Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 591: Độc Kế Thẩm Gia: Lời Đồn Nơi Thị Tứ

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời biên thùy. Bóng lưng Binh trưởng Triệu và Lão Hồ khuất dần trong ánh tà dương, mang theo những nỗi niềm riêng của họ. Lâm Dịch đứng đó, giữa quảng trường Thôn Làng Sơn Cước, cảm nhận từng làn gió heo may se lạnh mơn man trên da thịt. Mùi đất ẩm sau một ngày dài, mùi thảo dược thoang thoảng từ những cánh đồng xa, cùng mùi gỗ cũ của hội trường nơi vừa diễn ra cuộc họp căng thẳng, tất cả như nhắc nhở hắn về thực tại khắc nghiệt nhưng cũng đầy sức sống này. Hắn không phải là một vị anh hùng trong truyền thuyết, cũng không mơ mộng về việc thay đổi cả thế giới. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại xuyên không, với một mục tiêu duy nhất: sinh tồn và bảo vệ những người hắn trân trọng.

*Con đường phía trước còn gian nan gấp trăm lần.* Lâm Dịch tự nhủ, trong nội tâm hắn là sự pha trộn giữa nỗi bất an về tương lai và một ý chí chiến đấu không ngừng. *Nhưng ít nhất, chúng ta đã bắt đầu. Hạt giống đã được gieo. Và tri thức, cùng với sự đoàn kết, sẽ là ánh sáng dẫn đường cho chúng ta trong đêm tối loạn lạc sắp tới.* Hắn siết chặt bàn tay, cảm nhận sự nặng nề của trách nhiệm, nhưng cũng là sự kiên cường và ý chí không bao giờ khuất phục. Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt tuy mệt mỏi nhưng vẫn tràn đầy quyết tâm. “Bạch Vân Nhi, hãy bắt đầu tổng hợp lại danh sách những người cam kết hợp tác và những người còn do dự. Phân loại họ theo mức độ tin tưởng và ảnh hưởng. Và đặc biệt, theo dõi phản ứng của Thẩm Đại Nhân và các thế lực khác trong vùng. Mạng lưới nhện của chúng ta, giờ đây, phải hoạt động hết công suất.” Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng đã được thay thế bằng sự tập trung cao độ. Nàng hiểu rõ gánh nặng trên vai Lâm Dịch.

Chỉ vài ngày sau cuộc họp tại Thôn Làng Sơn Cước, nơi Lâm Dịch đã công khai cảnh báo về nguy cơ chiến tranh và kêu gọi tự lực cánh sinh, những hạt giống mà Thẩm Đại Nhân gieo rắc đã bắt đầu nảy mầm trong bóng tối.

***

Sáng hôm đó, một quán trà nhỏ nằm khuất mình trong con hẻm sâu của một làng lân cận, cách Thôn Làng Sơn Cước không xa, bắt đầu một ngày mới như bao ngày. Quán trà này được dựng lên từ những tấm gỗ mục, mái ngói đã bạc màu theo thời gian, nhưng lại là nơi tụ tập quen thuộc của những người dân địa phương và các tiểu thương vãng lai. Không gian bên trong ẩm thấp, bảng lảng mùi trà mạn, mùi gỗ cũ và một chút mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà lâu năm. Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền đất nện. Tiếng ly chén va chạm nhẹ, tiếng nước sôi reo tí tách trên bếp than hồng, cùng với tiếng trò chuyện xì xào của vài vị khách quen tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ.

Trần Nhị Cẩu, trong bộ quần áo thô sơ của một khách vãng lai bình thường, ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, chiếc khăn vải che nửa khuôn mặt. Hắn gọi một chén trà nóng, hai tay ôm chén trà sứt mẻ, giả vờ thưởng thức hương vị đăng chát của thứ nước lá rẻ tiền. Nhưng đôi tai hắn lại dỏng lên, cố gắng thu thập từng mẩu thông tin nhỏ nhặt nhất. Đây là một trong những “nút” thông tin đầu tiên mà Lâm Dịch đã hướng dẫn hắn thiết lập – những quán trà, quán rượu, chợ búa, nơi tin đồn lan truyền nhanh hơn gió.

“Này, Thím Ba, bà nghe gì chưa?” A Cẩu, một người dân làng với vẻ mặt ngây ngô, hoang mang, đang ngồi đối diện với Thím Ba, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt nhiều nếp nhăn do hay cười. Thím Ba, với chiếc khăn trùm đầu màu mè và bộ quần áo có phần lòe loẹt so với những người khác, lập tức hứng thú.

“Nghe gì, nghe gì cơ? Chuyện gì mà làm cái mặt thằng A Cẩu nhà ngươi tái mét thế?” Thím Ba đưa tay che miệng, đôi mắt tinh ranh liếc nhìn xung quanh, dù trong quán chẳng có ai thực sự để ý đến câu chuyện của họ.

A Cẩu hạ giọng, cúi sát người về phía trước, vẻ mặt đầy bí hiểm: “Cái tên Lâm Dịch ở Thôn Làng Sơn Cước ấy… Người ta đồn hắn không phải dạng vừa đâu. Bề ngoài thì tỏ vẻ trượng nghĩa, lo cho dân lành, nhưng bụng dạ lại khó lường lắm! Nghe nói hắn muốn lợi dụng chiến loạn mà xưng vương xưng bá đó!”

Lời nói của A Cẩu như một giọt nước làm tràn ly, kích hoạt sự tò mò và thói quen buôn chuyện của Thím Ba. “Chà chà, thật thế ư? Ta đã thấy hắn có vẻ ngoài sáng sủa, nhưng đôi mắt lại sâu hun hút, khó đoán. Ai dè lại là một kẻ có dã tâm lớn đến vậy!” Thím Ba lắc đầu lia lịa, vẻ mặt vừa giật mình vừa thỏa mãn. “Người ta còn đồn hắn câu kết với bọn giang hồ, buôn lậu thuốc cấm qua Linh Thú Sơn Mạch đấy. Cái tuyến đường mới mà hắn rêu rao là để vận chuyển lương thực ấy, thực chất là để tuồn hàng hóa phi pháp, kiếm lời trên xương máu dân đen!”

Trần Nhị Cẩu, từ góc khuất, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Những lời đồn này không chỉ đơn thuần là thêu dệt, mà còn nhắm thẳng vào những hoạt động then chốt của Lâm Dịch, những hoạt động mà chỉ một số ít người biết rõ bản chất. Hắn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từ ngữ được sử dụng, và cả thái độ hoang mang, ngờ vực trong giọng điệu của dân làng khi họ nhắc đến Lâm Dịch.

“Không có lửa làm sao có khói chứ?” Một người bán trà gầy gò, tóc bạc, vừa đặt chén trà xuống bàn, vừa chen vào câu chuyện. “Chà, cái thế sự nhiễu nhương này, lòng người cũng khó đoán. Ai mà biết được đâu là thật, đâu là giả.” Người bán trà thở dài, không quá quan tâm đến chính trị, nhưng vẫn là một nguồn tin tức hữu ích cho những kẻ muốn nghe ngóng.

“Vậy mà hắn còn dám đứng ra triệu tập các trưởng thôn, rêu rao về chiến tranh, về việc tự lo liệu. Chắc là muốn lôi kéo thêm người vào kế hoạch dơ bẩn của mình chứ gì!” Thím Ba tiếp tục chêm vào, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt mà bà ta tự cho là đúng đắn. “Nghe nói cái lão Trưởng thôn Lão Vương ở Thôn Làng Sơn Cước còn tin hắn răm rắp. Thật là hồ đồ!”

A Cẩu gật gù, vẻ mặt vẫn còn đờ đẫn, nhưng sự ngờ vực đã bắt đầu gieo rắc trong tâm trí hắn. “Phải đó, phải đó. Hắn còn nói là Thẩm Đại Nhân phong tỏa là vì lợi ích riêng, nhưng ai mà biết được, có khi Thẩm Đại Nhân lại là người tốt, chỉ là muốn trừng trị những kẻ lợi dụng thời loạn để làm điều xằng bậy như Lâm Dịch thì sao?”

Trần Nhị Cẩu khẽ nhíu mày. Đây không còn là những lời đồn vô căn cứ nữa, mà là một chiến dịch bôi nhọ có tổ chức, tinh vi, nhắm vào uy tín và sự lãnh đạo của Lâm Dịch. Những lời đồn này không chỉ khiến dân chúng hoang mang, mà còn có thể chia rẽ nội bộ, làm lung lay niềm tin mà Lâm Dịch đã rất vất vả mới xây dựng được. Hắn cảm thấy một nỗi lo lắng cồn cào trong lòng. Đại ca Lâm Dịch đã dự liệu được Thẩm Đại Nhân sẽ có phản ứng, nhưng hắn không ngờ lại là một đòn đánh hiểm độc như thế này. Đánh vào lòng người, vào niềm tin. Hắn uống cạn chén trà, cảm nhận vị chát đọng lại nơi đầu lưỡi. Không chần chừ thêm nữa, hắn đặt vài đồng tiền xuống bàn, nhanh chóng rời đi, mang theo sự nặng trĩu của những tin tức vừa thu thập được. Bóng hắn lẩn khuất vào con hẻm nhỏ, hòa vào dòng người đông đúc của buổi sáng, nhưng trong đầu hắn, những lời đồn thổi vẫn vang vọng như một tiếng chuông cảnh báo.

***

Đêm đó, gió lùa qua khe cửa sổ bằng gỗ mục trong căn nhà đơn sơ của Lâm Dịch tại Thôn Làng Sơn Cước, tạo nên những âm thanh vi vút, thê lương. Bên trong, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng lên tường, chiếu rõ vẻ mặt trầm tư của Lâm Dịch và sự tập trung cao độ của Bạch Vân Nhi. Mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và mùi hương trà thoang thoảng từ chén trà nghi ngút khói trên bàn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Trần Nhị Cẩu vừa trở về, vẻ mặt còn lộ rõ sự mệt mỏi và lo lắng. Hắn ngồi đối diện với Lâm Dịch, tường thuật lại chi tiết những gì đã nghe được từ quán trà nhỏ. Giọng hắn trầm xuống, đầy vẻ bất an khi kể về những lời đồn thổi ác ý nhắm vào Lâm Dịch. “Đại ca, những lời đồn này không đơn giản. Chúng không chỉ nói đại ca có dã tâm, muốn xưng vương xưng bá, mà còn vu khống đại ca câu kết giang hồ, buôn lậu thuốc cấm qua Linh Thú Sơn Mạch. Chúng còn nói đại ca lừa gạt dân làng, lợi dụng thời loạn để trục lợi.”

Lâm Dịch lắng nghe, sắc mặt trầm tĩnh đến lạ thường, nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn lại lộ rõ sự sắc bén và một tia lạnh lẽo. Những lời đồn này, hắn đã lờ mờ đoán được. Thẩm Đại Nhân, đúng là một kẻ xảo quyệt. Hắn không tấn công trực diện, mà chọn cách làm lung lay niềm tin từ bên trong.

Đúng lúc đó, một bóng người lặng lẽ xuất hiện ở cửa, khẽ gõ nhẹ. Là Anh lính trẻ, gương mặt vẫn còn nét bỡ ngỡ nhưng ánh mắt tràn đầy sự cẩn trọng. Hắn cúi đầu chào Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi, rồi tiến lại gần, đặt một mảnh giấy nhỏ đã được gấp cẩn thận lên bàn. “Bẩm Lâm công tử, tiểu nhân vừa trở về từ Thành Thiên Phong. Tình hình ở đó… cũng không khả quan hơn là mấy.”

Lâm Dịch mở mảnh giấy, đọc lướt qua. Đó là một báo cáo ngắn gọn về những tin đồn tương tự đang lan truyền trong giới quan lại và thương nhân ở Thành Thiên Phong. Những lời lẽ được sử dụng tinh vi hơn, mang tính chính trị hơn, nhưng bản chất vẫn là vu khống và bôi nhọ danh tiếng của Lâm Dịch. Chúng thêu dệt rằng Lâm Dịch là một kẻ cơ hội, lợi dụng sự yếu kém của triều đình để gây dựng thế lực riêng, thậm chí ám chỉ hắn có liên hệ với các thế lực phản loạn bên ngoài biên giới.

“Thẩm Đại Nhân…” Bạch Vân Nhi khẽ thốt lên, giọng nàng trầm xuống, đầy vẻ tức giận. “Hắn đang dùng thủ đoạn hèn hạ này để đối phó huynh, Lâm Dịch. Hắn muốn phá hoại niềm tin của dân chúng vào huynh, làm huynh mất uy tín trong mắt mọi người, và quan trọng hơn, là làm lung lay cái liên minh mà huynh vừa khó khăn lắm mới xây dựng được.” Nàng hiểu rõ bản chất của cuộc chiến thông tin này. Trong thời loạn, niềm tin còn quý hơn vàng, và một khi đã mất đi, rất khó để lấy lại.

Lâm Dịch gật đầu, đặt mảnh giấy xuống. Hắn đưa tay xoa nhẹ thái dương, trong lòng dâng lên một nỗi tức giận ngầm. Hắn đã cố gắng hết sức để bảo vệ những người xung quanh, để tạo dựng một con đường sinh tồn trong cái thế giới tàn khốc này. Nhưng Thẩm Đại Nhân lại dùng những lời lẽ độc địa nhất để bôi nhọ, để phủ nhận mọi nỗ lực của hắn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ, nhưng sự bất công này vẫn khiến hắn cảm thấy khó chịu.

“Những lời đồn này không đơn thuần là sự hiểu lầm,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm thấp, nhưng từng lời đều chắc nịch, đầy sức nặng. “Có kẻ đang cố tình bôi nhọ ta một cách có hệ thống. Mục tiêu là làm lung lay niềm tin của dân chúng và cản trở việc ta tập hợp lực lượng. Hắn biết rằng ta không có quyền lực chính thức, không có quân đội để chống lại hắn, nên hắn tấn công vào điểm yếu nhất của ta: niềm tin của những người dân.”

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng lo lắng. “Chắc chắn là Thẩm Đại Nhân. Hắn đang cảm thấy bị đe dọa sau cuộc họp hôm trước của huynh. Hắn không thể tấn công huynh công khai, vì huynh chưa làm gì sai phạm rõ ràng, nên hắn dùng thủ đoạn ngầm để cô lập huynh.”

“Đúng vậy.” Lâm Dịch khẽ gật đầu. “Hắn muốn ta trở thành kẻ bị ghét bỏ, kẻ phản loạn trong mắt dân chúng và cả triều đình. Một khi niềm tin đã mất, mọi lời nói, mọi hành động của ta đều sẽ bị nghi ngờ. Cái liên minh mà ta cố gắng gây dựng sẽ sụp đổ. Cái mạng lưới tình báo mà ta mới bắt đầu xây dựng cũng sẽ bị tê liệt vì không ai còn dám tin tưởng ta nữa.” Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm của cuộc chiến thông tin này. Nó không đổ máu, nhưng lại có thể giết chết một người, một thế lực một cách thầm lặng và tàn độc nhất.

Lâm Dịch trải tấm bản đồ khu vực ra trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Ánh đèn dầu hắt lên những đường nét ngoằn ngoèo của sông núi, những chấm nhỏ biểu thị các làng mạc. “Trần Nhị Cẩu, Anh lính trẻ, các ngươi đã làm rất tốt. Những thông tin này cực kỳ quan trọng.” Hắn nhìn vào bản đồ, ngón tay lướt nhẹ qua các địa điểm. “Nhị Cẩu, những lời đồn ở các làng lân cận chủ yếu xoay quanh việc ‘dã tâm’ và ‘buôn lậu’. Còn ở Thành Thiên Phong, Anh lính trẻ, những lời lẽ lại nặng về ‘phản loạn’, ‘gây dựng thế lực riêng’. Điều này cho thấy Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần là tung tin đồn, mà là một chiến dịch có phân cấp, có mục tiêu rõ ràng cho từng đối tượng.”

Bạch Vân Nhi cúi xuống nhìn bản đồ, ánh mắt sắc sảo. “Hắn muốn cô lập huynh từ cả hai phía: dân chúng và quan lại. Dân chúng sẽ sợ hãi và tránh xa huynh, còn quan lại sẽ coi huynh là một mối đe dọa cần phải loại bỏ.”

“Chính xác.” Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, suy nghĩ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Hắn đã luôn tin vào điều đó. Nhưng bây giờ, hắn nhận ra, tri thức cũng có thể bị bóp méo, bị sử dụng để làm hại. Cuộc chiến này không phải là sức mạnh thể chất, mà là cuộc đấu trí, đấu lòng người.

“Vậy, chúng ta phải làm gì, Lâm công tử?” Anh lính trẻ hỏi, giọng hắn đầy vẻ lo lắng. Hắn còn quá trẻ, chưa từng đối mặt với một âm mưu thâm độc như thế này.

Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Chúng ta không thể trực tiếp phản bác từng lời đồn. Lửa càng thổi, lửa càng lớn. Hơn nữa, việc phản bác sẽ khiến chúng ta thừa nhận rằng những lời đồn đó có căn cứ, và sẽ khiến mọi người càng thêm nghi ngờ. Kẻ thù muốn ta bị cô lập, vậy ta sẽ không để chúng đạt được ý đồ.”

Hắn nhìn Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, hãy bắt đầu phân tích kỹ lưỡng nguồn gốc của những tin đồn này. Ai là người đầu tiên nói? Ai là người lan truyền nhanh nhất? Ai là người có lợi từ việc này? Và đặc biệt, hãy xem xét liệu có bất kỳ manh mối nào về việc Thẩm Đại Nhân đang liên kết với thế lực nào khác để thực hiện âm mưu này hay không.” Hắn nhớ lại những gì đã được gieo mầm trong các chương trước về sự phức tạp của các thế lực. “Mạng lưới tình báo của chúng ta cần phải mở rộng và chuyên nghiệp hóa hơn nữa. Không chỉ thu thập tin tức, mà còn phải phân tích và tìm ra nguồn gốc của chúng.”

Bạch Vân Nhi gật đầu. “Đã rõ, huynh Lâm Dịch.”

“Còn nữa,” Lâm Dịch tiếp tục, “chúng ta cần phải có một đối sách cụ thể để củng cố niềm tin của dân chúng. Một lời nói không bằng một hành động thực tế. Chúng ta không thể chỉ ngồi yên và để những lời đồn thổi phá hoại tất cả.” Hắn chỉ vào bản đồ, nơi có những làng mạc đã cam kết hợp tác. “Trần Nhị Cẩu, Anh lính trẻ, tiếp tục công việc của các ngươi. Tiếp tục nghe ngóng, nhưng cẩn trọng hơn. Đừng để lộ thân phận. Thông tin càng chi tiết, càng chính xác, càng tốt.”

Hắn đứng dậy, đi lại trong phòng, ánh đèn dầu hắt bóng hắn lên tường, trông vừa cao lớn vừa cô độc. “Thẩm Đại Nhân nghĩ rằng hắn có thể dùng lời nói để đánh bại ta. Hắn đã lầm. Ta có thể không có quyền lực, không có quân đội, nhưng ta có tri thức, và quan trọng nhất, ta có niềm tin của những người dân ở đây. Niềm tin đó, ta sẽ không để bất kỳ ai phá hoại.” Giọng hắn vang lên trầm ấm, chứa đựng một sự kiên cường và ý chí không bao giờ khuất phục. Cuộc chiến thông tin đã bắt đầu, và Lâm Dịch biết rằng đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, thầm lặng nhưng không kém phần tàn khốc.

***

Buổi chiều hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ trải vàng trên con đường đất dẫn đến giếng làng Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng gàu nước va vào thành giếng ken két, tiếng trò chuyện xôn xao của những người phụ nữ giặt giũ, và tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang nô đùa gần đó, tất cả tạo nên một khung cảnh bình dị, quen thuộc. Mùi nước giếng trong lành hòa cùng mùi đất ẩm và cỏ cây thoang thoảng trong không khí.

Lâm Dịch bước đi chậm rãi, hòa mình vào dòng người, quan sát những hoạt động thường nhật của dân làng. Hắn muốn tận mắt xem những lời đồn thổi kia đã ảnh hưởng đến lòng người đến mức nào. Vẻ mặt hắn trầm tĩnh, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự quan sát sắc bén, không bỏ qua bất cứ chi tiết nào.

Khi đến gần giếng nước, hắn thấy một đám đông nhỏ đang tụ tập. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, đang cố gắng trấn an một nhóm dân làng. Trong số đó, hắn nhận ra Thím Ba, với bộ trang phục lòe loẹt quen thuộc và vẻ mặt đầy vẻ bí hiểm, đang xì xào to nhỏ với A Cẩu, người vẫn giữ vẻ mặt ngây ngô, hoang mang.

“Bà con đừng vội tin lời đồn thổi bên ngoài,” Trưởng thôn Lão Vương nói, giọng ông ta có chút run rẩy, cho thấy sự lo lắng và bất lực trước tình hình. “Lâm Dịch vẫn luôn vì làng chúng ta mà lo toan. Từ ngày có Lâm Dịch, cuộc sống của chúng ta đã khấm khá hơn rất nhiều. Hắn đã giúp chúng ta có nước uống, có lương thực dự trữ, còn dạy chúng ta cách phòng bị… Làm sao có chuyện hắn lại có dã tâm như lời người ta đồn được?”

Thím Ba, nghe vậy, khẽ bĩu môi. Bà ta liếc nhìn xung quanh, thấy không ai quá để ý, liền khẽ thì thầm vào tai A Cẩu, nhưng đủ lớn để những người đứng gần đó nghe thấy. “Trưởng thôn nói vậy chứ… không có lửa làm sao có khói chứ? Người ta đồn đâu phải tự nhiên mà đồn. Ta nghe nói, cái vụ hắn xây dựng kho lương, xây dựng đường đi, đều là để phục vụ cho dã tâm của hắn cả. Hắn muốn tích trữ lương thực để nuôi binh, để làm phản triều đình đó!”

A Cẩu nghe xong, vẻ mặt càng thêm hoang mang. “Thật sao, Thím Ba? Nhưng mà… Lâm Dịch đã giúp làng mình nhiều lắm mà…” Giọng hắn vẫn còn chút niềm tin vào Lâm Dịch, nhưng sự ngờ vực đã bắt đầu gặm nhấm.

Một người phụ nữ khác đứng gần đó cũng chen vào: “Phải đó, Lâm Dịch không giống người xấu. Hắn còn giúp con trai ta thoát khỏi bệnh sốt rét nữa. Nhưng mà… những lời đồn đó nghe ghê quá. Nó cứ văng vẳng bên tai, làm lòng dạ bất an.”

Trưởng thôn Lão Vương thở dài, nhìn những gương mặt lo lắng, hoang mang của dân làng. Ông biết rằng những lời nói của mình không đủ sức trấn an họ. Lời đồn, một khi đã gieo vào lòng người, sẽ lớn lên như cỏ dại, khó mà nhổ tận gốc. Ông quay sang nhìn Lâm Dịch, người đang đứng cách đó không xa, ánh mắt cầu cứu.

Lâm Dịch đứng đó, không hề tiến lại gần hay can thiệp. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe từng lời nói, từng biểu cảm trên khuôn mặt của dân làng. Hắn cảm nhận được sự lung lay trong niềm tin mà hắn đã rất khó khăn mới xây dựng được. Ánh mắt lo lắng, hoang mang của họ, sự e dè, ngờ vực trong giọng điệu của họ, tất cả như những nhát dao đâm vào tim hắn. Một nỗi tức giận ngầm dâng lên trong lòng Lâm Dịch. Sự tức giận không phải vì bản thân bị vu khống, mà vì những kẻ đứng sau đã dám dùng thủ đoạn hèn hạ này để phá hoại sự đoàn kết, sự bình yên mà hắn đã cố gắng tạo dựng cho người dân.

*Thẩm Đại Nhân, ngươi thật độc ác!* Hắn thầm nghĩ. *Ngươi không chỉ muốn giết chết ta, mà còn muốn giết chết niềm tin của những người dân vô tội này.*

Nhưng rất nhanh, Lâm Dịch trấn tĩnh lại. Hắn biết rằng, việc bộc lộ sự tức giận hay trực tiếp phản bác lúc này sẽ chỉ làm mọi chuyện tệ hơn. Dân làng sẽ nghĩ hắn đang chột dạ, rằng những lời đồn là thật. Một cuộc đối chất trực diện sẽ không hiệu quả. Lời nói chỉ là gió thoảng, nếu không có hành động cụ thể để chứng minh, mọi lời bào chữa đều vô nghĩa. Hắn cần phải có một cách tiếp cận khác, một cách mà Thẩm Đại Nhân không thể ngờ tới, một cách mà có thể tái khẳng định niềm tin của dân làng vào hắn, không phải bằng lời nói, mà bằng sự thật và ý chí kiên cường. Hắn siết chặt bàn tay, cảm nhận sự nặng nề của trách nhiệm. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, không chỉ cần lương thực, mà còn cần niềm tin và sự đoàn kết.* Hắn quay lưng rời đi, bóng hắn khuất dần trong ánh chiều tà, nhưng trong đầu hắn, một kế hoạch đã bắt đầu hình thành.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời Thôn Làng Sơn Cước. Gió nhẹ thổi qua, làm những tán cây xào xạc, mang theo mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà gần đó. Tại quảng trường nhỏ, nơi dân làng vẫn thường tụ họp vào những dịp quan trọng, ánh đèn lồng đã được thắp lên, chiếu sáng một khoảng không gian trang nghiêm nhưng cũng không kém phần ấm cúng. Lâm Dịch đã triệu tập một cuộc họp nhỏ, không quá đông đúc, chỉ có những người dân đã gắn bó với hắn từ những ngày đầu, cùng với Trưởng thôn Lão Vương và vài trưởng lão có uy tín. Hắn muốn truyền tải thông điệp của mình một cách chân thành nhất, trực tiếp đến những trái tim còn đang hoang mang.

Lâm Dịch đứng giữa quảng trường, dáng người tuy không quá cao lớn nhưng toát lên một khí chất trầm ổn, kiên định. Hắn khoác trên mình bộ trang phục vải thô sơ, giản dị, không hề có vẻ hào nhoáng của kẻ có quyền thế, mà mang đậm dấu ấn của một người đã trải qua nhiều gian khó. Khuôn mặt hắn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một sự chân thành và quyết tâm.

Dân làng tụ tập, vẻ mặt họ vừa tò mò vừa lo lắng. Một số người vẫn còn xì xào bàn tán về những lời đồn thổi, nhưng khi Lâm Dịch cất tiếng, mọi âm thanh đều im bặt.

“Bà con Thôn Làng Sơn Cước,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng, không quá lớn nhưng đủ để mọi người nghe rõ. Hắn không nhắc đến Thẩm Đại Nhân, cũng không hề đề cập đến những tin đồn cụ thể nào. Hắn biết rằng, việc nhắc đến chúng chỉ càng làm chúng thêm sống động. Thay vào đó, hắn chọn một cách tiếp cận khác, một cách mà hắn tin rằng sẽ chạm đến trái tim của mỗi người dân.

“Chúng ta đã cùng nhau xây dựng Thôn Làng Sơn Cước này,” Lâm Dịch bắt đầu, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc. “Không phải vì một cá nhân nào, mà vì chính cuộc sống của chúng ta và con cháu mai sau. Bà con còn nhớ những ngày đầu không? Ngày mà chúng ta phải chịu đói kém, phải lo sợ lũ lụt, phải chịu sự áp bức của những kẻ có quyền thế. Chúng ta đã cùng nhau đào kênh, đắp đập, khai hoang ruộng đất. Chúng ta đã cùng nhau chống lại lũ cụt, đã cùng nhau xây dựng kho lương, đã cùng nhau tạo nên con đường thông thương đến những vùng đất xa xôi.”

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói thấm vào lòng người. Mùi đất, mùi khói bếp, tiếng gió nhẹ, tất cả như làm nền cho giọng nói của hắn. “Những thành quả đó, là mồ hôi, là nước mắt, là xương máu của tất cả chúng ta. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu khó khăn, gian khổ. Chúng ta đã cùng nhau xây dựng nên một nơi mà chúng ta có thể gọi là nhà, một nơi mà chúng ta có thể an tâm sinh sống, nuôi dưỡng con cái.”

Trưởng thôn Lão Vương gật đầu lia lịa, ánh mắt ông ta tràn ngập sự xúc động. Những người dân khác cũng bắt đầu gật gù. Những ký ức về những ngày gian khó, về những nỗ lực chung, như một dòng suối mát làm dịu đi sự hoang mang trong lòng họ.

“Hiện tại, chiến tranh đang cận kề, loạn lạc đang đến gần,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn trở nên mạnh mẽ hơn. “Chúng ta không thể trốn tránh. Nhưng chúng ta có thể chuẩn bị. Chúng ta có thể đoàn kết lại, củng cố phòng thủ, phát triển kinh tế tự cung tự cấp. Chúng ta có thể bảo vệ bản thân, bảo vệ gia đình, bảo vệ những gì chúng ta đã gây dựng.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt từng người. “Những lời ong tiếng ve không thể thay đổi sự thật rằng chúng ta đang cùng nhau đối mặt với khó khăn và vươn lên. Những lời đồn thổi, những sự nghi ngờ, chỉ là những cơn gió thoảng qua. Điều quan trọng nhất, là chúng ta tin tưởng vào nhau, tin tưởng vào những gì chúng ta đã làm, và tin tưởng vào tương lai mà chúng ta đang cùng nhau xây dựng.”

Lâm Dịch giơ bàn tay lên, lòng bàn tay hắn mở rộng, như muốn ôm trọn tất cả những người dân vào trong đó. “Ta, Lâm Dịch, không phải là một vị quan, cũng không phải là một vị tướng. Ta chỉ là một người dân như bao người. Ta không hứa hẹn về một cuộc sống giàu sang phú quý. Ta chỉ hứa rằng, chừng nào ta còn ở đây, ta sẽ cùng bà con đối mặt với mọi khó khăn. Ta sẽ dùng hết sức mình, dùng hết tri thức của mình, để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước này, bảo vệ những người dân lương thiện này.”

Hắn nhìn thẳng vào từng ánh mắt. Từ những ánh mắt hoài nghi ban đầu, giờ đây đã dần thay thế bằng sự yên tâm, sự tin tưởng. Thím Ba, người vẫn còn vẻ mặt đầy vẻ bí hiểm, giờ đây cũng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Lâm Dịch. A Cẩu, với vẻ mặt ngây ngô, giờ đây đã nở một nụ cười nhẹ nhõm.

“Mục tiêu của chúng ta là sinh tồn,” Lâm Dịch kết thúc, giọng hắn vang lên đầy kiên định. “Là bảo vệ những giá trị mà chúng ta trân trọng. Là xây dựng một cuộc sống bình yên, dù cho thế giới ngoài kia có loạn lạc đến đâu đi chăng nữa.”

Sau một khoảnh khắc im lặng, tiếng vỗ tay bắt đầu vang lên lác đác, rồi lan ra khắp quảng trường. Không phải là những tràng pháo tay ồn ào, mà là những tiếng vỗ tay trầm ấm, đầy sự đồng tình và niềm tin. Dân làng, sau một hồi lắng nghe, dần lấy lại sự yên tâm và tin tưởng vào Lâm Dịch. Niềm tin vào hắn được củng cố, nhưng họ vẫn nhận ra sự phức tạp của tình hình. Cuộc họp kết thúc, nhưng dư âm của những lời nói chân thành vẫn còn đọng lại trong lòng mỗi người.

Lâm Dịch đứng đó, nhìn những người dân dần tản đi. Hắn biết rằng, một cuộc nói chuyện thôi chưa đủ để xóa tan mọi nghi ngờ, mọi lời đồn thổi. Nhưng ít nhất, hắn đã gieo lại hạt giống của niềm tin. *Sự nguy hiểm của cuộc chiến thông tin và tầm quan trọng của việc kiểm soát luồng tin tức trong thời loạn sẽ ngày càng được nhấn mạnh.* Hắn tự nhủ. *Thẩm Đại Nhân sẽ sử dụng những thủ đoạn ngày càng tinh vi và độc ác hơn để chống lại ta. Ta sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn trong việc duy trì niềm tin và sự đoàn kết của cộng đồng, đặc biệt khi chiến tranh thực sự bùng nổ.*

Hắn khẽ vuốt ve Cẩm Nang Kế Sách giấu trong người, cảm nhận sự nặng trĩu nhưng cũng đầy hy vọng. *Mạng lưới tình báo của ta sẽ cần được mở rộng và chuyên nghiệp hóa hơn nữa để đối phó với những mối đe dọa này, trở thành một công cụ then chốt.* Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mát lạnh của gió đêm. Cuộc chiến này, hắn biết, chỉ mới là khởi đầu. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, sinh tồn không chỉ là bản năng, mà còn là một sự lựa chọn. Và hắn, Lâm Dịch, đã chọn con đường này. Con đường bảo vệ những người hắn trân trọng, dù cho phải đối mặt với bao nhiêu gian nan, bao nhiêu lời vu khống, bao nhiêu âm mưu thâm độc đi chăng nữa.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free