Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 592: Bẻ Gãy Lời Vu Khống: Bằng Chứng Vạch Trần Kẻ Tham Lam

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải rác trên con đường đất ẩm ướt của Thôn Làng Sơn Cước. Không khí sáng sớm se lạnh, mang theo mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà mái tranh, mùi đất ẩm và cả mùi phân gia súc thoang thoảng từ những chuồng trại. Tiếng gà gáy râm ran đâu đó, hòa cùng tiếng lạch cạch của cối xay và tiếng trẻ con í ới gọi nhau thức giấc. Một buổi sáng bình yên đến lạ thường, nhưng trong căn nhà gỗ nhỏ của Lâm Dịch, sự bình yên ấy lại mang một vẻ căng thẳng, tĩnh lặng đến ngột ngạt.

Lâm Dịch ngồi trước bàn, ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào những xấp giấy bạc màu, những cuộn lụa mỏng và vài tấm thẻ tre được đặt ngay ngắn. Chúng là những bằng chứng hắn đã dày công thu thập được từ mạng lưới tình báo, những lời khai gián tiếp từ những người bị ảnh hưởng, những biên lai giao dịch khả nghi, và cả những thư tín giả mạo mà Thẩm Đại Nhân đã dùng để thao túng thị trường, bóc lột dân chúng trong những tháng ngày qua. Hắn biết, tin đồn như gió, thoảng qua rồi mất, nhưng bằng chứng lại như đá tảng, có thể đập tan mọi sự hoài nghi.

Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, vóc dáng thon thả trong bộ y phục thương nhân kín đáo, đôi mắt thông minh lướt qua từng dòng chữ, từng nét vẽ trên các tài liệu. Nàng trầm ngâm, đôi khi khẽ nhíu mày, rồi lại gật đầu tán thành. Trần Nhị Cẩu thì đứng thẳng tắp phía sau, gương mặt hăng hái nhưng cũng lộ rõ vẻ lo lắng. Hắn vừa trở về sau một đêm dài đi lại các thôn làng lân cận, triệu tập những người bị hại và những người đã cam kết ủng hộ Lâm Dịch.

“Tin đồn đã lan rộng,” Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng sự kiên định, “nhưng lời nói gió bay không thể sánh bằng bằng chứng thép. Chúng ta cần phải cho họ thấy rõ bộ mặt thật của Thẩm Đại Nhân, không phải qua lời kể, mà qua những gì hắn đã làm, đã viết.” Hắn đẩy nhẹ một tấm thẻ tre được khắc chi chít chữ nhỏ về phía Bạch Vân Nhi. “Đây là danh sách những chuyến hàng cứu trợ bị chặn lại ở cửa ải Thiên Phong, lý do là 'kiểm tra an ninh'. Nhưng thực chất, những chuyến hàng đó đã được chuyển hướng đến kho của Thẩm gia, sau đó được bán ra với giá cắt cổ.”

Bạch Vân Nhi cầm lấy tấm thẻ tre, vuốt nhẹ bề mặt sần sùi. “Dân chúng dễ bị lung lay, Lâm Dịch. Họ sống trong sợ hãi quá lâu. Chúng ta cần một màn trình diễn thuyết phục, không chỉ là lời nói. Một thứ gì đó có thể chạm đến lòng tự trọng, nỗi căm phẫn của họ.” Nàng quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. “Ngươi định làm gì?”

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nóng, vị chát của trà lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn tập trung. “Ta sẽ không thanh minh cho bản thân. Ta sẽ để sự thật tự nói lên. Người ta thường tin vào những gì họ thấy, hơn là những gì họ nghe. Và họ sẽ tin vào những gì họ cảm nhận được, khi sự bất công đó chạm đến họ trực tiếp.” Hắn dừng lại, đặt tách trà xuống. “Cẩm Nang Kế Sách của ta luôn nói rằng, khi đối mặt với kẻ mạnh hơn, ta phải dùng trí, dùng mưu. Thẩm Đại Nhân tưởng rằng hắn có thể dùng tin đồn để chia rẽ ta với dân làng, nhưng hắn đã đánh giá thấp sự kiên cường của những người đã cùng ta vượt qua bao nhiêu gian khó.”

Trong đầu Lâm Dịch, những ký ức về cuộc sống hiện đại chợt ập về. Thời đại thông tin bùng nổ, nhưng cũng là thời đại của tin giả, của thao túng dư luận. Hắn đã quá quen thuộc với những chiêu trò bẩn thỉu đó. Ở thế giới này, mọi thứ còn thô sơ hơn, nhưng bản chất con người thì vẫn vậy: dễ tin, dễ sợ hãi, dễ bị dắt mũi. Hắn không thể để điều đó xảy ra. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn tự nhủ thầm, “và sự thật, khi được trình bày đúng cách, còn mạnh hơn bất kỳ thanh gươm nào.”

“Đại ca cứ yên tâm, mọi thứ đã sẵn sàng,” Trần Nhị Cẩu lên tiếng, giọng đầy nhiệt huyết, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Dịch. “Những người bị hại cũng đã được tập hợp. Có lão Trương bị cướp mất ruộng đất vì không nộp đủ thuế 'bảo an' giả mạo của Thẩm gia. Có cô Liên bị con cái chết vì không có thuốc thang, trong khi thuốc men bị chặn ở cửa ải. Cả những thương nhân nhỏ lẻ bị ép giá, bị phá sản vì chính sách độc quyền của Thẩm Đại Nhân.” Hắn liệt kê từng người, từng câu chuyện với vẻ căm phẫn.

Lâm Dịch gật đầu. “Tốt lắm. Họ chính là bằng chứng sống, là tiếng nói chân thật nhất. Chúng ta sẽ không cần phải nói quá nhiều. Chỉ cần để họ kể câu chuyện của mình, và cho dân làng thấy những gì ta đã chuẩn bị để chống lại sự mục ruỗng đó.” Hắn chỉ vào một cuộn lụa mỏng. “Đây là danh sách các hộ dân được cấp hạt giống, vật nuôi từ kho dự trữ của chúng ta, để họ tự cung tự cấp, không phải phụ thuộc vào những thứ bị Thẩm Đại Nhân thao túng giá cả. Đây là bằng chứng cho thấy, những hành động của ta, dù có bị xuyên tạc đến đâu, thì mục đích cuối cùng vẫn là sinh tồn, là bảo vệ bà con.”

Bạch Vân Nhi mỉm cười nhẹ. “Quả là một nước cờ cao tay. Ngươi không chỉ bác bỏ lời vu khống, mà còn biến chúng thành cơ hội để củng cố lòng tin. Thẩm Đại Nhân chắc hẳn không thể ngờ ngươi lại có thể phản đòn như vậy.”

“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Vân Nhi,” Lâm Dịch đáp, giọng hắn mang chút hoài niệm. “Chúng ta phải tự giành lấy nó. Bằng cách vạch trần kẻ ác, chúng ta không chỉ bảo vệ bản thân, mà còn gieo mầm cho một tương lai tốt đẹp hơn, nơi mà công lý không phải là thứ xa xỉ.” Hắn đứng dậy, chỉnh lại vạt áo thô sơ. “Giờ thì, đã đến lúc rồi. Nhị Cẩu, ngươi hãy đi sắp xếp mọi thứ ở sân đình. Vân Nhi, nàng hãy chuẩn bị tinh thần. Hôm nay, chúng ta sẽ không chỉ đánh bại những lời đồn thổi, mà còn chặt đứt một phần cánh tay của Thẩm Đại Nhân.”

Trần Nhị Cẩu nhanh chóng chạy đi, tiếng bước chân hăm hở vọng lại. Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ quyết tâm. Lâm Dịch nhìn ra khung cửa sổ, những tia nắng đã bắt đầu rực rỡ hơn, báo hiệu một ngày nắng gắt. Hắn hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho trận chiến thông tin sắp tới. Hắn biết, đây chỉ là một bước nhỏ, nhưng nó sẽ đặt nền móng cho những cuộc đối đầu lớn hơn trong tương lai. Mạng lưới tình báo của hắn sẽ cần phải hoạt động hiệu quả hơn bao giờ hết, để đối phó với những đòn trả đũa chắc chắn sẽ đến từ Thẩm Đại Nhân.

***

Giữa trưa, cái nắng như đổ lửa của Thôn Làng Sơn Cước dội thẳng xuống sân đình, khiến không khí trở nên oi bức, ngột ngạt. Từng làn gió nóng thổi qua, cuốn theo những đám bụi đỏ li ti, nhưng không thể làm giảm bớt sự đông đúc của đám đông dân làng. Họ tập trung đông đủ, đứng chen chúc dưới cái nắng gắt, nhiều người phải dùng tay che trán hoặc đội nón rách. Gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng, hoài nghi, và cả sự tò mò. Những lời đồn thổi về Lâm Dịch đã lan đến mọi ngóc ngách, gieo rắc sự bất an vào lòng mỗi người.

Trưởng thôn Lão Vương, với dáng người thấp bé và khuôn mặt khắc khổ, đứng cạnh Lâm Dịch trên bục gỗ tạm bợ. Ông ta không ngừng lau mồ hôi trên trán, ánh mắt rụt rè liếc nhìn đám đông, rồi lại nhìn Lâm Dịch với vẻ vừa tin tưởng vừa sợ hãi. Lão Vương biết Lâm Dịch là người tài giỏi, nhưng ông cũng hiểu quyền lực của Thẩm Đại Nhân ở Thành Thiên Phong lớn đến mức nào. Thím Ba, với dáng người nhỏ nhắn và gương mặt nhiều nếp nhăn, đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt tò mò và đầy vẻ soi mói. Bà ta không ngừng xì xào với người bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa tay che miệng cười khúc khích. A Cẩu, với vẻ mặt ngây ngô và thân hình gầy gò, đứng cạnh Thím Ba, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, chờ đợi.

Lâm Dịch bước lên bục, đối mặt với đám đông. Hắn không vội vàng, không lên tiếng ngay lập tức. Hắn để sự im lặng bao trùm sân đình, để những ánh mắt dò xét, hoài nghi đổ dồn về phía mình. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí, mùi mồ hôi của đám đông và mùi đất khô nóng.

“Hỡi bà con làng xóm!” Giọng Lâm Dịch vang lên trầm ổn, đầy tự tin, không hề có chút run rẩy hay bối rối nào. Nó không lớn, nhưng đủ sức xuyên qua sự xì xào, khiến tất cả mọi người phải im lặng lắng nghe. “Ta biết gần đây có nhiều lời đồn thổi về ta, về việc ta toan tính điều này điều kia, thậm chí muốn hãm hại dân làng. Có người nói ta tích trữ lương thực, thuốc men để bán kiếm lời. Có người nói ta âm mưu chống đối quan phủ, lôi kéo bà con vào vòng nguy hiểm.”

Đám đông bắt đầu xì xào trở lại, những ánh mắt hoài nghi lại trỗi dậy. Lâm Dịch đưa tay ra hiệu, và sự im lặng lại lập tức bao trùm. Hắn nhìn thẳng vào từng gương mặt, từ những người già khắc khổ đến những thanh niên rắn rỏi, từ những bà mẹ bế con đến những đứa trẻ đang cố gắng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Hôm nay, ta đứng đây không phải để thanh minh,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn đanh thép hơn, “mà để trình bày sự thật, và để bà con tự đánh giá.” Hắn dừng lại, để câu nói đó thấm vào tâm trí mọi người. “Có người nói ta tích trữ lương thực, thuốc men. Đúng! Ta đã làm điều đó, nhưng không phải cho riêng mình! Ta tích trữ để khi chiến tranh đến, khi Thẩm Đại Nhân kia cắt đứt đường tiếp tế, thì dân làng ta vẫn có cái ăn, cái mặc, có thuốc chữa bệnh!”

Hắn ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu. Nhị Cẩu lập tức mang ra một chiếc hộp gỗ lớn, bên trong chứa đầy những tấm thẻ tre và cuộn lụa. Lâm Dịch cầm lấy một tấm thẻ tre, giơ cao cho mọi người thấy. “Đây là danh sách những hộ gia đình được nhận lương thực, hạt giống từ kho của chúng ta trong ba tháng qua. Ai trong số các vị đã nhận được? Hãy giơ tay lên!”

Từng cánh tay bắt đầu rụt rè giơ lên trong đám đông. Một người, rồi hai người, rồi mười người, hai mươi người. Cả sân đình dần trở nên đông đảo những cánh tay giơ cao. Sự hoài nghi trong ánh mắt của dân làng dần chuyển thành sự ngỡ ngàng, rồi là sự thấu hiểu. Thím Ba, người ban nãy còn xì xào, giờ đây đã hạ cánh tay xuống, gương mặt bà ta đỏ bừng vì xấu hổ. A Cẩu, với ánh mắt ngây ngô, giờ đây đã nở một nụ cười nhẹ nhõm, như thể vừa trút được gánh nặng trong lòng.

“Những gì ta làm, là để bảo vệ bà con, để chúng ta có thể tự lực cánh sinh trong thời loạn,” Lâm Dịch nói, giọng hắn tràn đầy sự chân thành. “Bởi vì ta biết, những lời hứa hẹn từ quan phủ, từ những kẻ chỉ biết vun vén cho bản thân, là vô nghĩa.” Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại ở Trưởng thôn Lão Vương, người đang gật đầu lia lịa.

“Và đây,” Lâm Dịch lại cầm lên một cuộn lụa khác, “là những bằng chứng về việc Thẩm Đại Nhân, kẻ đang ngồi yên vị ở Thành Thiên Phong, đã làm gì trong khi chúng ta đối mặt với nguy hiểm.” Hắn 펼 cuộn lụa ra, lộ ra những nét chữ viết tay, những con dấu đỏ chói. “Đây là biên lai giao dịch, cho thấy Thẩm Đại Nhân đã mua gom lương thực, thuốc men từ các thương lái, sau đó chặn đường vận chuyển đến tiền tuyến và các làng biên giới. Hắn không những không giúp đỡ, mà còn lợi dụng tình thế để đầu cơ tích trữ, bán lại với giá cắt cổ cho những người khốn cùng nhất.”

Một làn sóng xì xào, phẫn nộ lan khắp đám đông. Những câu chuyện về nạn đói, bệnh tật, về những người thân chết vì thiếu lương thực, thiếu thuốc men chợt ùa về trong tâm trí họ. Một người đàn ông trung niên, với gương mặt khắc khổ, bước lên phía trước. “Đúng vậy! Con trai ta chết vì sốt cao, mà thuốc men thì không có. Ta đi khắp nơi hỏi mua, họ nói đã hết, mà sau đó ta lại thấy Thẩm gia bán thuốc với giá gấp mười lần!”

Một người phụ nữ khác, ôm đứa con nhỏ gầy gò, cũng bật khóc. “Ruộng đất nhà ta bị chiếm mất vì không nộp đủ tiền 'bảo an'. Chúng ta đã làm lụng vất vả cả năm trời, nhưng vẫn không đủ.”

Những lời kể chân thật, sống động từ những người bị hại trực tiếp đã chạm đến tận cùng nỗi căm phẫn của dân làng. Sự tức giận bùng lên như một ngọn lửa, thiêu cháy đi mọi sự hoài nghi. Trưởng thôn Lão Vương, ban nãy còn nhút nhát, giờ đây cũng nắm chặt tay, đôi mắt tóe lửa. Thím Ba, người ban nãy còn xì xào, giờ đây đã cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ hối lỗi. A Cẩu, với vẻ mặt ngây ngô, giờ đây đã hoàn toàn ngỡ ngàng, rồi ánh mắt cậu ta cũng chuyển sang phẫn nộ.

“Mục tiêu của chúng ta là sinh tồn,” Lâm Dịch kết thúc, giọng hắn vang lên đầy kiên định, như một lời thề. “Là bảo vệ những giá trị mà chúng ta trân trọng. Là xây dựng một cuộc sống bình yên, dù cho thế giới ngoài kia có loạn lạc đến đâu đi chăng nữa. Ta, Lâm Dịch, không phải là một vị quan, cũng không phải là một vị tướng. Ta chỉ là một người dân như bao người. Ta không hứa hẹn về một cuộc sống giàu sang phú quý. Ta chỉ hứa rằng, chừng nào ta còn ở đây, ta sẽ cùng bà con đối mặt với mọi khó khăn. Ta sẽ dùng hết sức mình, dùng hết tri thức của mình, để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước này, bảo vệ những người dân lương thiện này.”

Sau một khoảnh khắc im lặng, tiếng vỗ tay bắt đầu vang lên. Không phải là những tràng pháo tay ồn ào như ở chợ búa, mà là những tiếng vỗ tay trầm ấm, mạnh mẽ, vang vọng khắp sân đình. Đó là tiếng vỗ tay của sự đồng tình, của niềm tin đã được củng cố, của sự căm phẫn đối với kẻ đã bóc lột họ. Dân làng, sau một hồi lắng nghe, đã hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Dịch. Niềm tin vào hắn được củng cố, nhưng họ vẫn nhận ra sự phức tạp và nguy hiểm của tình hình. Cuộc họp kết thúc, nhưng dư âm của những lời nói chân thành, của những bằng chứng không thể chối cãi, vẫn còn đọng lại trong lòng mỗi người.

***

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái nhà, nhuộm một màu cam ấm áp lên con đường đất, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Lão Hồ ngồi lại ở quán trà nhỏ ven đường. Tiếng xì xào bàn tán của dân làng vẫn còn vang vọng từ xa, nhưng giờ đây không còn là những lời đồn thổi hoài nghi, mà là những lời ca ngợi, những lời thán phục dành cho Lâm Dịch, và cả sự phẫn nộ ngút trời dành cho Thẩm Đại Nhân. Mùi trà thơm dịu hòa lẫn với mùi khói gỗ thoang thoảng và mùi gió chiều mát lành, mang lại một sự bình yên hiếm hoi sau buổi trưa đầy căng thẳng.

Lão Hồ, với thân hình gầy gò và lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn ra xa, khẽ gật gù. Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc phơ, chậm rãi nhấp một ngụm trà. “Lâm tiểu tử, ngươi đã làm rất tốt. Lời nói có thể bị bẻ cong, nhưng bằng chứng và sự thật thì không. Dân làng bây giờ đã thấy rõ ai là người vì họ, ai là kẻ chỉ biết trục lợi.” Ông quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ hài lòng. “Lão già này đã sống nửa đời người, chứng kiến bao nhiêu kẻ giả nhân giả nghĩa. Nhưng hiếm thấy ai có thể dùng trí tuệ để chống lại cường quyền, lại còn giành được lòng dân như ngươi.”

Lâm Dịch chỉ mỉm cười nhẹ, không nói gì. Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát thanh mát lan tỏa trong miệng, làm dịu đi sự khô khan trong cổ họng sau buổi nói chuyện dài. Hắn nhìn những người dân đang tản bộ về nhà, trên gương mặt họ đã không còn vẻ lo âu, hoài nghi nữa, thay vào đó là sự kiên định và một niềm hy vọng mới. Hắn biết, hắn đã thành công một phần.

Bạch Vân Nhi, vẻ mặt vẫn còn đọng lại chút căng thẳng, nhưng ánh mắt nàng dành cho Lâm Dịch lại tràn đầy sự ngưỡng mộ. “Ngài Thẩm kia chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này. Hắn sẽ tìm cách trả đũa, và lần này có lẽ sẽ tàn độc hơn, tinh vi hơn nữa.” Nàng lo lắng nhìn Lâm Dịch. “Chúng ta đã công khai vạch mặt hắn trước toàn bộ dân chúng, đây không khác gì một lời tuyên chiến.”

Lâm Dịch đặt tách trà xuống, ánh mắt hắn nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn. “Đương nhiên. Nhưng càng như vậy, hắn càng lộ ra bộ mặt thật của mình. Đây chỉ là khởi đầu. Chúng ta đã giành được lòng dân, đó là vũ khí mạnh nhất trong thời loạn này.” Hắn quay sang nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. “Hắn sẽ không chịu thua. Hắn sẽ tìm cách phá hoại liên minh của chúng ta, sẽ tìm cách bịt miệng những người đã đứng ra làm chứng. Mạng lưới tình báo của chúng ta sẽ cần được mở rộng và chuyên nghiệp hóa hơn nữa để đối phó với những mối đe dọa này, trở thành một công cụ then chốt.”

Lão Hồ khẽ ho một tiếng, rồi nói. “Lòng người khó dò, Lâm tiểu tử. Hôm nay họ tin ngươi, ngày mai họ có thể lại hoài nghi. Nhất là khi Thẩm Đại Nhân kia dùng những thủ đoạn tàn độc để uy hiếp. Ngươi phải có kế sách bảo vệ những người đã ủng hộ ngươi, nếu không, lòng tin này sẽ dễ dàng tan biến.”

Lâm Dịch gật đầu. “Đó là điều ta đang nghĩ tới. Những bằng chứng này không chỉ là lời nói, mà còn là mạng sống. Chúng ta phải bảo vệ những người đứng ra làm chứng, và cả những bằng chứng này nữa. Ta sẽ cần Binh trưởng Triệu. Hắn sẽ là một đồng minh quan trọng trong cuộc chiến này, dù hắn có vẻ ngoài cứng nhắc đến đâu.” Hắn trầm ngâm. “Thẩm Đại Nhân có thể có quyền lực, có tiền bạc, nhưng hắn lại thiếu đi thứ quan trọng nhất: lòng dân. Và đó là thứ chúng ta có.”

Hắn biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Sự suy yếu rõ rệt của Đại Hạ Vương Triều đang tạo ra một khoảng trống quyền lực, và những kẻ như Thẩm Đại Nhân sẽ cố gắng lấp đầy nó bằng sự tham lam và tàn bạo. Các tin tức về các thế lực tu hành cũng bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn, không chỉ là lời đồn, báo hiệu một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn sau khi vương triều sụp đổ. Bí ẩn về nguồn gốc của Cổ Ngọc Phù và mối liên hệ với 'linh khí mỏng manh' mà hắn từng nghe nói cũng dần trở nên đáng lo ngại hơn.

“Kế hoạch tiếp theo là củng cố phòng thủ cho các làng lân cận đã cam kết hợp tác,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn. “Chúng ta cần phải đảm bảo lương thực, thuốc men, và khả năng tự vệ của họ. Liên minh này sẽ là lá chắn của chúng ta.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, nàng hiểu rõ tầm quan trọng của những gì Lâm Dịch đang làm. “Ta sẽ liên hệ với các thương hội thân tín, đảm bảo nguồn cung và vận chuyển bí mật. Chúng ta sẽ không để Thẩm Đại Nhân chặn đứng đường sống của bà con.”

Lão Hồ mỉm cười, đôi mắt ông ánh lên vẻ tự hào. “Tốt lắm, tốt lắm. Dân làng Sơn Cước này, may mắn có ngươi, Lâm tiểu tử. Dù cho thế giới ngoài kia có loạn lạc đến đâu, miễn là lòng người còn vững, còn đoàn kết, thì chúng ta sẽ vượt qua.”

Lâm Dịch nhìn ra con đường đất, nơi những đứa trẻ đang nô đùa, những người phụ nữ đang gọi nhau về nấu cơm tối, những người đàn ông đang trò chuyện sau một ngày làm việc vất vả. Hắn cảm nhận được sự sống động, sự kiên cường của những người dân nơi đây. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân sẽ không cam tâm chịu thua và sẽ có những hành động trả đũa tàn độc và tinh vi hơn nữa. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, sinh tồn không chỉ là bản năng, mà còn là một sự lựa chọn. Và hắn, Lâm Dịch, đã chọn con đường này. Con đường bảo vệ những người hắn trân trọng, dù cho phải đối mặt với bao nhiêu gian nan, bao nhiêu lời vu khống, bao nhiêu âm mưu thâm độc đi chăng nữa. Cuộc chiến này, hắn biết, chỉ mới là khởi đầu. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free