là những ký hiệu về các tuyến đường bộ, đường thủy, và những điểm tập kết quân. Hắn nhận ra một điều đáng sợ: Thẩm Đại Nhân không chỉ tham nhũng, hắn còn đang cố tình làm suy yếu quân đội, tạo điều kiện cho các thế lực bên ngoài hoặc các nhóm cướp có thể dễ dàng xâm nhập. Đây không chỉ là hành động trục lợi, mà là phản quốc.

“Binh trưởng Triệu, ngài có thông tin gì về việc Thẩm Đại Nhân có liên hệ với các thế lực tu hành hay không?” Lâm Dịch hỏi, giọng điệu đột ngột trở nên nghiêm trọng. Hắn nhớ lại những lời đồn đại mơ hồ về các thế lực tu hành bí ẩn, những người có sức mạnh siêu phàm, và hắn tự hỏi liệu Thẩm Đại Nhân có đang tìm kiếm sự hỗ trợ từ họ.

Binh trưởng Triệu lắc đầu. “Ta chưa nghe thấy điều gì cụ thể. Tuy nhiên, gần đây có một vài lần hắn ta tiếp xúc với những kẻ lạ mặt, ăn mặc kỳ dị, không giống người bình thường. Bọn chúng luôn xuất hiện và biến mất như bóng ma, không để lại dấu vết. Ta đã cố gắng điều tra, nhưng không có kết quả. Có lẽ đó là những kẻ mà Lâm công tử đang nói đến.”

Bạch Vân Nhi ghi chú nhanh chóng vào một cuốn sổ nhỏ. “Vậy ra, không chỉ có Thẩm Đại Nhân, mà còn có những thế lực lớn hơn đang thao túng phía sau. Điều này càng làm phức tạp thêm tình hình.”

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, suy nghĩ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn đã hiểu điều đó từ lâu. Nhưng sự tàn khốc của nó, sự mục ruỗng từ bên trong của Đại Hạ Vương Triều, lại vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng. Mối đe dọa không chỉ đến từ Thẩm Đại Nhân, mà còn từ sự suy yếu của cả một đế chế.

“Binh trưởng Triệu, ngài có thể xác nhận những thông tin này một lần nữa không? Đặc biệt là về các điểm yếu trong tuyến phòng thủ và kho lương thực,” Lâm Dịch hỏi, giọng điệu sắc bén. Hắn cần sự chắc chắn tuyệt đối, vì một sai lầm nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng máu.

Binh trưởng Triệu gật đầu, chỉ từng điểm một trên bản đồ, giải thích cặn kẽ về số lượng binh lính, vũ khí, thời gian thay ca gác, và thậm chí cả thói quen của các chỉ huy. Hắn ta còn tiết lộ một số con đường tắt bí mật, những lối đi mà chỉ những người lính lâu năm mới biết, có thể dùng để đột nhập hoặc rút lui một cách an toàn.

“Tất cả những gì ta biết, đều nằm ở đây. Ta đã thề sẽ bảo vệ biên cương này, và nếu triều đình không làm được, thì ta sẽ tự mình làm. Dù phải hợp tác với ai, miễn là vì mục đích chung.” Binh trưởng Triệu nói, ánh mắt kiên định.

Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi chăm chú lắng nghe, đặt câu hỏi sắc bén, đào sâu vào từng chi tiết. Họ nhận ra rằng, Binh trưởng Triệu không chỉ cung cấp thông tin, mà còn cung cấp một cái nhìn sâu sắc vào tâm lý và động cơ của quân đội dưới trướng Thẩm Đại Nhân. Đó là một mỏ vàng tình báo, có thể giúp Lâm Dịch không chỉ phòng thủ, mà còn có thể phản công một cách bất ngờ.

Cuộc gặp gỡ bí mật kéo dài gần một canh giờ. Ánh lửa trại lập lòe vẫn tiếp tục chiếu sáng khuôn mặt căng thẳng của ba người. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong hang vẫn vang lên, cùng với tiếng gió rít bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng u ám nhưng cũng đầy quyết tâm. Mối quan hệ giữa Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu đã phát triển sâu sắc hơn, không chỉ là sự tin tưởng, mà là sự nể phục và đồng điệu trong mục tiêu. Lâm Dịch biết, hắn không còn cô độc. Hắn đã có một đồng minh quan trọng trong chính hàng ngũ kẻ thù.

Khi sương đêm càng dày đặc, Binh trưởng Triệu đứng dậy. “Thời gian đã hết, ta phải trở về trước khi trời sáng. Hãy cẩn thận, Lâm công tử. Thẩm Đại Nhân không phải là kẻ dễ đối phó.”

Lâm Dịch gật đầu. “Ngài cũng vậy, Binh trưởng Triệu. Ngài đã làm một việc vĩ đại. Ta sẽ không phụ lòng tin của ngài.”

Binh trưởng Triệu khẽ cúi đầu chào, rồi nhanh chóng khuất vào bóng tối mịt mờ của núi rừng, như một bóng ma biến mất trong sương. Trần Nhị Cẩu cũng nhanh chóng trở vào, xác nhận an toàn trước khi Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi rời đi. Lâm Dịch cầm theo tấm bản đồ da quý giá, trong lòng nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm. Cuộc chiến thực sự, giờ mới chỉ bắt đầu.

***

Trời hửng sáng, những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua lớp sương đêm còn giăng mắc, hắt lên những mái nhà tranh của Thôn Làng Sơn Cước. Không khí vẫn còn se lạnh, nhưng đã có chút ấm áp hơn so với đêm khuya. Tiếng gà gáy đã trở nên dồn dập hơn, báo hiệu một ngày mới đã thực sự b���t đầu. Dân làng dần thức giấc, mùi khói bếp lại bắt đầu len lỏi khắp ngõ xóm.

Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi trở về nhà khi sương đêm dần tan. Dù đã thức trắng cả đêm, nhưng cả hai đều không cảm thấy mệt mỏi, mà thay vào đó là một sự tập trung cao độ. Lâm Dịch ngay lập tức trải tấm bản đồ da ra trên bàn gỗ, dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm. Bạch Vân Nhi cũng ngồi xuống cạnh hắn, đôi mắt thông minh của nàng không ngừng quét qua từng chi tiết trên bản đồ.

“Mỗi chi tiết nhỏ đều có thể là chìa khóa, Vân Nhi. Thẩm Đại Nhân quá tự tin vào quyền lực của mình, hắn ta đã để lộ quá nhiều,” Lâm Dịch nói, ngón tay hắn dò theo từng tuyến đường, từng vị trí đóng quân. Suy nghĩ nội tâm của hắn vẫn đang hoạt động không ngừng nghỉ. *Cẩm Nang Kế Sách đã dạy, biết mình biết người trăm trận trăm thắng. Giờ thì ta đã biết thêm về người đó rất nhiều.* Hắn nhớ lại những trang sách cổ điển về chiến lược quân sự, về cách các tướng lĩnh thời xưa lợi dụng điểm yếu của đối thủ để giành chiến thắng. Dù đây không phải là một chiến trường thực sự với quân đội chính quy, nhưng nguyên tắc vẫn không đổi.

Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, nàng đang sắp xếp lại những ghi chú của mình. “Hắn ta không chỉ tham lam mà còn kiêu ngạo. Hắn nghĩ rằng không ai dám động vào hắn, đặc biệt là ở một vùng biên cương xa xôi như thế này, nơi triều đình khó lòng kiểm soát chặt chẽ. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đã khiến những kẻ như hắn ta càng thêm bành trướng.” Nàng nói, giọng nói đầy sự phân tích sắc bén. “Tuy nhiên, đây cũng chính là cơ hội của chúng ta. Thông tin này có thể giúp chúng ta không chỉ phòng thủ, mà còn có thể phản công.”

Lâm Dịch lật giở cuốn Cẩm Nang Kế Sách cũ kỹ mà hắn luôn mang theo bên mình. Hắn không phải là một chiến binh, nhưng tri thức là vũ khí mạnh nhất của hắn. Những lời dạy về mưu lược, về cách vận dụng thế cục, về nghệ thuật dùng người, tất cả đều được hắn nghiền ngẫm kỹ lưỡng.

“Chúng ta cần xác minh thêm một số điểm, đặc biệt là những tuyến đường bí mật và tình hình kho lương thực. Nhị Cẩu và những người khác có thể giúp chúng ta làm điều đó một cách kín đáo,” Bạch Vân Nhi đề xuất, nàng đã bắt đầu phác thảo một kế hoạch trên một mảnh giấy khác. “Nhưng nếu thông tin này chính xác, chúng ta có thể… tạo ra một bất ngờ lớn cho Thẩm Đại Nhân. Một đòn đánh vào tử huyệt của hắn, khiến hắn không kịp trở tay.”

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, hình dung lại toàn bộ tình hình. Mối đe dọa từ Thẩm Đại Nhân không chỉ là một cuộc đối đầu cá nhân, mà là một cuộc chiến tranh giành quyền lực nhỏ trong bối cảnh loạn lạc lớn hơn. Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều đã tạo ra khoảng trống quyền lực, và những kẻ như Thẩm Đại Nhân đang cố gắng lấp đầy nó bằng sự tham lam và tàn bạo. Nhưng Lâm Dịch cũng nhìn thấy một cơ hội. Một cơ hội để bảo vệ những người dân vô tội, bảo vệ mảnh đất mà hắn đã dày công xây dựng.

Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự kiên quyết. “Kế hoạch không chỉ dừng lại ở việc phản công. Chúng ta cần phải nghĩ xa hơn. Thẩm Đại Nhân chỉ là một con tốt. Đằng sau hắn, có thể còn có những thế lực lớn hơn. Và chúng ta cũng cần phải củng cố liên minh của mình với Binh trưởng Triệu và Bang Hắc Sa. Trong thời buổi loạn lạc này, không ai có thể đơn độc tồn tại.”

Bạch Vân Nhi gật đầu đồng tình. “Đúng vậy. Mối quan hệ giữa chúng ta và Binh trưởng Triệu sẽ là một trụ cột quan trọng. Hắn ta là người của triều đình, nhưng lại có tâm. Điều đó rất hiếm. Và Bang Hắc Sa cũng là một thế lực không thể xem thường. Chúng ta cần xây dựng một mạng lưới tình báo riêng, vững chắc hơn, để không bỏ sót bất kỳ thông tin nào.”

Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào bản đồ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần rạng rỡ. Hắn cảm nhận được không khí lạnh lẽo của buổi sớm, ngửi thấy mùi đất ẩm và khói bếp, nhưng tâm trí hắn lại đang ở một nơi khác, nơi những con số, những tuyến đường, những kế hoạch chiến lược đang hình thành. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Sẽ có những cuộc đối đầu trực diện, những đòn phản công bất ngờ, và có thể cả những hy sinh. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Lâm Dịch không mơ mộng trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng hắn sẽ dùng mọi thứ mình có để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng. Dù phải dấn thân vào những cuộc chiến không phải của mình, dù phải đối mặt với những âm mưu thâm độc, Lâm Dịch sẽ không lùi bước. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chiến mới, một cuộc chiến phức tạp hơn, nơi trí tuệ và mưu lược sẽ là thứ quyết định vận mệnh.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free