Lạc thế chi nhân - Chương 593: Liên Minh Bất Đắc Dĩ: Triệt Phá Ám Lưu Biên Cương
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, thả mình bao phủ lên Thôn Làng Sơn Cước một tấm màn đen tuyền tĩnh mịch. Gió nhẹ lướt qua những mái tranh, mang theo hơi lạnh từ núi rừng và mùi khói bếp vương vấn. Trong căn phòng họp đơn sơ, ánh nến leo lét nhảy múa trên vách gỗ, hắt những bóng hình chập chờn lên tường, tựa như những linh hồn đang trầm tư. Lâm Dịch ngồi giữa, khuôn mặt gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng rực dưới ánh nến, phản chiếu sự tập trung cao độ. Bên cạnh hắn là Bạch Vân Nhi, nàng chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại ghi chép vài dòng vào một cuốn sổ nhỏ. Đối diện họ, Trần Nhị Cẩu ngồi thẳng lưng, vẻ mặt căng thẳng hiếm thấy, đôi lúc lại sốt ruột cào cào mái tóc bù xù của mình.
Những ngày qua, mạng lưới thông tin sơ khai mà Lâm Dịch dày công xây dựng đã hoạt động hết công suất. Từng mẩu tin tức, từng lời đồn đại, từng báo cáo về những vụ cướp bóc nhỏ lẻ ở các làng lân cận và trên các con đường mòn biên giới đã được thu thập, chắt lọc và trình lên hắn. Trần Nhị Cẩu là người trực tiếp phụ trách việc này, hắn vừa trở về sau chuyến đi điều tra, trên người còn vương bụi đường và hơi lạnh của đêm.
“Đại ca,” Trần Nhị Cẩu phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm hơn thường lệ, “bọn cướp này không giống bọn thổ phỉ thông thường. Chúng không chỉ nhắm vào tiền bạc, lương thực, mà còn đốt phá những kho hàng nhỏ, những trạm trung chuyển hàng hóa của các thương nhân nhỏ lẻ, thậm chí là phá hoại cả những cây cầu gỗ bắc qua suối. Mục tiêu của chúng dường như là cắt đứt các tuyến đường huyết mạch, gây rối loạn giao thương.”
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, ngón tay hắn miết nhẹ trên tấm bản đồ đã cũ, nơi những dấu chấm đỏ được đánh dấu, tượng trưng cho các vụ cướp và phá hoại. “Đúng vậy,” hắn đáp, giọng trầm thấp, “chúng muốn gây rối, tạo ra sự hỗn loạn. Và có vẻ ta biết ai là kẻ hưởng lợi từ sự hỗn loạn này.” Hắn không cần nói rõ tên, bởi cả Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu đều hiểu hắn đang ám chỉ ai. Thẩm Đại Nhân. Kẻ tham lam đó, sau khi bị Lâm Dịch công khai vạch mặt, chắc chắn sẽ không cam tâm chịu thua. Hắn ta không thể trực tiếp tấn công Lâm Dịch, không thể công khai ra mặt với đội quân chính quy, bởi như vậy sẽ tự biến mình thành kẻ tạo phản. Nhưng giật dây bọn cướp, gây rối trật tự biên giới, vừa có thể trục lợi, vừa có thể gián tiếp làm suy yếu Lâm Dịch – đó lại là một nước cờ tinh vi và xảo quyệt.
Hắn nhớ lại lời của Lão Hồ: "Thẩm Đại Nhân sẽ không bỏ qua chuyện này. Hắn sẽ tìm cách trả đũa, và lần này có lẽ sẽ tàn độc hơn, tinh vi hơn nữa." Những lời này giờ đây lại vang vọng trong đầu Lâm Dịch, như một lời cảnh báo lạnh lẽo. Lâm Dịch biết, Thẩm Đại Nhân đang cố gắng chứng minh rằng những nỗ lực của hắn nhằm ổn định khu vực là vô ích, rằng không có hắn ta, biên giới này sẽ hỗn loạn đến mức nào. Hắn ta muốn phá hoại lòng tin mà Lâm Dịch vừa giành được từ dân chúng, muốn đẩy Lâm Dịch vào thế bị động, kiệt sức vì chạy theo giải quyết những vấn đề nhỏ nhặt.
“Những vụ cướp này tập trung chủ yếu vào các tuyến đường mà chúng ta đang cố gắng thiết lập để cung cấp lương thực và thuốc men cho các làng lân cận đã đồng ý liên minh,” Bạch Vân Nhi lên tiếng, giọng nói có chút lo lắng. Nàng dùng bút lông chấm một đường màu đen nối liền các điểm nóng trên bản đồ, tạo thành một hình vòng cung bao quanh Thôn Làng Sơn Cước. “Chúng dường như biết rõ các điểm yếu của chúng ta, và thời gian hoạt động của chúng cũng rất tinh vi, thường là vào đêm khuya hoặc rạng sáng, khi lực lượng tuần tra mỏng nhất.”
Lâm Dịch gật đầu. “Điều đó càng khẳng định rằng đây không phải là những kẻ cướp bóc thông thường. Bọn thổ phỉ, cùng lắm là cướp của giết người, nhưng lại hiếm khi có được sự phối hợp tinh vi và mục tiêu chiến lược như vậy. Chúng có kẻ chủ mưu, có thông tin nội bộ, và rất có thể, còn có cả sự yểm trợ ngầm nào đó.” Hắn đưa mắt quét qua tấm bản đồ, nhìn vào những con đường mòn, những làng mạc nhỏ bé đang oằn mình chống chọi với cảnh đói nghèo và chiến tranh. “Thẩm Đại Nhân muốn cô lập chúng ta, muốn cắt đứt nguồn sống của chúng ta, và quan trọng hơn, muốn phá vỡ liên minh mà chúng ta vừa vất vả xây dựng.”
Trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch đang dần hình thành. Hắn biết, để đối phó với Thẩm Đại Nhân, không thể chỉ dựa vào sức mạnh của Thôn Làng Sơn Cước hay vài làng lân cận. Hắn cần một lực lượng đủ mạnh, đủ linh hoạt để đối phó với kiểu chiến tranh du kích này, và quan trọng hơn, đủ tàn nhẫn để khiến Thẩm Đại Nhân phải chùn bước. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm sâu thẳm ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Thế giới này, không nợ ai một sự công bằng. Để sinh tồn, đôi khi phải làm những việc mà mình không muốn, phải bắt tay với những kẻ mà mình không tin tưởng.
“Chúng ta không thể cứ mãi bị động phòng thủ,” Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên định. “Nếu cứ để tình trạng này tiếp diễn, lòng dân sẽ lung lay, liên minh sẽ tan rã. Chúng ta phải chủ động, phải ra đòn phủ đầu, khiến Thẩm Đại Nhân phải trả giá cho âm mưu của hắn.” Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Bạch Vân Nhi và Trần Nhị Cẩu. “Chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ những tuyến đường này, chúng ta sẽ triệt tiêu tận gốc những kẻ gây rối.”
Bạch Vân Nhi khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt nàng không còn sự lo lắng, thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Nàng biết, khi Lâm Dịch đã quyết định, hắn sẽ làm đến cùng. “Vậy kế hoạch của công tử là gì? Chúng ta có thể điều động bao nhiêu nhân lực? Liệu có cần cầu viện Binh trưởng Triệu không?”
Lâm Dịch nhếch mép cười nhạt. “Binh trưởng Triệu dĩ nhiên là một đồng minh quan trọng. Nhưng đối phó với bọn cướp, chúng ta cần một lực lượng hiểu rõ địa hình, hiểu rõ quy luật hoạt động của bọn chúng, và quan trọng hơn, không bị ràng buộc bởi quân kỷ hay luật pháp của triều đình.” Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu, ánh mắt sắc bén. “Nhị Cẩu, ngươi từng có thời gian lăn lộn trong giang hồ, ngươi nghĩ sao về Bang Hắc Sa?”
Trần Nhị Cẩu giật mình, không ngờ Lâm Dịch lại nhắc đến Bang Hắc Sa. Bang này khét tiếng ở vùng biên, tuy không phải là loại cướp bóc bừa bãi, nhưng cũng là một thế lực mà quan phủ phải đau đầu. “Bang Hắc Sa… bọn họ rất mạnh, đại ca. Thủ lĩnh của họ là một lão già râu quai nón, hung dữ nhưng rất có đầu óc. Họ kiểm soát gần như toàn bộ các con đường mòn buôn lậu qua biên giới. Nhưng… bọn họ cũng là giang hồ, liệu có đáng tin không?”
Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. “Đáng tin hay không, chúng ta sẽ thử. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, Nhị Cẩu. Trong thời loạn, không có bạn bè vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Thẩm Đại Nhân đang phá hoại nguồn lợi của Bang Hắc Sa. Hắn ta muốn kiểm soát biên giới, và điều đó có nghĩa là hắn ta sẽ đụng chạm đến nồi cơm của Bang Hắc Sa. Ta tin rằng, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa sẽ hiểu được điều đó.”
Hắn quay lại, ánh mắt kiên định. “Chúng ta cần phải cho hắn ta một lý do để hợp tác, một lợi ích đủ lớn để hắn ta phải bỏ qua những thành kiến. Và quan trọng nhất, chúng ta phải chứng minh rằng chúng ta có khả năng làm được điều đó.”
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, nàng hiểu ý hắn. Liên minh với giang hồ, đó là một bước đi mạo hiểm, một con dao hai lưỡi. Nhưng trong tình thế hiện tại, khi Thẩm Đại Nhân đã công khai tuyên chiến bằng những thủ đoạn bẩn thỉu nhất, Lâm Dịch không còn lựa chọn nào khác. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và Lâm Dịch đang dùng tri thức của mình để phân tích mọi khả năng, mọi mối liên hệ, để tìm ra con đường sống sót cho mình và những người xung quanh. Cuộc chiến này, hắn biết, không chỉ là chiến tranh về lương thực hay quyền lực, mà còn là một cuộc chiến của những ý chí, những mưu lược.
Màn đêm càng lúc càng sâu, nhưng trong căn phòng họp nhỏ bé đó, ngọn lửa của một kế hoạch táo bạo đã được nhen nhóm. Lâm Dịch đã sẵn sàng cho một canh bạc lớn, nơi hắn sẽ phải đặt cược cả uy tín, cả sinh mạng của mình vào một liên minh bất đắc dĩ.
***
Đêm đó, khi sương mù dày đặc bắt đầu giăng mắc trên những ngọn cây và phủ trắng con đường mòn dẫn đến Đồn Gác Biên Giới, Lâm Dịch lặng lẽ rời khỏi Thôn Làng Sơn Cước. Hắn khoác một chiếc áo choàng màu xám tro, che khuất thân hình gầy gò, đi cùng Trần Nhị Cẩu và vài dân quân tinh nhuệ, những người đã được Lâm Dịch huấn luyện kỹ lưỡng về khả năng ẩn nấp và di chuyển trong đêm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ như hòa vào tiếng gió hú qua các khe đá, tiếng côn trùng đêm rả rích, tạo nên một bản giao hưởng u ám của vùng biên. Cái lạnh thấu xương của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đôi mắt sắc bén không ngừng quan sát xung quanh. Hắn biết, mỗi bước đi trong đêm tối này đều tiềm ẩn nguy hiểm.
Đồn Gác Biên Giới hiện ra lờ mờ trong sương, như một pháo đài cô độc đứng vững giữa mênh mông hoang dã. Tường đá cao ngất, những tháp canh sừng sững vươn lên trời đêm, ánh lửa bập bùng từ những ngọn đuốc trên cao hắt xuống, tạo nên những bóng đổ dài quái dị. Tiếng lính tuần tra hô vang đều đặn, tiếng vũ khí va chạm khe khẽ khi họ đổi phiên gác, tất cả tạo nên một bầu không khí căng thẳng, kỷ luật, và cảnh giác cao độ. Mùi bụi, mồ hôi, kim loại và khói lửa từ bếp nấu ăn trong doanh trại hòa quyện vào nhau, đặc trưng của một tiền đồn quân sự.
Lâm Dịch và đoàn người được dẫn vào bên trong một cách bí mật. Họ đi qua những dãy doanh trại bằng gỗ, nơi những người lính đang say giấc, tiếng ngáy khò khè xen lẫn tiếng trở mình. Cuối cùng, họ dừng lại trước một căn phòng nhỏ nằm sâu bên trong đồn, nơi ánh nến yếu ớt hắt ra từ khe cửa. Binh trưởng Triệu đã chờ sẵn.
Vừa nhìn thấy Lâm Dịch, Triệu liền đứng dậy, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má càng khiến hắn ta trông có vẻ khắc khổ hơn dưới ánh nến. Hắn mặc giáp trụ gọn gàng, dù là giữa đêm khuya, thể hiện sự nghiêm túc và kỷ luật của một quân nhân. “Lâm huynh,” Binh trưởng Triệu gật đầu chào, giọng nói trầm và dứt khoát. “Huynh đến đúng hẹn. Mời ngồi.”
Lâm Dịch không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. Hắn trải tấm bản đồ lên bàn, chỉ vào những điểm nóng mà Trần Nhị Cẩu đã đánh dấu. “Triệu huynh, huynh hẳn cũng đã nhận được báo cáo về tình hình cướp bóc và phá hoại gần đây. Những vụ này không chỉ ảnh hưởng đến dân thường, mà còn trực tiếp đe dọa đến an ninh biên giới và khả năng tiếp tế của quân đội huynh.”
Binh trưởng Triệu gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. “Ta đã biết. Bọn cướp này quá quỷ quyệt, chúng hoạt động rất linh hoạt, thoắt ẩn thoắt hiện. Lực lượng của ta không đủ để dàn trải khắp nơi để truy bắt chúng. Hơn nữa, chúng dường như rất thông thạo địa hình, và có vẻ có nội ứng từ đâu đó.” Ánh mắt hắn lóe lên tia nghi ngờ.
“Nội ứng đó, ta e rằng, chính là từ Thẩm Đại Nhân,” Lâm Dịch nói thẳng, không chút do dự. Hắn trình bày những bằng chứng gián tiếp mà mình đã thu thập được: những tuyến đường bị nhắm đến, sự trùng hợp về thời gian và địa điểm, cách thức hoạt động chuyên nghiệp của bọn cướp. “Thẩm Đại Nhân đang cố gắng tạo ra sự hỗn loạn ở biên giới, một mặt để trục lợi từ việc buôn bán vũ khí, lương thực chợ đen, mặt khác để gián tiếp phá hoại nỗ lực của chúng ta trong việc củng cố liên minh các làng và đảm bảo an ninh khu vực. Hắn ta muốn chứng minh rằng, không có hắn ta, biên giới này sẽ không thể ổn định.”
Binh trưởng Triệu nghe xong, sắc mặt càng thêm trầm trọng. Hắn ta là một quân nhân thực thụ, căm ghét những kẻ lợi dụng tình hình chiến tranh để trục lợi. “Hắn ta dám… cấu kết với bọn cướp để làm suy yếu biên giới? Thật là một kẻ súc sinh!” Hắn đập mạnh nắm đấm xuống bàn, một tiếng ‘thịch’ khô khốc vang lên.
“Chính vì vậy, chúng ta không thể chỉ ngồi chờ đợi,” Lâm Dịch tiếp lời, ánh mắt hắn kiên định. “Nếu cứ để tình trạng này kéo dài, không chỉ các làng bị ảnh hưởng, mà ngay cả đồn gác của huynh cũng sẽ bị cô lập, nguồn tiếp tế sẽ bị cắt đứt. Chúng ta cần một k�� hoạch chủ động, một lực lượng đủ mạnh và đủ tinh vi để đối phó với kiểu chiến tranh ngầm này.” Hắn hít một hơi sâu, rồi nói ra lời đề nghị táo bạo nhất: “Ta đề xuất, chúng ta hợp tác với Bang Hắc Sa.”
Nghe đến Bang Hắc Sa, Binh trưởng Triệu lập tức cau mày, vẻ mặt trở nên khó coi. “Hợp tác với Bang Hắc Sa? Lâm huynh, huynh đùa ta sao? Đó là bọn cướp bóc, bọn giang hồ ô hợp! Làm sao có thể tin tưởng bọn chúng? Quân đội triều đình mà bắt tay với giang hồ, đây là điều không thể chấp nhận được!”
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, hắn hiểu sự phản ứng của Binh trưởng Triệu. “Triệu huynh, ta hiểu mối lo ngại của huynh. Nhưng chúng ta đang ở trong thời loạn, và sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Bọn cướp mà Thẩm Đại Nhân hậu thuẫn đang phá hoại lợi ích của tất cả chúng ta, bao gồm cả Bang Hắc Sa. Bang Hắc Sa tuy là giang hồ, nhưng họ cũng cần một biên giới ổn định để làm ăn buôn bán, để duy trì thế lực của mình. Một biên giới hỗn loạn hoàn toàn không có lợi cho bất kỳ ai, trừ Thẩm Đại Nhân.”
Hắn tiếp tục giải thích, giọng điệu từ tốn nhưng đầy sức thuyết phục. “Hơn nữa, Bang Hắc Sa hiểu rõ địa hình vùng biên hơn bất kỳ ai. Họ có mạng lưới thông tin riêng, và quan trọng nhất, họ có thể hành động mà không bị ràng buộc bởi quân kỷ hay luật pháp. Nếu chúng ta có thể thuyết phục họ hợp tác, họ sẽ là một lực lượng vô cùng hiệu quả trong việc truy quét bọn cướp.”
Binh trưởng Triệu trầm ngâm, ánh mắt hắn lướt qua tấm bản đồ rồi dừng lại trên khuôn mặt Lâm Dịch. Hắn ta là một người thực dụng, biết rõ tình hình quân đội Đại Hạ đang suy yếu nghiêm trọng, không thể cung cấp đủ lực lượng để giải quyết vấn đề này. Việc dựa vào sức dân quân của Lâm Dịch đã là một điều bất đắc dĩ, nay lại phải bắt tay với giang hồ, quả là một sự sỉ nhục đối với quân nhân. Tuy nhiên, logic của Lâm Dịch lại quá sắc bén, không thể bác bỏ.
“Lợi ích của họ nằm ở sự ổn định,” Lâm Dịch nhấn mạnh, “ta sẽ cho họ một cơ hội để chứng minh điều đó. Nếu chúng ta có thể cùng nhau triệt tiêu bọn cướp này, không chỉ an ninh biên giới được đảm bảo, mà uy tín của huynh và cả ta cũng sẽ được củng cố. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ giáng một đòn mạnh vào âm mưu của Thẩm Đại Nhân.”
Binh trưởng Triệu đứng dậy, đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ, tiếng giáp sắt khẽ kêu lách cách. Hắn cân nhắc giữa nguyên tắc quân kỷ và sự cần thiết phải đạt được mục tiêu an ninh. Cuối cùng, hắn dừng lại trước mặt Lâm Dịch, ánh mắt kiên định. “Được! Lâm huynh, ta tin vào sự phán đoán của huynh. Nhưng nếu Bang Hắc Sa dám làm điều gì đó vượt quá giới hạn, ta sẽ không ngần ngại ra tay.”
Lâm Dịch gật đầu, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi hắn. “Đương nhiên. Chúng ta sẽ có những quy tắc rõ ràng. Liên minh này là vì lợi ích chung, không phải để dung túng cho cái ác.” Hắn đưa tay ra, Binh trưởng Triệu do dự một chút rồi nắm lấy, một cái bắt tay chặt chẽ, thầm lặng. Dưới ánh nến leo lét, một liên minh bất đắc dĩ, vượt qua ranh giới chính nghĩa và tà đạo, đã được hình thành, báo hiệu một cuộc chiến mới, phức tạp hơn, đang chờ đợi ở phía trước.
***
Hoàng hôn hôm sau, những tia nắng đỏ rực cuối cùng đang dần tắt hẳn trên đường chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng trời và mặt đất. Một cơn gió se lạnh thổi qua, mang theo mùi bụi đất và mùi rơm mục, báo hiệu một đêm lạnh giá nữa lại đến. Tại một trạm tiếp tế hẻo lánh nằm sâu trong vùng núi, cách xa các làng mạc và đồn gác, Lâm Dịch lại một lần nữa xuất hiện. Đây là một trạm buôn bán nhỏ, thường được các thương nhân và dân buôn lậu sử dụng làm nơi nghỉ chân. Kiến trúc đơn giản, một tòa nhà đá cũ kỹ với một vài chuồng ngựa đổ nát phía sau, và một cửa hàng tạp hóa nhỏ bán những món đồ lặt vặt. Tiếng gió hú qua những khe cửa sổ, tiếng bảng hiệu gỗ kẽo kẹt, và tiếng hí của vài con ngựa xa xăm tạo nên một không khí cô lập, tĩnh mịch.
Lâm Dịch bước vào bên trong, mùi đất ẩm, mùi nồng của ngựa và mùi thức ăn nấu còn vương vất trong không khí. Bên trong căn phòng chính, chỉ có một ngọn đèn dầu mờ ảo chiếu sáng, hắt lên một thân hình to lớn, vạm vỡ đang ngồi vắt chân trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ. Đó là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, Hắc Sa Bang chủ, một người đàn ông với khuôn mặt dữ tợn, râu quai nón rậm rạp và một vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, khiến vẻ ngoài của hắn càng thêm đáng sợ. Hắn mặc một chiếc áo giáp da đơn giản nhưng chắc chắn, cây đại đao quen thuộc được đặt dựa vào vách tường ngay bên cạnh. Khi Lâm Dịch bước vào, ánh mắt sắc lạnh của hắn lập tức chiếu thẳng vào Lâm Dịch, đầy vẻ dò xét và cảnh giác.
Trần Nhị Cẩu đứng lùi lại một chút, vẻ mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại nhanh nhẹn quét qua mọi ngóc ngách của căn phòng, cảnh giác với bất kỳ động thái nào.
“Lâm công tử,” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cất tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ hăm dọa. “Ngài dám đến tận đây, một mình, đúng là có gan. Ngài muốn gì từ Bang Hắc Sa ta?”
Lâm Dịch không hề tỏ ra nao núng trước vẻ ngoài đáng sợ hay giọng điệu uy hiếp của đối phương. Hắn chậm rãi bước đến chiếc bàn gỗ thô ráp ở giữa phòng, ngồi xuống đối diện với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Ánh mắt hắn bình tĩnh và sắc bén, không hề né tránh ánh nhìn dò xét của Hắc Sa Bang chủ. “Bang chủ,” Lâm Dịch đáp, giọng điệu ôn hòa nhưng đầy trọng tâm. “Ta đến đây không phải để gây sự, mà là để đề nghị một sự hợp tác đôi bên cùng có lợi.”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cười khẩy, để lộ hàm răng ố vàng. “Hợp tác? Ngài là quan gia, ta là giang hồ. Giữa chúng ta có gì để hợp tác? Hay ngài muốn ta làm tay sai cho triều đình?” Hắn ta nhổ bọt xuống đất, vẻ mặt khinh thường.
“Bang chủ,” Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, “ta không phải quan gia, và Bang Hắc Sa cũng không phải tay sai của ai. Chúng ta đều là những kẻ đang cố gắng sinh tồn trong thời loạn. Và hiện tại, chúng ta có một kẻ thù chung: Thẩm Đại Nhân.”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén hơn. “Thẩm Đại Nhân? Kẻ đó thì liên quan gì đến Bang Hắc Sa ta?”
Lâm Dịch đặt một túi tiền bạc lên bàn, sau đó là một bản kế hoạch sơ bộ được viết trên giấy da, được Lâm Dịch tự tay vẽ và phác thảo, trên đó đánh dấu những tuyến đường, những địa điểm quan trọng. “Bang chủ, những kẻ gây rối đang hoành hành ở biên giới gần đây, những kẻ cướp bóc phá hoại các trạm trung chuyển, đốt phá kho hàng, cắt đứt đường giao thương. Ngài nghĩ chúng là ai? Bọn thổ phỉ thông thường sao? Hay là có kẻ đứng sau giật dây, muốn tạo ra sự hỗn loạn để trục lợi?”
Hắc Sa Bang chủ im lặng, ánh mắt hắn lướt qua túi tiền và bản kế hoạch, rồi dừng lại trên khuôn mặt Lâm Dịch. Với kinh nghiệm lăn lộn giang hồ nhiều năm, hắn ta không khó để nhận ra những bất thường trong các vụ cướp gần đây. Chính Bang Hắc Sa cũng đã chịu thiệt hại không nhỏ từ việc đường sá bị phong tỏa, hàng hóa bị cướp bóc.
“Ta biết, Bang chủ cũng đã chịu thiệt hại không nhỏ từ những vụ này,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu càng thêm thuyết phục. “Thẩm Đại Nhân muốn kiểm soát toàn bộ biên giới này, muốn biến nó thành sân sau của hắn ta. Điều đó có nghĩa là hắn ta sẽ đụng chạm đến nguồn lợi của Bang Hắc Sa, muốn đẩy Bang chủ vào thế khó, hoặc thậm chí là thôn tính cả địa bàn của Bang chủ. Hắn ta không chỉ nhắm vào dân chúng, mà còn nhắm vào tất cả những ai có lợi ích ở vùng biên này.”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gằn giọng. “Ngài nói đúng. Bọn khốn nạn đó phá hoại địa bàn của ta, khiến Bang Hắc Sa cũng phải đau đầu. Nhưng Bang Hắc Sa ta không cần đến sự giúp đỡ của bất kỳ ai để giải quyết chuyện này.”
“Đương nhiên Bang chủ có thể tự giải quyết,” Lâm Dịch đáp, vẫn giữ vẻ bình tĩnh. “Nhưng đó sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, hao người tốn của, và cuối cùng Bang chủ cũng chỉ giải quyết được phần ngọn, mà không nhổ được tận gốc kẻ chủ mưu là Thẩm Đại Nhân. Hắn ta có tiền, có quyền, có thể dễ dàng thuê những toán cướp khác, hoặc thậm chí là sử dụng cả quân đội của triều đình để đối phó với Bang chủ nếu cần. Hợp tác với ta, Bang chủ sẽ có được danh tiếng, sẽ loại bỏ được một kẻ địch tiềm tàng, và quan trọng hơn, sẽ có được một biên giới ổn định để làm ăn, để phát triển thế lực của mình mà không bị kẻ nào khác nhòm ngó.”
Lâm Dịch đẩy bản kế hoạch sơ bộ về phía Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. “Kế hoạch này không chỉ vạch trần âm mưu của Thẩm Đại Nhân, mà còn cho thấy cách chúng ta có thể cùng nhau triệt tiêu tận gốc bọn cướp này. Ta có thông tin, ta có sự hỗ trợ của Binh trưởng Triệu, và ta có dân quân tinh nhuệ. Bang chủ có kinh nghiệm giang hồ, có sự hiểu biết về địa hình, và có những thuộc hạ trung thành. Kết hợp lại, chúng ta sẽ là một lực lượng không thể ngăn cản.”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cầm lấy bản kế hoạch, ánh mắt hắn lướt qua từng chi tiết, từng điểm đánh dấu trên bản đồ. Hắn ta là một người thực dụng, và những gì Lâm Dịch đưa ra đều là lợi ích thiết thực, hơn hẳn việc cứ mãi chịu đựng sự phá hoại của Thẩm Đại Nhân. Hắn ta cũng hiểu rằng, trong thời loạn lạc, triều đình suy yếu, việc bắt tay với một nhân vật có tầm ảnh hưởng như Lâm Dịch, người đã giành được lòng dân và sự tin tưởng của Binh trưởng Triệu, có thể mang lại những lợi ích lâu dài cho Bang Hắc Sa.
Hắn suy nghĩ một lúc lâu, không gian chìm trong sự im lặng căng thẳng, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, hắn biết mình đã đánh trúng tâm lý của đối phương. Cuối cùng, Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh nhưng đã bớt đi vẻ dò xét, thay vào đó là một tia tính to��n. Hắn ta cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ bất cần nhưng lại mang hàm ý đồng thuận.
“Lâm công tử, ngài đúng là không chỉ nói suông,” hắn ta nói, giọng điệu có chút thay đổi, bớt vẻ hăm dọa hơn. “Được thôi. Bang Hắc Sa ta sẽ hợp tác với ngài lần này. Nhưng ta cảnh báo trước, giang hồ có quy tắc của giang hồ. Nếu ngài dám lừa gạt ta, hoặc làm hại đến lợi ích của Bang Hắc Sa, thì đừng trách ta không khách khí.”
Lâm Dịch gật đầu. “Đương nhiên. Ta cũng sẽ không làm điều gì đi ngược lại lợi ích của Bang Hắc Sa, miễn là Bang chủ cũng tuân thủ giao ước.” Hắn đưa tay ra, một cái bắt tay mạnh mẽ, đầy vẻ tin cậy nhưng cũng không kém phần cảnh giác. Dưới ánh đèn dầu mờ ảo, hai thế lực tưởng chừng như đối lập nhau đã bắt tay, tạo nên một liên minh kỳ lạ, nhưng đầy hứa hẹn.
***
Đêm khuya, sương mù dày đặc bao phủ khắp núi rừng biên giới, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài bước chân. Cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng cao nguyên thấm vào từng thớ thịt, nhưng không làm giảm đi sự hưng phấn và căng thẳng của những người đang ẩn mình trong bóng tối. Liên quân Lâm Dịch, Bang Hắc Sa và Binh trưởng Triệu đã chuẩn bị kỹ lưỡng, lặng lẽ tiến sâu vào Thạch Động Ẩn Cư, sào huyệt của nhóm cướp được Thẩm Đại Nhân ngầm hậu thuẫn.
Thạch Động Ẩn Cư là một hệ thống hang động tự nhiên, nằm sâu trong một thung lũng hẻo lánh, được bao phủ bởi cây cối rậm rạp và những vách đá dựng đứng. Không khí trong động ẩm ướt, nồng mùi đất và rêu phong, thỉnh thoảng lại có tiếng nước nhỏ giọt từ trên trần đá xuống. Ánh lửa bập bùng từ những ngọn đuốc thắp vội vã chỉ đủ để soi sáng một phần nhỏ của con đường, hắt những bóng hình ma quái lên vách đá.
Theo kế hoạch của Lâm Dịch, dân quân của hắn và thuộc hạ tinh nhuệ của Bang Hắc Sa sẽ hợp vây từ cửa chính, còn lính của Binh trưởng Triệu sẽ chặn đường rút lui phía sau. Sự phối hợp này đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và khả năng di chuyển linh hoạt. Lâm Dịch đi đầu cùng Trần Nhị Cẩu, đôi mắt sắc bén của hắn quét qua từng ngóc ngách, từng cái bóng, lắng nghe mọi âm thanh nhỏ nhất. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, mùi kim loại từ vũ khí và mùi mồ hôi của những người đồng đội.
Khi đến gần lối vào chính của động, tiếng cười nói ồn ào và mùi rượu nồng nặc vọng ra, chứng tỏ bọn cướp đang mất cảnh giác. Đây chính là thời cơ vàng. Lâm Dịch ra hiệu, và ngay lập tức, đội quân tinh nhuệ của hắn và Bang Hắc Sa ập vào. Tiếng la hét kinh hoàng của bọn cướp vang lên, xen lẫn tiếng vũ khí va chạm chan chát. Cuộc tấn công diễn ra nhanh gọn, hiệu quả đến bất ngờ.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, với cây đại đao trong tay, dẫn đầu thuộc hạ của mình xông thẳng vào đám cướp. Thân hình to lớn của hắn ta như một cỗ xe tăng, dễ dàng húc đổ mọi vật cản. Hắn ta gầm lên một tiếng, cây đại đao vung lên chém xuống, tạo ra những đường kiếm gió rít lạnh gáy. Dân quân của Lâm Dịch, tuy không có sức mạnh vượt trội, nhưng lại phối hợp ăn ý, sử dụng các chiến thuật mà Lâm Dịch đã huấn luyện, nhanh chóng khóa chặt các đường thoát, vô hiệu hóa những tên cướp còn đang ngái ngủ hoặc say xỉn. Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn của mình, thoắt ẩn thoắt hi���n giữa đám đông, ra đòn dứt khoát vào những kẻ chống cự.
“Lâm công tử, ngài không chỉ nói suông!” Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cất tiếng, khuôn mặt dữ tợn của hắn ta ánh lên vẻ ngạc nhiên và một chút thán phục khi thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng và hiệu quả của Lâm Dịch. Hắn ta không ngờ rằng một người như Lâm Dịch lại có thể tổ chức một cuộc tấn công bài bản và chớp nhoáng đến vậy.
Phía bên trong hang, Binh trưởng Triệu và đội quân của hắn cũng đã hoàn thành nhiệm vụ chặn đường rút. Bọn cướp bị kẹp giữa hai gọng kìm, không có đường thoát, nhanh chóng bị đánh bại. Tiếng kêu la yếu ớt dần tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng thở dốc và mùi máu tanh nồng trong không khí ẩm ướt của hang động.
Sau khi trấn áp hoàn toàn bọn cướp, Lâm Dịch ra lệnh cho mọi người bắt đầu lục soát sào huyệt. Hắn đích thân kiểm tra từng ngóc ngách, từng cái hòm, từng xó xỉnh. Ánh mắt hắn sắc bén, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Hắn biết, mục tiêu chính của cuộc đột kích này không chỉ là tiêu diệt bọn cướp, mà còn là tìm kiếm bằng chứng cụ thể về sự liên quan của Thẩm Đại Nhân.
Cuối cùng, trong một chiếc hòm gỗ cũ kỹ được giấu kín dưới một đống rơm rạ, Lâm Dịch tìm thấy một số tài liệu quan trọng. Đó là những lá thư từ được viết trên giấy da, có đóng dấu ấn của Thẩm Đại Nhân, chỉ thị về việc cướp bóc, phá hoại các tuyến đường, và đặc biệt là danh sách các làng mạc và trạm tiếp tế mà Lâm Dịch đang hỗ trợ. Chúng không chỉ là những chỉ thị chung chung, mà còn là những kế hoạch cụ thể, bao gồm cả địa điểm, thời gian, và mục tiêu của từng vụ cướp. Đây là bằng chứng không thể chối cãi.
Lâm Dịch cầm chặt những lá thư trong tay, ánh mắt hắn ánh lên vẻ lạnh lùng. Thẩm Đại Nhân, kẻ xảo quyệt đó, cuối cùng cũng đã lộ mặt.
Binh trưởng Triệu bước đến, nhìn những tài liệu trong tay Lâm Dịch, sắc mặt hắn ta càng thêm u ám. “Quả nhiên là hắn ta. Kẻ súc sinh này dám làm việc tày trời như vậy!” Hắn ta đập mạnh nắm đấm vào vách đá, tiếng ‘bốp’ vang lên khô khốc. “Kế hoạch hoàn hảo. Bọn chúng không kịp trở tay.”
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cũng đi đến, nhìn những bằng chứng. Khuôn mặt dữ tợn của hắn ta không giấu được vẻ tức giận. “Cái lão già Thẩm đó, dám coi thường Bang Hắc Sa ta đến vậy sao? Dám phá hoại địa bàn của ta, còn muốn dùng bọn cướp này để uy hiếp?”
Cảm giác tôn trọng lẫn nhau bắt đầu nảy nở giữa các bên. Binh trưởng Triệu nhìn Lâm Dịch với một ánh mắt khác, không còn chỉ là sự tin tưởng đơn thuần, mà là sự nể phục thực sự trước trí tuệ và khả năng lãnh đạo của hắn. Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cũng nhìn Lâm Dịch với vẻ tán thưởng, hắn ta đã thấy được sự quyết đoán và hiệu quả của Lâm Dịch.
Lâm Dịch nhìn những người xung quanh, nhìn vào những gương mặt lấm lem bụi bẩn và mồ hôi, nhưng ánh mắt lại sáng rực niềm tin. Hắn biết, liên minh này, dù được hình thành trong hoàn cảnh bất đắc dĩ, nhưng đã chứng minh được hiệu quả. Sự suy yếu của Đại Hạ Vương Triều đã tạo ra một khoảng trống quyền lực, và những liên minh bất ngờ như thế này, vượt qua ranh giới chính nghĩa-tà đạo, sẽ là chìa khóa để tồn tại và phát triển trong bối cảnh loạn lạc sắp tới.
Hắn cũng biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không cam tâm chịu thất bại. Hắn ta sẽ tìm cách trả đũa, và lần này, có thể sẽ tàn độc và tinh vi hơn nữa. Tuy nhiên, Lâm Dịch không còn là kẻ cô độc như trước. Hắn đã có những đồng minh, dù là giang hồ hay quân nhân, những người đã thấy được giá trị của việc hợp tác, đã tin tưởng vào sự dẫn dắt của hắn.
Đêm dần tàn, sương mù bắt đầu tan, những tia nắng đầu tiên của bình minh hé rạng phía chân trời, hắt lên những vách đá ẩm ướt của Thạch Động Ẩn Cư. Một cuộc chiến đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến khác, lớn hơn, phức tạp hơn, với Thẩm Đại Nhân, và cả những thế lực tu hành bí ẩn đang dần hé lộ, chỉ mới là khởi đầu. Lâm Dịch siết chặt những bằng chứng trong tay, ánh mắt hắn kiên định. Hắn đã sẵn sàng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.